Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

THỨ ĐÁNG SỢ NHẤT TRÊN ĐỜI

Có người hỏi Thiền sư: “Điều đáng sợ nhất trên cõi đời này là gì?”

Thiền sư đáp: "DỤC VỌNG "

Người đó lộ vẻ mặt hoài nghi.Thiền sư nói: “Hãy để tôi kể vài câu chuyện cho ông nghe vậy”.


BẠC VÀNG ĐÁNG SỢ 

Một vị tăng nhân hốt hốt hoảng hoảng từ trong rừng chạy đến, vừa khéo lại gặp được hai người bạn vô cùng thân thiết đang tản bộ bên rừng. Họ hỏi vị tăng nhân: “Chuyện gì mà ông hốt hoảng quá vậy?”.
Vị tăng nhân nói: “Thật là kinh khủng, tôi đào được một đống vàng ở trong rừng!”.

Hai người bạn, lòng không nhịn được nói: “Thật đúng là tên đại ngốc! Đào được vàng, việc tốt như thế mà ông lại cho là kinh khủng, thật là không thể hiểu nổi!”.
Thế là họ lại hỏi vị tăng nhân kia, “Ông đào được vàng ở đâu? Chỉ cho chúng tôi xem với!”.
Vị tăng nhân nói:“Thứ xấu xa như thế, các ông không sợ sao? Nó sẽ nuốt chửng người ta đấy!”.

Hai người gạt phăng đi, hùng hổ nói:
 “Chúng tôi đây không sợ, ông mau mau chỉ chỗ xem nào!”.

Vị tăng nhân nói: “Chính là bên dưới cái cây ở bìa rừng phía tây”.
Hai người bạn liền lập tức tìm đến chỗ vị tăng nhân vừa chỉ, quả nhiên phát hiện được số vàng đó.
Người này liền nói với người kia rằng: “Tên hòa thượng đó đúng là ngốc thật, thứ vàng bạc mà mọi người đều khao khát đang ở ngay trong mắt ông ta, thế mà lại trở thành quái vật ăn thịt người”.

Người kia cũng gật đầu đồng tình.Thế là họ bàn với nhau làm thế nào để chuyển số vàng này về nhà. 
Một người trong đó nói:“Ban ngày mà đem nó về thật không an toàn cho lắm, hay là đêm đến thì mình mới vận chuyển, vậy sẽ chắc ăn hơn.
Tôi ở lại đây canh chừng, ông hãy về mang chút cơm rau trở lại, chúng ta ăn cơm rồi đợi đến trời tối mới chuyển số vàng này về nhà”.

Người kia liền làm theo người bạn nói.
Người ở lại nghĩ : “Nếu như số vàng này đều thuộc về sở hữu của riêng ta thì hay biết mấy! Đợi hắn quay lại, ta hãy dùng cây gậy gỗ đánh chết đi, vậy thì toàn bộ số vàng này là của ta hết rồi”.

Thế là khi người bạn đem cơm rau đến khu rừng, người kia liền từ phía sau lưng dùng gậy gỗ đánh mạnh vào đầu khiến ông ta chết ngay tại chỗ, sau còn nói rằng: 
“Bằng hữu hỡi, chính là số vàng này buộc tôi phải làm như vậy”.

Sau đó ông ta vớ lấy thức ăn mà người bạn mang đến, ăn ngấu nghiến. Chưa được bao lâu, người này cảm thấy rất khó chịu, trong bụng giống như bị ngọn lửa thiêu đốt.Khi đó, ông ta mới biết rằng mình đã bị trúng độc. Trước lúc chết, ông mới nói rằng: 
“Lời hòa thượng đó nói quả thật không sai!”.

Đây thật là ứng với lời người xưa để lại:

Người chết vì tiền tài, chim chết vì miếng ăn. Đều là họa do lòng tham đưa đến, chính dục vọng đã khiến người bạn thân nhất trở thành kẻ thù không đội trời chung.


NGƯỜI NÔNG DÂN MUA ĐẤT 

Có một người nông dân muốn mua đất, ông ta nghe nói có người ở vùng nào đó có đất muốn bán, liền quyết định đến đó hỏi thăm.
Người bán đất mới với ông ta rằng: 
“Chỉ cần giao một nghìn lạng bạc, ta sẽ cho ông thời gian một ngày, bắt đầu tính từ lúc mặt trời mọc, đến khi mặt trời lặn xuống núi, ông có thể dùng bước chân khoanh tròn được bao nhiêu đất, thì số đất đó sẽ chính là ông, nhưng nếu ông không trở về nơi khởi điểm, thì ngay cả một tấc đất ông cũng sẽ không có được”.
Người nông dân đó nghĩ thầm: “Nếu như ngày này ta vất vả một chút, đi nhiều đường hơn một chút, há không phải có thể đi được vòng rất lớn, theo đó sẽ có được một mảnh đất rất lớn hay sao? Làm ăn như vậy quả thật là rất có lợi!”. 
Thế là ông ta liền ký kết giao ước cùng người chủ đất đó. Mặt trời vừa mới nhô lên khỏi mặt đất ông ta liền cất bước thật lớn đi nhanh về phía trước; đến giữa trưa, bước chân của ông vẫn không dừng lại giây phút nào, cứ mãi đi về phía trước, trong lòng nghĩ: 
“Hãy ráng chịu đựng một hôm nay, sau này sẽ có thể hưởng thụ hồi báo của vất vả hôm nay mang đến rồi”.

