Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

NGƯỜI NHẬT LÀM GIÁO DỤC NHƯ THẾ NÀO?

Sửng sốt bữa cơm bán trú của trẻ Nhật

Không lạ gì bữa ăn bán trú ở trường tiểu học, vậy nhưng cách người Nhật quan tâm đến chuyện ăn uống của trẻ vẫn khiến tôi sửng sốt.

Tôi lấy chồng Nhật cũng đã được 10 năm. Ban đầu, hai vợ chồng chung sống với nhau tại một căn hộ chung cư nhỏ ngay trung tâm thành phố, cũng thuận tiện cho việc đi đi về về thăm nhà mẹ đẻ. Bố mẹ tôi không muốn con gái lấy chồng nước ngoài, cũng không muốn con cháu sang nước ngoài sống. Chính vì thể theo nguyện vọng của ông bà, nên tôi và chồng cùng Ben – con trai nhỏ vẫn sống ở Việt Nam.

Tuy nhiên năm Ben được 7 tuổi, chồng tôi đột ngột chuyển công tác. Chính vì vậy, cả gia đình quyết định cùng anh quay về Nhật Bản để làm việc. Thời gian sống ở Nhật không lâu, vậy nhưng đất nước cùng những con người nơi đây đã khiến tôi vô cùng cảm mến. Một trong những ấn tượng khiến tôi cứ muốn kể mãi không thôi về đất nước này, đó chính là chuyện ăn uống của trẻ tiểu học – cái đang ảnh hưởng trực tiếp đến con trai tôi. Cần phải nói, Ben cũng đã từng đi học tiểu học lớp 1 ở Việt Nam. Chính vì vậy, tôi không lạ gì về những bữa ăn trưa ở trường. Vậy nhưng thực sự, chuyện ăn uống của trẻ Nhật ở trường tiểu học vẫn khiến tôi vô cùng “choáng váng”.

Nước Nhật có nghèo nhưng trẻ em đi học thì phải được ăn cơm miễn phí vì trẻ em là niềm hy vọng của dân tộc.

Khác với chuyện phải đóng tiền ăn bán trú cho con ở Việt Nam, học sinh tiểu học Nhật được ăn trưa “miễn phí”. Đây là một phần của luật cải cách Nhật Bản những năm 1954.

Trước đây, Nhật Bản rất nghèo và thường xuyên phải nhận viện trợ lương thực của UNICEF và Mỹ. Trẻ Nhật đi học đều có một bữa ăn trưa ở trường. Vậy nhưng một số em không được ăn vì bố mẹ không có tiền trả. Chính vì vậy, năm 1954, chính phủ đã ra quyết định đưa vấn đề ăn trưa ở trường của trẻ vào văn bản luật. Vì mục đích tất cả trẻ em đều được ăn, đều được lớn và đều là niềm hy vọng cho tương lai của đất nước Nhật Bản đang còn đói nghèo, những bữa ăn trưa ở trường này sẽ hoàn toàn miễn phí. Đây là một quyết định đáng nể và vô cùng quan trọng còn tồn tại cho đến ngày nay ở Nhật Bản.

Sửng sốt bữa cơm bán trú của trẻ Nhật
Bữa trưa của trẻ là vấn đề quốc gia (ảnh minh hoạ)

Đồ ăn trưa rất đa dạng nhưng mỗi ngày chỉ có một thực đơn duy nhất

Đồ ăn bán trú ở Nhật vô cùng phong phú và nhiều món, không hề lặp đi lặp lại ngày này qua ngày khác. Tuy nhiên trong ngày, trẻ con sẽ chỉ có duy nhất một thực đơn nhất định và không được quyền lựa chọn. Đó là cách người Nhật dạy cho trẻ biết quý trọng thức ăn và hạn chế chuyện kén cá chọn canh. Tuy nhiên với những trẻ bị dị ứng, trường luôn có món ăn thay thế riêng cho các con. Tôi có thể liệt kê ví dụ thực đơn của Ben ở trường trong một tuần như sau:

Thứ 2: Rau gạo chiên, đậu hũ và súp nấm kinoko, giá đỗ cay
Thứ 3: Mì Udon lạnh với đậu phụ, đậu tương, khoai lang chiên, trái cây với bánh bao bột gạo
Thứ 4: Bibimbap (một món ăn Hàn Quốc - cơm với rau hỗn hợp và một quả trứng), đậu phụ và canh wakame, một quả mận

Thứ 5: Gạo Yukari (Yukari là một loại thảo mộc Nhật Bản như lá vừng hay húng quế), cá rán,, súp miso
Thứ 6: Bánh mì tỏi Pháp, súp, bắp cải và xà lách bắp
Thứ 7: Cơm với dưa chua Yukari, thịt lợn xào, củ cải và súp miso rong biển.

Từ thực đơn này, chúng ta có thể nhận ra những đặc điểm rất riêng của bữa ăn bán trú ở Nhật như:
- Thực phẩm nặng về ngũ cốc và rau quả, chỉ có một phần protein nhỏ như cá hay thịt lợn.
- Những món ăn đều được chế biến tươi sống, hạn chế đồ hộp.

