Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

ĐỘI TRƯỞNG HÙNG TÂM (1)

ĐỘI TRƯỞNG HÙNG TÂM
NGUYÊN TÁC :  A TOI, CHEF D’ÉQUIPE        
CỦA ỦY BAN QUỐC TẾ HÙNG TÂM DŨNG CHÍ
BẢN DỊCH  VIỆT NGỮ CỦA L.M. A. BÙI HỮU NGẠN


                                                                                    VĂN PHÒNG HÙNG TÂM DŨNG CHÍ
                                                                                                ĐỊA PHẬN ĐÀ NẴNG
                                                                                                              1967
IMPRIMATUR
Đà- nẵng , 21-2-1967
Ep. Đà- nẵng


*


MỤC LỤC

Lời kêu gọi thiếu nhi
I-             Đội     
-      Tại sao chia Đội  
-      Thế nào là một Đội
-      Thế nào là Đội Trưởng
-      Đội trong xóm
-      Óc đoàn thể
II-            Sinh hoạt Đội
-      Tên Đội
-      Châm ngôn Đội
-      Phòng họp
-      Cờ Đội
-      Họp Đội
-      Lễ Bổn mạng Đội
-      Sinh hoạt Đội
-      Bích báo và sổ vàng
-      Sổ Đội Trưởng
-      Chơi tập thể
III-           Chinh phục
-      Đội còn phải đi xa hơn nữa …
-      Đội Trưởng phải là mục phu tốt
-      Đội Trưởng với Đội Phó
-      Buổi họp Đội Trưởng
IV-          Gửi em Đội Trưởng
-      Châm ngôn và luật của em
-      Huy hiệu Đội Trưởng
-      Tuyên hứa
-      Thánh giá Đội Trưởng hay những ngày không xuôi
-      Huấn luyện viên  



LỜI KÊU GỌI THIẾU NHI

Nhiều đoàn thiếu nhi ngày nay tổ chức Đội . Các em rất chú trọng đến sinh hoạt Đội .
Chính em có lẽ cũng có chân trong một Đội : Đội “Xanh lục” hay Đội “Hồng”, Đội “Chân phước Tịnh” hay Đội “Á thánh Đê” …..
Có bao giờ em tự hỏi: Tại sao người ta chia trẻ thành Đội ? Em có hiểu thế nào là một Đội, cái sức mạnh nó biểu dương, cái lý tưởng nó phải đạt cho bằng được ?
Nếu em là một Trưởng nhỏ, và nếu em hiểu,Cha đặt nhiều hy vọng nơi em, để giúp Ngài chinh phục thế giới cho Chúa Kitô, thì em có làm cho Đội của em sống thật hoàn hảo, trở nên một khối vững chắc  như đá để xây bức tường Thành của Chúa không ?
Em là một Hùng Tâm (hay Dũng Chí ) còn sống lẻ loi . Em có muốn tập hợp quanh em những em khác không ? Chúng chờ nơi em một người anh (hay một người chị) của chúng và em đem chúng vào gia đình HT-DC lớn lao kia  . Em có muốn liên kết chúng lại, tổ chức cho chúng không? Em phải làm gì ích cho chúng ? Em phải hoạt động ra sao để cho chúng đoàn kết với em , cùng nhau họp mặt dưới ngọn cờ HT-DC .
Phải lập Đội . Đối với một HT-DC không gì thú vị hơn họp mặt với anh em trong Đội .
Nào chúng ta cùng nhau tìm hiểu những cái hay, cái đẹp, em có thể làm trong Đội, khi em trở thành một HT-DC, hơn nữa, một ĐỘI TRƯỞNG .
Em có ưng không ?




I

ĐỘI
***********************************************************
Đội là một nhóm các em – không đông lắm ( tối thiểu 6, tối đa 10 em ) – cùng tuổi – cùng cảnh vực (trong một khu xóm, trường …..) – Liên kết với nhau – đứng đầu là một trưởng nhỏ cùng tuổi , cùng cảnh vực – để cùng sống luật bác ái Công giáo . – Đội là một họ đạo nhỏ, sinh hoạt trong khu vực của nó .



Tại sao chia Đội  ?

Có chỗ người ta kêu là  “ tổ “ hay  “ toán “ như kiểu Hướng Đạo . Chúng ta gọi “Đội “ , vì lẽ hầu hết các Hội Đoàn CGTH thường dùng tiếng đó .
Đội là một nhóm người cùng chung sức làm một việc ….
Cùng chung sức kết đoàn, một tấm lòng, một con tim hùng, đó là chúng ta . Nhưng kết đoàn để làm gì ? Hướng nghị lực về đâu ? Công tác của chúng ta ở chỗ nào ? Các em sẽ làm gì ?
-       Tập sống làm người và làm Kitô hữu ! Học mà chơi, chơi mà học, chơi nhiều, chơi cừ, chơi mà được việc . Đứng đắn chứ !
Em sẽ hứa gì, khi người ta long trọng trao cho em Thánh giá HT-DC ?
-       Em hứa, hết sức cố gắng thực hiện lý tưởng HT-DC , là chinh phục thế giới cho Chúa Kitô . Như thế là làm việc . Công việc lâu dài . Từ 20 thế kỷ nay, Giáo Hội bắt tay làm, và công việc từ từ mà tiến . Thế giới tiến nhưng mà phải có tổ chức .
Chúa Cứu Thế muốn cả thế giới đều được tổ chức làm cái việc đó . Vi thế mà có Giáo Hội, có Đức Thánh Cha . Vi thế mà có các Địa phận , với các vị Giám mục . Vì thế mà có họ của em . Họ ta là một mảnh đất nhỏ trong thế giới cần được chinh phục  và duy trì cho Chúa Kitô.
Vì thế mà có đoàn Thiếu nhi trong họ . Nhưng một mình Cha không đủ . Ngài phải chia việc ra, phải tìm người trợ lực . Ngài phải tổ chức công việc hoạt động của ngài .
Vì thế mà có ĐỘI, với em ĐỘI TRƯỞNG . Đội là một tế bào nhỏ nhất trong nước Chúa .


