Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

GIA ĐÌNH KI TÔ HỮU CŨNG LÀ THÁNH GIA


                                                                               Lm. Ignatiô Trần Ngà

Vào ngày thành hôn của anh chị Trung và Hiếu, một người bạn của đôi vợ chồng nầy tặng cho đôi tân hôn bức tranh thánh gia thất Nadarét. Cuối bức ảnh có ghi dòng chữ: "Mến tặng thánh gia Trung-Hiếu. Cầu chúc thánh gia của Anh Chị nên giống thánh gia thất của Chúa Giêsu".

Sau khi bức tranh nầy được treo lên tường, có người lên tiếng phê bình:

Tại sao lại viết là "thánh gia Trung-Hiếu"? Chỉ có một thánh gia thất duy nhất là thánh gia của Chúa Giêsu, Mẹ Maria và thánh cả Giuse, chứ làm gì có cái gọi là "thánh gia Trung-Hiếu". Viết như thế chẳng phải là làm giảm giá trị của thánh gia Nadarét sao?


Thế là từ lúc đó, nổ ra một cuộc tranh luận giữa hai nhóm có ý kiến đối lập ngay giữa tiệc cưới. Cuộc tranh luận rất sôi nổi và khá ồn ào vì hai phe đều tìm đủ mọi lý lẽ để biện minh cho quan điểm của mình. Để tiết kiệm thời gian, tôi xin gom lại những lý lẽ chính của đôi bên.

Nhóm bài bác cho rằng gia đình kitô hữu không thể gọi là thánh gia vì:

Thứ nhất, gọi như vậy là làm giảm giá trị của thánh gia thất Chúa Giêsu. Xưa nay, Giáo Hội chỉ dùng hai từ thánh gia để chỉ thánh gia Nadarét của Chúa Giêsu mà thôi.

Thứ hai, không ai chối cãi Chúa Giêsu, Mẹ Maria, thánh cả Giuse thật sự là ba đấng thánh. Gia đình nầy gồm có ba đấng thánh nên mới được gọi là thánh gia. Còn gia đình các kitô hữu gồm những người phàm, làm sao gọi là thánh gia được?

Nhóm ủng hộ bảo rằng: Gia đình các kitô hữu cũng là thánh gia vì các lý do sau đây:

Thứ nhất, bất cứ ai đã lãnh nhận bí tích thánh tẩy đều đã được thánh hiến, được trở nên thánh. Họ là thánh vì bí tích thánh tẩy làm cho họ trở nên chi thể của Đấng rất thánh là Chúa Giêsu. Thánh Phao-lô ngày xưa chẳng gọi các kitô hữu tại Cô-rinh-tô, Rô-ma, Ga-lát... là thánh đó sao?

Thứ hai, Chúa Giêsu đã lập bí tích hôn phối để thánh hiến đời sống gia đình, nâng gia đình kitô hữu lên một tầm cao mới.

Thứ ba, Công Đồng Vatican II gọi gia đình là Hội Thánh thu nhỏ (Hội Thánh tại gia) (xem LG 11, giáo lý công giáo 1656) và Đức Giáo Hoàng Gioan Phao-lô II cũng thường gọi gia đình là Hội Thánh tại gia. Gọi như thế có khác gì gọi gia đình kitô hữu là thánh gia?

Thứ tư, theo giáo lý công giáo số 1657, gia đình "là nơi thể hiện đặc biệt chức tư tế cộng đồng của người cha, người mẹ, con cái và mọi phần tử trong gia đình", "là cộng đồng ân sủng và cầu nguyện, là trường học phát triển các đức tính tự nhiên và đức mến Kitô giáo" (Glcg số 1666)

Ngoài ra, xét theo khía cạnh mục vụ, một khi các kitô hữu ý thức rằng gia đình mình đúng thật là thánh gia, họ sẽ cố công xây dựng gia đình sao cho xứng đáng với danh hiệu đó. Thế là những tệ nạn thường xảy ra trong đời sống gia đình có nhiều cơ may được xoá bỏ và những phẩm chất xứng hợp với một thánh gia sẽ được phát huy.

