Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

TÌM....







Thế là cánh diều, một chiều rơi xuống
Nước mắt rưng rưng trên lứa tuổi học trò
Diều nằm đâu đó trong ngút ngát mộng mơ
Thỉnh thoảng lật bật gió lùa, không dậy nổi…

Vậy đó, đời chúng ta như cánh diều mệt mỏi
Quay lưng đi khỏi mọi nhám nhúa trần gian
Những ngày xưa thúc giục dưới ánh trăng vàng
Nghe xao xuyến, mà đường về ôi xa tít tắp…

Sợi chỉ buộc trên lưng, thẫn thờ, ngằn ngặt
khóc theo cơn mưa đang ồn ã hằm hè
Cứ như thế này, diều mãi mãi chơ vơ
Trống trải thở giữa vô vàn nhớ tiếc…

Diều và chỉ, hai cuộc đời mải miết
Theo nhau đi, ghìm gió giữa lưng trời
Đan chân nhau sau một cú nhào rơi
Để biền biệt mắt học trò đỏ lệ…

Ừ! Có lẽ chúng ta là từng chút thật tệ
Chút diều mơ đã lảo đảo xa rời
Chút chỉ buộc một phút chếnh choáng thôi
Mà mất hút màu hồng trên lưng trời chiều tím ngắt…

Còn một chút thằng bé con trong ta là ngâm nga câu hát
Đứng dậy đi! Cuộn lại nhúm chỉ thừa
Mặc lũ tay run, mang máng mẫu diều xưa
Làm cái khác, chờ thằng cháu kia lớn chút nữa…
                        
                                                  LAM TRẦN 25.05.2015  (***)



                       

(***) Không biết  là do  "cái quên" ngày tháng rất dễ thương của tác giả  hay là  một sự cố tình . Dù gì , cũng xin cáo lỗi cùng bạn đọc . 
bllcht .




Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015

MỤC TỬ NHÂN LÀNH




SUY NIỆM
CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH - NĂM B     
ĐTGM. Ngô Quang Kiệt
Dân Do Thái là dân du mục. Cuộc đời họ gắn liền với đoàn vật và những đồng cỏ. Nên khi Đức Giêsu đưa ra hình ảnh người mục tử và đoàn chiên, người Do Thái hiểu ngay tức khắc. Đức Giêsu đã dùng hình ảnh quen thuộc ấy để nói lên mối liên hệ của ta với Người và của Người với ta. Người là Mục tử nhân lành. Ta là đoàn chiên của Người. Người lãnh đạo đoàn chiên không phải bằng uy quyền áp chế, bằng kỷ luật khắc nghiệt, nhưng bằng tình yêu tha thiết. Tình yêu của Người được biểu lộ qua ba khía cạnh: hiểu biết, quan tâm chăm sóc và hy sinh cho đoàn chiên.
Tình yêu của Đức Giêsu là tình yêu hiểu biết
Sự hiểu biết này không phát xuất từ lý trí, do học hỏi, nhưng phát xuất từ trái tim, do tình yêu. Khi yêu, trái tim trở nên vô cùng nhậy bén đến độ hiểu được hết những âm thanh của tâm hồn và tai người thường không nghe thấy, nhìn thấy hết những gì ẩn kín trong tâm hồn mà mắt thường không nhìn thấy, cảm nhận được hết những chiều sâu thăm thẳm của tâm hồn mà không một nhà tâm lý học nào có thể cảm được. Khi Đức Giêsu nói: “Ta biết chiên Ta” có nghĩa là Người hiểu biết từng người trong chúng ta. Người không chỉ hiểu rõ hoàn cảnh sinh sống của chúng ta, mà còn thấu rõ tâm tư tình cảm của ta. Người biết những gánh nặng mà ta đang phải gánh. Người thông cảm với những đau đớn mà ta đang phải chịu. Người đau những nỗi đau trong tâm hồn ta. Người khổ những nỗi khổ đang dày vò ta. Người nhức nhối trong vết thương của tâm hồn ta.

Tình yêu của Đức Giêsu là tình yêu quan tâm chăm sóc. 
Sự hiểu biết sâu xa đến từ sự quan tâm chăm sóc. Sự quan tâm chăm sóc cũng phát xuất từ tình yêu. Có yêu mới quan tâm. Có quan tâm mới hiểu biết nhu cầu. Có hiểu biết nhu cầu mới biết đường chăm sóc. Đức Giêsu yêu thương ta nên Người quan tâm đến ta. Người biết rõ những nhu cầu của ta. Người chăm sóc ta. Có những tình yêu muốn chiếm hữu. Đó là thứ tình yêu ích kỷ. Có những chăm sóc khiến ta trở nên ấu trĩ, yếu ớt, không lớn lên được. Đó là thứ chăm sóc độc đoán ràng buộc. Đức Giêsu chăm sóc không phải để ràng buộc ta nhưng để giúp ta sống trong tự do. Người chăm sóc ta không phải để ta trở nên ấu trĩ, nhưng là để giúp ta trưởng thành. Người chăm sóc ta không phải để ta trở nên yếu ớt nhút nhát, nhưng là để giúp ta mạnh mẽ, tự tin. Vì thế, Người cung cấp cho ta những lương thực lành mạnh. Người đưa ta đến những đồng cỏ non, đến những giòng suối trong. Lương thực Người mang đến, đó là Lời Chúa, là Mình Máu Thánh Chúa, là Thánh ý Chúa Cha. Những lương thực ấy sẽ cho ta được sống và sống dồi dào.


