Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2014

ACE HTDC HÒA HƯNG SG VỚI MÁI ẤM BÉ THƠ


                                 
                                                                                       
                                                                                         18/5/2014

           Mái Ấm Bé Thơ hình thành từ năm 1997 do các soeur dòng Chứng Nhân Tin Mừng - Đà Lạt, đến nay đã có tới 158 cháu và hiện cưu mang 10 cô gái chuẩn bị sanh....
           Được sự giúp đỡ, các soeur đã có them một cơ sở tại Lái Thiêu .
           158 cháu có tuổi từ 0-18 tuổi (vừa qua có cháu 3 tuần tuổi mới gia nhập Mái Ấm, chưa làm khai sanh và rửa tội), cá biệt có những cháu đã đi làm và có gia đình. Đa phần là trẻ mồ côi và khuyết tật (khoảng 40 cháu: down, tự kỷ, liệt, câm điếc,...). 

          Ngoài được sự giúp dỡ của các nhóm thiện nguyện khác nhau (sáng chúa nhật 18/5 cũng có khoảng 12 cháu sinh viên các trường, nhóm Lá Đen, đến vui chơi với Mái Ấm) soeur cũng tập cho các cháu làm gối nằm, lược nhựa, vò hộp giấy,...để có thu nhập cho Mái Ấm. Ngoài ra, các soeur cũng tham gia mục vụ có giáo khu như đi kẻ liệt, trao Mình Thánh, dọn bàn thờ, tập hát,...
           Giáo khu mới được phep làm lễ  8 tuần mặc dầu có khoảng 3000 giáo dân và có miếng đất nhưng vẫn chưa được phép xây nhà thờ *:( buồn

          Trước khi ăn, các em nhỏ được các chị lớn rửa tay, rửa mặt.... Nước coca-cola được cho vào bình để rót, sau khi đã ăn phở xong. Ăn xong, nghỉ ngơi và được ngủ tập thể vì ....trời quá nóng

          Vài dòng Chia Sẻ,....



Ninh

PS: cám ơn cha Siêu với động từ chia sẻ gợi ý nhân dịp tĩnh tâm "Cho một mùa chay xanh hơn" tại Hòa Hưng.... Đặc biệt cám ơn các ace, các bạn đã có các đứa con xinh xắn, khỏe mạnh mà nuôi dưỡng cho nên người, nhìn các cháu nhỏ xíu mà là con "mồ côi"!!!































Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

video : HAI CHÚ CHÓ ĐÁNG YÊU


HAI CHÚ CHÓ ĐÁNG YÊU
(Để xem video xin bấm vào hàng chữ trên )

Xem clip này cảm động quá- Thề từ nay không ăn thịt chó nữa !




Không biết nói sao khi coi clip này ... nhưng từ nay THỀ SẼ KHÔNG ĂN THỊT CHÓ NỮA. Chó nó chỉ không biết nói, nó đáng sống vì trung thành hơn rất nhiều con ... người.

2 chú cờ hó này cực thông minh và đáng yêu. Uớc gì ngày nhỏ nhà mình cũng có 2 chú cờ hó thế này để mỗi lúc mẹ đánh đòn có chú ra bảo vệ. Hehe

(Nguồn Vitalk)



