Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015

CHÚA SAI TÔI ĐI -

(www.40giayloichua,net)

SUY NIỆM 
CHÚA NHẬT XXIX THƯỜNG NIÊN B 
CHÚA NHẬT TRUYỀN GIÁO - 18/10/2015 

                                                                                                 ĐTGM. Ngô Quang Kiệt

Ta thường nghĩ rằng: Việc truyền giáo là dành cho các Giám mục, các Linh mục, Tu sĩ. Giáo dân không được học hỏi gì nhiều làm sao có thể truyền giáo được? Truyền giáo phải có nhiều phương tiện vật chất. Thiếu phương tiện không có thể làm gì được. Đó là những quan niệm sai lầm mà Chúa vạch cho ta thấy trong bài Tin Mừng hôm nay.

 Chúa Giêsu cho ta thấy truyền giáo là công việc của mọi người khi Người sai 72 môn đệ lên đường. Mười hai Tông đồ có tên tuổi rõ ràng. Đó là thành phần ưu tuyển. Đó là các Giám mục, Linh mục, Tu sĩ. Còn 72 môn đệ không có tên tuổi rõ ràng. Đó là một đám đông không xác định. Đó là tất cả mọi người giáo dân. Khi sai 72 môn đệ, Chúa Giêsu muốn huy động tất cả mọi người thuộc đủ mọi thành phần tham gia vào việc truyền giáo.

 Giáo dân tham gia vào việc truyền giáo bằng cách nào? 

Trước hết phải ý thức sự cấp thiết của việc truyền giáo: “Lúa chín đầy đồng mà thiếu thợ gặt”. Lúa đã chín vàng, phải nhanh chóng gặt về không được chậm trễ, nếu không lúa sẽ hư hỏng. Biết bao anh em đang chờ đợi được nghe Lời Chúa. Biết bao anh em đang tìm kiếm Chúa. Biết bao tâm hồn đang mở cửa đón Chúa. Ta phải mau mắn để khỏi lở mất cơ hội.

 Thứ đến ta phải cầu nguyện. Sau khi đã chỉ cho thấy đồng lúa chín vàng, Chúa Giêsu không bảo lên đường ngay, nhưng Người dạy phải cầu nguyện trước. Cầu nguyện là nền tảng của việc truyền giáo. Vì truyền giáo phát xuất từ ý định của Thiên chúa. Ơn hoán cải tâm hồn là ơn Chúa ban. Nên cầu nguyện chính là truyền giáo và kết quả của việc truyền giáo bằng cầu nguyện sẽ rất sâu xa. Ta hãy noi gươngThánh nữ Têrêxa Hài đồng Giêsu. Vị Thánh sống âm thầm, suốt đời chôn vùi trong 4 bức tường Dòng Kín. Thế mà nhờ lời cầu nguyện, Thánh nữ đã đem được nhiều linh hồn về với Chúa không kém thánh Phanxicô Xaviê, người suốt đời bôn ba khắp nơi để rao giảng Lời Chúa.

 Khi đi truyền giáo, hãy trông cậy vào sức mạnh của Chúa. Chúa dạy ta: “Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép” để ta biết sống khó nghèo. Để ta đừng cậy dựa vào tài sức riêng mình. Để ta đừng cậy dựa vào những phương tiện vật chất. Biết mình nghèo hèn yếu kém, biết những phương tiện vật chất chỉ có giá trị tương đối, ta sẽ biết trông cậy vào sức mạnh của Chúa. Chính Chúa sẽ làm cho việc truyền giáo có kết quả.

Sau cùng, truyền giáo là đem bình an đến cho mọi người. Niềm bình an đến từ thái độ quên mình, sống chan hoà với những người chung quanh. Niềm bình an đến từ sự hiệp thông, có cho đi, có nhận lãnh. Và nhất là, niềm bình an vì được làm con cái Chúa, luôn sống dưới ánh mắt yêu thương của Chúa.

 Như thế việc truyền giáo hoàn toàn nằm trong tầm tay của mọi người giáo dân. Mọi người đều có thể ý thức việc truyền giáo. Mọi người đều có thể cầu nguyện. Mọi người đều có thể trông cậy vào Thiên chúa. Và mọi người đều có khả năng cho đi, nhận lãnh, sống chan hoà với người khác

 Như thế mọi người, từ người già tới em bé, từ người bình dân ít học đến những bậc trí thức tài cao học rộng, từ người khoẻ mạnh đến những người đau yếu bệnh tật, tất cả đều có thể làm việc truyền giáo theo ý Chúa muốn.

Hôm nay, Chúa đang than thở với mọi người chúng ta: “Lúa chín đầy đồng mà thiếu thợ gặt”. Chúng ta hãy bắt chước tiên tri Isaia thưa với Chúa: “Lạy Chúa, này con đây, xin hãy sai con đi”.

