Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2016

GIA PHẢ CỦA CHÚA GIÊSU CHỨNG MINH THÁNH GIUSE KHÔNG CÓ CON VỚI MẸ MARIA !!!


I- Lời dẫn nhập
''Duy nhất điểm khả dĩ khai thông toàn diện'' là tiểu đoạn Matthêô 1,16 làm bằng chứng hùng hồn hỗ trợ cho tiểu đoạn Matthêô 1,25 (là xác tín của Thánh Nhân về Thiên Ân ''Trọn Đời Đồng Trinh'' nơi Trinh Nữ Maria), góp phần làm sáng tỏ Ý NGHĨA ĐÍCH THỰC lời KHẤN của Trinh Nữ trong Luca 1,34: ''Tôi KHÔNG biết đến nam nhân nào cả!'' (I know NO man!)
Vậy, trước tiên, tôi xin nhận xét về các tiểu đoạn (đã nêu) và, sau đó, tôi sẽ lần lược trích dẫn các bằng chứng khác cũng cho biết lý do Thánh Giuse tôn kính sự Đồng Trinh của Mẹ Chúa Cứu Thế.

II- Matthêô 1,16 khác với Matthêô 1,2 và Matthêô 1,11
Tin Mừng theo Thánh Matthêô được bắt đầu bằng Gia Phả của Chúa Giêsu dài tới mười bảy tiểu đoạn. Tiểu đoạn 2: ''Giacop sinh Giuđa và các ANH-EM của ông.'' Còn tiểu đoạn 11 thì: ''Giôsigia sinh Giôkhônia và các ANH-EM của ông.'' NHƯNG, trong Matthêô 1,16 là phần tối quan trọng: ''Giacop sinh Giuse, chồng của Maria, BỞI BÀ ẤY MÀ Giêsu, là Kitô, được sinh ra.'' thì KHÔNG có các chữ: ''và ANH-EM của Ngài!'' (của Chúa Giêsu!!!)

ANH-EM của ông Giuđa và ANH-EM của ông Giôkhônia được ''nhắc'' tới! Nhưng Dưỡng Phụ Giuse CHẲNG HỀ có người con nào với Mẹ Maria thì Thánh Matthêô KHÔNG thể viết SAI sự thật về Gia Phả của Chúa Cứu Thế!!!

III- Matthêô 1,25
Nhiều học giả ''dựa'' vào liên từ ''CHO TỚI KHI'' để chứng minh rằng Ông Giuse có ''ăn nằm'' với Bà Maria!!! NẾU đồng ý với lập luận ấy, tôi sẽ PHẠM các lỗi sau đây:
A- Vô hình trung xúc phạm đến XÁC TÍN của Thánh Matthêô về Thiên Ân ''Trọn Đời Đồng Trinh'' nơi Trinh Nữ Maria!!!
B- Không hiểu rõ văn phạm mà Thánh Nhân ấy dùng trong hai mệnh đề này: ''Nhưng ông chẳng hề biết đến bà CHO TỚI KHI bà sinh một con trai.''
Chính vì lẽ ấy, tôi xin mạo muội phân tích:
1- ''Nhưng ông chẳng hề biết đến bà'' là mệnh đề CHÍNH: main clause.
2- ''CHO TỚI KHI bà sinh một con trai.'' là mệnh đề PHỤ chỉ thời gian, bổ nghĩa cho mệnh đề CHÍNH: subordinate clause of time, modifying the main clause.
3- Ngoài ra, theo văn phạm tiếng Anh..., mệnh đề PHỤ ấy còn được gọi là ''mệnh đề trạng từ chỉ thời gian'' (adverb clause of time), bổ nghĩa cho cho mệnh đề CHÍNH hay cho động từ PHỦ ĐỊNH: chẳng hề biết đến bà!!!
4- Văn phạm tiếng Anh hay Pháp, Đức, Việt... ''cho phép'' tôi đưa mệnh đề PHỤ ra trước mệnh đề CHÍNH: ''Nhưng, CHO TỚI KHI bà sinh một con trai, ông chẳng hề biết đến bà!!!!''
5- Xin lưu ý đến chữ NHƯNG là liên từ nối kết (coordinating conjunction), chỉ sự TRÁI NGƯỢC (opposition) với việc RƯỚC VỢ VỀ NHÀ MÌNH! (x. Matthêô 1,24)
6- Sau chữ NHƯNG, thường có dấu phẩy vì liên từ ấy, vốn chỉ sự TRÁI NGƯỢC là mệnh đề CHÍNH. Cho nên, cũng có thể dịch như sau: ''CHO TỚI KHI bà sinh một con trai, ông VẪN KHÔNG biết đến bà!''
7- Xin nêu ví dụ khác về liên từ CHO TỚI KHI: ''Tôi không hề ăn nằm với vợ CHO TỚI KHI cô ta lìa đời.'' Người đọc KHÔNG thể hiểu câu ấy theo nghĩa nầy: Sau đó, tôi có ăn nằm với vợ mình! Mệnh đề ''CHO TỚI KHI bà sinh một con trai'' cũng có nghĩa là Trinh Nữ ĐÃ SINH RỒI!!!

IV- Luca 1,34
A- Tin Mừng theo Luca 1,34 là lý do CHÍNH khiến Thánh Giuse phải TÔN KÍNH lời KHẤN của Trinh Nữ! Nàng có kể lại cho Thánh Luca biết về nội dung Truyền Tin, nhất là câu nầy: ''Điều ấy (sẽ) xảy ra làm sao VÌ tôi CHẲNG biết đến nam nhân nào cả?'' thì huống chi là với Dưỡng Phụ Giuse!!! (Nhắm tránh sự ngộ nhận về dấu hỏi, có người dịch theo cách này: ''Sự ấy sẽ xảy ra làm sao được? Vì tôi không biết đến nam nhân nào cả! How shall that be? For I know no man!'')
B- Thể PHỦ ĐỊNH KHẲNG ĐỊNH ''chẳng biết đến nam nhân nào cả!'' (know NO man) ở thì HIỆN TẠI có giá trị cho hôm qua, hôm nay, ngày mai và SUỐT đời Trinh Nữ.
C- Trạng từ nghi vấn ''LÀM SAO'' (như thế nào; how) KHÔNG nêu lên sự hoài nghi của Trinh Nữ về việc Nàng SẼ, SẮP thụ Thai là Con của ĐẤNG TỐI CAO, mà chỉ là ý Nàng muốn biết CÁCH Thiên Chúa Toàn Năng thực hiện PHÉP LẠ ẤY nơi Nàng, tức là khác với ''luật sinh lý tự nhiên'' giữa nam và nữ!!!