Thứ Tư, 21 tháng 5, 2014

HỒNG ÂN THIÊN CHÚA QUA KINH LẠY CHA


Người chấp bút:  Têrêsa Hồng Nhung
&   &   &
<<Lạy Cha chúng con ở trên trời (câu 01)
Chúng con nguyện Danh Cha cả sáng (câu 02)
Nước Cha trị đến (câu 03)
Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời (câu 04)
Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày (câu 05)
Và tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con (câu 06)
Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ (câu 07)
Nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen (câu 08)>>
*****
                                Kinh Lạy Cha (x. Mt 6, 9-13 ; Lc 11, 1) còn gọi là “Kinh Nguyện của Chúa Giêsu”, hay còn gọi là “Lời Kinh của Chúa”. Qua cái chết hy sinh thân mình trên cây Thánh giá của Chúa Giêsu  và qua Kinh Lạy Cha,  mọi tín hữu đều được nâng linh hồn lên để tiếp cận mật thiết với Thiên Chúa Cha đang ở trên trời, nếu Kinh Lạy Cha được đọc với trọn lòng kính mến, tuyệt đối không lo ra, và được đọc từ trái tim của người không vướng mắc tội trọng.
                   1. Nguồn gốc
                   Kinh Lạy Cha xuất xứ từ sự thắc mắc của một môn đệ Chúa Giêsu. Ông này thấy Chúa Giêsu cầu nguyện, ông cũng muốn được cầu nguyện giống như Thầy của mình. Và Người đã dạy cho họ cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha (Lc 11,14). Thánh Tôma Aquinô tuyên bố: Kinh Lạy Cha là “Lời cầu nguyện tuyệt hảo nhất”.
                   Sách YOUCAT Việt Nam , trang 376 có đoạn:Thực ra Kinh Lạy Cha còn hơn lời cầu nguyện, vì đó là con đường dẫn ta đi trực tiếp vào trái tim của Cha chúng ta. Các Kitô hữu đầu tiên đọc Kinh này 3 lần trong  ngày. Khi lãnh bí tích Rửa Tội mỗi Kitô hữu cũng được trao cho Kinh này. Phần ta, ta phải cố gắng để không sống qua ngày mà không đọc Kinh của Chúa hoặc bằng miệng, hoặc thầm thĩ trong lòng và đem áp dụng Kinh đó trong đời sống hằng ngày”.
                   2. Kinh Lạy Cha được chia thành 2 phần
                   - Phần một, từ câu 01 đến câu 04, giúp con người hướng về Thiên Chúa với một lòng sùng kính và tôn vinh Thiên Chúa, qua các cụm từ: “Lạy Cha chúng con ở trên trời” ; “Nguyện Danh Cha cả sáng”;  “Nước Cha trị đến” ; “Ý Cha thể hiện”.
                   - Phần hai, từ câu 05 đến câu 08, nhắc nhở con người nhớ về  thân phận yếu đuối mỏng dòn và rất vắn vỏi của mình. Nếu không có Thiên Chúa nuôi dưỡng và thương yêu đùm bọc, con người khó mà tồn tại lâu bền được, qua các cụm từ:  “ Lương thực hằng ngày” ; “ Tha nợ” ;  “ Chớ để sa chước cám dỗ” ;  “Cứu khỏi sự dữ”.
                   3. Đi sâu vô trọng tâm của Kinh Lạy Cha


 Phần một

                   -Câu 01:  “Lạy Cha chúng con ở trên trời”.
                   <<Trong Kinh của Chúa, chúng ta cùng đọc: “Lạy Cha chúng con”. Dù là vua, là người ăn mày, là người đầy tớ, là ông chủ, tất cả là anh chị em, con cùng một Cha.>> (Thánh Augustinô).
                   Do vậy không đọc là “Lạy Cha (của) con”; mà đọc là “Lạy Cha chúng con”. Vấn đề cần tự hỏi thêm, là khi ta gọi Thiên Chúa Cha là “Cha” và xưng với Ngài là “con”, ta có được biến đổi tốt lành đời sống thường nhật của ta hay chưa?? Nếu chưa, đó là vì ta đọc Kinh Lạy Cha giống như người học trò đứng trả bài thuộc lòng trước mặt thầy cô giáo. Hay nói cho đúng hơn, ta đang lừa dối Thiên Chúa và lừa dối bản thân ta.
                   <<Qủa vậy, phàm ai được Thần Khí Thiên Chúa hướng dẫn đều là con cái Thiên Chúa.  Vì Thần Khí mà anh em đã lãnh nhận được đâu phải là tinh thần nô lệ, khiến anh em phải sợ sệt như xưa, nhưng là Thần Khí cho anh em nên nghĩa tử, khiến chúng ta được kêu lên:-“Abba! Cha ơi!” (Rm 8,15). >>
                   Ngoài ra, còn vấn đề “ở trên trời”. Vậy, trời là ở đâu?? Thông thường ai cũng nghĩ trời là ở trên ngút ngàn mây xanh. Trời cách rất xa mặt đất. Nhưng với Kinh Lạy Cha, nơi nào có bình yên có hạnh phúc có niềm vui đích thực thì nơi đó có trời. Điều này hoàn toàn phù hợp với Thiên Chúa ở khắp mọi nơi, và Ngài thông biết hết mọi sự.
                   -Câu 02: “Chúng con nguyện Danh Cha cả sáng”.
                   Nguyện cho “Danh Cha cả sáng” là tâm lành của mọi Kitô hữu. Tiếc thay, giống như Thánh Phaolô đã từng nói,  cái điều mà ý chí ta muốn làm, thì ta lại không làm. Cái điều mà ý chí ta không bao giờ muốn làm, thì ta lại làm. Vì thế “Danh Cha” không được “cả sáng”, mà “Danh Cha” đành phải bị tối hù tối mịt như đêm đen! Và nếu ta đã làm cái chuyện phản nghịch Thiên Chúa cách tày trời, mà không chịu tìm cách hòa giải cùng Cha ta, lúc bấy giờ ta không còn là con của Cha ta nữa, mà ta là con cái của loài quỷ dữ.
                   Vì thế, “nguyện Danh Cha cả sáng” là bao hàm ý nghĩa tôn thờ Thiên Chúa trên hết mọi sự, và luôn tuân hành theo Ý Cha, bằng cách giữ nghiêm khắc 10 Điều Răn của Đức Chúa Trời, và Tám Mối Phúc Thật.
                   -Câu 03: “ Nước Cha trị đến”.
                   Nước của Cha ta là Nước bình yên và là Nước hạnh phúc vĩnh cửu. Tính từ trên trời, tức thiên đàng, có các Đấng Thánh hiển vinh đang tận hưởng mọi vinh quang bên Thiên Chúa Cha, xuống dưới đất có đoàn con cái của Cha đang mong đợi Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh sẽ đến một lần nữa. Để Thiên Chúa làm thanh sạch con người ở thế gian, và để Ngài tái lập lại một thế giới mới, với đoàn người mới.
                   -Câu 04: “Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời”.
                   Trời là trời của Cha ta. Đất cũng là đất của Cha ta. Vì thế Ngài toàn quyền quyết định mọi vấn đề trên trời dưới đất, và trong toàn cõi vũ trụ do tay Ngài tạo thành là điều rất tự nhiên. Ngoài ra, Francois Fénelon đã viết: “Muốn tất cả những gì Chúa muốn, luôn luôn muốn thế trong mọi hoàn cảnh, đó là Nước Thiên Chúa trong đáy lòng ta.
                   Như vậy, “Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời” là cầu nguyện cho Thánh Ý Chúa được hoàn thành trên khắp thế gian, đi sâu vào lòng người, và kết hợp cùng các Đấng Thánh ở trên trời nữa.
                                     
