Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013

HOẠT ĐỘNG TÔNG ĐỒ THIẾU NHI (7)



VI
MỘT VÀI THỰC HIỆN

            Nhờ phong trào, trẻ em đã bắt đầu vào việc trong đời chúng. Ít nhiều bằng chứng cụ thể dưới đây thu nhặt từ nhiều vùng khác nhau trên khắp thế giới cho phép chúng ta quả quyết: trẻ em có khả năng theo đuổi một công cuộc tông đồ vừa tầm vóc chúng.

I.- TẠI PHI CHÂU.
            Đây là một vài sự kiện ghi nhận được từ nhiều nước.

+ TRẺ EM ĐƯỢC CÁI ĐỘNG LỰC CỦA PHONG TRÀO THÚC ĐẨY, CHÚNG TỰ Ý HOẠT ĐỘNG TRONG CUỘC SỐNG HÀNG NGÀY CỦA CHÚNG.
“… A”O”, CÁC ĐỘI HUÂN CÔNG (theo Chiến dịch Thường niên) đã tập trung được các em thuộc nhiều nhóm trong làng. Đó là nguồn hy vọng lớn lao cho mỗi khu xóm. Chỗ này các em cùng nhau trồng đậu lạc để trả tiền báo “Kisito” (một nguyệt san của Hùng Tâm Dũng Chí Phi châu), chỗ kia các em bán trứng luộc cho hành khách trên xe lửa để chuẩn bị đại hội rất rộn rịp vào dịp lễ Giáng sinh qui tụ hết các đội huân công… Nhóm các em thuộc khu lò gạch, chiều nọ đi học về, thấy lửa cháy sát một căn nhà. Một bà đốt cỏ xung quanh đấy, chẳng may gió to để ngọn lửa tạt vào nhà. Dorothea, một em gái 12 tuổi, nói với chúng bạn: “Lửa bén vào nhà rồi. Nào chúng ta thử kiếm một huân công như Moktar trong “Kisito” ấy mà”. Một em kể tiếp: “Chúng em chạy thật nhanh vào nhà vác thùng ra suối kiếm nước. Chúng em làm rất đàng hoàng, vui vẻ nữa, vì biết Chúa Giê su rất hài lòng về chúng em. Nếu chúng em bỏ qua huân công này, chắc sẽ có chuyện lôi thôi giữa bà đốt cỏ và ông chủ căn nhà nhỏ đó. Chúng em nghĩ rằng làm như thế mình đã ngăn cản được hai người cãi nhau. Bà đó vui mừng, nhưng chúng em còn vui hơn, vì đã là những đội viên huân công thật sự”.

“… TRONG LỚP CHÚNG EM CÓ NHIỀU DŨNG CHÍ và chúng em đã làm sổ Mùa chay chung với nhau, chúng em đã tránh được sự gian lận khi viết”.
“… Em rất bực khi họp hai đứa bạn của em, chúng nó đấu khẩu với nhau hoài; chúng em bàn với những HT khác phải cố tìm cách nào để dàn hòa, chúng em đã tổ chức những trò chơi và đi dạo với nhau, bây giờ hai đứa đã hòa hợp rồi”.

MAI LIÊN, 13 TUỔI: “DỊP LỄ GIÁNG SINH, chúng em đã tổ chức một bữa ăn tập thể để gây tình bạn giữa bọn con gái trong làng. Agatha đem sắn tới, Isave đem bí, Gioanna rau tawa (đặc biệt của Phi Châu), Paulina đem muối và Mai Liên chày để dã. Chúng em nấu nướng với nhau và sau bữa cơm thân mật, ai nấy trở về lòng đầy vui sướng”.

A.S :”… BÁC MÙ TÌM NHÀ MỘT NGƯỜI BẠN… tưởng đã đến gần nhà bạn thì lên tiếng gọi… hai tên vô lại 17 – 18 tuổi trêu chọc bác, dẫn bác đi xa hơn để đánh lừa bác. Giuse và Anton, 8 và 10 tuổi, thấy vậy… Anton liền chạy lại dắt tay bác mù dẫn đến nhà ông bạn. Giuse, 8 tuổi, nói với hai thằng kia: “Nếu là HT, các anh không bao giờ đánh lừa người mù”.

+ VIỆC TRẺ EM THAM GIA SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG CỦA PHONG TRÀO GIÚP CÁC EM “THUẬT LẠI” VIỆC CÁC EM LÀM VỚI CHÚNG BẠN ĐỂ KHÁM PHÁ GIÁ TRỊ HÀNH VI CỦA CÁC EM VÀ SỰ HIỆN DIỆN CỦA ĐỨC KI TÔ, VÀ GIÚP CÁC EM TRỞ NÊN NHỮNG “CHỨNG NHÂN” HƠN NỮA NƠI CÁC EM SỐNG.
BRIGITTA, MỘT EM GÁI 13 TUỔI: “NHỜ NHỮNG CUỘC ĐIỀU TRA CỦA CHÚNG EM, chúng em biết được nhiều đứa mới trong bọn con gái. Chúng em đã tiếp xúc được gần 400 đứa nhờ việc điều tra đó. Đến buổi họp cộng đồng, chúng em ghi tên những đứa mới mà chúng em viết vào một tấm biển, vẽ một ái gạch nối các tên với nhau. Rồi mỗi khi chúng em giúp đỡ hay làm vui cho một người nào, chúng em dán một hình chữ nhật mầu vào tấm biển. Bây giờ chúng em có nhiều bạn…”.

“… LUCA THẬT LÀ THẰNG BẨN NHẤT TRƯỜNG. Blasiô, bạn học cùng lớp với nó, một chiều kia hỏi nó: “Sao bẩn thế, bồ? – “Tao không có xà bông, mà cũng cóc ai cho tao”! “Tao bỏ lễ Chúa nhật, chỉ vì tao chẳng có cái gì sạch cả, tao chỉ có mỗi một cái áo sơ mi rất bẩn, nên tao không thể giặt được”! Đến buổi họp HT, Blasiô nói về Luca. Các em quyết định làm một cái gì. “Nếu mai chúng mình ra sớm, sẽ nhặt được ít trái lê rụng, chúng mình đem bán lấy tiền mua xà bông”. Thế là sáng sớm hôm sau, người ta đã thấy những em trai với những trái lê, chúng đem bán ngay lấy tiền, rồi đi mua một bánh xà bông lớn cho Luca. Tuần sau, Luca xin đi họp với HT. Mới rồi, nó đã làm như chúng em, cũng mua được một bánh xà bông nhỏ”.

A.Y. :”… HAI CÔ BẠN GIẬN NHAU… Đến buổi họp DC, ai nấy đều cảm thấy khó thở. Các em không biết phải làm thế nào để dàn hòa D. và L., sau cùng hai em đã ôm lấy nhau khiến cả bọn vui mừng khôn tả. Nhưng một em có ý kiến: “Hôn vào má không đủ, mấy bồ đã làm thế một lần rồi và mấy bồ lại bất đồng ý kiến với nhau… phải tha thứ thật trong lòng mới được…”.

GIACOBÊ  : “NHỜ CÁC CÔNG TRƯỜNG, CHÚNG EM THAM GIA vào việc phát triển quê hương chúng em, điều đó khiến chúng em can đảm gia nhập chiến dịch “Kiến thiết Quốc gia”. Khi đến họp, chúng em mới thấy rằng, làm như thế là chúng em hoàn tất công trình của Chúa trên trái đất”.