(Nguồn :cungmedonghanh.com)


    PHỤC VỤ: BAN MẠNG SỐNG
    (Cảm nhận vả suy niệm từ Mc 20, 35-45)

     Tin Mừng Chúa dạy hôm nay:
Tông đồ hai vị xin Thầy hứa ban,
     Được ngồi tả hữu hai bên
Nơi toà vinh thắng tại thiên của Thầy.
     -Chúa rằng: hãy lắng nghe đây,
Các con sẽ uống chén Thầy nay mai.
     Lại còn phép rửa bi ai,
Các con cùng chịu cứu đời tội nhân..
     Về ngôi tả hữu quyền thần
Cha Thầy tiền định tới dần chẳng sai.   
*Tông đồ mười vị đến ngay,
Chúa liền lên tiiếng: Điều này phải thông:
     Ai trong đoàn thể, cộng đồng
Muốn làm kẻ lớn, dốc lòng thực thi.
      Sống như đày tớ ngại chi,
Sẵn sàng phục vụ, không vì lợi danh.
     *Thầy ban mạng sống của mình
Để làm giá chuộc tội tình thế nhân.
     Các con quyết chí hiến thân,
Vượt qua khốn khó, lãnh phần vinh quang
(Th.K. Dominic)     

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2015

TRUYỀN GIÁO DỄ HAY KHÓ ?

