Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

DANH NGÔN VỀ KHIÊM TỐN



   
~*~

  
~*~

~*~

~*~

  
~*~


~*~

Tony Hsieh
  
~*~

  
~*~

  
~*~

  
~*~

~*~

   
~*~

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

20 BÀI HỌC VÔ GIÁ CỦA CUỘC SỐNG


Cuộc sống luôn dạy cho ta những bài học quý giá mà bạn nên biết để sống tốt và ý nghĩa hơn. Dưới đây là 20 bài học vô giá mà cuộc sống dạy bạn. Cùng đọc và suy ngẫm !


1. “Cuộc sống vốn không công bằng hãy tập quen dần với điều đó” – Bill Gates.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


2. Đừng vội đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


3. Đừng ngại thay đổi. Bạn có thể mất một cái gì đó tốt nhưng bạn có thể đạt được một cái gì đó tốt hơn.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn

4. Cách người khác nhìn nhận bản thân bạn không quan trọng bằng việc bạn nhìn nhận bản thân mình ra sao.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


5. Bạn không thể chọn được nơi mình sinh ra nhưng bạn có thể chọn được cách mình sống.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


6. Đừng quan tâm tới những kẻ nói xấu sau lưng bạn, vì chỗ của họ là ở đó. Mãi mãi sau lưng bạn mà thôi.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


7. Những điều không thể hạ gục bạn sẽ làm bạn mạnh mẽ hơn.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


8. Chính bạn là người tạo nên con đường cho chính mình.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


9. Thành thật có thể không mang lại nhiều bạn bè nhưng nó luôn mang lại những người bạn đúng nghĩa.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


10. Muốn thành công phải trải qua thất bại. Sống ở đời có dại mới có khôn.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


11. Đừng sợ hãi kẻ thù trước mặt mà hãy đề phòng những người bạn giả dối sau lưng.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


12. Bạn bè ranh giới của nó thật mong manh. Trong cuộc vui không biết ai là bạn. Lúc hoạn nạn mới biết bạn là ai.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


13. Khi giơ một ngón tay chỉ trích người đối diện, hãy nhớ ba ngón tay kia đang hướng về phía ta. Nếu bạn không muốn bị chỉ trích thì đừng bao giờ chỉ trích người khác.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


14. Có một ngày bạn cảm thấy cuộc sống thật gian nan, nhưng như vậy thì thành quả gặt hái được có thể rất to lớn.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


15. Vẽ người, vẽ mặt, khó vẽ xương. Biết người, biết mặt, khó biết lòng.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


16. Bạn không thể thành công nếu không dám mạo hiểm.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


17. “Thời gian của bạn là hữu hạn, vì thế đừng phí thời gian vào việc sống cuộc đời của người khác” – Steve Jobs.
20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn

18. Đôi khi bạn cần phải im lặng, nuốt cái tôi vào trong và chấp nhận rằng bạn sai. Đó không phải là bỏ cuộc, đó là trưởng thành.
20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


19. “Đừng bao giờ đùa giỡn với cảm xúc của người khác. Bởi lẽ bạn có thể thắng trong trò chơi đó, nhưng chắc chắn bạn sẽ đánh mất người đó cả đời” – Shakespeare.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn


20. Hãy biết trân trọng những gì bạn đang có và học cách yêu thương người khác vì xung quanh chúng ta còn rất nhiều mảnh đời thiếu may mắn.

20 bài học vô giá giúp bạn sống tốt và ý nghĩa hơn






CUỐI THÁNG HOA

HOA TÀN

Từng có cả những khóm hoa ngoài kia…
Cứ rụng rơi theo luồng gió, theo lũ mưa từ trên kia ào xuống.
Mà con chẳng hề quan tâm, dù con vẫn nhớ tới Mẹ, Mẹ à!
Có lẽ con quá đỗi bận bịu,
Có lẽ con mãi vùi đầu vào trần gian phù phiếm,
Có lẽ, thật nhiều cái có lẽ con sẽ nghĩ ra…
Nhưng, thật ra, là con đã rất coi thường Mẹ của con
đến nỗi,
con chẳng dâng Mẹ được cánh hoa nào khi tháng năm ngày mai khép lại…
Con tệ quá Mẹ nhỉ
Con chỉ biết hứa với Mẹ rằng
Con sẽ làm hết sức mình
để Mẹ biết rằng con yêu Mẹ
là Nữ Tướng của con
Xin đừng để con tuyệt vọng
vì đã không làm gì
cho phần nào xứng với tình Mẹ yêu con
cho phần nào xứng với chuyến viếng thăm của Mẹ, và mang Chúa Giê su đến cho loài người chúng con
là mang Tình Yêu đến cho thế giới…
Xin Mẹ luôn nhắc nhở
và giúp con
thành Khí Cụ Bình An của Chúa
Suốt những tháng ngày trước mặt
Amen.