I.              TẠI PHÁP QUỐC

Hôm đó là buổi họp đầu tiên của DC 8-10 tuổi sau kỳ nghỉ lễ Giáng sinh .
Chị Ane hữu trách , thấy em Ginetta tới, đôi mắt long lanh, nét mặt vui tươi hớn hở . Em bê một gói lớn, những bộ mặt quen thuộc trong khu phố cùng đi với em , chị Ane có thể quan sát thấy thêm hai bộ mặt mới .
“ Chị biết không chứ, Ginetta nói, trong kỳ nghỉ, chúng em đã làm kịch,chúng em thích tổ chức lễ “.
Một câu vắn tắt, nhưng đã là nguồn gốc một cuộc lễ qui tụ được số đông         trẻ em
GINETTA VÀ CHÚNG BẠN

         Để dễ dàng khám phá khu phố của Ginetta và cái “băng” của em , chúng ta nên lưu ý về một vài chi tiết : đây là một xóm lao động, có những chung cư lớn, trong một thành phố 100.000 dân . Chung quanh những ngôi nhà có một vài thảm cỏ xanh, nhưng cấm trẻ em không được bước chân vào . Ở trung tâm những ngôi nhà có một công viên để chơi, nhưng trẻ em thuộc phố Cầu, lại ưng chơi trên vỉa hè và trên đường phố cho có vẻ tự do hơn . Mùa đông, chúng tụm nhau ở những ô cầu thang. Tuy nhiên, chỗ ở chật hẹp, mà các gia đình lại thường đông. Việc coi sóc mấy em nhỏ cũng thường được trao phó cho những em lớn trong gia đình . Có những em như Christia chẳng hạn, phải coi nhà từ 6 giờ sáng, vì bố mẹ đều đi làm cả . Sau hết, các em gái đều phải giúp mẹ khá bộn những công việc hằng ngày và muốn đi chơi sớm hơn, thường phải rủ nhiều bè bạn đến rửa bát dĩa giúp .
         Điều đáng tiếc thường xảy ra là bố mẹ phải làm việc lâu giờ và vất vả, mà vô tuyến truyền hình lại chiếm một chỗ khá lớn, nên việc trao đổi trong gia đình không nhiều nhặc cho lắm .
        Chúng ta có thể đoán ngay không chút do dự rằng trẻ em trong phố quen biết nhau rất nhiều .Trường học, giờ chơi, những lúc bố mẹ sai phái càng giúp chúng đào sâu những mối liên lạc đó . Hội quán mấy em gái thường đến họp cộng đồng nằm ngay cạnh nhà thờ bên ngoài trú khu .Giá mà những buổi họp cộng đồng được tổ chức ngay trong khu phố có hay hơn không . Nó giúp trẻ em được ở gần nhà, giúp khám phá khu phố của chúng cũng như hòa mình với chúng bạn dễ dàng hơn .

NHỮNG GÌ THÚC ĐẨY CÁC EM NHẬP CUỘC

        Chúng ta đã hiểu rõ hoàn cảnh của khu phố các em, bây giờ cgu1ng ta thử xem ý tưởng về cuộc lễ nẩy nở trong đầu óc Ginetta và bạn bè em ra sao . Vào dịp cuối năm, tờ báo của các em gợi ý cho DC họp nhau trong một buổi canh thức Giáng sinh . Buổi họp là dịp gặp gỡ nhau ăn quà . Các em trong cộng đồng, với những ý tưởng của tờ báo và những khuyến khích của chị Ane, đã làm ở nhà nào là đèn , nào là hoa dây. Martina, một em trong bọn, nhờ mẹ em giúp đỡ , đã làm được những thiên thần nho nhỏ coi rất ngộ . Nhưng nhất là cuộc lễ cho phép gặp nhau thật đông trong vui tươi cùng với lời ca điệu múa . Ginetta và nhiều em khác trở về đầu óc đầy những ý tưởng . Trong kỳ nghỉ, các em gặp nhau luôn và các giờ rảnh rỗi đều được linh động bằng những trò chơi, những ý tưởng của tờ Fripounet (1) và vô tuyến truyền hình xác  định những dự án của các em . Các em nẩy ra ý thích diễn kịch là thế .
(1)  Fripounet là một tờ tuần báo có nhiều tranh ảnh của các thiếu nhi nam nữ 8-11 tuổi, viết theo tinh thần và khoa sư phạm của Phong trào . Tờ báo đề nghị với các em những hoạt động của chiến dịch thường niên

TRONG CỘNG ĐỒNG

         Chúng ta hãy trở lại buổi họp cộng đồng, Ginetta và mấy đứa bạn  bận những chiếc áo dự định cho các vai và cả đội DC dự một buổi trình diễn vở kịch “ Cô bé Maria” . Vở kịch chưa được thuộc mấy, nhưng chị hữu trách cứ khuyến khích các em dượt lại trong tuần . Điều quan trọng nhất là cái dự định ấy làm cho cả cộng đồng hăng say . “ Cuộc lễ à , hay” ! “Chúng em cũng thích làm cái gì “,một vài em nói như thế .  “ Hay mình tập lại vũ điệu Tô cách lan “ .  Annich đề nghị ? Còn Martina thì có một cuốn sách về Nàng Bạch Tuyết, em cho rằng để chia xẻ cái em khám phá với chúng bạn, trình diễn về các chú lùn là lý tưởng nhất .
        Chúng ta đoán biết vai trò to lớn của chị Ane  để nâng đỡ và khích lệ các dự án vừ tung ra đó . Cần phải lưu ý đến tài năng của mỗi em và cùng nhau xét xem còn những bạn nào khác mà quên chưa mời đến dự không .
SUY TƯ CỦA NHỮNG NGƯỜI HỮU TRÁCH
         Chắc hẳn, việc sửa soạn buổi lễ không thực hiện trong một vài phiên họp . Trong Hội đồng Hữu trách, chị Ane trình bầy kế hoạch cuộc lễ trước mặt toàn thể nhóm Hữu trách . Đây là dịp để suy nghĩ về thái độ của Ginetta, đem đối chiếu hoạt động của em với tất cả những gì người ta  biết về em và chúng bạn . Cảm tưởng đó rất xác thực nhờ có chị nữ tu cố vấn phụ trách việc dạy giáo lý trẻ em đường Cầu có thể bổ túc những điều chị Ane quả quyết . Cha tuyên úy Phong trào cũng giúp đào sâu các phong phú mà  một việc làm như thế cho chúng ta thoáng thấy . Cả nhóm Hữu trách khám phá thấy rằng nhờ một sự kiện tầm thường  đó mà khắp khu phố xung quanh chung cư cũng cảm thụ nhiều hay ít về cuộc lễ . Mục tiêu của Chiến Dịch Thường Niên trong tam cá nguyệt là giúp trẻ em hành động với tư cách con cái Chúa, sống trung thực với con người của mình nhiều hơn nữa . Thật thế, Ginetta và chúng bạn nhờ hiểu biết những khả năng bản thân và hổ tương của mình và quyết định một hành động chung, đã đạt được tới chỗ đó . Trong việc chọn vở kịch, phân chia các vai, tập dượt, y phục, ý kiến của mỗi em đã được tôn trọng . Điều đáng chú ý nhất là  Henrietta, mặc dầu em gặp phải những khó khăn khi giữ vai tuồng của mình, đã được các em khác đồng ý và khích lệ .
          Hoạt động được cùng nhau thực hiện, sự chú trọng đến từng em, những cố gắng để đi đến cùng, là phương thức các em tham gia vào công cuộc xây dựng Nước Chúa .

THỨC TỈNH NHỮNG NGƯỜI KHÁC

           Điều rất quan hệ đối với nhóm hữu trách có lẽ là con số trẻ em càng đông càng hay chú ý đến cuộc lễ . Điều đó đòi những người Hữu trách , trong những giao tế hằng ngày,lưu tâm hỏi han trẻ em hoặc trao đổi với các cha mẹ, giáo chức và những người lớn khác ở gần khối thiếu nhi . Họ cũng đã tổ chức một buổi họp mời tất cả những người đó tham dự . Đấy là cơ hội để chia xẻ những phong phú mà trẻ em đưa lại cho chúng ta . Nhóm Hữu trách cũng yêu cầu những người lớn đó nâng đỡ trẻ em trong việc chuẩn bị cuộc lễ .

