Thứ Ba, 25 tháng 8, 2015

PHIM : LỊCH SỬ GIÁO HỘI CÔNG GIÁO VIỆT NAM



(Nguồn : videoconggiao.org)


Dân ta phải biết sử ta.
Giáo dân công giáo Việt Nam phải biết Giáo sử Việt Nam.
Trên bốn trăm năm hiện diện, một bề dày lịch sử phong phú.
Từ việc khai móng thế kỷ 16, đến giai đoạn bước vào tuổi trưởng thành yêu thương và phục vụ  quê hương hôm nay, có ánh sáng chen lẫn bóng tối (Thư chung 1980), khi vinh quang lúc tủi nhục.
Biết để yêu, biết để tránh sai lầm , để  vững bước trên đường chân lý.
                                                                      (Lm Antôn Nguyễn Trường Thăng )

Để biết sâu hơn về lịch sử công giáo VN ,
Kính mời các bạn xem : Tìm Hiểu Lịch Sử Công Giáo Tại Việt Nam
của Lm An Tôn Nguyễn Trường Thăng

TÌM HIỂU LỊCH SỬ CÔNG GIÁO TẠI VIỆT NAM


Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

CHÚC MỪNG KIM KHÁNH SOEUR NGUYỄN THỊ KHIẾT


HÂN HOAN 
CHÚC MỪNG HỒNG ÂN
KIM KHÁNH (50 NĂM) KHẤN DÒNG
vào ngày 29/08/2015  ( ngày lễ kính thánh Gioan Tẩy Giả  Bị Trảm Quyết ) .

của Soeur MARIE  STÉPHANE  NGUYỄN THỊ KHIẾT

Nguyên Trợ Úy HTDC An Hòa,  Đà Nẵng 
Giáo Viên trường GIOAN XXIII An Hòa,  Đà Nẳng (cũ)

Cầu chúc Sr.Marie Stéphane được mọi Hồng Ân Thiên Chúa  

Trong ngày vui này , cũng vang lời tạ ơn hồng phúc vĩnh khấn, 50 năm, 60 năm,70 năm .... khấn dòng của  rất nhiều Soeurs ở Tỉnh dòng Thánh Phao lô,  Đà Nẵng .


Nguyện xin mọi người hiệp thông cầu nguyện  cho các Soeurs và cầu chúc các Soeurs thánh đức,  và hạnh phúc đích thực trong suốt cuộc đời thánh hiến của mình  .



                                                           C. HT-DC VÀ C.HS Trường GIOAN  XXIII Chúc Mừng

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

SỐNG MUÔN ĐỜI

                                       (www.40giayloichua.net)