*

Thế nào là một Đội ?

Đội không phải là một nhóm thiếu nhi nào đó có lời Cha bảo : “ Các con họp với nhau . Giáp con làm đầu chúng nó, mỗi tuần làm sổ những đứa vắng mặt cho Cha “ .
Đội cũng không phải là một lũ trẻ cùng chơi cùng múa hát với nhau ….
Đội là một thân thể, một TẾ BÀO SỐNG trong một Đoàn  . Thân thể người ta không phải chỉ là cái tay, cái chân, cái đầu, thần kinh hệ….xếp trong một cái bao, mà còn là cái gì có tổ chức, là cái gì duy nhất . Trong thân thể người ta có cái duy nhất đó . Tất cả đều “ chạy “ , vì có cái gì liên kết tứ chi, ngũ quan , bộ xương , thần kinh hệ, cái gì đó …..- em biết -  chính là linh hồn  . Hồn làm cho xác sống , óc tư tưởng , tứ chi cử động  .
Đội của em có  cái gì giống thế . Nhưng nếu Đội trưởng đề nghị cái này, đội viên làm cái kia, là lộn xộn, không còn là thân thể sống nữa . Cũng không còn là Đội nữa , vì cái làm nên Đội chính  là làm việc với nhau, là nghe nhau . Linh hồn chung cả Đội là : Ai nấy kết đoàn để cùng nhau thực hiện đích chung của ta . Đích này ở  ba khía cạnh :
-       Trở nên tốt hơn ;
-       Tổ chức sinh hoạt trong vui tươi hùng dũng ;
-       Chinh phục những người chung quanh cho Chúa .
Có những đứa trẻ xấu họp nhau để phá rối , để nghịch ngợm, trêu chọc người ta . Còn chúng ta, kết thành ĐOÀN , ĐỘI hùng dũng , nhất trí, bên cạnh các Trưởng để NƯỚC CHÚA KHẢI HOÀN . Cao siêu biết mấy !
Chúng ta chắc thành công


*

Thế nào là Đội Trưởng ?

Còn em, em nhỏ .
Em, Đội Trưởng ,
Em phụ trách những  5,6,7 em ít nhiều cương quyết , nhiều ít “HT-DC” .
Một chiều nọ, Cha gọi em . Ngài nhìn vào mắt em . Ngài trịnh trọng chậm rãi nói với em, cũng vẫn cái nhìn thấu tim em :
“ Con, con có muốn giúp Cha không ? Con muốn giúp chúng bạn đi lên  Chúa Giêsu không ? Con muốn làm Anh (Chị) chúng, làm gương, cho chúng trong mọi cái, con muốn làm người chỉ đường tốt không ? Cha có thể trông cậy con “ GÍUP” Cha không ?
Em  đã trả lời : Có . Em chưa chắc tâm cho lắm – có lẽ thế - nhưng tin tưởng Chúa Giêsu giúp , Cha chỉ vẽ, em đã nhận gắng hết sức để làm Trưởng, nghĩa là đứng đầu, lúc nào, đâu đâu cũng đứng đầu .
Em sung sướng được chỉ huy . Và em cũng biết lắm : Đối với người Ki tô hữu, CHỈ HUY là PHỤC VỤ  , là GIÚP VIỆC .
Sau đó ít lâu, trong buổi lễ tưng bừng, trước cả đoàn họp lại, em đã gắng hết sức phục vụ Chúa , phục vụ các Trưởng  và chúng bạn của em . Chiều đến , trong giờ chầu Mình Thánh  và lúc đọc kinh tối trước khi ngủ em đã hứa với Chúa sốt sắng biết mấy, em đã đem trình diện  với Ngài một Đội thật cừ, hoàn toàn đổi mới, đầy hăng hái : những cậu (hay những cô) thật đoàn kết, hết tâm thực hành luật Bác ái và mọi qui tắc HT-DC .