priest-sunshineGiuse BCD
Trên bước đường loan báo Tin Mừng, tôi thường bắt gặp một số người có lòng khát khao đi truyền giáo nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu, truyền giáo như thế nào. Vì lẽ đó, trong bài viết này, tôi muốn chia sẻ một chút kinh nghiệm bé nhỏ của bản thân cho những ai ước ao lao tác trên cánh đồng của Chúa với ước mong chúng ta trở thành những cộng sự đắc lực của Chúa Thánh Thần và của nhau.
Trước tiên, tôi thiết tưởng người khát khao làm việc truyền giáo đã có sự chuẩn bị tốt nhất về mặt nội tâm, hay còn gọi là đời sống thiêng liêng, hoặc nói theo kiểu ở đời là sự đối nội vững chắc. Nghĩa là, người truyền giáo, tự bản thân, là người có đời sống cầu nguyện chuyên cần, gắn bó với Lời Chúa, nhạy bén với thánh ý Thiên Chúa, tình bạn thân thiết với Chúa Kitô, cộng tác với Chúa Thánh Thần, để Chúa Thánh Thần dẫn dắt, yêu mến chinh phục các linh hồn về với Chúa và để họ trở thành chiến sĩ của Chúa Kitô, v.v..
Bên cạnh chiều kích đối nội như thế, người truyền giáo nên thủ đắc một số kỹ năng cơ bản, tạm gọi là kỹ năng đối ngoại hoặc phương thức truyền giáo. Với kinh nghiệm nhỏ bé của bản thân, tôi xin phép chia sẻ “năm kỹ năng cơ bản trong ơn gọi truyền giáo” hay “năm bước truyền giáo” như sau:
  1. Thiết lập và phát triển tình bạn giữa tôi và đối tượng cần được truyền giáo. Nhiều người khi vừa đặt chân đến mảnh đất truyền giáo đã vội vàng lo ngại về sự khiếm khuyết ngôn ngữ bản địa của bản thân. Thực tế, có một thứ ngôn ngữ mà mọi người trên thế giới này đều có thể hiểu và câu thông với nhau, đó là ngôn ngữ của tình yêu. Khi bạn có tình yêu chân thực dành cho người bản địa, hầu chắc bạn có thể dễ dàng kết bạn với họ. Vì lẽ đó, người truyền giáo không nên e ngại về ngôn ngữ câu thông, nhưng nên khôn ngoan thiết lập mối tương quan tình bạn với bà con đang cần được nghe biết Tin Mừng. Tất nhiên, việc thông thạo ngôn ngữ và văn hóa của người bản địa là điều cần thiết, nhưng không phải là điều kiện tiên quyết để truyền giáo. Một lần nữa, chúng ta nên nhớ rằng bước đầu tiên của việc truyền giáo là thiết lập Tình Bạn, chứ không phải là nói về Chúa cho “dân ngoại” nghe ngay tức khắc. Nếu vừa gặp bà con đã vội vàng giới thiệu Chúa cho họ, thì e rằng hành động ấy sẽ khiến cánh cửa tâm hồn của bà con cũng vội vàng khép kín. Như thế, việc truyền giáo vô tình bị chặn đứng bởi chính người truyền giáo, chứ không phải bởi người bắt hại Đạo. Nói cách khác, một khi cánh cửa tâm hồn của người cần được nghe biết Tin Mừng bị đóng chặt, thì khó lòng khiến nó mở ra. Do đó, việc thiết lập tình bạn rất quan trọng và là nhịp cầu giúp chúng ta khởi sự việc truyền giáo. Thế nhưng, làm thế nào để thiết lập tình bạn, và giai đoạn này cần bao nhiêu thời gian? Thiết lập tình bạn tùy thuộc vào kỹ năng và phong thái riêng của mỗi người. Nếu bạn tiếp xúc với một người mới gặp, bạn tạo nên một không gian cởi mở, vui vẻ, thân thiện, chân thành…, thì khả năng kết bạn trở nên dễ dàng hơn. Bạn cũng không nên quá vồn vã khi vừa mới quen biết người khác và môi trường khác. Cần kiên nhẫn và quan sát. Cần tìm hiểu văn hóa và thói quen của đối phương. Có khi bạn chỉ cần hai hoặc ba lần gặp gỡ là có thể trở nên thân quen với người mới. Nhưng có khi bạn tốn khoảng một vài tháng mới có thể thân thuộc với đối tượng cần được kết bạn. Nói chung, kiên nhẫn và hài hòa là hai điều cần thiết trong việc thiết lập tình bạn. Thiết lập được tình bạn rồi, bạn cần xây dựng một mối tương quan đáng tin cậy cho người bạn của mình. Đây là bước thứ hai.
  2. Xây dựng lòng tin qua việc chia sẻ cuộc sống của nhau. Để có thể mở cửa tâm hồn của người bạn mới, bạn cần gõ cửa tâm hồn của họ trước. Để gõ cửa tâm hồn của họ, bạn cần xây dựng lòng tin tưởng. Nghĩa là, bạn hãy chứng minh cho họ thấy bạn là người đáng tin cậy, là chỗ dựa tinh thần của họ. Như thế, công việc bạn cần làm để xây dựng lòng tin chính là sự quan tâm của bạn dành cho họ. Bạn nên biết họ đang cần gì, họ thiếu thốn điều gì, gia đình và hoàn cảnh sống của họ ra sao, con cái họ ăn học thế nào, công việc mưu sinh của họ có bảo đảm không, sức khỏe của họ có ổn định không, v.v.. Có thể bạn không giúp họ các trực tiếp, nhưng bạn có thể làm trung gian giúp họ có một cuộc sống tốt đẹp hơn, san sẻ tất cả những gì bạn có với mọi khả năng của bạn. Làm được điều này, bạn đang xây dựng lòng tin với họ cách vững chắc, bền lâu… như một câu ngạn ngữ của nước ngoài diễn tả về tình bạn: “Một người bạn đích thực là một người luôn có mặt trong những nhu cầu của bạn mình” (A friend in needs is a friend indeed). Một khi họ tin tưởng bạn, bạn có thể gõ cửa tâm hồn của họ và họ sẵn sàng mở cửa để bạn bước vào mảnh đất thánh của con người họ.
  3. Đối thoại đức tin. Khi tình bạn trở nên tin tưởng và gần gũi, việc đối thoại đức tin ắt sẽ diễn ra cách tự nhiên. Dù bạn của bạn là một người chưa theo tôn giáo nào, hoặc đã là Phật tử, hoặc đã theo đạo Tin Lành…, thì việc đối thoại đức tin cũng sẽ rất cởi mở, một khi đã có một tình bạn chân thành với nhau. Tôi xin đưa ra một dẫn chứng cụ thể để minh họa cho việc đối thoại này. Một ngày nọ, bạn đến thăm người bạn mới quen thân. Người này mời bạn dùng bữa cơm gia đình. Trước khi ăn cơm, bạn làm dấu thánh giá và âm thầm cầu nguyện, thậm chí khá sốt sắng cầu nguyện, người kia hầu chắc sẽ chú ý hành động kỳ lạ của bạn. Cứ tự nhiên, họ sẽ thắc mắc và hỏi bạn về ý nghĩa của hành động ấy. Khi bạn giải thích cho họ nghe về niềm tin của bạn trong việc bày tỏ thái độ biết ơn với Đấng đã ban cho bạn có hạt gạo như một hạt ngọc làm lương thực nuôi sống thân xác bạn, khi đó bạn đang thực hành bước thứ ba này là đối thoại đức tin. Có thể họ sẽ hỏi bạn nhiều điều về niềm tin của bạn. Có thể họ không hỏi nhiều, không chú ý về hành vi cầu nguyện trước bữa ăn của bạn. Tuy thế, bạn cứ kiên nhẫn, rồi họ sẽ thắc mắc và hỏi bạn nhiều điều khi bạn duy trì bước thứ hai trong mối tương quan tình bạn, khi bạn luôn sống tốt, sống Lời Chúa giữa mối tương quan này. Mặt khác, nếu họ không thắc mắc gì về đức tin của bạn, thì bạn nên chủ động thắc mắc về đức tin của họ. Sự thắc mắc của bạn chính là khởi điểm của việc đối thoại đức tin. Khi sự đối thoại đức tin ngày một sâu rộng và hài hòa, bạn có thể nghĩ đến giai đoạn thứ tư của việc truyền giáo.
