Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

NHỮNG LỜI ĐỂ SUY GẪM



NHỮNG LỜI ĐỂ SUY GẪM

BA ĐIỀU TRONG ĐỜI:

-       Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được : Thời gian, Lời nói, và Cơ hội.
-       Ba điều làm nên giá trị con người : Siêng năng, Chân thành và Thành đạt.
-       Ba điều trong đời không được đánh mất : Sự Thanh thản, Hy vọng, Lòng Trung thực.
-       Ba thứ có giá trị nhất trong đời : Tình yêu, Lòng Tự tin, Bạn bè.
-       Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững : Giấc mơ, Thành công và Tài sản.
-       Ba thứ trong đời làm hỏng một con người : Rượu, Lòng Tự cao, Sự Giận dử.

ĐỪNG:

-       Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi.
-       Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình, chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều bạn muốn.
-       Đừng lấy của cải vật chất đo lường thành công hay thất bại. Chính tâm hồn của mỗi con người mới xác định được mức độ “giàu có” trong cuộc sống của mình.
-       Đừng để những khó khăn đánh gục bạn; hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.
-       Đừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ; tất cả chúng ta đều cần sự giúp đỡ, ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời.
-       Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng.
-       Đừng bao giờ cho là bạn đã thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ. Vì biết được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi.
-       Đừng quên mĩm cười trong cuộc sống. Nụ cười của bạn mang lại hạnh phúc cho những người xung quanh, và cũng mang lại hạnh phúc cho chính bạn.
-       Đừng quên tìm cho mình một người bạn thật sự. Bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong cuộc đời.


CẢM ƠN ĐỜI:

-       Sáng hôm nay thức giấc, bỗng dưng tôi muốn nói : “Cảm ơn đời” vì tất cả những gì cuộc đời đã ban cho tôi thật dồi dào : sức khỏe, hạnh phúc, phồn vinh.
-       Cảm ơn đời vì những vận may tôi đã gặp, những vận rủi tôi đã tránh, những giải pháp tôi đã tìm ra, những tài năng tôi đã phát triển, những thành công tôi đã đạt, những ngày đẹp tôi đã sống.
-       Cảm ơn đời vì cha mẹ mà tôi có mặt trong cuộc đời, bạn hữu tôi đã gặp, thầy cô tôi đã học, những cuốn sách tôi được đọc, những chuyến đi tôi đã thực hiện, những bửa ăn tôi đã thưởng thức.
-       Cảm ơn đời vì cảnh quan tôi được chiêm ngưỡng, mặt trời tôi thấy trên kia, bông hoa tôi ngắm nhìn, khí trời tôi hít thở.
-       Cảm ơn đời vì càng ngày càng ý thức hơn rằng khi mình làm điều tốt lành thì tâm hồn sẽ thanh thản, hạnh phúc. Hạnh phúc chân thật như cơn gió mát mùa xuân khi mình thương yêu và được yêu thương.
-       Cảm ơn đời vì niềm vui thật đơn sơ là thấy mình vẫn còn sống>
Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy,
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương.


CÀNG CÓ TUỔI:

-       Càng có tuổi, tôi lại càng thấy sự kỳ diệu của mỗi độ xuân về.
-       Càng có tuổi, tôi càng thấy những mùa xuân còn lại không còn bao nhiêu nữa.
-       Càng có tuổi, tôi càng sung sướng thưởng thức mỗi giây phút quý giá qua đi trong cuộc đời.
-       Càng có tuổi, tôi càng thấy mùa xuân mang lại cho tôi sự ngất ngây và vui sướng.
-       Càng có tuổi, tôi càng thích săn sóc cây và hoa của tôi, và tôi thích tâm sự với những người bạn im lặng này.
-       Càng có tuổi, tôi càng thích nghe chim hót; mỗi tiếng chim là mỗi một giai điệu mật ngọt rót vào tai.
-       Càng có tuổi, tôi càng ao ước được thấy nhiều mùa xuân trở lại.
-       Càng có tuổi, tôi càng thấy mình không nghỉ được như vậy khi còn trẻ.
-       Càng có tuổi, tôi càng muốn cám ơn cuộc sống đã cho tôi thấy thêm một mùa xuân trở lại.

