Mười bảy, tháng tư, một-chín-hai-támNguyễn Văn Thuận chào đời tại Phủ Cam:Họ Đạo lớn ở Thần Kinh Việt NamTuổi còn nhỏ, nhưng Chàng nhiều chất xámMặt khôi ngô, ánh mắt đầy thiện cảmTính khiêm nhường, lòng Chàng rất can đảmChịu ảnh hưởng bởi phong cách mô phạmCủa Bề Trên nên Chàng rất lịch lịch lãmChẳng bao giờ bị Cha-Mẹ càm ràmVì, suốt ngày, Chàng ham học, chăm làmVì Lễ Lạt Chàng đi mãi, không nhàmTrong cư xử, Chàng tỏ ra điềm đạm...Nói tóm lại: chẳng có gì sai phạmNên cũng được quý mến bởi người phàmNgoan như thế, phụ huynh nào chẳng ham!Tuổi còn non, thấy đời là cõi tạmChàng đi ''tu'', ước mơ sẽ được làm''Vị Mục Tử'' cứu người ''bị tội ám''''Bể trầm luân'' thê lương và ảm đạmĐem Hy Vọng vào những nơi sầu thảm...Đất Thần Kinh nhiều thắng cảnh, danh lam...Nhưng đã ''tu'', đời quyến rũ..., không ham!Ơn Thiên Triệu! Ba từ ấy bao hàm:''Vác Thập Giá'' và ''cứu rỗi'' đời phàm!Đại Chủng Sinh, Thầy thật thà, thanh đạm:''Tu phải chắc'' như ''gỗ đóng chặt ngàm!!!''Rồi, một hôm, toàn Giáo Xứ Phủ CamHay Tin Thầy được Chúa chọn Thầy làm''Vị Linh Mục'' trong Giáo Hội Việt Nam!!!Là Cha ''phó'', Ngài ''cộng khổ, đồng cam''Với Con Chiên Họ Đạo PhanxicôLà Giáo Xứ nằm ngay giữa Cố ĐôNgài chăm lo mọi Sinh Hoạt Tông Đồ:Đạo giúp đời thành hoa xinh nở rộ...Người Bên Lương cũng lên tiếng trầm trồ:''Ông Cha trẻ, mà ăn nói tựa hồNghe như nhạc và như mật rót vôTai những người chán đời hay đau khổ...!!!''Ngài thường nói: ''Vô tri (thì) bất mộ!Mộ là đường dẫn đến Chúa Kitô!''Nên Ngài ưa dành cả tiếng đồng hồĐể lắng nghe những tâm tình thổ lộSống giữa đời lắm cạm bẫy, mưu mô!Ngài xác tín: ''Cứng như ĐÁ PhêrôThì đứng vững, không bị Satan xô...''Đức Giám Mục cho Ngài sang Giáo ĐôĐậu tiến sĩ, Ngài về lại Quê TổGieo Hạt Giống nẩy Mầm Ơn Cứu ĐộTrong Vườn Nho Tiểu Chủng Viện Hoan ThiệnĐường Đống Đa, có ghế đá, công viênCho Chủng Sinh vui ngắm cảnh thiên nhiênSau những giờ chạy, nhảy hoặc ngồi yênĐể tập trung vào sách vở, bút nghiên...Các Chủng Sinh có những nỗi ưu phiềnTìm đến Ngài từ tâm như Mẹ HiềnĐều được Ngài an ủi, thấy vui liền!Rất nhiều ''Chú'' nhà nghèo, chẳng có tiền(Ngài nhận làm ''con nuôi'') là ''tu'' yên!Có những người đã rời Đại Chủng ViệnRa ngoài đời, ghi danh là sinh viênĐược Ngài nuôi đến khi kiếm ra tiền...Tấm lòng Ngài là Tình Chúa vô biênRộng hơn sông, biển cả và đất liền!!!Nên Giáo Hoàng yêu ''Người Con Tận Hiến'':''Hồn minh mẫn trong thân thể tráng kiện''Mới đặt Ngài làm Giám Mục vùng biển:Đức Giám Mục Philíp Nguyễn Kim Điền (1)''Truyền Chức'' Ngài trong Đại Lễ Thánh ThiệnĐược cử hành trong sân Tiểu Chủng Viện:Chúa chọn Ngài là điều quá hiển nhiênBởi vì Ngài là ''đầy tớ trung kiên'':Với Thánh Thần, Ngài hoạt động liên miênCứu linh hồn là bổn phận ưu tiên...Người ''rắc rối'' đã mấy chục năm liềnNgài tìm cách tháo gỡ như Mẹ Hiền...(Sao con biết, xin Cha đừng ngạc nhiên!Người được chuẩn là một cảnh sát viênỞ Nha Trang, Cha hẳn nhớ ra liền:Ông di cư, mà vợ ngại nguy biếnĐành ở lại! Cách biệt nhau hai Miền!Ông tái hôn với bà là Con ChiênRất ngoan Đạo, nhưng lòng vẫn không yên!