Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM


                                                 Phù điêu các Thánh tử đạo VN tại Nhà Thờ Cha Tam , Sài gòn 
               Trong lịch sử Giáo hội Công giáo tại Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã tử vì đạo để làm chứng cho đức tin Kitô giáo
               Trong số đó có 117 vị đã được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong thánh vào ngày 19 tháng 6năm 1988, và Anrê Phú Yên được phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm2000.

Thống kê
Theo quốc tịch, 117 Thánh Tử đạo Việt Nam được chia ra như sau:
·         11 vị gốc Tây Ban Nha: 6 giám mục và 5 linh mục dòng Đa Minh,
·         10 vị gốc Pháp: 2 giám mục và 8 linh mục thuộc Hội Thừa sai Paris,
·         96 vị người Việt Nam: 37 linh mục và 59 giáo dân - trong đó có 14 thầy giảng, 1 chủng sinh và một phụ nữ là bà Anê Lê Thị Thành.
Theo Việt sử, các vị này đã hy sinh mạng sống làm chứng cho Tin Mừng trong những đời vua chúa sau đây:
·         2 vị dưới thời chúa Trịnh Doanh (1740-1767),
·         2 vị dưới thời chúa Trịnh Sâm (1767-1782),
·         2 vị do sắc lệnh của vua Cảnh Thịnh (1782-1802),
·         58 vị dưới thời vua Minh Mạng (1820-1841),
·         3 vị dưới thời vua Thiệu Trị (1841-1847),
·         50 vị dưới thời vua Tự Đức (1847-1883).
Trong thế kỷ 18  19, có khoảng từ 130 ngàn đến 300 ngàn người Công giáo đã chết vì đạo; riêng trong thời gian từ 1857 đến 1862, có khoảng 5 ngàn tín hữu bị giết, khoảng 40 ngàn tín hữu cùng 215 giáo sĩ, tu sĩ nam nữ đã bị bắt, bỏ tù hay lưu đày vì đạo . Trong số đó có 117 vị được Giáo hội Công giáo Rôma tôn vinh Chân phước qua bốn đợt:
·         Ngày 27 tháng 5 năm 1900 (thời Giáo hoàng Lêô XIII): 64 vị
·         Ngày 20 tháng 5 năm 1906 (thời Giáo hoàng Piô X): 8 vị
·         Ngày 2 tháng 5 năm 1909 (thời Giáo hoàng Piô X): 20 vị
·         Ngày 28 tháng 4 năm 1951 (thời Giáo hoàng Piô XII): 25 vị
Và được phong thánh vào ngày 19 tháng 6 năm 1988.

