Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

LAN BẠCH HẠC



Dù đã sẵn sàng hay chưa chuẩn bị, 
một ngày kia, chúng ta cũng phải chia tay thế giới này.


Sẽ chẳng còn ánh mặt trời chói chang chào đón, 
sẽ chẳng còn một ngày mới bắt đầu bằng giọt nắng trong vắt của buổi bình minh
.

Sẽ không còn nữa những ngày xuân hiền hòa, ấm áp.


Tiền bạc, danh vọng, quyền lực,… tất cả với ta cuối cùng cũng sẽ trở thành vô nghĩa.
Còn ý nghĩa chăng là những gì ta tạo ra đối với thế giới này.



Vậy điều gì là thật sự quan trọng lưu lại dấu ấn của ta trong cuộc sống?


Quan trọng không phải là những thứ bạn mang theo bên mình,
                                              mà là những gì bạn đã đóng góp.


Quan trọng không phải là những thứ bạn nhận được,
                                                  mà là những gì bạn đã cho đi.


Quan trọng không phải là những thành công bạn đã có được trong đời,
                                          mà là ý nghĩa thật sự của chúng.


Quan trọng không phải là những thứ bạn đã học được,
                                      mà là những gì bạn đã truyền lại cho người khác.


Quan trọng không còn là năng lực của bạn, mà chính là tính cách - 
là những gì bạn cư xử với mọi người xung quanh.


Quan trọng là những khoảnh khắc bạn khắc ghi trong lòng người khác, khi cùng chia sẻ với họ những lo âu, phiền muộn, khi bạn an ủi và làm yên lòng họ bằng cách riêng của mình, hay chỉ đơn giản là một cái nắm tay, đỡ cho một người khỏi ngã.


Quan trọng không chỉ là những ký ức,
                                         mà phải là ký ức về những người đã yêu thương bạn.


Quan trọng đâu chỉ là bạn sẽ được mọi người nhớ đến trong bao lâu,
                                                                      mà là họ nhớ gì về bạn.


Quan trọng không phải là bạn quen biết thật nhiều người, 
mà là bao nhiêu người sẽ đau xót khi mất bạn trong đời
.


                                                                                                                                              st

Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014

LỜI HIỀN TRIẾT

Lời hiền triết
Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng:
“Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải thét thật to vào mặt nhau ?”
Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đã trả lời:
“Bởi vì người ta mất bình tỉnh, mất tự chủ!”
Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời, ngài bảo:
“Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe ?”
Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến vị thầy của họ hài lòng. Sau cùng ông bảo:
“Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy.”
Ngưng một chút, ngài lại hỏi:
“Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…”
Rồi ngài lại tiếp tục:
“Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ. Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi! Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì ..”
Ngài kết luân:
“Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau… Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về !”

Hòn Ðá Ném Ði 

Văn hào Nga Leon Tonstoï có kể câu chuyện ngụ ngôn như sau: Có một người hành khất nọ đến trước cửa nhà của một người giàu có để xin bố thí. Một đồng xu nhỏ hay một miếng bánh vụn, đó là tất cả những gì người ăn xin chờ đợi nơi người giàu có. Nhưng, mặc cho người khốn khổ van xin, người giàu có vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Ðến một lúc không còn chịu nổi những lời van xin của người hành khất, thay vì bố thí, người giàu đã lấy đá ném vào con người khốn khổ.
Người hành khất lặng lẽ nhặt lấy hòn đá cho vào bị rồi thì thầm trong miệng: "Ta mang hòn đá này cho đến ngày nhà người sa cơ thất thế. Ta sẽ dùng nó để ném trả lại ngươi".
Ði đâu, người hành khất cũng mang theo hòn đá ấy. Tâm hồn ông lúc nào cũng cưu mang sự báo thù.
Năm tháng qua đi. Lời chúc dữ của người hành khất đã thành sự thật. Vì biển lận, người giàu có bị tước đoạt tất cả tài sản và bị tống giam vào ngục. Ngày hôm đó, người hành khất chứng kiến cảnh người ta áp giải người giàu vào tù ngục. Nỗi căm hờn sôi sục trong lòng ông. Ông đi theo đoàn người áp tải. Tay ông không rời bỏ hòn đá mà người giàu đã ném vào người ông cách đây mười mấy năm. Ông muốn ném hòn đá đó vào người tù để rửa sach mối nhục hằng đeo đẳng bên ông. Nhưng cuối cùng, nhìn thấy gương mặt tiều tụy đáng thương của kẻ đang bị cùm tay, người hành khất thả nhẹ hòn đá xuống đất rồi tự nhủ: "Tại sao ta lại phải mang nặng hòn đá này từ bao nhiêu năm qua? Con người này, giờ đây, cũng chỉ là một con người khốn khổ như ta".