- Tuy đồ Nhật vẫn là chủ yếu nhưng trường học luôn cố gắng giới thiệu trong thực đơn ăn uống cả những món Tây, Hàn Quốc…
Sửng sốt bữa cơm bán trú của trẻ Nhật
Một suất ăn điển hình ở trường tiểu học Nhật. (ảnh minh hoạ)
Sửng sốt bữa cơm bán trú của trẻ Nhật
Khẩu phần ăn thường có rất nhiều cơm và rau nhưng chỉ điểm xuyết chút thịt nhưng vẫn đảm bảo đủ số protein cần cho cơ thể trẻ. (ảnh minh hoạ)
Sửng sốt bữa cơm bán trú của trẻ Nhật
Nhà trường cũng rất cố gắng giới thiệu nhiều món ăn phong phú (ảnh minh hoạ)

Giờ ăn cũng là giờ học

Bữa ăn trưa của học sinh Nhật không phải là ngồi chờ cơm rồi ăn. Đó cũng là giờ học tính tự lập và tính đoàn kết của trẻ. Mỗi buổi trưa, những học sinh trực nhật hôm đó sẽ chịu trách nhiệm xúc cơm cho các bạn. Bọn trẻ cũng không ai ăn trước cho đến khi các bạn mình phát cơm xong và khâu chuẩn bị hoàn tất. Trẻ tiểu học xúc cơm cho bạn, đương nhiên không thể nhanh, không thể khéo bằng các cô. Sẽ có đôi khi các em làm rơi khay, làm vãi canh, rớt thịt ra sàn. Tuy nhiên các cô giáo không hề bực bội mà luôn đứng bên cạnh để hỗ trợ các em. Nhà bếp cũng luôn có đồ ăn chuẩn bị thêm vì không hôm nào không có trẻ làm rơi đồ.

Tôi thích cách trẻ con Nhật được dạy trong giờ ăn, mỗi bé một khay, đợi bạn bè ngồi xuống hết mới bắt đầu vào bữa. Bọn trẻ luôn cố gắng ăn hết suất của mình vì bỏ thừa không được khuyến khích ở Nhật. Sau bữa ăn, mỗi học sinh nhí lại tự mình dọn dẹp, mang bát đĩa trả về phòng bếp, gập bàn ghế, lau sàn phòng. 

Sửng sốt bữa cơm bán trú của trẻ Nhật
Đến bữa ăn, tổ học sinh trực nhật hôm đó sẽ chịu trách nhiệm múc cơm cho các bạn (ảnh minh hoạ)
Sửng sốt bữa cơm bán trú của trẻ Nhật
Cô giáo luôn sẵn sàng giúp đỡ các bé (ảnh minh hoạ)
Sửng sốt bữa cơm bán trú của trẻ Nhật
Nhà bếp ở trường tiểu học rất sạch sẽ và vệ sinh (ảnh minh hoạ)

Biết quý trọng thức ăn từ việc tự trồng rau cho mình

Trước kia khi còn ở Việt Nam, thành phố đất chật người đông khiến tôi chẳng thể dạy Ben về những loại rau củ và chỉ cho con biết cây trái lớn lên như thế nào. Chính vì vậy, khi sang Nhật tôi đã vô cùng mừng rỡ bởi ở đây, các trường mẫu giáo và tiểu học đều có vườn rau xanh và tức là, bọn trẻ sẽ được học cách tự trồng lấy thực phẩm cho chúng.

Ben đã mang về cho tôi một quả cà tím và cắt nó một cách đầy tự hào. Tương tự như vậy, khi đến mùa củ cải, Ben lại mang về nhà vài củ củ cải bé xinh. Cũng nhờ đi học tiểu học, Ben đã có thể vô cùng tự tin trong việc cắt gọt rau củ. Ở các trường tiểu học Nhật, mỗi năm đều có một cuộc thi cho học sinh lớp lớn tự nấu một món ăn cho gia đình. 

Sửng sốt bữa cơm bán trú của trẻ Nhật
Trẻ tiểu học được học về cách trồng cây (ảnh minh hoạ)
Sửng sốt bữa cơm bán trú của trẻ Nhật
Và thực sự được ra đồng trồng lúa (ảnh minh hoạ)
Sửng sốt bữa cơm bán trú của trẻ Nhật
Sản phẩm thu hoạch sẽ được các em mang về khoe gia đình (ảnh minh hoạ)
Sửng sốt bữa cơm bán trú của trẻ Nhật
Học cách tự nấu nướng cũng là một phần trong giáo dục tiểu học (ảnh minh hoạ)

Nhiều người khen cách người Nhật giáo dục trẻ tiểu học trong giờ ăn bán trú ở trường. Cũng có vài ý kiến chê trách khi cho rằng để trẻ tham gia vào việc bếp núc như vậy là quá sớm. Tuy nhiên riêng đối với tôi, tôi vô cùng cảm kích và thích thú với những gì con trai mình đang được học ở trường. Giờ ăn trưa ở trường chưa và không bao giờ chỉ đơn giản là một bữa ăn "chống đói" cho học sinh, ít nhất là đối với người Nhật. Trẻ có thể học được rất nhiều thứ, chúng ta cũng có thể cho con được rất nhiều thứ - thông qua 1 tiếng ăn trưa quý giá này. Trẻ con là chồi non, là tương lai của đất nước, chính vì vậy, việc đầu tư cho các bé từ bữa ăn đến cái học của người Nhật là quan điểm tôi vô cùng ngưỡng mộ. 
Theo chia sẻ của độc giả lethuy...@........
(Nguồn : hcm.eva.vn) 