NHỮNG ĐIỀU HIỂN NHIÊN:

-       Chúng ta có ít nhưng xài nhiều; chúng ta mua nhiều nhưng sử dụng ít.
-       Chúng ta có nhà rộng với mái ấm đẹp có tiện nghi, nhưng ít thời gian để tận hưởng nó.
-       Chúng ta có nhiều bằng cấp, nhưng ít tri thức.
-       Chúng ta có nhiều kiến thức, nhưng ít khả năng suy xét.
-       Chúng ta làm ra những thứ lớn hơn, nhưng chưa chắc chất lượng tốt hơn.
-       Chúng ta làm giàu tài sản, nhưng lại làm nghèo giá trị bản thân.
-       Chúng ta nói nhiều, thương yêu quá ít, và thường hay ganh tỵ tha nhân.
-       Chúng ta kéo dài tuổi thọ,nhưng không sống đúng ý nghĩ đích thực của cuộc sống.
-       Chúng ta chinh phục không gian và vũ trụ, nhưng lại bỏ trống không gian tâm hồn.

NHỮNG ĐIỀU NÊN NHỚ:

-       Bạn là duy nhất; không ai giống bạn 100%. Hãy biết tận hưởng trọn vẹn một ngày bạn sống. Hãy đếm những điều làm bạn hạnh phúc; đừng tính những điều làm bạn phiền muộn.
-       Đừng biến bất cứ vấn đề gì trở nên trầm trọng. Đừng sống một cuộc đời tiếc nuối.
-       Hãy nhớ rằng nhiều thứ sẽ ra đi mãi mãi và không bao giờ quay trở lại. Cuộc sống thật quý giá khi người ta ở bên nhau. Hãy nhận ra rằng mọi thứ không bao giờ trể cả. Hãy thực hiện những điều bình dị theo những cách phi thường nhất.
-       Hãy luôn nhớ về gia đình; họ là những người làm mục tiêu cho đời sống của bạn. Quý trọng họ khi bạn có thể, bởi vì có ai ở bên bạn mãi đâu.
-       Thời gian luôn chuyển động, và hãy ước rằng, một lúc nào đó, ta sẽ vươn tới những vì sao.

HÃY CẢM ƠN:

-       Hãy cảm ơn những gì bạn muốn mà không được, vì nếu được, thì bạn sẽ không còn gì để mong đợi.
-       Hãy cảm ơn khi bạn không biết về một điều gì đó, vì nó sẽ tạo cho bạn một cơ hội để tìm tòi, học hỏi.
-       Hãy cảm ơn những giờ phút khó khăn, vì nhờ đó mà bạn trưởng thành.
-       Hãy cảm ơn những nhược điểm của bạn, vì chúng thách thức bạn cố hoàn thiện bản thân.
-        
-       Hãy cảm ơn những sai lầm của bạn, vì nó là bài học dạy bạn những bài học có giá trị.
-       Hãy cảm ơn những ngày gian khổ của bạn để chúng trở thành những ân điển.

NẾU:

-       Nếu mọi người chưa công nhận khả năng của bạn, điều đó không có nghĩa là bạn sẽ ngừng khám phá bản thân, mà hãy tiếp tục nổ lực hết mình.
-      Nếu chưa có ai đến chia sẻ cùng bạn, điều đó không có nghĩa là bạn đang lẻ loi.
-      Nếu chưa có những điều tốt đẹp nhất như bạn muốn, điều đó không có nghĩa là cuộc đời này thiếu công bằng.
-       Nếu công việc của bạn chưa có dấu hiệu tiến triển, điều đó không có nghĩa là bạn là người thiếu khả năng.
-       Nếu chưa thành công, điều đó không có nghĩa là bạn đã thua cuộc.
-       Hãy giữ vững niềm tin, giữ lấy những hy vọng để vươn tới điều mà bạn chắc là mình đã sẵn sàng để có được.

SẼ ĐẾN LÚC:

-       Sẽ đến lúc bạn nhận ra tình yêu không còn là một điểm tựa, và bên nhau không có nghĩa là bình yên.
-       Sẽ đến lúc bạn nhận ra không phải mùa nắng nào cũng đẹp, và bạn biết chấp nhận thất bại với tư thế ngẩng cao đầu và đôi mắt sáng, với sự cao thượng của tuổi trưởng thành, chứ không bi lụy cố chấp của trẻ thơ.
-       Có ai bước đi mà không vấp ngã một đôi lần. Hãy góp nhặt những mảnh vỡ của mình và bước tiếp từ đây trên con đường đã chọn ngày hôm nay, và không trông chờ vào những gì chưa chắc chắn của ngày mai.
-       Ta hãy cho đi đừng tiếc nuối, níu kéo, vì có ai cho đi mà cảm thấy mất mát bao giờ. Và hãy giữ lại những gì tốt đẹp nhất, gieo hạt trồng hoa trên mảnh đất tâm hồn, hơn là mòn mỏi đợi chờ ai mang đến.
-       Hãy nhớ là, cho dù bất cứ điều gì xảy ra, thì tất cả những điều tốt đẹp nhất đang chờ đón bạn phía trước. Hãy sống với ánh mắt ngập tràn niềm tin của ngày mới đang đến, bạn nhé !

MẸ VÀ TÔI

Có một người đàn bà yêu thương tôi và tin tưởng nơi tôi nhất trên đời này; người ấy có thể vì tôi mà hy sinh cả tính mạng. Đó là mẹ tôi. Có một người bạn trung thành nhất với tôi trên đời này; người ấy có thể vì tôi mà từ bỏ hết mọi của cải, mọi ân sủng quý giá nhất. Đó là mẹ tôi. Nếu có ai bảo tôi rằng ở một nơi nào đó có một người xem con mình vừa là mục đích đầu tiên, vừa là mục đích cuối cùng của đời mình thì tôi tin chắc rằng người đó không ai khác hơn là mẹ tôi (Trịnh Công Sơn).
Đời người mẹ không bao giờ thôi lo nghĩ, vẫn chưa thôi căng mình trước cuộc đời, vẫn chưa thôi diễn vai chính trong gian nan và vai phụ giữa hạnh phúc.

                                                                                                                        (sưu tầm)

Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013

CHUYẾN CÔNG TÁC XÃ HỘI CUỐI NĂM CỦA CỰU HUYNH TRƯỞNG GX HÒA HƯNG, SÀI GÒN


Nice a day,
Xong một chuyến CTXH vào dịp cuối năm.
Tình hình kinh tế không khả quan nhưng năm nay lại được ủng hộ nhiều từ các bạn bè hảo tâm. Cụ thể :
+ 2500 kg gạo
+ 250 thùng mì ( 30 gói mì/thùng)
+ 15 thùng cháo ăn liền (50 gói/thùng)
+ 2200 cuốn tập
+ 300 cây bút bi
+ 2 thùng dầu (dầu gió)
+ # 500 chai nước tương, loại 500 ml/chai
+ 1 bếp gaz (trong thùng)
+ 1 TV, màn hình phẳng 24"  
+ Linh tinh: quần áo cũ, vải may áo giúp lễ, 2 thùng bánh kẹo, sách truyện cũ, sách truyện giáo lý, bút chì sáp tô màu, đồ chơi trẻ em...

Tất cả gom lên 1 xe khách 16 chỗ và 1 xe tải (đã để lại 400 kg gạo cho giáo xứ Hòa Hưng để góp thành quà tết cho khoảng 160 phần cho bệnh nhân, người nghèo của giáo xứ,nhân dịp tết Bính Tỵ 2013 sắp đến.
1. Đến Bảo Lộc, chuyển cho các soeur Mến Thánh Giá Đà Lạt đang nuôi các thiếu nhi mồ côi (lớn nhất là 4 tuổi):
+ Toàn bộ các thùng cháo ăn liền
+ Quần áo thiếu nhi và đồ chơi thiếu nhi
2. Tại nhà thờ Tu Tra, huyện Đon Dương, Đức Trọng:
+ 800 kg gạo
+ 60 thùng mì ( 24 gói mì/thùng)
+ 15 thùng cháo ăn liền (48 gói/thùng)
+ 800 cuốn tập
+ 10 cây bút bi
+ 1thùng dầu (dầu gió)
+ 200 chai nước tương, loại 500 ml/chai
+ 1 bếp gaz (trong thùng) (các cha bốc thăm được)
+ Linh tinh: quần áo cũ,....1 thùng bánh kẹo, sách truyện cũ, sách truyện giáo lý, bút chì sáp tô màu,...)
3. Tại giáo điểm Đa-Hoai, hạ xuống toàn bộ các đồ dùng. Nơi này chưa có nhà thờ, cha đang làm lễ tại gia đình một người dân K'Ho, cách nhà thờ chính 22 cây số)
Buổi tối, xem lễ tại nhà thờ Tà Hine, cha đã mua đất nhưng chưa xây nhà thờ. Chỉ là một "sân khấu" có 4 bực thang lên xuống làm cung thánh
và đằng sau nhà thờ được lợp tôn
Tạm thời, nhà thờ đã có môt khu nhà sinh hoạt xây tường và thánh lễ cửa hành trong đó.
Bếp tập thể là bếp củi, ngoài trời và kê gạch (2 cái)
Tuy nhiên, lễ tối thứ bảy, thật sốt sắng với hai ngôn ngữ: Việt và K'Ho
Tại khu vực này gồm 4 xã, chỉ có 2 cha dòng Tận Hiến + 1 thầy (Đà Loan, tà-hine, Tà năng, Đa Hoai). Cha phó là người K'Ho giữ "goal" tại nhà thờ chính Đà Loan,
còn cha sở (cha Cao Nguyên) trấn giữ ở giáo điểm Tà-Hine 

 

PS: tại nhà thờ Tu Tra, hai cha chuẩn bị quần áo ấm cho dân, có thể thấy cha Hùng (cha phó, mặc áo blouson, cũng trong đống quần áo mà người ta cho) bốc vác với các giáo lý viên. Hôm đó, nhóm
Hòa Hưng tổ chức tất niên cho Tu Tra. Đến nhà thờ, bếp lạnh tanh, chỉ có một nồi cơm chừng 3 kg gạo đã nấu sẵn cho cha con ăn!!! Bữa tất niên đơn giản với lẩu + bì cuốn + bánh chưng nhỏ. Lại có thùng bia mà ấm cúng.
Tại nhà thờ TàHine, cha cho nấu ngoài trời, nhóm Hòa Hưng làm một nồi mì+hủ tiếu (5 kg) sau khi dự một buổi lễ bằng hai thứ tiếng rất ấm cúng tại nhà sinh hoạt vì nhà thờ tạm chỉ có tôn và trống hoắc. Cha Cao Nguyên còn để hang đá để nhìn xa xa biết là nhà thờ. Ăn tối xong, các bạn trẻ sinh hoạt với ca đòan, nhóm trẻ Tà Hine.(Cha Cao Nguyên mặc áo đỏ). Ngài xin phép ngủ sớm để có thể dâng lễ ở nhà thờ chính Đà Loan, cách đó 5 km.
 Tạ ơn Chúa cho một chuyến đi bằng an mà công nhận, lính Hòa Hưng của bố Lãm giỏi thiệt (dân Hùng Dũng mà!!!....  ) 

                                                                                                  Ninh Nguyên
                                                                                               

NHÂN SINH TIỀN TIẾN TỨ BỘ



Nhân Sinh Tiền Tiến Tứ Bộ  .

