Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014

THƠ


Để nhớ một cựu huynh trưởng , một cựu học sinh Gioan XXIII ĐN 
mất cách đây vài tháng . 

BÓNG KHUẤT

Ta mơ thấy ai về chập chờn kí ức .
Lãng đãng mây chiều vội tím hòang hôn .
Nắng tàn, muộn màng day dứt ,
Bờ vai rung – phiền muộn
Lóng lánh giọt sương đêm .
Vành trăng khuyết lửng lơ
Một mình chơ vơ .
Như mảnh thuyền trôi đơn độc .
Thóang chốc .
Sóng cồn cào vỗ giấc bình yên .
Vành trăng nghiêng
Ánh vàng soi bóng khuất .
Trong tận cùng ký ức ta nhớ anh .
                            




TA ĐÃ MẤT NHAU

Gởi lời vĩnh biệt anh dù đã muộn
Tưởng lặng im rồi sẽ bình yên .
Bao giờ cho tôi quên .
“ Cường tươi trẻ Cường hồn nhiên kể chuyện “ *
Chuyện khóc , chuyện cười , chuyện trên trời dưới đất
Chân thật hiền lành
Đời mong manh đến vậy .
Đêm thăm thẳm lạnh lùng giây phút cuối
Lặng người ;
Ta đã mất nhau .
Chẳng có kiếp sau làm sao mà gặp lại
Vẫn mãi một đời ta chắc nợ gì nhau .
                              
                                4/11/2013
                             Augusta. USA


 *Xin phép mượn câu thơ của Khải Minh 

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

BÀ SƠ ĐI THI HÁT ROCK Ở ITALIA

HÃY DÙNG ƠN CHUÁ BAN CHO MÌNH ĐỂ PHỤC VỤ NGƯỜI KHÁC


                        soeur
https://www.youtube.com/watch?v=TpaQYSd75Ak#t=10

Tân phúc âm hoá? 
Bà Sơ đi thi chương trình tiếng hát "Voice" ở Italia
                                                                Trần Mạnh Trác  3/21/2014

        Có ai đã từng coi phim "The Singing Nun" (1966, Bà Sơ Ca Hát) chưa? cuốn phim nổi danh do nữ tài tử Katharine Ross thủ vai chánh kể lại chuyện Sơ Sourire dòng Đa Minh ở nước Bỉ (tên thật là Jeanine Deckers, tên dòng là Sơ Luc Gabrielle) đã sáng tác ra bài hát bán chạy nhất là bài "Dominique".
       Và có ai đã từng coi 2 phim Sister Act (1992) do nữ tài tử da đen Whoopi Goldberg thủ vai chưa? bộ phim kể chuyện một thiếu nữ bụi đời bị bọn côn đồ săn đuổi, đã chạy lộn vào một dòng tu và phải giả dạng là một bà Sơ. Bà Sơ giả này sử dụng sở trường cuả mình (hát nhạc rock) trong nhà thờ và đã lôi kéo khá đông những bọn 'choi choi' đi dự lễ.

soeur 1
        
           Ngày hôm qua (19 tháng 3), đã xuất hiện một bà Sơ Ca Sĩ mới. đây là một bà Sơ 'bằng xương bằng thịt', 'chính hiệu con nai vàng' chứ không phải là một tài tử già dạng đâu. đó là Sơ Cristina Scuccia, 25 tuổi người gốc Sicilia, nữ tu dòng Ursuline, là một dòng chuyên lo việc giáo dục các thiếu nữ.
       Sơ Cristina đã dự thi cuộc tuyển lựa ca sĩ có tên là "The Voice of Italy," (Giọng Hát Cuả Nước Ý ), là một cuộc thi tuyển ca sĩ giống như các cuộc thi "American Idol" ở bên Mỹ hay là "Britain’s Got Talent" ở bên Anh. Cùng đi với Sơ có cha mẹ và bốn nữ tu cuả nhà dòng.
       Không như cách thức cuả cuộc thi "American Idol", "The Voice of Italy" có một hình thức giống như các cuộc tuyển lựa ca sĩ bên VN, nghĩa là các giám khảo quay lưng không nhìn người ca sĩ, và chỉ quay ghế lại khi mà ông ta hay bà ta quyết định chấm điểm chấp nhận.
       Cả bốn giám khảo đã xoay mặt lại, là một trường hợp hiếm có. Và hơn thế nữa, cả bốn giám khảo đã xoe tròn đôi mắt, há hốc miệng ra, khi nhìn thấy người ca sĩ đang hát bài "No One" (không ai) cuả Alicia Keys là một bà Sơ mặc áo chùng thâm.