* * *


Khi xây dựng một ngôi nhà, chúng ta cần một bản thiết kế thật hoàn chỉnh hay ít ra cần dựa vào một ngôi nhà đẹp mà chúng ta ưa thích để dựa theo đó mà xây ngôi nhà của mình.

Hôm nay, nhân lễ kính thánh gia thất của Chúa Giêsu, Mẹ Maria và thánh cả Giuse, Thiên Chúa muốn chúng ta nhìn ngắm lại một kiệt tác gia thất của Người, do chính Người xây dựng với sự hợp tác của thánh Giuse và Mẹ Maria và mời gọi chúng ta hãy xây dựng gia đình mình theo mô hình lý tưởng đó.


Xây dựng gia đình mình theo mô hình thánh gia Nadarét là mọi người trong gia đình phải cư xử với nhau như ba Đấng trong thánh gia nầy. Cụ thể là người chồng phải yêu thương và phục vụ vợ con như thánh Giuse đã yêu mến và phục vụ Mẹ Maria; người vợ phải yêu thương và săn sóc chồng như Mẹ Maria đã yêu mến và phục vụ thánh Giuse; cha mẹ phải yêu mến và chăm lo cho con cái như thánh Giuse và Mẹ Maria chăm lo phục vụ Chúa Giêsu; con cái trong gia đình phải hiếu kính mẹ cha, biết thờ cha kính mẹ, phụng dưỡng cha mẹ như Chúa Giêsu đã làm đối với Đức Mẹ và thánh Giuse.

Có như thế, gia đình tín hữu mới xứng đáng với danh hiệu là thánh gia, xứng đáng với hồng ân đã nhận ngày lãnh bí tích hôn phối, làm cho gia đình trở nên tổ ấm yêu thương hạnh phúc và thánh thiện.