Tình yêu của Đức Giêsu là tình yêu hy sinh. 
Đây chính là dấu chỉ chắc chắn nhất của một tình yêu. Càng yêu mến nhiều càng sẵn sàng hy sinh nhiều. Yêu đến sẵn sàng hy sinh mạng sống là một tình yêu cao cả không có gì sánh được. Đức Giêsu đã xác nhận điều ấy khi Người nói: “Không có tình yêu nào lớn lao hơn tình yêu của người dám hy sinh mạng sống mình cho bạn hữu” (Ga 15,13). Chính Người đã thực hiện điều ấy. Người là Mục tử nhân lành sẵn sàng liều mạng, một mình chống lại sói dữ để bảo vệ đoàn chiên. Người đã tự hiến mạng sống vì ta. Người đã chấp nhận chết đi để ta được sống.
Hạnh phúc cho ta được là đoàn chiên của Người. Ta được an ủi vì Người hiểu ta. Ta an tâm vì Người hằng quan tâm chăm sóc ta. Ta sung sướng vì Người yêu thương đến nỗi chết vì ta.
Người muốn ta chia sẻ hạnh phúc ấy cho mọi người. Người muốn ta lớn mạnh để đến lượt ta, chính ta trở thành mục tử nhân lành theo gương Người. Cha mẹ là mục tử của con cái. Thày cô giáo là mục tử của học sinh. Giám đốc là mục tử của công nhân. Y bác sĩ là mục tử của bệnh nhân. Anh chị lớn là mục tử của các em nhỏ.
Nhưng đặc biệt hơn hết, Người muốn có những người tiếp tục công việc của Người, chăm sóc đời sống tâm linh nhân loại. Chính vì thế, Giáo Hội dành ngày hôm nay để cầu nguyện cho ơn kêu gọi làm linh mục. Nhìn tình hình chung trên toàn thế giới, và riêng trong Giáo phận, ta thấy còn thiếu rất nhiều linh mục. Giáo dân cần linh mục như bệnh nhân cần bác sĩ. Giáo dân cần linh mục như học sinh cần thầy cô giáo. Giáo dân cần linh mục như một người bạn sẵn sàng cảm thông, chia sẻ vui buồn trong đời sống và như một người bạn đồng hành giúp đỡ trong cuộc hành trình tiến về đời sau.
Hãy cầu nguyện cho có nhiều thanh niên sẵn sàng hiến thân làm linh mục. Hãy khuyến khích con cháu dâng mình cho Chúa, làm linh mục để phục vụ anh em. Nhất là hãy cầu nguyện cho các linh mục được trở nên những mục tử như Đức Giêsu, vị Mục Tử nhân lành, biết yêu thương phục vụ đoàn chiên, hiểu biết tâm tư tình cảm của từng người, quan tâm chăm sóc từng con chiên và sẵn sàng hy sinh bản thân vì lợi ích của đoàn chiên.
Lạy Đức Giêsu, Mục Tử nhân lành, xin hãy ban cho chúng con nhiều mục tử tốt lành theo gương Chúa. Xin biến chúng con thành những mục tử tốt lành trong gia đình, trong khu phố, trong xã hội. Amen.


Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2015

MỪNG SINH NHẬT CÁC LINH MỤC


Con yêu quý của mẹ,
Mẹ tin khi đọc được những dòng chữ này, con sẽ hết giận mẹ.
Vì con đã mời mẹ thứ năm đi lễ thiếu nhi. Với con đó là ngày trọng đại vì lần đầu tiên con được hát lễ cùng ca đoàn thiếu nhi trong thánh lễ chiều Thứ Năm Tuần Thánh, có nghi thức rửa chân cho các tông đồ. Và con muốn có mẹ cùng đi.
Thật đáng tiếc, chiều hôm đó mẹ không đi lễ với con được, vì phải tham gia công tác bác ái với nhóm thiện nguyện Tín Thác. Mẹ hi vọng khi biết lý do, sự mừng vui của con được nhân lên gấp nhiều lần, và con sẽ hết giận mẹ.
Con gái nhỏ,
Thứ Năm Tuần Thánh, kỷ niệm việc Chúa Giêsu lập bí tích Truyền Chức và bí tích Thánh Thể, cho nên hôm đó chính là ngày sinh nhật của tất cả các linh mục trên toàn thế giới, vì có bí tích Truyền Chức mới có chức linh mục, không biết con có biết điều đó không? Dường như ít ai nghĩ hôm đó là sinh nhật của các linh mục. Là sinh nhật của các linh mục đang hoạt động mục vụ trong các xứ đạo, trong các dòng tu, trong các cánh đồng truyền giáo dưới nhiều lãnh vực... Và cũng là sinh nhật của các linh mục “dở” đến độ chẳng còn sức để dâng được một thánh lễ nào nữa, và "tệ" đến độ chẳng còn đọc được dù chỉ một chữ, một câu của Tin Mừng.
Con sẽ bảo mẹ hoang đường, sao mà lại có linh mục tệ gì mà tệ thế !
Có đấy con ạ! Có một lớp linh mục "dở" và "tệ" vậy đó! Con lắng nghe mẹ kể nhe:
Con gái yêu quý,
Khi ngân nga những bài thánh ca cùng ca đoàn thiếu nhi của con, có nhiều bài hát do linh mục viết ra, bây giờ tác giả của những bài hát đó già yếu về hưu rồi. Hưu dưỡng của các linh mục, không hề giống hưu dưỡng của ngoại con, được quây quần bên gia đình, con cháu. Nghĩa là các cha đi tu thì không lập gia đình, sống độc thân suốt đời để phục vụ Chúa và tha nhân, khi đến tuổi già, các cha về ở chung trong một nơi, gọi là nhà hưu dưỡng các linh mục. Cha này cũng về ở đó, chân yếu tay run, căn bệnh của tuổi già gọi là enzimơ xóa hết trí nhớ rồi, một nốt nhạc cũng quên, làm sao còn hát nổi một bài hát như các con đang vui hát ngân nga.
Và con ạ, cách đây hàng mấy chục năm có một "chàng linh mục” trẻ trung đã cặm cụi miệt mài giam mình trong phòng tu đơn lạnh, chuyển ngữ từng chữ la tinh của bộ Thánh Kinh sang tiếng Việt. Cha không làm một mình, có nhiều cha khác giúp sức với cha trong bao năm trời. Nếu có gặp, như lẽ đời thường, con phải cúi mình chào cha ấy bằng ngôi vị ông sơ ông cố. Người linh mục một đời chuyên chăm dịch Kinh Thánh, ước mong cho người công giáo Việt Nam có thể đọc và hiểu Kinh Thánh dễ dàng, sau khi đã hoàn tất công việc, rút vào bóng tối, giam mình trong một ô phòng đầy sách ở tầng ba cũ kỹ của nhà hưu, tóc bạc trắng, chân thì không thể bước nổi một bậc cầu thang. Năm ngoái khi mẹ và các anh chị trong nhóm thiện nguyện Tín Thác đến thăm thì cha cũng gần trăm tuổi rồi. Cha ở trong phòng đó, thở còn khó khăn, thi thoảng lại nhắc về một lối giảng bình dân giản dị, thuần tiếng Việt, các cha trẻ đừng xen tiếng nước ngoài vô bài giảng cho ra vẻ sành sỏi trí thức, đừng giảng cao quá triết lý thần học quá, giáo dân nghe cắc cớ vất vả chẳng hiểu gì cả. Giảng Lời Chúa mà người khác không hiểu thì giảng làm gì?…”
Thế con có thấy cha già đó khó tính quá không ? Con có thấy cha già ấy nói đúng không? Đã nhiều lần mẹ kêu con đi lễ, con cằn nhằn: “Con chán đi lễ lắm, vì cha giảng con chẳng hiểu gì cả!” Thú thật lúc đó mẹ cũng chẳng biết nói sao, vì chính mẹ đôi khi cũng ngáp vặt khi nghe những bài giảng trên mây trên gió, những bài giảng không phải là giảng mà là đọc bài, đọc những bài chia sẻ Lời Chúa được viết sẵn trên mạng. Những bài đó dù văn chương chữ nghĩa có hay cách mấy, dù trích dẫn có chính xác cách mấy, thì cũng đâu phải là cảm xúc, cảm nghĩ, cảm nhận của người giảng, vẫn là sao chép vay mượn, như thế thì làm sao truyền cảm hứng cho người nghe?
Không biết có mấy vị linh mục rao giảng Lời Chúa chịu nghe và thực hành điều nhắn nhủ của cha già “lẩm cẩm” ấy? Cha già đó lẩm cẩm, hay những cha trẻ mà giảng lẩm cẩm như cha già? Có muốn học lấy cái “lẩm cẩm” của cha già ấy bây giờ cũng không được nữa. Không và không bao giờ còn được nghe một lời, dù một lời, từ môi miệng gìa cả đó thốt lên nữa, bởi vì… lần này mẹ tới thăm, căn phòng đó đã trống không!!! Cha già đã được Chúa gọi về rồi con ạ. Có lẽ dấu tích còn lại trên đời chính là công sức hoàn thành trọn bộ cuốn thánh kinh cho lớp người mai hậu…
À, còn chuyện này nữa, mỗi lần tới thăm nhà hưu dưỡng các linh mục, thiện nguyện viên ai cũng được cười và trẻ trung ra, bởi có một cha già như cụ cố rồi, nhưng một hai cha bảo mới có “15 tuổi” thôi. Với cha vùng ký ức chỉ còn lại mơ màng thuở là cậu bé giúp lễ 15 tuổi ở vùng quê nào đó nơi cha mẹ sinh ra. Cha già “15 tuổi” ngơ ngác đó, khi trẻ trung là một linh mục quản xứ tài hoa, lo xây dựng nhà thờ nhà xứ, thành lập các hội đoàn, hướng  giáo dân về các hoạt động đầy tính bác ái và sống đạo hạnh theo lời Chúa. Khi tới tuổi về hưu, mọi sự hoàn thành, cha thanh thản rũ áo ra đi, không chần chừ, không cầm giữ, không níu kéo, không tiếc nuối, giao nhà thờ lại cho một linh mục trẻ. Về nhà hưu thì cha bệnh... và làm một trẻ thơ mãi “tuổi 15” ở cùng với các linh mục già, yếu đau, mà mỗi vị là cả một trời tâm sự.