                                 

Phần hai
            -Câu 05: “Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày”.
                  
                   Có hai thứ lương thực mà hằng ngày ta cần xin Cha ta ban cho ta. Đó là lương thực dành cung cấp cho tâm linh; và lương thực dành nuôi dưỡng thể xác.
                   *Lương thực dành cung cấp cho tâm linh gồm có:
                   -Hồng ân của Thiên Chúa chiếu soi và mời gọi ta trở thành anh chị em với Chúa Giêsu và là con cái của Ngài.
                   -Sự tự do kết hiệp chặt chẽ sắt son của ta với Đức Giêsu Kitô, để chiếm lấy                   bình an hạnh phúc ngay đời này, và chiếm lấy sự sống vĩnh cửu ở đời sau.
                   -Thi hành nghiêm chỉnh mọi sứ vụ của một Tư Tế Phổ Quát. Nhất là ôm lấy Lời Chúa là gia sản vô cùng quí giá để dấn thân một cách tự tin.
                   * Lương thực dành nuôi dưỡng thể xác, gồm có:
                   -Cơm, bánh, rau củ quả, nước, không khí, quần áo, thuốc men, nhà cửa, xe cộ, công ăn việc làm ...v...v...
                   ***Và, ở giữa lương thực cung cấp cho tâm linh và nuôi dưỡng thể xác kể trên, còn một thứ lương thực vô cùng cần thiết và không thể thiếu trong nhu cầu hằng ngày đối với người Công Giáo, đó là chiếc Bánh Thánh. “Chúng ta là mẹ của Người, khi chúng ta cưu mang Người trong tâm hồn và thể xác  bằng cách yêu mến Người và gìn giữ lương tâm trong sáng và chân thành; chúng ta sinh Người ra bằng hành vi thánh thiện nhằm nêu gương sáng cho kẻ khác” (- Lời khuyên của Thánh Phanxicô Assisi, trang 13, sách Luật và Tổng Hiến Chương của Dòng Phan Sinh Tại Thế Việt Nam).
                   Ai đã và đang được Thiên Chúa ban cho có của ăn đầy đủ, dư thừa, mà không biết nhớ nghĩ đến những người bần cùng đói khổ đang kêu cầu sự cứu giúp, ngay bên cạnh ta, tức là người đó đi ngược lại Lòng Thương Xót của Thiên Chúa, và sống không trung thực với lương tâm. Một lương tâm vốn có từ bi và bác ái.
                   -Câu 06: “Và tha nợ chúng con,
 như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con”.
                   Chỉ có Cha ta mới có quyền phán xét ta và phán xét mọi người xung quanh ta. Vì vậy, ta không nên phán xét bất cứ một ai, và sẵn sàng tha thứ tất cả. Để đổi ngược lại, Cha ta sẽ dễ dàng tha thứ cho ta. Hai chiều kích này như một cặp bài trùng không thể tách biệt nhau.
                   -Câu 07: “Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ”.
                   Mọi cám dỗ ở thế gian như: tình, tiền, sắc đẹp, xe hơi, nhà lầu, danh vọng.... đều là những cám dỗ “ngọt ngào êm ái” xui khiến con người rất dễ sa chân và chìm đắm. Vì con người vốn yếu đuối. Lòng người thì chỉ có đấng Thánh sống mới chịu “vụng dại” mà từ khước mọi sự ăn ngon mặc đẹp, và ngồi trên trước người khác mà thôi.
                   Do vậy, muốn kiềm hãm lại mọi ước muốn sẽ làm buồn lòng Cha ta, ta phải cầu xin Ngài gìn giữ ta, cùng lúc lòng ta cũng biết dứt khoát từ chối mọi cám dỗ, trước hết do vì ta yêu mến Cha ta, hết trí khôn và hết tâm tình của một người con thảo. Kinh Thánh có câu: “Chúng ta biết rằng chúng ta thuộc về Thiên Chúa, còn tất cả  thế gian đều nằm dưới ách thống trị của Ác thần (1 Ga 5,19).
                   -Câu 08: “Nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.
                   Nếu không có sự thương yêu và hằng theo để gìn giữ bao che của Cha ta, một mình ta khó có thể đối phó lại với sự dữ. Vì sự dữ không phải là một sức mạnh trừu tượng, mà sự dữ trong Kinh Thánh gọi là “Tên Cám dỗ”; “Cha kẻ dối trá”; “Satan”; “Qủy dữ”. Và Kinh Thánh dạy rằng: “Vì chúng ta chiến đấu, không phải với phàm nhân, nhưng là với những quyền lực thiêng liêng, với những bậc thống trị thế giới tối tăm này, với những thần linh quái ác chốn trời cao (Ep 6,12). Kinh Lạy Cha cho ta thấy việc thường xuyên cầu xin Cha ta, cứu ta khỏi mọi sự dữ, ngay khi ta bình yên, cũng như lúc ta gặp khó khăn nguy khốn, là điều đúng đắn nhất.
                   4. Kết bài
                   Nhờ có học hỏi và  Sống liên kết với Kinh Lạy Cha, mà ta tự nhận thấy vai trò làm người anh chị em với Chúa Giêsu của ta càng quan trọng và tỏ rõ hơn! Và qua Kinh Lạy Cha, chúng ta còn khám phá ra nhiều niềm vui khác như:
                                      -Mọi người chúng ta là con một Cha.
                                      -Rồi chúng ta cùng nhau Cảm Tạ và Tôn Vinh Cha ta, Đấng hằng Sống hằng trị hằng hữu muôn đời.
                                      -Và cuối cùng là chúng ta hãy cùng nhau Vui Sống ở giữa thế gian như anh em luôn “một lòng, một ý .” ( Cv 4, 32 )
                                      -Amen!

Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

BỨC TRANH "ĐÔI BÀN TAY NGUYỆN CẦU "

 Albrecht Dürer và tác phẩm “Đôi bàn tay nguyện cầu”  “The praying hands”

albrecht-durer

Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ nọ, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng hồ mỗi ngày mà cả gia đình chỉ đủ để đắp đổi qua ngày. Thế nhưng, hai người con lớn trong nhà vẫn có nhiều mơ ước. Cả hai đều muốn học vẽ vì họ có năng khiếu từ nhỏ.
Sau không biết bao nhiêu buổi nói chuyện suốt đêm trên chiếc giường đông chật anh em, hai người con lớn có một quyết định. Họ sẽ tung một đồng xu. Người thua sẽ làm thợ mỏ, dùng toàn bộ thu nhập để chu cấp cho người thắng đi học. Còn người thắng, sau 4 năm học, sẽ chu cấp tài chính cho người còn lại đi học, dù bằng cách bán tranh hay phải đi làm thợ mỏ.
Đồng xu được tung lên, Albrecht Durer thắng cuộc và được đi học. Albert thua, và đi tới vùng mỏ đầy nguy hiểm, và trong suốt 4 năm, làm lụng để nuôi người anh em của mình ăn học.
Gần như ngay lập tức, những tác phẩm của Albrecht được rất nhiều người nhắc đến, bởi chúng thậm chí còn đẹp hơn cả tác phẩm của các bậc thầy trong trường. Và cho đến khi tốt nghiệp thì Albrecht đã bán được khá nhiều tranh và dành dụm được một khoản tiền.