soeur 4[8]
       
         Bài hát "No One" là một bài ca diễm tình đang thịnh hành, diễn tả tâm sự hoàn toàn tín thác với người yêu như: 

"Anh và Em, chúng ta ở cùng nhau ngày đêm. Em không lo sợ bởi vì mọi sự sẽ trở thành tốt đẹp, người ta có thể nói gì thì nói, nhưng em chỉ biết rằng mọi sự sẽ tốt đẹp."You and me together
Through the days and nights
I don't worry 'cause
Everything's going to be alright
People keep talking they can say what they like
But all I know is everything's going to be alright


       Cả hội trường hầu như muốn xập vì những tiếng vỗ tay reo hò tán thưởng nồng nhiệt.
       Dĩ nhiên "Anh" ở đây, đối với Sơ Cristina là chính Chuá Giêsu.
       Bốn giám khảo của chương trình là các ca sĩ Ý Raffaella Carra, nam ca sĩ J- Ax, Noemi, và Piero Pelu.
       Nhiều giám khảo đã xúc động đến rơi nước mắt, Ca sĩ Carra hỏi Sơ Cristina có thực sự là một nữ tu không, và lý do tại sao Sơ đã quyết định tranh tài trong chương trình này.
" Vâng, tôi thực sự, thực sự là một nữ tu, " Sơ Cristina trả lời.
"Tôi đến đây bởi vì tôi có một món quà và tôi muốn chia sẻ món quà đó cho mọi người. Tôi đến đây để rao giảng Tin Mừng."
       Theo thể thức, sau được sự sự chấp thuận của ban giám khảo, người thi đậu sẽ chọn nhóm cuả một giám khảo để tham gia vòng kế tiếp.
        Sơ Cristina đã chọn nhóm cuả anh J- Ax " vì tôi tự nói với mình rằng tôi sẽ chọn người đầu tiên quay mặt lại với tôi. "
       Ca sĩ J- Ax, xúc động tột độ, cho biết anh rất phấn khích bởi vì Sơ là người có tài năng nhất trong chương trình.
       Đức Hồng Y Gianfranco Ravasi, chủ tịch Hội đồng Giáo hoàng về Văn hóa, hôm Thứ năm, đả lên tiếng khen thưởng Sơ Cristina về việc chia sẻ tài năng của mình với những người khác, Ngài nhắc tới lời khuyên cuả thánh Phêrô trong thơ thứ nhất: 
"Mỗi bạn nên sử dụng bất cứ món quà gì mà bạn đã nhận được để phục vụ cho người khác (1 Peter 4: 10) ".


                                                  (nguồn : vietcatholic.net)

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

CẢNH THẦN TIÊN NƠI DÒNG SÔNG NGŨ SẮC


Nhiếp ảnh gia Olivier Grunewald mới đây ghi lại khoảnh khắc đẹp về Cano Cristales, một trong những con sông đẹp nhất thế giới ở công viên quốc gia Macarena, Colombia.

Khi mực nước hạ thấp vào cuối mùa mưa trong tháng 8, loài cây sống dưới nước
khiến dòng sông có màu hồng

Dòng nước chảy xuống một hốc đá tạo nên cảnh đẹp kỳ ảo

Cano Cristales tràn ngập sắc hồng, vàng, xanh, xám của các thảm thực vật

Loài cây Macarenia Clavigera màu hồng mọc từ những nền đất màu vàng

Macarenia Clavigera đổi màu khi mực nước hạ thấp. Màu hồng đặc trưng
giúp bảo vệ chúng khỏi bức xạ mặt trời

Người dân địa phương gọi Cano Cristales bằng nhiều tên như con sông đẹp nhất thế giới,
sông ngũ sắc, sông cầu vồng...