Cả nhóm không cầm được nước mắt khi đứng trước giường của một cha bị tai biến. Từ đó đến nay, cuộc sống của cha chỉ là những ngày tháng nằm chơ vơ đếm thời gian trôi lặng lẽ. Cha vẫn ý thức được mọi sự, nhưng không thể làm được điều gì khác, ngoài đôi mắt có thể đưa qua đưa lại. Thời oanh liệt của cha không còn nữa khi cơn tai biến bất thình lình ập tới lấy đi hết mọi sự. Chức vụ, tài năng, hoạt động, những dự án, công trình, bạn bè, hội đoàn, giáo dân… tất cả đều rời bỏ cha mà đi, chỉ còn lại nơi góc phòng này  là một thân hình tiều tụy. Phũ phàng quá phải không con? Mắt mẹ cay xè và cổ họng khô đắng khi viết những giòng này! Miếng chanh đã vắt hết nước rồi thì bỏ vỏ vào thùng rác chứ làm gì được?
Các linh mục từ ngày về nhà hưu dưỡng, danh tiếng cha nào cũng phai nhạt. Chẳng mấy ai còn để ý đến các cha. Người ta còn bận rộn việc đón tiếp các cha mới trẻ trung, với bao chương trình dự án hào nhoáng hấp dẫn, chẳng có thì giờ để hỏi xem giờ đây cha xứ cũ đang làm gì, sống ra sao. Các cha già hưu chỉ còn lại một mình ngày ngày gặm nhấm sự bạc bẽo của nhân tình thế thái. Chẳng phải lỗi của ai. Chẳng dám trách ai. Quy luật đào thải của cuộc sống là thế thôi. Các cha cũng hiểu và dần quen với điều đó. Thiện nguyện Tín Thác được cha linh hướng nhắc nhở “quy luật đào thải” khắc nghiệt đó, nên cứ “đến hẹn lại lên”, chốn hẹn hò của lòng Chúa thương xót nơi các cha hưu dưỡng.
Con gái nhỏ!
Chính các cha già hưu đó là lý do mà mẹ không đi cùng con trong thánh lễ Thứ Năm Tuần Thánh. Mẹ có hẹn với bạn bè trong nhóm thiện nguyện Tín Thác rồi. Các cô chú anh chị sẽ cùng nhau đi thăm 3 nhà hưu dưỡng đó con. Một chút phần quà bổ dưỡng, đặc biệt là một bộ sách nho nhỏ xinh xinh mầu đỏ mang hàng chữ “Tư Liệu Lòng Thương Xót Chúa- Mừng Đại Lễ Kính Lòng Chúa Thương Xót và năm Thánh Lòng Thương Xót 2015-2016” trong đó có 3 cuốn sách bỏ túi: cuốn 1: Tiếng Gọi Lòng Thương Xót; cuốn 2: Lòng Thương Xót Trong Thời Đại Ngày Nay; cuốn 3: Đường Về Thiên Đàng, để các cha đọc, suy niệm và cầu nguyện, vì bây giờ còn làm gì được nữa. Chính vì thế, điều quan trọng hơn cả là nhóm thiện nguyện đến để chuyện trò, lắng nghe, san sẻ cái buồn, cái cô đơn của các cha nơi những nhà hưu dưỡng.
Con gái ơi, con còn quá nhỏ, nếu lớn hơn chút nữa, con sẽ hiểu rằng “mọi sự đều có buổi có thời”. Cái lá xanh mởn hôm nay đang hào hứng vẫy vùng trên cành cây cao tít tắp, mai lại sẽ úa vàng im lìm nơi gốc cây mà người ta đi qua chả ai nhìn ngó. Ai cũng long trọng ngước lên cao cả cao vời, chẳng mấy ai cúi mình xuống thấp, vậy sẽ lấy ai quan tâm nâng niu cánh lá vàng, cũng một thời vi vu cao cả?
Và còn nữa, con có dám suy nghĩ thế này không. Theo thời gian, một ngày kia chắc chắn cha sở bây giờ sẽ già nua, không còn là “bố” mà hôm nay các con thần tượng. Ngài cũng sẽ phải về sống trong nhà hưu dưỡng, lúc đó các con có đến thăm ngài không? Yêu thương ngưỡng mộ của các con có bị cạn vơi vì sức hủy diệt của thời gian không nhỉ...? Có lẽ mẹ nghĩ hơi xa, vì tuổi nhỏ của các con cứ vui với những lời hát ngân nga, những sắc mầu mà các con thỏa thích, nhưng mẹ nghĩ, hướng các con tới cái suy nghĩ sâu sắc cũng là cần thiết.
Cũng như các cha trẻ ngày nay đang vung văng hoạt động mục vụ sôi nổi, thường kêu ca các cha già là “cổ hủ, lạc hậu, lẩm cẩm, chậm chạp, tham quyền cố vị…” thế nhưng liệu khi các cha đó tới tuổi già hưu, có được tinh thần tông đồ và lòng đạo đức như các cha già bây giờ không? Có mấy “cha sở đương kim” dắt con chiên của mình đến thăm các “cha sở về hưu” trong ngày sinh nhật các linh mục hôm nay? Chồi non chả lẽ cứ non hoài, không bao giờ thành cây cổ thụ? Lá xanh không lẽ cứ mãi mơn mởn không bao giờ thành lá vàng úa? Người trẻ không nghĩ đến người già, đến khi mình về già mong chi có ai nghĩ đến mình?
Vậy con gái, con hết giận mẹ rồi phải không? Đọc xong lá thư này, chắc con cũng thấy yêu mến, tôn quí cái “dở tệ” của các cha hưu. Một hôm nào đó, con xin phép cha sở, rủ bạn bè, cùng mẹ và các anh chị trong nhóm thiện nguyện Tín Thác đến thăm các cha hưu, thay vì đi chơi đi nhảy nhót thì sẽ vui và có ý nghĩa hơn. Chắc hẳn cha sở cũng sẽ rất vui, rất hài lòng vì các con nhỏ bé của ngài, con nhỉ!
Con gái yêu quý của mẹ,
Hãy hát lên một khúc ca vui, thắp lên một ngọn nến tin yêu để Mừng Sinh Nhật Các Linh Mục trong ngày Thứ Năm Tuần Thánh, mà trước tiên là mừng sinh nhật các cha già đang sống âm thầm trong các nhà hưu dưỡng…
Thiện Nguyện Tín Thác
Chí Hòa
2015



