Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

RỬA CHÂN CHO ANH EM



       HTDC chỉ có một điều luật duy nhất khi tuyên hứa gia nhập đó là luật BÁC ÁI : 
“Ta thương yêu nhau như Chúa Giêsu đã thương yêu ta ”
      Chính hôm nay , ngày kỷ niệm Chúa Giêsu ban truyền lệnh yêu thương cho chúng ta, Ngài làm gương cho chúng ta : RỬA CHÂN CHO CÁC MÔN ĐỆ .
      Rửa chân người khác là hành động tỏ lòng yêu thương, tính khiêm nhường , là sự phục vụ trong yêu thương và là sự tha thứ .
       Rửa chân là cúi xuống thật sâu, là ‘hạ mình ‘để mặt mình ngang với chân người khác.          Cúi mình rửa chân chính là biết bỏ đi cái tôi của bản thân là tỏ lộ sự khiêm nhường tột cùng .
      Bàn chân lem luốc, được nâng niu trong đôi tay của mình để rửa sạch rồi ân cần đặt lên đó nụ hôn đó là sự phục vụ, phục vụ bởi tình yêu , phục vụ vì yêu thương chứ không vì bắt buộc
       Chính hôm nay Chúa Giêsu đã nêu gương và xác định: “Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mt 20:28).
       Hôm nay , thứ Năm Tuần Thánh là một buổi chiều kỷ niệm của tình yêu, thấm đẫm tình yêu, tình người , buổi chiều Chúa dạy ta hãy thực hành đạo không chỉ trong nhà thờ mà còn ở ngoài xã hội nữa, dạy ta rằng chỉ mến Chúa thôi thì chưa đủ, cần phải yêu người nữa mới trọn vẹn điều răn Thiên Chúa truyền.
       Trân trọng con người, quan tâm phục vụ anh em đó là tất cả ý nghĩa của bài học rửa chân mà HTDC chúng ta phải theo gương Chúa Giê-su Kitô Thầy Chí Thánh đã dậy chúng ta
.





Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

VÁC THẬP GIÁ MÌNH MÀ THEO TA



Theo Chúa là phải chấp nhận một số điều kiện khắt khe như Ngài đã đề ra và mời gọi :”Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo”. Như vậy, Ai muốn làm môn đệ Chúa Kitô thì phải từ bỏ chính mình và vác thập giá của mình trong cuộc sống hằng ngày. Đây là điều kiện khắt khe và quyết liệt  đòi chúng ta phải nỗ lực không ngừng, nhưng nó sẽ dẫn ta tới sự sống đời đời.



          Như chúng ta thường nghe và cũng đã nói cái quý nhất của con người là sự tự do, nhưng kèm theo nó như hình với bóng còn có một điều hết sức quan trọng và mang đầy tính chất mạo hiểm : đó là sự lựa chọn theo nhận thức của mỗi người. Chính vì sự lựa chọn này khiến con người phải chịu trách nhiệm về hậu quả của hành động mình. Do đó, khi dùng tự do có ý thức để lựa chọn, con người phải cân nhắc lựa chọn, theo đúng nguyên tắc luật lệ chính đáng, luân thường đạo lý và lương tâm ngay thẳng mới có thể tránh khỏi những sai lầm tai hại về tinh thần lẫn thể xác. May mắn thay cho chúng ta là những Kitô hữu vì chúng ta đã có Chúa hướng dẫn, ơn Chúa soi sáng giúp chúng ta dễ dàng trong việc chọn lựa.

Sau đây là 1 chùm ảnh minh họa, hãy cùng nhau đọc và suy ngẫm:
image001
Câu chuyện kể rằng: mọi người đều phải vác một cây thập giá nặng nề, chậm chạp và khó khăn để đi về phía trước
image0031
Có một người khựng lại…
image004
Người này than vãn :” Chúa ôi! Thập giá này nặng quá! Cho phép con cắt nó đi một chút được không! “
image0051
Anh ta đã cắt Thập Giá ngắn đi 1 chút…
image0061
Vác gánh nặng của thập giá và di chuyển, mặc dù có dễ dàng hơn trước chút, nhưng đường quá dài, và mọi người đều cảm thấy áp lực nặng nề của thập giá.
image0071
Anh ta tiếp tục than vãn & cầu xin: “Chúa ôi! Hãy để con cắt thập giá thêm một chút nữa để cuộc hành trình được dễ dàng hơn”
image008
Anh ta hớn hở cảm ơn Chúa vì chặn đường đã dễ dàng hơn nhiều
image009
Đắc chí và thỏa mãn, anh ta dẫn đầu đoàn người, vừa đi vừa ngân nga hát vang, tự hào vì sự thông minh của mình.
image010
Bất ngờ, trước mặt xuất hiện 1 vực sâu???
image011
Đến lúc này, mọi người đằng sau đã bắt kịp anh ta và dễ dàng băng qua vực sâu bằng thập giá của mình.
image012
Anh ta cũng làm theo cách của mọi người, nhưng thôi rồi Thập Giá của anh ta quá ngắn….image013
Khi mọi người đã dần dần vượt qua vực sâu thì anh ta chỉ còn cách ở lại và hối tiếc. “Thập giá ngắn quá! Ta không thể vượt qua được! Giá như ta chịu gánh nặng của thập giá và biết yêu mến gánh nặng này thì ta đã không bị bỏ lại! Nhưng đã quá muộn cho mọi điều!”


Suy ngẫm:
Trong thực tế, mỗi người trong chúng ta đều phải vác những gánh nặng của thập tự giá khác nhau trong bước đường theo Chúa của mình.
Đó có thể là việc học hành, công việc… trong cuộc sống phục vụ Chúa và mỗi người đều phải gánh vác nghĩa vụ và trách nhiệm của riêng mình.
Nếu mọi việc chúng ta đang gánh vác mà trơn tru, thuận lợi, dễ dàng, không có nguy hiểm thì bước đường theo Chúa sau này sẽ rất khó khăn để vượt qua.
Trong cuộc sống, chúng ta phải chịu nhiều điều khắc nghiệt và đau đớn, nhưng nếu chúng ta chấp nhận đối mặt và cố gắng vượt qua. Chúng ta sẽ trưởng thành dần lên trong cuộc sống thuộc linh của mình.
Hãy dũng cảm và mạnh mẽ vác thập tự giá của mình, thập giá sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi vực sâu và bóng tối tiến lên phía trước, đến nước Thiên Đàng vinh hiển của Chúa.
Sưu tầm
http://thienanart.com.vn/

Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2017

TÌNH YÊU ĐÁP LẠI HẬN THÙ



SUY NIỆM 
CHÚA NHẬT LỄ LÁ   - NĂM A-  9/4/2017 

Tgm. Giuse Ngô Quang Kiệt
Ngày Lễ Lá cho ta chứng kiến những đổi thay bất ngờ của cuộc đời và của lòng người. Dân chúng vừa mới hân hoan cầm cành lá đón tiếp Chúa đã lập tức quay lại la ó kết án Chúa. Chúa Giêsu vừa mới long trọng vào thành như một ông vua nay đã phải đứng trước toà Philatô như một tử tội. Giuđa vừa ăn chung một bánh, uống chung một chén với Thầy đã vội vàng ra đi nộp Thầy. Các môn đệ vừa mới ngồi đồng bạn với Thầy nay đã bỏ trốn. Phêrô vừa mới hăng hái thề sống chết bên Thầy đã mau chóng hèn nhát chối Thầy.
Những biến cố dồn dập, những đợt sóng thù hận giận dữ dâng cao đến tột đỉnh như muốn nghiền nát Chúa Giêsu. Nhưng Người vẫn luôn giữ được tâm hồn bình an thanh thản, thái độ quan tâm ân cần và trái tim chan chứa yêu thương.
Trước hết ta thấy Người thanh thản và chủ động bước vào cuộc Thương khó khi Người nói với các môn đệ: “Thầy ước ao dự bữa tiệc Vượt qua với các con”. Trước cái chết ai cũng run sợ. Nếu chết là hết thì cái chết thật là đáng sợ. Nhưng với Chúa Giêsu, chết là về cùng Chúa Cha. Người yêu mến Chúa Cha, khao khát kết hiệp với Chúa Cha, nên Người thanh thản bước vào cuộc khổ nạn để được về cùng Cha.
Quân lính hung hãn đến bắt Chúa Giêsu, nhưng Người vẫn hiền hoà không kháng cự.
Bị vây bọc trong bầu khí sát máu, Người vẫn cư xử với lòng nhân hậu khoan dung. Không lo cho an nguy của bản thân, giữa lúc khó khăn khốn đốn vẫn mở rộng bàn tay nhân ái chữa lành vành tai bị đứt của người đày tớ vị thượng tế.
Khi Giuđa đến hôn mặt Chúa Giêsu, Người vẫn đối xử một cách lịch sự, tế nhị. Đối lại tội phản nghịch tày trời, Người chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở, hy vọng đánh thức lương tâm người học trò mê tiền mà đi đến phản bội.
Lúc đang xét xử, dù phải chịu nhục nhã cay đắng, Người vẫn quan tâm đưa mắt nhìn Phêrô. Vị đại diện các môn đệ, sau khi chối Thầy, đã nhận được ánh mắt âm thầm của Thầy. Ánh mắt hiền dịu mà đau khổ. Ánh mắt trách móc thì ít mà tha thiết van xin thì nhiều. Ánh mắt nhân từ tha thứ đã khiến Phêrô ray rứt khôn nguôi.
Trên đường lên Núi Sọ, dù vai phải mang cây thánh giá nặng nề, dù bản thân yếu mệt và tủi nhục, Người vẫn còn đứng lại an ủi những người phụ nữ khóc lóc, an ủi đám dân đã tố cáo, đã kết án Người.
Trên thập giá, lúc đớn đau đã thấm vào đến tận xương tuỷ, lúc sức lực đã cạn mòn, Người vẫn còn quan tâm lắng nghe người trộm lành.
Còn hơn thế nữa, Người tha thứ cho những sĩ quan, những binh lính đã hành hàn. Người không chỉ tha thứ mà còn cầu nguyện xin Chúa Cha tha cho tất cả mọi người có dính líu vào việc xử án Người.
Tình yêu thương của Người là làn ánh sáng xé tan bóng đêm thù hận, chiếu soi cả những người ghét ghen. Tình yêu thương của Người giống như loài gỗ quý nhuốm cả hương thơm vào lưỡi búa đã đốn ngã nó (Fulton Sheen). Tình yêu của Người như đoá hoa sen. Bùn lầy có dậy lên cũng không nhiễm được vào đoá hoa tinh khiết thánh thiện. Tình yêu của Người là tình yêu nguyên tuyền không vẩn một chút oán hờn giận ghét, vượt lên trên tất cả những hận thù, nhỏ nhen, hèn nhát, phản bội. Giữa những hung hãn tàn bạo, Người vẫn yêu thương. Giữa những phản bội, Người vẫn tha thứ. Tình yêu của Người đã thắng.
Lạy Chúa Giêsu hiền lành và khiêm nhường trong lòng, xin uốn lòng con nên giống Trái Tim Chúa. Amen.

Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2017

HÃY VÁC THẬP GIÁ CỦA MÌNH


Điều tâm niệm đầu tiên trong 10 điều tâm niệm của người Huynh Trưởng HTDC 
Huynh Trưởng ĐẠI ĐỘ luôn luôn hy sinh bất kể .
Huynh Trưởng LÀM GƯƠNG đi đầu mọi lúc mọi nơi 
**************************************************************************************************
Thánh Don Bosco đã tưởng tượng chuyện sau đây:
Một hôm, Chúa Giêsu bảo Phêrô và Gioan đi theo Ngài lên núi. 
Ngài dặn mỗi ông mang theo một hòn đá. Phêrô suy nghĩ một chút rồi nhặt hòn đá nhỏ bỏ vào túi; còn Gioan, do lòng quảng đại, vác cả một tảng đá to. Dĩ nhiên, đường dài, vác nặng, Gioan thở hổn hển và lên đến nơi sau cùng. Phêrô bước thảnh thơi và còn nói với Gioan: “Sao anh nhọc công vác tảng đá to như thế!” 
Tới nơi, Chúa Giêsu bảo hai môn đệ ngồi xuống. Ngài đọc lời chúc tụng và biến hai viên đá thành bánh. Dĩ nhiên, Phêrô chỉ được chiếc bánh nhỏ xíu không đủ cho cơn đói cồn cào của ông.
Lần khác Chúa lại bảo hai ông lên núi và mang theo đá. Rút kinh nghiệm lần trước, Phêrô mang một tảng đá thật to. Đến nơi, ông ngồi chờ phép lạ. Nhưng Chúa Giêsu chỉ nói “Nào mỗi người hãy ngồi lên tảng đá mình mang theo. Không phải lúc nào Thầy cũng biến đá thành bánh đâu.” Rồi Ngài nói riêng với Phêrô: “Lòng quảng đại không phải là lòng quảng đại tính toán.”
Lạy Chúa, xin dạy con biết sống quảng đại, biết cho đi mà không tính toán, biết chiến đấu mà không sợ thương tích, và không chờ một phần thưởng nào khác hơn là biết mình đã làm theo Chúa.
(Trích: “Chờ đợi Chúa”)


Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

MẦU NHIỆM THẬP GIÁ



   Nói đến hai chữ thập giá ai cũng hiểu đó là những khó khăn, đau khổ, thử thách, gánh nặng của thể xác và tinh thần ta gặp trên cuộc đời này. Ai cũng sợ gặp phải khốn khổ thương đau, vậy mà chẳng biết có thật lòng không khi ta vẫn hát: “Lạy Chúa, xin cho con bước đi với Ngài, xin cho con cùng vác với Ngài thập giá trên đường đời con đi. Lạy Chúa, xin cho con đóng đinh với Ngài, xin cho con cùng chết với Ngài…”
   Thánh giá hiện diện trong đời sống chúng ta bằng nhiều thể nhiều cách. Thánh giá có thể là bệnh tật, nghèo đói, hoạn nạn, đau đớn, bị khinh khi hoặc cô đơn. Có khi do hoàn cảnh tự nhiên, có khi bởi người khác, và cũng có khi chính chúng ta là thánh giá cho người khác. Mặc dù nhiều khi rất khó đón nhận, nhưng thánh giá có thể trở thành một nguồn thanh luyện, sự sống và niềm vui, nếu như chúng ta đón nhận với lòng yêu mến.
Khi gặp thánh giá, ước chi chúng ta đừng bao giờ thở than, nhưng hãy cảm tạ Chúa về những thất bại, đau khổ, tổn thương, vì chúng thanh luyện chúng ta. Những nghịch cảnh như thế là những cơ hội giúp chúng ta đến gần Chúa hơn. Chúa mời gọi: “Nếu ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ mình và vác thập giá mình mà theo.” Đối mặt với đau khổ nghịch cảnh ai mà không sợ hãi. Chính Chúa Giêsu trong vườn Giệtximani đã sợ đổ mồ hôi máu mà van xin với Chúa Cha: “Lạy Cha nếu có thể được thì xin cho con khỏi uống chén này”. Nhưng với lòng yêu mến vâng phục Thánh Ý Cha Ngài đã thưa lên: “Nhưng xin đừng theo ý con, một xin vâng ý Cha.” Và Ngài đã uống cạn chén đắng trong cuộc tử nạn. Nhờ đó, toàn nhân loại được ơn cứu độ. Chỉ trong yêu mến và vâng phục Ngài mới đủ sức hoàn tất Thánh Ý Cha. Ngày nay chúng ta có chỗ nương thân vì Chúa nói: “Hỡi những ai vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho.” Hãy đến với Chúa, trong Ngài, gánh nặng của ta sẽ trở nên nhẹ nhàng !
   Trong sách “Gương Chúa Giêsu” có lời: “Nếu con vui lòng vác thánh giá, thì thánh giá sẽ vác đỡ con”. Vâng, nếu ta khó chịu phàn nàn rên la khi gặp đau khổ thì quả là thập giá càng thêm nặng nề. Nhưng nếu ta biết nhìn lên mà kết hợp với đau khổ của Đức Kitô để Ngài cùng vác với ta, sức nặng thập giá trở nên nhẹ hơn, dễ vác hơn. Người ta kể lại thánh nữ Catharina khi gặp thánh giá kêu khấn Chúa nhưng không thấy Người. Sau cơn đau khổ Chúa hiện đến, thánh nữ than thở: “Lúc con đau khổ Chúa ở đâu?” Chúa phán: “Khi ấy Cha ở trong con để giúp con có sức chịu đựng.”
   Dưới cái nhìn của trần thế, thập giá là sự điên rồ. Nhưng trong Đức Giêsu Kitô, thập giá trở nên nguồn ơn cứu độ chúng ta. Là những chi thể sống động trong cùng một Hội Thánh mà đức Kitô toàn thắng là đầu, nếu chúng ta sống gắn kết với Ngài trong từng phút giây, Ngài sẽ cùng với chúng ta chiến đấu vượt qua, để thánh giá trở nên nguồn vinh phúc cho mỗi chúng ta. Bởi “Nếu ta cùng chết với Người, ta sẽ được cùng sống với Người. Nếu ta kiên tâm chịu đựng, ta sẽ cùng hiển trị với Người.”
Én Nhỏ
http://www.giaophanhunghoa.org

Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

TẠI SAO KIÊNG THỊ MÀ KHÔNG KIÊNG CÁ ?

Luật Giáo hội buộc tín hữu phải ăn chay kiêng thịt. Nhưng mà tại sao phải kiêng thịt ? Tại sao phải kiêng thịt mà không kiêng cá, kiêng trứng hay kiêng trái cây ? Ăn thịt có gì xấu không ?

Tại sao kiêng thịt mà không kiêng cá
Tại sao kiêng thịt mà không kiêng cá
Trước hết, nên lưu ý tới việc sử dụng từ ngữ. Tiếng “ăn chay kiêng thịt” gợi lên cho chúng ta hai điều: một điều cấm (kiêng) và một điều khuyến khích. Điều cấm là kiêng thịt; điều khuyến khích là ăn chay. Chắc chị đã biết rằng ở Việt Nam có vài tôn giáo đã hiểu như vậy: ăn chay có nghĩa là ăn đồ chay, những đồ lạt, không mặn. Còn đối với Kitô giáo, ăn chay có nghĩa là kiêng ăn. Như thế, ngoài chuyện kiêng thịt lại còn thêm chuyện kiêng ăn nữa. Vì vậy nếu muốn diễn tả cho đúng tư tưởng thì thay vì nói “ăn chay kiêng thịt”, chúng ta phải nói “kiêng ăn kiêng thịt” hoặc là “chay ăn chay thịt”! Nếu đặt lại vấn đề như vậy thì câu hỏi “tại sao phải kiêng thịt” đã được giải quyết một phần rồi, nghĩa là chúng ta kiêng thịt không phải tại vì thịt nó xấu xa, cũng như chúng ta kiêng ăn không phải tại vì sự ăn uống xấu xa: sự ăn uống cần thiết cho sự sống; nếu ai tuyệt thực hoàn toàn thì sẽ sớm qua bên kia thế giới.

Chúng ta kiêng thịt không phải vì nó xấu; thế thì tại sao lại chỉ kiêng thịt mà không kiêng luôn cả cá nữa ?
Vấn đề kiêng thịt không phải là cái gì riêng của Kitô giáo. Nó đã có một truyền thống lâu đời ở các tôn giáo trên thế giới, tuy với những lý do và động lực khác nhau. Chẳng hạn như các tín đồ Phật giáo kiêng thịt bởi vì họ tin vào thuyết luân hồi: khi giết các súc vật, biết đâu ta đã giết chính ông bà của mình bị phạt đầu thai làm kiếp súc vật. Dĩ nhiên, Kitô giáo đã đặt ra kỷ luật kiêng thịt không phải tại vì tin theo thuyết luân hồi nhưng dựa theo một động lực khác. Trong Cựu ước, ta đã thấy có những luật về kiêng thịt với những chi tiết khá phức tạp, thí dụ trong chương 11 của sách Lê vi, phân biệt những thú vật ô uế với vật tinh tuyền.

Tại sao lại có sự phân biệt giữa các thú vật tinh tuyền với thú vật ô uế ?
Các nhà chú giải Kinh thánh không trả lời được. Có lẽ tác giả của sách Lêvi đã lấy lại một tập tục có từ xa xưa mà không còn ai nhớ rõ gốc gác. Cho dù lý do phân loại thế nào đi chăng nữa, đến khi bước sang Tân ước, ta thấy có những cuộc cách mạng quan trọng. Chúa Giêsu đã xóa bỏ sự phân biệt giữa các vật tinh tuyền và vật ô uế. Sự tinh tuyền và ô uế nằm ở trong lòng của mình chứ thú vật chẳng có tội tình chi cả (Mc 7,15). Tuy nhiên, xem ra các Kitô hữu tiên khởi (phần lớn gốc Do thái) không thể thay đổi não trạng nhanh chóng, thí dụ như ở chương 10 của sách Tông đồ công vụ, ta thấy thánh Phêrô còn sợ chưa dám ăn một vài thứ chim trời đã bị xếp vào hàng ô uế; lật qua chương 15 (câu 20 và 29) ta còn thấy thánh Giacôbê muốn đòi buộc các tín hữu tân tòng phải kiêng tránh vài thức ăn. Nhưng thánh Phaolô đi mạnh mẽ hơn, nhất là vì ngài để ý tới dân ngoại hơn là tới dân Do thái. Thực vậy, thánh Phaolô chấp nhận hoàn toàn giáo lý của đức Kitô, theo đó chẳng có lương thực nào là ô uế hết. Nhưng có một vấn đề được đặt ra là có được ăn đồ cúng hay không? Trong thư gửi Rôma 14,14-16 thánh Phaolô đã phân biệt như thế này: tự nó, đồ cúng hay đồ không cúng chẳng có gì khác nhau, cho nên các tín hữu không phải kiêng cữ. Tuy nhiên, nếu có người non nớt bị vấp phạm vì việc người tín hữu ăn đồ cúng, thì mình phải tránh. Nói khác đi, mình kiêng ăn đồ cúng không phải tại vì nó là đồ ô uế nhưng mà mình phải tránh gây gương xấu cho người anh em mình; đây là một bổn phận thuộc giới răn bác ái yêu thương.

Như vậy, thánh Phaolô khuyến khích chúng ta cứ tha hồ ăn uống, phải không ?
Thánh Phaolô không bao giờ xúi các tín hữu ăn uống say sưa; trái lại, ngài đã hơn một lần khiển trách những người lấy cái bụng làm chúa. Thánh Phaolô chỉ muốn huấn luyện lương tâm của các tín hữu, hãy tìm hiểu cái lý do của các luật lệ, chứ không phải chỉ giữ luật lệ cách máy móc. Tất cả các lương thực đều tốt bởi vì do Chúa dựng nên cho con người. Chúng ta hãy hưởng dụng để ngợi khen Ngài. Việc ăn uống có thể trở thành cơ hội để chúc tụng tạ ơn Chúa như chúng ta đọc thấy ở thư gửi Rôma 14,6. Tuy nhiên, cần có chừng mực. Hơn thế nữa, thánh Phaolô khuyến khích các tín hữu hãy tiến thêm một bước nữa, biết hy sinh cả những cái gì được phép làm: việc kiêng cữ những điều tốt nằm trong chương trình thao luyện tinh thần giống như các lực sĩ tập luyện ở thao trường (1Cr 9,27), nhất là để hoạ theo gương của đức Kitô chịu thụ nạn trên thập giá vì yêu thương chúng ta.