albrecht-tranh

Khi anh trở về, trong bữa ăn sum họp, Albrecht đứng dậy để cảm ơn người anh trai đã hy sinh 4 năm giúp mình hoàn thành được ước mơ. Và Albrecht nói:
- Anh Albert, bây giờ đã đến lượt anh. Anh hãy tới Nuremberg để theo đuổi ước mơ của mình. Em sẽ lo toàn bộ chi phí và chăm sóc gia đình. Albert mỉm cười, rồi bật khóc:
- Không, anh không thể tới Nuremberg được. Đã quá muộn rồi. Bây giờ, sau 4 năm làm việc trong hầm mỏ, không còn ngón tay nào của anh là lành lặn. Thậm chí bây giờ anh còn bị thấp khớp ở tay phải nặng tới mức không thể nâng nổi một chiếc ly, nói gì đến việc cầm cọ vẽ. Cảm ơn em, nhưng bây giờ đã quá muộn rồi…


Hơn 450 năm đã qua. Cho tới bây giờ, hàng trăm bức chân dung, tranh màu nước, tranh than chì, tranh khắc gỗ và khắc đồng… của Albrecht Durer đã được treo ở những Viện bảo tàng lớn nhất thế giới. Nhưng có một điều kỳ lạ: có thể bạn, cũng như nhiều người, đều chỉ quen thuộc với một tác phẩm của Albrecht Durer. Đó là một ngày, để tỏ lòng kính trọng và biết ơn anh trai Albert, Albrecht Durer đã thực hiện một tác phẩm cẩn thận nhất trong đời: vẽ lại đôi bàn tay của anh trai mình, với lòng bàn tay hướng vào nhau và những ngón tay gầy guộc hướng lên trời. Ông chỉ gọi bức tranh của mình đơn giản là “Đôi tay”, nhưng cả thế giới đều đặt tên cho kiệt tác đó là “Đôi tay cầu nguyện”.


the-praying-hands
“The praying hands”


Nếu có lúc nào bạn nhìn vào bức tranh cảm động đó, hãy nhìn lại lần thứ hai. Nó sẽ nói với bạn rằng, không có ai, chắc chắn không có ai, có thể thành công một mình bao giờ!

                                               

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

NHÂN LỄ GIỖ ĐẦU ANH NGUYỄN CÔNG KHANH


MẤY LỜI GỬI ANH KHANH

 

Anh Khanh,


Ngày 20-5

Sổ lễ của tôi ghi : “Ngày 20-5 Anh Khanh qua đời”. Nhưng con cái và anh em của Anh làm giỗ đầu cho Anh ngày hôm qua 8-5. Có lẽ theo âm lịch ?
Ngày 4-5 ngày chịu chức linh mục của tôi. Được 40 năm. Ngày 4-5 là Chúa nhật. Cha Hiến không bỏ lễ Chúa nhật được. Hơn nữa ngày mừng vào ngày nào chẳng được. Nên ngày 5-5 cha Hiến vào tôi, không thể dự lễ giỗ của Anh và tôi cũng chẳng ra Đà Nẵng để dự lễ giỗ của Anh.
Ngày Anh qua đời cũng là ngày tôi dưỡng bệnh. Tôi bị tai biến, liệt nửa người ngày 13-7, trước ngày anh qua đời được hơn một năm, đi xa bằng honđa khó khăn. Nhờ chị Loan thuê xe taxi cho đi nhờ. Chị Lý, chị Loan và tôi đến nhà anh ở ngã ba vũng Tầu để nhìn mặt anh lần cuối.
Chúng tôi đứng bên giường Anh nằm, đọc kinh cầu nguyện cho Anh. Miệng đọc kinh, mắt thì không rời chiếc khăn quàng hữu trách để trên ngực Anh, chưa kịp quấn vào cổ Anh.

Tình Hùng Dũng réo gọi nhau về

Cha Khải hồi còn làm cha phó Hội An, nhưng ở họ Lê Lợi, tuyên úy đoàn Hùng Dũng. Hè 1973 ngài mở trại Hùng Dũng. Ngài bảo tôi làm một bài hát cho ngày trại đó. Cả mấy tháng trời nặn mãi không ra. Ngồi trên xe đò từ Đà Nẵng về Hội An, đầu óc cứ băn khoăn lo lắng, sợ cha Khải buồn. Thay vi bài hát cho trại, thì lại nghĩ ra bài hát giã từ trại. Cha Khải không vùa ý. Cha bảo chị Tuyết ra phố mua chè bắp. Biết đâu chè bắp sẽ gợi được hứng. Đúng vậy, chè bắp đã gơi hứng cho bài hát “Tình Hùng Dũng réo gọi nhau về. Về Đất thiêng Hội An máu hồng.
Tình Hùng Dũng đã réo gọi anh em chúng ta đến với nhau. Những năm 1971-1973, hồi Anh làm liên đoàn trưởng Gia Phước, biết bao lần gặp nhau ở các trại, biết bao lần gặp nhau ở Gia Phước, tôi chẳng để ý đến Anh. Mãi đến ngày giỗ cha Ngạn, cũng là ngày mừng 25 linh mục của cha Hạnh, chị Loan tổ chức ở Nhà thờ Chí Hòa năm 1998, tôi mới chung vui sẻ buồn với Anh. Và từ ngày đó, đi đâu cũng có hai anh em mình.