Vào cuối tháng 7 khi sông cạn nước, loài cây Macarenia Clavigera sinh sôi nhanh
vì có điều kiện sống thích hợp


Thân cây Macarenia Clavigera phát triển mạnh dưới nước

Cảnh tượng như thiên đường ở hạ giới

                                                                                                (Nguồn : 24h.com.vn)


Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

NHỊP CẦU THIÊNG LIÊNG


SUY NIỆM CHÚA NHẬT III MÙA CHAY A                                                            
 TGM  Giuse Ngô Quang Kiệt


          Từ khi cầu Mỹ thuận được đưa vào sử dụng, con đường về miền Tây như ngắn lại, đôi bờ sông Tiền gần gũi nhau hơn. Đời sống thần linh và đời sống phàm trần cũng như hai bờ sông cách xa vời vợi. Cần có những nhịp cầu nối liền dòng sông thiêng liêng giúp con người đi về gặp gỡ Thiên chúa. 
          Hôm nay, khi mở đầu câu chuyện với người phụ nữ Samaria, Chúa Giêsu đã bắc những nhịp cầu nối liền dòng sông ngăn cách. Thái độ gần gũi của Người là nhịp cầu xoá đi biên giới ngăn cách chủng tộc, tôn giáo. Lời Người chính là nhịp cầu dẫn vào đời sống thần linh.
         Chúa Giêsu gặp người phụ nữ bên bờ giếng nước. Người phụ nữ nhìn Chúa bằng ánh mắt khinh miệt. Dưới mắt chị, đó chỉ là một gã Do Thái bẩn thỉu. Còn tệ hơn thế, anh chàng Do Thái này nghèo mạt rệp, đang đói khát, mệt mỏi rã rời, chỉ chờ chực xin ăn, xin uống. Chị hợm mình, vì chị có tất cả. Chị có giếng nước của tổ tiên. Đối với người Sêmít, có nước là có tất cả. Ở giữa vùng sa mạc mênh mông, nơi nào có nước, nơi ấy có sự sống. Vì nhờ có nước, cây cỏ mọc lên xanh tươi, gia súc có lương thực, con người mới sống được. Ai chiếm được nguồn nước, người ấy lập tức trở nên giàu có. Người phụ nữ có giếng nước, có cả bình múc nước. Chị còn có gia đình. Chị còn có đền thờ vững chắc xây dựng trên núi Garidim, trách nào chị chẳng hợm mình.
        Nhưng Chúa Giêsu đã phá tan sự an thân giả tạo của chị. Người cho chị thấy giếng nước của chị chỉ là phù du, vì giếng nước ấy không cho nước hằng sống. Người cho chị thấy hạnh phúc gia đình mà chị đang có chỉ là hư ảo, vì hạnh phúc ấy xây dựng trên chỉ một mối duyên hờ. Người cho chị thấy niềm tin của chị vào đền thờ chỉ là nguỵ tín, vì đền thờ chỉ là gạch đá vô hồn, không có Chúa ngự bên trong.
       Trong phút chốc, chị trở nên thật nghèo nàn. Trước kia chị tưởng mình có tất cả. Nay chị thấy mình trắng tay. Trước kia chị tưởng mình giàu có. Nay chị nhận thức rõ mình thật nghèo nàn. Bóc đi tất cả những lớp vỏ phù du bọt bèo, chị thấy mình trơ trụi, khốn cùng. Nhưng từ đáy vực khốn cùng ấy một niềm tin nhen nhúm, một mạch suối trào dâng.
       Chị chợt tỉnh ngộ. Những thứ mà trước kia chị tưởng là thành luỹ che chở cuộc đời, hoá ra chỉ là những tảng đá ngăn chặn nguồn suối. Tháo gỡ đá đi rồi, mạch suối dào dạt trào tuôn.
        Những thứ mà trước kia chị tưởng là nơi nương tựa êm ấm, hoá ra chỉ là tổ kén giam kín đời sâu. Trút bỏ được lớp vỏ xù xì cũ kỹ, sâu nay hoá bướm đẹp lộng lẫy, tự do bay tung tăng khắp chốn.