  4. Mời gọi cùng nhau cầu nguyện và tìm hiểu đức tin của nhau.Bạn có thể kết thúc việc đối thoại đức tin bằng lời mời gọi người bạn của mình tham gia một giờ cầu nguyện của bạn, hoặc của một nhóm bạn nào đó, hoặc tham dự Thánh Lễ, hoặc tham dự một dịp đại lễ của Đạo Công Giáo. Lúc này không còn một mình bạn là người truyền giáo nữa, mà là một cộng đoàn, là cả Giáo Hội đang cùng bạn truyền giáo, giới thiệu Chúa cho người bạn mới đến. Phần bạn, bạn hãy xin Chúa Thánh Thần làm việc mạnh mẽ trên người anh em này để họ có thể chia sẻ đức tin của họ và tìm hiểu đức tin của bạn. Nếu họ là người chưa đi theo tôn giáo nào, bạn có thể mời họ đến cộng đoàn cầu nguyện thường xuyên, hoặc gia tăng đối thoại đức tin với họ, để có thể tiến tới giai đoạn cao trào của việc truyền giáo, giai đoạn thứ năm.
  5. Chào mừng gia nhập Hội Thánh qua các Bí tích Khai tâm Kitô giáo. Đây là bước cuối cùng của sứ mạng truyền giáo, là hoa trái của quá trình truyền giáo, là giai đoạn chuẩn bị cho người bạn của mình gia nhập cộng đoàn những người tin theo Chúa. Như thế, bạn nên có những người cộng tác nhiệt thành, những cộng tác viên trong việc giảng dạy Giáo lý, để bàn giao công việc này cho họ. Nhờ đó, bạn có thời giờ để tiếp tục lên đường tiến tới những biên cương mới, gặp gỡ những người bạn mới, nhưng cũng không quên dành thời gian đồng hành với những người mới biết Chúa và quan tâm tới sự trưởng thành trong đời sống đức tin của họ, củng cố đức tin cho họ vào những dịp thuận tiện.
Tóm lại, truyền giáo không dễ và cũng chẳng khó. Khó hay dễ là tùy thuộc vào bản thân của bạn. Bạn đã chuẩn bị kỹ lưỡng những hành trang cần thiết để lên đường hay chưa, như con người của Mẹ Maria được diễn tả trong trình thuật Truyền Tin và thăm viếng bà Isave (Lc 1:26-56) – mẫu gương của người truyền giáo sống động – luôn biết lắng nghe và suy đi nghĩ lại Lời Chúa, được tràn đầy Thánh Thần, mau mắn thi hành ý Chúa, sống đơn giản và lẹ làng lên đường đem Chúa đến với người khác. Nói cách khác, để chuẩn bị lên đường truyền giáo và trở thành một người thợ lành nghề trên cánh đồng truyền giáo, thiết tưởng mỗi người chúng ta cần có một đời sống nội tâm trưởng thành và lành mạnh, một đời sống cầu nguyện chuyên cần, không cậy dựa vào sức riêng nhưng bám vào Chúa và để Chúa Thánh Thần dẫn dắt, kinh nghiệm thâm sâu về Đức Kitô, học hỏi và tuân thủ các kỹ năng truyền giáo để có thể giới thiệu Chúa cho những người bạn chưa bao giờ nghe biết Tin Mừng. Đây chính là phong thái cần có của người truyền giáo và là điều kiện cũng như phương tiện giúp chúng ta lao tác trên cánh đồng của Chúa mà không e ngại thành công hay thất bại, vì chúng ta chỉ là cộng tác viên của Chúa Thánh Thần, là khí cụ để Thiên Chúa dùng phục vụ cho thánh ý của Người, là người tiếp nối sứ vụ còn dang dở của Chúa Giêsu. Do đó, không có thành công hay thất bại trong việc truyền giáo, chỉ có lòng tín thác và kinh nghiệm của Chúa khi lao tác trên cánh đồng truyền giáo mà thôi.
LỜI NGUYỆN CỦA NGƯỜI TRUYỀN GIÁO
Lạy Chúa Giêsu, khi xưa Chúa phán rằng “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về” (Lc 10:2). Giờ đây, chúng con đặt mình trước Chúa, xin Chúa hãy sai chúng con đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ của Chúa.
Để chúng con không cậy dựa vào sức riêng của mình, xin Thánh Thần của Chúa dạy chúng con cầu nguyện, giúp chúng con thấm nhuần Lời Chúa, biết kín múc Lời Hằng Sống của Chúa làm nguồn thần lương nuôi sống linh hồn chúng con, làm nguồn thần lực giúp chúng con nương tựa nơi Ngài để ra đi rao giảng Tin Mừng, giúp chúng con có đủ sức mạnh và tình yêu dành cho Chúa để chúng con làm việc không tìm nghỉ ngơi, để chúng con truyền giáo với tâm hồn quảng đại, với tình yêu dâng hiến, với sự hy sinh quên mình.
Lạy Chúa Giêsu, khi nào chúng con tính toán hơn thiệt, hèn nhát, không dám lên đường truyền giáo, thì xin Chúa hãy nhắc nhớ chúng con rằng chúng con đang quên Chúa, đang lười biếng cầu nguyện, đang dựa vào sức riêng của bản thân, đang thiếu tình yêu dành cho Chúa.
Lạy Chúa Giêsu, khi nào chúng con chia rẽ, xung đột, chán nản…, thì xin Chúa hãy nhắc nhớ chúng con rằng chúng con đang thiếu cầu nguyện, đang hành động và suy nghĩ theo xác thịt, chứ không phải theo Thần Khí.
Lạy Chúa Giêsu, chúng con khát khao được cộng tác với Chúa, tiếp nối công trình tái tạo và cứu chuộc còn dang dở của Chúa. Xin Chúa giúp chúng con hăng say cầu nguyện và kết hiệp với Chúa như gương của Mẹ Maria, để chúng con nhiệt thành lên đường đến với lương dân, vì chúng con sẽ trở nên những kẻ vô dụng và khốn khổ nếu chúng con ngại ngùng lên đường truyền giáo, như Thánh Phaolô đã từng thổ lộ: “Khốn thân tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng” (1Cr 9:16) và “Đẹp thay bước chân những sứ giả loan báo Tin Mừng!” (Rm 10:15).
Xin Mẹ Maria cùng đồng hành với chúng con trên bước đường truyền giáo như Mẹ đã từng đồng hành với Chúa Giêsu khi xưa vậy. Amen.
 (Nguồn :loanbaotinmung.net)