CÁCH DẠY CON CỦA NGƯỜI VIỆT



Những hành xử của bậc Cha Mẹ như thế nào là gián tiếp dạy con như thế đó:

- Cha Mẹ hành xử đạo đức thì con sẽ là người có phẩm cách.
- Cha Mẹ sống theo Nhân - Lễ - Nghĩa -Trí - Tín thì con sẽ biết sống đạo làm người.
- Cha Mẹ thường ở "bẩn" thì con chẳng bao giờ biết ở "sạch" là cái chi chi.
- Cha Mẹ có lối sống "Tứ Hải giai huynh đệ" thì con không bao giờ có mái nhà ruột thịt.
- Cha Mẹ tham lam, ích kỹ thì con sẽ là người bất hiếu, bất nhân.
- Cha Mẹ không tin vào Nhân Quả thì con sẽ là tội đồ của thiên hạ
Dưỡng bất giáo (nuôi con không giáo dục) là tội lỗi của Bậc Cha Mẹ và cũng là đầu mối cuộc đời Tối hay Sáng của con cái từ cái nôi của Cha Mẹ đặt để.Ti Double EN

Cách dạy con đáng xấu hổ của mẹ Việt


Tôi muốn vạch ra những “tội tày đình” của các ông bố bà mẹ Việt xấu tính đang dạy con.
Người Việt có nhiều tính xấu “gia truyền”. Tức là truyền từ đời này đến đời sau vẫn không hết xấu tính mà còn "phong phú" hơn. Vậy nhưng đừng khiến thế hệ trẻ con ngày nay cũng “noi gương” theo bố mẹ chúng để trở nên như vậy. Chúng ta có thể xấu tính trong nhiều chuyện nhưng đừng“xấu” trong cách dạy con. Tôi muốn vạch ra những “tội tày đình” của các ông bố bà mẹ Việt cần tránh

Tội: độc tài
Trong gia đình Việt Nam truyền thống, cha mẹ thường có xu hướng quyết định cuộc đời con. Từ quyết xem con sẽ ăn gì, mặc gì, học trường nào cho đến cả việc quyết định xem con nên…thích gì, nên yêu ai sau này. Tư tưởng “độc tài” này là một trong những nguyên nhân khiến trẻ kém thông minh bởi các bé không được thực hiện quyền dân chủ cơ bản nhất, cũng không được nói lên quan điểm của bản thân mình. Ỷ lại, dựa dẫm vào bố mẹ sẽ khiến não bộ bé trì trệ và không muốn suy nghĩ.

Tội: vô cảm với những việc không liên quan đến mình
Khi chúng ta nhìn thấy một tên trộm đang móc túi trên bến xe bus, chúng ta giả vờ như không nhìn thấy. Khi con nói với chúng ta có một vụ đánh nhau, bắt nạt trên đường, chúng ta nhanh chóng nắm tay con bỏ đi chỗ khác. Trẻ con nhìn, trẻ con nghĩ và trẻ con sẽ bắt chước nhanh hơn ta tưởng rất nhiều. Vô cảm, cố tỏ ra vô can với những việc không liên quan đến mình nghĩa là mẹ đang gieo vào đầu con những hạt giống của sự ích kỷ, khiến con mất đi sự tinh tế, nhạy cảm trong cuộc sống.

Tội: nói dối
Người lớn chúng ta luôn tự cho mình được quyền nói dối trẻ nhỏ và bao biện rằng những lời nói dối này hoàn toàn “vô hại”. Chúng ta nói với con rằng chúng ta nói dối vì “thiện ý”, vì “muốn tốt cho con”.Tuy nhiên, trẻ nhỏ sẽ nghĩ sao khi phát hiện ra bố mẹ đã nói dối? Chúng sẽ cho rằng tại sao bố mẹ được quyền nói dối còn con thì không? Từ đó, các bé sẽ bắt đầu thử nói dối và không lâu sau thậm chí còn trở thành một “chuyên gia” nói dối.

Tội: thích bao bọc quá mức
Trẻ muốn đi sang đường chúng ta từ chối với lý do đương nhiên, đó là “rất nguy hiểm”. Vậy nhưng không ai quan tâm đến việc dạy con vì sao nguy hiểm và phải bảo vệ mình khi tham gia giao thông như thế nào. Con không thể nấu nướng vì lửa có thể gây bỏng, con không được cầm dao vì như thế rất dễ đứt tay…Kết quả là, trẻ con bị bao bọc quá mức khiến cho nhiều bé đã hết tiểu học, hết cấp 2 vẫn không biết tự mình đi đến trường, tự mình nấu nướng khi bố mẹ vắng nhà.
Mẹ nên nhớ, nguy hiểm tồn tại ở khắp mọi nơi, có thể xảy ra mọi lúc. Chính vì vậy, giấu con, bao bọc con khỏi những nguy hiểm không phải là cách giải quyết vấn đề. Dạy cho trẻ cách xác định các mối nguy hiểm, xử lý khủng hoảng mới là cái nên làm.

