Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

10 THỨ DÙ CÓ BẠC TRIỆU CŨNG KHÔNG MUA ĐƯỢC


alt
(Ảnh: Fotolia)

Jordi Al Emany là người sáng lập một công ty tư nhân. Vừa qua ông đã đăng một bài trên mạng xã hội, nói rằng tiền tài không phải vạn năng, có 10 thứ cho dù có gia tài bạc triệu cũng không mua được. Bài viết đã nhanh chóng nhận được sự hoan nghênh trên cộng đồng mạng, mọi người đều tán thành.

Khi đang theo đuổi một cuộc sống hưởng thụ, ngàn vạn lần chúng ta cũng đừng nên bị mất phương hướng, chỉ vì ham muốn hưởng thụ vật chất, mà quên đi rằng có những thứ dù có tiền cũng không thể mua được.
Bắt đầu một năm mới là cơ hội tốt để mỗi người có thể suy nghĩ và thay đổi mục tiêu sắp tới của mình, để chúng ta có thể sắp xếp lại công việc và cuộc sống. Lúc này, chúng ta có thể tĩnh tâm suy nghĩ để tìm ra giá trị, nguyên tắc, và niềm tin thật sự của mình.
Chúng ta hãy cùng xem, rốt cuộc là những điều gì, mà cho dù là tỉ phú thế giới cũng không thể mua được?

1. Khỏe mạnh
alt
Đạt Lai Lạt-ma: Nhân loại, vì kiếm tiền mà hy sinh sức khỏe. Vì chữa bệnh mà hy sinh tiền tài. Sau đó, vì lo lắng tương lai nên không cách nào hưởng thụ hiện tại. Cứ như vậy mà không cách nào sống cho hiện tại. Khi còn sống, họ quên rằng cuộc đời là ngắn ngủi. Đến khi chết, mới phát hiện mình chưa từng một lần sống thật tốt.

2. Tình thương
alt
Tagore: Lúc thoát khỏi cảnh nghèo khó, chúng ta sẽ có được tiền tài của mình, nhưng để có được khoản tiền này, chúng ta đã mất đi bao nhiêu thiện tâm, bao nhiêu cái đẹp và bao nhiêu sức lực chứ!

3. Niềm vui
alt
Franklin: Tiền tài không thể khiến người ta vui vẻ, vĩnh viễn sẽ không, vì trong bản chất của nó không hề tồn tại cái gọi là vui vẻ. Người có được càng nhiều, lại càng muốn nhiều hơn.

4. Chính trực
Nhà tiểu thuyết người Anh – Douglas Adams: Lúc thật sự phục vụ người khác, điều cần thiết mà tiền tài không thể nào mua sắm hay đong đếm, đó chính là sự chân thành và chính trực.

5. Tôn trọng
alt
Nhà triết học người Mỹ – Ayn Rand: Tiền tài là công cụ để tồn tại, thái độ của bạn đối với công việc cũng chính là thái độ của bạn đối với cuộc đời của chính mình. Nếu công việc kiếm sống là sa đọa, bạn đã hủy diệt ý nghĩa tồn tại của chính mình. Bạn đã từng cầm qua đồng tiền bất nghĩa chưa? Đã từng vì giành thêm chút lợi nhuận mà giễu cợt người khác chưa? Hoặc là hạ thấp tiêu chuẩn đạo đức của mình? Vì để có thể sống qua ngày bạn đã làm những việc không nên làm? Nếu là như vậy, tiền tài cũng không mang đến dù chỉ một chút niềm vui. Đồ vật bạn mua sẽ trở thành một loại sỉ nhục mà không phải là kính trọng; là một loại căm hận mà không phải thành tựu. Như vậy, bạn sẽ cho rằng tiền tài là một loại tội ác, bởi vì bạn không thể nào có được sự tự tôn từ nó.

6. Nội tâm thanh tĩnh
Doanh nhân nổi tiếng tại Mỹ – Richard M. DeVosTiền tài không thể nào mua được sự thanh bình trong nội tâm, nó không thể chữa trị mối quan hệ bị xé rách, hoặc làm cho cuộc sống không ý nghĩa trở nên ý nghĩa.

7. Đạo đức
Ký giả kiêm tác giả người Mỹ – George Lorimer: Thứ có thể mua được bằng tiền dĩ nhiên là tốt, nhưng không nên quên rằng điều không thể mua được bằng tiền sẽ càng tốt hơn.

8. Giáo dục
Phóng viên kiêm tác giả người Mỹ – Neil deGrasse Tyson:
Con người không dùng sự cảm thông và chia sẻ để cảm nhận tình cảm và ý nghĩ của người khác hay những sinh vật khác trên trái đất, có lẽ giáo dục chính quy của chúng ta nên thêm vào giáo dục sự cảm thông và chia sẻ. Thử tưởng tượng, nếu giáo dục gồm có đọc, viết, toán học, cảm thông và chia sẻ, thì thế giới này sẽ không còn như cũ nữa.

9. Trí tuệ
alt
Steve Jobs: Tôi không phải vì kiếm tiền mà quay về Apple. Thần may mắn vẫn luôn quan tâm đến tôi; năm 25 tuổi, tôi đã kiếm được tài sản 100 triệu đô-la. Lúc ấy rất rõ ràng, rằng tôi sẽ không bị tiền tài nô dịch. Bởi vì tôi chắc chắn không có khả năng tiêu hết số tiền kia, hơn nữa, tôi cũng không dùng tiền tài để kiểm chứng trí tuệ của mình.

10. Giác ngộ tâm linh
Người vô danh: Tiền tài có thể mua phòng ốc để ở, nhưng không thể mua được một mái nhà ôn hòa; nó có thể mua một chiếc giường, nhưng không mua được một giấc ngủ thoải mái dễ chịu; nó có thể mua một chiếc đồng hồ, nhưng không mua được thời gian; nó có thể mua được quyển sách, nhưng không mua được tri thức; nó có thể mua máu huyết, nhưng không mua được sức khỏe. Vì vậy, tiền tài không phải là vạn năng.



Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

CHO TIỀN TRẺ EM


Sau chuyến công tác hỗ trợ các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long, nhóm chúng tôi đang lang thang trong khu chợ nghèo thì gặp một chị đứng tuổi bế bé gái có cái đầu to kềnh mà thân người và bàn tay nhỏ xíu. “Cô ơi cho con xin đồng”, bà mẹ vừa nói, vừa hối đứa bé: “Đưa tay ra xin cô chú đi”.
Tôi hỏi người phụ nữ: “Bé mấy tuổi rồi?”. Chị trả lời: “3 tuổi rồi. Nó sanh thiếu tháng, 7 tháng là tui sanh nó rồi. Cô cho con xin đồng đi”, bà mẹ lại kéo bàn tay đang rụt rè của đứa bé hướng về phía chúng tôi.
Tôi bối rối, thương bé quá chừng. Nhưng tôi băn khoăn không biết người phụ nữ này có phải là mẹ của bé không? Đứa bé còi cọc như vậy bị vác đi giữa trời nắng chang chang, bị hối xin tiền, chị ta thực sự không còn lối thoát nào khác ngoài việc bế con đi ăn xin, hay đây chỉ là một “mẹ mìn” lấy đứa trẻ làm bình phong để dụ lòng thương người khác như những câu chuyện thường nghe trên báo? Thế rồi tôi tự nhủ, thôi thì cũng chẳng đáng bao nhiêu, mình cứ cho người ta vài đồng bạc, nếu là thật thì khoản tiền cũng giúp chị chăm con. Nếu không phải, thì người ta ăn cơm cũng phải cho đứa nhỏ tô cháo. Tôi tự giải thoát những băn khoăn của chính mình bằng cách móc túi đưa chị ta mấy đồng. Chợt nhớ tới câu mà người ta thường nói, lắm khi bỏ chút tiền ra làm điều từ thiện không hẳn là vì người kia, mà chỉ để xoa dịu cho sự khó chịu trong lương tâm của chính mình – để nói rằng mình đã làm một điều gì đó.
Quay lại, hai đồng nghiệp nước ngoài của tôi cũng đang bối rối. Rõ ràng là họ cũng đang bị xúc động với hoàn cảnh của người phụ nữ. Tôi nghĩ có thể hai người da trắng duy nhất trong buổi chợ hôm nay cũng sẽ rút ví ra cho người phụ nữ và đứa bé tội nghiệp một đồng tiền chẵn hay một món tiền đủ ăn tiêu cho vài ngày, để cũng được “giải thoát” giống như tôi. Nhưng họ đã không làm như vậy. Một người sẵn túi cam mới mua trên tay, hỏi em bé có ăn được cam không rồi cho cả túi. Một người ra hiệu với chủ sạp hàng kế bên mua một túi xoài và mấy thứ trái cây khác đưa cho bà mẹ. Tôi thấy tiếc, giá mình đừng cho tiền, mà chịu khó dành thêm chút thời gian để hỏi chuyện, để mua một bịch sữa cho cháu uống. Chắc tôi đã bớt được chút ít mặc cảm của người “chạy trốn khỏi sự áy náy”. Và như thế, tôi đã bớt nghi ngờ người phụ nữ kia sử dụng đứa bé để dụ lấy tiền.
Một lần khác, khi chúng tôi trên đường trở lại Sài Gòn, lúc dừng xe qua phà Cổ Chiên có ba bốn em nhỏ chừng mười mấy tuổi bu lại xe để bán nước và vé số. Một đồng nghiệp nước ngoài nói với tôi: “Tôi muốn uống nước nhưng không thể mua của trẻ con được vì như vậy là gián tiếp góp phần kích thích lao động trẻ em”. Tôi rất ngạc nhiên hỏi: “Nhưng nếu bạn không mua thì những đứa trẻ kia vẫn phải tiếp tục đi bán hàng. Nếu bạn mua là giúp chúng thêm vài xu lẻ thôi”. Anh bạn tôi trả lời: “Nếu muốn giúp trẻ nhỏ, và nếu bạn tin vào một tổ chức từ thiện nào đó, hãy đóng góp tiền để họ làm việc có hiệu quả hơn giúp những đứa trẻ này có cơ hội đến trường và lớn lên có cơ hội việc làm. Nếu bạn không tin ai cả, có thể tự mua đồ ăn tặng chúng”.
Tôi lại giật mình, vì chỉ trước đó mấy phút thôi, tôi đã tin rằng mình có thể mua vài ba chai nước giúp tụi trẻ. Đã nhiều lần trên phố, tôi mua kẹo cao su, tăm bông, móc chìa khóa, khăn ướt… mà chẳng cần dùng lúc đó, chỉ vì trẻ con bán. Nhưng liệu tôi đã thực sự giúp được tụi trẻ bao nhiêu phần, hay đã vô tình “góp phần” làm cho cha mẹ chúng, hay những người nuôi chúng, thậm chí là những kẻ “bảo kê” thấy rằng tung trẻ con đi làm là thu được lợi trước mắt. Và do đó, liệu rằng tôi đã góp phần làm chúng rời xa trường học hơn?
Câu chuyện khiến tôi muốn tìm hiểu nhiều hơn về những cách giúp đỡ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Trên thế giới, có nhiều cách được khuyến khích để giúp đỡ trẻ em nghèo khó, đơn giản nhất như dành thời gian để hỏi han tụi trẻ một chút, dạy chúng và học từ chúng một trò chơi, học một câu phương ngữ, một câu ngoại ngữ, kể về nơi bạn sống, hay chơi một đoạn nhạc, nghe một bài hát. Ngay cả khi bạn không giỏi tất cả những trò trên, ít nhất bạn cũng có thể chụp hình cùng chúng và đưa cho chúng xem các bức hình thú vị bạn đã từng chụp trên hành trình của mình. Đó là cách để giúp mở ra cho trẻ ý nghĩ “có một thế giới rộng lớn ngoài kia, và em cũng có thể đến được”.
Việc cho tiền hay cho đồ trực tiếp các em nhỏ không phải là lựa chọn được khuyến khích. Theo một số tổ chức từ thiện muốn thuyết phục cha mẹ đưa trẻ em đến trường, thì cứ mỗi đồng đôla của khách du lịch cho trẻ là một lực cản cho mục tiêu này. Bởi vì cha mẹ thấy rằng cho trẻ em đi bán rong giúp giải quyết được khó khăn trước mắt, trong khi việc đưa con đến trường chưa mang lại một hiệu quả kinh tế rõ ràng nào. Thực chất, cho tiền trẻ em nghèo khó là một việc có hại, nó làm cho vòng quay nghèo khó tiếp tục xoáy sâu hơn, khi bản thân các em và gia đình ít nghĩ đến việc học hành và nghề nghiệp tương lai hơn. Thậm chí, “làm việc” trên đường phố như vậy dễ đưa các em vào con đường buôn bán bất hợp pháp, hoặc là nạn nhân của nạn buôn người.
Có những cách để góp một tay giúp trẻ nghèo khó bằng cách tìm hiểu một tổ chức từ thiện thực sự trong sạch và hữu ích, vì mục tiêu bền vững hơn là giáo dục, y tế và nghề nghiệp cho các em. Việc này thực sự đòi hỏi trí tuệ và công sức. Chẳng thế mà quỹ từ thiện lớn nhất thế giới hiện nay được quản lý bởi đầu óc tổ chức tuyệt vời và trái tim nhân hậu như vợ chồng nhà tỷ phú Bill và Melinda Gates.
Bất cứ ai đến Việt Nam đều không khó nhận ra cảnh những người phụ nữ ôm đứa bé ngủ gục hay có gương mặt thẫn thờ, bị bế vác đi khắp nơi xin tiền. Trên các nẻo đường, bến tàu xe cũng không khó để tìm các em bé bán hàng rong.
Tôi nghĩ nếu có cơ hội, mỗi chúng ta cũng có thể cùng những người cũng có tấm lòng xung quanh mình để cùng giúp các em một cách bền vững hơn, để lòng tốt của mình được đặt đúng chỗ, đúng cách nhất, chứ không phải chỉ là “chạy trốn” và giải thoát sự áy náy của mình.
Nguyễn Thị Thủy
(Nguồn : vnexpress)

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

NHỮNG NGƯỜI NGHÈO KHỔ

                          

Mẹ viết thư này để con đọc. Sáng nay ở trường về, đi trước mẹ mấy bước, con đã đi ngang qua một người đàn bà đáng thương đang bế trên tay một đứa bé xanh xao và ốm yếu. Người ấy xin con tiền. Con nhìn sững bà ta và con không cho gì hết dù mẹ biết con đang có tiền trong túi. 

Nghe mẹ bảo con ạ, đừng quen thói dửng dưng đi qua trước những người nghèo khổ đang ngửa tay xin mình giúp đỡ và nhất là trước một người mẹ xin một đồng cho con của mình. Con hãy nghĩ rằng có thể đứa bé ấy đang đói, hãy nghĩ đến nỗi khắc khoải của người đàn bà đáng thương. 
Hãy nghe lời mẹ dạy con ạ. Thỉnh thoảng con phải biết chia sẻ một đồng tiền từ túi của con để đặt nó vào lòng bàn tay của một cụ già không nơi nương tựa, một bà mẹ không có bánh ăn, một đứa trẻ không có cha mẹ.

Con ơi, người nghèo khổ thích được trẻ con giúp đỡ, vì như vậy, ít tủi nhục hơn. Con có để ý thấy lúc nào cũng có những người nghèo khổ quanh quất gần nơi trường học hay một ngôi thánh đường không ? 

Sự giúp đỡ của một người lớn là một hành vi từ thiện, nhiều khi là một việc bố thí cho yên ổn lương tâm, nhưng đối với một đứa trẻ thì đó vừa là một việc bác ái, lại vừa là một lời an ủi cảm thông thật đơn sơ, mẹ nói vậy, con có hiểu không? Nói cách khác, cũng là một đồng tiền từ tay đứa bé trao tặng thì đó còn là một đóa hoa nữa...