Từ đấy trên chiếc mũ, bên cạnh Thánh Giá, lấp lánh ngôi sao nhỏ Đội Trưởng của em, tượng trưng ánh sáng soi đường tốt cho người ta .
Từ đấy, em nghiễm  nhiên là ĐẠI DIỆN CHÚA GIÊSU BÊN CẠNH CÁC ĐỘI VIÊN của EM .
Bây giờ phải làm thế nào để bắt tay chuyền vào linh hồn chúng tất cả những gì rung động tâm hồn em ? Tất cả những gì phải có để làm chúng nên  những “ HÙNG TÂM DŨNG CHÍ “ thật sự ?
Làm thế nào phát triển nơi chúng  tinh thần đồng đội, liên kết chúng lại làm chúng cảm thấy khoan khoái trong cuộc sinh hoạt chung ?
Việc đó đòi hỏi nhiều  kiên nhẫn và mánh khóe  .
Em cần học hỏi những đức tính của Trưởng , nghệ thuật chỉ huy và tạo cho có uy quyền . Cái đó, không phải chỉ một tuần mà học được  .
Điều cần nhất là em phải yêu thương đội viên  của em y hệt như những đứa em . Em ở tốt với chúng, điều này không ngăn cản chúng vâng lời em . Phải biết lấy tình thân thu phục chúng .
Rồi em sẽ rõ, em sung sướng khi nhìn thấy – nhờ em – em này, em kia trong bọn chúng trở nên “  cừ “ hơn, yêu mến Chúa nhiều hơn .
Tướng BADEN POWELL, ông tổ Hướng đạo sinh nói, ông rất thích được làm toán trưởng suốt đời (cái đó cũng giống như Đội Trưởng) . Ông có lý .
Đối với một thiếu nhi như em, một HT-DC, làm Đội Trưởng thật là “  bảnh “ ! Các em hiểu thế cả chứ ?


*


Đội trong xóm

Có nhiều kiểu lập Đội .
 Có Trưởng rồi . Giao cho mấy đội viên .  Cần lưu ý đừng để các đội chên lệch số đội viên ; cũng phải lưu tâm đến tính tình của các em trong cùng một đội để có thể hòa hợp với nhau . Những hội viên mới, nếu có , chỉ cần thêm vào, nhưng luôn luôn giữ quân bình – Đôi khi cũng cần phải “ trộn trạo “ cả để lập những Đội mới .
Có thể làm kiểu khác . Lối này cũng có những bất tiện của nó . Nhưng nó hoạt động hơn , chú trọng đến mặt chinh phục . Đó là ĐỘI TRONG KHU XÓM . Họ đạo chia thành từng  khu xóm (đôi khi chia Đội theo trường, nhưng thường chia theo khu xóm là hơn cả  ). Chỗ nào đủ số lập một Đội  là người ta khai sinh cho nó liền . Nó giống như một tiểu tổ của Nước Chúa  giữa thiếu nhi trong khu . Khi một khu có nhiều Đội, thì lập trong mỗi xóm hay mỗi ngõ một Đội .
Đội Trưởng cố nhiên cũng một khu xóm như đội viên . Nếu chưa được thế , chịu vậy, để đợi tìm một em đứng đầu trong khu xóm đó .
Như thế, các đội viên sẽ dễ dàng nhận được mệnh lệnh của Cha qua Ban Huynh Trưởng  . Ngài có thể cắt cử một người phụ trách liên lạc .
Lại nữa, Đội tổ chức từng khu xóm như thế, không phải một nhóm cố định, nhưng là một tế bào chỉ đòi nẩy nở .
Toàn thể thiếu nhi trong khu tham gia Đội một cách tiềm thể (nghĩa là chắc chắn hướng về một tương lai gần hay xa nào đó , trong nguyện vọng của Đội Trưởng , của Cha …. Của Chúa ) . Đội Trưởng  ghi tất cả các em  vào sổ tay . Các đội viên gặp chúng ngoài phố, ở trường, trong cửa hiệu….sẽ có dịp nói với chúng về Hội , về những điều hay thực hành trong Hội về các “ bồ “ cừ khôi trong Đội . Các em đem chúng đến họp, đến chén, đến chơi….. “ Đi với tớ . Coi chúng tớ “ cưng “ nhau lắm . Đến coi chúng tớ chơi . Đến sống điều luật Bác ái của chúng tớ . Đến làm quen với Anh cả Giêsu …”
“ ĐỘI ĐÃ TỔ CHỨC . A LÔ  MỜI VÀO “ …..
Khi nào đông quá ( một Đội không quá  từ 8 -10 đội viên thường xuyên ), cố nhiên, phải chia đôi .