CON ĐƯỜNG HẠNH PHÚC


SUY NIỆM

LỄ THÁNH GIA THẤT - 27/12/2015

                                                                                  ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt
Những tranh ảnh về Thánh Gia thường diễn tả một gia đình ấm êm hạnh phúc. Thánh Giuse làm thợ mộc trong nhà. Đức Mẹ ngồi may vá. Đức Giêsu phụ giúp Thánh Giuse. Phải chăng Thánh Gia luôn sống trong êm đềm thư thái, không hề biết đến khổ đau? Phải chăng cuộc sống gia đình thánh cứ phẳng lặng trôi như mặt nước mùa thu không gợn sóng gió? Không phải, trái lại Thánh Gia đã biết đến rất nhiều sóng gió, thử thách.
Còn thử thách nào lớn hơn cảnh nghèo. Vì nghèo mà biết bao gia đình sinh ra bất hoà, ấy thế mà Thánh Gia đã phải trải qua những kinh nghiệm đớn đau của kiếp nghèo. Bị xua đuổi, bị hất hủi đến nỗi phải trú ngụ trong chuồng bò lừa. Thê thảm hơn nữa, phải sinh con giữa bầy súc vật, không giường chiếu chăn màn.
Còn gì buồn hơn là bị thù ghét, bị săn đuổi? Thánh Gia sống hiền lành khiêm nhường, thế mà phải chịu đựng sự thù ghét của Hêrôđê. Vừa sinh ra, còn non nớt đã phải bồng bế nhau chạy trốn, xa quê hương đất nước.
Còn cảnh nào bi đát bằng cảnh vợ chồng hiểu lầm nhau? Thế mà Thánh Giuse đã hiểu lầm Đức Mẹ khi Đức Mẹ thụ thai bởi quyền phép Đức Chúa Thánh Thần. Ai đã trải qua cảnh nghi ngờ bị phản bội sẽ hiểu Thánh Giuse đã bị giày vò đau đớn đến mức nào.
Còn gì khiến cha mẹ buồn hơn khi thấy con cái không ngoan ngoãn vâng lời, bỏ nhà ra đi?Vậy mà Thánh Giuse và Đức Mẹ đã phải chứng kiến cảnh đứa con ngoan ngoãn của mình tự động ở lại Đền Thờ mà không xin phép cha mẹ. Các ngài vất vả lo âu tìm kiếm thì ít, nhưng buồn phiền đau khổ thì nhiều. Làm sao các ngài tránh khỏi buồn phiền khi nghĩ rằng người con mà các ngài rất mực yêu quý đã cãi lời cha mẹ?
Những sóng gió mà Thánh Gia đã phải đương đầu như thế có lẽ nhiều và nặng nề hơn những gia đình bình thường. Thế nhưng các ngài vẫn giữ được hạnh phúc gia đình. Nhờ bí quyết nào các ngài đã vượt qua được biết bao cơn sóng gió như thế?
Trước hết các ngài luôn tìm thánh ý Chúa. Mỗi khi gặp gian nan thử thách, các ngài không tìm ý riêng mình, cũng không tìm ý thích của người đời, nhưng luôn đi tìm ý Thiên Chúa. Tìm ý Chúa mạc khải trong Kinh Thánh, qua các biến cố xảy đến. Tâm sự với Chúa trong giờ cầu nguyện. Hỏi ý kiến Chúa nơi các vị đại diện.
Khi biết được thánh ý Chúa, các ngài lập tức mau mắn vâng lời. Đức Mẹ muốn giữ mình đồng trinh, nhưng khi biết ý Chúa muốn cho Người làm Mẹ Đấng Cứu Thế, Đức Mẹ liền thưa: “Này tôi là nữ tỳ của Chúa, tôi xin vâng lời thiên sứ truyền”. Thánh Giuse đang muốn bỏ đi, nhưng khi biết ý Chúa muốn cho Người ở lại, Người đã vâng lời ngay không ngần ngại.
Sau cùng, các ngài luôn quên mình vì hạnh phúc của mọi người trong gia đình. Thánh Giuse tuy là gia trưởng, nhưng đã hết tình phục vụ Đức Mẹ và Đức Giêsu. Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, nhưng lại xưng mình là tôi tớ của Thiên Chúa. Còn Đức Giêsu là Thiên Chúa, nhưng lại trở thành người con bé nhỏ nhất trong gia đình.
Ngày nay, nhiều gia đình gặp khủng hoảng, lâm vào cảnh cơm chẳng lành canh chẳng ngọt, vì đã không biết áp dụng những bí quyết của Thánh Gia. Mỗi khi gặp khó khăn, thay vì cầu nguyện, đọc Phúc Âm để tìm ý Chúa thì lại đi tìm ý kiến ở những nơi mê tín dị đoan. Thay vì vâng lời Chúa qua các vị bề trên thì lại chỉ tìm ý riêng mình. Thay vì khiêm nhường quên mình thì lại kiêu ngạo tự ái, bắt người khác phải phục vụ mình.
Hôm nay, gia đình chúng ta hãy biết noi gương Thánh Gia: Bỏ ý riêng để tìm thánh ý Thiên Chúa; mau mắn vâng lời Chúa; và hạ mình khiêm nhường, quên mình để phục vụ người khác. Có như thế chúng ta mới hy vọng giữ được hạnh phúc gia đình, nhất là khi phải đối phó với những khó khăn ngày càng nhiều trong đời sống hiện nay.
Lạy Thánh Gia, xin nâng đỡ gia đình chúng con. Amen.

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

TỰ NHỦ ....




TỰ NHỦ…

Sao lại ngủ, khi đêm nay Chúa ra đời, nhỉ?
Thức dậy đi, hai con mắt rã rời!
Chỉ vì ngươi chỉ muốn đẫy mộng thôi
Những giấc mộng chưa bao giờ hiện thực…
Sao lại buồn, khi ngay cỏ cây u uất
Cũng nhổm lên, dù giữa gió đông đêm
Để lắng nghe giữa vàn vạn ưu phiền
Là tiếng hát an bình chào đón Chúa…
Sao lại rét, khi hang lừa hớn hở
Đón Chúa Con êm ái ngự vào đời
Xem xem kìa: bò, lừa chẳng ngại phả làn hơi
Ngai ngái đấy, mà đầy lòng yêu Con Trẻ…
Sao lại nín câm, khi lừng vang đến thế
Là bài ca chúc tụng của Thiên Thần
Là tiếng hát của mục đồng say đắm đến nỗi ngả nghiêng
Những sợi tuyết là là bay trong gió…
Sao lại dừng chân ? Hay tại còn bỡ ngỡ
Với vì sao hấp háy đến mê hồn ?
Theo sao đi, dẫu lối có trượt tuôn
Thì cũng trượt vào hang hèn, lạ lắm !
Sao lại nghĩ suy, khi trí đời rất cạn
Cứ tiến lại gần máng cỏ tanh hôi
Cứ vào thăm Gia Thất rạng ngời
Sẽ thấy từ tận tâm hồn hèn mọn của ngươi, bỗng nhiên ngạt ngào hương Tình Yêu Giáng Thế…
                                         
  LAM TRẦN 24.12.2015


Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2015

BÀI HỌC CẢM ĐỘNG ĐÊM GIÁNG SINH


Như thường lệ, mỗi Mùa Giáng Sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của mình. Giáng Sinh năm ấy, tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà anh tôi tặng là chiếc xe hơi, mà vì tôi có được bài học rất thú vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy...
Đã bảy giờ tối, mọi người trong công ty ra về gần hết, tôi cũng đến ''garage'' lấy xe để về nhà ăn Giáng Sinh.
Có cậu bé ăn mặc rách rưới, trông như đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi. Mặt cậu tỏ vẻ rất thích chiếc xe. Thấy tôi đến gần, cậu cất tiếng: "Đây là xe của cô, ạ?"
Tôi khẽ gật đầu: "Đó là quà Giáng Sinh do anh cô tặng."
Khi tôi vừa dứt lời, cậu bé nhìn tôi và sửng sốt: "Ý cô là... anh trai cô tặng chiếc xe này, mà cô không phải trả bất cứ cái gì? Ôi! Cháu ước mơ là..."
Cậu bé vẫn ngập ngừng. Tất nhiên, tôi biết cậu bé muốn nói điều gì nữa. Cậu muốn có người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe thêm lời nói của cậu. Nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống, bàn chân di di trên đất một cách vô thức và nói: "Cháu ước..., ...cháu có thể trở thành người anh trai giống như vậy."
Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên vì lời nói vừa rồi. Tôi bèn đề nghị cậu bé: "Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?"
Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: "Dạ, cháu thích lắm ạ!"
Sau chuyến đi, với ánh mắt sáng ngời hy vọng, cậu bé hỏi tôi: "Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?"
Tôi cười, gật đầu và nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Nhưng tôi đã lầm vì cậu nói khi xe tới gần nhà: "Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ..."
Nói rồi, cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng ai có thể sống trong ấy.
Ít phút sau, tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân; nhưng, lần này, hình như cậu không chạy như lúc nãy, mà đi rất chậm. Và theo cậu là cô bé nhỏ nhắn, với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp rất cẩn thận, rồi dừng lại cạnh chiếc xe của tôi và nói:
"Cô ấy đây, người mà, lúc nãy, anh nói với em đó. Anh trai cô ấy tặng chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng Sinh, mà cô chẳng tốn một đồng. Ngày nào đó, anh cũng sẽ tặng em món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong Đêm Giáng Sinh và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!"
Tôi không thể cầm được nước mắt và bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.
Ba chúng tôi lại bắt đầu chuyến đi vòng quanh thành phố, chuyến đi thật ý nghĩa mà tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng Sinh bắt đầu rơi.

Và cũng trong Đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa Lời dạy của Chúa Giêsu về Bác Ái:
"Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác được hạnh phúc."

(Bài viết không có tên tác giả. Phan văn Phước sưu tầm và xin đặt tựa đề theo ý người kể chuyện.)




