Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

CHO ĐI LÀ HẠNH PHÚC

             Buổi sáng nọ, vị giáo sư, người được các sinh viên gọi thân mật là 'người bạn của sinh viên' vì sự thân thiện và tốt bụng của ông, đi dạo với một học trò ở miền quê. 
             Trên đường đi, hai người bắt gặp đôi giày cũ của một nông dân nghèo nằm ngay bờ ruộng sát đường. Anh sinh viên tinh nghịch quay sang nói với vị giáo sư: 'Em sẽ giấu đôi giày của ông ta rồi thầy và em trốn vào bụi cây kia xem thái độ của ông ta khi mất đôi giày'. Vị giáo sư ngăn lại: 'Chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui. Em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt 1 đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và  chờ xem ông ta phản ứng thế nào'. Anh sinh viên làm theo lời giáo sư, rồi cả hai cùng trốn sau bụi cây. Một lát sau, người nông dân đã xong việc, đến nơi đặt giày áo khoác của mình.
              Ông vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem và thấy 1 đồng tiền, sự kinh ngạc nhưng vui mừng hiện rõ trên gương mặt.

              Ông lật 2 mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Sau đó, ông bỏ đồng tiền vào túi và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Niềm vui như được nhân lên gấp bội khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai. Người nông dân quỳ xuống, ngước mặt lên trời và nói gì đó như lời cảm ơn. Món quà người nông dân nhận được tuy không lớn nhưng đúng lúc, nó giúp ông có thể mua được thuốc cho đứa con nhỏ đang ốm ở nhà.
              Anh  sinh viên lặng người đi vì xúc động. Lúc bấy giờ, vị giáo sư mới lên tiếng: 'Em cảm thấy vui hơn không?'. Anh sinh viên nói: 'Thầy đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu mà thầy thường nói với chúng em: Cho đi là hạnh phúc'.

(Nguon : niemvuimoi.org)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét