Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012

KHÓA 7 : TINH THẦN ĐOÀN KẾT

TRẦN DUY NHIÊN

KHÓA 7


TINH THẦN ĐOÀN KẾT


Trần Duy Nhiên

I. - Gợi ý


Muốn thành công, người trưởng phải có tinh thần đoàn kết. Có đoàn kết mới phát huy trí lực và ý chí tập thể. Khi các trưởng thiếu đoàn kết thì cả tập thể trở nên lục đục bời vì hai trường hợp có thể xảy ra:
- Một là tập thể sẽ chia làm hai phe để ủng hộ người này chống lại người kia và những gì phe này xây dựng thì phe kia đạp đổ.
- Hai là cả tập thể sẽ coi thường cả nhóm trưởng vì họ không đủ tư cách lãnh đạo.
Giữ tinh thần đoàn kết: đó là vấn đề sống chết. Trong lời nguyện hiến tế, chúa Yêsu đã xem sự hiệp nhất là yếu tố căn bản của các tông đồ, nghĩa là nhóm trưởng mà Ngài để lại trong thế gian. Ngài cầu nguyện: “Xin cho họ hiệp nhất nên một như Cha và Con là một”.
Chúng ta không ngây thơ đến độ tưởng rằng gìn giữ sự đoàn kết giữa các trưởng là một điều dễ dàng, nhất là khi đoàn kết mà vẫn phải thẳng thắn đấu tranh, phê bình.
Các trưởng đều là những người có cá tính và vì vậy họ dễ va chạm nhau. Biết như thế, mỗi người trưởng phải quyết tâm thông cảm người khác, mỗi người phải biết đứng vào chỗ của bạn mình để xem xét vấn đề, chỉ có thế thì lời phê bình góp ý mới thật sự là một phương tiện giúp nhau cùng tiến bộ.
Tuy nhiên, thông cảm không phải là xuề xòa, ba phải, bỏ qua những hạn chế của nhau; nếu thiếu đấu tranh thẳng thắn thì không có một sự đoàn kết thực sự. Sự dối trá luôn luôn làm hỏng tinh thần đoàn kết vì sẽ làm cho các trưởng nghi ngại lẫn nhau. Thế nhưng phải thẳng thắn trong tinh thần yêu thương và cởi mở, nghĩa là không bao giờ lên án người trưởng khác.
Các trưởng của một tập thể đều cùng nhắm một mục tiêu mà phấn đấu, vì vậy, những điều khác biệt phần nhiều là khác biệt về hình thức hơn là về nội dung; chỉ cần nhắc lại cho nhau mục tiêu ấy là mọi chuyện sẽ được giải tỏa dễ dàng.
Đối với các trưởng trong những tổ chức Tin Mừng, thì mục tiêu thật rõ: làm cho hình ảnh Chúa Kitô rõ nét hơn trong lòng mọi người.
Ý thức liên tục như thế, các trưởng sẽ biết đấy tranh thẳng thắn và cởi mở. Có được tinh thần thẳng thắn và cởi mở thì các trưởng sẽ là một khối đoàn kết. Và đoàn kết là sức mạnh.

II. - Câu Hỏi Tự Kiểm.


  1. Bạn có đặt mình vào chỗ người khác dễ dàng không?
  2. Bạn có cố gắng nhìn ưu điểm của những người quanh bạn hơn là những nhược điểm của họ chăng?
  3. Bạn có chấp nhận dễ dàng là người khác có quyền suy nghĩ không giống như bạn không?
  4. Trong những lần tranh luận, bạn có cố gắng tìm hiểu lý lẽ của người đối thoại không?
  5. Bạn có nghĩ rằng khi có một sự bất đồng thì đương nhiên phải có một bên hoàn toàn đúng và một bên hoàn toàn sai không?
  6. Hay ngược lại bạn nghĩ rằng mỗi bên đều có phần lý và có phần cần phải bổ túc?
  7. Khi tranh luận, giọng nói bạn có gắt gỏng không?
  8. Bạn có biết rằng làm cho ai đó đóng cửa miệng thì cũng làm cho họ đóng cửa lòng không?
  9. Khi có một mối bất hòa với một trưởng khác, bạn có nghĩ rằng mình phải là người đi bước trước để giải quyết càng sớm càng tốt không?
  10. Bạn có bao giờ biết ‘xin lỗi’ vì đã từng cố chấp chưa?

III. - Đề Tại Thảo Luận


Tinh thần đoàn kết đòi hỏi mình từ bỏ cá tính hay giúp mình triển nở cá tính?

IV. - Rèn Luyện


Trong tuần này, tìm đến một trưởng mà mình thấy ít thông cảm nhất để trao đổi và đấu tranh trong tinh thần đặt mình vào vị trí của người ấy.

V. - Phương Châm.


Điều Thầy truyền cho anh em là hãy yêu thương nhau. (Gn 15, 17)
                                                                 (tiengnoigiaodan)

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

KHÓA 6 : TỔ CHỨC KỶ LUẬT

TRẦN DUY NHIÊN

TỔ CHỨC KỶ LUẬT


I. - Gợi ý


Tinh thần tổ chức kỷ luật đối với cấp trên là bổn phận của một thủ lãnh, một người trưởng. Nhưng tinh thần ấy không bao giờ lại là tinh thần vuốt ve, nịnh hót, luồn cúi.

Thường thường, nhưng người quá săn đón cấp trên lại là những người đòi hỏi cấp dưới một cách quá đáng. Điều này đi ngược lại với quan niệm về lãnh đạo. Người lãnh đạo phải là người biến trôn trọng giá trị của con người, giá trị cấp trên cũng như giá trị cấp dưới.

Có hai động cơ khiến ta tuân lệnh cấp trên:

1. Động cơ tình cảm: Ta vâng lời vì tin tưởng, vì người ấy biết làm cho ta phấn khởi, hăng say... Tóm lại, vì ta thích người ấy.

2. Động cơ lý trí: Ta vâng lời cấp trên vì ý thức rằng nhiệm vụ của người ấy là phối hợp những cố gắng của tập thể để hướng về một mục tiêu nhất định.

Trên thực tế hai động cơ này không mâu thuẫn đối kháng. Tốt nhất là hai động cơ tồn tại cùng một lúc.

Nhưng điều cần lưu ý là động cơ thứ hai phải là động cơ nền tảng và phải được đặt ưu tiên.

Nếu ta nghe lời cấp trên vì người ấy có một nhân cách xứng đáng thì rủi một ngày nào đó, vì một lý do khách quan, người ấy không còn như xưa, ta sẽ cảm thấy mình bị lừa gạt.

Dù sao đi nữa, vâng lời một người chỉ vì nhân cách người đó thường là dấu hiệu cho thấy rằng mình chưa có lòng tự trọng cao. Người trưởng nào phải dựa vào nhân cách của cấp trên mới có thể vâng lệnh, người đó là một người thiếu cá tính và sẽ tiếnđến tình trạng dựa vàouy tín người cấp trên đế hành động, để quyết định. Một người như thế khó trưởng thành về mặt tâm lý.

Vì vậy, một người trưởng biết tự trọng sẵn sàng vâng lời cấp trên mà không cần ai thuyết, vì nếu người trưởng không biết tự trọng thì không thể nào mong mỏi người khác tôn trọng mình, và nhũng người khác đó, trước tiên, là những thành viên trong tập thể mình chịu trách nhiệm.

II. - Câu Hỏi Tự Kiểm


1. Thái độ cộng tác của bạn có khác nhau khi cấp trên có mặt và cấp trên vắng mặt không? Nếu có thì vì sao có sự cách biệt đó?

2. Bạn có chăng cái khuynh hướng không muốn thi hành mệnh lệnh của người mình không thích, thậm chí còn muốn làm ngược lại, dù bạn không thấy lệnh ấy có gì sai?

3. Bạn có hiểu rằng tuân lệnh không phải là phục tùng một cách tiêu cực nhưng mà là hợp tác một cách tích cực với cấp trên vì quyền lợi của tập thể không?

4.Bạn có suy nghĩ về một lệnh mình phải truyền cho thật kỹ trước khi truyền lại để cho mệnh lệnh ấy biến thành một lệnh của chính mình ban ra chăng?

5. Bạn có biết rằng người tự trọng không phải là người nhiều tự ái nhưng mà nhiều tự tin?

6. Bạn có khuynh hướng qua nhún nhường trước cấp trên và quá đòi hỏi ở cấp dưới chăng?

7. Khi bạn yêu cầu tập thể mình làm tốt một nhiệm vụ, bạn làm thế vì muốn giữ uy tín với cấp trên hay vì nghĩ đến quyền lợi tập thể?

III. Đề Tài Thảo Luận:


1. Tại sao con người tự trọng vâng lời cấp trên vì lý trí hơn là tình cảm?

2. Tại sao vâng lời một cách mù quáng thường giảm uy tín của mình và bất lợi cho tập thể?

IV. - Rèn Luyện.


  • Đối với cấp trên, giữ thái độ đúng mức, không khép nép sợ hãi.
  • Trả lời khẳng khái, nhìn thẳng vào mặt cấp trên.
  • Phát biểu chính xác, không để tình cảm dính vào.

V. - Phương Châm:


Mẹ Ngài nói với các người hầu: ‘Ngài có bảo gì thì hãy làm theo’ (Yn 2,5)

Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012

KHÓA 5 : TINH THẦN TỔ CHỨC KỶ LUẬT

TRẦN DUY NHIÊN

KHOÁ 5


TINH THẦN TỔ CHỨC KỶ LUẬT


I. Gợi ý


Một người trưởng không hành động một mình. Người trưởng làm việc với một tổ chức. Người ấy phải biết phục tùng cấp trên, ít nhất là để nêu gương cho những người trong quyền điều động của mình.

Trong các tổ chức tự nguyện, cấp trên thường nói năng nhẹ nhàng, giải quyết mọi việc trong tinh thần tự giác và ý thức trách nhiệm. Vì thế, trưởng nào tự giác chưa cao và tinh thần trách nhiệm chưa vững thì sẽ thi hành mệnh lệnh một cách chiếu lệ. Từ đó xảy ra một bầu không khí chậm chạp, uể oải. Không khí này rất tai hại cho quyền lợi tập thể, nhất là trong trường hợp người trưởng đòi hỏi mọi người một quyết tâm cao để khắc phục một khó khăn nào đó. Nếu tư cách đạo đức và khả năng của cấp trên sáng ngời khiến ta khâm phục, người trưởng sẽ vâng lệnh một cách thoải mái: đó là điều hay nhất. Nhưng cũng có trường hợp người cấp trên không hội đủ các đức tính làm ta khâm phục, thì sự vâng lời cấp trên vẫn là điều không thể thiếu được để cho tập thể thăng tiến.

Cố nhiên, tinh thần dân chủ đòi hỏi ta có bổn phận trình bày mọi khía cạnh của vấn đề để cấp trên có cái nhìn rõ ràng và chính xác trước khi quyết định.

Nhưng khi quyết định đã được ban hành, dù cho quyết định ấy đi trái với ý kiến của mình, người trưởng phải thi hành một cách đúng mức, không bực bội, không phàn nàn.

Mọi hành vi hay lời nói làm giảm uy tín của cấp trên đều làm giảm uy tín của người trưởng; đồng thơi làm giảm sức bật của tập thể mình chịu trách nhiệm.

Sự vâng phục không làm giảm giá trị của bản thân nhưng giúp cho mọi người thấy chỗ đứng của mình. Khi người trưởng thi hành tốt một mệnh lệnh ban ra thì, dưới một khía cạnh nào đó, người ấy đã đồng hàng với người ra lệnh.

II. - Câu Hỏi Tự Kiểm


1. Qua các cấp lãnh đạo, bạn có biết nhìn vào nhiệm vụ chứ không nhìn vào con người của họ không?

2. Bạn có chống lại xu hướng chỉ trích cấp trên không?

3. Bạn có đem một hai nhược điểm của cấp trên để làm đề tài vui cười không?

4. Bạn có coi cấp trên như một người mà mình không nên gây chuyện để tránh phiền phức hay một người giúp đỡ mình làm tốt nhiệm vụ?

5. Bạn có thấy rằng nghi ngờ cấp trên làm mất niềm vui phục vụ và phê bình cấp trên làm nhóm mình mất tin tưởng và nhiệt huyết không?

6. Bạn có nghĩ rằng cấp trên bạn cũng lo lắng đến tập thể nhỏ của bạn bằng bạn không?

7. Bạn có hiểu rằng vâng phục cấp trên là một cách làm tăng uy tín đối với nhóm mình không?

8. Bạn có thể thoải mái thi hành đúng đắn một mệnh lệnh trái với sở thích và quan niệm của mình không?

9. Khi truyền một lệnh, bạn truyền như một cái máy hay đặt mình vào vị trí người ban lệnh?

10. Bạn có biết rằng thiếu tinh thần tổ chức kỷ luật thường là biểu hiện của người thiếu sức mạnh tinh thần không?

III. Đề Tài Thảo Luận


“Nghệ thuật lãnh đạo là nghệ thuật vâng lời: Ai không biết tuân lệnh, sẽ không biết ra lệnh”. Hãy phân tích và bình luận tư tưởng ấy.

IV. - Rèn Luyện


- Trong một tuần, cố gắng không phê bình chỉ trích cấp trên 
(dù lời phê bình có cơ sở)

- Tập vâng lời một cách nhanh nhẹn và vui tươi trong mọi trường hợp.

V. - Phương Châm.


Ngài vốn là Thiên Chúa, nhưng đã không nghĩ phải giành cho được chức vụ đồng hàng cùng Thiên Chúa, Ngài đã hạ mình thấp hèn, trở thành vâng phục cho đến chết, và chết trên thập giá. (Pl 2, 6-8).
                                                                     (tiengnoigiaodan)

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

KHOÁ 4: QUẢ QUYẾT VÀ KIÊN TRÌ

TRẦN DUY NHIÊN



KHÓA 4


QUẢ QUYẾT VÀ KIÊN TRÌ


I. Gợi ý


Chọn lựa. Dĩ nhiên cần suy nghĩ, nhưng phải chọn lựa. Có nhiều người sợ hãi khi cần phải bước tới, do dự khi cần phải cương quyết. Có thể họ là những thuộc hạ tốt, nhưng không bao giờ là người lãnh đạo tốt. Một người trưởng trước hết là một người biết lãnh nhận trách nhiệm và đôi khi cần phải quyết định dứt khoát. Trong đời sống, người ta cần giải quyết những vấn đề lớn nhỏ và giải quyết không ngừng. Đôi khi các vấn đề đó có một tầm mức quan trọng, nhất là khi đối tượng của vấn đề là con người. Chính vì thế, trước khi quyết định cần phải tiên liệu, cân nhắc mọi giải pháp.

Thường thì nhiều giải pháp đều có vẻ hợp lý như nhau nhưng không có giải pháp nào tuyệt hảo; thế là ta do dự và quyết định nửa vời. Không có gì nguy hiểm cho bằng. Một người trưởng do dự thế nào cũng đi đến thất bại và làm cho các bạn trong nhóm mình chùn bước.

Bổn phận của người trưởng là xác định rõ ràng một điểm mà mọi sức lực phải tập trung vào để đạt thành công hay thực hiện một bước tiến bộ. Một quyết định đúng lúc, dù bất toàn, tiếp theo là biện pháp sít sao để triển khai, luôn luôn tốt hơn là chờ đợi một giải pháp lý tưởng nhưng không bao giờ đem ra thực hiện. Dưới khía cạnh này, quyết định thì tốt hơn là sự chính xác. Nhưng quyết định tự nó thì chưa đủ.

Điều quan trọng không phải là lệnh ban ra nhưng là lệnh được chấp hành. Kết quả tùy thuộc vào sự kiên trì thực hiện hơn là biện pháp.

“Kế hoạch 1 - Biện pháp 10 - Quyết tâm 100”

Một số trưởng hiện nay, ít nhiều, còn mắc phải cái bệnh xuề xòa thiếu quả quyết (vì không ý thức hết tầm mức nhiệm vụ hay vì cả nể bạn bè); họ không biết mình muốn gì. Những người trưởng chạy theo vui buồn của những người mình chịu trách nhiệm - những phần tử chậm tiến nhưng lớn mồm -; nhưng người trưởng thay đổi quyết định như chong chóng thì làm sao có thể là thủ lãnh được? Tại sao một số trưởng lại dễ chán nản vì nói không ai nghe? Lý do là những người ấy thiếu kiên trì và quả quyết.

Muốn kiên trì và quả quyết thì người thủ lãnh phải tự rèn luyện những phẩm chất cơ bản: Người ấy phải làm chủ bản thân và có một ý chí sắt thép.

II. Câu Hỏi Tự Kiểm


  • 1. Bạn thích hay sợ trách nhiệm?
  • 2. Khi đem một quyết định mới ra thi hành, bạn vui thích hay khổ sở?
  • 3. Khi có nhiều công việc phải hoàn tất, bạn có do dự lâu trước khi quyết định khởi sự một công việc nhất định không?
  • 4. Bạn có thường gác lại ngày mai những gì có thể làm ngày hôm nay không?
  • 5. Khi phải làm một việc không lấy gì thích thú, bạn có khuynh hướng hoãn lại hay bạn khởi công một cách quả quyết?
  • 6. Bạn có để cho một trở ngại làm chùn bước hay vui tươi vì thấy đó là một khó khăn phải vượt qua?
  • 7. Bạn có thay đổi ý kiến thường xuyên không?
  • 8. “Người này biết mình muốn gì và những gì người ấy muốn, người ấy biến thành hiện thực". Người ta có thể nói về bạn như thế không?
  • 9. Khi gặp một thất bại, bạn chán nản bỏ cuộc hay bật dậy và bắt đầu lại ngay?
  • 10. Bạn có sẵn sàng bỏ thì giờ và công sức để thực hiện cho bằng được một điều mình đã quyết định không?

III. - Đề Tài Thảo Luận.


“Sống là chọn lựa, và chọn lựa là hy sinh”
Trong nhiệm vụ làm trưởng, bạn đã có hành động chọn lựa nào? Bạn đã hy sinh những gì? Có cần chăng kiên trì và quả quyết để chọn lựa như thế?

IV. - Rèn Luyện


Trong một tuần, hãy làm kế hoạch từng ngày (càng chi tiết càng tốt) và cố gắng theo thời khóa biểu đó một cách sít sao.

V. - Phương Châm


Ai bền chí đến cùng, người ấy sẽ được cứu. (Mt 24, 13)

                                                                                                  (tiengnoigiaodan)

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012

KHÓA 3 : VÔ VỊ LỢI

TRẦN DUY NHIÊN


KHÓA 3


VÔ VỊ LỢI




I.- Gợi ý:


Vô vị lợi: một yêu cầu thật cao, nhưng đó là yêu cầu cần thiết. Dưới một khía cạnh nào đó, ta có thể nhắc lại châm ngôn của khóa trước làm nền tảng cho những suy tư hôm nay: “người lãnh đạo là người tôi tớ”. Thế thì người chủ chính là những người mình chịu trách nhiệm. Người tôi tớ đúng nghĩa không bao giờ hành động vì quyền lợi của mình, mà luôn luôn thực hiện quyền lợi của chủ.

Người trưởng được giao nhiệm vụ là để phục vụ tập thể; đấy là người đại diện và người thi hành các quyết định vì quyền lợi của tập thể.

Người trưởng không có quyền tìm kiếm quyền lợi hoặc tìm tiếng tăm cho mình. Người ấy đi đến đích vì đó là nhiệm vụ chứ không phải là để chứng minh tài năng của mình. Người trưởng đúng nghĩa là một người vô vị lợi. Khi người trưởng tìm kiếm quyền lợi cho chính mình dưới hình thức này hay hình thức khác, người đó là một người phản bội tập thể. Dĩ nhiên, với tư cách là trưởng, người ấy có một số quyền lợi và cũng có một số quyền hạn để thực hiện nhiệm vụ của mình... Điều đó là phải lẽ. Thế nhưng, nếu quyền hạn và quyền lợi trở nên mục đích chính yếu thì đó là điều nguy hiểm. Người nào nghĩ đến mình thì quên tập thể. Ngày nào mà quyền lợi bản thân và quyền lợi tập thể không còn khớp nữa thì người đó sẽ phản bội tập thể. Và điều này không phải là chưa từng xảy ra.

Cao vọng, hiểu theo nghĩa ‘ước mơ cao cả’, là một điều tốt đẹp; nó giúp mình vượt trở ngại để phục vụ tốt hơn, nhưng nó trở nên nguy hiểm nếu nó có nghĩa là làm cho mình thỏa mãn tính hiếu thắng, cái xu hướng muốn ngồi trên đầu trên cổ người khác.

Người thủ lãnh là người tôi tớ, người phục vụ, chứ không phải là người bắt kẻ khác phục vụ mình. Một danh nhân đã chia loài người thành 4 hạng sau:

  • Dưới hết là hạng người muốn làm giàu.
  • Cao hơn một tí là hạng người muốn trở thành một cái gì đó.
  • Cao hơn nữa là hạng người muốn trở thành một ai đó.
  • Và trên đỉnh là hạng người lãnh đạo, nghĩa là những người muốn phục vụ tập thể, lớn hay nhỏ, bằng cách quên mình.

Vô vị lợi: đức tinh có thể là khó tìm thấy tinh ròng ở mọi người trưởng. Nhưng đó là hòn đá thử vàng để biết được ai là người thủ lãnh chân chính. 

II. Câu hỏi tự kiểm


  • 1. Bạn có để ý đến quyền lợi người khác trong quá trình thi hành quyền lãnh đạo không?
  • 2. Bạn có dễ dàng đặt mình vào chỗ người khác không?
  • 3. Khi tranh luận, bạn có cố gắng nhìn vấn đề dưới khía cạnh của người đối thoại không?
  • 4. Bạn có thích đem cái tôi ra ‘trưng’ không? Bạn có hay nói đến quá khứ của bạn, thành công của bạn, dự kiến của bạn không?
  • 5. khi sự việc xảy ra đúng như bạn dự kiến, bạn có thốt ra một cách tự mãn: “Tôi đã tính trước rồi!” hoặc một câu tương tự không?
  • 6. Bạn có bị ảnh hưởng lời khen đến độ biết rằng lời khen đó không hoàn toàn đúng sự thật mà mình vẫn thích nghe không?
  • 7. Bạn có chấp nhận phục vụ mà không cần ai biết đến không?
  • 8. Bạn có bao giờ giúp ai một cách vô danh không?
  • 9. Bạn có thường tỏ cho mọi người biết rằng thành công của tập thể là do công của mọi người chứ không phải của bạn không?
  • 10. Khi một công việc bị thất bại, bạn có thấy ngay mình là người duy nhất phải chịu trách nhiệm và phải trả giá không?

III. - Đề tài thảo luận



“Vô vị lợi là một đức tính khó tìm thấy tinh ròng ở mọi người trưởng”. Đúng hay sai? Tại sao?

.“Con người không thể sống hoàn toàn vô vị lợi, mà chỉ có thể ngụy trang quyền lợi của mình thôi”. Bạn nghĩ sao?

IV. - Rèn luyện



- Trong một tuần, tìm đủ mọi cách để tránh dùng chữ ‘tôi’ trong mọi câu chuyện.

- Mỗi tối, xét lại công việc mình làm và động cơ khiến mình làm việc đó, đặc biệt là những việc làm ‘vì người khác’.

V. - Phương châm


Con Người đến không phải để được phục vụ, mà là để phục vụ và thí mạng sống mình. (Mt 20, 28)


                                                                                (tiengnoigiaodan)

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012

KHÓA 2 : LÀM CHỦ BẢN THÂN

TRẦN DUY NHIÊN

KHOÁ 2

                                                                                                                 

LÀM CHỦ BẢN THÂN



I. Gợi ý.

Một trưởng muốn người khác tuân phục mình thì trước hết người đó phải có khả năng bắt mình tuân phục chính mình; nói cách khác: người ấy phải biết làm chủ bản thân. Thiếu tự chủ, không ai có thể làm chủ được sự vật chứ đừng nói đến làm chủ con người. Người thủ lãnh đặc biệt phải biết làm chủ miệng lưỡi, làm chủ thần kinh, làm chủ trái tim mình.

Người thủ lãnh đúng nghĩa làm chủ miệng lưỡi mình. 

Họ thường ít nói, không phải vì không biết ăn nói, nhưng vì họ tránh nói những điều thừa hoặc vô ích. Họ không cần phải kể lể cho mọi người những việc mình làm hay tâm tư tình cảm của mình. Họ hiểu rằng phải nghe nhiều và nói ít để hành động hữu hiệu. Người khéo nói có thể tạo một ảo tưởng nào đó, nhưng khi thực hiện không bằng điều mình nói, người đó sẽ bị xét đoán nghiêm khắc. Không có gì nguy hiểm cho người thủ lãnh bằng nói để mà nói: điều này thể hiện một sự thiếu tự chủ. Một người trưởng như thế không sớm thì chầy sẽ bị những thành viên trong nhóm coi thường.

Người thủ lãnh đúng nghĩa làm chủ chủ hệ thống thần kinh của mình. 

Là người đi đầu, nên trong giờ phút khó khăn nhất, các thành viên trong nhóm nhìn vào người trưởng, nhìn vào cơ bắp trên gương mặt người thủ lãnh, để nhận định tình hình. Chỉ cần một thoáng do dự, một mảy may sợi hãi là cả tập thể nản chí, buông xuôi, đầu hàng. Sự trầm tĩnh của người trưởng là nơi an toàn cho mọi bước đi của nhóm. Muốn giữ được thần kinh vững chắc, người trưởng không có quyền để cho công việc chôn vùi mình. Một căn bệnh thường thấy nơi người trưởng là có cảm giác mình còn có quá nhiều việc phải làm. Hình như đó là một căn bệnh tưởng hơn là một căn bệnh thật sự. Thực ra, điều là cho ta uể oải và bực dọc không phải là những việc ta làm mà là những việc ta không thể làm được vì thiếu tiên liệu và thiếu tổ chức.

Người trưởng phải biết sắp xếp công việc theo thứ tự ưu tiên: việc nào quan trọng, việc nào ít quan trọng, việc nào làm trước, việc nào làm sau. Dành một số thời gian (bắt buộc!) để suy nghĩ trong yên lặng mà không ai có quyền quấy rầy. Phương cách bình tâm hay nhất là đặt mình trong trạng thái suy niệm và cầu nguyện. Nhưng dù dùng phương cách nào thì yêu cầu là luôn để đầu óc minh mẫn và tâm hồn bình thản.

Người thủ lãnh đúng nghĩa làm chủ trái tim mình. 

Dĩ nhiên, người trưởng phải độ lượng, khả ái, thông cảm, nhưng không bao giờ có quyền để cho thiện cảm hoặc ác cảm dẫn dắt. Không bao giờ để tình cảm lên tiếng trước khi lý trí ngỏ lời; nếu không người ấy sẽ phải cải chính, phải phân trần, từ đó, sẽ bị mọi người coi thường và uy tính cũng mất theo.

Tóm lại, người trưởng muốn trở thành một thủ lãnh đích thực thì phải biến mình thành ông chủ chân chính, nghĩa là làm chủ được bản thân mình. 

I. - Câu Hỏi Tự Kiểm:


  • 1. Bạn có phải là người mà các hữu trách tin cậy trao đổi khi thiết lập kế hoạch không?
  • 2. Buổi sáng bạn có dậy đúng giờ đã định và ra khỏi giường ngay không?
  • 3. Bạn có khả năng ngồi nghe một người khác quan điểm phát biểu trong vòng 10 phút mà không ngắt lời không?
  • 4. Bạn có khả năng tỏ ra bình tĩnh khi bực tức, tỏ ra khả ái khi bất bình đối với cộng sự viên của mình không?
  • 5. Bạn có hay than van kể lể không?
  • 6. Bạn có bao giờ từ chối hoặc hoãn lại một thú vui chính đáng (không xem một cuốn phim, đọc trễ một lá thư đang mong...) để làm chủ ý chí, tình cảm mình không?
  • 7. Khi bạn đang làm một việc gì thích thú, bạn có thể ngưng ngay mà không bực bội không?
  • 8. Bạn có tìm được cho mình ít ra là một cách thức để tự chủ trong những trường hợp căng thẳng không?
  • 10. Bạn có dành thì giờ để im lặng, suy tư, cầu nguyện một cách đều đặn không?

III. - Đề tài thảo luận.


  • 1. Tự chủ có thật sự cần thiết cho người lãnh đạo không? Tại sao?
  • 2. Bạn nghĩ rằng mình phải làm gì để có thể phát triển phẩm chất ‘tự chủ’?

IV. - Rèn luyện.


  • Mỗi sáng dự định một vài việc hãm mình’ trong ngày để bắt thân thể mình quen phục tòng ý chí. (Ví dụ: không nói một tiếng nào trong một buổi sáng, nếu không ai hỏi; mỉm cười liên tục trong một giờ; nhịn một bữa ăn....)
  • Tìm ra và tập thành thói quen một hai biện pháp để tự chủ khi mọi việc căng thẳng hoặc khi mình bối rối. (Ví dụ: im lặng thở thật sâu; chuyển bực bội vào cơ bắp; gợi trong đầu mình một hình ảnh, một kỷ niệm; đọc một câu châm ngôn...)

V. - Phương châm


Ai muốn làm đầu thì hãy ở cuối hết mọi người, và làm tôi tớ mọi người. (Mc 9,34


                                                                                         (tiengnoigiaodan)

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

NGHỆ THUẬT LÃNH ĐẠO - KHÓA 1 : CÓ NIỀM TIN


Vài dòng về tác giả :
Phanxico Xavie TRẦN DUY NHIÊN (1941-2009) sinh ở  Kontum, tốt nghiệp ĐH Sư Phạm SG 1967, dạy học ở TH Nông Lâm Súc Cần thơ , sau đó dạy ở trường Bùi thị Xuân, trường Lâm viên , Đà Lạt . 1988 về SG và dạy ngoại ngữ tại các Trung Tâm NN và ở vài Cộng đồng tu .
Ông là tác giả của cuốn “ 13 NGƯỜI THAY ĐỔI THẾ GIỚI “, là soạn giả của khoảng 20 kịch bản lấy ý trong Thánh kinh được rất nhiều Giáo phận trong nước biểu diễn các năm vừa qua như : “Phúc âm thứ năm”, “ Đâu có tình yêu thương “…..Ông còn là tác giả của rất nhiều bài báo trên các trang mạng VN , là chủ nhân của trang MARANATHA -  LẠY CHÚA , XIN NGỰ ĐẾN , một diễn đàn cho giới trẻ CG  . Ông cùng với Lm Nguyễn tiến Lộc  lập ra nhóm RABBONI , một nhóm quy tụ các bạn trẻ  để cùng nâng đỡ nhau về tâm linh , trình diễn những vở kịch đặc sắc , ý nghĩa về thánh kinh , về cách sống đạo ….
“ Anh là người của ý chí vươn lên”,“ là một người có trách nhiệm với  xã hội”, “ là một người kết nối “, “ là một người yêu mến Giáo hội ….” đó là lời   của Đức cha Phao lô Bùi văn Đọc ,GM địa phận Mỹ Tho trân trọng nói lời từ biệt  trong tang lễ của Trần duy Nhiên được cử hành tại  Nguyện đường Dòng Nữ tử Bác ái Vinh sơn , 43 Nguyễn Thông , SG, ngày  11-02 -2009 , nơi cũng là  “ mái ấm ” của Ông khi sinh thời .
Mời các Trưởng  đọc, suy ngẫm và so sánh 10 bài khóa viết rất súc tích, ngắn gọn , sâu sắc của Trần duy Nhiên  trong  “NGHỆ THUẬT LÃNH ĐẠO” – viết theo ý tưởng và tinh thần của cuốn “ L’ART  D’ÊTRE CHEF” của Cha Gaston Courtois -, Ông tổ Hùng Tâm Dũng Chí .
Và hơn nữa …hãy làm theo : RÈN LUYỆN .

Huynh trưởng đại độ luôn luôn hy sinh bất kể .
Huynh trưởng  làm gương đi đầu mọi lúc mọi nơi ……
                                                                                         cuuhuynhtruong 

LỜI NGỎ 
..........
Trong những ngày tới, tôi lần lượt chia sẻ với bạn tài liệu này; hy vọng cung cấp những nét căn bản để bạn so sánh với việc lãnh đạo của mình, đồng thời truyền lại cho thế hệ trẻ, bằng cách này hay bằng cách khác.

Nếu bạn là một người trên 50 tuổi, thì hẳn bạn sẽ nhận ra rằng những tư tưởng và hình thức trong tài liệu này xuất phát từ cuốn L’ART D’ÊTRE CHEF của linh mục Gaston Courtois, một cuốn sách rất được yêu thích vào thập niên 60, và hiện nay vẫn còn mang tính thời sự.

Và bây giờ, mời bạn tham khảo các bài khóa.

Xin Chúa Kitô, vị thủ lãnh tối cao, dùng Thần Khí của Ngài để dạy dỗ chúng ta cách lãnh đạo theo gương của Ngài.

TRẦN DUY NHIÊN

KHÓA 1


CÓ NIỀM TIN



I.- Gợi ý


Một người trưởng, nghĩa là một thủ lãnh, muốn thành công thì phải tin tưởng vào những gì mình làm, phải tin tưởng vào những gì mình kêu gọi người khác làm. Ta chỉ thành công trong việc thực hiện một dự định với điều kiện chính ta là người đầu tiên tin tưởng vào mục tiêu mà ta nhắm đến và tự tin rằng ta có thể đạt được mục đích đó.

Tin tưởng vào mục đích: đó là điều kiện tiên quyết, bởi vì người lãnh đạo là người có trách nhiệm đưa một nhóm người cùng thực hiện một mục đích chung, đòi hỏi mỗi người phải vươn lên, phải phấn đầu liên tục. Ta thừa hiểu rằng trong một công cuộc như thế, ta sẽ gặp phải những trở ngại, những sự thiếu thông cảm, những sự ù lì của những người cùng cộng tác với mình. Tất cả những khó khăn đó đòi hỏi ta phải hy sinh; nhưng ta chỉ có thể hy sinh cho một ai đó hay cho một cái gì trổi vượt chúng ta và lôi cuốn chúng ta: đó là quy luật tâm lý sở đẳng.

Một người trưởng muốn cho cộng đoàn, cho nhóm mình tiến bộ thì phải ý thức tính chất cao quý của công việc mà tập thể đang tiến hành; chỉ có thế, người trưởng mới đủ sức tiến lên và cùng đưa bạn hữu mình tiến lên.

Nhưng tin tưởng vào mục đích thôi thì chưa đủ, còn phải tin tưởng vào khả năng biến mục đích đó thành hiện thực. Dĩ nhiên, giữa ‘những gì có thể thực hiện được’ và ‘thực tế’ có một khoảng cách đôi khi khá lớn (nếu không thì cần gì đến người lãnh đạo?); nhưng muốn thực hiện được một mục tiêu thì bước đầu tiên là phải tin rằng mục tiêu đó có thể thực hiện được.

Một người không tin tưởng ở thành công là một người chắc chắn sẽ thất bại. Chỉ có những thủ lãnh hăng say mới có những quyết định táo bạo (cố nhiên có suy nghĩ) và những quyết định này được thực hiện với trọn niềm tin; kết quả là họ làm được những điều mà người khác cho là không thể làm được. Để có thể trở thành một thủ lãnh như thế, ta phải khơi dậy nơi mình lòng ham thích trách nhiệm, vì tính chất cao cả của nó. Phải hun đúc lòng mình bằng những ước mơ cao quí. Người nào thấy lý tưởng của mình bị thu hẹp, người ấy dần dần đánh mất niềm tin. Người nào để niềm tin mình tiêu hao, người ấy sẽ không bao giờ là một thủ lãnh thực sự.

II. - Câu hỏi tự kiểm:


  • 1. Vì sao bạn muốn trở thành một trưởng đích thực, nghĩa là một thủ lãnh? Phải chăng vì muốn thỏa mãn ý thích được ra lệnh, được tổ chức, được quyền lợi - ít ra là về tinh thần -, được mọi người chú ý? Hay vì muốn biến cuộc đời mình thành một cuộc đời cao đẹp và hữu ích?
  • 2. Nếu phải ghi lại lý tưởng của bạn trong một hai hàng, bạn sẽ ghi thế nào?
  • 3. Bạn có thấy mình đủ khả năng sống chết cho lý tưởng đó ngay bây giờ không?
  • 4. Bạn có xem lời dạy: “Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con!” là đèn soi cho mọi hành vi của bạn khi thi hành nhiệm vụ không?
  • 5. Bạn có chọn một phương châm để sống và thường xuyên nhớ đến nó không?
  • 6. Bạn có dễ dàng bỏ qua khuyết điểm của mình không?
  • 7. Bạn có muốn nhóm mình, cộng đoàn mình, Giáo Hội mình ngày càng tốt đẹp hơn không? Bạn có muốn góp phần thay đổi bộ mặt thế giới này không?
  • 8. Bạn có thấy đủ sức làm cho thế giới này tốt hơn một tí, đẹp hơn một tí, sạch hơn một tí, hạnh phúc hơn một tí không?
  • 9. Bạn có tin tưởng vào những gì mình làm không?
  • 10. Bạn có dễ dàng bỏ cuộc, nhụt chí không?

III. Đề tài thảo luận


Vì sao có niềm tin là phẩm chất đầu tiên của một thủ lãnh? Làm thế nào để giữ vững niềm tin đó? Hãy nêu lên những việc làm cụ thể.

IV. - Rèn luyện


  • Chọn một việc làm cụ thể nêu ra trong giờ thảo luận và thực hành trong tuần.
  • Chọn một câu làm phương châm sống trong tuần. Ghi lớn và dán vào nơi thường thấy nhất hoặc thuận tiện nhất để có thể đọc lại nhiều lần trong ngày.
  • Mỗi ngày chọn một việc khó hơn cái bình thường một chút và hoàn tất nó với niềm tin là mình sẽ làm được.

V. - Phương Châm


Nếu các con có đức tin bằng hạt cải, thì các con có bảo núi này: hãy bỏ đây qua đó! nó cũng sẽ chuyển qua, và các con sẽ không bất lực trước một điều gì. (Mt 17,20)

                                                                                                               
                                                                                                              (tiengnoigiaodan)