       Thì ra, của cải, dục vọng, tôn giáo vụ hình thức là những tấm màn che mắt, không cho chị nhận ra Đấng Cứu Thế. Ta hãy trở lại phút đầu tiên, khi Chúa Giêsu ngỏ lời xin nước. Lúc đó, bị các tấm màn che mắt, chị chỉ thấy một anh chàng Do Thái xấu xa, đói rách : "Ông là Do Thái mà lại xin nước tôi ư ?". Nhưng Lời Chúa như lưỡi gươm sắc bén, phá tan màn mây mù che mắt chị. Nhát gươm thứ nhất vung lên, một mảnh vảy mắt rơi xuống. Chị nhìn ra người đối diện "Cao cả hơn tổ phụ Giacóp". Nhát gươm thứ hai vung lên, một mảnh vảy nữa rơi xuống. Chị nhận ra Người là "Một tiên tri". Một nhát nữa vung lên, mảnh vảy cuối cùng rơi xuống. Chị nhận biết Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế. Và chị tin vào Người.
       Niềm tin trào dâng. Hạnh phúc trào dâng. Chị quên cả múc nước, quên cả bình, chạy về làng báo tin vui.
       Chị để quên chiếc bình, vì chiếc bình từ nay trở nên vô dụng. Cùng với chiếc bình, chị bỏ lại cả giếng nước, cả người chồng hờ, cả ngôi đền thờ trống rỗng.
       Lời Chúa như lưỡi gươm sắc bén chẻ đôi đời chị. Mảnh đời cũ để lại bên giếng, kho tàng của trần gian. Mảnh đời mới ngụp lặn trong dòng suối đức tin, kho tàng thiên quốc.
       Lời Chúa là ngọn đèn soi đường. Nên chị bước đi những bước lẹ làng, vững chắc hướng về sự sống mới.
       Lời Chúa là chiếc cầu đưa chị vào đời sống thần linh. Chị bỏ lại bên này cầu chiếc bình múc nước, vì bên kia cầu chị đã có mạch nước trường sinh. Chị bỏ lại bên này cầu mối duyên hờ, vì bên kia cầu chị đã găp được tình yêu đích thực. Chị bỏ lại bên này cầu ngôi đền thờ trống rỗng, vì bên kia cầu chị gặp được Đấng chị phải tôn thờ trong tinh thần và chân lý. Chị như cánh đại bàng bay bổng trên trời cao với những đường bay rất đẹp.
       Về đại bàng, Cha Anthony de Mello kể một câu chuyện rất sâu sắc. Một người nông dân vào rừng, lượm được một trứng đại bàng. Anh đem về cho ấp chung với trứng gà. Ít lâu sau đại bàng nở ra cùng lũ gà con. Nó cứ tưởng mình là gà. Suốt ngày theo gà mẹ bới đất mổ sâu. Nó cứ sống kiếp gà như thế cho đến lúc già. Một hôm nó thấy trên trời xanh một con chim lớn khủng khiếp, cánh giang rộng như che kín cả bầu trời. Con chim bay thật cao và có những đường lượn thật là đẹp đẽ. Đại bàng ta kinh khiếp hỏi bác gà trống : " con gì mà khủng khiếp quá nhỉ ". "Đó là đại bàng. Đại bàng thuộc về trời cao. Chúng ta thuộc về đất thấp. Chúng ta chỉ là gà". Đại bàng cứ sống kiếp gà như thế cho đến chết.
        Người phụ nữ là cánh đại bàng. Chị đã trút bỏ mọi gánh nặng kéo trì đôi cánh, nên chị bay vút lên cao. Còn ta vẫn chỉ là loài gà. Ta vẫn còn bên này cầu. Những gì người phụ nữ bỏ lại, ta ôm lấy mang về. Ta vẫn còn ôm ấp những giấc mơ trần tục. Của cải, dục vọng vẫn là những tảng đá ngăn chặn dòng nước đức tin. Những nguỵ tín, những ảo tưởng, những thứ đạo đức hình thức, giả hiệu vẫn còn che chắn không cho ta nhận biết chính mình. Và vì thế ta không bao giờ gặp được Chúa.
         Xin lời Chúa như lưỡi gươm tách bạch trắng đen, để ta dứt lìa tội lỗi, thoát khỏi thói an tâm giả tạo, thói đạo đức hình thức. Xin lời Chúa tháo đi những tảng đá trì trệ, để dòng suối tin yêu khai thông, để nước mắt sám hối tuôn trào rửa sạch hồn ta. Và để tình yêu bừng nở đem cho ta hạnh phúc chân thật.
                                                                            (Nguồn : danchuausa.net)