KHÁM PHÁ GIÁ TRỊ CỦA VIỆC LÀM .

          Trong Hội Đồng Hữu Trách, chúng ta đã suy nghĩ về cách tìm hiểu cuộc sống các phe nhóm tự nhiên trong cộng đồng, một điểm tối quan hệ . Sự linh hoạt trong buổi họp chưa hẳn đã luôn luôn giúp phát biểu một cách sâu xa về cuộc sống mỗi em . Lúc hội họp với chị Ane, các em đều muốn kể, muốn khoe những cái các em đã làm trong tuần . Nhưng buổi họp cộng đồng không được dừng lại ở đáy, nó còn phải giúp các em khám phá giá trị của việc các em làm và đào sâu nữa . Chẳng may những  tờ báo của các cộng đồng, đề nghị một kỹ thuật, tán trợ một phát biểu và qua nó, sự suy nghĩ, đã không được phổ biến sâu rộng . Chính vì thế mà chị Ane phải giới thiệu vói các em một kỹ thuật khác thích hợp với hoàn cảnh hiện tại . Cộng đồng làm những nhóm cờ nhỏ, mỗi nhóm có mầu sắc khác nhau tùy theo số những người tham dự một hoạt động lựa chọn . Nhờ đấy,  chị Ane nhận thấy Sylvia , thường bị bỏ rơi, tham gia vào nhóm hát . Nhờ những câu hỏi khéo léo của chị, các em khám phá ra rằng mời Sylvia tham dự là điều thật hay . Được các em khuyến khích, Sylvia vui hơn . Cái vui cũng như cái tài hát của em đã kích thích cả bọn . Ồ , những lá cờ đó, với những dấu nhạc tượng trưng hết thảy chúng bạn, đã được làm một cách cẩn thận và ân cần biết bao .
          Còn câu chuyện Nàng Bạch Tuyết , không dễ mấy đâu . Vai chính được cả bọn của Martina tranh nhau . Chắc chắn không thể làm được những lá cờ xinh xinh nếu cả đội bất đồng ý kiến, vì những lá cờ đó trước hết tiêu biểu cho cái vui chia xẻ trong một thực hiện chung .
          Các em trong cộng đồng cũng muốn làm một lá cờ cho bà Laurenso, vì lẽ bà đã nhận dạy các em một vũ điệu theo bản nhạc của các em lựa chọn .

KẾT LUẬN

Và cuộc lễ đã diễn ra ….. Chắc các bạn cũng đoán biết còn rất nhiều việc phải làm và nhiều lúc bực bội, tưởng không bao giờ tới đích . Nhưng, đó là một dịp cho chúng ta , những người Hữu trách, thấy rõ hơn rằng trẻ em có khả năng làm được những chuyện to lớn và còn nhiều cái chúng ta phải làm để luôn luôn giúp các em hay hơn .

II.            TẠI CHÂU MỸ LA TINH

  • SINH HOẠT PHONG TRÀO GIÚP TRẺ EM ĐỂ Ý ĐẾN NGƯỜI KHÁC
            “ Những em gái 10-15 tuổi thuộc một khu phố lao động đi cắm trại tám ngày     liền trên bãi biển cùng với hai chị hữu trách và hai nữ tu . Chương trìn trại căn cứ vào tình bạn .
           Những em lớn, lĩnh trách nhiệm về những em nhỏ một cách rất cẩn thận . Các em bỏ thời giờ để giúp những em không biết bơi lợi dụng những buổi được chơi gần nước .
          Một hôm các em gặp những em gái cùng tuổi thuộc một trường dòng  . Các em này hơi buồn vì phải giữ kỷ luật chặt chẽ .
         Các em DC trong trại  nhận thấy tình cảnh  và hiểu điều đó không đúng . Các em liền  dạy các em kia trò chơi, cho chúng ít kẹo bánh  và chúng lại vui vẻ .
        Các em bên trường đã cám ơn các em DC  bên trại về tình thân hữu của các em và để đáp lại, đã mời các em DC tới lưu xá của các em “ .
         “ ……. Trong một khu phố nghèo thuộc …. Có một đoàn DC  . Ngày kia, có một em nói rằng em có biết một bà già, nghèo hơn các em nhiều lắm và bà cần được giúp đỡ . Đến buổi họp các em đồng ý mỗi em sẽ cho bà cái gì và trong buổi họp tới, các em đã thu lượm tất cả những gì các em có thể đem đến cho bà “.

  • TRẺ EM LÀM CHỨNG ĐỜI SỐNG ĐỨC TIN CỦA CÁC EM
      “…..Một đội con trai (13- 15 tuổi) thuộc khu phố bình dân ở …. Đã có sáng kiến, xin anh Hữu trách đưa về vùng quê, đến một làng có những người muốn biết về Phong trào . Anh Hữu trách cùng với một thanh niên khác vào trong làng đó thăm các gia đình muốn đón tiếp các em HT và chuẩn bị chỗ ở . Thế rồi, các em đến các gia đình, sống với họ trong hai ngày, cùng chia xẻ với họ trong bữa ăn cũng như trong tất cả cuộc sống của họ và đem đến cho họ một niềm vui với cử chỉ những trẻ em Ki tô hữu .
       Các em tổ chức những trò chơi và một buổi lửa trại mà ai nấy đều đến tham dự . Sáng Chúa nhật các em cùng đi tham dự thánh lễ . Người ta nhận thấy rằng theo thói quen trước kia rất ít người đi lễ, nhưng ngày hôm đó các gia đình có HT đến thăm cũng như các người quen thân của họ đều có mặt .
        Các em HT trở về rất hài lòng vì đã đem đến cho họ một niềm vui . Họ cũng quyết định giữ mối liên lạc với các em và sẽ mời các em tới nhà họ  vào các dịp khác .”

         MỘT VÀI BẰNG CHỨNG ĐÓ không có ý coi là những tấm gương cần bắt chước hay những mô phạm  cho sinh hoạt Phong trào , mà chỉ là để minh chứng rằng, trẻ em có thể làm khi người ta tin tưởng vào những khả năng của chúng  và nâng đỡ chúng trong những sáng kiến của chúng .
         Nó cũng minh chứng rằng, những điều Phong trào thực hiện được, rất khác nhau tùy theo hoàn cảnh của cuộc sống . Những câu trả lời được đem ra cần phải phù hợp với những phức tạp của những hoàn cảnh . Nhưng đồng thời nó cũng cho chúng ta thấy cái linh khí chung đem lại sức sống cho tất cả những bằng chứng ấy và biểu lộ sự thuần nhất sâu xa của chúng .
          Mong rằng một vài bằng chứng này giúp ai nấy nhận thấy, từ những căn bản chung sẽ được trình bày ở những chương sau, tất cả cần được suy nghĩ kỹ càng và thích nghi, để có thể đi sát với cuộc sống và sứ mạng của Phong trào .

                                                                                                                    (còn tiếp)

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

MỘT CÁCH GIÚP NGƯỜI


Một cách giúp người


Người ăn xin

Một người ăn mày đến trước một trang viên, gặp nữ chủ nhân để ăn xin. Người ăn mày này rất tội nghiệp, cánh tay bị cụt, tay áo trống trải đung đưa, người nào trông thấy cũng đều khẳng khái bố thí cho. Tuy nhiên, vị chủ nhân này lại không hề khách khí, chỉ ra đống gạch trước cửa nói với người ăn mày: “Ngươi giúp ta chuyển đống gạch này ra nhà sau đi”.