V- Lý do Dưỡng Phụ Giuse tôn kính sự Đồng Trinh của Mẹ Chúa Cứu Thế
Là người công chính, Thánh Giuse biết rất rõ về Thánh Điện trong Cựu Ước như sau:
A- Êdêkien 44,1-3: Cổng của Thánh Điện phải đóng lại, chẳng được mở! Không ai vào cổng ấy vì Giavê Thiên Chúa của Israel đã qua đó!
B- Xuất Hành 40,34-35: ''Môsê không thể vào Lều Hội Ngộ vì mây đậu lại ở trên, Vinh Quang Chúa đầy tràn Nhà Tạm!''
C- Dothái 9,3:
Ở tiểu đoạn ấy, Thánh Phaolô gọi Nhà Tạm trong Cựu Ước là ''Nơi Cực Thánh.'' thì huống chi Dưỡng Phụ Giuse ngắm nhìn Trinh Nữ là ĐỀN THỜ sống động trong Tân Ước!!!

VI- Lời kết
Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II dạy: Nếu Trinh Nữ có ý định ăn ở với Giuse trong tương lai thì hoàn toàn CHẲNG có lý do khiến Nàng đặt câu hỏi: ''Điều ấy (sẽ) xảy ra làm sao VÌ tôi CHẲNG biết đến nam nhân nào cả?''
Lạy Mẹ, Mẹ là Bà có Phước hơn mọi người nữ nên TRÁI của Lòng Mẹ cũng có Phước! Đấng Toàn Năng đã làm cho Mẹ những ĐIỀU CAO CẢ! Trong đó, có điều TIÊN QUYẾT này: Mẹ Đồng Trinh trọn đời (Tôi KHÔNG biết đến nam nhân nào cả!) để Mẹ xứng đáng là Thân Mẫu trong Thánh Gia Thất, là Mẫu Hậu trong Vương Quyền vô tận của Chúa Giêsu. (Luca 1,33)

Đức Quốc, 15.4.2016
Đaminh Phan văn Phước

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2016

CỔ TÍCH LÀ CÓ THẬT ?




7 địa điểm sau đây có cảnh đẹp mà có thể bạn không nghĩ rằng nó tồn tại giữa đời thật, không phải truyện cổ tích. Ngắm những ảnh này, hy vọng bạn sẽ quên hết mọi mệt mỏi.

Xem những cảnh này bạn sẽ tin cổ tích là có thật!

1. Những thảm hoa tulip rực rỡ ở Hà Lan
Nhắc đến Hà Lan, chắc hẳn bạn sẽ nghĩ ngay đến những thảm hoa tulip rực rỡ với nhiều màu sắc khác nhau.
Đến với khu vườn Keukenhof nổi tiếng của Hà Lan, nhiều người sẽ tin rằng mình đang lạc vào 1 thế giới thần tiên.
Những cánh đồng hoa tulip nở rực rỡ, đầy màu sắc ở Hà Lan
Những cánh đồng hoa tulip nở rực rỡ, đầy màu sắc ở Hà Lan
Không ít người cho rằng khi ngắm những thảm hoa từ trên cao họ thấy như đang đọc những câu truyện tranh đầy màu sắc của trẻ nhỏ.
Còn với những ai đã từng mê mải phim “Phù thủy xứ Oz” thì chắc hẳn sẽ đều công nhận rằng những thảm hoa rực rỡ này chẳng khác gì cảnh đẹp bước ra từ trong phim.
Người Hà Lan trồng hơn 9 tỷ bông hoa tulip mỗi năm và 2/3 số hoa này được xuất khẩu, chủ yếu sang Mỹ và Đức.
Người Hà Lan trồng hơn 9 tỷ bông hoa tulip mỗi năm và 2/3 số hoa này được xuất khẩu, chủ yếu sang Mỹ và Đức.

Thoạt nhìn những bức ảnh này, người ta sẽ tưởng nó là một bức tranh được tạo ra bởi những chiếc bút chì màu đủ sắc. Nhưng thực tế, đó là những cánh đồng hoa tulip Hà Lan nổi tiếng.
2. Vương cung thánh đường Sagrada Familia
Vương cung thánh đường Sagrada Familia không chỉ là một trong những điểm du lịch hấp dẫn nhất của Barcelona, Tây Ban Nha mà còn là biểu tượng của đất nước này, với kiến trúc độc nhất vô nhị trên thế giới.
Vương cung thánh đường Sagrada Familia nổi tiếng ở Tây Ban Nha.
Vương cung thánh đường Sagrada Familia nổi tiếng ở Tây Ban Nha.
Những ngọn tháp của vương cung thánh đường được xây cao như thống lĩnh cái nhìn ở mọi góc chân trời của Barcelona.
Cùng với phong cách kiến trúc Art Nouveau, những ngọn tháp đã tạo thành hình lâu đài cát, tạo dựng khung cảnh của gia đình thiêng liêng: Chúa Jesu, Đức mẹ Maria và thánh Giuse.
Vương cung thánh đường Sagrada Familia đẹp ở mọi góc nhìn.
Vương cung thánh đường Sagrada Familia đẹp ở mọi góc nhìn.
Không ít người khi đã đến đây thì đều chia sẻ rằng khi hòa quyện cùng với ánh sáng, thánh đường Sagrada Familia đẹp kỳ vĩ ở mọi góc nhìn. Và thực sự họ tin rằng chỉ có thể là thế giới thần tiên mới có 1 nơi đẹp đến vậy.
3. Hồ District, Anh
Hồ District nằm ở tỉnh Cumbria ở Tây Bắc nước Anh. Đây là công viên quốc gia lớn nhất của xứ sở sương mù này.
Điểm hấp dẫn ở nơi đây chính là khung cảnh đẹp ấn tượng của hồ và núi đồi do sự ăn mòn của băng tuyết.
Hồ District ở Anh – 1 địa điểm du lịch đẹp như tranh vẽ.
Hồ District ở Anh – 1 địa điểm du lịch đẹp như tranh vẽ.
Một buổi sáng sớm tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên trong ngày còn chưa kịp chiếu rọi thì rất nhiều du khách đã thức giấc bởi họ không thể không lay động trước cảnh đẹp như bức tranh đang dần dần hiện rõ qua lớp sương mù.
Hồ District ở Anh – 1 địa điểm du lịch đẹp như tranh vẽ.
Hồ District ở Anh – 1 địa điểm du lịch đẹp như tranh vẽ.
4. Hồ Sørvágsvatn – Hồ trên các cạnh của Trái Đất?
Từ xa xưa, tại quần đảo Faroe huyền ảo có 1 vùng hồ nổi tiếng với vẻ đẹp tuyệt với có tên là Sørvágsvatn hay còn gọi là hồ Leitisvatn.
Điểm đặc biệt của hồ là nó nằm cheo leo trên một vách đá dựng đứng trên mặt nước biển.