*


Óc đoàn thể

Hướng đạo sinh có một bài hát xưa ca tụng những đức tính của Toán Trưởng  theo điệu bài “ Chú Roussel “ . Tôi nhớ một câu tóm tắt tất cả :
“…….. và với nửa tá thằng khờ,
Anh luyện thành một toán bảnh .
Ừ,
Toán Trưởng thật là cừ ! “
Em, Trưởng nhỏ, tôi hy vọng em không phải cực “ với nửa tá thằng khờ “. Mặc dầu, đội viên của em không hoàn toàn cả, và chiều nay, em tâm sự với Cha: Thằng Giáp nó bướng, còn Ất không làm nổi Đội phó , còn Bính “ gộc “ luôn luôn phá buổi họp .
Đấy chính là những “ tay” em phải huấn luyện ! Tay bướng, tay “ càu nhàu “, cái thằng “ bừa tứa rưa “ đều có mặt mỗi khi  giải thích trò chơi ; có đứa nào mới là cái thằng “ bệu con “ đó bị lôi kéo ngay; còn tên lính mới “ cáy “ không dám chơi bóng sợ chúng nó ném vào mặt, em phải làm chúng thành con người mới, con người đã biến cải .
Trước đến giờ, chúng là những “ tay tổ”, phải làm chúng thành MỘT Đội . Nhưng làm sao đây ? Đó là vấn đề ÓC ĐÒAN THỂ .
Chính em gánh vác việc “ sản xuất “  và truyền bá óc đó . Chính em phải làm cho đội viên chúng hiểu điều em hiểu  . Chính em phải khuyên nhủ chúng : Đội là cái gì trọng yếu quan hệ đến sự sống còn của Đoàn . Lại nữa, tiền đồ Giáo Hội phần nào nguy nan – ít là nơi những em nhỏ sống ở những thành phố lớn – vì ở tại đó, Giáo Hội, chỉ có thể vững nhờ những gia đình nhỏ , mà các phần tử sống được là nhờ ở chỗ họ biết giúp nhau, nâng đỡ lẫn nhau . Sống lẻ loi là chết. Ta cùng nhau kết đoàn, không phải một mình ta với ta, mà với Chúa Kitô, ta có thể chinh phục cả thế giới (Qui tắc ba) .
Khi chúng hắn thấy em tin tưởng, tin chúng và em nhất quyết đưa chúng dự vào cái hăng nồng của em đối với Đội của chúng, em sẽ thấy chúng noi theo gương em .
Không cần giảng giải những bài “ đại cà sa “ . Đừng phí thời giờ của em, nhất là đừng lải nhải bên tai chúng điều chúng không hiểu gì cả hay trách chúng không đoàn kết . Đừng làm chúng ngã lòng  . Em hãy kiên tâm và làm như chúng đã thâm tín cả rồi : “ À , hội họp đã tiến ! – Khi nào kêu đến đội ta, nó cũng có tiếng vang chứ ! – Anh em cho ý kiến, Đội mình phải có cái gì đặc sắc chứ  : Cha yêu cầu mỗi Đội sáng kiến  một việc thiện . Dịp lễ Giáng Sinh năm nay, Đội ta phải làm cái gì hay hay, anh em ạ “ .
Em cứ chia công tác và đừng quên nhận phần em . Mỗi khi gặp đội viên, em nhắc lại công tác, nói đến phiên họp tới hay việc trang hoàng khu vực của Đội . (Mỗi Đội có một “ xó “ riêng ).
Dần dần , óc Đoàn thể sẽ đến . Cũng dần dần , ông tướng “ gộc “ kia , ông ấy sẽ chịu khó  đến họp sớm nhất …. Một ngày kia, em sẽ cảm thấy  sau em có những  “ tay “ thật đoàn kết , thật huynh đệ , thật sung sướng chơi chung với nhau, cùng thi đua, cùng sống , có thể từ bỏ được những điều vị kỷ cỏn con của chúng vì lợi ích của đoàn thể . Ngày đó em sẽ nức long lúc hô to khẩu hiệu Đội em : “ Tiến . Luôn “ !