Rõ ràng, càng văn minh, con người càng dễ xa lạ nhau, thậm chí dễ gây tổn thương cho nhau. Còn hơn thế nữa, người ta nhân danh sự văn minh, tiến bộ của mình và bắt ép kẻ khác phải tuân theo “luật” của mình. Bằng không, mọi sự đảo điên lại bắt đầu với khí giới ngày càng ác hiểm sản sinh ra từ những nền “văn minh” ấy! Có lúc, kẻ bại trận phải quy phục người thắng cuộc. Nhưng rồi ra, sự quy phục ấy chỉ là nhất thời! Vì sâu trong tâm tưởng của kẻ chiến bại vẫn ăm ắp lòng hận thù cùng ước mơ một ngày nào đó, nỗi hận ấy sẽ được hả hê trả lại cả vốn lẫn lời. Rồi giòng chảy của thù hận vẫn mãi ngấm ngầm chảy trong lịch sử nhân loại, và trong huyết quản của con người vốn thiếu thốn tình yêu!
Ở một mặt khác, sự tiến bộ lại chỉ ra rằng còn lâu lắm, hay chính xác hơn, là không bao giờ con người có thể đạt đến cái mức “muốn là được”. Vừa chế tạo ra thứ vũ khí tối thượng này, thì không biết chừng, ngay đêm nay, đã có thứ khác khắc chế được thứ kia ra đời, với sự hỉ hả kéo dài chẳng được là bao. Vừa tìm ra thứ dược phẩm trị dứt được căn bệnh trầm kha đã làm lo lắng con người suốt bao năm trường, thì lại xuất hiện một thứ bệnh khác bí hiểm hơn, có nguy cơ phải mất rất nhiều mạng người cùng bao thời gian nghiên cứu để cho ra đời phương thuốc hữu hiệu nào đó.
Và mãi mãi, con người ngụp lặn trong lo âu bắt nguồn không những từ sự trở chứng của bà mẹ thiên nhiên, mà còn từ chính não trạng bất nhân của loài người. Có biết bao nhà lãnh đạo đang dẫn đất nước mình vào mê lộ chiến tranh? Có biết bao người quản gia chỉ biết lo cho cái tôi của mình, mà quên đi nhiệm vụ thiết yếu là làm sao cho trong ngoài yên ấm? Có bao nhiêu lời nói độc cay được phun ra đôi khi là rất khéo léo, để hạ độc thủ ai đó chưa biết cúi lưng trước mặt mình?
Thật đã có ai làm trọn được vai trò dưỡng nuôi con em mình trong bầu trời xanh đầy thiện ý? Thật đã có ai đem lại cơm no áo ấm cho con người mà chẳng hề để họ bén mảng đến những suy nghĩ vô nhân? Thật đã có ai từng nuôi nấng con người bằng lương thực no đầy và niềm tin vĩnh viễn vào tương lai tươi sáng? Hay cơm no mà vẫn ngay ngáy một ngày nào khói lửa bùng lên chỉ vì ai đó ném đuốc vào nhà do ghen ăn tức ở? Hay ở mãi tầng cao mà vẫn nghĩ ngợi về căn nhà mình xây có được cũng phần nào nhờ vào chuyện buôn bán bất công?
Chẳng ai dám quả quyết về những việc như thế. Tất cả chỉ là bụi mờ có khi chỉ sau ít giây đồng hồ ngắn ngủi. Một cơn gió độc. Một tai nạn ngẫu nhiên. Một cố tình nho nhỏ…, cũng đều làm những thứ ta có mất hút vào hoang vu, chỉ vì khi ấy, ta không còn thở hơi trên chốn dương gian này nữa!
Vậy thì, chiến tranh-hòa bình, khổ đau-vui sướng…, lúc ấy, chỉ còn là con số không to tướng, đối với kẻ đã rời xa cõi tục.
Chẳng có gì là vĩnh viễn!
Chẳng làm sao để có vĩnh viễn niềm vui!
Vậy mà, Đức Ki tô đã nhắc đi nhắc lại: “Ai ăn Thịt Ta và uống Máu Ta, thì được sống muôn đời”
Cuộc sống ấy là vô tận. Và nguồn vô tận ấy là chính Máu Thịt  của Ngài!

                                                                                                            LAM TRẦN 14.08.2015

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2015

CẬU BÉ VÀ CÂY CỔ THỤ

                                  

Có cậu bé nọ, mỗi ngày đều đến bên cây, cậu leo trèo hái quả ăn và nằm ngủ dưới bóng cây. Cậu yêu cây cổ thụ, cây cổ thụ cũng thích được chơi đùa cùng cậu. 
Cậu bé và cây cổ thụ, sau khi đọc xong, trong lòng cứ mãi chua xót không thôi………


Cách đây rất lâu rất lâu, một cây cổ thụ vừa cao vừa lớn……..

Có cậu bé nọ, mỗi ngày đều đến bên cây, cậu leo trèo hái quả ăn và nằm ngủ dưới bóng cây. Cậu yêu cây cổ thụ, cây cổ thụ cũng thích được chơi đùa cùng cậu.

Về sau, cậu bé đã khôn lớn, không còn chơi đùa hàng ngày như trước nữa.

Một ngày nọ, cậu lại đến bên cây, dáng vẻ rất là sầu khổ. Cây cổ thụ muốn được chơi đùa cùng cậu, nhưng cậu bé nói:“Không được, mình đã không còn nhỏ nữa, không thể chơi đùa cùng cậu như trước được nữa, mình muốn có đồ chơi, nhưng lại không có tiền để mua”.

Cổ thụ nói: “Thật đáng tiếc, mình cũng không có tiền, nhưng mà cậu hãy hái tất cả hoa quả của mình xuống rồi đem đi bán, không phải sẽ có tiền rồi sao?”.

Cậu bé vô cùng kích động, liền hái hết tất cả số trái trên cây, vui vui vẻ vẻ đi mất.

Sau đó, cậu bé trong một khoảng thời gian dài không còn ghé đến nữa. Cây cổ thụ rất đau lòng………

Cậu có thể chặt hết cành cây của mình xuống, rồi đem đi dựng nhà……….