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

NGHỆ THUẬT NÓI TRƯỚC ĐÁM ĐÔNG


              Phần lớn mọi người xem việc phải nói chuyện trước đám đông là nỗi sợ hãi kinh khủng nhất. Nỗi sợ đó còn hơn cả sợ rắn, sợ đi máy bay, hoặc ngay cả sợ cái chết. Nhưng chúng ta không thể trốn tránh nó mãi. Nhiều người trong chúng ta có thể được mời ra trình bày một báo cáo, phát biểu trong buổi họp phụ huynh học sinh, nói lời chúc mừng trong lễ cưới. Làm sao để bạn có thể vượt qua những thử thách đó. Thật đơn giản chỉ với một chút thời gian luyện tập.

           - Quy tắc quan trọng nhất trong việc nói chuyện trước đám đông là bạn phải biết mình nói gì. Điều này nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng thông thường các “diễn giả” không hề có một ý niệm rõ ràng về những gì họ truyền đạt đến người nghe. Bạn cần phải biết chính xác bạn sẽ đưa người nghe đến đâu. Một khi đã biết, hãy liệt kê nó thành 3 hay 4 điểm chính và soạn bài nói của mình tập trung vào những điểm này thôi. Bạn không phải là một cuốn từ điển sống, việc đưa ra quá nhiều thông tin hay không đủ thông tin cũng đều dở như nhau.

           - Thực hành, nhưng không cần quá nhiều: Liệt kê ra những gì bạn sẽ nói và tập nói 1 hay 2 lần. Sẽ rất hay nếu như bạn canh thời gian trong khi tập, việc đó sẽ giúp bạn kiểm soát được thời gian nói mà không sợ bị lố. Có thể sẽ có những phút ngẫu hứng tình cờ xảy ra làm bạn bất ngờ và làm khán giả thích thú. Bạn sẽ không còn muốn xuất hiện trước đám đông nếu bạn đã nói về một đề tài cả ngàn lần rồi, bạn sẽ cảm thấy chán và chẳng thèm để ý tới khán giả nữa. Bạn cũng nên lập kế hoạch sẽ mặc những gì. Chú ý rằng đó phải là bộ đồ mà bạn cảm thấy thoải mái khi mặc vào. Và điều quan trọng nhất, đó phải là bộ đồ mà bạn biết sẽ làm mình nổi bật. Quyết định trước việc mình sẽ mặc gì trong ngày diễn thuyết sẽ làm bạn bớt lo lắng hơn.

         Hãy là chính mình! Nhiều người cảm thấy cần phải rập khuôn theo phong cách của ai đó khi nói trước đám đông, đó là vì họ cảm thấy họ không đủ tự tin để lôi cuốn sự chú ý của khán giả. Một số cảm thấy bị “khớp” và nghiêm túc quá mức và quên rằng tính hài hước cũng là một công cụ quan trọng của diễn giả. Đừng nên chỉ tập trung vào vấn đề chính, đôi khi những giai thoại cá nhân hay những mẩu chuyện nhỏ cũng là một cách rất tốt để hòa nhập với khán giả.