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

NHỚ



Có người hỏi : - Sao bạn không về Huế 
Tôi mỉm cười : - Vẫn gặp Huế đấy thôi 
Không gian rộng nhưng lòng không xa cách 
Huế muôn đời vẫn mãi mãi trong tôi.
Xa Phủ Cam, rời Huế quá lâu rồi 
Không về thăm chưa hẳn không còn nhớ ....
Ngôi thánh đường sừng sững tháp chuông cao,
Con đường nhỏ vòng quanh từng xóm đạo.
Hàng cây xanh tỏa bóng mát cho người ,
Từng ngôi nhà ủ mình trong tay Chúa .
Noel về ... đèn hoa giăng khắp xóm 
Máng cỏ xinh cây thông trĩu gói quà .
Lễ phục sinh , tưng bừng Chúa sống lại,
Alleluia! Alleluia! Vang tận trời cao ....

*

Ngày xưa ấy, thuở còn thơ , Hùng Dũng ...
Sân nhà thờ, những góc nhỏ thân quen .
Từng đội, nhóm, nụ cười trong ánh mắt,
Chưa biết buồn, chỉ thích hát vui chơi .
Khăn quàng nhỏ, đồng phục màu xanh trắng ,
Niềm tự hào là Hùng Dũng Phủ Cam .
Sung sướng quá khi được cầm cờ đội 
Miệng hát vang những ca khúc yêu đời .
Linh mục Tuyên úy, anh chị huynh trưởng,
Lời giảng dạy, là giáo lý Phúc Âm ,
Những bài học làm người làm tín hữu .
Luôn "sẵn sàng - bác ái " và "vui tươi" 

*

Kỷ niệm xưa dẫu xa mà vẫn nhớ,
50 năm không chỉ là thời gian .
Là cuộc sống với bao điều trăn trở ....
Làm được gì ? Sống "đẹp" tuổi 50?

THỤY SỬU


Thứ Năm, 15 tháng 10, 2015

MỘT THỜI NHỚ MÃI


                                                 - Với Hùng Dũng : Không gì khó 
                                                 - Với Hùng Dũng : Luôn sẵn sàng .

Có những khoảng thời gian 
Dường như vừa đi qua thật vội 
Những âm vang
Hoài trong ngần tiếng vọng .....