LAM TRẦN 30.05.2015

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

THIÊN CHÚA ĐO LƯỜNG TRÁI TIM CHÚNG TA

SUY NIỆM
CHÚA NHẬT CHÚA BA NGÔI -  NĂM B 

 Lm Hữu Độ
Chuyện kể rằng: một hôm có chàng thanh niên vào rừng đốn củi. Đến trưa nhọc mệt anh nằm nghỉ dưới gốc cây đa cổ thụ, nhìn lên thấy cành lá rườm rà, song qủa đa nhỏ xíu. Anh thầm nghĩ, sao cây thì khổng lồ mà trái nhỏ xíu vậy tôi mà là Ông Trời thì tôi cho trái nó to như trái bí và lá nó to như lá chuối như thế mới cân xứng. Đúng là Ông Trời thiếu khôn ngoan, không biết tính toán gì cả. Thế rồi anh ngủ đi lúc nào không hay. Đang ngủ say thì một cơn gió lớn thổi mạnh làm một qủa đa rớt vào mặt anh ta. Anh giật mình thức dậy vừa xoa mặt vừa nghĩ: May quá, nếu trái đa lớn bằng trái bí thì mặt mình đã dập ra như cái bánh bao rồi. Qủa là Ông Trời khôn ngoan, biết lo liệu hơn là mình nghĩ.
Thiên Chúa sáng tạo mọi sự hài hòa và có tính toán của Chúa. Nhìn vào chính thân thể mình, chúng ta thấy là cả một công trình vừa tỉ mỉ vừa tài khéo không có đầu óc phàm nhân nào hiểu thấu. Thí dụ như chỉ trong một square inch da của chúng ta mà thôi thì trong đó có chứa tới 19 triệu tế bào của da, 60 sợi lông, 90 tuyến mỡ, 19 feet mạch máu, 625 tuyến mồ hôi và 19,000 tế bào cảm giác.
Sách Giáo Lý Công Giáo số 292 cho chúng ta biết Sáng Tạo là công cuộc của Chúa Ba Ngôi, "Được ám chỉ trong Cựu Ước, được mạc khải trong Tân Ước, hành động sáng tạo của Chúa Con và Chúa Thánh Thần, là một và không thể tách rời hành động sáng tạo của Chúa Cha... Sáng tạo là công cuộc chung của Ba Ngôi Thiên Chúa."
Ba Ngôi Thiên Chúa là một mầu nhiệm vượt trên mọi trí khôn thụ tạo. Mầu nhiệm này là mầu nhiệm trung tâm của Đức Tin và của sinh hoạt Kitô giáo. Nếu dùng đầu óc để tìm hiểu mầu nhiệm này thì chắc chắn chúng ta thất vọng. Nhưng may mắn chúng ta có Trái Tim để cảm nghiệm được một phần nào không phải cái "lý lẽ" của mầu nhiệm nhưng thứ "tình yêu" bao la mà Thiên Chúa Ba Ngôi dành cho chúng ta. Nghĩa là vì yêu thương mà Thiên Chúa Ba Ngôi dựng nên chúng ta, vì yêu thương mà sau khi con người phạm tội, Thiên Chúa không bỏ mặc nhưng hy sinh Người Con duy nhất của Ngài để cứu chuộc chúng ta, rồi cũng vì yêu thương mà Chúa Thánh Thần thánh hóa chúng ta, tức là Chúa Thánh Thần tiếp tục công trình cứu chuộc của Chúa Con nơi mỗi người cho tới khi thành đạt là được hưởng Nước Trời.
Bởi vì Thiên Chúa là Tình Yêu cho nên khi đo lường con người thì Chúa đo ở Trái Tim chứ không ở Cái Đầu. Có nghĩa là Chúa đo mức độ chúng ta mến Chúa và yêu anh chị em chứ không đo mức độ chúng ta hiểu biết khoa học nhiều hay thông suốt nhiều ngôn ngữ.
Cứ trở lại Phúc Âm chúng ta thấy rõ điều đó: để định đoạt số phận đời đời của mỗi người thì Chúa hỏi chúng ta có làm hay không làm cho những anh chị em nghèo đói, trần truồng, lao tù, đau yếu? Để xác định chúng ta được tha nhiều hay ít thì Chúa cũng đo ở tình yêu, "Chị này được tha nhiều bời vì chị yêu mến nhiều." Để giao trách nhiệm liên quan đến người khác thì Chúa đo lường ở tình yêu, "Phêrô, con có yêu mến Thầy hơn những người này hay không?.. . hãy chăn dắt chiên con và chiên mẹ của Thầy." Để xác định chúng ta là môn đệ Chúa hay không thì Chúa cũng dựa vào tình yêu, "Các con cứ yêu mến nhau để thiên hạ nhìn thấy mà biết các con là môn đệ Thầy." Như vậy "đồng phục" của người Công Giáo là Đức Bác Ái, Yêu Thương.
Ngày nào đó con người sẽ trở về nguồn gốc của mình là tro bụi. Tất cả những hành trang chúng ta gom góp và nâng niu như: kiến thức, sức khỏe, sắc đẹp, thông minh, tài khéo.. . khi chạm tới quan tài đều biến thành con số không. Chỉ có một thứ hành trang duy nhất chúng ta có thể mang đi với mình là Tình Yêu Thiên Chúa và tha nhân.
Trong ngày lễ trọng tôn thờ Thiên Chúa Ba Ngôi, chúng ta nhắc nhở mình cái chân lý này: Tôi đã được Thiên Chúa Ba Ngôi yêu thương nên Ngài dựng thành, cứu chuộc và thánh hóa. Vậy tôi phải có nghĩa vụ đáp trả lại tình yêu đó. Nợ tình phải trả bằng tình. Cuối cùng chỉ có Đức Mến là thiên thu.
Đã nhiều lần tôi trộm nghĩ, nếu bây giờ mình ra khỏi thế gian này, đứng trước tòa Chúa phán xét thì điều gì tôi hối hận nhất? Tôi không cần suy nghĩ lâu để tìm ra câu trả lời, "Điều tôi hối hận nhất là khi còn sống trên trần gian này tôi yêu mến Chúa qúa ít. Từ cái nhược điểm đó nó kéo đi theo bao nhiêu vấn đề xấu hay tiêu cực khác." Rất may chúng ta còn có thời giờ, chúng ta biết phải làm gì để bớt hối hận nhiều ở đời sau.