Ông ta lại đi về phía trước quãng đường rất xa, mắt thấy mặt trời sắp xuống núi rồi mới chịu quay trở về, trong lòng vô cùng lo lắng, bởi vì nếu như không trở về thì một tấc đất cũng không thể có. 
Thế là ông ta vội trở về theo đường tắt. Tuy nhiên, mặt trời vội vàng sắp xuống núi, ông ta đành phải liều mạng mà chạy, cuối cùng chỉ còn thiếu vài bước thì đến vạch khởi điểm, nhưng sức lực đã cạn kiệt, ông ngã nhào xuống nơi đó.

Dục vọng của con người và ranh giới với hiện thực mãi mãi cũng không cách nào vượt qua được, bởi lòng tham là vô đáy. 
Con người mãi mãi không biết thỏa mãn, đây chính là khuyết điểm lớn nhất trong nhân cách.

Sưu tầm

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

6 THUẬT XỬ THẾ CỦA NGƯỜI XƯA , GIÚP BẠN THÊM TRÍ TUỆ

1. Kiềm chế lòng tự ái cá nhân
Giữa chốn ba quân có thể đoạt được soái ấn nhưng không thể đoạt được chí kẻ thất phu.

Con người dù tầm thường đến đâu thì bao giờ cũng có suy nghĩ riêng của bản thân và xem nó rất quan trọng. Đó chính là cái tôi trong mỗi người. Lòng tự ái là nguồn gốc cho rất nhiều chuyện đắng cay đáng tiếc. Trong các cái khổ, cái khổ do lòng tự ái gây ra là khó chịu uất ức hơn hết.
Khuất Nguyên người nước Sở luôn nghĩ rằng: “Đời đục cả, một mình ta trong; người say cả, một mình ta tỉnh… Bởi vậy, ta phải bị bỏ đi…”
Thế nên, tôn trọng cái tôi của một người chính là bí quyết giúp bạn thu phục họ, nếu là người quản lý bạn sẽ có được nhân tài, không thì cũng có thêm một người bạn.
Đừng công kích, đừng nói mỉa, đừng mạt sát ai,… đừng chạm vào tự ái của người khác nếu bạn muốn họ nghe theo ý bạn. Hơn nữa, thiện cảm đầu tiên bạn tạo được với người khác cũng chính là chìa khóa thành công sau này.
Đúng sai là một lẽ tương quan. Họ nghĩ họ đúng, mình cũng vậy, nếu cứ tiếp tục cãi thì khó được ổn thỏa. Chi bằng ta im lặng và để hành động cùng thời gian chứng minh tất cả.

2. Chữ Lễ
Ẩn ác dương thiện. Cái gì không muốn làm cho mình thì đừng làm cho người khác.
“Tuy làm cho người ta đuối lý ngậm miệng, đỏ mặt tía tai, mình hả dạ thật, nhưng đó là người nông nổi, khắt khe…” – Lữ Khôn

Lễ là nhún nhường, đặt cái tôi của mình sau người khác. Như thế không phải là giả dối làm lợi cá nhân. Lễ là tránh đau khổ cho người khác bằng cách hi sinh mình. Không chạm tự ái của ai. Che đi cái xấu, cái dở và tuyên dương cái hay cái đẹp của người khác. Một người rộng lượng không ích kỉ sẽ làm được như thế, một cách vô tư.
Đối với người thấp kém hơn mình người khác dễ sinh lòng tự phụ, kiêu căng, nhưng họ không ngờ chính sự kiêu căng, tự phụ ấy đã làm hại tới chính mình. Gieo rắc vào lòng người sự căm ghét và thù hận. Một số người còn lãnh nhận hậu quả tàn khốc bởi bị trả thù.
Vậy mới biết mình đừng bao giờ để ngạo khí trấn át. Những thói kiêu căng, biếm lẽ thường chỉ xuất hiện ở loại người không đạt chí. Người ta càng thấp kém càng có tâm cảm tự ti, đó là nguồn gốc sinh ra thù hận với người hơn mình. Đừng để điều đó hủy hoại bạn.
Đối với người trên mình phải kính trọng, đối với người dưới càng phải khiêm nhường là vậy.

3. Đừng cậy tài
Khôn mà làm như ngu ngốc, đó mới thật là khôn.

Dương Tu bị Tào Tháo giết bỏ chính vì thói làm khôn, tỏ ra của mình. Dương Tu là người thông minh tài trí, luôn đoán biết được ý định của Tào Tháo. Lần nào Tào ra ẩn ý ông cũng đều giải quyết được. Điều này làm Tào Tháo vô cùng căm ghét, cho là thói ngạo mạn, làm khôn. Cuối cùng không kìm được mà xử tử.
Người thông minh tỏ ra thông minh đó là thường. Người thông minh có tài mà luôn tỏ ra bình thường, ẩn lặng là một người vô cùng khôn khéo. Đó chính là bí quyết tránh cho mình khỏi tai vạ. Họ không bao giờ làm cao, nhưng luôn nhún nhường. Âm thầm đem tài năng ra cống hiến, âm thầm sống không màn uy danh. Đó là cốt cách của kẻ hơn người.

4. Chuyện ơn nghĩa
Ân càng thâm oán càng sâu

Hàn Tín khi xưa bị Hán Vương bêu đầu cũng vì thói vòi vĩnh, nhắc ơn. Hàn Tín là một tướng giỏi, lập được nhiều công trạng cho triều Hán. Tuy nhiên, thói xử thế của ông rất ngây thơ, nghĩ rằng mình lập được nhiều chiến tích nên hết lần này đến lần khác đòi hỏi phong vương, bổng lộc, làm cao chạm tới tự ái đế vương của vua Hán. Hán Vương nhiều lần nhịn nhục, Hàn Tín không hay vẫn làm cao, nghĩ rằng Hán không phụ mình vì mình tài giỏi, lập nhiều chiến công.
Chính sự ngây thơ đó đã đoạt mạng Hàn Tín.
Trong giao thiệp, người ta quí trọng nhất bao giờ cũng là người thật thà, dễ thương, gần họ bạn thấy mình cao trọng hơn hẳn.
Người ta lấy oán báo ân chính là muốn rũ bỏ cái ơn sâu của người làm ơn. Không muốn mắc nợ nên cuối cùng bội phản. Nghịch lý nhưng đúng như vậy.
Nếu được hãy làm ơn, rồi quên hẳn nó đi. Đừng nhắc lại.

5. Đạo cương nhu
Nhu thắng cương, nhược thắng cường

Tô Đông Pha có câu: “Những bậc đại dũng trong trời đất thình lình gặp những việc phi thường không kinh, vô cố bị những điều ngang trái cũng không giận. Đó là nhờ chỗ hoài bão họ rất lớn và chỗ lập chí họ rất xa”.
Nhịn được điều người khác không thể nhịn, tha thứ được điều người khác không thể tha, phải là một người bao dung hơn người, hiểu biết hơn người, điềm tĩnh hơn người mới làm được.
Người ở trong thế yếu nuôi í chí lật ngược thế cờ mà không có đủ dũng lực chịu những điều mạt sát, khinh thị thì không thể làm nên chuyện lớn.
Điềm tĩnh, nhịn nhục không phải là nhu nhược. Mà thực sự đó chính là sự oai dũng đệ nhất. Dùng “Nhu” thắng “Cương” chỉ có người điềm tĩnh lắm mới làm được. Và thành quả mà nó mang lại cũng ngoài sức tưởng tượng như thế.
Trong thuật xử thế, cái hàng đầu là phải Biết mình.

6. Biết là sống
Khôn, chết. Dại, chết. Biết…sống

Người thông minh, hiểu biết sâu sắc nhất luôn biết tỏ ra giản dị, thường thường. Không phải nói rằng mình trở thành người ngu ngốc, thờ ơ thế sự, mà nói rằng mình biết tiết chế điều hiểu biết của mình vì chỉ có người thật thông minh mới biết lúc nào nên làm như người ngây thơ mà thôi.
Biết lúc khôn, biết lúc dại, biết thời biết thế. Nói chung là biết rõ thời.
Biết ở đây là biết tùy lúc mà ứng biến cho hợp tình huống. Nếu chỉ khư khư một mực thì rất dễ hỏng việc.
Con cọp muốn làm khác loài, bỏ rừng ra đồng bằng thì chết. Người ta đều khờ dại mà mình muốn tỏ ra khôn lanh để khác biệt thì biết đâu lại mang họa tới.
Enstein từng nói: “Dấu hiệu nhận biết thiên tài là tất cả những kẻ ngốc đều đứng lên chống đối”, câu nói hài hước, nhưng đúng.

Theo Ohay.tv


Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

MỘT CHÚT NGHĨ SUY


Có lẽ chẳng ai là không muốn trở thành mẫu mực cho người khác noi theo. Cái “mẫu mực” ở đây hàm ý chân thiện mỹ, nghĩa là những điều tốt lành mà con người nên trở thành. Chắc rằng, để trở thành một con người tốt lành, thì con-người-vốn-trần-tục phải ép mình ép xác rất nhiều, có nghĩa rằng phải đi ngược lại những khuynh hướng trần trụi rất dễ làm quen và rất khó để quên đi.
Nếu bảo rằng, mình ước mơ được “làm thánh” thì e rằng, nghe có vẻ thiếu khiêm tốn. Nhưng nếu nhấn mạnh hai chữ “ước mơ”, thì rõ ràng làm thánh cũng rất đáng để một ngày nào đó sẽ đạt tới, vì “ước mơ” là đã tự đánh giá mình còn xa lắm mới…làm thánh!
Rõ ràng là làm thánh khó. Tám mối phúc thật liệt kê cho mỗi người cách để mình trở nên giống với Đức Giê su. Đòi hỏi của Ngài là : sống khiêm tốn, đơn sơ, hiền lành, đoan chính, chấp nhận đau khổ, thương người, đem bình an đến cho tha nhân, và sẵn sàng hy sinh vì đức tin. Cách nào đó, có thể nói rằng, Đức Giê su đòi hỏi mỗi người phải từ bỏ con người sân si của mình mà vác thập tự để theo Chúa, như rải rác trong Phúc âm vẫn thường nhắc đi nhắc lại.
Khó ở chỗ, mỗi người luôn phải đối mặt với những thực tế phũ phàng trong giòng đời phức tạp. Yêu Chúa xem ra không khó, nhưng yêu người như Chúa muốn quá là điều vô cùng khó khăn ! Làm thánh, hẳn ai cũng muốn, nhưng mỗi ngày có được bao nhiêu phút giây để nghiền ngẫm, và để thi hành ý Chúa muốn. Cơm ăn áo mặc, chỗ đứng trong xã hội và trong lòng người, tất cả đều đòi hỏi những nỗ lực lớn lao, và thường sự cạnh tranh làm cho con người quên đi phải sống khiêm tốn và phải chan hòa với người chung quanh.
Thế nên thỉnh thoảng mỗi tín hữu có đúc kết lại việc làm của mình một cách thành tâm, sẽ sớm nhận ra rằng mình chưa hề đổi thay được một chút gì hầu mơ ước thành thánh của mình sẽ được hoàn thành. Vì thật sự mấy ai đã bắt đầu để còn tiếp nối ? Vòng xoáy của cuộc đời tuy rất phù du, nhưng cũng rất ma quái, thu hút người ta cứ mải miết theo nó mà quên đi mục tiêu của mình, là ngày càng trở nên đồng hình, đồng dạng với Đức Giê su.
Chẳng lẽ ta mãi hoài cứ mỗi lần đi xưng tội mới vỡ lẽ ra rằng, thật ra ta chẳng chừa được dù chỉ một ly lỗi lầm. Chắc rằng, nhờ ơn Chúa, và nhờ ta phải cố gắng thì ta ít ra cũng đổi thay được chút gì đó để con đường ta đi dần dần sẽ dắt ta đến cùng Đấng Nhân Lành.
Một vỊ Linh Mục cao niên, từng « thách đố kể cả các Cha, các sœur dám khẳng định mình chưa hề nói xấu ai bao giờ » Ngài đề nghị, để nên thánh,ta thử bỏ dần cái tính xấu dễ có nhất ấy xem sao. Nghĩa là từ nay ta quyết không nói xấu nói hành người khác, như là bậc thang thấp nhất cần bước qua để lên, lên nữa.
Điều ấy, thật phù hợp với lời Đức Giê su từng dạy dỗ : Có thì nói là có, không thì nói là không. Những điều thêm bớt chỉ là của ma quỷ.
Lạy Chúa, nếu không có Chúa, thì chúng con mãi chỉ là những hòn đá chẹn giữa dòng, khiến dòng nước trong ngần không xuôi về tới bến bờ hạnh phúc. Xin cho chúng con biết mỗi ngày ném cho xa những viên đá lỗi lầm, để một ngày nào đó, chúng con được yên vui trong Nhà Chúa, là Cha Nhân Từ của chúng con.
                                                                                                                         LAM TRẦN 31.10.2015

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015

KINH NGUYỆN CÁC THÁNH - THƠ



  Kinh nguyện Các Thánh.
   