Danh sách 117 Thánh tử đạo Việt Nam
Thứ tự
Tên thánh - Tên gọi
Chức vụ
Sinh
Tử đạo
Hình thức
1
2
Linh mục Dòng Đa Minh
1702
Nava del Rey, Tây Ban Nha
Xử trảm
3
Giám mục Dòng Đa Minh
1827
Elorrio
 (Vizcaya), Tây Ban Nha
1 tháng 11 năm 1861
Hải Dương
Xử trảm
4
Xử trảm
5
Xử trảm
6
Linh mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
7
Xử trảm
8
Y sĩ, Trùm họ Dòng Đa Minh
Xử trảm
9
Linh mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
10
Thầy giảng
Xử trảm
11
Lý trưởng
Xử trảm
12
Linh mục Hội Thừa Sai Paris
13
Giám mục Hội Thừa Sai Paris
Chết trong tù
14
Giám mục Dòng Đa Minh
Chết rũ tù
15
Giám mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
16
Linh mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
17
Linh mục
Xử trảm
18
Giám mục Hội Thừa Sai Paris
Xử trảm
19
Linh mục
Xử trảm
20
Giáo dân
21
Thu thuế
Thiêu sinh
22
Giáo dân
Xử trảm
23
Giáo dân
Thiêu sống
24
25
Linh mục
Xử trảm
26
Trùm họ
Xử trảm
27
Giáo dân
Xử giảo
28
Giáo dân
Xử trảm
29
Linh mục
Xử giảo
30
Thầy giảng
Xử giảo
31
Linh mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
32
Linh mục Hội Thừa Sai Paris
Xử giảo
33
Thương gia
Xử trảm
34
Giám mục Dòng Đa Minh
35
Linh mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
36
Linh Mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
37
Giáo dân
Xử trảm
38
Giám mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
39
Giám mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
40
Linh mục
Xử trảm
41
Thầy giảng
Xử trảm
42
y sĩ
Xử trảm
43
Linh mục
Xử trảm
44
Binh sĩ
 ???
Xử lăng trì
45
Giáo dân
Thiêu sống
46
Linh mục
Xử trảm
47
Xử trảm
48
Linh mục Hội Thừa Sai Paris
Xử giảo
49
Quan án, Dòng Đa Minh
Xử giảo
50
Thầy giảng
Xử trảm
51
Linh mục
Xử trảm
52
Linh Mục
Xử trảm
53
Linh mục
Xử trảm
54
Linh mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
55
Linh mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
56
Linh mục
Xử trảm
57
Linh mục
Xử trảm
58
Trùm họ
Chết rũ tù
59
Linh mục
Xử trảm
60
Giáo dân
Xử trảm
61
Linh mục Hội Thừa Sai Paris
62
Linh mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
63
Thầy giảng Dòng Đa Minh
Xử giảo
64
Linh mục
65
Giáo dân
Xử trảm
66
Lý trưởng
Xử trảm
67
Thầy giảng
Xử giảo
68
Linh mục
Xử trảm
69
Linh mục Hội Thừa Sai Paris
Xử trảm
70
Linh mục
Xử trảm
71
Linh mục
Xử trảm
72
Giáo dân
Xử trảm
73
Giáo dân
Xử trảm
74
Giáo dân
Xử trảm
75
Giáo dân
Xử trảm
76
Trùm họ
Xử giảo
77
Linh mục
Xử trảm
78
Y sĩ
Xử giảo
79
Linh mục Hội Thừa Sai Paris
Xử trảm
80
Cai tổng
Xử giảo
81
Thầy giảng
Xử trảm
82
Giáo dân
Chết trong tù
83
Binh sĩ
Xử lăng trì
84
Linh mục
Xử trảm
85
Cai đội
Xử giảo
86
Chủng sinh
87
Cai tổng
Xử giảo
88
Linh mục
Xử trảm
89
Trùm họ
Xử trảm
90
Giáo dân
Chết trong tù
91
Giáo dân
Thiêu sống
92
Linh mục
Xử trảm
93
Giáo dân
Thiêu sống
94
Thầy giảng Dòng Đa Minh
Chết rũ tù
95
Đa Minh Trạch (Đoài)
Linh mục Dòng Đa Minh
18 tháng 9 năm 1840
Bảy Mẫu
Xử trảm
96
Linh mục
Xử trảm
97
Binh sĩ
Xử trảm
98
Thầy giảng
Xử giảo
99
Cai đội
Xử trảm
100
Linh mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
101
Giáo dân
Xử trảm
102
Linh mục
Chết rũ tù
103
Thiếu niên
Xử trảm
104
Linh mục
Xử trảm
105
Linh mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
106
Thầy giảng
Xử giảo
107
Linh mục Dòng Đa Minh
Tra tấn
108
Giáo dân
Xử trảm
109
Giáo dân
Xử trảm
110
Thầy giảng Dòng Đa Minh
Xử giảo
111
Thầy giảng Dòng Đa Minh
Chết rũ tù
112
Thầy giảng
Xử trảm
113
Linh mục Hội Thừa Sai Paris
Xử trảm
114
Linh mục
Xử trảm
115
Giáo dân
Xử giảo
116
Linh mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
117
Linh mục Dòng Đa Minh
Xử trảm
·         Ghi chú: Tên trong bảng trên được viết theo nguyên tắc: Tên thánh tử đạo người ngoại quốc được viết theo tên gốc của họ, kèm theo tên tiếng Việt mà họ chọn khi truyền giáo. Tên thánh tử đạo người Việt được viết: tên thánh (phiên âm thông dụng) kèm theo họ và tên.