(Nguồn: tonggiaophanhanoi.net)

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2015

MỪNG LỄ CHÚA BA NGÔI



TMCNB
MNG LỄ CHÚA BA NGÔI
        (Suy niệm từ Mt 28, 16-20)

Khi Con Thiên Chúa xuống làm người,
Ngài dạy chúng ta biết Nước Trời,
Thiên Chúa Tình yêu là Tam Vị,
Ba Ngôi một Chúa, Chúa muôn loài…
                     ***
Chúa phán: mọi quyền năng dưới đất
Cũng như phép tắc ở trên Trời,
Cha Thầy trao phó  cho Thầy đủ,
Thầy dạy các con giữ lấy lời:
                  ***
Hãy cứ ra đi mà giảng dạy,
Và làm Phép Rửa cứu muôn dản,
Với nghi thức: sáng danh Thiên Chúa
Tam vị: Cha, Con và Thánh Thần.
                    ***
Như Chúa Tình Yêu hằng hợp nhất,
Đoàn chiên Giáo Hội mến thương nhau.
Hết lòng tin cậy Ba Ngôi Chúa,

Cứu độ, dưỡng nuôi, sống nhiệm mầu




Mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi
               ******
Tín điều :một Chúa lại Ba Ngôi,
Mầu nhiệm cực linh, tả cạn lời…
Tạo Hoá dựng nên , nuôi vạn vật,
Ngôi Hai nhập thể, cứu  loài người.
Ngôi Ba phù trợ, hằng liên tục,
Giáo Hội tuân hành chẳng nghỉ ngơi.
Tín hữu hằng ngày dâng Thánh Lễ
Tôn  vnh danh Chúa đến muôn dời..
                         Thế Kiên Dominic