Được Cha ''chuẩn'', ông mở buổi dạ yến!Con kể tiếp câu chuyện quá thiêng liêng:''Cursillo Huế 1: Khóa đầu tiênCha tổ chức, yểm trợ và ''chi viện'':Nuôi khóa ấy cả hằng trăm học viênTrong giờ cơm, Cha làm ''tôi tớ chiên''Để nêu gương cho tuổi trẻ, thanh niên!Con xin ớt! Giám Mục đi lấy liền!Có một đêm, cả phòng đang ngủ yên (2)Cha mặc áo màu trắng, giống Ông TiênVác Thánh Giá đến đánh thức học viênCon mở mắc, tưởng đang mộng hay thiền...Cha linh tính vận nước sẽ đảo điênNên mục đích khóa học là cải thiệnMặt tâm linh và đời sống siêu nhiênCho Quê Hương ở khắp cả ba MiềnTrước luận thuyết tôn giáo là thuốc phiện...Sau Khóa Học, Cha tặng chúng con tiềnMười hai đứa kéo nhau ra bờ biển:Quán ''Lá Mơ'' (3), ngồi ăn sướng cái miệng!Trở về Huế, chính Cha Tổng Đại DiệnNguyễn Văn Lập thừa lệnh Đức Cha ĐiềnNoi gương Cha, quy tụ nhóm thanh niênLàm nòng cốt, tái lập ''Đoàn Sinh ViênCông Giáo Huế'' là nhân chứng trung kiênTrong môi trường xã hội nhiều chính kiến:Làm ''Liên Đoàn'' gián đoạn hai năm liền! (4)Cha dạy con: ''Sống Lời Chúa, Thánh HiềnPhi chính trị cho tâm hồn bình yênNoi gương Chúa là Mục Tử vì Chiên!''Chúng con xin Đức Cha Nguyễn Kim ĐiềnĐến Jeanne d'Arc làm Chủ Tế : dâng hiếnTrong Thánh Lễ có các Nhân Vật hiền:Thầy Minh Châu, Viện Trưởng của Sinh ViênThầy (Khoa Trưởng Sư Phạm): Nguyễn Đức KiênNhiều Linh Mục, Tu Sĩ và Con Chiên...Thành quả ấy nhờ Cha nêu ý kiếnKhi Cha về tổ chức ở Thừa ThiênCursillo ngay trong Đại Chủng Viện:Giáo Sư Thạch thay Cha làm giảng viênỞ nơi nào mà có Cha hiện diệnLà nơi đó có nhân từ, thánh thiệnNhóm chúng con trở thành ''trợ tá viên''Vâng lời Cha, giúp Khóa Học thăng tiếnMột năm sau, con xong việc bút nghiênChọn nhiệm sở, con xin vào vùng biểnThích gần Cha, sống lại thuở hoa niênCon gặp Cha như gặp Thánh Mẫu HiềnTrong Hội Trường, Đêm Họp Mặt Thanh NiênCha hỏi thăm về tình hình chuyển biếnSau khóa hai nơi các cựu học viênNói với Con: ''Giáo Sư Thạch Thánh ThiệnTôi thua xa về đức, tài hùng biệnVì ông ta rất lỗi lạc, thông minh...Nên tôi nhờ ông biên soạn giáo trìnhÔng là người đầy Ơn Chúa Thánh Linh...''Nghe Cha nói, con chỉ biết làm thinhKhông có nghĩa là con đã đồng tình!''Ai khiêm nhượng, người ấy được tôn vinh!'':Bằng chứng là Đức Giáo Hoàng quyết địnhCha kế vị Đức Cha Nguyễn Văn Bình...!!!Sau 75, Cha đón nhận Thánh Linh:Bị làm nhục, Cha cho đó là VinhCha muốn được như Chúa bị đóng đinh!Mười ba năm trong ngục tù ''ẩn mình''Cha can trường bởi vì Cha là Lính (5)Chúa Kitô từ thuở còn Chủng Sinh!Còn kể tiếp những mẫu chuyện chứng minh:Đại Chủng sinh... ra thăm Cha trong tùĐược Cha truyền chức Linh Mục Thiên ThuTrong một góc của nhà khám âm uĐầy bụi bặm, màng nhện, ổ chuột chùCha không sợ ánh mắt của ''cai tù''Bởi vì Cha đã có Chúa là Chủ:Trong nhà tù, cũng có Ngài cư ngụ!Với Tình Yêu Thiên Chúa của Hoàn VũHai Cha-con ôm nhau khóc hu huCha quỳ xuống, đọc ''cáo mình'' là thú...Tân Linh Mục giải tội cho ''Người Tù''Và cũng đã đồng tế Lễ mở tayNgay trong tù, mà cán bộ đâu hay!Ôi Thánh Lễ hiếm có ở đời này!!!''Tù'' vẫn ''tu'': Cha viết Sách rất hay:''Đường Hy Vọng'' được bí mật chuyền tayAi cũng giấu, sợ Cha thêm đọa đày!Cha được ''thả'' do Thánh Ý An BàiĐức Giáo Hoàng đã chọn người, không sai:Một ngày tù: thiên thu ở ngoài ''trại''!Mười ba năm, mà Cha vẫn ''đẹp trai''Vì Cha biết ở tù với ''Ngôi HaiLà hôm qua, hôm nay và mãi mãi!''Gaudium et Spes (6) làm sao phaiLà Hành Trang giúp Cha vượt chông gai!!!Đức Thánh Cha dành tất cả ưu áiCho người con Nguyễn Văn Thuận ''xê vai''Mang trọng trách Chúa giao ở trần ai:Đem Công Lý Hòa Bình (7) để hoán cảiThế giới nầy đang trên đà suy bại:Chống Thiên Chúa bằng chiến tranh, phá thai...Cha đau lòng, luôn than vắn, thở dàiNhưng vững tin tội ác sẽ ''rớt dài''Khi Giêsu, trong Vinh Quang, đến lạiĐể phán xét mọi người, không trừ ai!!!Cha ơi, Cha! Con mừng, lệ chảy dàiKhi hay Tin: Gioan-Phaolô thứ haiPhong cho Cha làm Hồng Y giúp Ngài!!!Cha không mừng vì ''áo mũ, cân đai''Nhưng con tin lệ Cha cũng chảy dàiVì khiêm tốn nghĩ mình chẳng hơn ai!… Thơ con làm dâng Cha suốt canh dàiKể theo điều mắt thấy, nghe bằng tai:Chính Cha nói ở Thừa Thiên, duyên hảiHay Cậu con thời sanh tiền thuật lại...Cha sẽ cười: ''Sao con cũng nhớ dai?''Quên sao được ''Người Cha lắm Thiên TàiVà trên môi luôn nở hoa ''khôi hài''Con là dân Dương Sơn: cuốc tay chai!Nhớ ra rồi, Cha cầu nguyện gấp haiĐể ''con Cha'' bắt chước Cha miệt màiLàm chứng nhân cho Chúa giữa trần ai:Vua Kitô chịu chết và sống lại!Ta cũng chết và phục sinh với Ngài!Thơ của con làm Cha cười thoải máiDo tựa đề ''Nguyễn Văn Thuận là ai?''Ghi chú:1- Đức Khâm Sứ Tòa Thánh, Angelo Palmas, chủ Lễ truyền chức Giám Mục, Đức Giám Mục Phạm Kim Điền và Đức Giám Mục J.B. Urrutia (Thi) truyền chức ấy.2- Ngủ yên tại Nhà Tập Dòng Chúa Cứu Thế Nha Trang.3- Quán Lá Mơ ở bờ biển Nha Trang.4- Liên Đoàn Sinh Viên Công Giáo Huế ngưng hoạt động trong hai năm liền vì, hồi ấy, ở Huế có nhiều biến cố không thuận tiện cho Liên Đoàn!5- ''Lính Chúa Kitô'' dịch từ hai chữ ''Miles Christi'' là huy hiệu được thêu vào áo Chủng Sinh.6- ''Gaudium et Spes'' (Vui Mừng và Hy Vọng) là Khẩu Hiệu (Giám Mục) của Ngài.7- Ngài là Chủ Tịch (Bộ Trưởng) Ủy Ban Công Lý Hòa Bình tại Tòa Thánh Vatican.Đức Quốc, 20.5.2001Con của Cha: Đaminh Phan văn PhướcKính mời xem Nghi Lễ cầu hồn cho Cố Hồng Y Thuận trong Thánh Lễ và nghe Thánh Ca:▶ 2:06:4104.02.2014 - Hochgeladen von Huy haEs fehlt:vatican2- Kính mời xem:Tiểu Sử Đức Cồ Hồng Y Phanxicô Xavier Nguyễn Văn Thuận | Giesu.net
“Cha lại đi thêm một quãng đường,,,”, những lời Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận ... Đức Hồng YPhanxicô Xavier Nguyễn Văn Thuận sinh ngày 17 tháng 4 năm .... của Mật viện Các Hồng Y, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã trao mũ Hồng Y...
Thứ Tư, 6 tháng 6, 2018
NGUYỄN VĂN THUẬN LÀ AI?
Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018
NĂM ĐIỀU CHỚ LÀM KHI SƠ CỨU
Claudia Hammond
Trong trường hợp sơ cứu, phản ứng đúng đắn có thể cứu được mạng sống, nhưng nhiều người vẫn đang làm sai.
Sơ
cứu tốt có thể gây khác biệt giữa sự sống và cái chết. Nhưng khi chúng
ta tìm hiểu thêm về cơ thể con người và cách phản ứng của nó, thì sau
nhiều năm lời khuyên dần dần đã thay đổi, nghĩa là những điều ta đã học
trước đây nay đã lạc hậu. Sau đây là một số trong những điều nghĩ sai phổ biến nhất về sơ cứu … và những gì bạn nên làm thay vào đó.
Điều nghĩ sai 1: Bôi bơ lên vết bỏng
Đây là cách chữa dân gian đã tồn tại trong nhiều thế kỷ. Nó thậm chí còn được khuyến khích bởi người được cho là phát minh ra khoa cấp cứu, bác sĩ phẫu thuật người Phổ, Tướng Friedrich Von Esmarch.Mọi vết thương do bỏng đều rất đau khi tiếp xúc với không khí. Phủ lên nó một chất mát như bơ sẽ làm giảm chút ít cơn đau trong một thời gian. Nhưng cơn đau sẽ sớm trở lại, và việc ngăn vết bỏng được tiếp xúc với không khí trước khi nó nguội đi, có thể giữ nhiệt lại bên trong, làm vết bỏng nặng hơn lên.
Đối với hầu hết các vết bỏng, thay vào đó, lời khuyên chung là loại bỏ bất kỳ quần áo và đồ trang sức nào chạm vào vết bỏng, sau đó vặn vòi cho nước xả vào đó trong thời gian lâu hơn bạn nghĩ, tới 20 phút. Điều này ngăn cho da không bị tiếp tục bỏng, đồng thời làm vùng này bị tê cóng đi.
Khi vết bỏng đã được làm nguội hoàn toàn, bạn có thể dùng vải sạch, hoặc màng bọc thực phẩm, hoặc một túi nylon phủ lên nó để tránh bị nhiễm trùng.
Chỉ có một tình huống mà bôi bơ lên vết bỏng có thể là hữu ích: nếu bạn bị bỏng vì nhựa đường nóng. Chất béo trong bơ có thể giúp nhựa đường bong ra, và bớt đau
Điều nghĩ sai 2: Dùng tay ép lồng ngực cho người không cần thiết bị ép, có thể gây hại hơn là lợi.
Nếu bạn có dự khóa học sơ cứu, bạn sẽ học cách quan sát lồng ngực và ghé sát đầu nghe tiếng thở. Nếu không có dấu hiệu cho thấy người đó đang thở thì bạn nên gọi báo dịch vụ cấp cứu và bắt đầu làm hô hấp nhân tạo.
Người hướng dẫn sơ cứu cũng cho bạn biết rằng ngay cả khi bạn không chắc chắn người đó có thở bình thường hay không, bạn vẫn nên tiếp tục làm hô hấp nhân tạo.
Mặc dù đây là lời khuyên, nhiều người không muốn làm hô hấp nhân tạo vì họ sợ làm hại nhiều hơn là tốt.
Một nghiên cứu được tiến hành ở Yokohama, thành phố lớn thứ hai của Nhật Bản, theo dõi các trường hợp mà những người ngoài cuộc đã làm hô hấp nhân tạo để xem việc này có thể gây nguy cơ lớn hơn hay không cho người bệnh. Trong quá trình nghiên cứu, những người ngoài cuộc đã thực hiện hô hấp nhân tạo cho 910 người bệnh. Thực tế, trong số này chỉ có 26 người đã không bị ngừng tim. Và trong số 26 người này, việc hô hấp nhân tạo chỉ gây ra rắc rối ở ba trường hợp, nhưng đều không nghiêm trọng, với một trường hợp gẫy xương sườn.
Các tác giả kết luận rằng các thành viên của công chúng không nên sợ làm hô hấp nhân tạo ngay cả khi họ không chắc chắn về thực trạng. Họ có thể sẽ cứu được một mạng sống.
Điều nghĩ sai 3: Để làm hô hấp nhân tạo đúng cách, bạn cần phải áp miệng thổi ngạt đi kèm với ép lồng ngực
Các hướng dẫn về điều này đã thay đổi rất nhiều trong thập kỷ qua. Hô hấp nhân tạo chuẩn trước đây là làm luân phiên ép lồng ngực 15 lần rồi áp miệng thổi ngạt 2 lần. Sau đó, người ta thấy rằng 2 lần áp miệng thổi ngạt sau mỗi 30 lần ép lồng ngực thì cũng có hiệu quả như vậy. Điều này nay là lời khuyên tiêu chuẩn.Tiếp theo là ý tưởng làm hô hấp nhân tạo nhưng hoàn toàn không áp miệng thổi ngạt. Điều này dẫn đến việc ít bị ngừng nghỉ hơn và tạo cơ hội nhiều hơn cho việc ép lồng ngực giúp máu chảy tới não. Mặc dù máu có thể không hoàn toàn có oxy, ít nhất thì nó cũng nhanh chóng đến não. Ba thử nghiệm ngẫu nhiên được kiểm soát so sánh các phương pháp cho thấy 2 phương pháp này chỉ có sự khác biệt không đáng kể .
Nhưng khi kết quả của những nghiên cứu này được kết hợp và phân tích lại, thì tỷ lệ sống sót tăng 22% nếu người ngoài cuộc (những người đang làm hô hấp nhân tạo với sự hướng dẫn qua điện của người được điều tới đang trên xe cứu thương) chỉ thực hiện việc ép lồng ngực thôi.
Những kết quả này không áp dụng đối với trẻ em hoặc các trường hợp gần chết đuối, vẫn nên sử dụng việc áp miệng thổi ngạt.
Việc phát hiện rằng hô hấp nhân tạo không có áp miệng thổi ngạt có hiệu quả hơn một chút là tin tốt vì 2 lẽ. Đầu tiên, mọi việc nâng cao tỷ lệ sống sót tất nhiên là điều tốt. Nhưng thứ hai là, nó có thể khuyến khích nhiều người hơn vào cuộc. Nói cho cùng, những hướng dẫn dễ nhớ hơn, người ta dễ tham gia vào hơn. Thậm chí còn có những trò chơi để bạn vừa chơi vừa học cách làm.
Ngoài ra, nhiều người không muốn áp miệng thổi ngạt đối với người lạ.
Nhưng không phải ai cũng sẵn sàng thực hiện ép lồng ngực đâu. Nghiên cứu được trình bày tại Hội Thảo Khoa Học của Hiệp Hội Tim Mạch Mỹ năm 2017 cho thấy một số người ngoài cuộc e ngại với việc chạm vào ngực phụ nữ. Audrey Blewer đã nghiên cứu gần 20.000 trường hợp ngừng tim và thấy rằng 45% nam giới nhận được hô hấp nhân tạo của những người ngoài cuộc, so phụ nữ, 39%.
Điều nghĩ sai 4: Bạn không nên dùng máy sung điện với ai nếu không chắc chắn là tim người đó đã ngừng đập
Đây là một điều nghĩ sai lớn. Nói cho cùng, máy xung điện tim, thường được lưu giữ ở những nơi công cộng như nhà ga, được thiết kế để mọi người được. Bạn không cần phải tự mình tìm hiểu liệu người bị đột quỵ có được lợi với cú sốc điện để hồi phục nhịp đập tim hay không: bản thân máy này có thể biết đánh giá điều gì cần làm. Nếu cú sốc điện là không cần thì nó không phát xung điện.
Nghiên cứu của Mỹ đã chỉ ra rằng tỷ lệ sống tăng gấp đôi nếu máy xung điện tim được sử dụng thay vì chỉ dùng hô hấp nhân tạo. Nhưng việc sử dụng chúng ở bên ngoài bệnh viện là rất ít. Mọi người ngại dùng nó. Christopher Smith ở Trường Y Warwick đã công bố nghiên cứu vào năm 2017 cho thấy rằng nhiều thành viên của công chúng không biết máy này là gì, nó được để ở đâu, hoặc sử dụng nó thế nào. Ông nói với tôi rằng một số người sợ sử dụng nó, phòng nó gây hại nhiều hơn lợi.
Điều nghĩ sai 5: Ngửa đầu ra sau để ngăn chảy máu cam
Đây là lời khuyên cổ lắm rồi, nhưng nó có thể dẫn đến việc một người tự nuốt máu mình hoặc thậm chí nghẹt thở, mà máu cam vẫn tiếp tục chảy. Thay vào đó, cách tốt nhất để ngăn chặn chảy máu là bóp chặt phần mềm ở mũi và cúi đầu về phía trước trong 10 phút. Nếu máu vẫn chảy sau nửa giờ, hãy xin ý kiến của y tế.
Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2018
VƯỜN HOA LỚN NHẤT THẾ GIỚI MỌC NGAY GIỮA SA MẠC
Vườn
hoa lớn nhất thế giới ... ở nơi cuối cùng bạn mong đợi! Nó là một ốc
đảo màu cầu vồng: 45 triệu hoa đang ở giữa sa mạc. Dubai Miracle Garden
có hơn 45 loài hoa được nhập khẩu từ khắp nơi trên thế giới. Có thể nhìn
thấy vô số những mái vòm, vườn hoa và các công trình kiến trúc có thể
được nhìn thấy ở khu đất rộng 18 mẫu Anh. Ma trận màu được tưới bằng hệ
thống tái chế nước thải trong khi tránh bay hơi.











SOURCE: HOM.ART
Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2018
"ĐỢI NGƯỜI KHÁC NÓI XONG ĐÃ NÀO !"
“Đợi
tôi nói xong đã nào!”. Đây là một lời nhắc nhở, cũng là sự châm chọc về
việc tôi và bạn quá nóng vội và muốn sớm gặt hái được thành quả. Khi
Thượng đế tạo ra con người, vì sao chỉ có một cái miệng mà có tới tận
hai cái tai? Là để chúng ta nói ít lại và lắng nghe nhiều hơn. Chúng ta
cũng chẳng vội đến mức nước lên đến cổ hay đang xảy ra hỏa hoạn, mà sao
ngay cả đợi người khác nói hết những gì họ muốn cũng chẳng được?
Câu chuyện người mẹ trẻ và quả táo
Người
mẹ trẻ muốn kiểm tra thành quả về cách giáo dục con cái của mình. Cô
vui vẻ đưa cho cậu con trai nhỏ hai quả táo. Tiếp đó, cô chờ đợi cậu con
trai nhỏ sẽ tặng lại cho mẹ một quả. Nhưng cậu bé nhận lấy hai quả táo
từ tay mẹ xong cũng chẳng thèm nhìn mẹ lấy một cái, mà cắn ngay mỗi quả
một miếng.
Người
mẹ trẻ vô cùng thương tâm, suýt nổi giận và định dạy cho cậu con một
bài học về sự tham lam, ích kỷ. Ai ngờ được rằng đúng vào lúc này cậu
con trai bé nhỏ cất tiếng ngọng líu ngọng lô: “Mẹ ơi, mẹ ăn quả này này.
Con ăn thử rồi, không chua đâu!”.
Nước
mắt của mẹ đột nhiên rớt xuống. Đôi khi chúng ta tức giận là vì không
đủ kiên nhẫn và không có thời gian chờ đợi câu trả lời. Bởi phía sau sự
lắng nghe là một tấm lòng ấm áp.
(Ảnh minh họa: Dẫn theo giambeotunhien.net)
Nhờ biết lắng nghe tôi đã kịp thời cứu vãn được công việc và một cuộc hôn nhân
Thời
gian trước, có một người bạn làm cùng tôi. Tôi tự cảm thấy mình đã dành
hết tâm huyết cho công việc. Nhưng tới khi nghiệm thu anh ấy lại phê
bình tôi và đưa ra đề nghi của
mình. Điều này khiến tôi rất không vui. Bạn tôi gọi điện cho tôi vì
muốn thay đổi ý kiến. Cậu ấy còn chưa kịp mở miệng thì tôi đã tuôn xối
xả một tràng dài những lý do và suy nghĩ của mình. Sau đó hai người
chúng tôi hầu như miệng ai nói thì tai người nấy tự nghe. Một lúc sau cả
hai cùng tức giận và bỏ đi, kết quả là chẳng ai nói rõ được suy nghĩ
của mình.
Bạn
tôi sốt ruột hỏi rằng: “Chúng ta có thể nói chuyện không? Nếu không thì
chúng ta chat nhé!”. Sau đó cậu đã nói rõ ràng mọi suy nghĩ của mình
qua chat. Kỳ thực cũng có nhiều chỗ tôi cũng có thể tiếp thu, vấn đề đã
được hóa giải trước cơn nguy nan. Sau chuyện này tôi thầm nghĩ, rất
nhiều việc đã thành xôi hỏng bỏng không chỉ vì tôi không cho đối phương
có cơ hội nói hết. “Đợi tôi nói xong đã nào”.
Đây là một yêu cầu vô cùng nhỏ bé trong giao tiếp nhưng chúng ta lại
thường quên mất sự tôn trọng cơ bản nhất này trong giao tiếp.
Em
trai tôi mới lập gia đình, đang trong giai đoạn hai vợ chồng tìm cách
hòa hợp với nhau. Vậy nên đôi vợ chồng trẻ ngày nào cũng cãi cọ. Cả hai
đều rất khổ tâm, cãi qua cãi lại tới bước sắp phải ly hôn. Hôm qua cô
gái gọi điện tới than thở với tôi. Tôi biết rằng, chẳng qua chỉ là những
chuyện vụn vặt trong nhà, ví như cô ấy đã hy sinh rất nhiều mà anh
chồng đáp lại chẳng được bao nhiêu. Tôi nhẫn nại lắng nghe cô ấy than
thở và thể hiện sự đồng cảm và đồng tình một cách thích hợp. Cuối cùng
cô gái vui vẻ quay về nhà nấu cơm cho chồng. Về sau cô gọi điện thoại
tới khen ngợi tôi: “Chị quả thực là người biết an ủi người khác. Sau khi
chị an ủi xong em mới thấy hóa ra chẳng có chuyện gì to tát cả”. Tôi
mỉm cười rồi gác máy, thầm nghĩ, tôi đâu có nói lời nào, chỉ là cô ấy
muốn than vãn một chút về nỗi ấm ức trong lòng mà thôi.
Nghệ thuật lắng nghe và câu chuyện về đôi tri kỷ Bá Nha, Tử Kỳ
Tương
truyền rằng Chung Tử Kỳ là một tiều phu đầu đội nón lá, lưng khoác áo
lá, vai đeo dao quặp, tay cầm rìu. Trong lịch sử còn ghi chép lại rằng,
một lần nọ Du Bá Nha gảy đàn bên sông Hán Giang, Chung Tử Kỳ nghe xong
xúc động thốt lên rằng: “Vòi vọi như non cao, mênh mang như nước chảy”.
Từ
đó hai người trở thành bạn tri kỷ, tâm giao. Sau khi Tử Kỳ qua đời, Bá
Nha cho rằng trên đời này không còn ai có thể hiểu được tiếng đàn của
mình. Nên từ đó về sau ông không bao giờ gảy đàn nữa.
Bởi vậy, lắng nghe không chỉ có thể khiến tâm hồn xích lại gần nhau hơn, mà còn là sự khởi đầu của những đôi tri kỷ.
Không biết lắng nghe đã khiến một hãng hàng không thiệt hại nặng nề
Năm
2008, nhạc sĩ Dave Carroll đi lưu diễn, chiếc đàn guitar của anh được
vận chuyển theo đường hàng không của hãng United Airlines và bị gãy.
Carroll bèn kiện công ty hàng không, nhưng không một ai lắng nghe anh ấy
nói. Công ty hàng không cho rằng Carroll thích chuyện bé xé ra to.
Nhưng đối với những người có tâm hồn mong manh như các nghệ sỹ thì chiếc
đàn guitar cũng là một sinh mệnh thân thiết của anh. Cách cu xử của
công ty hàng không khiến Carroll rất đau lòng.
Thất
vọng với cách hành xử của hãng hàng không lớn thứ hai thế giới, tháng
6/2009, sau 9 tháng xảy ra vụ việc, nhạc sĩ Dave Carroll đã cho ra đời
bài hát “United breaks guitars” (United làm vỡ đàn guitar). Bài hát này
với giai điệu vui tươi được Dave và nhóm nhạc của anh dàn dựng, tung lên
youtube với đoạn điệp khúc nghe có phần “cay đắng”: United, anh làm vỡ cây đàn guitar Taylor của tôi rồi!
Clip
cũng được thể hiện hết sức hóm hỉnh, với hình ảnh những nhân viên của
hãng United Airlines đủ mọi sắc thái cảm xúc. Chắc hẳn, ai xem clip cũng
không khỏi mỉm cười thú vị. Bài hát không những vui tươi, lại còn…dễ
thuộc!
Không
ngờ rằng, chỉ trong hai tuần ngắn ngủi, số lượt truy cập bài hát này đã
lên tới 5 triệu lượt. Điều mà không ai nghĩ tới rằng, ảnh hưởng phụ
diện của video này đã khiến cổ phiếu của United Airlines giảm xuống 10%
chỉ vẻn vẹn trong 10 ngày. Họ đã phải chịu tổn thất vô cùng lớn, tới 180
triệu đô la Mỹ, đủ để mua 51.000 chiếc guitar đền cho Carroll.
“Kỳ
thực tôi chỉ cần có một người trong United Airlines đứng ra lắng nghe
sự bất mãn của tôi, thừa nhận họ đã làm sai và nói với tôi một lời “Xin
lỗi”, chỉ cần vậy thôi. Nhưng họ đã không làm như vậy”.
Cuối
cùng Carroll đã nói ra nguyên nhân mà anh kiên quyết kiện hãng Hàng
không Liên bang Mỹ cho bằng được: “Hãy đợi tôi nói xong đã”. Carroll
chẳng qua chỉ cần được lắng nghe, được tôn trọng mà thôi.
Rất không may cho United Airlines, Dave Carroll là một nhạc sĩ/ca sĩ tài ba. Có hề gì, anh sáng tác nhạc! (Ảnh dẫn theo CafeF)
Các bậc phụ huynh và những đứa con ở tuổi dậy thì
Hiện
nay có rất nhiều bậc phụ huynh than vãn rằng con cái mình bước vào thời
kỳ tâm lý phản nghịch, căn bản là không biết nghe lời! Nỗi khổ ấy đã
trở thành tiếng lòng của những bậc phụ huynh có con đang tuổi dậy thì.
Nhưng tĩnh tâm nghĩ lại, kỳ thực sự oán trách này bản thân nó đã có vấn
đề: Thử đóng cửa tự hỏi mình xem bạn có thực sự lắng nghe tiếng lòng của
con không? Bạn có biết con mình đang nghĩ gì, mong muốn điều gì không?
Bạn muốn hiểu con mình, nhưng lại không chịu lắng nghe chúng, mà chỉ
muốn chúng lắng nghe bạn. Bạn cứ ở đó như cái máy nói, thì chúng sao có
thể nghe lời bạn được?!
“Đợi tôi nói xong đã nào!”.
Đây là một lời nhắc nhở, cũng là sự châm chọc về việc tôi và bạn quá
nóng vội và muốn sớm gặt hái được thành quả. Khi Thượng đế tạo ra con
người, vì sao chỉ có một cái miệng mà có tới tận hai cái tai? Là để
chúng ta nói ít lại và lắng nghe nhiều hơn. Chúng ta cũng chẳng vội đến
mức nước lên đến cổ hay đang xảy ra hỏa hoạn, mà sao ngay cả đợi người
khác nói hết những gì họ muốn cũng không có?”. Đôi khi tôi tự nhủ với
mình rằng đây là một căn bệnh, phải chữa.
Lắng nghe là sự tu dưỡng tâm tính
Đợi
người khác nói xong là một loại năng lực, cũng là sự tu dưỡng tâm tính.
Có một cách lắng nghe gọi là trầm tĩnh. Đó là một bầu không khí hài
hòa, yên lặng và uy nghiêm, không lời nhưng cũng rất ấm áp, và đầy sức
cuốn hút. Có một cách lắng nghe là quên mất cả bản thân mình, yên lặng
nghe tiếng tuyết rơi, nghe tiếng gió luồn qua mái nhà, nghe tiếng chim
hót buổi sớm mai, nghe một giai điệu du dương. Điều này cũng thể hiện
cảnh giới và sự tu dưỡng của một người. Chỉ khi có được một nội tâm an
hòa mới có thể hiểu được sự tĩnh lặng của năm tháng thật tuyệt vời.
Đợi
người khác nói hết cũng là một phẩm chất của bậc trí huệ, chứ không
phải nói thao thao bất tuyệt mới thể hiện mình là người có năng lực.
Trí huệ của cha ông dạy chúng ta về nghệ thuật lắng nghe
Kỳ
thực trí huệ về việc lắng nghe đã được ông cha ta gửi gắm trong chữ
Nho, loại ký tự đã từng gắn liền với cuộc sống và sử sách của dân tộc
Việt chúng ta thời xưa. Chữ “Thính聽” (lắng nghe) ở dạng chính thể gồm bộ “Nhĩ耳” (tai), bộ “Vương 王” (vua), chữ “Thập 十” (mười), chữ “Mục目” (mắt), chữ “Nhất一” và chữ “Tâm 心”.
Nếu ghép các bộ này vào nhau chúng ta sẽ hiểu được hàm ý mà ông cha ta
muốn gửi gắm. Khi lắng nghe một ai đó, chúng ta phải khiến người ấy cảm
thấy mình quan trọng như một vị vua (chữ Vương), và lắng nghe bằng đôi
tai của mình (bộ Nhĩ). Đồng thời chúng ta còn phải dồn mọi ánh nhìn và
sự chú ý tới họ (chữ Thập, chữ Mục). Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, điều
quan trọng nhất là phải dành trọn trái tim để cảm nhận những điều họ nói
(chữ Nhất Tâm). Chỉ có như vậy chúng ta mới có thể lắng nghe trọn vẹn
những thông điệp mà họ muốn truyền tải, mới biết cách thấu hiểu và trân
trọng người khác.