*

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2015

CƠN MƯA GIŨ BỤI



Nhìn kìa! Cơn mưa như giận dữ cả loài người hay sao mà nước cứ mấp mé muốn tràn cả vào nhà! Các cửa sổ hé ra để mọi người nhận ra mấy lỗ thoát nước trên nắp cống đã bị cát đá chặn mất. Biết vậy, nhưng chẳng ai muốn làm “đầy tớ” cho người khác! Họ biết thế nào cũng có ai đó khùng khùng ra xoi ngay ấy mà! Quả như thế thật! Như mọi khi, chị Ba Ve Chai khố rách áo ôm cuối xóm lại đội mưa hý hoáy trên cái nắp cống ấy. Giòng nước lại vui vẻ tuôn xuống nơi nó phải đến…
Nhưng chị chưa vội về, vì chị biết thế nào bịch rác của nhà ông luật sư Bằng, đám lá cây của nhà bà Long giám đốc cũng trôi đến tranh chỗ, khi bọn đá dăm đã được chị hốt sạch. Chị không nỡ để chúng tuôn xuống cống, vì chị biết chẳng chóng thì chầy, cống sẽ vì thế mà ngập lên những rác là rác, những đá là đá…
Mãi đến khi, giòng nước chảy vào lòng cống đã trong veo như giọt sương trên lá, chị mới trở về, và các rèm cửa sổ mới thật sự không còn ai lén vén nhìn ra nữa.
Nhưng nào đã xong. Thế nào chị cũng còn phải nghe những lời càu nhàu của chồng con chị. Dù sao thì chị cũng quen rồi! Những tháng ngày lê la trên khắp nẻo đường để lôi về hàng đống nào sắt, nào nhựa…, rồi lại đem ra vựa bán lại để kiếm tiền sinh sống, đã làm cho chị quen cái nết chịu đựng. Chị chưa hề cân gian của ai dù chỉ là một gờ ram giấy, nhưng ánh mắt của những người bán mớ báo cũ vẫn có cái gì nghi kỵ khi nhìn thấy chị, đánh đồng chị với bao kẻ gian dối khác đang nhung nhúc trên mặt đất này. Chị cũng chưa từng xin ai dù chỉ là ly nước lã dọc đường đi, vì chị hiểu con người bây giờ đáng ngờ lắm: Ai lại có thể tin một người nghèo như chị mà cho bước vào nhà, nói gì đến ly nước dù có đáng gì! Chị cũng chưa từng mua chịu ai dù chỉ là ổ bánh mì, vì chị biết, đồng tiền đang làm vua trên cõi đất này, nên tốt hơn hết, có thì ăn, không có thì nhịn…
Thật ra, chồng chị cũng là người tử tế. Anh chỉ là một thợ xây quèn. Anh chỉ khác đám đồng nghiệp ở chỗ, anh chưa hề biết đàn đúm nhậu nhẹt mỗi cuối tuần. Anh cũng chưa bao giờ dám đi trễ về sớm, hay cẩu thả trong công việc. Nhờ vậy, mà anh luôn được tín nhiệm, nhưng cũng vì vậy, bạn bè anh không ít lần dè bỉu:
_Ê Ba! Mày làm đàn bà được rồi…
Anh cũng điên với mấy câu xóc óc kiểu ấy, nhưng anh làm thinh, và tự hào rằng:
_Ít ra, tao không “bệnh” như tụi mày…
Nhưng thấy vợ cứ như kẻ làm không công cho người khác, anh thấy ức lòng. Nhà lão Bình luật sư là “chuyên gia” ném rác từ lầu 3 xuống hẻm. Có khi bịch rác vỡ tung ra để lền khên rác vương trên lối đi. Có những chị nhà chẳng nghèo đói gì, cũng lấm la lấm lét ra nhặt về mấy cái chai nhựa, hay cái lon bia trống rỗng, rồi tí tởn bán lại cho vợ anh với cặp mắt không rời khỏi mặt cân đồng hồ. Những thứ không thể bán được thì cứ tung tăng trên hẻm, khiến con mắt sáng như đèn pha của chị, lại phải ra lệnh cho đôi tay chăm chỉ của chị hốt, rồi mang về căn nhà nhỏ bé của vợ chồng anh. Ức không cơ chứ. Thì phải quát lên với vợ thôi:
_Sao cô…rảnh thế! Cứ làm mọi cho chúng mãi à!
Chị nhe hàm răng rất trắng nhìn chồng, hơi lườm lườm một tí:
_Thôi đi…anh xã! Hốt đi kẻo có đinh hay miểng chai thì xe anh xẹp lốp, con anh chảy máu chân đấy! Rồi lúc ấy không lẽ anh ra chửi đổng ngoài đường à!
Chỉ vì hàm răng ấy mà anh Ba lấy chị, thì cũng tại cái hàm răng ấy lại khiến anh phải im như thóc, rồi…cười!
Nhưng lần này thì chẳng đơn giản tí nào. Chị sốt liền mấy ngày khiến anh Ba cuống cuồng. Nhìn anh loay hoay mà thương ghê đi. Đã vậy, anh cứ càm ràm:
_Đó, cô thấy chưa! Ai đời lại đứng ngoài mưa cả buổi như vậy để giờ phải chịu tai bay vạ gió! Cô coi, có thằng cha con mẹ nào tới cho cô viên thuốc nào không!
Cáu là thế, nhưng anh đã mượn của chủ thầu chút tiền để đưa chị ra bác sĩ. Nào có xa xôi gì: bác sĩ Đơn giữa hẻm ấy mà. Mặc cho chị tiếc tiền, anh lôi chị ra bác Đơn cho bằng được. Vị bác sĩ già không con như chính tên Đơn của ông, áp bàn tay vào trán chị:
_À! Sốt rồi đây!
Thế là anh Ba giãi bày lý do khiến vợ mình bị cảm lạnh như vậy. Nhìn hai con mắt trố lên của anh, nhìn cái miệng láp xáp của anh, bác Ba phì cười:
_Có gì mà anh phải rối tinh lên thế. Ít viên thuốc là khỏi thôi ấy mà!
_Hay bác chích cho vợ con đi!
_Chích là chuyện của lũ…xì ke, còn bác không cứ hở ra là chích đâu nhé!
_Con có tiền mà!
_Ừ! Có tiền thì ráng mua lấy chai bia mà uống, rồi hát hò cho vui cửa vui nhà, chứ bác không chích choác gì ráo!
Đã vậy, bác Đơn chả thèm lấy đồng bạc nào, mà còn nói:
_Nhờ chị mà nhà tôi không bị nước tràn vào cách nay mấy hôm, vậy mà tôi nỡ lòng lấy tiền của kẻ đã giúp đỡ mình sao.
Anh Ba lúng túng:
_Ấy, tụi con không xoi cống thì nhà con lãnh trước nhất bác ạ! Nên thật ra, làm vậy là làm cho chính mình chứ có làm cho ai đâu!
Chẳng thấy ông bác sĩ nói gì thêm, mà chỉ biết ông lầu bầu gì đó với vợ ông, mà bà bác sĩ vào nhà trong ,mặt tươi như gái mười tám đem ra cho chị Ba:
_Này, chị đem về pha nước mà uống cho mau khỏe, còn mấy cái này bác cho mấy đứa nhỏ nhé. Đừng có mà cám ơn. Hễ cám ơn thì đừng bao giờ ra đây nữa…
Trời! anh Ba nước mắt lưng tròng kìa! Anh cầm gói cam to tướng mà chẳng nói gì! Không phải vì anh tuân lệnh bà Đơn không được cám ơn, mà thật ra, sự cảm kích đã chặn ngang cổ họng anh, rồi trào ra trên hai con mắt đo đỏ…
Anh dắt vợ ra về. Trời sập tối mà lòng anh sáng như lồng lộng ánh mặt trời…
Tối hôm sau, vợ chồng bác Đơn vào thăm bệnh nhân của mình trước sự ngỡ ngàng của cả gia đình họ. Vợ chồng anh Ba cùng hai đứa con đang chuẩn bị bữa ăn đơn sơ của mình: Một tô canh bí nóng hổi, và đĩa thịt kho trứng…
Mấy đứa nhỏ đứng lên:
_Con chào ông bà!
Anh Ba luống cuống kê thêm hai cái ghế nhựa, chị Ba-xem ra đã khỏe- cũng luống cuống không kém, định bưng mâm cơm đi để tiếp những người khách tử tế. Bác Đơn ngăn lại:
_Chị cứ để yên tại chỗ. Rồi nếu còn chén thì mang lên đây 2 cái cùng vài cái đĩa, để cho vợ chồng tôi ăn cơm với chứ.
Thật là bất ngờ trước lời đề nghị hiếm có ấy. Nhưng chị Ba như khỏi hẳn bệnh. Nụ cười của chị đẹp hơn bao giờ hết. Anh Ba tự nhiên biến mất như một bóng ma, để rồi trở lại với mấy lon bia và bịch đá.
Dĩ nhiên, vì có chủ ý, nên bác Đơn đã mang theo nào giò, nào bê thui, nào…,để bữa cơm chung vui hết chỗ nói. Niềm vui thật giản dị chính nhờ ánh mắt của con người tràn trề tình nghĩa. Giữa họ không là bác sĩ-bệnh nhân! Không là đầu xóm-cuối thôn! Không là trên-dưới! Mà là nhìn nhận giá trị thiêng liêng trong nhau!
Chén trà hậu cũng không hề giảm đi tính tự nhiên như gió đang đùa lá ngoài kia:
_Thế anh chị cho tôi biết, vì sao lại chịu khó “vác tù và hàng tổng” vậy!
Khá là lúng túng, rồi chị Ba cũng với tay lên nóc tủ, lấy xuống quyển sách dày, đựng trong bao da đã có chút sờn:
_Một hôm, con lượm được quyển sách này ngay trước cửa, chắc là của ai đánh rơi. Nhưng biết của ai mà tìm trả. Rồi tò mò đọc. Cái rồi thấy thích, hai bác ạ!
_A! Quyển Kinh Thánh đây mà!
_Dạ! Con nghĩ chắc đây là quà…Chúa cho, vì rõ ràng nhờ nó mà con vỡ lẽ ra rất nhiều điều.
Chị khá là ngập ngừng vì đây là lần đầu tiên trên đời, chị nói đến chữ “Chúa”
_Thế chị thấy có gì hay trong đó?
Chị xòe tay cầm lại quyển sách, rồi như cầm một báu vật, chị nhẹ nhàng mở ra, rồi đọc:
“Ai muốn theo tôi,phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo”. Không hiểu sao, ngày đầu tiên con lại mở đúng vào trang này, rồi câu này, ai đó đã kẻ đậm lên khiến con chú ý. Mà quả thế, con thấy, khi cởi bỏ mọi ý riêng, mọi cái ngạo mạn của mình, thì mọi sự thật là nhẹ nhàng vô cùng. Nên dù có phải nhịn người khác một tí, con thấy chẳng còn là khó với con nữa…
Vị Bác Sĩ già trầm ngâm:
_Thật là lạ lùng, khi con không có đạo mà con thi hành lời Chúa tốt đến như thế. Còn bác, con có tin không: bác đã quên Chúa từ rất lâu rồi…
Mọi người giật mình vì sao ông có thể dùng ai chữ bác-con một cách nhẹ nhàng như vậy…Ông mơ màng:
_Chính vì tin Chúa, mà hai bác mãi cầu xin, nhưng Ngài lại không cho đứa con nào. Thế là quên Chúa luôn. Vì các con coi, hai bác lấy nhau từ khi còn trẻ, và đều mạnh khỏe, gia đình đều khá giả. Vậy mà không có lấy được mụn con nào. Bác hiểu là chỉ có Chúa mới làm được việc này… Nhưng xin mãi mà không được, nên bác chán cả Chúa…
Mắt ông, cũng như lòng anh Ba tối hôm qua bỗng sáng lên một cách kỳ diệu:
_Hôm nay, Chúa lại đến với hai bác. Không phải như thế đâu!  Mà chính hai bác lại thấy được Chúa qua việc làm đơn sơ của hai cháu. Chính khi ta nhìn ra rằng ta nhỏ bé, thì ta lại thấy được Chúa Trời trong khắp mọi người. Chính hai cháu đã làm bác thay đổi cách làm, là cứ quên mình đi, ta sẽ thấy ta thật tự do. Ta chỉ còn bị ràng buộc mỗi một thứ thôi, là cố làm đẹp cho đời.
Ngẫm nghĩ một lúc, ông hỏi:
_Nếu Chúa nhật này, bác mời gia đình con đi lễ, mấy đứa con nghĩ sao…
Tám con mắt dò hỏi nhau, rồi bốn cái đầu gục gặc, thúc cho miệng anh Ba khỏi cái ngại ngần sau cuối:
_Vậy hai bác dắt tụi con theo nhé!
Bà vợ ông bác sĩ, như trẻ lại trong cái giọng trong veo, khi bà đã quá lục tuần:
_Xong rồi, bác mời mấy đứa qua nhà bác, ăn mừng…