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

THƯ GIÃN : BÀI TÓAN CHIA BÒ

             Truyền thuyết Ấn Độ cổ đại có kể câu chuyện: Có một ông già, trước khi lâm chung để lại di chúc muốn chia 19 con bò cho ba người con theo quy định: con cả được chia 1⁄2 tổng số bò, con thứ hai được chia 1⁄4 tổng số bò, còn con thứ ba được chia 1⁄5 tổng số bò nhưng không được bán để chia tiền.


            Theo phong tục của Ấn Độ giáo thì bò được coi là vật linh thiêng nên không được giết thịt, chỉ có thể chia cho con đang sống. Sau khi người cha qua đời, ba người con đã tìm hết cách mà vẫn chưa chia được đàn bò, cuối cùng họ quyết định trình quan xét xử. Các quan lại địa phương vốn là túi rượu thịt, gặp việc khó xử bèn lấy lý do “quan thanh liêm khó quyết đoán việc trong nhà” để từ chối.

         Ở làng bên có ông già thông thái.

         Một hôm ông đi qua nhà ba anh em nọ, bèn nghe bàn cãi sôi nổi. Hỏi xong ông mới biết nội dung câu chuyện chia bò. Rồi thấy ông già trầm tư giây lát, sau đó ông nói: “Việc này làm được! Ta có một con bò cho các anh mượn. Như vậy tổng cộng có 20 con bò. Bò của các anh sẽ được chia như sau:

         Anh cả được chia 1⁄2 tức là 10 con,

         anh thứ hai được chia 1⁄4 tức là 5 con,

         còn anh thứ ba được chia 1⁄5 tức là 4 con.

         Ba anh em tổng cộng lại đúng 19 con bò, 1 con còn lại trả cho ta”.




         Thật tuyệt diệu! Một vấn đề nan giải đã làm nhiều người suy nghĩ nát óc lại được giải quyết một cách nhẹ nhàng, khéo léo như vậy. Cách chia này tự nhiên trở thành giai thoại và lưu truyền tới ngày nay.


(Nguồn : http://toithichdoc.blogspot.com)

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

NHỮNG ĐIỀU CẦN TRÁNH KHI DẬY GIÁO LÝ




Năm học giáo lý sắp bắt đầu. Anh chị em giáo lý viên đang hăng hái chuẩn bị cho năm học mới một cách rộn ràng và hăng say. Chắc chắn các anh chị hiểu được mình cần phải làm gì cho lớp giáo lý sinh động và hiệu quả hơn. Ở đây, chúng ta cùng chia sẻ một số điều cần tránh trong lớp giáo lý (mà thực tế chúng ta thỉnh thoảng hay vướng phải). 

1. Đừng dạy thần học.

Cha Giuse Lê Quang Uy DCCT viết: “Thần học là một khoa học chuyên biệt, với nhiều trường phái và quan điểm khảo cứu về Thiên Chúa ( Théologie ), nó cung cấp rất nhiều kiến thức, lý luận, nhận định có hệ thống chặt chẽ về Thiên Chúa, tuy đôi khi vẫn còn có thể gây ra nhiều tranh cãi đưa tới nhiều canh tân đổi mới.
Trong khi đó, việc dạy Giáo Lý, dẫu có vận dụng đến một số điểm thần học căn bản, lại muốn đưa các em đến Lòng Tin, Lòng Yêu Mến và Lòng Cậy Trông chân thành đối với Thiên Chúa, để rồi thể hiện cụ thể ra trong đời sống của mình, vượt qua mọi thứ kiến thức và lý luận của lý trí. Do vậy, học Giáo Lý dứt khoát không phải là để nghe những bài thuyết trình hùng hồn hấp dẫn về Thiên Chúa”. (Nối Lửa Cho Đời 3)
Như vậy, giáo lý viên đừng nói cho các em tất cả những gì mình đọc và học trong sách thần học, mà hãy nói cho các em về Thiên Chúa bằng ngôn ngữ đơn giản, bình dân và phù hợp với các em. Ví dụ : Khi dạy về Đức Chúa Cha, giáo lý viên đừng mất giờ chứng minh mầu nhiệm Thiên Chúa Cha bằng kiến thức thần học, mà hãy nói làm sao cho các em cảm được tình yêu của Chúa Cha dành cho các em qua công cuộc tạo thành, cho các em cảm được rằng từng bông hoa, từng ngọn cỏ, từng làn gió là kết quả của tình yêu. 

2. Đừng đòi hỏi các em hoàn hảo.

Giáo lý viên thường muốn cho các em hoàn hảo và nghĩ là các em hoàn hảo. Do đó chúng ta không chấp nhận các em ồn ào, nói dối, quay bài hay đánh nhau. Nhưng chúng ta phải chú  ý rằng khi Đức Giêsu đi rao giảng, thì ít ai trong xã hội Do thái hoàn hảo, kể cả các Tông đồ. Giáo lý viên chúng ta cũng còn chưa hoàn hảo kia mà ! Do đó, hãy chú ý uốn nắn, dạy cho các em bỏ tính xấu, tập nhân đức… nhưng đừng quá khắt khe cầu toàn. Dù sao thì các em cũng bị ảnh hưởng nhiều từ trường phổ thông và xã hội trần thế, nhất là một xã hội nơi người ta từ chối Thiên Chúa và chấp nhận cái giả trá để tồn tại. Thái độ bao dung, thông cảm (nhưng nghiêm khắc) sẽ giúp hoán cải các em. 