Rồi một ngày kia, cậu bé cuối cùng đã đến, cổ thụ hăng hái rủ cậu chơi đùa như trước. Cậu bé nói: “Không được, mình không có thời gian, mình còn phải làm việc nuôi gia đình nữa, chúng mình rất cần một căn nhà, cậu có thể giúp mình không?”

“Mình không có nhà, nhưng cậu có thể cưa chặt hết tất cả cành cây của mình, rồi đem đi mà dựng nhà”, cổ thụ nói.

Thế là cậu bé cưa chặt hết tất cả cành cây, vui vui vẻ vẻ chuyển đi dựng nhà.

Nhìn thấy cậu bé vui mừng, cây cũng vui theo.

Từ đó, cậu bé lại không còn đến nữa.

Cổ thụ rơi vào trạng thái cô đơn và buồn bã.

Mùa hè một năm nọ, cậu bé lại quay lại, cây cổ thụ mừng rõ: “Đến đây nào bạn, hãy cùng chơi với mình đi”.

Hãy chặt lấy thân cây của mình, đem đi làm chiếc thuyền vậy………

Cậu bé lại nói: “Tâm trạng mình không tốt, mỗi ngày một già thêm, mình muốn giương buồm ra biền, thả lỏng một chút, cậu có thể cho mình một chiếc thuyền không?”.

Cổ thụ nói: “Hãy chặt lấy thân cây của mình, rồi đem nó đi đóng thuyền đi!”.

Thế là cậu bé đã chặt thân cây cổ thụ xuống, chế tạo một chiếc thuyền, rồi lên thuyền ra biển khơi, rất lâu đều không thấy trở về.

Cây cổ thụ rất lấy làm vui mừng, nhưng …..

Con à, ta đã không còn gì để có thể cho con nữa rồi……..

Rất nhiều năm đã qua đi, cậu bé cuối cùng đã trở về, cổ thụ nói: “Xin lỗi, con à, ta đã không còn gì có thể cho con nữa rồi, ta cũng không còn trái cây nữa”.

Cậu bé nói: “Răng của mình đều rụng hết cả rồi, không còn ăn trái cây được nữa”.

Cổ thụ lại nói: “Ta cũng không còn thân cây, để cho cậu leo trèo như xưa nữa”.

Cậu bé nói: “Mình đã già quá rồi, không còn sức để leo nữa”.

“Mình không còn có gì có thể cho cậu nữa……., chỉ còn lại bộ rễ đang dần dần chết khô đi”, cổ thụ nước mắt lưng tròng nói.

Cậu bé nói: “Bao nhiêu năm đã trôi qua rồi, bây giờ tớ cảm thấy mệt mỏi lắm rồi, cái gì cũng không cần nữa, chỉ cần một chỗ để nghỉ ngơi thôi”.

“Được thôi! Cội rễ là nơi thích hợp nhất để ngồi nghỉ, đến đây, hãy ngồi xuống cùng mình nghỉ ngơi đi!”.

Cậu bé ngồi xuống, cổ thụ mừng đến chảy nước mắt……….

Bạn có thấy câu chuyện ấy quen thuộc không, đây chính là câu chuyện của bất kì ai, cây cổ thụ trong câu chuyện này chẳng phải chính là cha mẹ của chúng ta.


Lúc còn nhỏ, chúng ta thích được chơi đùa cùng cha mẹ…Sau khi lớn lên rồi, chúng ta liền rời xa họ, chỉ những lúc cần có điều gì đó hoặc khi gặp phiền não, chúng ta mới trở về bên cạnh họ.

Vậy mà cha mẹ chúng ta vẫn như cây cổ thụ kia, sẵn sàng đón nhận chúng ta, sẵn sàng cho đi tất cả những gì của bản thân để cố gắng hết sức khiến chúng ta vui lòng.

Bạn có thể cho rằng cậu bé đối với cái cây thật rất tàn nhẫn, nhưng phải chăng đây cũng chính là cách mà chúng ta đối đãi với ba mẹ mình.

Đời người quả thật là như vậy.

Xin các bạn hãy trân quý quãng thời gian ở cùng với ba mẹ, bởi vì sẽ có lúc: “Cây muốn yên mà gió chẳng ngừng, con muốn hiếu dưỡng nhưng ba mẹ đã không còn nữa rồi!”.

Tiểu Thiện, dịch từ cmoney.tw

(Tinh Hoa)

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

VỊ CAO TĂNG VÀ MIẾNG THỊT HEO


 alt 

   Một cao tăng được mời đi dự tiệc, giữa bàn tiệc bày đầy những món ăn chay trang trí vô cùng đẹp mắt, bỗng ông phát hiện trong một đĩa có miếng thịt heo, một đệ tử đi theo cao tăng cố ý dùng cái đũa bới miếng thịt lên, ý định để cho gia chủ trông thấy, nhưng thật không ngờ vị cao tăng lại dùng đũa của mình đẩy miếng thịt che khuất đi.
 
   Một lát sau, người đệ tử kia lại bới miếng thịt heo lên, thế là cao tăng lại phải thêm lần nữa che miếng thịt heo đi, đồng thời còn nói khẽ vào tai đệ tử: “Con mà còn lật nó lên ta sẽ ăn luôn”. Người đệ tử nghe thầy nói thế thì không dám bới miếng thịt heo lên nữa.
   Tiệc xong, thầy trò cao tăng từ biệt gia chủ ra về. Trên đường về, đệ tử băn khoăn hỏi thầy: “Thưa thầy, vừa rồi rõ ràng đầu bếp biết chúng ta không ăn mặn, lại vô ý để lẫn miếng thịt heo vào trong đồ ăn chay của chúng ta? Đệ tử chẳng qua muốn gia chủ biết mà trừng phạt ông ta.”
   Cao tăng từ tốn nói: “Trên đời ai cũng phạm sai lầm, dù vô tâm hay hữu ý. Nếu để người chủ thấy miếng thịt heo trong món ăn chay, ông ấy sẽ nổi giận mà trừng phạt người đầu bếp, thậm chí còn cho người đó nghỉ việc, đây không phải điều chúng ta muốn thấy. Đoạt lý đương nhiên là quan trọng, nhưng tuyệt đối tránh ‘chỉ biết lý mà bỏ quên người’, phải nhận ra chỗ nào nên bỏ qua thì cho qua.”
   “Hoàn cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người thường không giống nhau, vì thế sự khác biệt trong cuộc sống là khó tránh khỏi. Đa số người rơi vào vòng xoáy của tranh đấu thường hay “đoạt lý mà quên người”, như thế nếu có thắng cũng không khiến người ta phục, trong vòng xoáy của tranh đấu hơn thua rất nhiều khi đối phương sẽ tìm cách đánh lén sau lưng.
   Con hãy xem chỗ nào bỏ qua được thì bỏ qua, không nên chỉ biết ép người một cách quái gở, phải biết cho người ta một lối thoát, vấn đề ở đây không chỉ là cho người ta con đường sống, quan trọng hơn là cho chính mình một đường lùi, đây cũng là con đường sáng để xã hội hài hòa.”./-

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015

TRÊN NÚI CÓ MỘT CON LỪA NGỐC ....

Trên núi có một con lừa ngốc, chết rồi vẫn không biết vì sao mình chết, một câu chuyện ý nghĩa mà bất kì ông chủ nào cũng có thể truyền cho nhân viên đọc để bản thân hiểu hơn về giá trị con người. 


Một ngôi chùa trên núi có nuôi một con lừa, mỗi ngày nó đều ở trong phòng xay thóc lúa vất vả cực nhọc kéo cối xay, thời gian lâu dần, lừa ta bắt đầu chán ghét cuộc sống vô vị này. Mỗi ngày nó đều trầm tư, “nếu như có thể ra ngoài xem xem thế giới bên ngoài, không cần kéo cối xay nữa, như thế thật là tốt biết mấy!”