                                                                             LAM TRẦN 15.09.2015




Thứ Ba, 15 tháng 9, 2015

LỄ ĐỨC MẸ SẦU BI



Lễ Đức Mẹ Sầu Bi được kính nhớ liền ngay sau lễ Suy Tôn Thánh Giá.  Giáo Hội muốn nhắc nhở con cái mình khi suy tôn Thánh Giá Chúa Giêsu, không được quên một hình ảnh sống động đứng dưới chân Thánh Giá là Mẹ Maria.  Dĩ nhiên dưới chân Thánh Giá còn có những môn đệ khác, nhưng Mẹ là người hiệp thông sâu xa nhất với cuộc thương khó của Chúa Giêsu, con mình.  Nhưng tại sao lại gọi ngày lễ hôm nay là lễ Đức Mẹ Sầu Bi.  Hiểu thế nào là sự “sầu bi” nơi Đức Mẹ ?
Đức Mẹ “sầu” mà không “thảm”
Sầu mà thảm là cái sầu của ngưới thất bại chua cay, cái sầu của người tuyệt vọng, thê lương; cái sầu của người bị bồ đá, bị vỡ nợ chẳng hạn.  Đây là những cái sầu thường dẫn đến tự vẫn.
Cái sầu nơi Đức Mẹ là sầu thương.  Sầu vì thương Chúa Giêsu đã quá yêu nhân loại nên phải chết đớn đau trên thánh giá, phải bị lưỡi dòng đâm thâu…  Sầu vì thương nhân loại yếu đuối, bất trung bội phần và đã sa vòng tội lỗi của ma quỷ.
Đức Mẹ “bi” mà không “lụy”
Người bi lụy là người khi đối diện với đau khổ đã sụt sùi, rũ rượi và quỵ ngã.
Cái bi nơi Đức Mẹ là bi hùng.  Trong đau khổ tột cùng Mẹ vẫn đứng anh dũng dưới chân thánh giá (tư thế mà Gioan mô tả).  Mẹ đứng để hiệp thông đau khổ với con mình hầu cứu chuộc nhân loại.  Mẹ đứng để dâng con mình làm hy lễ một lần nữa lên Chúa Cha.  Mẹ đứng để lãnh nhận sứ mạng làm mẹ Gioan, Mẹ nhân loại mà Chúa Giêsu sẽ trăn trối.  Mẹ đứng để ôm ẵm con mình khi người ta hạ xác xuống trao cho Mẹ.

Có thứ đau khổ khiến người ta sợ, có thứ đau khổ thấy người ta tội nghiệp, cũng có thứ đau khổ khiến người ta ngưỡng mộ kính trọng…

Tôi nhìn đau khổ thế nào?… Thái độ của tôi thế nào khi đối diện với đau khổ, với thánh giá?

Xin được mượn bài thơ của nhà thơ Trầm Thiên Thu với nhan đề “MẸ SẦU BI” để gợi ý trả lời cho những câu hỏi trên :

Dưới chân Thập tự
Mẹ nhìn Con yêu
Tử nạn tiêu điều
Đau đớn lòng Mẹ

Loài người thật tệ!
Cớ sao đành tâm?
Mẹ thầm ghi nhớ
Lời Si-mê-on:

“Gươm đâm thấu lòng
Héo hon lòng Mẹ”
Nhìn Con tắt thở
Trong nỗi hàm oan

Đắng cay Mẫu Tâm
Hiệp công Cứu chuộc
Xin giúp con vượt
Mọi bước gian truân
Vì kiếp phàm nhân

Luôn đầy yếu đuối
Sớm chiều tội lỗi
Nhưng vẫn tin yêu
Con muốn noi theo

Gương Mẹ ngời sáng
Hy sinh thầm lặng
Vâng Ý Chúa
 Trời.