     Kính mừng Nam Nữ Thánh Nhân.
Chúng con tín hữu phàm trần ngước lên
     Với lòng thờ lạy kính tin,
Đội ơn Thiên Chúa uy quyền thưởng công.
     Vì xưa các thánh dốc lòng
Vâng theo ý Chúa lập công Nước Trời.
     Vững tâm mến Chúa yêu người,
Vượt qua thử thách sống lời Thánh Kinh.
     Ngày nay chư Thánh hiển vinh,
Muôn đời hưởng phúc thiên đình cao sang.
     Chúng con còn ở thế gian
Ba thù quấy quất tràn lan tư bề.
     Nguyện xin chư Thánh chở che
Qua lời cầu Chúa hướng về chúng con 
     Ba Ngôi Thiên Chúa Chí Tôn
Xót thương dân Chúa đang còn long đong
     Phong ba, Giáo Hội giữa dòng
Suy đồi văn hoá, bát công, vô thần…
     Noi gương dũng cảm thánh nhân
Truyền thông rao giảng Phúc Âm Thánh Truyền.
     Quyền uyThiên Chúa vô biên,
Chúng con hết thảy, đức tin vững vàng,
     Đời này vững bước hiên ngang ,
Đời sau hưởng phúc Thiên Đàng, A men...                                
           Thế Kiên Dominic


CẦU CHO CÁC LINH HỒN

     Giáo dân tin vững điều này:
Thiên đàng, luyện tội, thường ngày hiệp thông.
     Con chiên Giáo Hội đồng công,
Chúa ban quyền được chung lòng cầu xin.
     Xin vì  công nghiệp Chúa Chiên
Vì ơn bầu cử Mẹ Hiền, thánh nhân...
     Lời kinh, cùng với  việc lành,
Dâng lên, xin Chúa dủ tình xót thương
     Linh hồn cha mẹ thân thương,
Họ hàng thân thích, đời thường sống chung.
     Xin cho sớm được thoát vùng
Lửa thiêng đền tội... lên cùng thánh nhân...
*Nhớ người còn ở gian trần,
Lại cầu: xin Chúa cứu dân Tin Mừng.

                                      Thế Kiên Dominic  

Chúa  gọi về.
     (Cảm suy về tháng các linh hồn)

Boong! Boong! Nghiêm  nghị tiếng chuông sầu.
Hồn, xác giờ đây tách biệt nhau.
Sinh ký: nương nhờ ơn cứu độ,
Tử  quy: tận hưởng phúc ngàn sau.
Xác còn tạm gửi vào lòng đất,
Hồn được đem đi thoát bề, dâu.
Nguyện Mẹ cứu con qua luyện tội,
Sớm về Quê Thật, hết buồn đau...
                                             (Thế Kiên Dominic)

Chú thích 1: Hồi trước,mỗi khi có một tín hữu qua đời,chuông nhà thờ giáo xứ, hoặc họ lẻ, kéo lên một hồi chuông, gọi là tiếng chuông sầu, kêu từng tiếng một,  trong khoảng 5 phút.
Mọi người, ai nấy,bất cứ đang ở đâu,thầm đọc kinh vực sâu, cầu cho linh hồn mới qua đời...
Chú thích 2  Bãi bể biến thành  nương dâu: ý nói: thế gian  luôn thay dổi, không vĩnh cừu.