Có những lời ca 
Không bao giờ ngân đoạn cuối
Nối lời xanh
Chắp cánh ước mơ xanh .
Cánh chim câu khát khung trời cao lộng 
Mà yêu thương là cánh gió phiêu bồng .
Trái tim trần - được thanh tẩy bay lên !
Rồi reo vui nghìn giọt nắng trong hồn .....

Có bao giờ quên được 
" Hùng Dũng Phủ Cam " xưa .
Giáo xứ thân yêu mảnh đất lành quê Mẹ
Tấm nôi mềm nuôi dưỡng trái tim ngoan 
Bài học đầu tiên : Tình nhân ái đại đồng 
Dạy ta biết yêu người, yêu cuộc sống .
Biết mỉm cười dấn bước trước gian nguy .

Có bao giờ quên được 
Dấu ấn chặng đường hoa 
Đã tắm mát hồn thơ như suối tưới 
Xuân đã chín trong lòng tôi thuở ấy .....

Thân tặng Hùng Tâm Dũng Chí Phủ Cam
Để nhớ mãi nơi bình yên chim hót 
Sài gòn 5/2006
Maria Madeleine Văn 
 .



Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

CÁC LINH MỤC MỘT THỜI LÀ HÙNG TÂM LĐ TABÔRÊ, PHỦ CAM , HUẾ



CÁC LINH MỤC MỘT THỜI LÀ HÙNG TÂM LIÊN ĐOÀN TABÔRÊ
NHÀ THỜ CHÁNH TÒA PHỦ CAM HUẾ


1-     Linh Mục MICAE TRẦN MINH HUY , sinh năm 1940, Hương Lâm .
Thụ phong linh mục : 18/6/1972 .
Nhập Xuân Bích , xuất ngoại .
Hiện là giáo sư Đại Chủng Viện .

2-     Linh Mục ANRÊ NGUYỄN VĂN PHÚC , sinh năm 1943, Phủ Cam .
Thụ phong linh mục : 21/12/1972 .
Hiện đang coi sóc giáo xứ Đốc Sơ .

3-     Linh Mục PHÊRÔ PHAN XUÂN THANH , sinh năm 1947, Quảng Bình .
Thụ phong linh mục : 20/12/1973
Hiện đang là Quản xứ An Vân .

4-     Linh Mục PHANXICÔ XAVIÊ NGUYỄN VĂN CẦN , sinh năm 1953,
Thụ phong linh mục : 1/9/1994 .
Hiện đang là Quản xứ Lại Ân .

5-     Linh Mục GIOAN BAOTIXITA LÊ VĂN NGHIÊM , sinh năm 1942, quê An Vân .
Thụ phong linh mục : 4/1/1976 .
Hiện đang là Quản xứ Cầu Hai .

6-     Linh Mục MICAE TRẦN XUÂN , sinh năm 1955, quê Cự Lại .
Thụ phong linh mục : 25/6/1993

7-     Linh Mục PHÊRÔ TRƯƠNG VĂN THƯỜNG , sinh năm 1959, Ngọc Hồ .
Thụ phong linh mục : 26/5/1999 .

8-     Linh Mục MICAE HỒ ĐÌNH HY LÊ NGỌC BỬU , sinh năm 1957, Phủ Cam .
Thụ phong linh mục : 20/8/1997 .



Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

CÁC CHA TUYÊN ÚY CỦA LĐ HTDC TABÔRÊ, PHỦ CAM, HUẾ


CÁC CHA TUYÊN ÚY  CỦA LIÊN ĐOÀN HTDC TABORÊ QUA CÁC THỜI KỲ
TẠI NHÀ THỜ CHÁNH TÒA PHỦ CAM HUẾ

1-     Linh Mục BATÔLÔMÊÔ NGUYỄN PHÙNG TUỆ, sinh năm 1928 tại Mỹ Duyệt, Quảng Bình .
Thụ phong linh mục :  11/06/1953
Thành lập Liên Đoàn Hùng Tâm Dũng Chí  : 1955
Hiện lưu trú tại Nhà Chung
Mừng Kim Khánh Linh Mục  2003 . Được Đức Giáo Hoàng Hiệp Thông và chúc mừng .

2-     Linh Mục Phêrô NGUYỄN ĐÌNH CHẾ , sinh năm 1929, quê Bắc Ninh .
Thụ phong linh mục : 1958  .
Tuyên úy từ năm : 1958 – 1960
Đã qua đời tại Tây Ninh .

3-     Linh Mục EMMANUEL NGUYỄN VINH GIOANG , sinh năm 1933, quê Phú Xuân .
Thụ phong linh mục : 26/09/1959
Tuyên úy năm : 1960 – 1962 .
Hiện đang coi sóc giáo xứ Diên Sanh .