Người ăn mày giận dữ nói: “Tôi chỉ có một tay, bà còn nhẫn tâm bảo vác gạch. Không muốn cho thì thôi vậy, cần chi phải trêu ghẹo người khác?”

Vị chủ nhân không chút nổi giận, cúi người xuống bắt đầu dọn gạch. Bà ta cố ý chỉ dùng một tay để chuyển, sau đó bà nói:

“Ngươi thấy đấy, không phải chỉ dùng hai tay mới có thể sống được. Ngươi có thể làm, vậy tại sao lại không làm chứ?”

Người ăn mày lặng người đi, hắn ta nhìn vị nữ chủ nhân với ánh mắt kỳ dị, trái cổ nhô nhọn giống như một quả trám chuyển động lên xuống 2 lượt. Cuối cùng, hắn cúi người xuống, dùng cánh tay còn lại bắt đầu chuyển gạch. Một lần chỉ có thể chuyển đi hai viên gạch. Hắn chuyển như thế đúng hai tiếng đồng hồ thì hết đống gạch. Mệt, hắn thở như bò kéo xe, trên mặt dính đầy bụi, mấy chòm tóc rối bị mồ hôi ướt dính xéo trên góc trán.

Nữ chủ nhân đưa cho người ăn mày một cái khăn lông trắng như tuyết. Người ăn mày đón lấy lau mặt và cổ một lượt rất kỹ; chiếc khăn lông trắng đã biến thành chiếc khăn lông đen. Người phụ nữ lại đưa cho hắn 20 đô-la, người ăn mày cảm kích nói:

“Cảm ơn bà”.

“Ngươi không cần cảm ơn ta, đây là tiền công ngươi kiếm được dựa vào sức lực của mình”.

Người ăn mày nói:

“Tôi sẽ không quên bà, để cho tôi giữ làm kỷ niệm vậy”.

Nói xong, hắn cúi người chào thật thấp và sau đó lên đường.

Qua nhiều ngày sau lại có một người ăn mày khác đến trang viên này. Người phụ nữ đó lại dẫn người ăn mày vào nhà sau, chỉ đống gạch, và nói:

“Chuyển đống gạch này ra trước nhà, ta sẽ trả cho ngươi hai mươi đô-la”.

Người ăn mày với hai tay còn nguyên vẹn này bỏ đi, không biết là do không thèm 20 đô-la hay do điều gì khác.
Người con của người phụ nữ không hiểu, liền hỏi mẹ:
“Lần trước mẹ kêu ăn mày chuyển đống gạch này từ trước nhà ra sau nhà. Lần này mẹ lại kêu ăn mày chuyển gạch từ sau nhà ra trước nhà. Rốt cuộc mẹ muốn đống gạch ở sau nhà hay là ở trước nhà?”.

Người mẹ nói với con rằng:

“Gạch đặt trước nhà hay sau nhà đều như nhau, nhưng chuyển hay không chuyển, đối với người ăn mày mà nói, thì lại không giống nhau”.

Sau này cũng có mấy người ăn mày đến xin ăn, đống gạch đó được chuyển đi mấy lượt.

************

Vài năm sau, có một người rất chỉnh tề đến trang viện này. Ông ta mặc veston, mang giày da, trông chững chạc hiên ngang như những người thành công với sự tự tin và tự trọng, chỉ có điều là người này chỉ có một cánh tay trái. Ông ta cúi người xuống, nói với vị nữ chủ nhân nay đã có phần già đi:

“Nếu không có bà, tôi vẫn chỉ là một kẻ ăn mày. Thế nhưng bây giờ tôi là Chủ tịch Hội đồng Quản trị của một công ty”.

Người phụ nữ đã không còn nhớ ra ông là ai, bà hờ hững nói:

“Đấy là do chính bản thân ông làm ra mà thôi”.

Người Chủ tịch Hội đồng Quản trị một tay mời người phụ nữ cùng cả nhà bà dọn đến thành phố để sống những ngày thoải mái. Người phụ nữ nói:

“Chúng tôi không thể nhận sự chăm sóc của ông được”.

“Tại sao?”

“Bởi vì cả nhà chúng tôi ai cũng có hai tay”.

Người chủ tịch tuy đau lòng nhưng vẫn kiên trì:

“Thưa bà, bà giúp tôi hiểu được thế nào là Nhân, thế nào là Cách. Căn nhà đó là tiền công mà bà đã dạy cho tôi”.

Người phụ nữ nói:

“Vậy thì ông đem căn nhà ấy tặng cho người nào không còn cánh tay nào cả !”.


                                                                        (NGOAN NGUYEN / BÙI DUY KHUÊ)

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

MẮT CỦA TRÁI TIM


"Con mắt của trái tim mới sáng nhất, thật nhất!"

Mắt của trái tim

                               của  VŨ KẾ DŨNG

Bài hát "Because you loved me"với lời ca: "Nếu anh không nhìn thấy, em sẽ là mắt anh, khi anh không nói, em sẽ là tiếng anh"...

Lời hát đã khiến tôi nhớ đến đôi vợ chồng mù trong thôn bà ngoại tôi năm nay đã sắp sửa tám mươi tuổi, đã có một đống con cháu.
Nghe bà ngoại kể lại, khi cưới nhau, chồng ngồi xe bò đi đón vợ. Tuy cô dâu chú rể đều không nhìn thấy mầu sắc, song chú rể vẫn sai người cuốn đầy lụa điều lên đầu bò và xe bò. Đón cô dâu về nhà, chú rể dắt tay vợ rà mò từ nhà trên xuống nhà bếp, rò mò khắp lượt các ngóc ngách trong gia đình.
Việc khó hơn cả là múc nước ở cạnh giếng, lần nào cũng thế, hai người dắt nhau đi, vợ sờ thấy cây gỗ ở cạnh giếng, một tay ôm chặt cây, còn tay kia níu chặt tay chồng. Chồng quỳ trên sàn giếng thả gầu xuống múc, kéo nước lên. Trong thôn có người giúp, hai người thường từ chối, họ bảo:"các anh giúp được 1 giờ, không giúp được chúng tôi một đời".
Cứ như thế, hai vợ chổng luôn luôn tay dắt tay nhau gánh nước cho đến khi đứa con đầu tiên có thể gánh nổi 1 gánh nước. Dân làng cảm thấy lạ lùng, đã có mười mấy trai gái trẻ trong thôn đã từng vì đất trơn trượt chân ngã xuống giếng, nhưng hai vợ chồng chưa bao giờ như vậy. Càng lạ lùng hơn là chuyện, mặc dù có đông người đang cùng nhau nói chuyện hỉ hỉ hả hả, hai người mù vẫn có thể nhờ vào tiếng hít thở dài dài tìm ra nhau.

Bởi không nhìn thấy, dù mưa dù gió, người ta thường trông thấy hình ảnh hai người dắt tay nhau. Dù làm việc gì, họ cũng tay trong tay. Tay trong tay, hình tượng để nhiều nhà văn viết đi viết lại ấy, đã xuất hiện suốt nửa thế kỷ ở trong cái thôn nhỏ bé không ai biết đến này.

Ông chồng là tay thổi kèn trong ban nhạc của thôn quê, thường đến các đám cưới của người khác thổi những bài: "Trăm con chim nhìn Phượng Hoàng", "Niềm vui đầy nhà"..măc dù đi thổi kèn ở đâu, ông cũng chỉ có một yêu cầu, cho người vợ mù cùng đi. Khi chồng thổi kèn, vợ ngồi bên ông lặng lẽ nghe, dường như những điệu nhạc vui nhộn này đều là thổi cho bà. Trên khuôn mặt người vợ mù thường hay đỏ ửng lên, khiến ai nấy cũng cảm thấy người đàn bà mù đang ngồi lặng lẽ kia xinh đẹp biết chừng nào.