3. Đừng chỉ trích các em trước mặt mọi người.

Trong cuốn Đắc Nhân Tâm, Dale Carnegie viết đại ý là nên tránh chỉ trích. Nếu có phê bình thì nên giữ thể diện cho người khác và biết khen cái tốt của họ trước. Có những lúc theo tính con người, giáo lý viên thấy bực bội khi các em không học bài, quậy phá và hỗn hào. Hơn nữa, có em chẳng chịu sửa lỗi dù đã được chỉ bảo nhiều lần. Khi đó, việc chỉ trích, la mắng các em trước lớp có thể xảy ra dễ dàng. Nhưng nếu chúng ta làm như thế, chúng ta đi ngược lại với đường lối rao giảng của Đức Giêsu. Người không la mắng trẻ em bao giờ. Người chỉ quở trách người lớn khi lỗi của họ nghiêm trọng, gây gương xấu lớn lao và không phù hợp với chương trình Cứu độ. 

4. Đừng tiếc lời khen.

Trong thuật xử thế, khen tặng là cách làm vui lòng người, miễn là khen thành thật. Trong sư phạm, khen là cách khích lệ và làm các em có thêm hứng thú để. Đừng tiếc lời khen nhưng cũng đừng khen không đúng chỗ. Có giáo lý viên thấy các em làm gì cũng nói « tốt », « hay quá » khiến lời khen không còn ý nghĩa. Nhưng ngược lại, nhiều giáo lý viên rất tiết kiệm lời khen. Các em thuộc bài, ngoan ngoãn hay có những hành động tốt, ý tưởng hay. Đáng khen lắm chứ. Nếu chúng ta coi việc tốt của các em là đương nhiên, thì cũng có lý một phần. Nhưng mặt khác, tuổi các em rất cần những khích lệ, nâng đỡ và thông cảm. Người lớn còn cần lời khen kia mà. Chúa Giêsu vẫn khen các môn đệ và những người nghe Chúa, vì Người hiểu tâm lý con người.

5. Đừng cau có, la mắng, đe doạ liên tục.

Cha Lê văn Quảng, một nhà tâm lý viết : « Chúng ta cần phải cắt nghĩa Kinh Thánh hay trình bày giáo lý cho con trẻ một cách thích hợp. Sự giải thích phải phù hợp với tuổi tác, kiến thức, văn hóa, và hợp với văn minh thời đại để giúp con trẻ thu thập vốn liếng cần thiết cho đời sống tâm linh mà không làm khủng hoảng chúng trong vấn đề tâm lý. Sự giáo huấn của tôn giáo có thể được dùng để giúp cho con trẻ biết khám phá ra rằng một số loại hành động chắc chắn nào đó đã được tìm thấy là sai trái vì chúng đã làm hư hại sự liên hệ tốt đẹp và hạnh phúc giữa con người ». 

6. Đừng kể chuyện tầm phào hay đùa giỡn thái quá.

Ở giáo xứ nọ khu ông Tạ, Sàigòn, một giáo lý viên hỏi các em : « Có em nào chà đồ nhôm chưa ? » Các em ngơ ngác nhìn nhau. Anh cười hì hì và nói : « Chà đồ nhôm là chôm đồ nhà ». Việc đùa giỡn kiểu đó có thể làm các em cười, nhưng cũng chưa lấy gì làm duyên dáng hay giúp gì cho bầu khí giáo lý. Những mẩu chuyện vui, hài hước giúp các em thoải mái học bài và nhớ bài học, nhưng những chuyện tầm phào làm các em chán hoặc có tác dụng ngược. Hãy tránh những lối chọc cười dung tục, chế nhạo hay làm các em thấy bị thương tổn. Ví dụ có giáo lý viên cứ hay đem em bé da đen sậm ra chọc cười !  
7. Đừng làm gương xấu mà hãy nêu gương sống đạo.