Con hãy nghĩ rằng: con chẳng thiếu thốn chi hết, còn người nghèo thì thiếu thốn mọi thứ. Trong lúc con ước mong được sung sướng thì họ chỉ cần cầu xin cho khỏi chết đói. Thật là buồn khi nghĩ rằng giữa bao nhiêu ngôi nhà giàu có, giữa bao nhiêu trẻ em ăn mặc đẹp lại có những người đàn bà và trẻ em không có gì để ăn cả... 

Con hãy suy nghĩ đi, và đừng bao giờ con hành động như buổi sáng hôm nay nữa con nhé...

Trích NHỮNG TẤM LÒNG CAO CẢ, của EDMONDO DE AMICIS.

(Sưu tầm)

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

VÀO ĐỜI ĐỂ VỀ TRỜI


SUY NIỆM
CHÚA NHẬT LỄ CHÚA LÊN TRỜI - NĂM B

Ai cũng muốn “về trời”, nhưng không phải ai cũng thật lòng muốn “vào đời”. Phải thực sự can đảm mới đủ sức dấn thân vào đời, vì trách nhiệm nhiều mà đau khổ cũng chẳng ít. Nhưng phải VÀO ĐỜI rồi mới có thể VỀ TRỜI với Đức Giêsu Kitô. Chính Ngài cũng đã vào đời và chịu nhiều đau khổ, thậm chí còn phải chết trên Thập Giá.

Là những người đi theo Ngài, chúng ta cũng không thể đi lối tắt hoặc đường khác mà về trời. Chắc chắn như thế! Thật vậy, trước khi Chúa Giêsu về trời, Ngài bảo chúng ta phải vào đời: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo” (Mc 16:15). Tuy nhiên, chúng ta không lẻ loi hoặc đơn độc, vì Ngài hứa chắc: “Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28:20). Hơn nữa, chính Đấng Bảo Trợ là Thần Chân Lý sẽ dạy chúng ta những điều phải làm (x. Ga 14:26). Cứ an tâm mà vào đời!

Trước khi về trời, Chúa Giêsu đã dạy bảo các Tông Đồ mà Ngài đã tuyển chọn nhờ Thánh Thần. Ngài còn dùng nhiều cách để chứng tỏ cho các ông thấy là Ngài vẫn sống sau khi đã chịu khổ hình. Một hôm, đang khi dùng bữa với các Tông Đồ, Đức Giêsu truyền cho các ông không được rời khỏi Giêrusalem, nhưng phải ở lại mà chờ đợi điều Chúa Cha đã hứa, điều mà họ đã nghe Ngài nói tới, đó là: “Ông Gioan làm phép rửa bằng nước, còn họ sẽ chịu phép rửa trong Thánh Thần” (Cv 1:5).

Đã có những người “vô tư” hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, có phải bây giờ là lúc Thầy khôi phục vương quốc Ít-ra-en không?”. Nhưng Ngài đáp: “Anh em không cần biết thời giờ và kỳ hạn Chúa Cha đã toàn quyền sắp đặt, nhưng anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần khi Người ngự xuống trên anh em. Bấy giờ anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp các miền Giuđê, Samari và cho đến tận cùng trái đất” (Cv 1:7-8). Thời đó, người ta cứ tưởng Chúa Giêsu là một chính trị gia có thể đảo chính để cướp chính quyền mà khôi phục quốc gia Ít-ra-en. Nhưng ai cũng “bé cái lầm”, vì có lần Ngài đã xác định trước mặt tổng trấn Phi-la-tô: “Nước tôi không thuộc về thế gian này” (Ga 18:36).