Ngày nay, trong tiếng Hán hiện đại chúng ta cũng có chữ “Thính听”
(lắng nghe) nhưng lại ở dạng giản thể. Và điều kỳ lạ là nội hàm của chữ
này lại bị thay đổi hoàn toàn, đi ngược hẳn lại với những giá trị trong
văn hoá chính thống (vốn được viết bằng chữ phồn thể/chính thể). Chữ
“Thính听” giản thể gồm bộ “Khẩu口” (cái miệng) và bộ “Cân斤”
(cái rìu). Đại ý là không phải dùng tai, dùng mắt, hay dùng tâm để lắng
nghe như văn hóa truyền thống, mà là nghe bằng miệng, bằng những lời
búa rìu sắc nhọn.
Chữ
Hán chính thể bị thay thế bằng chữ giản thể, kéo theo đó là giá trị
giáo dục và nhân văn sâu sắc bị đánh cắp một cách tài tình. Văn vốn là
phương tiên để giáo hoá con người, khi văn tự bị biến đổi mất đi nội hàm
chân chính của nó, thay bằng một nội hàm khác hẳn thì đương nhiên giá
trị giáo dục ấy bị thay đổi rồi. Vậy nên việc cắt lời người khác, để mau
chóng biểu đạt suy nghĩ của mình, mới trở thành một thói quen quá phổ
biến như bây giờ.
Thay
vì lắng nghe bằng cái Tâm, bằng cảm nhận từ trái tim như người xưa nhắn
nhủ, thì con người ngày nay thường xuyên ngắt lời, chỉ muốn nói mà
không đủ kiên nhẫn để lắng nghe, có nghe cũng là với tâm thái tranh đấu
phản biện. Nội hàm của chữ giản thể mới dẫn đến một các biểu hiện văn
hoá trở nên phố biến như: ‘chưa nói xong đã cãi xong’, ‘cướp diễn đàn’,
‘đốp lại’, ‘bật tanh tách’… Lời nói thay vì là phương tiện của sự thấu
hiểu, thì nay là phương tiện để tranh đấu.
“Đợi
người khác nói xong”, điều tưởng chừng vô cùng đơn giản, sao giờ đây
lại khó khăn đến vậy? Đó là hệ luỵ của lối sống chỉ biết nghĩ đến lợi
ích của riêng mình, chỉ quen tranh giành để bản thân luôn là vị trí số 1
trong mắt người khác. Lắng nghe với thái độ khiêm nhường cầu thị trở
thành thứ gì đó xa xỉ khó hình dung trong văn hoá người nhiện đại. Bằng
cách đó nét đẹp của văn hóa tu dưỡng truyền thống ngày một bị lãng quên.
Người
ta không ngừng than thở về chuyện xã hội thiếu vắng niềm tin, tình yêu
thương, lòng nhân ái. Thực ra nếu chúng ta có thể quay trở về với những
giá trị đạo lý truyền thống, biết ‘đợi người khác nói xong’, biết nghe
bằng sự tập trung của đôi mắt, sự chân thành của trái tim như chữ
‘Thính’ mà ông cha ta để lại như một bài học uyên bác, thay vì nghe bằng
‘cái rìu’ như cách mà ĐCSTQ biến đổi văn tự truyền thống, thì hẳn rằng,
chúng ta có thể thấu hiểu nhau nhiều hơn, và xã hội không thể thiếu
vắng đi tình yêu thương và lòng nhân ái.
Nhã Văn
Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2018
Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2018
CHỨNG NHÂN HY VỌNG
Tù Nhân lật ngữa bàn tay
Sần sù, chai sạn để thay Bàn Thờ!
Rượu Nho ba giọt nằm chờ
Biến thành Máu Chúa là ''nhờ'' Đức Cha
Nước trong với Bánh trắng ngà
Cũng thành Mình Chúa giữa nhà ngục đen
Không hương, Sách Thánh, hoa, đèn...
Đức Cha ''chúc tụng....Amen'' trong tù!
Trại giam có Lễ Thiên Thu
''Vương Cung, Nhà Tạm Giêsu'' nơi này
Là do ''Ngục Sĩ'' mỗi ngày
Hiến dâng cảnh sống đọa đày lên CHA
Đọc Lời Chúa đã phán ra:
''Đây là MÁU...THỊT...'', lệ sa, vui mừng!
Văn Phòng Giám Mục giữa rừng
Là ''ĐƯỜNG HY VỌNG'' sáng trưng theo THẦY!
Đức Tin-Cậy-Mến dư đầy
Khiến cho cai ngục ''cũng lây'' dễ dàng:
Đó là Thập Giá Ngài mang
Dây Chuyền Ngài kết, Công An vẫn lờ...
Ngục tù thành cõi nên thơ
Chứng Nhân Hy Vọng (*) sống nhờ Thánh Linh!
Giờ đây, Giáo Hội tôn vinh
Hồng Y quá cố điển hình nêu gương
Đời Ngài bàng bạc Thánh Chương:
''Tông Đồ Công Vụ'' ở dương thế này!
Bài thơ con viết đêm nay
Là hoa lòng mến những ngày tha phương
Giờ Cha đang ở Thiên Đường
Đoái nhìn Giáo Hội, Quê Hương, Giống Nòi...
* * *
Kính dâng Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận
Khẩu Hiệu Giám Mục của Ngài là ''VUI MỪNG và HY VỌNG'' (GAUDIUM ET SPES)
Đức Quốc, 27.9.2002
Đaminh Phan văn Phước
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