Hồ Sørvágsvatn hay còn có tên là hồ Leitisvatn.
Hồ Sørvágsvatn hay còn có tên là hồ Leitisvatn.
Rất nhiều người tin rằng hồ nằm ở vị trí rất cao so với mực nước biển nhưng thực chất đó chỉ là ảo ảnh quang học. Thực tế, hồ chỉ cao hơn mặt nước biển 30m.
5.Thác nước Lysefjorden, Na Uy
Đất nước Na Uy nổi tiếng với những thung lũng sâu và những vịnh hẹp chứa đầy nước biển, mang đến vẻ đẹp đáng kinh ngạc.
Một trong số những nơi từng được ví như trong truyện cổ tích ở Na Uy chính là thác nước Lysefjorden. Đây cũng là địa điểm được các nhà sản xuất phim Hollywood đưa vào phim nhiều nhất.
Thác nước Lysefjorden đẹp như trong truyện cổ tích ở Na Uy.
Thác nước Lysefjorden đẹp như trong truyện cổ tích ở Na Uy.
Nếu ai đó đủ can đảm thì chắc chắn sẽ không bỏ qua cảm giác ngắm cảnh đẹp của dãy Pulpit rock thuộc quần thể thác Lysefjorden từ độ cao 600m.
6. Lâu đài Neuschwanstei, Đức
Có lẽ hiếm có lâu đài nào lãng mạn như Neuchswanstein, mà khi chiêm ngưỡng nó, ai ai cũng đều dội lên một niềm ao ước được hóa thân thành các hoàng tử và công chúa trong những câu chuyện cổ tích sống trong tòa lâu đài lãng mạn này.
Lâu đài gợi cảm hứng cho nhiều truyện cổ tích.
Lâu đài gợi cảm hứng cho nhiều truyện cổ tích.
Lâu đài Neuschwanstein nằm trong địa phận của làng Schwangau gần thị trấn Füssen thuộc bang Bavaria ở miền nam nước Đức, cách thành phố Munich khoảng 125 km. Đây là một trong những điểm du lịch nổi tiếng nhất của Đức.
Điều khiến Neuschwanstein khác hẳn với các lâu đài khác là nó là sự hòa quyện của nhiều lối kiến trúc, là sự kết hợp hài hòa giữa cái thực và mộng tưởng, đặc biệt là nó gợi lên một nét đẹp thơ mộng trữ tình, khiến ai đã một lần nhìn thấy đều không thể quên.
Không chỉ vào những thời gian khác trong năm, mà ngay chỉ trong một ngày, du khách có thể được chứng kiến vẻ đẹp muôn vẻ của lâu đài:
Ẩn hiện bồng bềnh huyền bí trong sương sớm, tráng lệ nguy nga như trong truyện cổ tích trong ánh nắng mặt trời, và dịu dàng lãng mạn trong ánh hoàng hôn.
Lâu đài được sử dụng làm hình mẫu cho các lâu đài trong công viên Disneyland và cũng là nơi quay nhiều phim cổ tích. Walt Disney sử dụng hình ảnh lâu đài nhìn từ phía bắc làm biểu tượng của Disneyland.
7. Tòa nhà Krzywy Domek, Ba Lan
Với những ai đã từng thích thú câu chuyện Alice ở xứ sở thần tiên thì chắc hẳn đều không tin rằng một địa điểm nổi tiếng trong truyện lại có mặt ngay trong đời thực.
Đó là tòa nhà Krzywy Domek (Crooked House) - một phần của trung tâm mua sắm Rezydent, Sopot (Ba Lan) được thiết kế với những “đường cong uốn éo”.
Tòa nhà “uốn éo” ở Ba Lan
Tòa nhà “uốn éo” ở Ba Lan
Không ai có thể nghĩ rằng nó lại được làm từ vật liệu xây dựng cứng cáp như xi măng, cốt thép vì mọi thứ dường như rất “uốn lượn”. Nhiều người nói dường như có một bàn tay khổng lồ nào đó bóp méo ngôi nhà.

(Nguồn : soha.vn)

Thứ Năm, 21 tháng 4, 2016

DẠY CON SỐNG TRUNG THỰC - TƯỞNG KHÓ MÀ LẠI DỄ


Muốn dạy con sống trung thực, trước tiên bố mẹ hãy dạy con trung thực với cảm xúc của chính mình để từ đó biết trung thực trong suy nghĩ và hành động. Việc này tưởng khó mà lại rất dễ.


TS Vũ Thu Hương chia sẻ với các ông bố bà mẹ trên Facebook của mình về vấn đề dạy con sống trung thực rất đơn giản nhẹ nhàng mà lại có tính thuyết phục lớn như sau:

“Có lẽ việc dạy con sống trung thực là việc mà ai cũng cảm thấy vô cùng cần thiết nhưng lại luôn có nhiều lý do để không thực hiện. Sống vài chục năm ở đời, các cha mẹ đều biết sự trung thực quá nhiều khi sẽ giết chết các mối quan hệ, giết chết tình cảm và thậm chí giết chết cả những con người.

Vậy sống trung thực thế nào để mọi việc vẫn ổn là câu hỏi mà ngay người lớn cũng nhiều khi lúng túng nữa là bọn trẻ. Theo tôi, chúng ta phân biệt ra 2 dạng trung thực: trung thực với người khác và trung thực với chính mình. Việc đầu tiên là trung thực với chính mình thì theo tôi chúng ta phải khẳng định là nên làm. Vậy sẽ làm thế nào?

1. Trung thực và tôn trọng cảm xúc của chính mình: Các bạn có thể có cảm giác bực bội, ghen tị… những cảm xúc không đẹp lắm khi gặp một tình huống gì đó. Hãy trung thực là chúng ta có cảm xúc đó, tôn trọng nó, thừa nhận nó.