Dư luận ngày phong thánh
         Khi được tin về việc phong thánh, chính phủ Việt Nam lên tiếng phản đối và cho rằng, trong số những người sẽ được phong thánh, có nhiều người là tay sai của đế quốc, lót đường cho Pháp đô hộ Việt Nam từ năm 1884. Hà Nội nhận định, việc phong thánh này sẽ làm cho mối liên lạc giữa chính quyền và Giáo hội Công giáo tại Việt Nam, cũng như mối quan hệ giữa Việt Nam và Vatican thêm căng thẳng. Đài tiếng nói Việt Nam đọc lệnh của chính phủ, cấm người Công giáo cử hành lễ phong thánh này. Các giám mục lẫn giáo dân Việt Nam cũng không được chính quyền cho phép sang Vatican dự lễ. Trong khi đó, khoảng hơn 10 ngàn người Công giáo Việt Nam ở hải ngoại (chủ yếu sau sự kiện thuyền nhân), nhiều người từ Pháp, Tây Ban Nha đã đến Vatican để dự lễ vì trong số người được phong thánh có đồng hương và đồng bào của họ[1].
Đức Ông Trần Ngọc Thụ - cáo thỉnh viên án phong thánh này cho biết: theo thông lệ, khi xin nhật kì phong thánh, bao giờ cũng phải dự tính sẵn 3 ngày, để đề phòng trường hợp Tòa Thánh đã có chương trình xếp đặt nào khác thì phải thay đổi theo. Lễ phong thánh Việt Nam đã xin vào ngày 29 tháng 6 năm 1988 - trùng lễ kính hai Thánh Phêrô và Phaolô, nhưng người ta khuyến cáo không nên chọn vào ngày đó vì sẽ bị lễ hai thánh quá lừng danh này lấn át mất. Sau đó có dự tính chuyển sang ngày Chủ nhật 26 tháng 6 nhưng cũng không ổn, vì hôm đó giáo hoàng phải đi công du bên nước Áo. Chỉ còn ngày Chủ nhật 19 tháng 6, nghĩa là xếp trước cuộc công du của giáo hoàng một tuần lễ, vì trước và sau ngày đó không còn cách nào khác. Đây là lí do duy nhất và dễ hiểu chọ việc chọn ngày lễ phong thánh tử đạo Việt Nam là ngày 19 tháng 6, chứ không hề có chuyện nghĩ tới, hay là mảy may muốn kỉ niệm Ngày Quân lực Việt Nam Cộng hòa như người ta đã cố tình gán ghép.[2]

Các trường hợp mới được phonghttp://bits.wikimedia.org/static-1.22wmf22/skins/common/images/magnify-clip.png
              Ngày 5 tháng 3 năm 2000, Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã tôn phong thầy giảngAnrê Phú Yên lên bậc chân phước. Thầy Anrê sinh năm 1625 tại tỉnh Phú Yên, được cha Đắc Lộ (Alexandre de Rhodes) rửa tội năm 15 tuổi, tử đạo ngày 26 tháng 7 năm 1644 bằng hình thức đâm và xử trảm. Thầy được coi như là vị tử đạo đầu tiên của Giáo hội Công giáo tại Việt Nam.

Các trường hợp đang được xem xét
           Hiện nay, hơn 10 ngàn hồ sơ phong thánh của các tín hữu Công giáo Việt Nam đang được lưu giữ trong văn phòng của Thánh Bộ Phong Thánh ở Vatican. Ngoài ra từ năm 2012, cuộc điều tra tuyên thánh cấp giáo phận cho cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp bắt đầu được tiến hành[3]. Ông chịu tử đạo ngày 12 tháng 3 năm 1946 tại giáo họ Tắc Sậy, giáo phận Cần Thơ, thuộc xã Tân Phong, Giá Rai,Bạc Liêu.

                                     (Nguồn : Bách khoa toàn thư mở  Wikipedia)



Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

NHỚ ĐẾN TÔI



       Hoa  " Xin Đừng Quên Tôi " - (Foget me not)