TÌNH YÊU



Ông già dắt cháu đi chơi. Thằng bé tinh nghịch đòi leo lên cổ để được như…ngựa phi ngựa phi đường xa…
Ai, chứ cháu đòi thì ông chiều ngay, dù ông đã gần thất thập. Ông ngồi xuống trên bệ hè, đôi mông xương xẩu của ông đặt hẳn trên nền gạch. Hơi run đôi tay, ông đỡ thằng nhóc lên vai, rồi vừa cười vừa lẩm nhẩm gì đó như cầu kinh, ông đứng lên, rạng rỡ dưới ánh nắng ban mai. Thằng cu khoái chí dù hơi sợ sợ vì được kiệu lên cao, vì nó chưa bao giờ được làm như thế. Rồi cả hai ông cháu liêu xiêu đôi bóng dài trên lối đi còn mát chút mưa đêm.
Tối ấy, ông thấy hai vai mình đau đau, nhưng ông chẳng nói với ai. Đau chút xíu thôi ấy mà!
Sáng mai, ông nhấc tay lên không nổi. Thằng cu khó tính cứ kèo nài ông, rồi sụt sịt khóc. Bác hàng xóm cô độc, chạy sang gọi thằng bé, rồi bế thốc nó lên vai mình. Ồ! Cu cậu vẫn cứ mè nheo, ưỡn người ra…
-Thôi! Cám ơn anh nhé! Để cháu cho tôi nào…
Thằng bé nín thinh. Nó ngồi tọt vào lòng ông, đôi mắt còn ươn ướt của nó sáng lấp lánh…
Sực nhớ tới tấm ảnh đã xưa rồi, vẽ hình một người đàn ông với vẻ hiền lành, quàng trên vai là con chiên trắng toát.Hai bàn tay ông nắm gọn hai đôi chân chú chiên ngoan ngoãn. Dĩ nhiên ông không phải lo tối nay sẽ đau đôi vai của mình. Và ngày mai ông sẽ ẵm những con chiên khác nữa. Ngay cả những con chiên ghẻ lở hôi hám, ông cũng tận tình đưa nó về rồi vừa bôi thuốc lên những vết thương của nó, vừa xuýt xoa, thậm chí ru cho nó ngủ trong ánh mắt bình yên của ông.
Dù sao, chuyện ấy là rất nhỏ, nếu ai đó biết rằng ông đã sẵn sàng chết để bảo vệ đàn chiên mà ông yêu mến. Ông chẳng ghét một ai, nên cái chết của ông hẳn phải vĩ đại vô cùng.Ông chết thảm thê, mình loang lổ máu, đầu gục xuống sau khi đã nài xin Cha mình tha cho những kẻ làm ông đau đớn. Ông chỉ muốn mọi người được xóa hết mọi lỗi lầm mà trở về với ân tình xưa cũ. Chính máu của ông là bài thuốc vô giá, làm sạch mọi vết lở lói trong tâm hồn mọi con người…
Vâng! Ông chính là Đức Giê su! Thập Tự Loang Máu đã minh chứng cho Tình Yêu Vô Song của ông…
Nhưng, trước khi hình ảnh thương đau ấy hiện đến, thì hình ảnh Ông khoác chiên trên vai đã nói với nhân loại rằng : Ta là Mục Tử Nhân Lành, đàn chiên của Ta ơi!
                                                                                     LAM TRẦN                                                                                                        24.05.2015





Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2015

CÁI QUẦN CỦA THÁNH GIOAN VIANNEY

Thánh Gioan Maria Vianney - Thánh bổn mạng của các Linh Mục 

* Ký sổ vàng, mua vé số, cho áo quần cũ, những việc bác ái để khỏi bị quấy rầy! Yêu thương mới là khó. Hãy để lòng con trong sổ vàng, trong vé số, trong gói áo quần cũ! (ĐHV 740).
* Bác ái là nối dài tình yêu Thiên Chúa đối với nhân loại (ĐHV 792).

 Thánh Gioan Vianney thiết tha yêu mến Chúa và các linh hồn. Mấy mươi năm liền, ngài luôn giam mình trong toà giải tội mỗi ngày 18 tiếng đồng hồ để đem các tội nhân về trong vòng tay Chúa. Không những thế, ngài còn luôn canh cánh bên lòng mối bận tâm và cảnh nghèo túng cơ cực của nhân dân. Chính ngài đã lập nên các viện cô nhi, lớp học mẫu giáo và sẵn sàng cho kẻ nghèo tất cả những gì ngài có hay kiếm được.
 Trong lúc toà án giáo phận Belley đang tiến hành việc điều tra về hạnh tích của vị linh mục, để lập hồ sơ xin phong thánh, thì có một cụ già quê mùa nghèo khó đến làm chứng như sau:
 "Hôm ấy, trời đã sầm tối, tôi thấy cha Vianney đi giúp tuần đại phúc ở một xứ xa về; giữa đường vắng chỉ có tôi với ngài; vừa gặp tôi, ngài liền lên tiếng chúc một cách vui vẻ:
 - Chào ông, mấy lâu nay có được sức khỏe không? Công việc làm ăn ra sao?
 - Chào cha, dạ cám ơn Chúa, con cũng thường luôn; nhưng chẳng giấu gì cha, con túng thiếu quá, mất liên tiếp ba vụ mùa liền!
 - Tội nghiệp! Tôi thương ông và các cháu lắm! Chúng nó rất ngoan.
 Vừa nói ngài vừa xỏ tay vào túi áo, lục soát khắp cùng mà cũng chẳng lòi được một xu. Nhìn trước nhìn sau, ngài ghé vào tai tôi bảo nhỏ:
 - Ông chịu khó đợi cha một chút nghe!
 Tôi vâng lời đứng đợi. Ngài rón rén đi ra sau một lùm cây... Mấy phút sau ngài trở lại, trao tận tay tôi một vật và nói:
 - Cha không còn gì cả. Ông vui lòng lấy cái quần của cha đây đem bán mà mua bánh mì cho các cháu. Ông thông cảm, bữa sau có gì cha sẽ giúp cho thêm. Thôi chào ông nhé!
 Tôi chưa kịp cám ơn vì quá xúc động nghẹn ngào thì bóng dáng ngài đã biến mất sau hàng cây ở trước mặt..."