Từ cảm xúc đến hành động khá xa. Vì thế, trước khi hành động mọi việc, hãy bỏ qua những cảm xúc đó và trung thực suy nghĩ xem có nên hành động như vậy không. Chính sự trung thực này sẽ giúp chúng ta ngăn chặn được những hành vi bộc phát nhiều khi là không phù hợp hoặc có thể nói là gây hậu quả xấu.
Dạy con sống trung thực – tưởng khó mà lại rất dễ
Bố mẹ nên bắt đầu bằng việc dạy con trung thực với cảm xúc của chính mình (Ảnh internet)

Vì thế, hãy dạy con trung thực với cảm xúc của chính mình bằng cách thừa nhận: “Con đang cáu, con đang bực, con đang ghen tị… điều đó cũng chấp nhận được, miễn là con đừng nói xấu, đừng hành hung, đừng hại ai cả.” Khi con nhận được thông điệp đó. Con sẽ biết lắng nghe và trung thực với cảm xúc của con.

2. Trung thực với những va vấp của chính mình: Thừa nhận thất bại không hề đơn giản, thừa nhận ta đã sai còn khủng khiếp hơn. Nhưng sự thừa nhận đó chính là bài thuốc hữu hiệu để chữa trị cho ta một khiếm khuyết nào đó.

Con người không ai tốt đẹp 100%. Thừa nhận mình sai cũng là thừa nhận mình là con người. Cố gắng chỉnh sửa sai lầm đó sẽ tốt đẹp hơn là không hề làm sai điều gì.

Vì thế, cha mẹ hãy cùng ngồi xuống với con, nói chuyện thật lâu với con, kiên trì phân tích cho con hiểu là con đã sai ở đâu, con đã không đúng chỗ nào và chỉ ra cho con các con đường sửa sai.
Dạy con sống trung thực – tưởng khó mà lại rất dễ
Khi con mắc sai lầm đừng nên chỉ trích, hãy kiên trì phân tích cho con hiểu (Ảnh internet)

Việc lựa chọn cách sửa sai là quyền của con. Cha mẹ cần tôn trọng điều đó. Ngoài ra, chính cha mẹ cũng phải trung thực thừa nhận những sai lầm của mình để con có thể nhìn theo và học hỏi. Thừa nhận sai lầm cũng là bước giúp cha mẹ rời bỏ cái ngai cao vút để đến gần với con hơn, làm bạn cùng con.

3. Trung thực trong suy nghĩ: Nhận diện chính xác bản thân, yêu thương nhưng không quá đề cao bản thân sẽ giúp chúng ta đỡ va vấp hơn. Với con trẻ, việc này quả thật không đơn giản.

Trẻ có suy nghĩ mình rất to, mình là nhất. Cha mẹ cho con làm quen nhiều hơn nữa với các bạn cùng trang lứa, cho con hiểu biết về lịch sử Việt Nam và thế giới. Khi con hiểu rõ hơn về cộng đồng, con sẽ biết cách điều tiết cảm xúc và nhận thức rõ về bản thân.
Dạy con sống trung thực – tưởng khó mà lại rất dễ
Đừng nên khen ngợi hoặc nghĩ con quá giỏi giang (Ảnh internet)

4. Trung thực trong hành động: Các bạn nhỏ cũng như cha mẹ hãy nói KHÔNG với các hành vi xấu như quay cóp, xem trộm bài bạn, chạy điểm, chạy trường,…. Những hành vi thiếu trung thực sẽ tích góp lại để hình thành nhân cách KHÔNG TRUNG THỰC cho chính bản thân chúng ta và tạo cho người khác cảm giác THIẾU TIN TƯỞNG.

Một chút không hài lòng về điểm số, một tập thể lớp, trường không thật sự hấp dẫn,… là cái giá cần thiết chúng ta phải trả cho việc học tập thiếu tập trung. Đã trả giá rồi, thì việc sửa sai sẽ dễ hơn. Còn nếu thấy con sảy chân, cha mẹ chạy chọt cho con vào trường khác, lớp khác, vô tình sẽ dạy con tính THIẾU TRUNG THỰC.

5. Đề cao tính trung thực: Khi con phạm lỗi nhưng đã trung thực nhận lỗi, cha mẹ cần ngay lập tức ghi nhận thái độ trung thực của con. Hãy khích lệ con, thậm chí thưởng cho con một cái ôm ấm áp khi thấy con đã trung thực thừa nhận sai lầm của chính mình. Điều này sẽ giúp trẻ dũng cảm hơn nữa đấy nhé.

Đó là trung thực với bản thân, còn với người khác thì sao. Chúng ta cần phân biệt rõ hai trường hợp: nên và không nên nói thật. Phần lớn các trường hợp là nên nói thật. Nhưng cách nói thật phải làm sao để mọi người đỡ bị tổn thương.

Những cách nói khác nhau sẽ đem lại cảm xúc rất khác nhau. Ví dụ: “Sao mày ngu thế?” và “Con là một em bé rất dễ thương, tuy nhiên, việc này con làm chưa chính xác lắm. Có thể xem lại được không?”.

Hai cách nói khác nhau sẽ đem lại cảm xúc rất khác nhau. Chính bản thân cha mẹ kiềm chế xúc phạm, chỉ trích con cái, lựa lời nói với con, cũng sẽ là bài học tốt để con học cách góp ý cho người khác nhẹ nhàng và tế nhị hơn.
Dạy con sống trung thực – tưởng khó mà lại rất dễ
Cách nói của bố mẹ tác động rất nhiều đến cảm xúc của con (Ảnh internet)

Về những tình huống quá khó nói, quá nhạy cảm, thay vì nói dối, các bạn nhỏ chỉ cần im lặng. Khi bị hỏi dồn dập, chúng ta có thể sử dụng các câu từ chối nhẹ nhàng như:

“Cháu nghĩ cháu không phải là người thích hợp để nói ra chuyện này” hoặc “Cháu nghĩ đây chưa phải là thời điểm phù hợp để bàn đến vấn đề này, chúng ta có thể bàn lại sau”. Đây chính là sự trung thực rõ ràng nhưng không gây tổn thương cho bất cứ ai.

Dạy con trung thực chẳng đơn giản và chẳng phải lúc nào mình cũng làm được. Nhưng sống thật, trung thực sẽ cho tâm hồn chúng ta thanh thản cho dù sự việc xảy ra thế nào.

Theo Facebook TS Vũ Thu Hương

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

BÀI HỌC VỀ LÒNG TRUNG THỰC

Người trung thực trước mắt có vẻ thiệt thòi nhưng cái mà họ nhận được luôn lớn hơn mong đợi, đó là sự tin tưởng của mọi người.