           Khán giả là bạn bè! Khán giả luôn ở đó, bởi vì họ quan tâm tới những gì bạn sẽ nói và muốn nghe bạn nói về vấn đề đó. Họ muốn bạn phải làm tốt. Đừng nghĩ khán giả như là một khối người thù địch, hãy xem họ chỉ là một nhóm cá nhân riêng lẻ. Hãy cố gắng nhìn vào một ai đó một lúc. Khi nói chuyện với khán giả, tiếp thu những ý kiến phản hồi của họ để hoàn thành bài nói chuyện của mình.

         - Bạn sẽ vượt qua thôi mà! Tôi chưa bao giờ từng nghe thấy có ai chết trên bục diễn thuyết cả. Bạn cũng không bị thở dốc, hụt hơi, quên mất tên mình hay bị nổi nóng. Đấy là những chuyện gây ám ảnh cho bất cứ ai phải đứng trước đám đông. Người ta gọi đó là cơn ác mộng của diễn viên. Việc đó hoàn toàn bình thường. Sử dụng một số kỹ thuật thư giãn trước khi bắt đầu. Bạn có thể tìm một nơi để nhảy lên nhảy xuống hoặc dậm chân thật manh, điều này sẽ giúp bạn cảm thấy vững vàng và giảm bớt căng thẳng. Lắc bàn tay và co duỗi nắm tay. Điều này sẽ làm tay bạn bớt run. Nếu run tay thực sự là một vấn đề thì hãy nắm lấy một tấm danh thiếp hay nắm vào bục diễn thuyết khi nói chyện. Lè lưỡi ra, trợn mắt và há miệng to hết cỡ, sau đó nhăn tít mặt lại. Việc này sẽ làn thư giãn các cơ mặt của bạn. Hít thật sâu và thở mạnh ra tiếng để làm ấm giọng của bạn. Tưởng tượng như bạn đang ở trên một đám mây, không gì có thể làm hại đến bạn khi bạn đang ở trong đó. Hãy cố gắng giữ hình ảnh ấy trong đầu khi bạn đang đứng trên diễn đàn. Sẽ trở nên dễ dàng hơn! Nói chuyện trước công chúng càng nhiều, việc đó càng trở nên dễ dàng hơn. Có khi bạn còn cảm thấy thích nữa ấy chứ!

Hai ngày trước đó


1) Ghi ý tưởng ra giấy
        Sau khi đã liệt kê tất cả những ý tưởng muốn đề cập, bạn hãy soạn ra một sơ đồ để từ đó có thể theo dõi một cách thật tự nhiên (logic). Bạn có thể loại bớt một vài ý tưởng để giữ cho phần trình bày của bạn được gắn bó. Bạn cũng nên chuẩn bị vài mẩu chuyện hay cách nói ẩn dụ đểm làm cho sự diễn đạt có vẻ ứng khẩu tự nhiên.
2) Lặp lại to giọng
         Hãy đọc to bài nói chuyện để ghi nhớ cũng để xem nó có dài lê thê hay buồn bã không. Nên đứng trước gương để xem bạn có nói nhanh, đơn điệu hay quá kịch liệt chăng.

Buổi sáng cùng ngày


3) Chọn trang phục thích hợp
          Trang phục tốt là trang phục thích nghi với công chúng và nhất là làm cho bạn thoải mái. Nếu bị dị ứng với cà vạt, bạn chớ nên đeo vào ngày này. Nên chọn các trang phục mà bạn thường mặc: rộng và nhẹ để không quá nóng. Tránh bó người trong chiếc quần dài hay một chiếc váy khiến bạn không thể thở nổi.
4) Ăn nhẹ
         Không có gì tệ hại hơn là vừa nói chuyện mà bụng vừa đói meo hay sôi lên sùng sục. Nên nhấm nháp chút gì đó để tỉnh táo, dĩ nhiên phải ăn thứ dễ tiêu. Trước khi bắt đầu, bạn cũng có thể nhai một mẩu đường hay chocolate. Không nên uống rượu bia, nước có gaz, cà phê vì chúng có thể khiến bạn nói năng không suôn sẻ. Dĩ nhiên, uống một li nước là tốt.