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

NHÌN LẠI MỘT HÀNH TRÌNH


Bóng người đã qua, còn đó những dấu chân! Sáu tháng Tông Đồ Cuối Tuần của tôi như một cái bóng lướt qua cuộc đời. Tuy nhiên, những ngày ấy vẫn còn lưu lại trong tôi những dấu ấn không thể nào quên.
Khởi đi từ chính tâm tưởng của con người tôi, ngày cuối tuần là ngày mà tôi dừng lại để hoàn tất những bài vở đang còn dở dang. Tuy nhiên, hôm nay tôi không được sử dụng trọn vẹn ngày này bởi vì tôi phải chia thời gian cho người khác, những người có thể đang cần đến tôi. Có lần tôi nghĩ: “Giá như hôm nay mình không phải đi tông đồ, để ở nhà hoàn thành thật tốt cho bài thuyết trình kia!” Dĩ nhiên đây là một sự chiến đấu từ trong nội tâm của tôi. Còn những khó khăn khác, như những ngày chúng tôi không có danh sách của những bệnh nhân cần rước Mình Thánh Chúa, chúng tôi không biết sẽ bắt đầu từ đâu, khởi đầu câu chuyện như thế nào… Bởi vì, không ai biết chúng tôi và chúng tôi cũng không biết ai, chỉ biết một điều, họ là bệnh nhân và tôi là người đến thăm họ. Làm sao để gặp gỡ người ta? Làm sao để người ta tin tưởng và chia sẻ những gì mà họ đang chất chứa trong lòng…? Chưa hết! Cha giải tội! “Hôm nay có nhiều người muốn xưng tội quá nhưng không tìm được một Cha giải tội!” Lòng tôi co thắt lại. Nơi bệnh viện, lúc con người đối diện với cái chết, họ muốn hồi tâm trở lại sau một hành trình sống “hoang đàng.” Đây là lúc thuận tiện đưa người ta trở về, thế nhưng lại không có một linh mục vào lúc này…
Thật vậy, đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, ngồi trên lưng của những đau đớn bệnh tật, con người ta muốn hoán cải, muốn tâm sự, muốn được chia sẻ, nâng đỡ, để bản thân mình được thanh thản, để vơi đi những băn khoăn khắc khoải cũng như những lo lắng và thất vọng. Nơi ấy, có những người trẻ cảm thấy thất vọng về tương lai của họ; những người già thì hối tiếc về một quãng đời sai lầm lạc bước; có những người khác bị dày vò bởi con cái thiếu trưởng thành; người thì tán gia bại sản bởi vì chữa trị bệnh tật; có người cả phần lớn cuộc đời sống nơi bệnh viện; có người mà lương thực chủ yếu của họ là thuốc men; có những người con cháu thăm nuôi đầy đủ nhưng vẫn cảm thấy cô đơn; có những người một thân côi cút nơi giường bệnh; có những người lạc quan trong cơn bệnh; có những người thanh thản, sẵn sàng ra đi vì có một niềm tin mạnh mẽ nơi Thiên Chúa… Đứng trước những con người ấy, tôi chỉ giống như một người câm điếc, lắng nghe họ bằng con tim, nói với họ bằng ánh mắt đồng cảm. Ước gì tôi có thể làm dịu đi những nỗi đau, hay là tiếp thêm và củng cố sức mạnh niềm tin của những con người mà tôi gặp gỡ mỗi tuần.
Không vô ích cho những gì mà bản thân tôi phải chiến đấu trong chính nội tâm mình để bước ra khỏi những trang sách, khỏi dán mắt vào những con chữ để đến với những con người thực bằng những cái gì rất thực của con người tôi. Chính những khó khăn của việc không ai biết chúng tôi là ai, chúng tôi cũng không hề biết họ trước, lại đưa chúng tôi đến kinh nghiệm gặp gỡ, tiếp xúc với nhiều người, không phân biệt lương giáo hay giàu nghèo, già trẻ hay bệnh tật; ốm đau hay khoẻ mạnh… Cũng nhờ việc chúng tôi không tìm được một Cha giải tội cho một số hối nhân lại là một cơ hội để tôi nhìn thẳng vào chính nội tâm của mình để thấy con tim khao khát phục vụ cũng như để thấy giới hạn của bản thân mình. Qua những tâm tình và chia sẻ của những bệnh nhân cũng như thân nhân của họ, bản thân tôi cảm nhận được nhiều khuôn mặt của đời sống, thấy thực trạng, giới hạn của con người, cùng với những mong ước khát vọng sâu thẳm nơi mỗi cuộc sống con người. Nhờ đó, tôi có thêm nhiều kinh nghiệm quý để chia sẻ và cảm thông với người khác.
Mười chín lần tới bệnh viện trong kinh nghiệm tông đồ đã qua để lại trong tôi những dấu ấn khó phai, đó là cuộc chiến đấu với con người nội tâm của tôi, cũng như những khó khăn của tha nhân. Những kinh nghiệm này không chỉ giúp tôi nhận thấy những thao thức từ phía bản thân, mà còn đem đến cho tôi nhiều lợi ích cho đời sống thiêng liêng, và cho tôi thấy được khát khao phục vụ người nghèo của mình. Ước mong sao bản thân tôi và tất cả anh em được hun đúc bởi ngọn lửa tình yêu nhiệt thành tông đồ; mong sao những người mà chúng tôi gặp gỡ có được một ánh sáng hy vọng cho cuộc đời họ.
Như Thế