Tội: không tuân thủ luật lệ
Bản thân trẻ em hiếm khi băng qua đường khi có đèn đỏ bởi khi ở trường mẫu giáo,các bé đã được dạy rằng “đèn đỏ dừng lại, đèn xanh được đi”. Vậy nhưng khi tham gia giao thông cùng bố mẹ thì sao?... Đèn đỏ thì 'chơi' luôn! Người lớn luôn vượt đèn đỏ, không đội mũ bảo hiểm, không lên cầu vượt dành cho người đi bộ mà leo qua thanh chắn giữa đường để sang vỉa hè bên kia. Chúng ta biện minh rằng “quá bận” và“đang vội” nhưng ít ai biết hành động này của bố mẹ dưới mắt trẻ con có nghĩa là: vì lợi ích của bản thân, đôi khi ta có thể bỏ qua một số quy tắc?

Tội: Tiết kiệm tiền một cách keo kiệt
Như thế nào là keo kiệt? Là khi con hỏi xin mẹ 10 nghìn để ủng hộ các bạn trẻ vùng sâu vùng xa, chúng ta nhăn mặt và bảo rằng “nhà mình cũng nghèo mà có ai cho tiền đâu”. Là khi nhà hết hành lá, chúng ta không bảo con đi mua mà sai bé chạy sang sân nhà hàng xóm “hái tạm” ... "mượn đở" vài cọng. Là khi thấy bố mẹ các bạn khác mua đồ cho con, chúng ta nhanh chóng kéo con mình đi khỏi chỗ đó. Tiết kiệm và dạy cho con biết quý trọng đồng tiền không sai. Vậy nhưng tiết kiệm đến keo kiệt thì mẹ đang khiến trẻ nhỏ phải chịu áp lực lớn và cũng đồng thời “dạy” con thêm vào thói xấu.

Tội: hay ghen tị và thích so sánh
Trẻ con chỉ luôn cố gắng chỉ để được bố mẹ công nhận. Vậy nhưng cái chúng ta trao lại cho con lại là sự so sánh. Để khuyến khích con cố gắng lên, chúng ta vạch ra những điểm yếu của con mình, ca ngợi một bạn nhỏ khác thông minh và giỏi hơn con. Chúng ta muốn con học hỏi bạn, mang lại vinh dự cho chúng ta. Ban đầu câu nói này có thể khiến con nỗ lực hơn. Vậy nhưng nếu ngày nào cũng lặp đi lặp lại, chì chiết con trong những câu nói chế nhạo, những đứa trẻ ngây thơ sẽ dần trở nên ghen tị với bạn bè hơn mình, đồng thời nản chí và không muốn cố gắng.

Tội: coi thường trẻ nhỏ
Khi con hỏi bố mẹ về một vấn đề tại sao lại thế, chúng ta có thể cảm thấy mệt mỏi với công việc mà không bận tâm đến việc trả lời con. Cũng có thể câu hỏi của con quá khó và nằm ngoài phạm vi hiểu biết của chúng ta. Câu trả lời thông thường của mẹ Việt sẽ là “Khi nào lớn lên thì con sẽ hiểu”Vậy nhưng trẻ đâu muốn phải chờ đợi lâu đến như vậy? Chúng sẽ nhanh chóng cho rằng bố mẹ đang giấu diếm hoặc đang không tôn trọng con. Hậu quả rõ như ban ngày: Trẻ đi hỏi người khác, và tôn trọng người sẽ cho bé câu trả lời.

(Nguồn : hcm.eva.vn)

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

THƠ KIM LAN



GẶP LẠI

 

Kỉ niệm ngày họp mặt cựu hoc sinh GIOAN XXIII

Gió bỗng trở mình
Mây  xanh bỗng sáng
Nắng lung linh
Dài bước chân em
Bên thềm 
          áo hoa rực rỡ
chào mời bỡ ngỡ
Ta tìm nhau
Tay trong tay 
Mắt môi cười
Chẳng ngơi
Chuyện ta , chuyện người
Cho tôi góp tiếng cười
Cho tôi chung niềm vui
Vui ngày vui họp mặt
                      
                26/ 4/2014
                            KIM LAN



 HOÀI NIỆM
 Tặng cô giáo Lã  Kim Loan nhân ngày họp mặt cựu hs Gioan XXIII
Năm tôi vào lớp một
Mẹ dắt tôi đến trường
Mẹ dặn : giỏi cô thương
Tôi hồn nhiên chớp mắt
Cô cầm tay tôi dắt
Thật thương mến , ngọt ngào
Bé giỏi làm sao
Học chăm ngoan bé nhé
Tôi nhìn cô cười nhẹ
Lòng vụng , ước ao thầm
Mơ ước xa xăm
Lớn lên làm cô giáo .
Thời gian qua nhanh .......
Tôi đã là cô giáo
Vẫn nao nao
Nhớ đến thủa nào
Tuổi thơ ngọt ngào
Thoắt ..đã bốn mươi năm
Hôm nay , học trò tôi nho nhỏ
Cũng như tôi ngày nào
Cô ơi ! Con ước ao
Lớn lên làm cô giáo .
                Kim Lan
            26/4/2014
       Viết năm 2000