Có một câu chuyện kể rằng: Ngày nọ, ông lão ăn xin gõ cửa một lâu đài tráng lệ. Ông nói với người quản gia: "Vì tình yêu của Chúa, xin hãy bố thí cho kẻ nghèo này". Người quản gia trả lời: "Tôi phải hỏi ý kiến bà chủ đã". Bà chủ là một quý bà hà tiện, bà nói: "Hãy cho ông lão tội nghiệp một ổ bánh mì. Một thôi nhé. Đưa bánh ngày hôm qua ấy".

Ông lão trở về gốc cây nơi trú ngụ cả ngày lẫn đêm, ngồi xuống lôi ổ bánh vừa xin được ra ăn. Đột nhiên, răng ông cắn phải vật gì đó rất cứng. Ông lão hết sức ngạc nhiên khi phát hiện ra chiếc nhẫn vàng nạm kim cương mặt ngọc trai.

Lòng trung thực luôn được đền đáp xứng đáng. (Ảnh minh họa)

"Mình thật may mắn!", ông lão nghĩ thầm. "Mình bán chiếc nhẫn này đi và sẽ có đủ tiền trong một thời gian dài". Thế nhưng, lòng trung thực của ông lão ngay lập tức ngăn ý định đó lại: "Không, ta sẽ tìm chủ nhân của chiếc nhẫn và trả lại cho họ".

Bên trong chiếc nhẫn có khắc hai chữ "J. X". Ông lão liền đi thẳng đến cửa hàng và tìm hỏi cuốn niên giám điện thoại. Cả thị trấn chỉ có mỗi một gia đình có tên bắt đầu bằng chữ "X" là gia đình Xofaina.

Quyết tâm sống trung thực, ông lão vội đi tìm nhà Xofaina. Và rất bất ngờ vì đó chính là gia đình đã cho ông ổ bánh. Ông nói với người quản gia: "Tôi tìm thấy chiếc nhẫn vàng trong ổ bánh ngài mới cho tôi". Bà chủ vui mừng khôn xiết: "May quá, tìm được chiếc nhẫn bị mất tuần trước rồi. Ta đã làm rơi nó khi coi thợ nhào bột làm bánh. Chữ 'J.X' là tên viết tắt tên của ta, Josermina Xofaina".

Sau một hồi suy nghĩ, bà chủ nhà nói: "Hãy cho ông lão tội nghiệp đó bất kỳ cái gì ông ấy muốn, miễn là đừng đắt quá". Ông quản gia quay qua hỏi ông lão: "Vì hành vi cao thượng, ông muốn nhận được phần thưởng gì?".

Ông lão ăn xin nói: "Cho tôi một ổ bánh mì. Thế là đủ cho tôi rồi". Thấy ông không có lòng tham, bà chủ bỗng nảy ra sáng kiến giữ ông lại để trông nom kho trong nhà. Từ đó bà hoàn toàn an tâm không bao giờ còn sợ mất trộm. Còn ông lão thì có việc làm đến suốt đời.

Bài học về lòng trung thực là câu chuyện chưa bao giờ cũ, thậm chí trong cuộc sống hiện nay điều đó lại còn là một câu hỏi lớn. Sống trung thực đồng nghĩa với hy sinh, can đảm, trả giá, thậm chí đôi khi còn chịu nhiều thiệt thòi, mất mát nhưng điều đó hoàn toàn xứng đáng đế sống ý nghĩa hơn là việc chỉ lo được gì và mất gì? Người trung thực trước mắt có vẻ thiệt thòi nhưng những cái mà họ nhận được luôn lớn hơn mong đợi, đó là sự tin tưởng của mọi người.
Chương trình Thức dậy Hà Nội (Đài PT&TH Hà Nội)




Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

SUY NGẪM VỀ THÓI GIẢ DỐI CỦA NGƯỜI VIỆT



Gần đây, trong nhiều mặt sinh hoạt đời thường, người ta cảm nhận rõ hơn sự giả dối, gian dối đang ngày càng trở nên phổ biến. Nhưng phải làm gì trước sự giả dối thì gần như người Việt mình vẫn chưa có thói quen hành xử đúng mực với nó.
“Ngụy thiện”?
Có khi biết rõ cái đang diễn trước mặt mình quá ư giả dối, nhưng lại sợ “vạch áo cho người xem lưng”, sợ “xấu chàng hổ ai”, nên sự giả dối, bất lương càng có đất để sống dai và biến tướng.
Giả dối luôn song hành với sự hèn yếu, thiếu tự tin nơi nhân cách, chuyên môn của chính mình. Một khi thước đo nhân cách bị đánh mất thì họ sẽ tìm cách bưng bít và ngăn che sự thật. Biểu hiện rõ nhất của sự giả dối, dối trá là bên ngoài người ta có thể đóng vai làm “nhà từ thiện” nhưng bên trong thì ra sức tiêu thụ hàng quá đát, hàng độc hại để thu lợi bất chính.
Không ít người sẵn sàng làm chứng gian cho nhau, hoặc ngậm miệng cho qua mọi chuyện để cầu toàn, hưởng lợi… Vì thế giả dối luôn song hành với tâm lý xấu che, tốt khoe và sợ sự thật. Trong các quan hệ ứng xử, một khi người ta thiếu lòng tự trọng và sợ sự thật, thì đó là lúc sự giả dối phát tác và bắt đầu gây hại.
Cũng cần phân biệt thêm giữa nói dối, giả dối và gian dối. Nói dối phần nhiều liên quan đến cái miệng, nhưng giả dối và gian dối thì vượt xa sự bất lương của cái miệng. Vì nó còn là thủ đoạn được thúc đẩy ngay trong hành động và ý nghĩ gây hại.
Nói thì dễ, làm thì khó. Nói dối không chỉ là nói sai sự thật, quá sự thật mà còn là nói hoa mỹ, khoa trương, thêu dệt, nói vô bằng. Đằng trước nói phải sau lưng nói trái, nói ác độc gây thù hận, đổ vỡ… Nói dối và làm dối có tác hại ở những mức độ khác nhau, nhưng nếu cả nói dối và làm dối cùng bị ý thức điều khiển thì cụôc sống sẽ phát sinh nhiều bất ổn.
Việc thích nghe khen, nghe nịnh, nghe tâng bốc cũng ít nhiều tiếp tay cho sự giả dối. Giả dối tạo ra sự mất mát niềm tin trong xã hội, một khi ai đó cứ mở miệng ra là rao giảng đạo đức, nhưng cách hành xử thực tế thì luôn đi về phía ngược lại. Hệ thống quản trị xã hội đến lúc nào đó sẽ đối mặt với khủng hoảng một khi các giá trị đạo đức bị bất tín. Nói như dân gian: “Trăm năm tích đức tu hành, một nhời thất đức công trình đổ đi”…
Thông thường, đứng trước sự giả dối nhất thời, người ta sẽ quy ngược và tẩy chay cả quá trình “tích đức” lâu dài trước đó. Vì thế thành tích quá khứ cũng khó “đỡ” nổi cho cái hiện tại trần trụi, nhiều khuyết tật này. Nhưng nếu ai dũng cảm nhận trách nhiệm, không đổ lỗi, thì họ sẽ có cơ hội phục dựng lại hình ảnh nhân cách của mình, xây dựng niềm tin vào sự tốt đẹp cho cộng đồng.
Nếu dùng quyền lực, tiền bạc để bao che tội lỗi, thì sẽ tạo ra cho đời sống ứng xử một thứ lo ngại hữu hình, rằng sự thật không những không được phơi bày mà còn để cho sự giả dối ngang nhiên công phá vào thành trì niềm tin con người.
Khi các mối quan hệ xã hội xảy ra sự mất niềm tin ở diện rộng đối với nhau thì người ta dễ dàng phân tuyến và củng cố cho cái nhìn đối lập “yêu nên tốt ghét nên xấu” của mình. Do đó, những cơ hội để người ta điều chỉnh và tương thông với nhau sẽ bị sự thành kiến ngăn chặn.
Rõ ràng cái nhìn “yêu nên tốt ghét nên xấu” của người Việt mình chưa sửa chữa được cái khuyết điểm lịch sử trong việc “định nghĩa” con người là thiện hay ác, có thể sửa chữa hay không. Đây cũng là quan điểm không thống nhất của Nho gia và Pháp gia trong lịch sử cai trị mà Việt Nam từng chịu ảnh hưởng.
Pháp gia nghĩ ra mọi điều luật để tăng tối đa các công cụ cai trị có lợi cho vương quyền, trong khi Nho gia thì gia giảm và bổ sung nhiều các phép tắc đạo đức, thậm chí ở một mức độ khó tin như “mệnh trời”. Cũng vì đổ hết cho mệnh trời, nên lời nói và thực hành ít đi đôi với nhau.
Khi chữ “trung” được đẩy lên mức cao nhất (trung thần bất sự nhị quân), thì đặc quyền của giới quý tộc gần như không có điểm dừng, trong khi dân chúng phải chịu đủ mọi thứ khắc chế. Hàng nghìn năm dân tộc ta phải sống chung với cái không có thật là “mệnh trời”, một dạng “nguỵ thiện” trong cai trị.
Sẽ rất khó khăn để nói thẳng, nói thật trong những trường hợp ứng xử xã hội thiên về lối sống duy cảm kiểu “yêu nên tốt ghét nên xấu”. Và đó là lý do pháp luật khó được thực thi và sự thật luôn bị đẩy vào góc khuất.
Còn nhiều cái không có thật, cái ảo tưởng vẫn tiếp tục cai trị trong đầu óc con người, nên người ta buộc phải học cách để sống chung với nó. “Nguỵ thiện” là lấy cái học đạo đức giả làm nền cho ứng xử, khiến cho người ta thích nghe những lời tâng bốc và luôn sợ hãi trước sự thật.
Giả dối – ý thức bị cái ác chế ngự hoàn toàn
Theo quan điểm của đạo Phật, rất khó để có những lời nói dối không gây hại cho ai, nên nói dối dù ở mức độ nào vẫn phải dẫn đến “quả báo” mất mát niềm tin. Nói dối có nhiều cấp độ nặng nhẹ khác nhau, nhưng giả dối thì được huấn tập vào trong tính cách, đến một lúc lấn lướt và trở thành cái đối lập với sự chân thật, công lý.
Có nhiều tình huống người ta phải nói dối, nhưng đó không phải là sự giả dối. Giả dối có cấp độ cao hơn nhiều nói dối, vì ở đó ý thức đã bị cái ác chế ngự hoàn toàn.
Trong vế tâm lý “ghét nên xấu”, người ta dễ dàng nuôi dưỡng ý định gây tổn hại cho đối phương. Thậm chí, chỉ cần nghe đối phương gặp khó khăn thì họ cũng coi đó là cơ hội để vui sướng, ăn mừng. Ngay cả việc dùng công cụ bạo lực để hại người cũng được xem như một thứ niềm vui. Đôi lúc người ta còn tranh luận: “Tôi chỉ mới có ý định giết người thôi, còn đã có ai chết đâu mà tôi bị coi là phạm tội giết người”.
Theo quan điểm của đạo Phật, mọi hành động được dẫn dắt bởi ý thức sẽ quyết định nghiệp mà họ phải trả. Trong trường hợp này, dù người kia chưa giết người thì tội giết người cũng đã thành lập, vì ý thức trung tâm đã bị cái ác kiểm soát. Đạo Phật gọi đó là tự tác, giáo tha tác, kiến tác tuỳ hỷ (tự tay mình giết, bảo người khác giết, thấy người khác giết mà vui theo).
Dù ở tình huống phải giết một để người cứu vạn người thì vẫn phải chịu qủa báo giết người, không gì có thể bù lấp được cho hành vi cố sát. Vì giết cái ác trong một con người chỉ là giết một vế của con người, còn đang tâm giết cả con người là giết luôn cái thiện, không cho người khác cơ hội để sống và sửa chữa.