Năm phút trước khi bắt đầu


5) Nên vào phòng vệ sinh
         Trút bầu tâm sự, nhìn qua một lượt trang phục, răng, cửa quần và nút áo có đóng khuy kĩ chưa? Cà vạt, cổ áo có bẻ gập đúng chưa.
6) Bỏ hết đồ vật trong túi ra
7) Hít, thở
        Thư giãn bằng cách thở sâu, thở bằng bụng là cách hiệu quả nhất. Hít vào sâu bằng cách phình bụng và thở ra thật dài trong khi tập trung tư tưởng.
8) Làm thông giọng
         Trong khi tìm cách tập trung trước khi nói chuyện, bạn có thể đứng yên một chỗ, nhưng tốt hơn là nói vài câu với cử tọa chung quanh. Điều này không chỉ cho phép bạn thư giãn mà còn là cách để "khởi động" và thông giọng cho rõ ràng.

Trong khi trình bày


9) Nên bắt đầu bằng một câu hài hước
          Không nên bắt đầu một cách nghiêm trang quá. Hãy vào đề bằng một câu nói hài hước, một giai thoại để thu hút sự chú ý của thính giả và làm không khí đỡ căng thẳng. Sau đó hãy trình bày với mỗi thính giả bằng cách nhìn vào mắt họ và tìm cách thuyết phục họ với tư cách cá nhân. Nếu phòng rộng và có nhiều người, bạn nên lần lượt "ghé mắt" vào tất cả.
10) Nói ít, nhưng nói hay
        Cũng như việc pha trò, những câu nói ngắn gọn lại là những câu hay nhất. Loại bỏ những gì thừa thải và hãy dùng những từ ngữ mà ai cũng hiểu. Như thế, bạn không có nguy cơ đánh mất dần khá giả "ở giữa đường". Hãy tránh lối nói trích dẫn "như ông X đã nói... " vì chúng chỉ làm nặng nề đề tài mà thôi.
11) Thay đổi giọng nói
           Để lôi cuốn thính giả, giọng nói cần rành rọt, thong thả. Do vậy, phụ nữ cần giữ cho giọng tương đối trầm và ngược lại, nam giới cần giữ giọng cho cao hơn một chút. Giọng nói phải thay đổi đa dạng như một cuộc trò chuyện thường ngày, với những lúc nghỉ, lúc nói nhanh và những thay đổi về âm điệu.
12) Hãy cử động
          Bằng cách phối hợp cử chỉ và lời nói, bạn sẽ thuyết phục được mọi người hơn. Bàn tay giữ một vị trí rất quan trọng, với điều kiện không để chúng vung vẩy đủ mọi hướng. Không nên ngại ngùng bước tới bước lui bày tỏ các thí dụ bằng điệu bộ và đôi lúc sử dụng tấm bảng để phác họa các sơ đồ nhỏ trực tiếp. Tuy nhiên cũng đừng lạm dụng quá.
13) Duy trì sự chú ý của công chúng
        Mở miệng ngáp, ghế kêu răng rắc, nhiều người tụm năm tụm ba nói chuyện... đó là những dấu hiệu cho thấy công chúng bắt đầu mệt mỏi. Không có gì tốt hơn là bạn hãy nói nhanh để kết thúc mau hơn. Hãy phát triển một thí dụ khôi hài... sử dụng một ẩn dụ độc đáo để làm cho mọi người cười. Nhờ cách này sự chú ý của thính giả sẽ tự trở lại.
14) Hãy nói chậm khi có sự cố
        Quên, lúng túng,... là điều thường gặp khi trình bày. Lúc này, nên nói chậm lại để làm khớp lại vấn đề. Chẳng hạn, bạn có thể bám vào ý tưởng sau cùng mà bạn vừa phát triển trong khi tìm lại mạch trình bày.
15) Nở nụ cười khi kết thúc
         Kết thúc tốt đẹp là kết thúc kèm theo một nụ cười và một câu nói vui nhộn. Điều tốt nhất mà bạn có thể hy vọng là một tràng cười vang lên trong phòng. Điều này sẽ để lại một kỉ niệm tốt đẹp, nhưng không xóa nhòa mục đích thật sự của bài nói chuyện.