Lm. Giuse Nguyễn Thành Long

(Nguồn : www.memaria.org)



                         Đức Mẹ Sầu Bi và 7 sự thương khó cuả Mẹ 


                                                                                      (Nguồn : thanhcavietnam.net)



Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

PHẢI ĐƯỢC GIƯƠNG CAO

(www.40giayloichua.net)

SUY NIỆM 

LỄ SUY TÔN THÁNH GIÁ 
(Trích trong ‘Manna’)

Nhiều người ngoài Kitô giáo cảm thấy sợ khi vào nhà thờ, nhìn lên thánh giá, thấy một người bị đóng đinh, máu chảy đầm đìa. Tại sao lại thờ một người khủng khiếp như vậy?
Một số nơi đã đặt tượng Chúa Phục Sinh trên thánh giá. Hẳn nhà thờ sẽ tươi hơn, ít gây sốc hơn, mầu nhiệm phục sinh được nổi bật hơn...
Nhưng chúng ta vẫn không được quên Chúa chịu đóng đinh. Không có cái chết ấy thì cũng chẳng có ơn cứu độ. Không có thánh giá thì cũng chẳng có phục sinh.
Khi suy tôn thánh giá, chúng ta không suy tôn hai thanh gỗ xếp hình chữ thập. Chúng ta suy tôn chính Đấng đi đóng đinh vào thánh giá. Ngài là Đấng vô tội, là Con Thiên Chúa làm người, là "Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi" (Gl 2, 20).
Chúng ta cũng không suy tôn đau khổ và cái chết, nhưng chúng ta suy tôn Tình Yêu: Tình Yêu của Cha dám trao cho thế gian người Con Một, Tình Yêu của Con dám sống hết mình cho Cha và anh em. Đau khổ và cái chết là cái giá phải trả cho một tình yêu. Tình yêu lớn nhất là tình yêu hiến mạng.
Thập giá là một thất bại của Tình Yêu.
Quà tặng của Cha bị loài người từ khước: Người Con yêu dấu bị làm nhục và đóng đinh.
Quà tặng của Con bị loài người rẻ rúng: Con chẳng đáng giá bằng tên sát nhân Baraba.
Thiên Chúa thất bại vì Ngài khiêm tốn. Ngài để cho con người có tự do chối từ. Ngài đau đớn lặng thinh khi Con Ngài hấp hối...
Nhưng thập giá lại là một thành công của Tình Yêu.
Nơi thập giá, tội ác con người lên đến cao điểm. Cũng nơi thập giá, Tình Yêu Thiên Chúa lên đến tột cùng.
Và Tình Yêu đã thắng tội ác, sự sống thắng sự chết, ánh sáng thắng bóng tối, tha thứ thắng hận thù.
Cha không đưa Đức Giêsu xuống khỏi thập giá, nhưng đưa Ngài ra khỏi nấm mồ hiu quạnh.
Thất bại của thập giá đã biến thành chiến thắng.
Thập giá trở thành Thánh Giá đem lại sự sống đời đời.
Thánh Giá đã trở nên biểu tượng của Kitô giáo.
Thánh Giá có mặt cả trên nến phục sinh.
Thánh Giá ở trên thân xác ta, mỗi lần ta làm dấu, nhưng Thánh Giá còn ở với người Kitô hữu suốt đời: "Ai muốn theo Tôi hãy vác thánh giá mình mà theo Tôi".
Đừng sợ hãi tránh né dù đau đớn xót xa. Đừng kéo lê, bạn sẽ thấy thánh giá nhẹ hơn và sinh trái.
Hãy hôn kính Thánh Giá của mình, của quê hương, của Giáo Hội, dù chúng ta chẳng bao giờ hiểu hết được mầu nhiệm.
Ước gì chúng ta thấy được ý nghĩa của khổ đau nhờ tin tưởng nhìn lên Thánh Giá Chúa Giêsu.
Gợi Ý Chia Sẻ
Đứng trước những thất bại và khổ đau trong cuộc sống, bạn thường có thái độ nào (chán nản, bực tức, nổi loạn, đón nhận, phấn đấu vượt qua...)? Có khi nào nhờ thất bại và khổ đau mà bạn thấy mình lớn lên không?
Có khi nào bạn chấp nhận một chút hy sinh, một chút đau khổ, để người khác được hạnh phúc không?
Cầu Nguyện
Lạy Cha, xin ban cho con điều khó hơn cả, đó là ơn nhận ra Thánh Giá của Con Cha trong mọi nỗi khổ đau của đời con, và ơn bước theo Con Cha trên đường Thánh Giá, bao lâu tuỳ ý Cha định liệu.
Xin đừng để con trở nên chua chát nhưng được trưởng thành nhờ đón nhận đau khổ với sự kiên nhẫn, quảng đại, nhân từ và lòng khát khao nóng bỏng có ngày sẽ được ở nơi không còn khổ đau. Ngày đó, Cha sẽ lau khô mọi giọt lệ của những người đã yêu mến Cha, đã tin vào tình yêu Cha giữa nỗi thống khổ, tin vào ánh sáng của Cha giữa đêm đen.
Nhờ Cha, ước gì đau khổ của con nói lên lòng tin của con vào những lời hứa của Cha, lòng cậy của con vào tình yêu trung tín của Cha, và lòng mến mà con dành cho Cha.
Lạy Cha, xin cho con yêu Cha hơn yêu bản thân, và yêu Cha chỉ vì Cha, chứ không mong phần thưởng.
Ước gì Thánh Giá trở nên mẫu gương cho con, là ánh sáng cho đêm tăm tối, nhờ đó con không còn coi khổ đau như một tai họa hay một điều vô lý, nhưng như một dấu chỉ cho thấy con đang thuộc về Cha mãi mãi. (Karl Rahner)

(Nguồn :tonggiaophanhue.net)