Khi ý thức thù nghịch phân tuyến và trở thành định kiến trong ứng xử xã hội thì sẽ tạo ra một môi trường giáo dục ít khoan dung và hoà giải. Một khi lòng từ bi không phải là sức mạnh thì càng sử dụng bạo lực, càng cho thấy sự sợ hãi. Phản ứng của sự sợ hãi chính ngăn che sự thật, khiến người ta không thấy được hành vi gây tổn hại, nhất là khi ý thức đã bị sự hiềm thù, đối đầu kiểm soát.
Trong nhiều trường hợp, pháp luật và nhân nghĩa đời thường không gặp gỡ nhau. Và xã hội “nguỵ thiện” là xã hội mà ai cũng tự cho rằng mình là “chân lý”. Ngay cả tôn giáo, một nơi được xem là có nhiều bài học đạo đức nhất, mà sự chết chóc, thù hận do xung đột tôn giáo cũng không hề giảm.
Pháp luật và đạo đức có đầy đủ các mức độ để kiểm soát hành vi, duy trì trật tự xã hội, nhưng nó sẽ trở nên “nguỵ thiện” khi những người tạo ra nó sống bằng hành vi đạo đức giả, thiếu vắng sự soi chiếu nội tâm và kiểm soát ý thức. Song những bất ổn xã hội là một tương quan rộng lớn, trong đó có cả tâm thức khơi mào cho những nghi kỵ, thù hận, khắc sâu và đưa đẩy những mối họa tham sân si lớn hơn của con người để tranh giành ích lợi và ảnh hưởng, đôi khi chỉ để thỏa mãn cái tự ngã nhất thời.
Tính giả dối và căn bệnh sợ sự thật
Trong lịch sử, Pháp gia và Nho gia ra sức bảo vệ vương quyền bằng đủ mọi quy định pháp luật và quy chuẩn đạo đức. Tuy nhiên, đạo đức tôn giáo và pháp luật trong tình huống cụ thể nào đó lại không có cùng tiếng nói với nhau.
Bởi “đạo đức nguỵ thiện” và “pháp quyền mánh khoé” đều có những mặt lợi hại, nhưng bao nhiêu thế kỷ nay nó chỉ dừng ở mức khắc chế và thúc ước nhau, chứ không bao giờ triệt tiêu nhau. Và khi lợi ích được dàn xếp, nó sẽ tìm cách xích lại gần nhau.
Người Việt mình có một hạn chế là thấy cái gì đó mới là vồ vập, nhưng không theo đuổi cái gì cho đến nơi đến chốn. Thế nên không ít lần tiếp nhận tư tưởng khác, nhưng ít tiếp nối và thừa kế những tinh hoa của nó. Nói chung là thiếu một cái nhìn tương quan toàn diện.
Một giới hạn khác là luôn tỏ ra sợ hãi khi phải thừa nhận những sai lầm. Vì thế dù pháp luật có quy định chi tiết thì người ta cũng không đủ tự tin để giải quyết dứt điểm, tạo nên những thái độ lừng khừng, lưng chừng, nửa vời, nhìn trước ngó sau để bảo toàn cho mình. Quy hoạch chiến lược ở ta yếu cũng chính vì tính cách ăn xổi ở thì, thiếu bản lĩnh tự tin này.
Có người quan tâm hỏi người bạn của mình rằng: “Nghe nói anh bị ung thư phải không?”. Người bạn trả lời: “Không, tôi không có bệnh gì cả”. Một thời gian ngắn sau người kia thấy anh bạn của mình qua đời vì bệnh ung thư, bèn chặc lưỡi: “Rõ ràng anh ta chết vì ung thư mà cứ bảo mình không có bệnh gì?”. Việc chết đến nơi rồi mà vẫn không thừa nhận mình có bệnh. Đó là bệnh gì, nếu không phải là bệnh sợ hãi sự thật.
Sợ sự thật, sợ phải tiếp cận, đối mặt với sự thật sẽ là con đường ngắn nhất dẫn đến tự huỷ hoại.
Trong một bài báo, nhà báo Hữu Thọ có nói: “Muốn nghe được lời nói thật là phải công phu lắm, phải thành tâm lắm. Hãy rửa tai để nghe lời nói thật vì không có lời nói thật nào mà không có vị chua chát. Để bệnh nói dối tràn lan chủ yếu là tại người nghe”.
Có sự thật nào thật hơn những phát biểu ấy? Đến nỗi Giáo sư Hoàng Tuỵ phải thốt lên: “Sự giả dối đang là mối nhục lớn”. Nhưng ai là người đi đầu trong nhận thức “biết nhục” để xã hội không nhục, thì còn tuỳ vào việc có người nghe được lời nói thẳng và nghe được sự thật hay không.
Cái thói quen ứng xử “yêu nên tốt, ghét nên xấu” cũng khơi mào cho việc dung dưỡng sự giả dối, đánh tráo khái niệm và làm sai lệch nhận thức. Khi không còn niềm tin ở nhau, xã hội ở tất cả các phía ghét yêu đều muốn giành phần thắng về mình bất chấp cả “lời nói dối”, bất chấp việc bẻ chữ, bẻ nghĩa để gây bất lợi cho đối phương. Đó cũng là hình ảnh sinh động nhất của một xã hội đang dạy nhau dối trá.
Tuy nhiên cũng cần phải hiểu, vì còn có người giữ vai trò cầm cân nảy mực ưa nói dối, làm dối, nên người khác cũng dùng chính cách ấy để chống lại họ. Như vậy, nhẽ ra chúng ta có được một xã hội có đủ người nói thẳng, nói ngay, nói đúng sự thật, có đủ người nghe thẳng, nghe ngay, nghe đúng sự thật…, thì vì định kiến “truyền thống”, “chủ nghĩa”, “tôn giáo”, ngay cả những người được xem là nói được, viết được để tác động đến dư luận xã hội cũng rơi vào hoạt cảnh dối trá…
Khi những cái dối trá ấy gặp nhau, đối chọi nhau thì làm gì có một xã hội đàng hoàng đúng nghĩa. Một khi cái sự gian dối bị đẩy vào góc khuất, đẩy vào bí mật quá lâu thì sẽ tạo ra sự bất tín. Theo quan điểm của đạo Phật, nói dối bất cứ điều gì đều phải chịu quả báo, và quả báo nhãn tiền là ngay cả khi nói thật nhưng cũng không ai tin.
Truyện kể dân gian có nói đến nhân vật một đứa trẻ, vì muốn đánh lừa người khác để làm vui thích, đã hô cháy nhà để mọi người chạy đến cứu. Nhưng khi trò đó tái diễn vài lần, thì người ta không còn tin vào nó nữa. Cho đến khi nhà nó xảy ra hoả hoạn, nó hô khản cả cổ nhưng cũng không ai thèm để ý để chạy  đến cứu.
Trong lịch sử dân tộc, vua Lý Nhân Tông từng xuống chiếu cầu lời nói thẳng, xét người có tài đức cho quản quân dân. Như thế phải quý trọng sự thật, phải có sự dũng mãnh và lòng khoan dung độ lượng hơn người mới có thể lắng nghe được sự thật, lắng nghe được lời nói thẳng.
Trong các quan hệ xã hội, không dung được người khác thì cũng không dung được mình. Dung người thể hiện ở chỗ biết lắng nghe lời nói thẳng. Không dung được người biểu hiện ở hành vi trấn áp bằng bạo lực và các ứng xử dưới chuẩn khác. Do đó càng sử dụng bạo lực, càng dối trá thì càng lộ ra sự kém cỏi trong nhận thức, cũng như sự sợ hãi, hoảng loạn, mất định hướng trong tinh thần.
Khi bạo lực hành vi, ngôn từ trong xã hội thắng thế thì hành xử của con người ngày càng xa rời các giá trị đạo lý, càng sợ hãi trước sự thật…
Làm sao có thể xây dựng được một quốc gia hùng mạnh, trong sạch khi người ta luôn sợ hãi trước sự thật, tìm mọi cách để ngăn che sự thật.
(Theo Tri Thức Trẻ)