4-     Linh Mục PHÊRÔ NGUYỄN KHẮC HIỀN ,  sinh năm 1929, quê Phú Thọ, Quảng Bình .
Thụ phong linh mục  : 1957 .
Tuyên úy HTDC : 1962- 1964 .
Đã hồi tục và được phép chuẩn từ năm 1997 .

5-     Linh Mục PHANXICÔ XAVIÊ LÊ VĂN CAO , sinh năm 1930, quê Vân An, Thừa Thiên .
Thụ phong linh mục : 26/04/1962 .
Tuyên úy HTDC : 1964-1965
Hiện là Quản xứ Sáo Cát .
Trước năm 1971 là Chủ Tịch của HTDC . Sau Đại hội Nha Trang 1971 là Tổng thư ký văn phòng Liên Lạc  Toàn Quốc . Cùng với cha LÊ VIẾT PHỤC , TRẦN VĂN TRƯỜNG (Đà Nẵng) , BÙI HỮU NGẠN (ĐN) , LÊ QUANG TRÌNH (QN) , tổ chức Đại Hội HTDC Toàn Quốc tại Nha Trang từ 17 đến 22/07/1971 .
Từ tháng 01 năm 1974 là Tổng Tuyên Úy HTDC .

6-     Linh Mục HOÀNG THÁI ÂN , sinh năm 1929, quê Vinh .
Thụ phong linh mục : 1965 .
Tuyên úy HTDC : 1965-1966 .
Qua đời năm 1992 tại Phan Thiết .

7-     Linh Mục GIOAN HỒ HÁN THANH , sinh năm 1939 , quê Hà Tĩnh , Đia Phận Vinh .
Thụ phong linh mục : 1966 .
Tuyên úy : 1966-1968 .
Mất ngày : 24/07/1997 tại Buôn Mê Thuật .

8-     Linh Mục ĐÔMINICÔ NGUYỄN THANH LỊCH , sinh năm 1940 , quê Thái Bình .
Thụ phong linh mục : 13/06/1968 .
Tuyên úy : 1968-1971 .
Mất ngày 2/1/1994 tại giáo xứ Cao Thái , Thủ Đức .

9-     Linh Mục STÊPHANÔ LÊ CÔNG MỸ , sinh năm 1942, quê Phú Lương, Quảng Điền , Huế .
Thụ phong linh mục : 21/12/1971 .
Tuyên úy HTDC : 1971-1972 .
Hiện đang mục vụ tại Giáo Phận Phan Thiết .

10-  Linh Mục PHÊRÔ TRẦN VĂN QUÝ , sinh năm 1944, quê Tây Linh, Huế .
Thụ phong linh mục : 23/05/1973 .
Tuyên úy HTDC : 1973-1974 .
Hiện đang là Quản xứ  Phường Đức .

11-  Linh Mục GIUSE CÁI HỒNG PHƯỢNG , sinh năm 1947, quê Bình Thôn , Quảng Bình .
Thụ phong linh mục : 30/04/1974 .
Là Tuyên úy HTDC cuối cùng ờ nhà thờ Phủ Cam :  1974-1975 .
Hiện đang là Quản xứ  Loan Lý .