  TÌM
Ta tìm anh
       quanh quất đâu đây
Trong vạn tiếng cười
        và vô vàn ánh mắt .
Ta tìm anh
       đâu đó
Ta tìm anh .
Chạnh lòng
Long lanh nỗi nhớ
Buồn ngẩn ngơ
Vẩn vơ
Để thấy anh cười
Kể chuyện vui
Đâu đó
Một góc nhỏ ......vô hình
                     26/4/2014
                                   KL
Để nhớ một cựu hs Gioan XXIII đã mất






Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

ĐƯỜNG EMMAUS


                                                            ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt


            Đường Emmaus thật lạ kỳ. Cùng một con đường, cùng một buổi chiều mà hai môn đệ đi lại hai lần, mỗi lần lại mỗi dáng vẻ hoàn toàn khác nhau. Khi đi thì đường xa vời vợi, mãi không thấy đến. Lúc về thì sao chóng vánh, chưa đi đã đến. Khi đi thì ảo não u sầu. Lúc về lại phấn khởi hân hoan. Khi đi trời còn sáng mà tưởng như đi trong đêm đen. Lúc về trời đã tối mịt mà tưởng đi giữa ban ngày. Khi đi tuyệt vọng chán chường. Lúc về tràn đầy hi vọng. Chắc hẳn ai cũng hiểu, lúc về có kết quả tốt đẹp như thế là vì hai môn đệ đã gặp được Chúa Kitô Phục Sinh. Chính Chúa Kitô Phục Sinh làm nên khác biệt. Gặp Chúa Kitô Phục Sinh là bí quyết giúp thay đổi cuộc đời, giúp cuộc đời có ý nghĩa, có niềm vui, có hi vọng và có lẽ sống.

          Nhưng làm thế nào để gặp được Chúa Kitô Phục Sinh? Thực ra sau khi phục sinh, Chúa không còn bị giới hạn trong không gian. Chúa ở khắp mọi nơi. Chúa ở ngay bên ta. Nhưng ta không thấy được Ngài và có khi thấy nhưng không nhận ra Ngài. Muốn gặp Ngài và nhận ra Ngài, ta hãy học hỏi bí quyết của hai môn đệ Emmaus : bí quyết đó là xây dựng những cộng đoàn chia sẻ.

Trước hết là chia sẻ Lời Chúa. Hai môn đệ không đi một mình nhưng lúc nào cũng bên nhau. Hai môn đệ không nói chuyện vu vơ, nhưng cùng nhau nhớ đến Chúa, nói chuyện về Chúa, chia sẻ tâm tư về Chúa. Các ngài đã thực hành Lời Chúa: “Ở đâu có hai ba người tụ họp nhân danh Thày thì Thày ở giữa họ”. Chúa đã thực hiện lời hứa nên đã đến đồng hành với các môn đệ. Hơn nữa, Chúa còn chia sẻ Lời Chúa giúp các ngài hiểu biết và yêu mến Lời Chúa.

          Tiếp đến là chia sẻ bác ái. Chúa giả vờ muốn đi xa hơn. Nhưng các môn đệ van nài: “Xin ở lại với chúng tôi vì trời đã chiều và ngày sắp tàn”. Thật cảm động khi lỡ đường mà được mời chia sẻ một mái nhà, dù chỉ là quán trọ. Và chia sẻ một bữa ăn dù đơn sơ đạm bạc. Nếu các môn đệ không có lòng bác ái chia sẻ như thế, có lẽ Chúa đã bỏ đi. Cảm động trước tấm lòng chia sẻ chân thành nên Chúa đã ở lại. Các môn đệ đã thực hành Lời Chúa: “Mỗi lần các con làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25, 40). Nhờ chia sẻ bác ái, các ngài đã được gặp Chúa. Và chính Chúa đã ở lại để chia sẻ tâm tình với các ngài.

         Sau cùng là chia sẻ Thánh Thể. Ngồi vào bàn, Chúa Giêsu “cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ”. Đúng như cử chỉ Chúa làm khi lập phép bí tích Thánh Thể. Mắt các môn đệ mở ra và nhận ra Chúa. Phép Thánh Thể cho các ngài bảo chứng về sự hiện diện của Chúa. Phép Thánh Thể ban cho các ngài niềm vui được gặp gỡ Chúa. Phép Thánh Thể ban cho các ngài sức sống mới để tiếp tục xây dựng các cộng đoàn chia sẻ rộng lớn hơn. Từ đó nhân lên các cộng đoàn chia sẻ Lời Chúa, chia sẻ bác ái và chia sẻ Thánh Thể đi khắp thế giới.