Quả chuông Hà Lam và Trung Phước

Hai quả chuông đó ngày nay vẫn rung hằng ngày, để thay tiếng Chúa réo gọi con cái Chúa về Nhà Chúa.
Quả chuông Hà Lam vẫn còn và mãi mãi vẫn còn tên Anh trên đó. Khi được anh biếu tặng, tôi đã xây cái tháp rất đơn giản, rất nhanh, để tranh thủ hai ba ngày là xong, kẻo phải gặp khó khăn vì chuyện phép tắc. Quả chuông được rung những tiếng chuông đầu tiên mừng lễ Phục Sinh năm 2000, Năm Thánh. Ngày đó Đức cha Nguyễn Bình Tĩnh về dâng lễ. Anh Chị cũng về dự lễ.
Anh Chị rất khiêm nhường, không muốn tôi công bố với cộng đoàn : đây là quà tặng của Anh Chị. Xong lễ Anh Chị lên xe về Đà Nẵng, không ở lại dự tiệc với Đức cha, với giáo xứ.

Làm gương cho con cái
Thấy Anh làm giỗ cho Cha Nhẫn, Cha Thiều và làm các việc bác ái khác, có lần tôi hỏi Anh : Tại sao Anh không để dành tiền lo lắng cho bản thân anh và gia đình, mà Anh lại dùng những đồng tiền vất vả làm ra để làm những việc bác ái ? Anh trả lời : để con cái theo gương quảng đại với Chúa, với tha nhân.


Đoàn trưởng Hùng Dũng

Cha Hạnh mời Anh ra Đà Nẵng gánh vác trách vụ Đoàn trưởng. Anh hỏi ý tôi. Tôi can Anh đừng ra. Anh sống ở Sài Gòn, làm sao cáng đáng nổi việc Đà Nẵng. Anh không trả lời, và anh nhận lời cha Hạnh. Nhìn tấm lịch Hùng Dũng, thấy ảnh Anh cầm cờ đoàn trình diện Đức cha trong Nhà thờ Chính tòa Đà Nẵng ngày ra mắt, mới hiểu được lòng nhiệt thành của Anh.

Ông Lò Vôi mặc áo đen

Ngày mồng 4 Tết 2012 mẹ tôi qua đời. Tôi không báo tin cho ai biết cả, ngay cả những người thân quen ở Đà Nẵng hay ở đâu, kể cả Anh. Tôi không muốn ai phải vất vả với tôi. Không biết sao Anh biết. Mồng 6 Tết, tôi chôn mẹ tôi. Trong những ngày đó, sáng sớm đã thấy Anh. Anh ngồi trên ghế ngoài hè. Đến giờ cơm trưa hay chiều thì không thấy Anh. Ông cậu tôi bảo tôi : “Ông Lò Vôi áo đen” đi đâu mà không thấy, để mời ông vào ăn cơm.”
Mấy năm trước gia đình Anh ở ngôi nhà đối diện với Đài Liệt Sĩ Gò Vấp, và anh làm việc ở Lò Vôi dưới cầu xa lộ Đại Hàn. Hồi ấy, Anh hay đến thăm má tôi và tôi cũng thường đến ăn “mì quảng” ở nhà Anh. Tôi còn gửi một chị Tu hội của cha cố Thuận đến nhà Anh học may với chị Liên. Sau đó Anh dọn về ngã ba Vũng Tầu.
Anh thường mặc áo trắng. Mẹ tôi chết Anh mặc áo đen. Cậu tôi đã gọi Anh là “Ông Lò Vôi mặc áo đen” là vì thế.

Mộng chưa thành
Mùa tĩnh tâm 2012, mùa Chay, tôi ra Đà Nẵng tĩnh tâm. Anh vì gia đình, không được ở trong nhà mình, phải ở nhờ một căn phòng của nhà xứ Gia Phước. Tôi đến ở chung với Anh. Hai anh em mình sống chung với nhau được vài ngày.
Cha Hạnh, chị Trâm … mua thức ăn đem sang đãi anh em mình. Từ những ngày đó, hai anh em mơ ước mua một căn nhà ở Đà Nẵng. Hai anh em mình sống chung với nhau. Anh cô đơn vì vợ đã chết; còn tôi thì mẹ cũng đã chết. Cô đơn thì dễ sống với nhau. Mộng chưa thành, ngày 13-7-2012 tôi bị bại liệt; tiếp đến anh bị ung thư.