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2016

BÀI HỌC VỀ SỰ DỐI TRÁ

Một cô gái sau khi tốt nghiệp liền sang Pháp, bắt đầu một cuộc sống vừa đi học vừa đi làm. Dần dần, cô phát hiện hệ thống thu vé các phương tiện công cộng ở đây hoàn toàn theo tính tự giác, có nghĩa là bạn muốn đi đến nơi nào, có thể mua vé theo lịch trình đã định, các bến xe theo phương thức mở cửa, không có cửa soát vé, cũng không có nhân viên soát vé, đến khả năng kiểm tra vé đột xuất cũng rất thấp.
Cô đã phát hiện được lỗ hổng quản lí này, hoặc giả chính suy nghĩ của cô có lỗ hổng. Dựa vào trí thông minh của mình, cô ước tính tỉ lệ để bị bắt trốn vé chỉ khoảng ba phần trăm.
Cô vô cùng tự mãn với phát hiện này của bản thân, từ đó cô thường xuyên trốn vé. Cô còn tự tìm một lí do để bản thân thấy nhẹ nhõm: mình là sinh viên nghèo mà, giảm được chút nào hay chút nấy.
Sau bốn năm, cô đạt được tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi của một trường danh giá, cô tràn đầy tự tin đến những công ty lớn xin việc.
Nhưng những công ty này không hiểu vì lí do gì, lúc đầu còn rất nhiệt tình nhưng về sau đều từ chối cô. Thất bại liên tiếp khiến cô tức tối. Cô nghĩ nhất định những công ty này phân biệt chủng tộc, không nhận người nước ngoài.
Cuối cùng có một lần, cô trực tiếp đến bộ phận nhân lực của một công ty, yêu cầu giám đốc đưa ra một lý do vì sao từ chối cô. Kết cục họ đưa ra một lí do khiến cô không ngờ.
“Thưa cô, chúng tôi không hề phân biệt chủng tộc, ngược lại chúng tôi rất coi trọng cô. Lúc cô đến phỏng vấn, chúng tôi đều rất hài lòng với môi trường giáo dục và trình độ học vấn của cô, thực ra nếu xét trên phương diện năng lực, cô chính là người mà chúng tôi tìm kiếm.”
“Vậy tại sao công ty ngài lại không tuyển dụng tôi?”
“Bởi chúng tôi kiểm tra lịch sử tín dụng của cô và phát hiện ra cô đã từng ba lần bị phạt tiền vì tội trốn vé”
“Tôi không phủ nhận điều này, nhưng chỉ vì chuyện nhỏ này, mà các anh sẵn sàng bỏ qua một nhân tài đã nhiều lần được đăng luận văn trên báo như tôi sao?”
“Chuyện nhỏ? Chúng tôi lại không cho rằng đây là chuyện nhỏ. Chúng tôi phát hiện, lần đầu tiên cô trốn vé là khi mới đến đất nước chúng tôi được một tuần, nhân viên kiểm tra đã tin rằng do cô mới đến và vẫn chưa hiểu rõ việc thu vé tự giác, cho phép cô được mua lại vé. Nhưng sau đó cô vẫn trốn vé thêm 2 lần nữa.”
“Khi đó trong túi tôi không có tiền lẻ.”
“Không, không thưa cô. Tôi không thể chấp nhận lí do này của cô, cô đang đánh giá thấp IQ của tôi ư. Tôi tin chắc trước khi bị bắt trốn vé, cô đã trốn được cả trăm lần rồi.”
“Đó cũng chẳng phải tội chết, anh sao phải cứng nhắc như vậy? Tôi sửa là được mà.”
“Không không, thưa cô. Chuyện này chứng tỏ hai điều: Một là cô không coi trọng quy tắc. Cô lợi dụng những lỗ hổng trong quy tắc và sử dụng nó. Hai, cô không xứng đáng được tin tưởng. Mà rất nhiều công việc trong công ty chúng tôi cần phải dựa vào sự tin tưởng để vận hành, nếu cô phụ trách mở một khu chợ ở một nơi nào đó, công ty sẽ cho cô toàn quyền lực phụ trách. Để tiết kiệm chi phí, chúng tôi sẽ không lắp đặt các thiết bị giám sát, cũng như các hệ thống xe công cộng mà cô đã thấy đó. Vì vậy chúng tôi không thể tuyển dụng cô, tôi có thể chắc chắn rằng, tại đất nước chúng tôi, thậm chí cả châu Âu này cô sẽ không thể xin vào được nổi một công ty nào đâu.”
Đến lúc này cô mới tỉnh ngộ và cảm thấy hối hận vô cùng. Sau đó, điều khiến cô ghi nhớ nhất là câu nói cuối cùng của vị giám đốc này: Đạo đức có thể bù đắp cho sự thiếu hụt về trí tuệ, nhưng trí tuệ mãi mãi không thể bù đắp cho sự thiếu hụt về đạo đức.
***
Đạo đức là phẩm chất cơ bản nhất của con người, cũng là nhân cách của một người. Một người dù ưu tú đến đâu nhưng nhân cách có vấn đề, cũng sẽ mất đi niềm tin và sự ủng hộ của người khác. Trên phương diện việc làm, những hành vi mất nhân cách thế này càng đáng sợ hơn, vì cái lợi nhỏ trước mắt mà phá bỏ nguyên tắc, điều này chắc chắn sẽ hủy hoại tiền đồ của bạn. Tôi cho các bạn lời khuyên chân thành, trong sự nghiệp cần phải dựa vào năng lực và chân thành của bản thân, mất thứ gì cũng không bằng mất nhân phẩm.
Sưu tầm