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

LỄ KÍNH CÁC THÁNH NAM NỮ

www.40giayloichua.net

SUY NIỆM
CHÚA NHẬT XXXI THƯỜNG NIÊN B  -   1/11/2015 
LỄ KÍNH CÁC THÁNH NAM NỮ 

1. Các Thánh là ai?

Hôm nay, Giáo Hội mừng kính trọng thể các thánh Nam Nữ. Lý do có ngày lễ này là vì trong Giáo Hội có rất nhiều những vị thánh không được phong và có ngày lễ mừng. Các ngày trong năm phụng vụ, Giáo Hội chỉ mừng những vị thánh đã được tôn phong cụ thể và rõ ràng. Tuy nhiên, bên cạnh đó, có biết bao vị thánh vô danh, nhưng thực sự các ngài cũng là những vị thánh như các đấng được mừng trong lịch phụng vụ. Vì thế, Giáo Hội dành riêng một ngày để mừng kính chung các ngài.
Việc mừng kính các thánh hay không thì cũng chẳng thêm gì cho các ngài, bởi vì các ngài đã là thánh. Nhưng việc mừng kính các ngài là để tôn vinh, cảm tạ Thiên Chúa đã làm những điều kỳ diệu nơi cuộc sống của các ngài. Đồng thời, tôn kính các ngài như là những mẫu gương cho chúng ta noi theo. Vậy con đường nên thánh của các ngài là gì? Cuộc sống của các ngài có phải là siêu quần bạt chúng, là phi thường  không? Thưa là không! Con đường nên thánh của các ngài là một con đường hướng thiện, yêu thương, tha thứ và rất bình dân. Cuộc sống của các ngài cũng bình thường như ai, các ngài chính là những người cha, người mẹ gương mẫu, là người hàng xóm tốt bụng, là người chủ nhà sẵn sàng cho khách trú chân khi lỡ đường, các ngài là những người thợ mộc, thợ nề, thợ thủ công, là công nhân, nông dân, cũng có thể các ngài là những kỹ sư, bác sĩ.... lại có những vị thánh xuất thân từ một hoàng tộc, lại có những đấng sinh ra không ai biết, chết không ai hay, có những vị thánh trong hàng ngũ Giáo Hoàng, Hồng Y, Giám Mục, Linh Mục, Tu Sĩ. Tất cả họ là những bậc tổ tiên, cô bác, anh chị em với chúng ta lúc còn tại thế.
Tuy xuất phát điểm khác nhau, nhưng đều chung một mẫu số là các ngài làm mọi việc bình thường cách phi thường vì lòng mến Chúa và yêu người. Tất cả cuộc sống của các thánh được trở nên tốt lành và đẹp lòng Chúa là vì các ngài sống những giá trị Tin Mừng cách trung thành. Các ngài đã rập đời sống của mình theo gương mẫu Chúa Giêsu, đã để cuộc đời của mình cho ánh sáng Mặt Trời Công Chính chiếu qua. Các ngài thật giống chúng ta ở điểm khởi đầu, nhưng khác ở chỗ là đi đến cùng. Các ngài sống tinh thần thánh cách trọn vẹn chứ không như kiểu làm thánh “lâm thời” như chúng ta. Thật vậy, thánh “lâm thời” là khi  phong ba dồn dập, nước sơn sẽ phai nhạt và tượng thánh sẽ hiện nguyên hình quỉ. (x. ĐHV, số 44). Các ngài là những người đã dám sống triệt để chân lý đã tin thay vì nửa vời. Và các ngài là những người: " từ đau khổ lớn lao mà đến, họ giặt áo và tẩy áo trắng trong máu Con Chiên". Các ngài chính là những người tin vào Đức Kitô Giêsu, và là những người sống tinh thần bản “Hiến Chương Nước Trời” cách trọn vẹn và suất sắc.
Thật vậy, các ngài là những người thuộc nằm lòng và sống trọn vẹn lời mời gọi của Đức Giêsu:  “Anh em hãy mang lấy ách của Tôi và hãy học cùng Tôi vì Tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường vì ách của Tôi thì êm ái, gánh của Tôi thì nhẹ nhàng” ; hay:  “Hãy nên hoàn thiện như Cha Trên Trời” (Mt 5, 48), rồi cả cuộc đời của các ngài là những người đi theo Chúa trên con đường khổ giá vì lòng yêu mến Chúa và yêu thương con người tha thiết. Đây chính là con đường Chân Phúc.
Có nhiều con đường để nên thánh, và có nhiều cách nên thánh. Hôm nay, Chúa Giêsu đã vạch ra con đường Chân Phúc để như một lời mời gọi những ai muốn trở nên giống Chúa cách trọn vẹn hơn... Con đường đó được gọi là con đường hoàn thiện, hay một bản “Hiến Chương Nước Trời”.
Quả thật, các ngài là những người yêu mến tinh thần nghèo khó, sống hiền lành, biết thương cảm, vui với người vui, khóc với người khóc, luôn thương xót những người cơ bần, khao khát sống công chính, trong sạch, luôn xây dựng hòa bình, kiến tạo sự hiệp nhất và, các ngài là những người sẵn sàng vì Chúa mà quên thân mình. Sẵn sàng noi gương Chúa để sống và chết vì yêu. Các ngài là những người xứng đáng được Chúa ghi sổ vàng và hưởng lời chúc phúc của Chúa:  Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa.  Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước;  Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm nom; Ta ngồi tù, các ngươi đã đến thăm" (Mt 25, 35).