Ung thư không giết được tình Hùng Dũng

Biết mình bị ung thư, Anh từ Đà Nẵng về Sài Gòn. Anh ở nhà chị Liên, con gái trưởng của Anh. Chúng tôi : chị Loan, chị Lý đến thăm Anh. Anh còn khỏe. Anh hy vọng sẽ vượt qua nhờ nấm cây xanh của Quảng Nam gửi vào.
Tôi bị bại liệt, nằm ở nhà đường Phan Văn Trị, Gò Vấp. Anh đến thăm tôi, đem theo  sừng tê giác, mài ra cho tôi uống. Tôi hy vọng sừng tê giác sẽ đẩy vi trùng ung thư ra khỏi người Anh.
Phái đoàn Hùng Dũng, dưới sự hướng dẫn của cha Hiến, du lịch miền Nam, đến thăm tôi. Cả đêm không ngủ, phái đoàn muốn trú lại, nhất là tài xế, để nhắm đôi mắt một chút. Nhà buôn bán, nghỉ ngơi bất tiện. Anh biết tin. Dù vi trùng ung thư làm thân xác anh mệt mỏi, Anh cũng đến và kiếm chỗ cho phái đoàn nghỉ ngơi. Thật là ung thư cũng không giết được tình Hùng Dũng trong tâm hồn Anh.

Hùng Dũng ở đâu cũng đón tiếp Anh

Anh nằm xuống. Anh muốn về Đà Nẵng nằm bên vợ Anh. Anh dừng chân ở giáo xứ Ngọc Lâm, Hùng Dũng đã đón Anh.
Anh đi tiếp ra Đà Nẵng, Hùng Dũng cũng đón Anh. Cha Ninh cho Anh nằm ở căn phòng mà hai anh em mình đã ngủ chung. Đức cha cho phép các cha đồng tế dâng lễ cho Anh.
Và hôm qua ngày 8-5, ngày giỗ đầu của Anh, Đức cha cũng cho phép các cha đồng tế dâng lễ cho Anh.
Con cái Hùng Dũng ở dưới đất nhớ ơn Anh, đón tiếp Anh. Phương chi Chúa Kitô, Vua của Hùng Dũng, chả nhẽ không đón Anh trên thiên đàng.
Trên thiên đàng, Anh nhớ chúng tôi, và xin Chúa thương đoàn Hùng Dũng của Anh nhé !

LM. NGUYỄN TRUNG THÀNH
CHỢ CẦU 9-5-2014

                                                                          (Nguồn hungtamdungchi.org)

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

NIỀM TIN VÀO ĐỜI SAU


SUY NIỆM CHÚA NHẬT 5 PHỤC SINH - NĂM A- 18/5

                                                                     Lm Giuse Tạ Duy Tuyền

   Chúa Giêsu đã hứa rằng: "Thầy đi trước để dọn chỗ cho các con, để Thầy ở đâu các con cũng ở đó với Thầy". Đây là một lời hứa thật đẹp. Đẹp vì nó mở ra cho chúng ta một khung trời hy vọng vì ngày mai tốt đẹp hơn. Đẹp vì cuộc sống của chúng ta không đi vào ngõ cụt. Cuộc sống của chúng ta từ nay đã có một lối đi về. Cuộc sống của chúng ta không dừng lại ở cái chết là hết một kiếp người. Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Cuộc sống được nối dài vĩnh viễn trong sự hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa là Cha, là cội nguồn sự sống.