Không lâu sau, cơ hội cuối cùng đã đến, vị tăng nhân trong chùa muốn dẫn lừa ta xuống núi để thồ hàng, lòng nó hứng khởi mãi không thôi.
Đến dưới chân núi, vị tăng nhân đem món hàng đặt lên lưng nó, sau đó trở về ngôi chùa. Thật không ngờ, khi những người đi đường trông thấy lừa ta, ai nấy cũng đều quỳ mọp ở hai bên đường cung kính bái lạy.
Lúc bắt đầu, lừa ta không hiểu gì cả, không biết tại sao mọi người lại muốn dập đầu bái lạy nó, liền hoảng sợ tránh né. Tuy nhiên, suốt dọc đường đều như vậy cả, lừa ta bất giác hiu hiu tự đắc hẳn lên, lòng thầm nghĩ thì ra mọi người sùng bái ta đến thế. Mỗi khi nhìn thấy có người qua đường thì con lừa lập tức sẽ nghênh ngang kiêu ngạo đứng ngay giữa đường phố, yên dạ yên lòng nhận sự bái lạy của mọi người.
Về đến chùa, lừa ta cho rằng bản thân mình thân phận cao quý, dứt khoát không chịu kéo cối xay nữa.
Vị tăng nhân hết cách, đành phải thả nó xuống núi.
Lừa ta vừa mới xuống núi, xa xa đã nhìn thấy một nhóm người đánh trống khua chiêng đang đi về phía mình, lòng nghĩ, nhất định mọi người đến để nghênh đón mình đây mà, thế là nghênh ngang đứng ngay giữa đường lộ. 
Thực ra, đó là đoàn người rước dâu, đang đi lại bị một con lừa chắn ngang đường, người nào người nấy đều rất tức giận, gậy gộc tới tấp………Lừa ta vội vàng hoảng hốt chạy về chùa, khi về đến nơi thì cũng chỉ còn lại chút hơi tàn. Trước khi chết, nó căm phẫn nói với vị tăng nhân rằng: “Thì ra lòng người hiểm ác đến thế, lần đầu khi xuống núi, mọi người đều đảnh lễ bái lạy ta, nhưng hôm nay họ lại ra tay tàn độc với ta đến thế”, nói xong liền tắt thở.
Vị tăng nhân thở dài một tiếng: “Thật đúng là một con lừa ngu ngốc! Hôm đó, thứ mà mọi người bái lạy chính là bức tượng Phật được ngươi cõng trên lưng mà thôi”.

Cảm ngộ:

Điều bất hạnh lớn nhất trong đời người, chính là cả một đời mà không nhận thức được bản thân mình.
Đôi khi chúng ta là chính mình, nhưng cũng có những lúc ta đánh mất bản thân, có những lúc để nhận thức được bản thân còn khó hơn cả việc nhận thức được thế giới chung quanh. Mỗi ngày chúng ta đều soi gương, nhưng khi soi gương, có ai từng hói bản thân mình một câu rằng: “Bạn đã nhận thức được chính mình chưa?”
Nếu như bạn có tiền tài, điều người ta sùng bái chẳng qua là tiền tài của bạn, chứ không phải chính bản thân bạn, nhưng bạn lại ôm ảo vọng rằng họ đang sùng bái mình.
Nếu như bạn có danh vọng, điều người ta tôn kính chẳng qua là danh vọng của bạn, chứ không phải chính bạn, nhưng bạn lại lầm tưởng rằng người khác đang tôn kính mình.
Nếu như bạn có dung mạo đẹp đẽ, điều người ta mến mộ chẳng qua chỉ là dung mạo đẹp đẽ mà tạm thời bạn đang có, chứ không phải chính bạn, nhưng bạn lại hoang đường cho rằng người khác đang ngưỡng mộ chính bản thân mình.

Khi tiền tài, danh lợi, vẻ đẹp của bạn không còn nữa, thì cũng là lúc bạn bị vứt bỏ……có bao giờ bạn nghĩ đến điều ấy chưa….?

Điều mà người khác tôn sùng chẳng qua chỉ là những ước muốn trong tâm, chứ không phải là chính bạn.
Giá trị một con người xuất phát từ nội tâm chứ không phải những thứ bề ngoài, lao tâm khổ sở vì nó thật là điều bất hạnh nhất trên đời.

Vậy nên nhìn rõ chính mình là điều vô cùng quan trọng và cần thiết vậy!

Tiểu Thiện, dịch từ NTDTV
( Tinh Hoa )

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015

LÀM GÌ ĐỂ BÉ THÍCH ĐỌC SÁCH


Trẻ thích thú lắng nghe những âm thanh của ngôn ngữ trước khi chúng chú ý đến sự tồn tại của chữ viết trên giấy. Chúng bi bô khi bạn nói hoặc hát, và khi lớn, trẻ sẽ nhanh chóng nắm được nghĩa và từ mà chúng nghe được. Đọc to cùng trẻ là một điều cần thiết để giúp trẻ phát triển ngôn ngữ và đọc tốt.
Bạn có thể khơi dậy niềm ham mê đọc sách cho trẻ ngay từ khi còn nhỏ. Sau đây là một vài điều bạn có thể làm để nuôi dưỡng sự yêu thích đọc sách cho trẻ:

Trò chuyện, hát và chơi cùng với trẻ


Trẻ thích thú khi được nghe bạn nói. Hằng ngày, bạn chỉ cần nói chuyện với con, đọc cho bé nghe những câu thơ có vần dành cho trẻ mẫu giáo, hát, chơi cùng với con...