Sau 40 ngày sống lại, Chúa Giêsu căn dặn xong, Ngài được cất lên ngay trước mặt các tông đồ, và rồi có đám mây quyện lấy Ngài, khiến họ không còn thấy Người nữa. Đang lúc các ông còn đăm đăm ngước lên trời, nhìn theo phía Ngài đi, bỗng có hai người đàn ông mặc áo trắng đứng bên cạnh và nói: “Hỡi những người Galilê, sao còn đứng nhìn lên trời? Đức Giêsu, Đấng vừa lìa bỏ các ông và được rước lên trời, cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Người lên trời” (Cv 1:11)
.
Lên trời là một hiện tượng vô cùng lạ, các ông ngạc nhiên là điều tất yếu. Lên trời ở đây là “về trời” chứ không phải lên trời du lịch một thời gian, cũng chẳng phải như Chú Cuội bám gốc đa bay lên cung trăng, hoặc như Táo quân cưỡi cá chép bay lên trời. Đó chỉ là huyền thoại. Lại càng không phải như các phi hành gia bay lên cung trăng bằng phi thuyền. Đó chỉ là dạng lên trời không chính thức, họ lên trời nhưng không thể sống được nếu không có bình dưỡng khí. Phải trở lại đất cho nhanh, kẻo hết dưỡng khí là chết chắc. Thật vậy, Chúa Giêsu đã xác định với ông Ni-cô-đê-mô: “Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống” (Ga 3:13).

Chúa Giêsu lên trời là sự kiện vô cùng kỳ lạ. Các ông đã từng ngơ ngẩn khi thấy Thầy Giêsu bị người ta giết chết, tưởng thế là hết, nào ngờ Thầy phục sinh. Hạnh phúc tràn ngập. Nay các ông lại càng ngơ ngẩn hơn vì Thầy đi rồi, còn lâu Thầy mới trở lại, tiếc hùi hụi, nhớ ngẩn ngơ, nhưng chắc chắn các ông phải vào đời. Và mỗi chúng ta ngày nay cũng vậy, ai cũng phải vào đời để hy vọng và mong chờ ngày về trời.

Cuộc chia tay nào cũng có phần lưu luyến, thường buồn hơn vui, nhưng khi Chúa Giêsu chia tay lại không buồn vời vợi mà lại tràn đầy niềm hy vọng. Ngài về trời là dấu chỉ cho biết chắc chắn chúng ta cũng được về trời. Vậy là vui chứ không buồn. Tác giả Thánh Vịnh mời gọi: “Vỗ tay đi nào, muôn dân hỡi! Mừng Thiên Chúa, hãy cất tiếng hò reo! Vì Đức Chúa là Đấng Tối Cao, Đấng khả uý, là Vua Cả thống trị khắp địa cầu” (Tv 47:2-3).

Chúa Giêsu thăng thiên, Ngài về trời, nơi Ngài đã xuất phát, chúng ta vui mừng khôn tả, tác giả Thánh Vịnh mô tả là “rộn rã tiếng hò reo, vang dội tiếng tù và, đàn ca kính mừng Ngài”. Nhưng cuộc sống đôi khi không êm đềm như thảm lụa, nên chúng ta luôn phải tiếp tục động viên nhau: “Thiên Chúa là Vua toàn cõi địa cầu, hãy dâng Người khúc đàn ca tuyệt mỹ. Thiên Chúa là Vua thống trị chư dân, Thiên Chúa ngự trên toà uy linh cao cả” (Tv 47:8-9).

Trong mọi hoàn cảnh, sự khôn ngoan rất cần thiết, cần cho cả đời sống xã hội và tâm linh. Sự khôn ngoan đó không như khôn ngoan bình thường, mà đặc biệt hơn, đó chính là Chúa Thánh Thần. Thánh Phaolô cho biết: “Tôi cầu xin Chúa Cha vinh hiển là Thiên Chúa của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, ban cho anh em thần khí khôn ngoan để mặc khải cho anh em nhận biết Người. Xin Người soi lòng mở trí cho anh em thấy rõ, đâu là niềm hy vọng anh em đã nhận được, nhờ ơn Người kêu gọi, đâu là gia nghiệp vinh quang phong phú anh em được chia sẻ cùng dân thánh, đâu là quyền lực vô cùng lớn lao Người đã thi thố cho chúng ta là những tín hữu. Đó chính là sức mạnh toàn năng đầy hiệu lực, mà Người đã biểu dương nơi Đức Kitô, khi làm cho Đức Kitô trỗi dậy từ cõi chết, và đặt ngự bên hữu Người trên trời” (Ep 1:17-20). Nhờ khôn ngoan, chúng ta đón nhận nhiều điều quý giá khác từ Thiên Chúa. Thật tuyệt vời!

Thánh Phaolô giải thích và cũng là kết luận: “Như vậy, Người đã tôn Đức Kitô lên trên mọi quyền lực thần thiêng, trên mọi tước vị có thể có được, không những trong thế giới hiện tại, mà cả trong thế giới tương lai. Thiên Chúa đã đặt tất cả dưới chân Đức Kitô và đặt Người làm đầu toàn thể Hội Thánh; mà Hội Thánh là thân thể Đức Kitô, là sự viên mãn của Người, Đấng làm cho tất cả được viên mãn” (Ep 1:21-23).

Trước khi về trời, Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo” (Mc 16:15). Đó không chỉ là lời căn dặn, là lời người ra đi, mà còn là mệnh lệnh – tức là điều phải thực hiện bằng mọi giá. Ngài vừa hứa hẹn vừa cảnh báo: “Ai tin và chịu phép rửa sẽ được cứu độ; còn ai không tin sẽ bị kết án” (Mc 16:16). Đó là hệ lụy tất yếu chứ không là sự hù dọa.

Đức tin rất quan trọng, tạo nên sức mạnh vô song, tạo nên điều kỳ diệu ngoài sức tưởng tượng của loài người. Thật vậy, Chúa Giêsu đã xác nhận: “Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh thì những người này sẽ được mạnh khoẻ” (Mc 16:17-18). Thực tế cũng đã và đang có những người làm được như vậy, đó là tặng phẩm mà Thiên Chúa trao cho ai thì người đó phải biết sử dụng hợp lý. Ai cũng có một tặng phẩm, người được tặng phẩm này, kẻ được tặng phẩm khác, có người được hai hoặc ba tặng phẩm, cũng như kẻ được một nén, ba nén, năm nén, nhưng dù nhiều hay ít cũng chỉ là để làm sáng danh Thiên Chúa, chứ không phải để cậy mình hoặc nhắm tư lợi nào đó.

Thánh sử Mác-cô cho biết: “Nói xong, Chúa Giêsu được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa. Còn các Tông Đồ ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng” (Mc 16:19-20). Rõ ràng, Chúa Giêsu về trời rồi thì các ông đã vào đời, làm chứng về Đức Giêsu Kitô “ba-trong-một”, với ba sự kiện: Chịu chết trên Thập Giá, phục sinh và lên trời.

Vào đời như thế nào? Thánh Phaolô cho biết về phong cách vào đời: “Chúng ta có những đặc sủng khác nhau, tuỳ theo ân sủng Thiên Chúa ban cho mỗi người. Được ơn làm ngôn sứ thì phải nói sao cho phù hợp với đức tin. Được ơn phục vụ thì phải phục vụ. Ai dạy bảo thì cứ dạy bảo. Ai khuyên răn thì cứ khuyên răn. Ai phân phát thì phải chân thành. Ai chủ toạ thì phải có nhiệt tâm. Ai làm việc bác ái thì vui vẻ mà làm” (Rm 12:6-8). Mỗi người mỗi việc, mỗi người mỗi hoàn cảnh và trình độ khác nhau, mỗi người là một các chi thể khác nhau nhưng vẫn chung một Nhiệm Thể Đức Kitô. Tất cả các chi thể phải đồng tâm nhất trí, cùng hợp lại để phát triển Nhiệm Thể Thánh.

Thánh Phaolô nói thêm về phong cách vào đời: “Lòng bác ái không được giả hình giả bộ. Anh em hãy gớm ghét điều dữ, tha thiết với điều lành; thương mến nhau với tình huynh đệ, coi người khác trọng hơn mình; nhiệt thành, không trễ nải; lấy tinh thần sốt sắng mà phục vụ Chúa. Hãy vui mừng vì có niềm hy vọng, cứ kiên nhẫn lúc gặp gian truân, và chuyên cần cầu nguyện. Hãy chia sẻ với những người trong dân thánh đang lâm cảnh thiếu thốn, và ân cần tiếp đãi khách đến nhà” (Rm 12:9-13). Được vậy thì thật hạnh phúc cho chúng ta, và Thiên Chúa cũng vui mừng vì Ngài được tôn vinh nơi chính mỗi chúng ta.