          Tôi rất vui mừng vì giáo xứ nhà thờ chính tòa chúng ta đang phấn đấu xây dựng thành một cộng đoàn theo gương các môn đệ. Cha Xứ và Anh chị em đang tích cực khuyến khích nhau học hỏi, chia sẻ và thực hành Lời Chúa, khuyến khích tổ chức các nhóm họat động từ thiện bác ái, và khuyến khích mọi người đến tham dự thánh lễ ngày càng đông đảo. Đó là dấu hiệu Chúa đang ở giữa chúng ta. Có Chúa hiện diện tôi tin chắc cộng đoàn giáo xứ chúng ta sẽ được ơn biến đổi, sẽ tràn đầy niềm vui, niềm bình an, sẽ ngày càng thêm đoàn kết yêu thương và sẽ hăng hái đi loan Tin Mừng. Xin Chúa cho con đường cộng đoàn chúng ta đang đi trở nên con đường Emmaus, khi đi dù có khó khăn vất vả, nhưng với sự phấn đấu ta sẽ gặp Chúa và đường về sẽ tràn ngập niềm vui.

         Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh xin cho chúng con được sống lại thật về phần linh hồn. Amen.

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

CHÚC MỪNG HỒNG ÂN 40 NĂM LINH MỤC CỦA CHA CỐ VẤN GIUSE NGUYỄN TRUNG THÀNH



   ACE cựu Hùng Tâm Dũng Chí :

Hân hoan chúc mừng  Cha cố vấn GIUSE NGUYỄN TRUNG THÀNH  thụ phong Linh mục được trọn 40 năm  (4/5/1974 – 4/5/2014).
     
Nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Maria, Thánh Giuse Thợ - bổn mạng Cha Cố Vấn - Các Thánh Tử Đạo Việt nam , xin Chúa đổ tràn hồng ân và giữ gìn Cha trong tình thương yêu của Ngài.

Chúc mừng, chúc mừng.
                                                  
                                  banlienlaccuuhuynhtruong
                                            

MỘT SỐ HÌNH ẢNH CỦA CHA NGUYỄN TRUNG THÀNH VỚI ACE HTDC  MỚI ĐÂY 

                                    
Cha Thành (áo đen) với Trưởng Lâm (thứ 2 từ trái qua)
                               
                               



Cha Thành và Cha Thủy
                                 
                                    

Cha Thành cùng với các anh chị Trưởng 
Cha Thành và các cựu Trưởng Đà Nẵng ở miền Nam 

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

BỨC TRANH PHỤC SINH CỦA EUGÈNE BURNAND

 Bức tranh "Các môn đệ" cuả Eugène Burnand
                                                                                        
                                                                                               Trần mạnh Trác 

          Từ trước đến nay, sự kiện Phục Sinh đã từng là nguồn cảm hứng cho nhiều danh hoạ bực thầy như Rembrandt, Rubens, Paolo Verones hay Sebastiano Ricci. 

          Những bức tranh nổi tiếng cuả họ thường diễn tả cảnh huy hoàng lúc Chuá Sống Lại, sự khải hoàn bên trên ngôi mộ trống, sự sững sờ cuả đám quân canh, hoặc niềm vui tột độ cuả bà Madalena.

         Ít được biết đến, vì không có hình Chuá, và vì ít được sao chép cho mục đích thờ phượng, nhưng được đánh giá là một kiệt tác có ý nghiã nhất trong các tác phẩm Phục Sinh, đó là tác phẩm cuả một hoạ sĩ Thuỵ Sĩ không mấy tiếng tăm tên là Eugène Burnand. Bức tranh có một cái tên rất dài: "Các môn đệ Phêrô và Gioan chạy đến Mộ lúc buổi Sáng Phục Sinh ", niên lịch năm 1898, đang được lưu trữ tại viện Bảo Tàng Musée d'Orsay ở Paris.

           Những ai bỏ công đi tới bảo tàng d'Orsay để chiêm ngắm bức tranh, đều đồng ý là bức tranh đã đánh động tâm hồn họ một cách đặc biệt.

           Bức tranh không vẽ cảnh Chuá hiển vinh, chỉ miêu tả hai nhân chứng, một người là tông đồ già nhất và một người là tông đồ trẻ nhất cuả Chuá Giêsu.

          Vị tông đồ trẻ, Gioan, là người duy nhất đã có đủ can đảm đi theo chân Chuá cho đến tận đồi Golgotha, và cũng là vị tông đồ duy nhất không phải chết tử vì đạo. Còn vị tông đồ già kia, Phêrô, là người vừa mới chối Chuá nhiều lần vì sợ hãi, nhưng sau cùng thì ông đã chọn việc bị xử tử bằng cách chịu đóng đinh ngược đầu chứ không phủ nhận sự Phục Sinh cuả Chúa Kitô.

          Trong bức tranh, Gioan siết tay cầu nguyện trong khi Phêrô áp chặt bàn tay trên trái tim mình. Tóc và áo của hai người bay ngược về phiá sau diễn tả một cuộc chạy bộ vội vàng, nôn nóng để được chứng kiến một sự kiện đã thay đổi cục diện cuả cả Trời lẫn Đất một cách vĩnh viễn.

         Tuy chỉ vẽ có hai người, nhưng bức tranh gợi ý đến ba nhân vật khác, Chuá Giêsu, Mẹ Maria và bà Madalena.