2. Sống thánh trong đời thường

Khi mừng lễ các thánh Nam Nữ như vậy, trước tiên, Mẹ Giáo Hội muốn nhắc nhở cho con cái biết rằng có một sự hiệp thông rất mật thiết giữa ba thành phần trong Giáo Hội: Giáo Hội Lữ Hành, Giáo Hội Thanh Luyện và Giáo Hội Chiến Thắng. Nói cách khác, có một mối liên hệ thiêng liêng hỗ tương giữa những người còn đang sống ở trên dương thế này với những linh hồn đang chịu thanh luyện trong Luyện Tội và với các thánh đang hưởng vinh phúc trên Thiên Đàng (x. GLTYGHCG, số 195 & Lumen Gentium, số 49).
Thứ đến, chúng ta hãy tạ ơn Chúa vì ân sủng của Chúa tràn ngập trên cuộc đời các thánh, để từ ân sủng của Chúa, các ngài đón nhận và tỏa hương nhân đức trong cuộc sống, đồng thời lưu truyền lại cho con cháu hôm nay. Thật vậy, khi nói về sự ảnh hưởng của các thánh Tử Đạo, Tertuliano nhận xét: "Máu các vị Tử Ðạo là hạt giống trổ sinh nhiều tín hữu". Chúng ta có được đời sống đức tin như ngày hôm nay là do ơn Chúa ban và biết bao hy sinh của các bậc tiền nhân.
Tiếp theo là: noi gương các ngài để ngày càng tiến tới sự trọn lành. Thánh Augustino đã nói một câu thời danh: “Ông nọ bà kia nên thánh được, còn tôi, tại sao không?”. Sống thánh và làm thánh là bổn phận, trách nhiệm của chúng ta. Thánh Giêrađô đã nhất quyết phải làm thánh khi từ giã người mẹ của mình để lên đường theo các cha dòng Chúa Cứu Thế đi tu, ngài đã viết một mảnh giấy để lại rằng: "Mẹ ở lại, con đi làm thánh!”. Như vậy, việc nên thánh là trách nhiệm của chúng ta, và cũng là đòi hỏi của Thiên Chúa: “Các ngươi phải thánh thiện, vì Ta, Đức Chúa, Thiên Chúa của các ngươi, Ta  là Đấng Thánh” ( Lêvi  19,2; 1 Tx 4,3 ; 1 Pr 1, 16…).
Cuối cùng, trong một xã hội đang chạy đua với kinh tế thị trường, coi thường đạo lý; một xã hội bất công lan tràn; thượng tôn hưởng thụ và khoái lạc dẫn đến tình trạng vô cảm, vô tâm, vô tình... Nên thánh trong thời đại của chúng ta ngày hôm nay chính là khẳng khái triệt để không sống theo lối sống sa hoa hưởng thụ, lối sống dẫm đạp lên nhau, lối sống nín thở qua cầu, nói chung lối sống chỉ biết lo cho cái bụng mà quên đi trái tim. Các thánh khi xưa là những người hoàn toàn khước từ những gì là mau qua chóng hết để tìm cho mình một kho tàng vĩnh cửu trên Trời là niềm vui, bình an và hạnh phúc vĩnh cửu.
Mừng lễ các thánh hôm nay, chúng ta hãy xin với các thánh là những bậc tổ tiên của chúng ta, xin các ngài nâng đỡ, bầu cử cho chúng ta để chúng ta cũng được hạnh phúc như các ngài trên Thiên Quốc. Và có lẽ không gì làm cho các ngài vui và Chúa được tôn vinh cho bằng chúng ta noi gương các ngài để nên thánh. Vì thế, trong việc giáo dục con em của mình, mong thay trong mỗi giáo xứ hay gia đình nên có những sách truyện, cuốn phim, tranh ảnh của các thánh, đây là những phương tiện bổ trợ rất hữu ích cho việc giáo dục Kitô giáo và cho đời sống đức tin nơi thế hệ mai sau.
Mong thay lời dốc quyết của thánh Giêrađô khi xưa: “Mẹ ở lại, con đi làm thánh!” cũng là sự quyết tâm của chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta không ngừng xin Chúa ban ơn trợ lực để chúng ta vượt qua được những cám dỗ hầu tiến tới sự trọn lành như các thánh trên Trời.

Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa vì quyền năng và tình thương của Chúa trên các thánh. Vì lời chuyển cầu của Mẹ Maria và các thánh, chúng con xin Chúa ban cho chúng con cũng được dồi dào ân sủng như các thánh mà hôm nay chúng con mừng kính, hầu mai ngày, chúng con được cùng các ngài xum họp để tôn vinh, thờ lạy và chúc tụng Chúa không ngừng. Amen.

Jos. Vinc. Ngọc Biển

(Nguồn:giaophannhatrang.org)


Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

ĐOÀN HÙNG TÂM - TRƯỜNG TABERD - BẢO LỘC



Vài dòng giới thiệu

Đoàn Hùng Tâm là một tổ chức thiếu niên Công giáo, xuất xứ từ Pháp với đường hướng giáo dục theo châm ngôn:
Với Hùng Tâm không gì khó
À cœur vaillant rien d’impossible - Jacques Coeur.
Tại Taberd, chúng tôi không biết đoàn Hùng Tâm chính thức hoạt động vào năm nào (xin các Huynh trưởng và đoàn viên cũ bổ sung thêm). Đa số anh em chúng tôi tham gia vào khoảng 1968 dưới sự lãnh đạo của SH Thanh Trung. Kế tiếp là SH Ephrem Trần Ngọc Tú và SH Martial Lê Văn Trí. Đoàn Hùng Tâm Taberd giải tán vào năm 1974 do thiếu người lãnh đạo.
Cũng giống như học sinh Taberd, một số tương đối lớn các bạn đoàn viên Hùng Tâm Taberd không phải là Công giáo. Sinh hoạt của đoàn Hùng Tâm chủ yếu là rèn luyện tinh thần đồng đội và hướng thiện qua việc tập luyện kỷ năng, sinh hoạt, cắm trại, tham gia cứu trợ, v.v.
Lời chào: Nhất trí, Đồng tâm
Khẩu hiệu: Với Hùng Tâm không gì khó, cái khó để thắng, càng khó càng hay.
Bài ca đoàn: sẽ bổ sung sau
Đây là một số hình ảnh từ các cuốn kỷ yếu và từ các ảnh chúng tôi còn giữ lại được về các sinh hoạt của đoàn Hùng Tâm Taberd.
(Nguồn: taberd.org)