Thứ Hai, 12 tháng 10, 2015


Các ví dụ về sự lìa bỏ những gì đang có, để hướng đến mục tiêu tốt lành hơn quả là không thiếu! Như một đứa trẻ thơ ngây đang vui đùa cùng chúng bạn trên sân cỏ. Nó thoăn thoắt những bước chân để bắt chú bướm chập chờn trong ánh nắng chiều. Nó va phải thằng bé cùng gửi trong nhà trẻ. Cả hai đứa té lăn cù nhưng vẫn cười vang, dù trên quần áo chúng vương những cọng cỏ lẫn với chút mưa đọng lại trên đó. Chợt nó nghe thấy tiếng ai quen quen… Nó quay ngoắt lại phía âm thanh dịu dàng mới phát ra…Nó thấy mẹ! Thế là nó bỏ mặc lũ cỏ, bỏ mặc thằng bạn đang mếu máo vì mãi mà không bắt được chú bướm xa hoa.
Mãi nó mới nhớ ra phải khoanh tay chào cô giáo, trước khi cùng về với mẹ, chỉ để được nhõng nhẽo với mẹ…đã đời, trong căn phòng không hề có cỏ, cũng chẳng có bướm hoa, và cũng chẳng vô tình “ủi” trúng bạn rồi cùng cười khoan khoái…
Rồi một ngày nào đó, nó chán mọi sự! Gã thanh niên ấy chán cả mẹ mình, nhất là từ lâu rồi nó đã quên mất kiểu- nhõng- nhẽo- thấy- ghét ngày xưa. Gã chỉ muốn có mỗi một điều, là được ngồi gần bạn gái, rồi “tám” từ khi mặt trời mọc đến khi Hằng Nga nheo mắt nhìn, mà không hề khát nước, trừ khi cô ấy nhắc nhở rằng, anh ơi, hai đứa mình đi kiếm gì bỏ bụng đi!
Có một hôm đẹp trời, nhà gã chăng đèn hoa. Thì gã lấy vợ chứ sao! Thật ra, gã chẳng lấy cô gái nọ, mà lấy một nàng “tiên” hơn nhiều! Nàng đẹp hơn đã đành, lại còn khéo đủ mọi thứ! Mặc cho cô bạn cũ rấm rứt cho cuộc tình ngắn ngủi thì ít, mà tức tưởi thì nhiều,vì mình bị cho ra rìa khi đôi bên đã từng thề non hẹn biển, dưới sự chứng giám của toàn thể trăng sao trên trời…
Nàng tiên ấy rồi một ngày thức giấc, mới phát giác ra chồng mình chỉ là một gã phù phiếm! Gã lại chàng màng với một nữ phù thủy tinh quái nào đó. Phù thủy chẳng bao giờ có con để neo chân gã! Phù thủy chỉ ăn cơm tiệm nên ả và gã tha hồ rong chơi mà không phải về cái gọi là tổ ấm, để nào là nấu cơm, rửa chén, thậm chí không còn phải đọc kinh trước khi vào giấc mộng. Phù thủy rất giỏi tiêu tiền của nhân tình, vì có phải là tiền của ả đâu mà giữ. Ả trước sau gì cũng có một mục tiêu là đào mỏ, nên mỏ nào xum xuê thì ả đào cả tay lẫn chân. Ả nào cần tiếng đời! Ả chỉ cần sung sướng cho cái thân gái mà ả biết một hôm sẽ chẳng còn nhan sắc để muốn đào là trúng!
Còn gã ư! Gã đã thay đổi mục tiêu nhiều lần trong đời. Và gã chỉ có một cái hướng tới: Đó là chính cái thằng tôi của gã. Gã không hề nghĩ yêu là phải có hy sinh.Vì không có hy sinh cho tình yêu, cho người mình yêu, mà chỉ tìm trong đó chút thú vui trần trụi, nên tình yêu thực sự không hề có trong lòng gã. Gã cũng biết ả phù thủy chỉ lợi dụng gã mà thôi, nhưng cái óc hẹp hòi của gã nhắc rằng, kệ nó đi, cứ chơi cho sướng, ngày mai ta lại thay áo mới với một ả phù thủy hay phù dung khác cho biết mọi sự trên đời…Gã chẳng hề nghĩ đến một phút giây rất đỗi đột nhiên, hơi thở gã sẽ lịm tắt trước khi gã kịp ngỡ ngàng nhận ra rằng, con đường gã đi thật ra là con đường dẫn đến tàn lụi!
Trên đời, có thật nhiều “gã” như thế! Gã thậm chí có thể là một nhà tu rất yêu mến kim tiền, dù rằng tu thì cần gì đến tiền đến nỗi phải mở cây xăng này, xây nhà trọ nọ. Nơi gã trụ trì xênh xang đèn hoa, nhưng vắng bóng người đến, vì ngay cả con người cũng còn nhận thấy cõi lòng trần trụi của gã, nói gì đến Đấng Thần Thiêng!
Gã có thể là một chính trị gia lão thành. Gã lao tâm khổ trí không phải để phục vụ đất nước mà gã tưởng mình là chúa tể khi ngồi trong chiếc ghế cao nhất. Gã chỉ mê một điều là quyền lực. Gã làm mọi thứ để loại bỏ mọi đối thủ trực diện và cả những kẻ tiềm tàng. Mà dường như, trừ gã ra thì mọi kẻ trong tầm mắt của gã đều là đối thủ! Thế nên, gã luôn nghi kỵ. Dù khi cười hay khi đổ lệ, gã đều gia giảm sao cho không ai thấy được bộ mặt thật của gã, dù gã luôn hồ nghi rằng, bộ mặt của gã ai mà chẳng biết!
Vậy thì những “gã” ấy nào có sung sướng gì khi tự nguyện làm môn sinh của chính bản thân xảo trá. Họ không hề nghĩ rằng, chính tình yêu mà hình tượng là cây khổ giá vui vác hàng ngày mới làm con người hạnh phúc. Và tình yêu luôn là sự cho đi, là sự quên mình để cùng bước đi với bạn đồng hành khắp nẻo.
Vậy đó, thật là dễ hiểu khi Đức Ki tô muốn ai theo Ngài, là theo Con Đường Tình Yêu, hãy bán đi mọi sự mình còn bám víu. Vì mọi sự trên cõi trần này đều là phù hoa, bày ra bởi muôn vàn “phù thủy”!

                                                                                                                 LAM TRẦN 10/10/2015