Thánh Phaolô nói : « Anh em hãy bắt chước tôi, như tôi bắt chước Đức Kytô ». Chúng ta không dám nói như thế, nhưng phải sống điều chúng ta dạy. Một anh trưởng phòng nọ hay chia chác tiền ăn bớt công quĩ, khi dạy giáo lý đến bài Công Bằng thì anh cứng họng không nói được, phải nhờ một chị khác giảng giùm. Sau này anh sửa đổi lối làm việc, đi tu làm linh mục, và cha thường kể chuyện ấy để cho thấy rằng phải sống điều mình dạy. Một cha DCCT giảng về lòng bác ái, sau lễ có người đến nói : « Cha nói hay quá, vậy cha có thể thực hành không ? Cho con xin ba trăm ngàn ». Ngài nghèo nhưng sẵn đang có  số tiền có người mới đưa, ngài cho anh ta ngay. Sống lời giảng là vậy đó. Khi một tiến chức được phong chức linh mục, Đức Giám Mục trao Kinh Thánh cho thầy và nói : « Con hãy tin điều con đọc, dạy điều con tin và sống điều con dạy ». Dạy giáo lý hoàn toàn khác với các môn học khác ở chỗ đó. 

8. Đừng nóng nảy đánh phạt các em.

Chúng ta đã nghe chuyện một cậu bé giúp lễ bị cha xứ tát và đã bỏ chạy khỏi nhà thờ và xa Giáo Hội mãi mãi, đó là Tito, nhà độc tài Nam tư. Đánh phạt nóng nảy có nhiều tai hại :
-         Làm các em chán ghét giáo lý.
-         Các em không học bài được và không nhớ bài học.
-         Tạo tâm lý bất an cho các em và hình thành nhân cách sai lạc.
-         Các em có cái nhìn sai về Giáo Hội và giáo lý.
Có anh chị lý luận : « Đánh các em mới nhớ ! Phụ huynh cũng đồng ý cho tôi đánh các em mà ». Lý luận này nguy hiểm ở chỗ là dùng cái không kiểm chứng được để biện minh cho hành động sai lạc rõ ràng. Chúa Giêsu bảo : « Hãy để trẻ nhỏ đến với Ta, đừng xua đuổi chúng ». May mà các Tông đồ chưa đánh em nào ! 

9. Đừng chỉ trích Giáo Hội là Mẹ chúng ta.

Giáo Hội là Nhiệm Thể và là Hiền Thê của Đức Kytô, Đấng chúng ta yêu mến và rao giảng. Giáo Hội có những con người và những điều chưa xứng hợp với phẩm giá làm Nhiệm Thể thánh thiện, nhưng bản chất Giáo Hội là thánh. Do đó việc phê bình chỉ trích Giáo Hội trong lớp giáo lý được hiểu là việc chống lại lời rao giảng. Chúng ta không buộc phải giấu những điều chưa đúng của con cái Chúa trong một số trường hợp, nhưng trong lớp giáo phải tránh phê bình chỉ trích, làm gương xấu cho các em. 
           
Lạy Mẹ yêu thương, chúng con xin dâng năm học giáo lý cho Mẹ và chúng con xin dâng các em nhỏ của chúng con cho Mẹ. Các em là học trò của Chúa Giêsu, xin Mẹ là Thầy dạy chúng con, cho chúng con biết cách đối xử sao cho các em cảm thấy mình ngày càng lớn lên trong Giêsu, Con Mẹ.
Gioan Lê Quang Vinh
(Nguồn : conggiaovietnam.net)



Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

LỄ KÍNH THÁNH CẢ GIUSE


                 Nhân ngày lễ  kính Thánh  Cả Giuse 19/3/2014 , bổn mạng của Cha Giuse ĐINH CÔNG HẠNH , cố vấn HTDC Giáo Phận Đà Nẵng , xin thánh cả Giuse luôn đồng hành và cầu bầu cùng Chúa cho Cha có sức khỏe, sự bình an và nhất là noi gương thánh bổn mạng sống âm thầm nhưng hiệu quả trong sứ vụ của Cha. 
             Cũng cầu chúc cho Quý Cha ,quý Thầy và các anh em HTDC , đã chọn Thánh Giuse làm Bổn mạng, được nhiều ơn Chúa, sự bình an và luôn dõi bước sống trung thành và hăng say phụng sự Chúa và giáo hội trong từng công việc  cụ thể  của mình. 
                                                                                                                      cuuhuynhtruonghungtamdungchi 