Nói chung , để thành công khi nói chuyện trước đám đông 
Biết rõ về địa điểm.
        Nên làm quen với địa điểm nơi bạn sẽ nói chuyện.
      Đến sớm, đi 1 vòng quanh khu vực diễn thuyết và tập sử dụng microphone và những giáo cự trực quan khác.
Tìm hiểu về khán giả.
       Chào người nghe khi họ bắt đầu đến.
       Nói chuyện với bạn bè, người quen dễ hơn hẳn nói chuyện với một nhóm người lạ, vì vậy nên tạo cảm giác thân thiện.
Biết rõ về những gì bạn chuẩn bị nói.
       Luyện tập bài nói và chỉnh sửa nếu cần thiết.
       Nếu bạn không nắm rõi chủ đề bạn sắp nói hoặc không cảm thấy thoải mái, sự sợ hãi sẽ tăng gấp đôi gấp ba.
Thư giãn.
        Thư giãn, giảm căng thẳng bằng việc làm một vài động tác thể dục.
Hình dung hình ảnh của bản thân đang nói
        Thử hình dung cách bạn nói, âm lượng to, rõ và chắc chắn.
         Nếu bạn hình dung được là bạn sẽ thành công, thì nhất định bạn sẽ thành công.
Nên nhớ là mọi người đều muốn bạn thành công.
        Họ không muốn bạn thất bại.
        Khán giả muốn bạn phải thú vị, cởi mở, đưa ra thông tin bổ ích và thoải mái, giúp họ vui, giải trí.
Đừng xin lỗi với khán giả.
       Nếu bạn nhắc đến sự sợ hãi của mình, hay là xin lỗi cho những lỗi bạn nghĩ mình đã mắc phải trong khi nói, tự dưng bạn lại khiến khán giả để ý đến phần có thể họ không nghĩ tới. Tốt nhất là hãy giữ im lặng.
Tập trung vào nội dung chứ không phải là môi trường xung quanh.
       Xua đuổi căng thẳng ra khỏi đầu bạn, và hướng sự chú ý của bạn thân đến nội dung buổi nói chuyện và khán giả.
        Sự sợ hãi sẽ tan biến!
Chuyển sợ hãi thành năng lượng tích cực.
      Tận dụng năng lượng đó để tăng sự nhiệt tình, hứng khởi!
Rút kinh nghiệm.
      Kinh nghiệm nhiều sẽ khiến bạn tự tin hơn, và đó là điều vô cùng quan trọng trong việc nói trước đám đông.

     Hiện nay nói chuyện/ diễn thuyết trước công chúng (public speaking) hay trình bày (presentation) trở thành yêu cầu tiên quyết cho sự thành công của các nhà quản lý hiện đại. Kỹ năng này là phần nổi quan trọng của năng lực lãnh đạo, giúp bạn gây được ấn tượng tốt đối với đồng nghiệp và cấp trên. Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể tự tin nói chuyện hay diễn thuyết một cách trôi chảy trước đám đông. 


                                    



Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

ĐỂ THÀNH CÔNG KHI NÓI TRƯỚC CÔNG CHÚNG


         Có những người rất hoạt ngôn khi trò chuyện với bạn bè, đồng nghiệp nhưng lại cực kỳ lúng túng, khó khăn khi phải nói trước một đám đông xa lạ. Vấn đề ở đây là kỹ năng trình bày quan điểm trước công chúng.
           Thật ra nói trước đám đông không khó, chỉ cần bạn nắm bắt được những quy tắc mấu chốt của nó, bạn sẽ thấy công việc này không còn là cực hình.
Nói cái gì
         Khi lựa chọn ngôn ngữ nói, bạn phải hết sức gạn lọc, để sao cho diễn giải được quan điểm của mình rõ ràng nhất với lượng từ ngữ tối giản nhất.
Biết đơn giản hoá vấn đề: 
Việc đánh giá quá cao trình độ của người nghe là sai lầm. Hãy trình bày các luận điểm thật đơn giản, hướng tới việc duy trì sự chú ý của người nghe ngay cả khi bạn nói tới những điều họ đã biết cả rồi.
Tối giản lượng lời nói: 
Cần biết loại bỏ “những từ không cần thiết”. Nhưng thế nào là “những từ không cần thiết”? Đó là tất thảy những gì không phục vụ cho luận điểm bạn đang đề cập và chỉ khiến cho câu cú thêm mù mờ, lộn xộn. Những kiểu câu chủ động bao giờ cũng giúp bạn tối giản lượng ngôn ngữ tốt hơn.
Biết nhấn mạnh: 
Tập trung tất cả các luận điểm của bạn vào một chủ đề đơn giản, dễ nhớ để ít nhất một phần mười bài nói chuyện của bạn lưu được trong tâm trí người nghe.
Hãy biết trình bày chứ đừng nói đơn thuần: 
Biết diễn giải luận điểm thông qua ngôn ngữ cử chỉ sẽ hiệu quả việc chỉ đứng nói đơn thuần, thiếu cảm xúc.
Nói như thế nào
        Việc bạn nói cái gì không quan trọng bằng cách bạn nói điều đó như thế nào, tức là phong cách bạn trình bày luận điểm của mình. Hãy “lôi kéo” người nghe về “phe” mình, biết tự lắng nghe chính mình và khi trình bày quan điểm, hãy coi mình là người thông minh nhất tại thời điểm ấy.
Lôi kéo người nghe về cùng phe:
Thường xuyên dùng đại từ “chúng ta” thay vì “tôi”. Khi đưa ra các ví dụ, hãy vận dụng những hình ảnh gần gũi với người nghe.
Hiểu rõ về người nghe: 
Tạo cơ hội để người nghe phát biểu ý kiến, từ đó bạn có thể phán đoán họ đang muốn gì, nghĩ gì và hướng bài nói chuyện theo cách họ muốn nghe.
Để ý tới những tiếng “ầm”, “ừ”: 
Hầu hết mọi người đều không để ý tới những tiếng ầm ừ xen lẫn vào câu nói của mình. Những âm thanh vô dụng đó có thể phá hỏng bài nói chuyện của bạn, chúng khiến bạn bị mất tự tin và sự chuyên nghiệp.
Phát âm rõ ràng: 
Đừng nói quá to hay quá nhỏ, quá nhanh hoặc quá chậm. Đừng dồn quá nhiều cảm xúc vào câu nói nhưng cũng không nên trình bày khô khốc, thiếu cảm hứng. Tất cả những kiểu phát âm “quá” này đều khiến người nghe khó chịu và ngăn cản khả năng tiếp thu của họ.
Biết rõ vấn đề bạn định nói và luôn tập trung vào đó: 
Những kẻ ngốc nghếch thường cho rằng họ có khả năng ứng đối trong nhiều tình huống khác nhau, họ là nhà thông thái có thể giải đáp mọi câu hỏi. Đừng tự tin một cách lố bịch như thế. Hãy tập trung vào chủ đề bạn đã chuẩn bị và tránh lạc đề. Sự gây loãng chủ đề hại nhiều hơn lợi.
Trình bày thật sinh động: 
Hãy để ngôn ngữ cử chỉ cùng các hỗ trợ khác về mặt thị giác thay cho lời nói, hoặc nhấn mạnh một điểm hoặc tập trung vào một vấn đề nào đó. Đừng để lời nói phải “đảm nhiệm” mọi công việc. Đây chính là sự khác biệt giữa việc đọc một bài diễn văn với việc hùng biện trước đám đông.
Thường xuyên luyện tập
Điểm cuối cùng trong hành trình hướng tới kỹ năng nói trước công chúng chính là phải luyện tập thường xuyên, ngay cả khi bạn không có nhiều thời gian.
Nói thật to và thật tự hào
Nếu chưa ai bảo với bạn rằng bạn là người nói chuyện thật hấp dẫn thì giờ đây, hãy tự tin rằng mình có năng khiếu ấy. Tự tin là chìa khoá của thành công.
Dương Kim Thoa
Theo Askmen
(Nguồn : dantri.com)