          Người ta có cảm tưởng bà Mary Madalena đang ở gần bên, đứng ngay cạnh bức tranh. Và hầu như người ta có thể nghe thấy giọng nói hớn hở của bà, chỉ mới vài giây trước đó, đã xông vào nhà của các môn đệ mà báo tin Người đã sống lại.

          Hình ảnh cuả Phêrô diễn tả toàn thể mối quan hệ giữa ông với Chuá Giêsu. Đôi mắt ông mở to ẩn chứa một sự hỗn hợp giữa lo âu và hy vọng. Ông đang bị dằn vặt bởi ba lần chối Chuá nhưng đã không đánh mất niềm hy vọng được cứu rỗi. Người ta có thể liên tưởng tới vài ngày sau đó khi Chuá ngồi bên đống lửa và hỏi Phêrô ba lần, " Con có yêu Thầy không ? ", và ba câu trả lời cuả ông đã rửa đi tất cả những tội lỗi quá khứ.

           Hình ảnh Gioan với đôi mắt đăm chiêu và thái độ tuân phục nhắc nhở tới những giây phút đau buồn trên núi Sọ vẫn còn chưa vơi trong lòng ông, lúc đó Chuá Giêsu đã hướng về mẹ mình và nhắn nhủ với Gioan rằng "Đây là mẹ con, " và hướng về Gioan mà nói với Mẹ rằng "Đây là con bà." Toàn thể loài người đã được ủy thác cho Mẹ và Mẹ cũng đã nhận loài người làm con cuả mình từ lúc đó.

            Bầu không khí khẩn trương cuả hai nhân vật trong tranh cho thấy rằng tuy một Thế Giới mới với một cuộc sống mới đã xuất hiện, nhưng mọi người vẫn còn sống trong lo âu và nghi ngờ vì đó là một bí ẩn vượt quá tầm hiểu biết và sự kiểm soát cuả con ngườì nhỏ bé.

            Xét về mặt nghệ thuật, bức tranh "Các môn đệ" cuả Eugène Burnand đã được vẽ trong bối cảnh một nền nghệ thuật mới (thứ Bảy) đang ló dạng, đó là nghệ thuật điện ảnh. 

            Do đó bức tranh đã mang ảnh hưởng cuả nền nghệ thuật sống động mới này, nhằm để diễn tả hành động, để kể một câu chuyện. Cảnh Phục Sinh cuả ông không mô tả những tĩnh vật như mồ đá đã mở hoặc những gương mặt 'sững sờ' đầy kịch tính, nhưng là diễn tả một cảnh chuyển động với nắng lên, mây bay và những gương mặt biểu lộ một tâm tư sôi nổi.

            Tuy thể loại hiện thực cuả Burnand sẽ bị thay thế nhanh chóng bởi nghệ thuật thứ Bảy và không được tiếp đón nồng hậu ở Âu Châu khi đó đang bị rơi vào một nạn 'đói' tâm linh trước những tấn công cuả nhiều lý thuyết vô thần. Tuy nhiên bức tranh cuả Burnand đã đóng góp rất nhiều vào những phong trào 'tái sinh tôn giáo' ở cuối thế kỷ 19 tại Mỹ Châu, đã trở thành rất bình dân trong giới thợ thuyền ở 'Tân Thế Giới'. Họ nhìn thấy hình ảnh cuả chính họ ở nơi hai người thuyền chài nghèo khó đang vội vã, lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng và họ sẽ được hớn hở vui mừng, trong một buổi sáng tinh sương cách đây 2000 năm về trước.
(Nguồn : vietcatholic.net)

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

ĐÔI LỜI CẢM TẠ


                                    


CẢM TƯỞNG CỦA MỘT CỰU HỌC SINH GIOAN XXIII

Kính thưa:
-       Quý Cha, Quý Soeur , Quý khách
-       Quý bạn hữu xa gần là cựu học sinh các khóa học của trường Trung Tiểu học Gioan XXIII An Hòa Đà Nẵng .