Về sau này, hai vợ chồng đều đã già, không bao giờ đi ra ngoài nữa, chỉ quanh quẩn trồng nhiều hoa trong sân to nhà mình, đều là giống hoa tươi rực rỡ, đến kỳ hoa nở, cả sân đỏ rực. Một lần ông sơ ý bị ngã què chân. Trong những ngày ông nằm ở bệnh viện, bà bốn ngày liền không ăn một hạt cơm vào bụng, bà bảo, không sờ thấy bàn tay quen thuộc kia, bà không còn hồn vía nào nữa.

Con cái sáng mắt cũng đã từng vui đùa hỏi bố mẹ: nếu ông trời giành cho bố mẹ một cơ hội, liệu bố mẹ có định dùng mắt nhìn nhau không?

Bà mẹ mù trả lời: "Các con nhìn người bằng mắt, bố mẹ nhìn người bằng trái tim, tim sáng hơn mắt, thật hơn mắt".
Ông bố mù bảo: "Dắt tay nhau một đời, có bao nhiêu đường vân trong lòng bàn tay mẹ con, đã đều in vào trái tim bố. Bố chưa bao giờ trông thấy một người đẹp nhất, trong trái tim bố, thì mẹ con là người đẹp hơn cả. Cần mắt để làm gì, mắt là thứ tham lam nhất trần đời, nhìn cái gì cũng chia ra tốt, xấu, xinh không xinh, nhìn cái gì muốn có cái đó, trên mặt người ta có một cái rỗ cũng có thể để trong tim suốt đời.

Cũng có người nêu ra ví dụ, nếu vợ mù trông thấy mặt chồng bị bỏng sẽ có cảm tưởng như thế nào. Lại có người giả thiết, nếu chồng nhìn thấy hai tròng mắt vợ lõm hẳn xuống, liệu có hối hận lời mình nói không. Bởi vì chúng ta có mắt, cho nên khi chúng ta nhìn người, chỉ dựa vào cảm giác của mắt, mà quên dùng trái tim. Đúng như người vợ mù đã nói, "Con mắt của trái tim mới sáng nhất, thật nhất!"


(BÙI DUY KHUÊ chuyển)

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

SUY NIỆM : ĐỨC ÁI



ĐỨC ÁI (CN 4 QN. C).
(Giêr 1, 4-5.17-19; 1Cor 12, 31-13,1-13; Lc 4, 21-30).
Tiên tri Giêrêmia được sinh ra trong một gia đình thuộc dòng tư tế ở miền Bắc Giêrusalem. Thiên Chúa đã gọi, thúc dục và tác động cách mạnh mẽ trong tâm hồn của ông ngay khi còn thơ trẻ. Giêrêmia chấp nhận sứ mệnh ra đi giữa bao thử thách và khó khăn. Sứ mệnh của Ngài kéo dài qua nhiều thập niên trong lịch sử của cộng đồng Giêrusalem. Ngài đã tiên báo về sự đe dọa và sụp đổ của thành Giêrusalem. Tiên tri có cá tính riêng và rất mạnh mẽ chịu đựng những khổ cực cùng với đoàn dân. Giêrêmia đã giúp mọi người nhận ra những hậu qủa xấu mà họ phải gánh chịu do sự bất trung và tội lỗi gây nên. Đôi khi ông cũng cảm thấy đuối sức và ngại ngùng, nên đã muốn chối từ sứ vụ đặc biệt này. Nhưng cánh tay của Chúa luôn dẫn dắt ông trong mọi nẻo đường. Ông thố lộ tâm tư qua sự mạc khải: "Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hoá ngươi, Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân."(Giêr 1, 5).
Chúng ta biết rằng sứ mệnh tiên tri là một ơn gọi đặc biệt vì là trung gian giữa Thiên Chúa và dân Người. Thiên Chúa hứa ban sức mạnh và đồng hành cùng ông trong cuộc hành trình đầy gian nan này. Đối diện với sự ruồng bắt và cái chết, ai mà không lo sợ cho tính mạng của mình. Giêrêmia cũng không ngoại lệ, ông cũng là con người mang nhiều sự yếu đuối và lỗi lầm như mọi người. Sứ điệp của ông là kêu gọi mọi người hãy ăn năn sám hối để trở về cùng Thiên Chúa. Ông đã đặt niềm tin vào Chúa là kiên thuẫn và dũng lực. Thiên Chúa hứa: Chúng sẽ giao chiến với ngươi, nhưng sẽ không làm gì được, vì sấm ngôn của Thiên Chúa, có Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi (Giêr 1, 19). Giêrêmia đã trung thành với sứ vụ được trao ban và đã chứng kiến bao cảnh thăng trầm của Dân Do-thái từ năm 627 tới khoảng năm 587 BC.
Sứ mệnh khó khăn của các tiên tri là phải đối đầu với đời sống con người thế tục. Các nhà cầm quyền đã dùng mọi ảnh hưởng để loại trừ thần quyền ra khỏi cuộc sống. Họ dùng sức mạnh và bạo lực của thế quyền để đàn áp, tẩy chay và loại trừ các nhân chứng của sự thật và công chính. Lòng người thế trần bị nhuốm mầu tội lỗi vì sống thả theo bản năng thú tính và tìm thỏa mãn mọi đòi hỏi của tham sân si. Nhiều người không còn muốn nghe những lời khuyên răn luân lý đạo đức. Đôi khi họ cho rằng những người sống đạo hạnh, công chính và chân thật là những người dại khờ. Phải tranh đấu để sống. Sống là phải hưởng thụ. Chúng ta biết đời sống là cuộc chạy đua. Không phải mọi người đều nhận ra được con đường chính thật. Người ngu mà biết mình ngu, là người có trí. Người ngu mà tưởng mình trí, thì càng ngu hơn. Không biết chính mình là người vô minh và ngu đần. Đôi khi họ lại tưởng nghĩ mình là người khôn ngoan và sành đời. Luôn tìm cách tiêu diệt những người công chính và coi họ như là cản mũi kỳ đà.
Chúa Giêsu biết rất rõ về số phận của các nhân chứng cho sự thật. Từ xưa, số phận các tiên tri hoặc ngôn sứ đã thường bị bách hại, xua đuổi và tẩy chay. Chính Chúa Giêsu cũng đã cảm nghiệm điều này ngay tại quê quán mình: "Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình (Lc 4, 24). Làm nhân chứng cho sự thật giữa một xã hội bị tục hóa như hiện nay là một sự dấn thân hy sinh và từ bỏ. Các trào lưu xuôi dòng đang cuồn cuộn kéo lôi con người như thác lũ đi vào cuộc sống hưởng thụ thế tục. Nhiều nhà cầm quyền có xu hướng chạy theo thị yếu và mị dân chấp thuận những khuynh hướng của nền văn minh sự chết. Các thế hệ trẻ hiện nay dễ bị đầu độc bởi nền văn hóa thụ hưởng rất tinh tế và nhẹ nhàng qua cách suy tưởng và phán đoán thuận theo đa số. Là Kitô hữu, chúng ta không thể chạy theo những trào lưu hào phóng bên ngoài, nhưng phải biết tìm kiếm nguồn chân thiện mỹ. Hãy yêu chuộng những vẻ đẹp của đời sống lương tâm tự nhiên đã được in ghi trong tâm hồn.
Chúa Giêsu về lại làng quê mình để gặp gỡ và truyền rao sứ mạng cứu độ. Người đồng hương ngạc nhiên về lời giảng dạy của Chúa nhưng họ không mở lòng đón nhận chân lý. Họ đòi hỏi và thách thức quyền năng của Chúa: Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành, thành này được xây trên núi. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực (Lc 4, 29). Chúa Giêsu đâu làm gì nên tội để bị đối xử tệ như thế. Có lẽ tâm hồn của họ bị khép kín và trái tim bị đóng băng lạnh lùng. Họ không chấp nhận lời giảng và cũng không đón nhận chính Chúa. Họ đã vào hùa với nhau chống báng và xua trừ Chúa để khỏi phải nghe những lời chân thật. Chúa Giêsu cùng đồng số phận với các tiên tri bị người đời ngược đãi và thế gian chống đối ghét bỏ.
Số phận các ngôn sứ hôm nay cũng không khá hơn các vị tiền bối. Những nhà truyền giáo và các nhân chứng sự thật đều phải đối diện với hiện trạng thờ ơ và lạnh nhạt trong đời sống luân lý, đạo đức. Dù trong hoàn cảnh nào, xem ra sự kiện có thực mới vực được đạo hay đi đạo lấy gạo mà ăn vẫn có thể kéo lôi nhiều người. Khi cuộc sống ổn định về kinh tế và tài chánh, đời sống đạo cũng nhờ đó mà thăng hoa. Chúng ta chấp nhận rằng thực tế cuộc sống luôn đòi hỏi phải đáp ứng những nhu cầu cụ thể trước. Chính Giáo Hội cũng đang nỗ lực giúp đỡ những vùng truyền giáo xa xôi. Họ thiếu thốn cả tinh thần lẫn vật chất. Nhân chứng sự thật không thể tách rời khỏi những nhu cầu căn bản cuộc sống của người dân.
Một điều rất quan trọng mà thánh Phaolô nhắn nhủ chúng ta: Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi (1Cor 13, 3). Đức mến là cốt lõi của việc ra đi làm nhân chứng. Là nhân chứng cho Chúa Kitô, chúng ta không thể thiếu tình yêu chia sẻ. Nếu tất cả mọi việc phục vụ tha nhân với trái tim yêu thương, sẽ mang lại niềm vui và ý nghĩa đích thực. Yêu rồi làm. Tình yêu sẽ thăng hoa tất cả. Phaolô khuyên dậy:Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật (1Cor 13, 4-6).
Đức ái là nhân đức tuyệt hảo. Chỉ có tình yêu mới có thể tha thứ, bao dung và liên kết nên một. Tình yêu như lửa hun đốt và hâm nóng những tâm hồn nguội lạnh. Một thái độ cảm thông yêu mến có thể xóa nhòa mọi lỗi lầm. Một cử chỉ yêu thương có thể khơi dậy niềm hy vọng. Một dấu ấn tình yêu có thể đổi đời. Một lời nói dễ thương có thể vỗ về tâm hồn nguội lạnh. Ôi tình yêu thật diệu vời! Ai trong chúng ta cũng có trái tim để yêu, chỉ cần chúng ta biết mở cửa trái tim để trao ban và đón nhận. Tình yêu như dòng sông nước chảy, càng chảy càng thấm nhuần. Yêu là cho đi và cũng là đón nhận. Một tình yêu tuôn trào sẽ tạo nguồn sống tươi vui và hạnh phúc. Chúng ta đang ngụp lặn trong biển tình: Tình Chúa, tình gia đình và tình nhân lọai. Tình yêu chính là lẽ sống.
Lạy Chúa, Chúa là tình yêu. Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của kẻ dám hiến thân mình vì bạn hữu. Chúa đã hiến mình vì yêu thương chúng con. Xin cho chúng con biết yêu mến Chúa và yêu thương tha nhân. Chỉ có đức mến mới tồn tại muôn đời: Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến (1Cor 13, 13).
Lm Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