Dành một thời gian nhất định để đọc sách


Bạn hãy cố gắng đọc sách cùng với con hằng ngày theo một thời gian biểu nhất định. Nếu có thể, hãy chọn lúc mà bạn có thể thư giãn, không vội vàng. Nếu có hai con trở lên thì bạn hãy cố gắng dành thời gian đọc với từng đứa riêng lẻ, đặc biệt nếu trẻ cách nhau hơn 2 tuổi. Việc bạn dành một thời giờ nhất định để đọc sách đưa đến cho trẻ thông điệp rằng đọc sách rất thú vị.



Đừng tỏ ra mệt mỏi khi con yêu cầu đọc lại cùng một câu chuyện


Nếu để ý bạn sẽ biết trẻ thường yêu cầu được nghe kể nhiều lần cùng một câu chuyện mà không thấy chán. Bé thích thú vì biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo và thường có khả năng nhớ câu chuyện đó tốt đến mức có thể kể lại câu chuyện theo cách riêng của mình.
Câu chuyện mà bé thích nhất có thể giúp bạn hiểu nhu cầu tình cảm và những sở thích hiện tại của con. Vì thế bạn cần phải kiên trì trong suốt giai đoạn này. Nếu trẻ được tiếp xúc thường xuyên với nhiều loại sách thì cuối cùng chúng sẽ sẵn sàng đọc những loại sách khác.

Đọc thật chậm và có ngữ điệu

Vấn đề ở đây không chỉ là bạn đọc gì cho trẻ nghe mà còn là cách bạn đọc. Nếu bạn vội vàng đọc cho qua một câu chuyện hoặc đọc mà không có ngữ điệu, trẻ sẽ nhanh chóng mất đi niềm đam mê với sách.
Bạn hãy cố gắng đọc thật diễn cảm và sử dụng những giọng khác nhau cho từng nhân vật. Đọc với một tốc độ thong thả với những đoạn nghỉ sẽ giúp trẻ có thời gian tiếp nhận những gì chúng nghe được, ngẫm nghĩ lại nó và tưởng tượng ra những người, địa điểm và sự kiện.
Bạn có thể đặt ra một câu hỏi hoặc đưa ra một lời bình luận, điều này sẽ thúc đẩy trẻ suy nghĩ, thể hiện bản thân mình hoặc liên hệ câu chuyện với một tình huống thực tế của bé. Bạn cũng nên theo dõi cảm xúc của trẻ, đôi khi chúng bị lôi cuốn vào câu chuyện và không muốn ngừng lại.

Chọn những quyển sách mà trẻ thích


Thường xuyên đọc sách cho trẻ nghe, bạn có thể biết rất nhiều về loại sách mà trẻ thích và có thể hiểu được. Bạn hãy đưa trẻ đến thư viện, cửa hàng sách và để trẻ tự quyết định sẽ chọn quyển nào.
Bạn có thể chọn những sách liên quan đến những điều xảy ra trong cuộc sống của trẻ ở thời điểm đó, điều này sẽ giúp giai đoạn chuyển tiếp của trẻ dễ dàng hơn và giảm nỗi sợ trước những điều sắp xảy ra. Những chủ đề như: dạy dỗ những điều không tốt, có thêm anh chị em ruột mới, nhận con nuôi hoặc chuyển đến nhà mới có trong rất nhiều loại sách được viết bằng ngôn ngữ dành cho trẻ.

Đừng bao giờ ép buộc trẻ phải đọc cái này và khi nào phải đọc


Rầy la trẻ về thói quen đọc sách của chúng có thể khiến trẻ chống đối việc đọc sách. Một vài đứa trẻ đến tuổi đi học chỉ chọn đọc những quyển sách hài hước hoặc những tạp chí về các ngôi sao sau khi đã hoàn thành bài tập về nhà. Bạn cố gắng không trách mắng gì vì dù sao thì trẻ cũng đang đọc. Nếu trẻ mắc lỗi vì đọc to, bạn cũng đừng phá ngang. Nếu lỗi này vẫn không thay đổi thì hãy cứ kệ nó vậy.



Luôn thể hiện cho trẻ thấy bạn đánh giá cao sự nỗ lực của trẻ


Điều quan trọng là bạn phải biết khuyến khích trẻ khi thấy trẻ thích thú đọc sách. Hãy đề nghị trẻ đọc cho bạn, hay một đứa nhỏ hơn hoặc là một vị khách đặc biệt nghe. Hãy nói với họ rằng con đang đọc cái gì và hãy phản ứng một cách tích cực.
IXLKIDS - ST