- Đây là bốn bài viết rất có ý nghĩa, rất đáng để chúng ta đọc. 
Xin được chia sẻ cùng quý vị.
- Nếu bạn đã có đọc qua những bài này rồi, đọc lại một lần nữa, bạn sẽ có thêm những lãnh hội khác biệt hơn.
- Đọc xong bốn bài viết dưới đây, chúng ta sẽ phải suy nghĩ, có phải là mình đã có quá nhiều lỗi lầm trong quá khứ? có phải là mình đã quá chủ quan? Với bốn bài viết này, chúng ta sẽ thấy rõ ngay trong lòng mình, cái đời người của mình sẽ được tiến về phía trước qua bốn bước.

1-    NGỘ NHẬN  (hiểu lầm)

Năm đó tại Alaska Hiệp Chúng Quốc, có đôi trai gái kết hôn với nhau. Kết quả của cuộc hôn nhân đó là vấn đề sinh dưỡng, người đàn bà vì bị khó sanh mà phải từ biệt cõi đời, để lại một đứa bé thơ cho người chồng.  Anh chồng vừa rất bận rộn  sinh kế, lại vừa rất bận rộn việc gia đình.  Vì không có người giúp trông coi đứa con thơ, anh huấn luyện được một con chó, con chó này rất thông minh, lại rất ngoan ngoản nghe lời, nó biết trông coi em bé, nó tha bình sữa để cho bé bú, nuôi dưỡng bé.  Có một ngày kia, người chủ có việc phải rời nhà, anh dặn dò con chó trông coi nuôi nấng cho bé con.  Anh đi tới một thôn làng khác, vì gặp phải tuyết lớn rơi, không thể về nhà được trong cùng ngày đó.  Qua đến ngày thứ hai mới về được nhà, con chó nghe tiếng lập tức chạy ra nghênh đón chủ mình.

Người chủ mở cửa phòng ra xem thì thấy đâu đâu cũng đều là máu, ngẩng đầu nhìn lên trên giường cũng là máu, chẳng thấy đứa con đâu cả, mà thấy trên thân mình con chó và miệng của nó cũng dính đầy máu me, người chủ phát hiện cái tình cảnh này, ngỡ là con chó đã trở lại cái tính dã man của loài thú, và nó đã ăn thịt con mình. Trong cơn giận dữ, anh xách con dao to lớn và chặt đầu con chó đi, anh đã giết chết con chó thật sự rồi. 

Sau đó, bỗng nhiên anh nghe có tiếng con nhỏ của mình, lại thấy nó từ dưới gầm giường bò ra, thế là anh bồng đứa bé lên, tuy là trên mình em cũng có dính máu, nhưng em không có bị thương tích gì.  Anh rất lấy làm lạ, chẳng biết việc gì đã xảy ra, anh nhìn kỹ lại con chó, thấy đùi của nó đã bị mất một mảng thịt, còn kế bên là một con chó sói, miệng nó đang gậm miếng thịt của con chó.  

À, thì ra con chó nhà đã cứu tiểu chủ nhân, lại bị chủ nó giết nó một cách tàn nhẫn dã man, oan uổng, đây đã là một sự ngộ nhận (hiểu lầm) hết sức là đau lòng của con người.

Ghi chú : Việc hiểu lầm, con người ta thường vì không hiểu nhau, không có lý trí, không chịu nhẫn nại,khiếm khuyết về suy nghĩ, không chịu tìm hiểu đối phương từ nhiều phương diện, để phản tỉnh chính mình, lại vì não trạng bị quá xung động, trong tình huống vô ý thức mà phát sinh. Sự ngộ nhận ở điểm khởi đầu, là cứ nghĩ đến cái sai cái quấy ngàn lần vạn lần của đối phương. Vì vậy, đã làm cho sự ngộ nhận càng lúc càng thêm sâu đậm, đưa đến việc không thể hóa giải được. Con người phát sinh sự ngộ nhận đối với loài vật, mà đã có cái hậu quả ghê gớm, nghiêm trọng như vậy; nếu đây là sự ngộ nhận giữa con người và con người, chắc chắn là khó mà tưởng tượng nổi hậu quả, có khi trở ngược hại chính mình.  

2.  ĐINH TỬ (Cây đinh)

Có một cậu bé trai có tật xấu là ưa nổi nóng quạu quọ, vì vậy, cha cậu đã đưa một túi đinh, bảo cậu mỗi khi nổi nóng quạu quọ thì hãy đóng một cây đinh lên trên bờ rào phía sau vườn nhà. Ngày thứ nhứt, cậu đóng được 37 cây đinh. Từ từ, mỗi ngày số đinh được đóng lên bờ rào mỗi ít đi. Cậu cũng nhận thấy mình đã khống chế phần nào tật xấu, cũng như cái việc đóng những cây đinh có hơi dễ dàng. 

Cuối cùng, có một ngày kia cậu bé này cũng thấy là mình vẫn đủ nhẫn nại để không nổi lên cái tật xấu nóng nảy quạu quọ nữa, bèn báo cho cha nó biết việc này.

Cha cậu lại bảo, bắt đầu từ nay, mỗi khi khống chế được tật xấu thì hãy nhổ bỏ một cây đinh. Ngày ngày trôi qua, sau cùng cậu báo cho cha hay là đã nhổ hết những cây đinh rồi.  Người cha nắm tay con trai, cùng đi ra sau vườn nhà và nói rằng: Con của cha, con ngoan lắm, con làm rất hay. Nhưng  hãy nhìn những lỗ đinh trên bờ rào: bờ rào này không thể hồi phục được nguyên trạng nữa.  Một khi con nổi nóng thì những lời nói của con cũng giống như những cái lỗ đinh này, chúng đã để lại những vết hằn. Giả dụ như con dùng dao đâm người ta một dao, thì bất luận là con đã nói bao nhiên lần những lời tạ lỗi, vết thương đó vẫn sẽ vĩnh viễn còn đó.
Những lời nói (xóc óc) nhức nhối cũng ví như sự nhức nhối thực tại, không làm sao chấp nhận được (dù đó chỉ là lời nói). 

Ghi chú: Giữa người và người với nhau, thường do cố chấp bởi những lỗi lầm giữa đôi bên, đã tạo nên  những thương tổn vĩnh viễn cho nhau. 
Nếu mọi người trong chúng ta đều có thể tự mình làm, bắt đầu có thái độ khoan dung đối với  mọi người, bạn nhất định sẽ nhận được những kết quả tốt mà bạn không hề nghĩ tới... Giúp mở cánh cửa sổ cho người ta, cũng là để cho chính mình nhìn thấy được một không gian hoàn chỉnh hơn.
  

3.  THẢ MẠN HẠ THỦ  (Xin hãy chậm xuống tay)

Đại đa số các cộng sự viên đều rất phấn khởi, vì khu làm việc này vừa đổi lại một viên quản đốc mới, nghe nói ông này rất có khả năng, đặc biệt được đưa đến đây để chỉnh đốn nghiệp vụ và nhân sự.  

Ấy thế mà, cứ một ngày rồi một ngày trôi qua, ông quản đốc mới này chẳng làm gì hết, mỗi ngày đều có những quà cáp được đưa vào văn phòng, ông vẫn "trốn" luôn trong đó, ít khi nào chịu ra ngoài, cái thành phần bất hảo ở khu này càng lộng hành tác oai tác quái dữ hơn.  

"Ông ta đâu có phải là người có khả năng! Ông chỉ là một lão già tốt và nhu nhược, so với quản đốc trước còn dễ bị người ta ăn hiếp nhiều hơn" !  

Bốn tháng trời trôi qua, các cộng sự viên đang trong tình trạng thất vọng đối với ông quản đốc hiền hòa mềm yếu này.

Một ngày kia, bỗng dưng ông ta "diễn oai" đối với cái thành phần bất hảo kia, dần dần đều bị ông bứng từng tên một, cho về vườn "đuổi gà", còn những người có khả năng đều được ông cất nhắc cho thăng tiến. Xuống tay vừa nhanh, vừa chính xác, đối với bốn tháng "bảo thủ" đã biểu hiện vừa qua, nay ông rõ ràng là một nhân vật cứng rắn và cương quyết, hoàn toàn khác xưa. 

Trong tiệc liên hoan cuối năm, sau khi đã qua ba tuần rượu, ông quản đốc mới bèn thố lộ tâm tình :
"Tôi nghĩ là cái nhìn của các bạn đối với tôi trong những ngày vừa mới nhậm chức, và sau khi tôi khai đao múa búa trừ hại, nhất định là có những thắc mắc phải không?  Xin hãy nghe tôi kể lại một câu chuyện, các bạn sẽ hiểu ngay:

"Tôi có một người bạn, ông ta mua một căn nhà có cả một vườn cây hoa thảo, khi mới dọn vào, ông ta liền chỉnh đốn, tất cả những hoa thảo cây cối, đều được làm sạch hết, để trồng lại những bông hoa mới.  Có một ngày kia, người chủ nhà cũ đến thăm, mới vừa bước vào cổng, ông giựt mình hỏi rằng:

"Những cây hoa quý Mẫu Đơn giờ đâu mất hết rồi"?

Bạn tôi bấy giờ mới hiểu ra là chính mình đã triệt hạ hết những cây Mẫu Đơn quý mà mình tưởng chúng là những hoa rừng cỏ dại. Sau này, ông ta lại mua thêm một căn nhà nữa, tuy là vườn cây hoa cỏ tạp nhạp, ông vẫn "án binh bất động". Quả nhiên trong mùa Đông cứ ngỡ là những cây rừng cỏ dại thì, mùa Xuân lại nở hoa dầy đặc xinh tươi; trong những ngày Xuân ngỡ là cỏ dại thì, mùa Hạ lại hiện ra những tấm thảm gấm hoa tươi mát; và trong nửa năm chẳng động tịnh gì đến những loài cây nho nhỏ, thì những ngày Thu đã đỏ hồng những chiếc lá dễ thương.  Mãi cho đến cuối Thu, ông mới thực sự thấy được những loài cây cỏ vô dụng, và bắt đầu dọn dẹp sạch sẽ, đồng thời giữ lại những loài hoa thảo mộc thật sự trân quý. Nói đến đây, ông quản đốc bèn nâng ly :

"Xin cho tôi kính tửu các vị ở đây, vì các vị cũng như là những hoa mộc ở trong "vườn hoa" công ty này, các bạn đã là những cây trân quý trong đó, những cây trân quý này không thể nào trong năm mà có thể đơm bông kết trái hết được, cần phải trải qua một thời gian dài mới có thể nhận ra được. "


4.  KHOAN DUNG  (Đại lượng bao dung) 

Đây là một câu chuyện về một anh chiến binh, người vừa trở về từ chiến trường Việt Nam . Từ San Francisco, anh điện thoại về cho cha mẹ anh và báo tin rằng: 

"Con đã về rồi, con xin có một thỉnh cầu.  Con muốn dắt theo một người bạn đồng hành cùng về nhà mình". 

"Dĩ nhiên là được"! 
Ba má anh đáp, 
"Ba má rất vui mừng được gặp bạn con".  

Người con lại tiếp tục: 
"Nhưng có một việc con cần phải thưa trước cho ba má rõ, bạn con đã bị thương từ chiến trường Việt Nam, bị mất đi một cánh tay và một cái chân, hiện tại bạn con chẳng có nơi để nương tựa, con muốn đem bạn về cùng sinh hoạt chung với gia đình mình".  

"Con ơi, thật là điều đáng tiếc, có thể chúng ta giúp tìm một nơi cho nó được an thân sinh sống".  

Cha anh lại nói tiếp 
"Con ạ, chắc con chẳng biết là con đang nói gì phải không? Như bạn của con là một người tàn phế, hẳn là chúng ta phải mang một gánh nặng trách nhiệm lớn đó con.  Chúng ta lại phải đối diện với những khó khăn trong cuộc sống của chính mình trong tương lai, không thể vì nó mà làm ảnh hưởng xấu đến cuộc sống của gia đình mình.  Ba đề nghị với con là hãy về nhà trước và hãy quên người bạn đó đi, tự nó nhứt định cũng sẽ tìm được một nơi dung thân mà con".  

Nói xong ông liền cúp điện thoại, từ đó hai ông bà không nhận được tin tức gì từ người con nữa.  Vài ngày sau, hai ông bà nhận được điện thoại của cảnh sát San Francisco báo cho hay là, con trai ông đã té lầu chêt rồi. Cảnh sát tin rằng đây chỉ là chuyện đơn thuần tự sát mà thôi. Thế là hai ông bà gấp rút bay qua San Francisco, nhờ cảnh sát đưa đi nhận diện di thể của con mình. Đúng rồi, chính là con mình đây, không sai, điều hết sức ngạc nhiên ở đây là con trai của mình, tại sao lại chỉ có một cánh tay, và cũng chỉ có một cái chân mà thôi.

Cha mẹ trong câu chuyện này cũng như trong đại đa số chúng ta hầu hết đều giống nhau.  Cùng với những người, với sự ưa thích về diện mạo xinh đẹp, hoặc giả là nói năng duyên dáng và dí dỏm, thì lại có thể chấp nhận quá dễ dàng, thế nhưng để ưa thích những sự việc mà có thể gây bất tiện, hoặc là làm cho chúng ta không vui thì lại rõ ràng là một điều khó lòng mà chấp nhận được.

Chúng ta thường là chấp nhận sự kiên trì, xa lánh những người không có được sự khỏe mạnh, tốt tướng hoặc thông minh như chúng ta. Tuy nhiên cũng có một số người thì lại nhân từ hơn chúng ta rất nhiều. Họ không bao giờ oán than hay hối tiếc khi họ thương yêu chúng ta, cho dù là chúng ta bị tàn phế ở mức độ nào đi chăng nữa, họ vẫn mở rộng vòng tay đón nhận chúng ta. 

            Đêm nay trước khi vào giấc ngủ, ta hãy thử tiếp nạp tha nhân, bất luận họ là những con người như thế nào, hãy dùng cái tâm để hiểu dùm cho giữa những khác biệt của họ và của ta.  Mỗi một con người đều có tàng ẩn trong tâm một món đồ quý giá thần kỳ, đó là "Tình Bạn". Bạn không thể nào biết được Tình Bạn đó sẽ phát sinh bằng cách nào, và vào lúc nào, nhưng bạn chắc chắn phải biết rằng Tình Bạn sẽ mang đến cho chúng ta một món quà rất đặc biệt trân quý.

Bạn hiền có thể ví như là một bảo vật quý hiếm. Bảo vật này mang lại cho chúng ta những nụ cười, khích lệ chúng ta thành công. Họ (bạn hiền) lắng nghe tiếng nói từ nội tâm của chúng ta, cùng chúng ta chia sẻ từng câu khen tặng tốt đẹp hay lời chê bai chỉ trích xác đáng ..  Trái tim của họ lúc nào cũng vì chúng ta mà rộng mở. Bây giờ xin hãy nói với bạn bè của bạn là, bạn đã có rất nhiều ưu tư, và rất cần đến họ, bạn không thể thiếu họ được.   

Vậy thì, trước khi có một sự phán đoán hoặc quyết định đối với bất cứ người nào,
Đầu tiên, hãy nghĩ xem, đây có thể là một sự "Ngộ Nhận" (hiểu lầm hoặc sai lầm)? 
Kế đó là, ta có cần phải đóng một cây đinh  "Đinh Tử"?  
Và nếu có thể thì, xin hãy chậm xuống tay "Thả Mạn Hạ Thủ",
Bởi vì, lúc mà bạn có sự " Khoan Dung "  (Đại lượng bao dung) đối với ngưòi khác, cũng tức là lúc mình đã "Khoan Dung" với chính mình.

                                                                                               ( Mai Nương sưu tầm )