Nhưng nếu đã muốn kiêng khem lương thực thì kiêng hết các món, chứ sao lại chỉ kiêng thịt ?
Như tôi đã nói ở đầu, trong Việt ngữ, vì đã quá quen với thành ngữ “ăn chay kiêng thịt” cho nên chúng ta chỉ giới hạn sự kiêng vào chuyện ăn thịt. Vấn đề kiêng cữ bao hàm việc kiềm chế hết những gì đem lại thỏa mãn thích thú, nhằm giúp cho ý chí chế ngự được bản năng. Theo một vài sử gia, trong những thế kỷ đầu tiên, Giáo hội phải mệt với những phe khắc khổ hơn là với phe phóng túng. Phe khắc khổ đòi Giáo hội phải ra luật buộc tất cả các tín hữu phải giữ chay. Nhưng mà Giáo hội đâu có thể bắt hết mọi người phải trở thành nhà khổ tu được. Mặt khác, trong số các vị khổ tu thời đó, không thiếu những người chịu ảnh hưởng của thuyết ngộ giáo, coi xác thịt và hôn nhân là tội lỗi. Dù sao, việc khổ chế vào những thế kỷ đầu hoàn toàn mang tính cách tự nguyện. Nếu có luật lệ thì cũng chỉ giới hạn cho từng địa phương chứ không bao trùm toàn thể Giáo hội. Việc kiêng khem tuyệt đối thường được dành cho ngày thứ 6 tuần thánh, rồi dần dần kéo dài ra các ngày thứ 6 hằng tuần. Nhưng mà dần dần kỷ luật kiêng khem tuyệt đối (chay ăn) được gia giảm bởi vì nhiều tín hữu phải làm việc lao động nặng nhọc, cần ăn uống để lấy sức. Mức độ châm chế được thay đổi tùy vùng tùy nơi. Bên Trung đông, người ta kiêng cả sữa, bơ, trứng; nhưng mà bên Tây phương, người ta chỉ đòi kiêng thịt. Từ thời Trung cổ, sự khổ chế tự nguyện biến thành khổ chế bắt buộc, nghĩa là trở thành luật buộc. Ngoài ra việc chay tịnh cũng là một hình phạt đền tội dành cho những hối nhân. Việc soạn thảo một bản văn pháp lý đòi hỏi phải xác định tỉ mỉ các chi tiết của nghĩa vụ. Hậu quả là người ta trở lại với não trạng của các luật sĩ vào thời Chúa Giêsu, với đủ thứ vấn nạn được nêu lên: luật kiêng thịt buộc phải kiêng những thứ gì? Có phải kiêng mỡ heo, kiêng sữa bò, tiết canh hay không? Các giống động vật nào phải kiêng: máu nóng hay máu lạnh? thú vật trên bộ hay là dưới nước? Ngan, ngỗng, vịt, lươn, rùa, sò ốc nhái có phải kiêng không? Các chuyên gia về luân lý tha hồ mà nghiên cứu tranh luận về các loại thịt. Tiếc rằng người ta đã mất đi cái động lực của nó là tinh thần khổ chế lúc đầu. Vì thế có cảnh ngược đời là có người mong tới ngày thứ 6 để có dịp đi ăn ở nhà hàng thủy sản thập cẩm. Đối lại là cái cảnh chảy nước mắt của bao dân nghèo phải chi tiền nhiều hơn vào ngày thứ 6, khi mà cá mắc hơn thịt.

Giáo luật ngày nay vẫn giữ nguyên tình trạng như vậy chứ ?
Bộ giáo luật hiện hành vẫn còn duy trì luật kiêng thịt, tuy nhiên với một tinh thần mới của công đồng Vaticanô II mà đức Phaolô VI đã muốn tiêm nhiễm với tông hiến Poenitemini (17/2/1966). Tinh thần đó có thể tóm lại 3 điểm sau: Tiên vàn là phải kiêng những gì xấu xa, tức là kiêng phạm tội; nói khác đi việc chay ăn chay thịt phải được lồng trong tinh thần thống hối cải hoán. Ngoài sự kiêng cái xấu, chúng ta hãy gắng tiến thêm một bước để kiêng cả cái tốt: sự kiêng cái tốt cũng nằm trong tinh thần đền tội và tu đức, để tập kiềm chế những đòi hỏi của bản năng dục vọng. Dưới khía cạnh này, lãnh vực kiêng khem rất là rộng: từ kiêng ăn uống cho tới kiêng thuốc lá, tivi, các thứ tiêu khiển giải trí, các thứ tiêu pha hoang phí. Bước thứ ba nữa là ngoài tính cách tiêu cực (kiêng lánh) cần thêm tính cách tích cực: nhịn ăn nhịn mặc để lấy tiền giúp đỡ người nghèo, tỏ tình tương trợ với người thiếu ăn thiếu mặc. Đó là cái động lực của việc kiêng khem. Các Hội đồng Giám mục sẽ tùy theo hoàn cảnh của mỗi địa phương mà đề ra những hình thái cụ thể trong việc áp dụng luật ăn chay kiêng thịt chiếu theo đ.1251 và 1253 của bộ giáo luật.

Lm. Phan Tấn Thành, O.P.
Nguồn: daminhvn