Lạy Thiên Chúa, xin giúp chúng con biết “ái mộ những sự trên trời” bằng cách sống nhân bản, nên hoàn thiện hàng ngày, chứng tỏ sự sống dồi dào của Đức Kitô qua việc thể hiện lòng thương xót với mọi người, nhất là đối với những người hèn mọn. Xin Đức Maria và Đức Thánh Giuse hướng dẫn chúng con biết đi đúng lối về trời và đưa chúng con đến đích thật. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU
(Nguồn : thanhlinh.net)

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2015

LẠY MẸ LÀ NGÔI SAO SÁNG



                



Thánh Ca: Sao Biển - Hoàng Oanh

ÐK: Lạy Mẹ là ngôi sao sáng, soi lối cho con lúc vượt biển thế gian. Lạy Mẹ là ngôi sao sáng, soi lối cho con thẳng về nơi phúc nhàn. Sống chết con trông nhờ, bao nhiêu sức hộ phù, lòng Mẹ sẵn sàng mà đoái đến con, giúp con đưa con về tới bến. Sống chết con trông nhờ, bao nhiêu sức hộ phù, lòng Mẹ sẵn sàng mà đoái đến con, giúp con đưa con tới Thiên Đàng. 

1. Thân lạy Nữ Vương, Mẹ thấu tình con, sóng va tư bề, thuyền con sắp chìm, hầu theo nước xuôi dòng. Thân lạy Nữ Vương Mẹ thấu tình con, giúp con yên hàn chèo bơi bát cậy, Mẹ thương đến con cùng. 

2. Thân lạy Nữ Vương, Mẹ thấu tình con. Phút lênh đênh bập bềnh trôi, ngã lòng, hầu buông lái thôi chèo. Thân lạy Nữ Vương, Mẹ thấu tình con. Giúp con vững lòng cậy tin ở Mẹ, Mẹ thương đến con nhiều.






Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

SỐNG ĐẠO TÍCH CỰC




Bạn muốn biết thế nào là sống đạo?
Tôi xin thưa: Là sống để đi đường.
Đường trần gian, người đời lấy luân thường
Làm chính lộ để đi vào Chân Lý.
Người lữ khách cần có nhiều sinh khí
Sức tâm linh, sức khoẻ phải đi đôi
Luôn vững tâm, tiến bước,chẳng chịu lùi;
Mới hy vọng nên người sùng tôn giáo.
Ta nhận biết: đi đạo hay theo đạo
Mới chỉ là vào đạo để hữu danh. 
Nếu muốn là tín hữu mãi trung thành,
Phải sống đạo theo đường lối tích cực.
Như cha mẹ dạy con: đừng thô tục,
Đừng đánh nhau, đừng  chơi dại, vô tâm.
Chúng lớn lên ảnh hưởng chẳng bao lăm
Chi bằng luyện chúng tâm hồn quảng đại.
Với nếp sống tin yêu thật rộng rãi ,
Yêu thật thà, yêu thanh khiết, tận tâm.
Yêu tha nhân vì Thiên Chúa Chí Nhân    
Với kẻ địch cũng không hề ghét bỏ .
Đấy, sống đạo tích cực là thế đó.
Đời giáo dân tuân giữ luật Phúc Âm.
Khi công khai cũng như lúc âm thầm .
Tin, cậy, mến không bao giờ tiêu cực.
Đời tín hữu ngày đêm luôn tỉnh thức
Nhận hồng ân và chia sẻ hồng ân,
Sống an vui trong xã hội nhân quần
Với hy vọng Chúa gọi về Nước Chúa…


                                         
  (Thế Kiên Dominic)


                               



Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

HOA LÒNG



Tháng Năm , tháng Hoa Kính Dâng Đức Mẹ . 
Hãy dâng những bông hoa Xanh của Lòng Cậy, hoa Đỏ của Lòng Mến, hoa Trắng của lòng Trong Sạch, hoa Tím của Hãm Mình, hoa Vàng của Niềm Tin, hoa Hồng của kinh Kính mừng cho Mẹ  và dâng cả HOA LÒNG  của con cho MẸ