          Hôm nay , chúng ta có dịp họp mặt  lớp dù tuổi đã cao, tóc đã bạc và có nhiều người đã là ông , là bà nội ngọai rồi … giây phút này thật là quý và mừng vui đối với tôi, thỉnh thỏang trong tiềm thức tôi vẫn trỗi dậy những kỷ niệm của thời học sinh trường Gioan XXIII …
          Nhớ nhất là những lúc nghịch phá cùng bạn bè, để rồi sau đó lấm la lấm lét nhìn thầy cô vì sợ bị phạt, rồi những mùa Noel đến, chúng mình túm tụm bên nhau làm máng cỏ, làm đèn để mừng Chúa Hài Đồng tại lớp dưới sự hướng dẫn của thầy cô …. Chao ơi ! Sao mà thương thương quá !  Rồi những khi thuộc bài thì ngẩng cao đầu nhìn thầy cô , nhưng cũng có những lúc cúi gầm mặt xuống vì chưa thuộc bài ….  
          Tất cả buồn vui của thời niên thiếu  đã qua rồi, nhưng tôi thực sự tự hào khi được học tập tại trường Gioan XXIII - ngôi trường mang tên vị Giáo Hòang đạo đức, nhân lành và yêu thương - … mà cả thế giới đều biết đến . Chính gương sáng của Ngài mà trường đã rèn luyện tốt cho bao thế hệ học trò , mà ngày nay có người làm linh mục,  bà soeur, là thầy cô giáo, là doanh nhân thành đạt, là người chồng, người vợ sống chan hòa , hạnh phúc với gia đình …
          Giờ này, chúng ta gặp nhau đây quả là một cố gắng , nỗ lực rất lớn của mọi người hiện diện nơi đây . Đặc biệt có sự động viên và  khích lệ - bằng tinh thần cũng như vật chất - của các bạn cùng khóa nhưng ở xa … Tất cả vì tình cảm và yêu thương .
          Với tâm tình này, tôi xin Thiên Chúa chúc phúc cho chúng ta đạt được kết quả tốt của ngày họp mặt hôm nay và được hạnh phúc trong cuộc sống .
           Xin tri ân các thầy cô giáo Trường Gioan XXIII đã dậy dỗ chúng ta nên người .
           Xin cảm ơn quý Cha , quý Thầy , quý Soeur, qúy vị đã tạo điều kiện thuận lợi cho chúng con .
            Và mong rằng chúng ta sẽ có những dịp gặp nhau để sẻ chia buồn vui và thắp sáng niềm  tin theo gương nhân đức của Thánh Giáo Hòang GIOAN XXIII .
            Nguyện xin Thánh Giáo Hòang soi sáng , chúc lành cho chúng con biết sống theo con đường tâm linh tuyệt vời của Ngài .
             Xin chân thành cám ơn mọi người đã lắng nghe tâm tình này .
             Xin Cảm ơn ! .



ĐÔI LỜI CẢM TẠ
HỌP MẶT CỰU HỌC SINH TRƯỜNG GIOAN XXIII AN HÒA – ĐÀ NẴNG
nhân ngày
PHONG HIỂN THÁNH ĐỨC THÁNH CHA GIOAN XXIII
MỪNG KỶ NIỆM 50 NĂM THÀNH LẬP TRƯỜNG (1964-2014)

Kính thưa :
-       Cha Đa minh chủ tế chánh xứ Chính Tòa
-       Quý Cha đồng tế
-       Quý Cha giáo
-       Quý khách
-       Cùng tòan thể anh chị em học sinh các khóa trường Gioan XXIII đang hiện diện nơi đây .

          Hôm nay thật là vinh phúc cho chúng con, những cựu học sinh trường Trung Tiểu học Gioan XXIII –An Hòa , Đà Nẵng (từ năm 1961 đến năm 1975) có mặt nơi đây để được hiệp lễ tạ ơn , cầu bình an và thật vui mừng hơn nữa vì ngày mai Chúa nhật 27/04/2014 là ngày Đức Giáo Hòang Gioan XXIII được phong hiển thánh . Đây là một niềm vui chung cho tòan Giáo hội Công giáo hòan vũ và là niềm vui riêng cho tất cả các cựu học sinh trường Gioan XXIII chúng con đã nhận tước hiệu của Ngài đặt tên trường .
          Trong niềm vui hân hoan này , chúng con xin tạ ơn Thiên Chúa đã ban muôn ân phúc xuống cho con dân của Ngài qua lời cầu bầu  của Mẹ Maria và Thánh Cả Giuse . Cách riêng , chúng con xin cảm ơn quý Cha, quý Thầy, quý Soeur đã yêu thương cho chúng con được hiện diện nơi tôn nghiêm này để được chia sẻ lời Chúa , đón nhận bí tích Thánh Thể một cách sốt sắng .
          Chúng con cũng xin cảm ơn qúy chức đã tạo mọi điều kiện để Thánh Lễ  được cử hành tốt đẹp .
          Và như chúng con đã thưa trước , ở đây chỉ là còn lại một số học sinh ngày xưa của trường  - ngôi trường thân yêu mà chúng con tiếp nhận bao nhiêu tình cảm, bao nhiêu tri thức … -  Thật ra chúng con còn rất nhiều, rất rất đông nhưng hôm nay chỉ còn lại bằng này thôi ! Vì theo thời gian người người đã phân tán theo hòan cảnh , vì công việc và cũng có rất nhiều bạn đã ra đi mãi mãi … Chúng con xin một vài giây để tưởng nhớ những bạn bè đã mất  … Với các bạn ở xa, ở nước ngòai, các bạn cũng đã hướng lòng và cùng chung ý nguyện trong ngày trọng đại này . Các bạn cũng đã hổ trợ ngân sách để chúng con tổ chức  buổi họp mặt hôm nay  .
           Sau hết chúng con nguyện xin Thiên Chúa , Mẹ Maria , Thánh Cả Giuse luôn đổ tràn hồng ân trên quý Cha, quý Thầy , quý Soeur, quý Chức , quý bạn hữu xa gần  .
           Chúng con xin tri ân , tri ân tất cả . Giờ đây chúng con xin dâng lên Cha Tổng đại diện , Cha Chủ tế Thánh Lễ Tạ Ơn  hôm nay những bông hoa tươi thắm nói lên tất cả tâm tình chúng con  .

(Vị đại diện dâng lẵng hoa – cộng đồng hát bài : Hôm nay ngày vui thú tưng bừng …)