ĐỪNG VỘI XÉT ĐOÁN


ÐỪNG VỘI XÉT ÐOÁN


"Một người bạn của tôi trên chuyến trở về Nam Phi sau một thời gian sống ở Âu Châu, ðã phải chờ khá lâu ở phi trường Heathrow của London. Sau khi mua một ly cà phê và một gói bánh quy, cô kéo lê hành lý lỉnh kỉnh tới một cái bàn trống ðể ðọc báo và ãn bánh trong khi chờ máy bay.

Khi ðang ðọc tờ báo buổi sáng, cô nhận ra có người làm gì ðó sột soạt ở bàn mình. Liếc nhìn qua tờ báo, cô sửng sốt thấy một anh chàng ăn mặc lịch sự ðang với tay lấy bánh của cô, bỏ vào miệng. Không muốn làm ầm ĩ, cô chỉ nghiêng mình ðể lấy một cái cho mình. 

Một phút sau, cô lại nghe tiếng sột soạt. Anh chàng kia lại lấy thêm bánh ðể ăn.

Cho ðến lúc cả hai ðã ãn ðến cái bánh cuối cùng trong gói, cô ðã tức giận hết cỡ nhưng vẫn không nói ðược câu nào. Rồi chàng trai bỗng bẻ cái bánh làm hai, ðẩy một nửa về phía cô và ăn nửa còn lại, rồi bỏ ði.

Lát sau, khi loa phóng thanh gọi tên cô, và yêu cầu cô xuất trình vé, cô vẫn còn bừng bừng cơn giận và mạt sát thậm tệ, khinh bỉ ðến tột cùng anh chàng kia. Tuy nhiên, các bạn hãy thử tưởng tượng sự xấu hổ của cô khi cô mở túi xách ra và khám phá ra rằng gói bánh của mình vẫn còn nằm nguyên trong ðó. Thì ra từ nãy tới giờ cô ðã ăn bánh của người ta. Chàng kia ðã chia sẻ với cô ðến miếng bánh cuối cùng. Thật là một con người tốt bụng"

Suy nghĩ: Câu chuyện cho thấy cái nhìn của chúng ta về người khác không luôn luôn chính xác, thậm chí nhiều khi còn nhầm lẫn nữa. Vì thế ðừng vội xét ðoán, kết án. Và cũng phải sẵn sàng thay ðổi cái nhìn của mình khi chúng không còn ðúng với sự thật nữa. Quan trọng hơn nữa, nếu chúng ta muốn có những thay ðổi lớn trong cuộc ðời mình thì trước hết chính mình phải biết thay ðổi cách nhìn về người khác. Hãy ðeo cặp kính khác rồi mọi sự quanh ta sẽ thay ðổi theo . 



ÐỪNG XÉT ÐOÁN

Vừa nhận được ðiện thoại, nam bác sĩ vội vã tới bệnh viện. Ông khoác vội trang phục phẫu thuật và tiến ngay tới phòng mổ. Lúc ðó, người cha của cậu bé sắp sửa phẫu thuật ðang ngồi ðợi tại cửa phòng. Vừa nhìn thấy bóng bác sĩ, người cha nói ngay :
 “Tại sao giờ này ông mới ðến? Ông không hay biết con trai tôi rất nguy kịch sao? Thực lòng ông có trách nhiệm nghề nghiệp không vậy?”

Bác sĩ ðiềm tĩnh trả lời :
“Thật xin lỗi, lúc này không phải ca tôi trực nên tôi không có mặt tại bệnh viện. Thế nhưng vừa nhận ðược ðiện báo tôi ðến ngay ðây… Và lúc này tôi muốn tịnh tâm một chút ðể chuẩn bị phẫu thuật”.

Người cha giận dữ :
“Tịnh tâm à?! Giả như con của ông ðang nằm trong phòng cấp cứu thì ông có tịnh tâm ðược không? Nếu như con trai ông sắp chết, ông sẽ làm gì?”

Vị bác sĩ lại mỉm cười trả lời :
 “Tôi sẽ nói ðiều mà ông Gióp ðã nói trong Kinh Thánh: ‘Thân trần truồng sinh từ bụi ðất, tôi sẽ trở về bụi ðất thân trần truồng. Chúa ðã sinh ra, Chúa lại lấy ði, xin chúc tụng Chúa’. Những bác sĩ không có khả năng giữ lại mạng sống. Ông hãy ði và cầu nguyện cho con trai ông. Chúng ta sẽ nỗ lực hết mình và cậy trông vào ân sủng Thiên Chúa”.