(Nguồn : Đường Hy Vọng )

Thứ Năm, 23 tháng 4, 2015

BÁC ÁI VÀ CÔNG BẰNG



“Đâu có công bằng thì ở đó không có bác ái”. 
Đã có một thời tôi đọc và suy ngắm câu này. Vì câu nói ấy đã làm tôi thật sự khó hiểu.
Sống trong một thế giới mà người giầu ức hiếp người nghèo. Kẻ thấp cổ bé miệng bị khinh thường, coi rẻ, một thế giới cá lớn nuốt cá bé, thì giữ được công bằng trong cách sống và cách đối xử với đồng loại đã là khó lắm rồi. Đôi khi tôi nghĩ rằng nếu tôi không dùng quyền hành để chiếm đoạt tài sản của kẻ khác, không dùng sức mạnh để ức chế người này, người khác, và không dùng tiền của để mua chuộc và lợi dụng những kẻ sa cơ, lỡ bước, như vậy là phúc cho người khác lắm rồi. Sống như vậy đã là bác ái đối với đồng loại rồi.
Nhưng không hẳn là thế, qua trích đoạn Tin Mừng của Thánh Luca, một ánh sáng mới đã chiếu soi trong tâm hồn, và tôi nhận ra rằng, công bằng mà thôi vẫn chưa đủ. Tôi còn phải sống và thực hành đức ái với anh chị em của tôi nữa.
Thật vậy, trong câu truyện dụ ngôn mà Chúa Giêsu kể giữa người phú hộ giầu có và người hành khất nghèo đói Lazarô, tôi không thấy có gì lỗi công bằng trong đó cả. Người phú hộ đương nhiên có quyền hưởng dùng những gì ông ta có. Ông tiệc tùng, liên hoan là tiền của ông, đâu phải tiền mà ông đã cướp giật của anh nghèo Lazarô đâu. Ông không hề bóc lột, tống tiền, hoặc cưỡng đoạt gì của Lazarô. Hơn thế nữa, không thấy ngưởi hành khất Lazarô lên tiếng xin nhà phú hộ lấy một lời, nhưng chỉ nằm ngoài cổng của nhà phú hộ. Ở một phương diện nào đó, có thể nói là nhà phú hộ đã xử tốt đối với Lazarô, vì nếu không ông có thể sai gia nhân ra đuổi cái anh chàng ăn mày đang nằm ngoài cổng kia với mình đầy ghẻ chốc. Sự ghẻ lở ấy có thể làm cho ông cảm thấy ghê tởm, mà ăn không ngon . Vậy mà để kết luận, Chúa Giêsu lại nghiêm khắc kết án nhà phú hộ. Ông đã phải trầm luân hỏa ngục. Ngược lại, Lazarô được phần thưởng Nước Trời.
Công bằng thôi chưa đủ. Không lấy của người khác. Không tham lam, cướp giật, không trục lợi, không tước đoạt của người này, người khác chưa đủ điểm để vào Thiên Đàng. Đó mới chỉ là “mắt đền mắt, răng thế răng” (Mt 5:38).. Mà vì công bằng như vậy, nên không phải là hành động của bác ái.
Bác ái vượt xa công bằng. Nhà phú hộ giầu sang, tưng bừng yến tiệc, còn Lazarô nghèo nàn, rách nát phải đi ăn mày đó là công bằng. Nhà phú hộ không cho Lazarô, vì Lazarô không lên tiếng xin, đó là công bằng. Nhưng như Chúa Giêsu đã kết luận, cái làm cho Lazarô được thưởng Nước Trời, và cái làm cho nhà phú hộ bị đọa hình hỏa ngục là đức bác ái. Đức bác ái của Lazarô là ở lòng yêu mến Thiên Chúa, chấp nhận thân phận nghèo nàn, ốm đau, và bệnh tật. Không tham lam, ghen tỵ. Ông đã hiểu và nhận được lời chúc phúc: “Phúc cho kẻ có tâm hồn nghèo” (Lc 6:20). Còn đức bác ái của nhà phú hộ là phải vượt qua sự công bằng ngồi chờ kẻ khác van xin, nhưng rộng tay ban phát và bố thí. 
Trước đó khi nói về dụ ngôn người quản lý bất trung chính Chúa Giêsu cũng đã nói: “Hãy dùng tiền của phi nghĩa mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an nghỉ đời đời” (Lc 16:9). Tiền của phi nghĩa là tất cả những gì Thiên Chúa ban cho ta, kể cả sự giầu sang, phú quí. Bạn hữu đây là những nhân đức, những người mà ta giúp đỡ cách này, cách khác.
Đến đây, tôi chợt tự hỏi, vậy còn tôi thì sao? Tôi đã sống công bằng và bác ái như thế nào? Tôi có được như nhà phú hộ kia về khía cạnh công bằng chưa? Tôi có bao giờ mắng nhiếc, xỉ vả và khinh thường những ai nghèo khó, kém cỏi, và sa cơ lỡ vận chưa? Nếu có thì cần phải nhớ lại thái độ của nhà phú hộ mà Chúa Giêsu vừa nhắc đến. Ông ta chưa xua đuổi người nghèo và bệnh tật là Lazarô mà đã phải trầm luân hỏa ngục. Còn nếu có thì sao? Cũng hãy nhớ lại hình ảnh nhà phú hộ trong hỏa ngục.
“Đâu có công bằng, ở đó không có bác ái”. Thật vậy, bác ái là phải cho đi. Mà cho đi là phải chấp nhận thua thiệt. Không có sự công bằng giữa người cho và người nhận. Phải thiệt đi, phải nghèo đi một chút. Cũng không có sự công bằng khi tôi phải thua thiệt và nghèo đi một chút khi giúp đỡ anh chị em mình. Nếu tôi cho ai mà không nghèo đi một chút thì hành động giúp đỡ ấy không lột tả ý nghĩa của bác ái. Vì bác ái là phải thiệt thòi đi một chút. Nếu tôi biếu ai một vật gì, giúp đỡ ai một món tiền nào đó, mà tôi không thấy xót xa, tiếc nuối, thì hành động ấy chưa phải là thua lỗ, chưa phải là thiệt thòi, mất mát đối với chính tôi.
Vậy ai là những Lazarô quanh tôi lúc này? Đó là vợ, chồng, con, cháu, ông bà, anh chị em trong gia đình. Và đó là tất cả những ai mà hằng ngày tôi gặp gỡ, giao tiếp. Nhiều người cần tôi, xin tôi, và cũng có người không cần xin tôi như Lazarô, thì bổn phận tôi là phải khám phá ra, tìm gặp nhu cầu của những người này mà giúp đỡ. Và đây chính là một hành động bác ái.
Người khác xin mà mình cho chưa phải là hành động bác ái, mà là bố thí. Bác ái là thấy người khác cần mà mình tự nguyện đem cho. Cho của dư thừa cũng là một hình thức bố thí, chưa hẳn là bác ái. Bà góa dâng cúng 2 xu vào hòm khấn nhưng nhiều người đã dâng gấp trăm, và việc Chúa Giêsu khen bà góa, là thí dụ điển hình về hành động bác ái của tôi, ngay cả khi tôi đóng góp vào những công tác bác ái, từ thiện. Bác ái là cho cái thuộc phần mình, là chia cơm, sẻ áo. Hành động như thế sẽ nói lên tính chất hy sinh, từ bỏ, và thua thiệt vì yêu mến Thiên Chúa và vì anh chị em.

T.s. Trần Quang Huy Khanh
(Nguồn : dongcong.net)

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

LAN MAN


Rõ ràng, mọi sự không mãi mãi nằm trong tay ta. Tháng ngày cứ trôi đi làm chân ta dính vào một lối ngày càng hẹp lại. Dĩ nhiên, ta có thể xoạc chân ra, rồi di di đôi giày trên trảng cỏ bên cạnh. Trảng có ấy còn nguyên nét ban sơ, chờ ta khai phá, hay ít ra, chờ ta vun vén để có một lối đi mới tinh tươm, lạ lẫm…
Ô hay! Sao ta lại e ngại việc ngày xưa ta vẫn làm? Có lẽ đầu óc ta đắn đo trước những bụi gai khô khốc chắn tầm mắt vốn không còn trông rõ như ngày nào! Có lẽ ta ngại ngùng băng qua con suối, vì biết đâu, trong lòng suối đơn sơ ấy, lại không có một con…cá mập đói mồi! Có lẽ ta không dám trèo lên cành cây cao mà định hướng đi cho cuộc đời vốn chẳng còn dài là mấy của ta, vì biết đâu, đến lượt ta thì cành cây ấy đã sẵn sàng gãy xuống, đánh rơi ta xuống thung lũng đầy hoa vàng dưới kia! Hoa vàng thì dĩ nhiên là đẹp rồi! Thung lũng đầy hoa lại càng đầy vẻ tiên cảnh…Nhưng rơi xuống rồi, liệu ta có còn cái mạng cùn mà ngắm nghía bầu trời phía trên đang mỉm cười ghẹo ta: Ngươi khờ quá!
Rõ ràng, mới ngày nào đây, ta còn bay nhảy, thoắt ẩn thoắt hiện như chú tắc kè trên lưng cây rừng cao nghệu! Mới ngày nào đây ta còn như cơn gió lùa vào mọi cửa sổ để thấy rất nhiều đôi mắt nhung tơ! Mới ngày nào đây mà mọi cái đã xa như mảnh mây cuối trời lãng đãng…
Ta chợt nhớ lời Đức Giêsu nói với Ông Phêrô, sau khi sống lại rồi hiện ra với các môn đồ trên bãi biển: “Thật! Thầy bảo thật cho anh biết: Lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tùy ý. Nhưng khi về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn”
Có buồn không nhỉ?
Không! Nếu ta biết con đường ta sẽ đi là rất tử tế, dẫu có thể sẽ làm ta rơi xuống thung lũng hoa vàng ấy. Có lẽ, trước khi chạm đất để thân ta tan thành mây khói, ta đủ thời gian để cảm tạ Thượng Đế vì ta sẽ chết mà không hối tiếc điều gì. Thậm chí, mảnh mây cuối trời kia không mỏng manh như con mắt trần gian ta thấy, mà thật ra, nó thừa cả chiều dày và độ đậm đặc để bọc gió, đưa ta về một thế giới vĩnh hằng…
                                                                           LAM TRẦN 19.05.2015