          Nhật báo Bild tại thành phố Ham-burg nước Đức, trong số báo ra ngày 3 tháng 10 năm 1996, có đăng tin như sau: Anh Eduardo Sierra, 35 tuổi, người Công Giáo thuộc nước Tây Ban nha, nhân một chuyến du lịch sang nước Thụy Điển đã ghé thăm một nhà thờ bỏ trống thuộc thành phố Stock-holm. Trong đó có đặt một chiếc hộp đựng xương của một người quá cố nào đó. Anh Eduaro Sierra quyết định cầu nguyện cho linh hồn người quá cố và viết tên cùng địa chỉ vào cuốn sổ đặt trước chiếc hộp với dòng chữ: " Ai cầu nguyện cho người quá cố này xin ghi tên và địa chỉ vào cuốn sổ". 
          Thế rồi sau đó hai tuần khi trở lại nước Tây ban Nha, anh Eduaro Sierra đã nhận được lá thư từ nước Thụy Điển báo rằng anh được hưởng trọn vẹn gia tài người đã chết là ông Jens Svenson, một nhà địa ốc 73 tuổi, không có một ai thân thích. Ông Jens Svenson đã ghi vào bản di chúc của mình rằng:" Bất cứ ai cầu nguyện cho linh hồn tôi thì sẽ được thừa kế tất cả gia tài của tôi".
Số tiền anh được hưởng tương đương hai triệu Mỹ kim. Ông Jens Svenson cả một đời làm việc vất vả, dành dụm được một số tiền khá lớn, nhưng khi nằm xuống, ông chẳng mong ước gì hơn là có người nhớ đến và cầu nguyện cho ông . Thực ra đối với một người đã chết, dù 2 triệu Mỹ kim cũng không ích lợi bằng một Thánh Lễ hay một lời cầu nguyện bé nhỏ đơn sơ.
    Có một loài hoa tên là "Forget Me Not",người biết thưởng thức hoa thì gọi nó là "Lưu Ly Thảo”, còn giới bình dân thì đặt tên cho nó là"Đừng Quên Tôi”.  Đừng Quên Tôi là ba chữ tự nhiên được in sâu trong tâm trí con người.  Ai trong chúng ta cũng ao ước người khác nhớ đến mình.  
Mẹ sửa soạn đi chợ thì đứa con nói: " Mẹ nhớ mua quà cho con nhé.”  Anh kia mở một bữa nhậu, bạn bè đánh hơi được thì nói ngay: " Ông nhớ gọi tôi đấy nhé.”  Chồng đi làm xa thì vợ dặn dò: " Anh nhớ gọi về cho em nhé.”  Vị linh mục sau khi thăm viếng bệnh nhân thì bệnh nhân thường nói: " Cha nhớ cầu nguyện cho con nhé.”
Chúa Giêsu là Thiên Chúa cũng không ngoại lệ.  Trong phần Truyền Phép là phần quan trọng nhất của Thánh Lễ, chúng ta vẫn nghe câu: " Hãy làm việc này mà nhớ đến Ta".
Trong bài Phúc âm người trộm lành cũng bộc lộ tâm tình sâu kín nhất của anh ta với Chúa Giêsu: " Lạy Ngài khi nào vào Nước Ngài, xin nhớ đến tôi ".
Cuộc sống hằng ngày của chúng ta có biết bao cực nhọc, biết bao trăn trở ưu phiền, thế nhưng khi có người gọi điện thoại đến hỏi thăm, hay chúng ta nhận được một lá thư, một món quà nào đó thì lòng chúng ta cũng nhẹ nhõm đi nhiều. Tại sao vậy? Thưa, bởi vì họ nhớ đến tôi nên mới gọi điện thoại cho tôi, họ nhớ đến tôi nên mới viết thư cho tôi, họ nhớ đến tôi nên mới gửi quà cho tôi."Nhớ Đến Tôi" là ba chữ chúng ta không muốn biến mất trong cuộc đời mình, bởi vì nếu nó biến mất thì cuộc đời chúng ta sẽ rất bất hạnh.
        Quí vị có biết thân nhân, ân nhân, bạn bè của quí vị đang nằm trong lòng đất cần điều gì nhất không? Tôi thiết tưởng họ cần đến lòng Thương Xót của Chúa. Đó là điều chắc chắn. Ngoài ra họ mong điều gì nhất không?  Cũng chắc chắn là họ mong chúng ta Nhớ Đến Họ. Nhưng cái thiệt thòi nhất của họ là gì? Bị quên lãng. Thời gian thì đồng loã với quên lãng. Dần dần người chết bị quên lãng, bởi vì định luật của cuộc đời vẫn là: " Out of sight, out of mind.". Việt Nam mình có câu rất sát nghĩa:" Xa mặt cách lòng”. Đó là điều đau đớn nhất của người đã chết. Một em bé muốn ăn chỉ cần khóc, một người lớn muốn ăn thì lên tiếng nói, còn người đã chết chẳng cần ăn, chẳng cần mặc. Họ chỉ cần chúng ta nhớ đến và cầu nguyện cho họ thì tội nghiệp họ không nói được, không khóc được, không làm dấu hiệu gì được. Đó mới là nỗi đau khổ vô cùng. Vì thế văn sĩ Pháp Jean Couteau nói một câu rất hay: " Đối với những người đã chết thì nấm mồ thực sự của họ không phải ở trong nghĩa trang mà ở trong con tim quên lãng của người còn sống".
           Một ngày nào đó tôi sẽ chết. Tôi muốn người ta đặt trên quan tài tôi không phải chục bó hồng, không phải mười vòng hoa tươi mát, vì hoa đẹp mấy rồi cũng tàn, nhưng tôi muốn người ta rải lên thi thể tôi những bông hoa tưởng nhớ, những nụ hoa cầu nguyện, những chùm hoa Xin Lễ, những bông hoa hy sinh. Hãy tặng tôi những bông hoaForget Me Not.
Hãy để hương hoa "Đừng Quên Tôi" còn phảng phất chung quanh tôi. Tôi cần thứ hoa đó hơn con thơ cần sữa mẹ, hơn thiếu nữ cần tình yêu, hơn khu vườn cần nắng ấm. “ Hãy làm cho người khác điều mà con muốn người khác làm cho con.”  Đó là lời vàng của Chúa Giêsu. Hãy tưởng nhớ đến những linh hồn thân nhân ân nhân, bạn bè, mồ côi, nếu chúng ta muốn sau này có nhiều người tưởng nhớ đến mình. Tình nghĩa thì quan trọng hơn bạc tiền. Đời sau thì giá trị hơn đời này. Những đồng tiền Xin Lễ cho chúng ta một cảm giác hạnh phúc và ý nghĩa bởi vì thân nhân của chúng ta đã và sẽ còn được tưởng nhớ đến mãi.
"Nhớ Đến Tôi" đó là ba chữ quan trọng không những cho người còn sống mà còn quan trọng hơn nữa cho những người đã ra đi trước chúng ta. Xin cám ơn quí cha và quí vị đã lắng nghe con nói. Con nói thay cho những người không còn tiếng nói.