“Khuyên lơn người khác khi mà bản thân mình chẳng dính dáng gì xem ra quá dễ dàng”. Người cha phàn nàn.

Cửa phòng phẫu thuật ðóng lại. Vị bác sĩ miệt mài vài giờ liền trong phòng mổ. Và ông rời khỏi phòng phẫu thuật trong niềm hạnh phúc: “Cảm tạ Chúa. Con trai ông ðã ðược cứu. Nếu muốn biết thêm chi tiết, hãy hỏi cô y tá vừa giúp tôi”.

Không chờ câu trả lời của người cha, vị bác sĩ tiến thẳng và rời khỏi bệnh viện.

Ngay khi nhìn thấy dáng dấp cô y tá xuất hiện, người cha nói ngay:

“Loại người gì mà lại cao ngạo ðến như thế kia chứ! Thậm chí ông ta không thèm dành vài giây trả lời cho tôi biết hiện trạng con trai tôi”.

Cô y tá cúi xuống, tuôn trào nước mắt, trong xúc ðộng, cô chậm rãi trả lời: “Con trai duy nhất của bác ấy mới qua ðời hôm qua do một tai nạn. Hôm nay bác ấy ðang lo tang sự cho cậu. Thế nhưng vừa nhận ðược ðiện báo bác ấy tới ngay ðể cứu con trai ông. Bây giờ thì bác ấy trở về tiếp tục lo hậu sự cho ðứa con yêu quý của mình”.

Các bạn õi! hãy khoan , ðừng vội kết án ai. Vì bạn không biết ðược cuộc sống của họ thế nào cũng như ðiều gì ðang diễn ra trong tâm hồn họ và những gì họ ðang phải nỗ lực vượt qua.

                                                                                          ( BÙI DUY KHUÊ  st )

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

THÁNH LINH MỤC GIOAN DON BOSCO - NHÀ GIÁO DUC GIỚI TRẺ




Ngày 31-01: Thánh Gioan Don Bosco (St. John Bosco)



Linh mục

Tiên tri Isaia đã viết:” Những lời Ta đặt vào miệng Ngươi, Ngươi đừng để rời khỏi miệng; lễ vật của Ngươi đặt trên bàn thờ Ta sẽ được Ta chấp nhận “( Is 59, 21 ). Chúa đã sai thánh Gio-an Bốt-cô đến để giáo dục thanh thiếu niên và yêu thương các trẻ em mồ côi. Lời Chúa qua miệng tiên tri Isaia quả đúng với cuộc đời thánh nhân.

MỘT CON NGƯỜI, MỘT CUỘC ĐỜI

Thánh Gioan Bosco sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại Ý năm 1815 vào giữa ngày lễ Đức Mẹ Hồn Xác lên trời. 

Thánh Gioan Bosco đã sớm mồ côi cha khi Ngài mới lên 2 tuổi. Thánh nhân rất ham học, ham theo đuổi đường học vấn, nhưng vì cha mất sớm, nhà nghèo không có tiền để tới trường. Dầu vậy, Chúa có cách của Ngài: năm 1835, thánh nhân vào đại chủng viện Turinô và 6 năm sau đó tức vào năm 1841, Ngài lãnh sứ vụ linh mục. Thánh nhân ngoài việc bổn phận coi sóc giáo xứ, Ngài còn đi thăm các người nghèo, các bệnh nhân và những kẻ bị tù tội. Thánh nhân đã bắt đầu nghĩ tới các em vô gia cư, vô nghề nghiệp, mồ côi, lang thang, cơ nhỡ, nên từ ngày 08/12/1841, Ngài đã bắt đầu thu nạp các em mồ côi. Số em lang thang, không nhà mỗi lúc một tăng khiến Ngài rất vất vả để lo cho các em ấy. Công việc càng lúc càng nhiều, Ngài bị sưng phổi nặng và được Chúa cứu chữa lạ kỳ trước sự kinh ngạc của các bác sĩ. 
Thánh nhân chủ trương giáo dục các em thiếu nhi bằng sự dịu hiền và sự tận tụy hy sinh của một người mẹ. Thánh nhân luôn khích lệ, thúc giục các em siêng năng cầu nguyện và lãnh nhận các bí tích. Mẹ của thánh nhân qua đời vào mùa đông 1865, chính phủ Ý lúc đó gây nhiều rắc rối, nên Ngài đã phải nhờ một số linh mục tới giúp đỡ Ngài trong việc lo cho các em mồ côi. Và đó là cơ hội để dòng Don Bosco Salésien có mặt với mục đích chăm lo giáo dục các trẻ em mồ côi nghèo khổ. Vào năm 1872, thánh nhân lập thêm hai Hội Dòng khác: Hội Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp để bảo trợ ơn gọi linh mục; Hội Dòng nữ Salésienne nhằm giáo dục các em cô nhi. 
Công việc của thánh nhân có tầm ảnh hưởng rộng khắp ngay khi Ngài còn sống. Ai cũng cảm phục tính đơn sơ, vui vẻ, nhân ái của thánh nhân. Thánh Gioan Bosco còn nổi tiếng là nhà hùng biện ở Turinô. Thánh nhân đã miệt mài lo cho đám con xấu số của Ngài. 
Ngài đã kiệt quệ, lâm bệnh và qua đời ngày 30/01/1888. 
Việc làm bác ái của Ngài luôn chiếu sáng trên khắp thế giới và các con cái Ngài luôn đi theo hướng của Ngài đã vạch ra. 
Đức thánh cha Piô XI đã phong Ngài lên bậc hiển thánh vào năm 1934.

LỜI NGUYỆN CẦU

Lạy Chúa, Chúa đã cho xuất hiện trong Hội Thánh một người Cha và một bậc thầy của giới thanh thiếu niên là thánh linh mục Gioan Bosco. Xin Chúa cũng đốt lửa yêu mến trong lòng chúng con, để chúng con biết phụng sự một mình Chúa và lo cho anh em được cứu rỗi ( Lời nguyện nhập lễ, lễ thánh Gioan Bosco ).


Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT



---------------------------------


Nhân ngày lễ kính thánh Gioan Don Bosco xin kính mời quý Hữu Trách , các em HTDC  đọc  :
GIÁO DỤC THEO GƯƠNG DON BOSCO
Tác giả : Lm CARLO AMBROGIO, SDB
Người dịch : Lm GB. NGUYỄN VĂN THÊM , SDB







  và xem phim   :                   DON BOSCO - NHÀ GIÁO DỤC
       (Để xem phim , xin mời bấm vào hàng chữ  DON BOSCO - NHÀ GIÁO DỤC  có gạch dưới )

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

HOẠT ĐỘNG TÔNG ĐỒ THIẾU NHI (6)


V
KHOA SƯ PHẠM

            Sau khi đã xem xét những gì phong trào chủ trương giúp đỡ trẻ em, điều quan hệ là phải dừng lại giấy lát ở những yếu tố căn bản chủ yếu của khoa sư phạm Phong trào, những yếu tố cần cảm hứng cho sự tìm tòi các phương tiện cụ thể sẽ dùng đến.

            Chương này là chủ điểm cho một khía cạnh vấn đề chúng ta đang suy nghỉ đây. Nó muốn diễn tả cái tinh thần cần đem áp dụng để giúp trẻ em sống và điều hành hoạt động tông đồ riêng của chúng. Nó căn cứ vào những chương trên bàn về tâm lý trẻ em và sứ mệnh của Phong trào:

            Hành động : nhu cầu trọng yếu của trẻ em.
            Hành động : tiếng then chốt của một phong trào tông đồ cảnh vực.