   Người ta kể rằng: Có một gia đình kia. Chồng là người ngoại đạo. Ông không tin vào Chúa. Ông còn luôn miệng nhạo báng, khinh miệt những hành vi thờ phượng kính mến Chúa. Ngược lại, bà vợ thì rất sùng đạo, luôn dạy con giữ đạo sốt sắng. Ngày nào bà cũng dắt con đi lễ cầu nguyện. Dù sống giữa hai niềm tin trái ngược nhau, nhưng đứa con trai duy nhất của họ vẫn hiếu thảo với cha mẹ. Cho tới một hôm, em lâm bệnh hiểm nghèo. Em biết rằng mình chẳng còn sống được bao lâu ở dương gian. Em đã mạnh dạn hỏi bố rằng: "Bố ơi, trong ít ngày nữa con sẽ không còn sống ở dương gian nữa! Con xin bố hãy dạy cho con biết, con phải tin theo ai? Theo bố hay theo mẹ? Tin theo bố thì chẳng có thiên đàng để tiếp tục sự sống, chẳng có Chúa hay có Mẹ để yêu thương và bảo vệ cho con được hạnh phúc đời đời? Còn tin theo mẹ, thì có Thiên Chúa là cha nhân lành sẽ ban thưởng hạnh phúc thiên đàng vĩnh cửu và có Mẹ Maria luôn bầu cử chở che.
Ông bố nghe mà tái tê lòng. Ông ôm con vào lòng và nói: "Con hãy tin theo mẹ". Đứa bé lại nói tiếp: "Nhưng nếu bố không tin theo mẹ, thì làm sao con có thể chờ đợi bố ở trên thiên đàng được?" Trước lời nói đơn sơ và chân thành của em bé, ông bố đã không kiềm nổi những giọt nước mắt ứ tràn nơi khoé mắt, và để mặc cho nó tuôn tràn trên gò má già nua của ông. Kể từ ngày đó, ông đã đổi đời, ông chọn Chúa là lẽ sống và là cùng đích của đời mình.

     Vâng câu nói: "Con hãy tin theo Mẹ" của người cha là câu nói hay nhất trong cuộc đời của ông. Câu này đã giúp cho con ông cảm thấy thanh thản khi bước vào đời sau. Câu này cũng giúp ông thay đổi đời sống mà từ trước tới nay ông đã cố tình không sống theo. Ông biết rằng phải có đời sau. Ông biết rằng là người thì hơn muôn loài muôn vật, vì con người có sự sống thần linh, con người có hồn thiêng bất tử. Thế nhưng, vì lười biếng và cố chấp ông đã không dám nhìn nhận sự thật từ trong sâu thẳm lòng mình là tin có Trời, có thần thánh, có hồn thiêng và cả đời sau. Ông lừa đối chính mình và lừa dối tha nhân. Hôm nay, ông đã phải nuốt những giọt nước mắt mặn đắng để nói lên sự thật của lòng mình trước mặt đứa con yêu dấu, sắp sửa từ giã ông tiến vào đời sau.
      Thực vậy, là người ai cũng tin có đời sau. Là người ai cũng tin có quả phúc. Có thưởng có phạt đời sau. Từ trong sâu thẳm tâm hồn luôn có tiếng nói của Thượng Đế nhắc nhở con người phải sống ngay lành, sống thánh thiện như tình trạng ban đầu là "nhân chi sơ tính bản thiện". Sống đúng theo lề luật tối thượng của Thượng Đế, con người mới được bình an và hạnh phúc. Người khôn ngoan phải biết sống thuận theo ý trời mới được trời chúc phúc cho cuộc sống an khang hạnh phúc. Đạo lý đó đã được cha ông ta gom lại thành đạo lý tam tài: "Thiên thời - Địa lợi - Nhân hòa".
      Chúa Giêsu trong tư cách là một con người. Ngài đã luôn tìm kiếm ý Cha trên trời để thực thi. Cuộc sống của Ngài luôn mang hai chiều kích: hướng về Thiên Chúa và hướng về tha nhân. Ngài phục vụ tha nhân để tôn vinh Thiên Chúa. Ngài phụng sự Thiên Chúa qua việc phục vụ nhân loại theo thánh ý Chúa Cha. Có thể nói, Ngài đã sống cả cuộc đời vì yêu thương nhân loại và tôn vinh Chúa Cha. Vì Chúa Cha mà Ngài đã nhập thể làm người. Vì Chúa Cha mà Ngài đã hy sinh chịu chết cho con người được sống dồi dào.
     Là người kytô hữu, chúng ta được mời gọi bước theo con đường Chúa Giêsu đã đi. Đó là con đường đi tìm thánh ý Chúa và thực thi đến hơi thở cuối cùng. Đó không phải là con đường trải thảm rộng thênh thang mà là con đường hẹp, đầy chông gai giăng kín hành trình. Đó là con đường từ bỏ, đường thập giá, đường hiến tế đẫm máu trên đỉnh đồi Calve. Đó là con đường của tình yêu, tận hiến và hy sinh như thầy Chí Thánh Giêsu. Và như thế, đó chính là con đường duy nhất để chúng ta tiến vào nhà Cha, nơi đó, Chúa đã đi trước để dọn chỗ cho chúng ta.
     Nguyện xin Chúa Giêsu Phục Sinh luôn đồng hành với chúng ta trong cuộc sống. Xin Người nâng đỡ những yếu đuối của chúng ta. Xin Người chỉ đường dẫn lối để chúng ta luôn tiến bước về nhà Cha trong an bình và thanh thoát với những bận rộn của cuộc sống bon chen hôm nay. Amen.