                                                       LM. Hữu Độ, CMC

ÁNH MẮT MẸ TÔI




Paul Nagai, một bác sĩ người Nhật, từ sau quả bom nguyên tử ném xuống Nagasaki, đã trở thành con người bất hủ, vì sự tận tụy và tấm lòng hy sinh vô bờ bến của ông. Từ vô thần, ông đã trở thành người có niềm tin. Ông đã giải thích như sau:
"Trong kỳ nghỉ mùa xuân, lúc đó tôi học hết năm thứ hai y khoa, mẹ tôi trúng phong. Tôi hối hả chạy đến đầu giường của người. Trong cơn hấp hối, người nhìn tôi và thở ra. Cái nhìn cuối cùng của cặp mắt người mẹ đã sinh ra, đã giáo dục và đã thương tôi đến cùng, cặp mắt này đã nói với tôi một cách rõ rệt rằng: cho dù khuất núi, người vẫn ở bên tôi luôn mãi... Tôi không tin gì ở sự hiện hữu của linh hồn. Bỗng nhiên, trong ánh mắt của mẹ tôi, tôi đã nhìn thấy linh hồn của người... Từ đó, con người tôi đổi hẳn, tôi tin rằng mẹ tôi, người đã sinh ra tôi, đã yêu thương tôi, không thể bị tiêu diệt hoàn toàn sau cái chết".
Chúng ta có một linh hồn bất tử. Đó là nền tảng của phẩm giá con người. Nếu sinh ra, sớm nở tối tàn như bông hoa đồng nội và cuối cùng trở về với cái không vô tận, thì đâu là giá trị của con người?... 

Chúng ta được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa, chúng ta mang trong mình ánh lửa của Vĩnh Cửu, cho dù thân xác này có hư nát đi, chúng ta vẫn tiếp tục cuộc sống mai hậu. Đó là cùng đích của tất cả mọi bôn ba lao nhọc của chúng ta trên cõi đời này. Bạn sẽ chuẩn bị gì cho mảnh hình hài còn lại ấy?