            Khoa sư phạm của chúng ta có thể tóm tắt như vầy: CHÚNG TA MUỐN ĐỂ CHO TRẺ EM HÀNH ĐỘNG.

HOẠT ĐỘNG CÓ NHỮNG ĐẶC TÍNH NÀO ?

1)    HOẠT ĐỘNG CĂN CỨ VÀO CUỘC CHƠI, VÀO CUỘC MẠO HIỂM.
Hoạt động vừa sức đứa trẻ nhất, giúp nó tự tác tạo con người của nó, tìm được thế quân bình của nó, là chơi.
Chơi với nhiều hình thức khác nhau tùy tuổi tác, phái tính, quốc gia… giúp trẻ em phát biểu một cách tự do và sâu xa, đem tất cả sức sống, tất cả khả năng của chúng.
Chúng ta không dừng lại lâu ở khía cạnh đã được các cuộc tìm tòi tâm lý học và sư phạm khai thác, điều cần thiết là nhấn mạnh ở đây, địa vị và sự quan yếu của chơi trong sinh hoạt Phong trào, chúng ta sẽ trở lại khi nghiên cứu về các phương tiện.

2)    HOẠT ĐỘNG LÀ CÔNG CHUYỆN CỦA TRẺ EM.
+ ĐIỀU QUAN TRỌNG LÀ GIÚP TRẺ EM TRỞ NÊN NHỮNG NHÂN VẬT, NHỮNG KITÔ HỮU CHÂN CHÍNH, NHỮNG CHIẾN SĨ.
_ chúng ta sẽ đào tạo những nhân vật theo mức độ trẻ em có thể tự mình tổ chức với nhau, hành động, tự luyện nhờ sự tiếp xúc với những người khác;
_ chúng ta sẽ đào tạo những Kitô chân chính chiến sĩ bằng cách giúp trẻ em có một nếp sống ki tô hữu bản thân, sống nếp sống đó trong tự do, trong chi tiết của cuộc sống, ở khắp nơi, với mọi người chúng sống.

+ CHO ĐƯỢC THẾ, PHONG TRÀO DỰA VÀO KHOA SƯ PHẠM HOẠT ĐỘNG.
            Dưới đây, chúng ta trình bày mau chóng mấy nguyên tắc cơ bản.
            Căn cứ vào khái niệm đúng đắn về đứa trẻ, sự hiểu biết về tâm lý thiếu nhi, cũng như về từng con người cụ thể của đứa trẻ, khoa sư phạm hoạt động ra sức:

_ làm triển nở mọi khả năng của đứa trẻ : tất cả, nhưng mỗi cái có lúc của nó :  ”Đứa trẻ không phải cái bình để mà đổ đầy vào, nhưng là một ngọn lửa phải đốt lên” (Rabelais).

_ khởi sự từ những ham thích sâu xa của đứa trẻ, nghĩa là những sức mạnh sâu xa phát xuất từ bản chất đứa trẻ:

_ dạy cho trẻ em sống và cùng nhau hành động, đồng lao cộng tác với nhau, nói khác, giúp chúng đạt tới sự trưởng thành về phương diện xã hội của chúng;

_ ban phát cho mỗi em tùy theo trình độ của nó, bởi vì mỗi em là một hữu thể duy nhất, có những khả năng và nhịp độ riêng của nó.

            Chúng ta có thể rút ngay ra hai câu kết luận :
_ sử dụng cùng với trẻ em cái người ta gọi là “phương pháp khám phá”, nó gồm ba giai đoạn:
            + gợi lên sự ham thích,
            + tìm hiểu,
            + dễn tả việc tìm tòi.

_ điều quan hệ cho nhà giáo dục là đừng đóng vai trò “người dạy”, mà là “người tập dượt”, biết:
            + tạo hoàn cảnh thuận lợi xung quanh,
            + thức tỉnh, kích thích,
            + nâng đỡ.
bằng thái độ thông cảm, bình tĩnh, tín nhiệm, vui vẻ v.v…

3)    HOẠT ĐỘNG ĐÀO LUYỆN.

Người ta thường quá đem đối lập giữa hoạt động và đào luyện, lẫn lộn hoạt động với múa may quay cuồng.
Hoạt động với đào luyện không tách biệt nhau. Hoạt động như chúng ta đề cao là đào luyện. Nó giúp trẻ em mở mang, nảy nở,
_ về phương diện người: phát triển con người, những phong phú, tài năng của nó…
_ về phương diện ki tô hữu: khám phá Tin Mừng kêu gọi mọi người dấn thân.
            Chính hoạt động sẽ giúp trẻ em sống đạo trong những chi tiết nhỏ nhặt đời chúng, khám phá ý nghĩa cuộc chiến đấu, sự gắng gỏi cần thiết; chính hoạt động sẽ thúc đẩy chúng hành động với những trẻ khác trong những nhóm chúng có mặt. Với điều kiện hoạt động đó, như đã nói trên, chắc chắn:
            + được sống như là chơi,
            + là công chuyện của trẻ em.

4)    HOẠT ĐỘNG ĐÓ NHẰM MỖI EM VÀ MỘT SỐ CÀNG ĐÔNG CÀNG HAY.

+ Mỗi em: mỗi em cần cảm thấy rằng hoạt động đề nghị quan hệ đến mình, em có thể làm mà vẫn cảm thấy thoải mái, công việc người ta giới thiệu với em gắn liền vào hoạt động tự nhiên tự phát của em, những khả năng của em.

+ Một số càng đông càng hay: đây là điểm quan trọng trong sứ mệnh Phong trào: Mỗi em cần phải có phần, không ai bị lấn át, không ai bị thiệt thòi.

            Như thế, khoa sư phạm của chúng ta theo bản chất của nó KHỞI SỰ TỪ CUỘC SỐNG của mỗi cá nhân trẻ em, từ cái bản thể của nó, những như cầu, những ham muốn, những biến cố đánh dấu trong đời nó…

            Căn cứ vào những năng lực của mỗi đứa trẻ, đặc biệt là cái đà trọng yếu tiến triển của nó, nó lớn lên, thắng vượt chính mình, khoa sư phạm của chúng ta có tính cách nhân bản.

            Dựa vào sự cần đến những người khác, một nhu cầu thiên bẩm của loài người, khoa sư phạm của chúng ta có tính cách cộng đồng.

            Nó không đứng trong hàng ngũ khoa sư phạm của Đức Ki tô ư ?

+ ĐỐI VỚI NGÀI CUỘC SỐNG CÓ GIÁ TRỊ VÔ SONG.
            Chỉ cần nhắc qua đến rất nhiều giai thoại trong Phúc âm cũng đủ. Chúa Giê su chữa tật bệnh, an ủi, vổ về và săn sóc đến những người ở với Ngài: chúng ta hãy đọc phép lạ hóa bánh ra nhiều, tiệc cưới Cana, đoạn văn về Mục phu Phúc hậu.

+ NGÀI CỐ TÌM DỊP GIÚP CÁC CÁ NHÂN VƯƠN LÊN.
            Chẳng hạn, rất cảm động khi nhìn lại tính chất các cuộc đối thoại giữa Chúa Giê su với tất cả những người Chúa gặp. Các cuộc gặp gỡ đó bao giờ cũng là giải thoát, là nguồn tiến bộ: người đàn bà ngoại tình, Maria Mai Liên tội lỗi, Gia kê và biết bao người khác.

+ NGÀI LÀ NGUỒN VÀ LÀ SỰ SỐNG CỦA MỌI CỘNG ĐỒNG.
            “Để hết thảy chúng nên một. Như Cha, Cha ở trong con và con trong Cha” (Gioan XVII, 21-23).
            “Chúng ta hợp thành một thân thể trong Đức Ki tô, mỗi người ai nấy đều là phần mình của nhau” (Thư gửi tín hữu Roma XII, 5).


                                                                                               (Còn tiếp)