    Im Lặng là vàng
Im lặng là vàng. Đó là câu châm ngôn mang nhiều ý nghĩa và được coi như là một triết lý sống.  Triết lý sống ấy, phần lớn do người ta ngao ngán với “nhân tình, thế thái”. Mặt khác,  cũng có một số người nghĩ  im lặng sẽ đảm bảo cho sự an toàn của bản thân trong mọi lúc, mọi nơi. Rồi từ chỗ ít nói, ngại nói, không dám nói  những điều mình đang trăn trở, nghĩ suy, người ta trở nên dửng dưng trước mọi biến động của xã hội. Dẫn đến tình trạng tôn thờ chủ nghĩa MAKENO, dửng dưng với những bất hạnh của tha nhân. Im lặng là vàng cũng rất cần thiết để mình cân nhắc sự việc, để mình suy tính, không vội vã  mà hành động khôn ngoan hơn.
Im lặng là vàng đôi khi còn là cơ hội để đón nhiều sự may mắn và niềm vui.
Người ta kể rằng: Edison vừa phát minh một dụng cụ điện tử, ông muốn bán phát minh này với giá 3.000 USD, và tự nhủ nếu các thương gia chỉ trả 2.000 USD cũng được. Lúc gặp nhau, họ hỏi ông về giá cả, Edison lúng túng im lặng chưa biết phải nói như thế nào. Một người trong số họ đành phải bắt đầu trước:
- Chúng tôi không trả cao đâu, ông nghĩ sao với cái giá 40.000 USD?
Đúng là “Im lặng là vàng”. Ở đời người ta chỉ cần học được chữ nhẫn, chữ nhịn trong im lặng sẽ mang lại biết bao niềm vui của chiến thắng hân hoan.
Hôm nay, chúng ta chiêm ngắm một con người đã làm lên chuyện phi thường trong im lặng. Trước  mọi vấn đề Ngài đều im lặng để tìm hiểu, để suy xét và đón nhận. Sự im lặng của Ngài không phải là của kẻ khiếp nhược trước sự dữ của cuộc đời. Sự im lặng của ngài thể hiện lòng phó thác tin yêu trong sự quan phòng của Thiên Chúa.
Ngài im lặng để tìm kiếm ý Chúa. Ngài im lặng để lắng nghe tiếng nói của con tim luôn rung nhịp yêu thương. Ngài im lặng để cho tiếng Chúa vang lên trong tâm hồn của mình mà nhờ đó Ngài đã hết lòng phụng sự theo thánh ý Chúa.
Đó chính là thánh cả Giuse. Một vị đại thánh không để lại một lời huấn dụ nào nhưng lại được cả Giáo hội qua bao thế hệ yêu mến, tôn kính. Ngài không để lại di ngôn nhưng để lại một đời sống nội tâm thật phong phú.
Phúc âm ghi lại trước mỗi biến cố xảy đến ngài thường chọn im lặng để lắng nghe tiếng Chúa. Ngài đã im lặng khi biết tin Maria đã mang thai, nhờ đó mà ngài nghe được tiếng Chúa bảo ngài đón nhận Maria về nhà làm bạn mình. Ngài im lặng trước biết bao phong ba bão tố trong cuộc đời hài nhi, nhờ đó mà ngài đã làm cho mọi sự nên trọn khi ngài gìn giữ hài nhi Giê-su vượt qua giông tố cuộc đời. Ngài đã im lặng khi tìm kiếm con bôn ba suốt ba ngày trời, nhờ đó mà ngài đã vâng theo thánh ý Chúa dù rằng ngài chưa hiểu hết những gì đang xảy ra.
Lý do cho sự im lặng của ngài không phải là do sợ hãi hay nhu nhược mà là ngài tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Thử hỏi, nếu ngài không tin vào Thiên Chúa có lẽ ngài đã ngã lòng trước biết bao biến cố xảy ra trong cuộc đời hài nhi Giê-su ? Từ khi nhập thể cho đến khi chào đời, khôn lớn phải trải qua biết bao sóng gió. Nhờ đức tin ấy mà ngài đã dẫn dắt gia đình sống trong bình yên. Nhờ đức tin ấy mà ngài đã chu toàn mọi sự theo thánh ý Thiên Chúa.
Cuộc đời luôn có biết bao điều xảy ra ngoài dự định của chúng ta, và đôi khi còn vượt lên trên trí hiểu của chúng ta. Xin cho chúng ta biết im lặng để tìm ra ý Chúa trong từng biến cố cuộc đời. Xin cho chúng ta biết noi gương thánh Giu-se luôn tận tụy với bổn phận của mình trong niềm phó thác vào quyền năng của Thiên Chúa. Ước gì chúng ta cũng học bài học im lặng để khôn ngoan cân nhắc trước mọi biến cố xảy ra. Amen
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền