Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

ĐỊNH MỆNH CỦA NHỮNG NGƯỜI GIÀU CÓ


Chúng ta ai cũng thuộc nằm lòng câu chuyện người phú hộ và Lazarô ăn mày. Nhưng chưa chắc chúng ta đã hiểu như nhau và nhất là biết hiểu đúng ý của tác giả Luca.
Thánh Luca kể rằng có một người phú hộ ăn mặc gấm tía và lụa mịn, ngày ngày yến tiệc linh đình. Nếp sống của ông ta làm cho chúng ta nhớ lại bài sách của Amos. Và quả thật, ông ta chỉ biết ăn uống, chứ đâu có để mắt tới đồng bào, đồng loại gì... Có người ăn mày tên là Lazarô, nằm ở cổng nhà ông chỉ mong được miếng thừa nào trên bàn của ông liệng xuống mà vẫn không được. Cũng là hai con người, nhưng là hai thân phận. Tác giả Luca không cần mô tả thêm con người giàu có. Ðã có Amos kể thay rồi. Ngòi bút của Luca chú ý hơn để vẽ hình ảnh người ăn mày.
Ðây là lần duy nhất trong tác phẩm, Luca đã đặt cho nhân vật trong bài dụ ngôn một tên. Thế nên chúng ta đừng nghĩ đây là một tên thật, và muốn đồng hóa với Lazarô em của Mátta và Maria. Hai chị em này đâu có nghèo đến nỗi bắt em phải đi ăn xin; Lazarô trong tác phẩm của Gioan (chương 1) không lở lói, hôi thối đến nỗi người ta phải khiêng vứt ở cổng nhà người phú hộ. Ðàng khác, dụ ngôn không phải là những câu chuyện có thật, mà chỉ là những câu chuyện có khả năng xảy ra để giúp chúng ta có một bài học đạo đức.
Nhưng tại sao tác giả Luca lại muốn gọi tên người ăn mày là Lazarô? Ðể chúng ta liên tưởng đến người em trai của hai chị em Mátta và Maria được Chúa thương cho sống lại? Và như vậy Luca muốn báo trước số phận tốt đẹp chung cuộc của người ăn xin. Và khi mô tả Lazarô lở lói, bị vứt ở cổng nhà người phú hộ, có lẽ tác giả muốn lấy lại hình ảnh ông Yob và xác định đây là con người nghèo khó công chính, bị bạc đãi ở đời này nhưng chỉ là tạm thời, vì chung cuộc tương lai sẽ rất tốt. Hơn nữa, trong tiếng Do Thái, từ ngữ Lazarô có nghĩa là "Thiên Chúa cứu giúp". Tác giả Luca muốn nói rằng: những con người nghèo khó là những kẻ đang cần được và sẽ được Thiên Chúa cứu giúp; họ là thành phần được Người quan tâm, chiếu cố và yêu mến. Và Người sẽ bắt tất cả mọi sự phục vụ những con người này, nên ở đây ngay bầy chó hoang, thường chỉ đi xâu xé, thế mà đối với Lazarô chúng cũng dễ thương lạ lùng, đến liếm các ung nhọt cho ông. Và điều này càng nói lên ác tâm bất nhẫn của người phú hộ hơn nữa.
Như vậy, việc giới thiệu hai nhân vật đã xong. Tác giả Luca nói đến câu chuyện xảy ra. Lazarô chết và được các Thiên Thần đưa lên dự tiệc ngay nơi lòng Abraham; còn người nhà giàu cũng chết và được tống táng. Chỉ hai câu nói thôi, nhưng đầy ý nghĩa. Người Do Thái quan niệm rằng các người công chính sau khi chết, sẽ được các thiên thần đưa lên trời dự tiệc, giữa cộng đoàn dân Chúa có tổ phụ Abraham chủ tọa. Và ai cũng được yêu, càng được ngồi gần vị tổ phụ. Kiểu nói "ngồi trong lòng Abraham" chỉ muốn diễn tả chỗ ngồi đặc biệt và tình âu yếm ấy. Số phận của Lazarô đã đổi thay hoàn toàn. Không do một biến động chính trị như Amos đã gợi đến trong bài sách hôm nay. Cũng không như tác giả sách Yob đã nói rằng ông này được lại hết mọi sự ở đời này và được gấp trăm, gấp nghìn. Ở đây việc đổi thay số phận xảy ra ở bên kia thế giới, sau khi con người đã chết. Ðó là bình diện Nước Trời chứ không còn phải trong phạm vi trần gian.



Chúng ta hãy đọc tiếp để thấy quan niệm của tác giả Luca về đời sau và định mệnh chung cuộc của hai nhân vật trong bài dụ ngôn. Vậy, Lazarô được đưa lên trời, còn người phú hộ thì được đem đi tống táng. Một người ở trên và một người ở dưới. Kẻ ở dưới ngước mắt lên thấy hạnh phúc người ở trên. Thấy mình đang nóng nảy trong lửa, còn Lazarô thì đang an thái nơi lòng của Abraham; kẻ khổ sở tự nhiên phải buột miệng kêu lên. Xin Cha Abraham nói với Lazarô nhỏ xuống cho một chút nước để đỡ khổ. Nhưng y đã không hiểu gì. Và Abraham phải cắt nghĩa: bây giờ sự đổi thay đã dứt khoát và hố sâu ngăn cách giữa hai thế giới hạnh phúc và khổ sở không thể bắc cầu được nữa. Kẻ xưa khổ thì nay sướng và kẻ xưa sướng thì nay khổ. Chứ không như ngày xưa khi ở trên mặt đất kẻ sướng có thể đến với kẻ khổ mà chia sẻ... Nhưng vì đã không muốn làm việc ấy, nên giờ đây y đừng hy vọng bắt được nhịp cầu hiệp thông...
Câu chuyện dĩ nhiên có thể chấm dứt ở chỗ này. Và đã có nhiều bài học cho chúng ta. Ngoài những quan niệm về đời sau như: định mệnh của người lành kẻ dữ đã khác nhau ngay từ sau khi chết và trước ngày phán xét chung; định mệnh ấy đã dứt khoát không thay đổi được nữa vì đã hết thời có thể lập công phúc; ở đây khi mô tả sự thay đổi số phận của hai người trong khi sống và sau khi chết, tác giả Luca có ý diễn tả một giáo huấn thông thường của Ðức Giêsu, đó là việc Nước Trời được dành cho những kẻ nghèo khó; vì Thiên Chúa sẽ cứu giúp họ và kẻ tự mãn ở đời này sẽ ra đi tay không về đời sau.
Nhưng tác giả Luca đã không dừng lại ở những điểm này. Người muốn kêu gọi người ta "trở lại". Ðặc biệt ở đây, Người muốn nói với những người Do Thái có Abraham là tổ phụ. Họ phải thay đổi đường lối để không bị loại ra khỏi Nước Trời sau này. Tác giả Luca biết rõ họ rất cứng lòng. Trước đây khi Ðức Giêsu còn đang giảng đạo họ đòi phải thấy phép lạ điềm thiêng. Người bảo họ sẽ chẳng được xem dấu lạ nào, ngoài dấu hiệu của tiên tri Giona, tức là ngoài sự kiện chính Người sẽ sống lại ngày thứ ba sau khi chịu chết. Nay việc đó đã xảy ra rồi; thế mà Luca vẫn thấy họ cứng lòng. Nên hôm nay, tác giả đau đớn dùng miệng Abraham mà nói: dẫu cho có ai sống lại từ cõi chết, chúng cũng chẳng ngã lẽ đâu! Và đối với người Do Thái, chỉ còn lại hy vọng là họ hãy nghe Môsê và các tiên tri. Ấy là chưa kể chính mầu nhiệm Ðức Giêsu chịu chết và phục sinh, muốn hiểu được cũng phải tựa vào lời sách thánh kể từ Môsê cho tới các tiên tri, như chính Chúa sống lại đã làm như thế để giúp đỡ các đức tin của các tông đồ.
Như vậy bài Tin Mừng Luca hôm nay có những ý tưởng mà thoạt nghe chúng ta đã chưa nhận ra. Người đã không thuật lại câu chuyện Ðức Giêsu đã kể, một cách đơn giản đâu. Vẫn biết khi kể chuyện người phú hộ và Lazarô ăn mày, Chúa đã có ý kêu gọi thính giả của Người là người Do Thái, phải trở lại. Chúa cũng đã muốn thúc giục họ tin vào Môsê và các tiên tri vì các ông này vẫn làm chứng về Người. Nhưng chắc chắn khi Chúa nói: dẫu có ai sống lại từ cõi chết chúng cũng chẳng ngã lẽ đâu, người nghe lúc bấy giờ chưa hiểu một cách thấm thía như tác giả Luca sẽ hiểu sau này và như chúng ta vừa trình bày ở trên.
Dù sao ý tưởng chính của tác giả vẫn là muốn kêu gọi người ta trở lại và thay đổi nếp sống chỉ biết có cái bụng của mình mà không nghĩ đến ai. Thực ra đó cũng là ý của Amos khi ông dùng hình phạt lưu đày để đe dọa những kẻ sống đầy đủ mà ích kỷ. Chỉ có điều ông chưa nghĩ đến đời sau và bình diện Nước Trời một cách sâu sắc như tác giả Luca. Nhưng có như vậy Tân Ước mới hoàn tất Cựu Ước!... Tuy nhiên Tân Ước nơi các sách Tin Mừng, tức là giáo huấn đầy đủ của Chúa Giêsu cũng còn cần phải được triển khai. Và hôm nay tác giả thư Timôthê giúp chúng ta thi hành giáo huấn của Chúa.

(Trích dẫn từ tập sách Giải Nghĩa Lời Chúa
của Ðức cố Giám Mục Bartôlômêô Nguyễn Sơn Lâm)




Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

AI CÓ HAI ÁO THÌ CHIA CHO NGƯỜI KHÔNG CÓ

" Giáo hội  hãy trở nên giản dị hơn để phục vụ người nghèo trên khắp thế giới" .

(Đức Giáo Hoàng PHANXICO)



* Việt Nam 


                      Vẫn còn đó nhiều mảnh đời bất hạnh. Ảnh: Đồng Cảm.


Không có ghế, các em phải ngồi xổm, nhiều em cố gắng quỳ để ngó lên sân khấu trong ngày tựu trường tại trường tiểu học Thành Sơn (xã Thành Sơn , huyện Khánh Sơn, Khánh Hòa ngày 26/08/2012)




Xót xa cho 2 em bé mồ côi  này 




Không còn tay, không chân  nhưng nghị lực sống phi thường của anh khiến không ít người phải ngưỡng mộ.




                                                 Một lớp học ở vùng cao 






            Ánh mắt quan tâm, lo lắng của cậu bé dành cho người bạn bất hạnh của mình.



Hãy cảm ơn và trân trọng những gì mình

 đang có.

Và chia sẻ cho nhau những gì mình có 

 thể .




* Nước khác 












                                                                                              (ảnh sưu tầm trên net )

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

CÓ, KHÔNG - ĐƯỢC, MẤT`


Một vị thương gia lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, sau kiếm được rất nhiều tiền và sống thoải mái sung sướng… nhưng vì buôn bán trong thời kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản, nợ nần chồng chất.  Nghĩ mãi không tìm ra cách giải quyết, anh ta bèn ra bờ sông tự tử.
Vào lúc canh ba một đêm nọ, anh ta đến trước bờ sông, bỗng nhiên nhìn thấy một thiếu nữ đang ngồi khóc thảm thiết, anh bèn đến hỏi cô gái:
- Có chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt cô ngồi khóc một mình ở đây?
Cô gái buồn bã nói:
 - Tôi bị người yêu ruồng bỏ, tôi không muốn sống nữa, bởi vì không có anh ấy tôi không sống nổi.
Vị thương gia vừa nghe xong lập tức nói:
- Ồ! Lạ nhỉ, sao lúc chưa có bạn trai, cô có thể tự sống được ?
Cô gái vừa nghe xong liền bừng tỉnh và bỏ ngay ý định tự tử.  Ngay lúc đó vị thương gia nọ cũng chợt nhận ra rằng:  Khi chưa giàu có ta vẫn sống bình thường, ta cũng tay trắng làm nên mà!
Lúc đó cô gái quay sang hỏi vị thương gia:
- Đêm hôm lạnh lẽo như vậy, anh ra đây để làm gì?
Vị thương gia ậm ừ trả lời:
- Ừ… đâu có làm gì, chỉ là tản bộ chút vậy thôi”.

Thì ra, dù đã mất tất cả… nhưng thực sự cũng chỉ bằng lúc ta CHƯA CÓ mà thôi. 
Đây là một sự thật và là một điều cần phải luôn luôn nhớ !  Phần lớn thế hệ chúng ta đã được sinh ra trong chiến tranh, đã từng lớn lên trong giai đoạn đất nước đói nghèo, có thể đã từng mất hết gia tài sản nghiệp vì chiến cuộc, đã từng ăn đói nằm rét, có khi gia sản chỉ gói gọn trong một chiếc ba-lô khi chạy di tản, khi đi vượt biên… Nhưng phải công nhận chúng ta vẫn sống, thậm chí sống yêu đời, tin tưởng vào tương lai tươi sáng… thì giờ đây, dẫu vì thời thế rủi ro, ta có thất thế sa cơ đến trắng tay thì cũng chẳng đến nỗi nào, vì trước đây ta có cái gì đâu !  Ai hiểu được điều này thì chắc chắn có sự bình an trong tâm hồn.
Suy nghĩ cho cùng, nếu quay quắt vì khổ đau, vất vả, thù hận… hay đi đến chỗ quyên sinh, thì cũng chỉ thiệt cho mình mà thôi.
Nhờ hiểu được “mọi sự đều là hư không”, nên người con gái trong câu chuyện trên khi mất người yêu cô đã nghĩ rằng, không có người yêu thì cô không sống nổi, nay chợt thấy rõ rằng trước khi chưa gặp “kẻ phản bội” kia thì “ta” vẫn tự sống và vẫn sống vui…, liền lập tức đổi ý không trầm mình xuống sông nữa.  Người thương gia trắng tay cũng đổi ý khi nhận ra rằng trước đây ta cũng từ tay trắng mà phất lên.  Bây giờ trắng tay nhưng cũng chỉ bằng ngày xưa chứ chưa mất mát tí gì.
Con người sinh ra đời với hai bàn tay trắng và dù thành công hay thất bại thì cũng trở về cát bụi với hai bàn tay không, vậy thì sá gì với “ĐƯỢC-MẤT”, “CÓ-KHÔNG”.   Bản chất của cuộc đời này là luôn luôn thay đổi, chẳng có chi là bất biến. 
Người Kitô hữu chúng ta chỉ nên hướng mọi tư tưởng hành động vào một Đấng Hằng Hữu, Bất Biến, và cố gắng sống tốt lành như Đức Giêsu truyền dậy với hy vọng sẽ được hưởng hạnh  phúc vĩnh cửu trên Thiên-đàng, nơi không còn đau khổ, vất vả, thù hận… Có thế chúng ta mới thật sự được bình tâm để sống bình an trước mọi biến động, nghịch cảnh… có thể xảy đến với ta bất cứ lúc nào.

Sưu Tầm Và Tổng Hợp

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

MỘT SỐ ĐIỀU NÊN NHỚ TRONG CUỘC SỐNG



Một số điều nên nhớ trong cuộc sống

Đó là những điều giản dị nhưng cực kỳ hữu ích, cho những ai muốn làm giàu thêm hành trang cuộc sống.

1. Nổi giận là trạng thái cái lưỡi làm việc nhanh hơn cái đầu.
2. Bạn không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể phá hủy hiện tại bằng cách quá lo lắng cho tương lai.
3. Hãy yêu thương đi, rồi bạn chắc chắn sẽ được đáp lại !
4. Cuộc sống luôn ban tặng những điều tốt đẹp nhất cho những ai biết nhẫn nhịn.
5. Tất cả nụ cười đều có chung một ngôn ngữ.
6. Cái ôm là món quà lớn... ta có thể cho đi bất cứ lúc nào và dễ dàng được đáp lại.
7. Mọi người cần được yêu thương..., nhất là khi họ không xứng đáng với điều đó.
8. Thước đo của cải của một người là những gì anh ta đã cống hiến cho đời.
9. Tiếng cười là mặt trời của cuộc sống.
10. Ai ai cũng đẹp, có điều không phải ai cũng nhận ra nó.
11. Điều quan trọng cho bậc cha mẹ là con cái sống theo những gì họ dạy.
12. Cảm ơn cuộc sống về những gì bạn có, tin cuộc sống về những gì bạn cần.
13. Nếu bạn tiếc nuối ngày hôm qua và lo lắng ngày mai, bạn sẽ không có ngày hôm nay để cảm tạ.
14. Người bình thường nhìn hình thức, người thông thái nhìn nội tâm.
15. Sự lựa chọn của bạn ngày hôm nay sẽ có tác động đến ngày mai
16. Dành thời gian để cười, bởi đó chính là điệu nhạc của tâm hồn.
17. Nếu có ai nói xấu bạn, hãy sống làm sao để không ai tin điều đó !
18. Kiên nhẫn là khả năng bạn hãm phanh, khi bạn có cảm giác như đang tăng tốc.
19. Tình yêu thương sẽ vững chắc, sau khi trải qua những xung đột.
20. Điều tốt nhất cha mẹ có thể làm cho con cái là yêu thương nhau.
21. Những lời nói không tốt không làm gãy xương, nhưng có thể làm vỡ trái tim ta.
22. Để thoát khỏi gian nan, chỉ có cách đi xuyên qua nó.
23. Yêu thương là từ duy nhất có thể chia mà không bị giảm.
24. Hạnh phúc được tăng lên nhờ những người xung quanh, nhưng không phụ thuộc vào họ.
25. Với mỗi phút bạn nổi giận, bạn mất đi 60 giây hạnh phúc mà không thể nào lấy lại được.
26. Làm bất cứ việc gì với hết khả năng, cho những ai bạn có thể, với những gì bạn có, và ở nơi nào bạn đang đứng.
27. Hãy đến nơi bạn thích, hãy trở thành người mà bạn muốn. Bởi lẽ, bạn chỉ có một cuộc đời và một cơ hội để thực hiện.
28. Đừng xem trọng bề ngoài vì nó có thể đánh lừa bạn. Đừng xem trọng sự giàu sang vì nó có thể mất dần. Hãy đến với người biết làm bạn cười, vì chỉ có nụ cười mới biến ngày buồn thành vui. Chúc bạn tìm được người như thế.
29. Có những lúc trong cuộc đời, bạn nhớ một người đến nỗi chỉ muốn kéo người ấy ra khỏi giấc mơ để ôm chặt lấy. Chúc bạn có được người ấy.
30. Hãy đến nơi bạn thích, hãy trở thành người mà bạn muốn. Bởi lẽ, bạn chỉ có một cuộc đời và một cơ hội để thực hiện tất cả những gì mong mỏi. Chúc bạn có lòng can đảm.
31. Chúc bạn có đủ hạnh phúc để được dịu dàng, đủ từng trải để được mạnh mẽ, đủ nỗi buồn để biết cảm thông, đủ hy vọng để biết hạnh phúc.
32. Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Thường bạn sẽ ngắm mãi cánh cửa đóng lại để rồi không thấy cánh cửa đang mở ra. Chúc bạn nhận ra cánh cửa của mình.
33. Người bạn tốt nhất là người có thể im lặng cùng bạn khi ngồi ngoài hiên, để rồi khi quay đi, bạn cảm thấy như vừa được trò chuyện thật thích thú. Chúc bạn có nhiều bạn bè.
34. Bạn sẽ chẳng biết mình đang hưởng gì nếu không mất nó. Bạn sẽ chẳng mong mỏi gì nếu không mất nó. Chúc bạn không biết để không chịu đau khổ như thế.
35. Luôn đặt mình vào vị trí của người khác. Nếu trong vị trí đó, bạn thấy đau, có lẽ người kia cũng sẽ cảm thấy như vậy.

36Một lời bất cẩn có thể gây bất hòa. 
Một lời độc ác có thể làm hỏng cả cuộc đời. 
Một lời đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng. 
Một lời yêu thương có thể đem lại hạnh phúc.

 Chúc bạn biết cách điền vào chỗ trống của cuộc đời

CHÂU NGÂN LÊ  (sưu tầm)



Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

NỤ CƯỜI



Nụ cười tươi.

       Giá một nụ cười rẻ hơn giá tiền điện, thế nhưng nụ cười lại tỏa sáng nhiều hơn hàng trǎm bóng đèn điện. Không ai nghèo đến nỗi không thể mỉm một nụ cười, cũng không ai đủ giàu để sống mà không cần đến nụ cười của người khác. Một nụ cười – vốn liếng tuy nhỏ bé nhưng lại sinh hoa lợi nhiều, nó làm giàu cho kẻ đón nhận nó mà không hề làm kẻ trao tặng nó phải nghèo đi. Ngược lại, có khi người ta sẽ còn mãi mãi ghi nhớ. Không ai đủ giàu mà bỏ qua không nhận lấy một nụ cười. Nụ cười tạo được hạnh phúc trong gia đình. Nụ cười là dấu hiệu của nhân ái. Nụ cười làm cho kẻ nhọc nhằn tìm được sự thoải mái dễ chịu. Nụ cười đem lại sự can đảm cho người nản chí, hoang mang.

            Nếu có một lúc nào đó trong đời, bạn gặp một ai đó không cho bạn được một nụ cười như bạn đáng được nhận, thì bạn hãy quảng đại mà nở một nụ cười với người đó. Bởi vì không ai cần đến nụ cười cho bằng người không bao giờ biết cười.


N cười ca các bà

            Có một câu chuyện kể rằng: Saint Exupery từng là phi công tham gia chống phát xít trong Đệ nhị Thế chiến. Chính từ những nǎm tháng này ông đã viết ra tác phẩm “Nụ cười”. Không biết đây là một tự truyện hay một truyện hư cấu, nhưng tôi tin rằng nó có thật. Trong truyện, Saint Exupery là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông biết nay mai có thể bị xử bắn như nhiều người khác. Ông viết:
       “Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi giật giật, cố gắng rút trong túi áo một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua hàng chấn song nhà giam, tôi trông thấy một người cai tù. Tôi gọi: “Xin lỗi, anh có lửa không?”
         Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Tôi mỉm cười mà chẳng hiểu tại vì sao lại làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười. Lúc này dường như có một đốm lửa bùng cháy nhanh qua kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, nhưng do tôi đã mỉm cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh ta bật que diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây trước mặt tôi không còn là viên cai ngục phát xít mà chỉ là một con người. Anh ta hỏi tôi: “Anh có con chứ?”. Tôi đáp: “Có” và lôi từ trong ví ra tấm hình nhỏ của gia đình mình. Anh ta cũng vội rút trong túi áo ra hình những đứa con và bắt đầu kể lể về những kỳ vọng của anh đối với chúng. Đôi mắt tôi nhoà lệ. Tôi biết mình sắp chết và sẽ chẳng bao giờ gặp lại được người thân. Anh ta cũng bật khóc. Đột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khoá và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi khu vực thị trấn chiếm đóng, thả tôi tự do rồi quay trở về.

Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi chỉ nhờ một nụ cười”.


Tiểu sư phụ cười.

           Từ khi đọc được câu chuyện này tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi thứ vỏ bọc chúng ta dùng để thủ thế, để bảo vệ phẩm giá và địa vị, vẫn còn đó một điều thật quý giá mà tôi gọi là tâm hồn. Tôi tin rằng: nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi hay cǎm thù oán ghét nhau. Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó với đồng loại qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin rằng bạn cũng đồng ý với tôi, đó là một phép lạ nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau. Một nữ tu ở Calcutta đã cảm nhận được điều này trong cuộc sống, và bà đưa ra lời khuyên chân thành:

“Hãy mm cười vi nhau, mm cười vi v, vi chng, vi con cái bn và vi mi người dù đó là ai đi na, vì điu này s giúp bn ln lên trong tình yêu ca nhau…”


Diệu Liên sưu tầm.

MÓN QUÀ CỦA TÌNH YÊU



Chuyện cảm động và có thật

Chưa có ai kể cả thi sĩ có thể đo lường được sức chứa của trái tim
Zelda Fitzgerald

Cho tôi xem cháu một chút được không? Người mẹ trẻ hạnh phúc hỏi.
Khi cái gói nhỏ nằm gọn trong tay mình, người mẹ vén tấm vải để xem khuôn mặt bé xíu kia ra sao, bỗng cô há hốc mồm vì kinh ngạc. Người bác sĩ vội quay đi và nhìn ra cửa sổ.
Đứa bé con cô không có đôi tai.
Thời gian trôi qua, đứa bé ấy lớn lên và vẫn có khả năng nghe bình thường, chỉ có điều cơ thể cậu có một thiếu sót…
 


Rồi một hôm, đứa bé chạy vội về nhà, gục đầu vào lòng mẹ mình khóc nức nở. Trông cậu thảm thương làm sao! Và cậu tự thốt ra bi kịch của mình: 
-          Con là … một con quái vật!

Người mẹ hiểu rằng cuộc đời con trai mình bắt đầu phải trải qua nhiều lần cay đắng như thế.
Cậu bé lớn lên càng lúc càng tuấn tú và khỏe mạnh, như thể tạo hóa muốn bù lại nỗi bất hạnh của cậu. Bao bạn bè quý mến cậu. Đáng lẽ cậu được chọn làm lớp trưởng nếu như cậu không bị khiếm khuyết hình thể duy nhất ấy. Cậu lại rất giỏi văn chương và âm nhạc, đáng lẽ cậu có thể tiến xa, nếu như…

  
Nhưng con có thể hòa nhập với người khác được mà. Người mẹ trách nhẹ khi thấy cậu buồn tủi, nhưng tim bà cũng đau xót chẳng khác gì cậu. Bà thương con biết bao!
- Chẳng lẽ không còn cách nào khác để giúp con tôi sao? Người cha hỏi vị bác sĩ của gia đình.
- Tôi tin rằng tôi có thể phẩu thuật ghép vành tai nếu như có người hiến tặng. Ông ta đáp.
Thế rồi gia đình cậu bắt đầu tìm kiếm người có thể hy sinh cho cậu đôi tai. Riêng chàng trai trong lòng khấp khởi hy vọng.
Đã hai năm trôi qua mà không có kết quả gì. Cho đến một hôm, cha cậu bảo:
- Con chuẩn bị đến bệnh viện làm phẩu thuật. Bố mẹ đã tìm được người hiến tai cho con rồi. Nhưng người bắt phải giữ bí mật.



Cuộc phẩu thuật thành công tốt đẹp, và cuộc đời cậu thay đổi từ đó. Cậu như có thêm sức mạnh và lòng tự tin. Tài năng của cậu đạt đến đỉnh cao, vinh quang của cậu nối tiếp từ trường phổ thông đến khi cậu học đại học. Sau đó, cậu lập gia đình và bước vào lĩnh vực ngoại giao.
Con cần phải biết chứ! Cậu thúc ép cha, con cần biết ai đã cho con quá nhiều như thế? Nếu không, con sẽ không thể đền đáp đủ công ơn cho người ta.
Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu… nhưng con vẫn chưa được biết con ạ.
Nhiều năm nữa lại trôi qua, bí mật sâu kín đó vẫn chưa được hé mở.
Rồi cái ngày người con trai mong mỏi cũng đến. Đó là một trong những ngày tối tăm nhất trong cuộc đời cậu. Đứng trước quan tài mẹ, cậu thấy ông nhẹ nhàng đưa tay ra từ từ nâng mái tóc nâu đỏ dày của bà lên: bà đã không còn đôi tai.
Mẹ con nói rằng bà rất vui nếu để tóc dài – người cha thì thầm – mẹ con để như vầy cũng đâu có xấu đi chút nào, đúng không con?
Người cha đã nói đúng. Vẻ đẹp thật sự của con người không nằm ở bề ngoài mà là ngay trong chính trái tim của họ. Điều thật sự đáng giá không phải ở những gì ta có thể nhìn thấy mà là ở những điều vô hình. Tình yêu thật sự không nằm trong những gì được thể hiện và được biết đến mà chính ở những điều làm được mà không ai biết đến.

****
Đáng lẽ câu chuyện cảm động sẽ được gởi đến các bạn vào ngày " Mother day" và tựa của câu chuyện nên đổi thành
"Món quà của người Mẹ" 

NGÂN LÊ

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

NHỚ CƯỜNG RỌM




Một phút lặng thinh cho Cường Rọm.
(Cùng tưởng nhớ hai bạn Đức Hoà và Đình Chiến)

          Một buổi chiều thứ 6 đầu tháng 9/ 2013, khi vừa bước chân vào nhà, con gái chúng tôi đã vội báo tin.
Ba má đã nghe tin gì chưa? Bác Cường chết rồi!!!
Tôi nghĩ ngay chắc là Bác Cường(Ông anh họ ở ngoài Bắc bị TBMMN đã lâu) nhưng cũng phải hỏi lại cho chắc ăn.
         Bác Cường ở ngoài Bắc ấy hả? Sao con biết?
         Không, Bác Cường Giám Đốc. Chị Mơ vừa gọi điện sang cho biết.
         Vừa nghe Cường GĐ chết, chúng tôi thật sững sờ và vô cùng xúc động, Không tin những điều vừa nghe là sự thật. Thế là hết. Người bạn cuối cùng trong bộ 4 : Hoà – Chiến – Cường – Ban, lần lượt rủ nhau đi trong lúc tuổi đời còn quá trẻ. Bất giác 1 cảm giác lành lạnh sởn tóc gáy xuất hiện và những kỉ niệm xa xưa từ từ quay lại.

        Từ năm 1962 khi cha cố Antôn Bùi Hữu Ngạn thành lập ra khu xã hội An Hoà, gia đình tôi đã có mặt ngay sau đó. Tôi không nhớ rõ vao những năm học lớp nhì, lớp nhất chúng tôi 4 đứa đã chơi với nhau chưa, nhưng duy chỉ có một kỉ niệm mà lâu lâu nghĩ lại cảm thấy buồn cười, là khi chúng tôi không thuộc bài hoặc nghịch ngợm trong lớp là bị Sơ Stêôphan la cho 1 tràng bằng tiếng Pháp; rồi còn bồi cho mấy câu Tiếng Việt mà bây giờ mới nghĩ ra là rất ……. Bà Sơ  : “Đồ ăn mũi – Đồ cột nhà cháy”…… Khi chúng tôi học đệ thất đệ lục thì đã chơi thân với nhau. Khi ấy nhà Hoà với nhà tôi ở trong khu Xã Hội An Hoà, còn nhà Cường và Chiến ở trên chợ chiều. Trong số 4 thằng lúc ấy chỉ có Chiến và Hoà là không có biệt danh còn lại Cường là Cường Rọm để dễ phân biệt với Cường mập hoặc Cường đôla, còn tôi biệt danh là Ban Babilac( Tên 1 loại sữa bột thời đó có in hình em bé rất mũm mĩm). Lúc đó tôi với Hoà ở trong ban giúp lễ và là 1 cặp giúp lễ với nhau. Còn Cường và Chiến ở xa nên không vào ban giúp lễ. Hình như vào năm đệ ngũ tôi và Hoà gia nhập vào Đảng Huyết Ma gồm 1 số tên như Bình Boong(Trịnh Quang Bình) Bình già, Chỉ, Quốc sẻng…. còn Cường và Chiến thì chưa vào chính thức và chưa được tuyên hứa mục đích của Đảng là cứu nhân độ thế, giúp đỡ kẻ cô đơn, oan ức… (Đúng là sặc mùi Truyện kiếm hiệp Kim Dung) Đảng Huyết ma ra đời được khoảng 3-4 tuần bị Cha Cố Ngạn gọi vào nhà xứ quật cho mỗi tên mấy roi rồi tha cho về cho hưởng án treo “thế là tiêu tan đảng với điếc.




          Những năm trung học lặng lẽ trôi đi trong tình bạn thắm thiết, vui buồn có nhau với biết bao kỷ niệm; lúc đó chúng tôi 4 thằng hay rủ nhau đi chơi vào chiều thứ 4 hàng tuần(vì thứ 4 chỉ học 1 buổi sang). Tuần thì đi qua làng bên đường tàu nhặt soài rụng, tuần thì di nhặt rác Mỹ ở phía sau Phúc Tường, lúc thì rủ nhau đi tắm suối ở Thanh Khê… Đa số đi đâu cũng có mặt bộ 4. Còn ở trong đoàn HTDC bấy giờ ở Kim Tân còn bé không nhớ. Nhưng khi lên Nhiệt 
          Tâm và Chiến Tâm bộ 4 luôn luôn sinh hoạt với nhau. Một lần đi cắm trại ở Phú Thượng trong buổi văn nghệ lửa trại, tôi và Cường bí quá không có tiết mục gì cho đêm lửa trại, 2 thằng bàn nhau ra làm kịch. Bắt đầu Cường nói : Hôm nay mình phải tập 1 vở kịch để tối nay lửa trại mình diễn chứ, Ban đồng ý, 2 thằng rủ nhau đi một vòng quanh đống lửa rồi đi vào chỗ ngồi, ai cũng tưởng còn tiếp, cứ ớ  ra, lúc rồi mới vỡ l ẽ ra là hết chẳng ai cười. Quản trò bí quá cũng đành cất lên bài : Hoan hô anh này 1 cái….
          Rồi chúng tôi 4 thằng cũng Thẳng tiến bản thân, lên chuẩn trưởng rồi Huynh Trưởng. Cả 4 Thẳng coi cơ Nhiệt Tâm. Thời Kỳ này l à thời vàng son nhất của HTDC An Hoà. Cha Ngạn phát động hết chiến dịch này đến chiến dịch khác, rồi mở các khoá Huấn Luyện, ra báo Tuổi Hồng. Nhờ thời làm báo này mà mấy “ văn s ĩ ” ra đời. Hoà với bút danh là oa Hồng(nói  lái lại là Ông Hoà). Cường Rọm là Bước Càng(lái lại là Bác Cường). Chiến không có bút danh, nhưng còng Ban là can Bu(Cu Ban); Báo Tuổi Hồng lúc ấy c úng tôi tuy kh ông bi ết vi ết nhi ều như các anh chị lớn nhưng cũng đóng góp vào 1 vài mục linh tinh. Hết chương trình đệ tử ở An Hoà, 4 thằng lại rủ nhau lên Đà Nẵng học trường Sao Mai lớp 10B4. Đến năm lớp II Cường vào Sài Gòn học; 3 thẳng học ở Đà Nẵng vì học quá giỏi nên đã đậu cành m ềm, rớt tú tài 1, duy chỉ có mình Cường Rọm học ở Sài Gòn thi đậu. Sau năm ấy Hoà và Chiến buồn đời nên đi lính, Ban tiếp tục học xong chương trình tú tài 1, rồi đầu năm lớp 12 cũng lên đường nhập ngũ theo lệnh tổng động viên năm 1972. Vậy là chỉ còn mình Cường Rọm may mắn tiếp tục trên con đường học vấn ở SG, 3 thằng khoác áo lính mỗi thằng ở một nơi tưởng rằng khó có dịp gặp nhau. Nhưng đùng một cái “ vận nước đã đến rồi “ sau vài năm đó 4 thằng lại có dịp gặp nhau với mỗi người một vị thế : Cường Ròm bây giờ đã là chủ 1 cơ sở gia công làm đồ nhôm  - Hoà mắc phải căn bệnh quái ác ung th ư máu và mất năm 1979 - Chiến làm phó thường dân Nam Bộ - và Ban sau những năm Học tập cải tạo, về nhà được làm ông “ quản ”(quản chế). Sau thời gian này Cường Rọm đã không còn Rọm nữa, cơ thể đã có tí xương tí thịt và chính thức được gọi là Cường Giám Đốc(Ngân Hàng Sài Gòn Thương Tín).
          Dịp này 3 thằng còn lại : Cường - Chiến – Ban hằng năm lại có dịp gặp nhau trong ngày giỗ cha Ngạn Tháng 7 và ngày họp mặt cưu học sinh Gioan 23 vào tháng 12 hàng năm. Trong những dịp kỷ niệm này Cường Rọm, à không Cường Giám Đốc luôn luôn là mạnh thường quân cho những nơi tổ chức. Ngoài ra Cường còn là ân nhân của 1 số gia đình bạn hữu, bằng cách này cách nọ, đã sắp xếp cho con của các bạn mình có công ăn việc làm ổn định trong thời buổi khó khăn t ìm việc làm này. Xin tri ân bạn rất nhiều.
           Năm 2011 Chiến đột ngột ra đi, để lại thương tiếc cho gia đình và bạn hữu. Đến tháng 9 năm 2013 tới lần Cường. Tôi và gia đình thật sững sờ và vô cùng thương tiếc người bạn cuối cùng trong nhóm. Đã không dưới 2 lần bạn đã hứa trong chuyến du lịch tới, bạn sẽ ghé thăm gia đình mình ở Tulsa Oklahoma. Hoa Kỳ. Nhưng lời hứa của bạn mãi mãi sẽ không thành sự thật nữa. Xin Cám Ơn Bạn. Chúc Bạn ra đi bình an trong Chúa. Xin Chia buồn cùng gia đình bạn và thân tộc. Nguyện xin Chúa đưa linh hồn các bạn Hoà - Chiến - Cường về hưởng tôn nhan Chúa.
           Phần tôi. chưa được cấp visa nên chưa đi được. Khi nào có sẽ thông báo cho các bạn để ra đón tôi tại phi trường Thiên Quốc.


Chào Vĩnh Biệt. Hẹn ngày tái ngộ.
Nguyễn Thanh Ban.
(Đầu Thu 2013)