Niên học  1957-1958
Niên học 1958-1959
Niên học 1959-1960(1)

Niên học 1959-1960(2)

Niên học 1960-1961(1)







Niên học 1969-1970












(Hình ảnh của : taberd.org)

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

DẠY CON BÀI HỌC VỀ SỰ TRUNG THỰC

Hầu hết trẻ nhỏ đều có lúc không thành thật, có thể là đôi khi nhưng cũng có trường hợp là thường xuyên. Chúng nói dối bởi vì như vậy có thể tránh được nhiều rắc rối hay chỉ đơn giản là thu hút sự chú ý của cha mẹ và mọi người xung quanh. Thái độ và cách chỉ dạy của cha mẹ trong giai đoạn này hết sức quan trọng trong việc định hướng cho con. Vậy các cha mẹ đã và nên làm gì???

Đôi khi nói dối chính là một “bản năng” để bảo vệ bản thân. Ngay từ khi bé có ý thức, bạn hãy cùng các thành viên khác tạo nên những nguyên tắc trong gia đình nguyên tắc về long trung thức. Đã là nguyên tắc thì tất cả mọi người đều phải thực hiện, không ngoại lệ. Nếu nguyên tắc chỉ dành cho những đứa trẻ và chúng thấy bạn không thực hiện nghiêm túc thì nghĩa là bạn đã thất bại trong việc tạo lập và duy trì những nguyên tắc trong gia đình. Đôi khi những lời nói dối “trong sáng, thiện ý” mang lại hiệu quả tốt nhất định nhưng bạn không nên áp dụng bởi trẻ nhỏ không thể phân biệt chúng với những lời nói dối khác. Và tốt nhất là đừng bao giờ nói dối trẻ hay nói dối trước mặt trẻ,  vô hình chung bạn đang là một tấm gương thực tế để trẻ bắt chước, nhưng lại là một tấm gương xấu.


Ảnh minh họa

Hãy kể cho con nghe những câu chuyện về sự trung thực và giả dối. Đó thực sự là một cách giáo dục hay. Ví như ở Việt Nam, các cha mẹ thường kể câu chuyện về cậu bé chăn cừu. Cậu kêu gọi mọi người cứu đàn cừu vì sói tấn công nhưng trên thực tế lại không hề có nguy hiểm nào và cậu cảm thấy rất vui vẻ. Sau vài lần lừa dối như vậy mọi người đã mất lòng tin ở cậu và đến khi có sói tấn công cậu và đàn cừu thì không ai tới giúp vì hiển nhiên mọi người nghĩ cậu lại đang nói dối họ… Đây là một câu chuyện hết sức ý nghĩa mà bất cứ cha mẹ nào cũng thường kể cho con nghe. Ngoài ra, thực tế xung quanh bạn cũng có vô vàn câu chuyện thú vị để kể cho con nghe. Mỗi câu chuyện có một ý nghĩa nhân văn riêng nhưng thường hướng tới việc con người phải trung thực.  Hãy để cho bé biết giá trị của sự thật thà và ỹ nghĩ tốt đẹp của nó.

Khi trẻ trung thực trong bất cứ vấn đề gì thì đừng nên tiết kiệm những lời khen cho trẻ. Những lợi khen này phải thật cụ thể, khen vì bé đã làm gì, nói gì để bé khắc sâu hành động đó chứ đừng chung chung kiểu “ con giỏi lắm”. Và chắc hẳn khi bé nói dối thì bạn nên chỉ rõ ra bé nói dối điều gì, điều ấy gây hậu quả thế nào và có những hình thức kỷ luật nhất định. Kỷ luật chính là giúp bé nhìn nhận việc không trung thực có hậu quả rất xấu và bé cần phải kiểm điểm cũng như nhận hình phạt về việc đó.

Trẻ con nói dối có nhiều nguyên nhân: nói dối để tránh hình phạt ( bảo vệ mình), nói dối để thu hút chú ý ( vì chúng thấy thiếu tự tin..) Tìm được nguyên nhân bạn sẽ biết con cần được giúp đỡ như thế nào và có biện pháp hiệu quả hơn với con mình. Giáo dục sự trung thực ở trẻ nhỏ dễ mà thực rất khó. Cha mẹ chính là những người thầy đầu tiên trong đời của con.
(Nguồn: Alberomilk)