TIẾNG CHUÔNG "ĐÊM TÌNH YÊU"




Hằng năm, cứ đúng 12 giờ đêm Noël thì, trong một ngôi nhà thờ cổ kính nọ, tiếng chuông Giáng Sinh ngân vang, du dương, thánh thót như điệu nhạc Thiên Quốc, nhưng với điều kiện là phải có một món quà ''quý giá, hiếm, lạ và đẹp nhất'' được đặt trên bàn thờ để dâng Chúa Hài Nhi thì mới hy vọng được nghe tiếng nhạc đó.
Đã bao Mùa Giáng Sinh qua đi, mà tiếng chuông du dương ấy chưa trở lại với dân chúng xứ này! Họ vẫn nghe tiếng gió thổi vi vu giữa bầu trời tuyết lạnh. Câu chuyện về ''tiếng chuông lạ'' cũng được đồn thổi sang vùng lân cận. Cho nên, hai anh em, Peter và John, quyết định cả năm hy sinh, dành dụm để có thể mang quà tặng Chúa Hài Nhi nhân dịp Lễ Giáng Sinh, với hy vọng được nghe tiếng chuông ngân nga.
Hôm vọng lễ, từ sáng sớm, hai anh em khoác áo ấm, trùm khăn, đội nón, đi bộ đến ngôi nhà thờ ấy, bất chấp lớp tuyết cao cả thước phủ hai bên đường. Xế chiều, hai anh em vừa đến cổng thành thì gặp một cụ già ngã quỵ bên đường, nằm bất động trên đống tuyết! Bà không đủ sức lê bước vì chẳng được sự giúp đỡ của ai trong thành. Peter liền dừng lại, cúi xuống, tìm cách nâng bà dậy, nhưng không thể được vì cậu quá nhỏ, sức yếu. Sau cùng, Peter nói với em:
- Nếu chúng ta để bà một mình tại đây thì bà sẽ chết cóng! Anh sẽ ở lại, ôm bà để sưởi ấm cho bà. Còn em, hãy cầm lấy đồng tiền nhỏ này, đặt trên bàn thờ; đó là món quà của anh em mình tặng Chúa Hài Đồng. Lễ xong, em tìm người đến đây để giúp bà cụ.
Rồi quay sang bà lão, Peter an ủi:
- Bà đừng lo, đợi sau lễ, sẽ có người hảo tâm đến giúp bà.
Đêm hôm đó, nhà thờ chật ních đoàn người từ bốn phương. Đến cuối lễ, người người lần lượt tiến lên bàn thờ, dâng Chúa Hài Đồng món quà mà họ cho là quý giá và hiếm lạ. Cuối cùng, có một ông vua tiến lên bàn thờ, trên tay là cái triều thiên bằng vàng với nhiều thứ đá quý và những hạt kim cương lấp lánh.
Mọi người im lặng, nín thở, thầm nghĩ rằng thế nào cũng được nghe tiếng chuông ngân nga... Nhưng họ thất vọng ngay sau đó vì chỉ nghe tiếng gió hú mà thôi.
Ca đoàn nhà thờ chuẩn bị hát bài tạ lễ. Tiếng đàn phong cầm vừa đệm được mấy nốt nhạc thì, bỗng dưng, im bặt! Từ lúc đó, những tiếng chuông ngân nga khi bổng, lúc trầm, du dương, thánh thót như điệu nhạc Thiên Quốc.
Mọi người hồi hộp trong thinh lặng... Họ nhìn về phía bàn thờ, xem có ai đem lễ vật quý nào đó cho Chúa Hài Đồng chăng. Rồi, họ trố mắt, ngạc nhiên khi thấy một cậu bé khiêm tốn, lặng lẽ đặt lên bàn thờ đồng tiền nhỏ bé để tặng Chúa Hài Đồng.

Suy niệm và chia sẻ:

1- Chắc chắn không phải đồng tiền nhỏ (do hai anh em Peter và John đã dành dụm cả năm để dâng Chúa Hài Đồng) làm cho tiếng chuông Giáng Sinh vang lên thánh thót, du dương, MÀ CHÍNH LÀ nghĩa cử bác ái của Peter, CHÍNH LÀ thân nhiệt của anh đang sưởi ấm cụ bà giữa trời tuyết lạnh, NHẤT LÀ chính nhịp đập yêu thương nơi trái tim Peter quá dạt dào đến nỗi tiếng chuông giáo đường phải vang lên điệu nhạc Thiên Quốc.
2- Phép lạ của Thiên Chúa có thể được thể hiện QUA những đóng góp nhỏ bé và âm thầm của con người: Bà góa Sarepta đã dâng cúng một ít bột mì cho Tiên Tri Elia. Và, kể từ đó, ''đấu bột'' của nhà bà KHÔNG vơi và ''hũ dầu'' cũng KHÔNG cạn!
3- Chỉ cần NĂM chiếc bánh và HAI con cá của cậu bé nọ, Chúa Giêsu đã làm CHÚNG RA NHIỀU cho hơn NĂM NGÀN người ăn no nê!
4- NẾU chúng ta sẵn sàng dâng cho Chúa MỘT CHÚT TỪ NHỮNG GÌ CHÚNG TA CÓ thì biết bao người sẽ hưởng chung QUÀ TẶNG TÌNH YÊU được Thiên Chúa chúc lành.
5- Quá nhiều trẻ em Phi Châu chết đói KHÔNG CHỈ vì thiếu lương thực, MÀ CHỦ YẾU VÌ ''kẻ-dư-ăn'' THIẾU-TÌNH-NGƯỜI!!!
6- Những-người-đang-chờ-chết-vì-đói-lạnh... CŨNG ĐANG ĐỢI từng nghĩa cử yêu thương đến từ ĐỒNG LOẠI.
7- Người giàu sang, NHƯNG không biết chia sẻ là những kẻ ĐANG CHẾT DẦN VỚI tính ích kỷ.
8- Con người cần lương thực để sống, nhưng cũng rất cần tình thương để tồn tại.
9- NẾU ai cũng góp phần ít ỏi, nhỏ bé theo khả năng của mình ĐỂ giúp người nghèo khổ THÌ bộ mặt thế giới sẽ ĐẸP HƠN.
10- Hiếm ai nghèo đến nỗi chẳng có gì để cho người khác. Điều ''trao ban đích thực'' không chỉ là của cải vật chất, mà vật chất thì vô tri, khác con người có lương tri LÀ Hình Ảnh của Thiên Chúa.
11- Thánh J. Chrysostone phát biểu: ''Sự vĩ đại của bác ái không được đo lường theo số lượng, mà theo sự phóng đạt của tâm hồn.''
12- Pasquien Quesuel khuyên đời: ''Trái tim phải thực hiện bác ái khi bàn tay không làm được điều ấy.''
13- Một giọt nước không đáng gì trong đại dương bao la! Nhưng, nếu không có những giọt nước nhỏ kết tụ lại, đại dương sẽ là sa mạc khô cằn mà thôi!
14- Trong ''Un Noël à River Falls'', Alexis Aubenque viết: ''Tình bác ái, việc hiến thân phải do ước muốn thật sự giúp đỡ tha nhân. Người ta không mua chỗ của mình ở Thiên Đàng.'' (La charité, le don de soi doivent provenir d'un réel désir d'aider son prochain. On n'achète pas sa place au Paradis.)
15- Trong ''De la Vanité'', Jean Rostand mỉa mai: ''Khi đã đối xử tốt với người nghèo, kẻ GIÀU CÓ sẵn sàng xin họ chứng chỉ bác ái.'' (Le riche, quand il a été bon avec un pauvre, lui demanderait volontiers un certificat de charité.)


(Phan văn Phước sưu tầm và đóng góp thêm một số ý.)


LỄ CHÚA GIÁNG SINH



GIÁNG SINH
Đêm đông giá lạnh trăng mờ,
Gui-se lặng lẽ, nương nhờ trú chân.
Người thành từ chối đôi lần,
Nhà tôi hết chỗ, nếu cần xuống hang.
Ma-ry dạ chửa bụng mang,
Lữ hành vất vả, dở dang tới ngày.
Hạ sinh con trẻ đêm nay,
Chuồng bò hôi hám, khổ thay Vua Trời.
Cỏ rơm lót đệm tạm thời,
Phà hơi sưởi ấm, đầy vơi khổ sầu.
Chiên cừu quanh quẩn bái chầu,
Phụng thờ kính mến, khấu đầu lặng thinh.
Mục đồng chiêm ngắm uy linh,
Thiên Thần ca hát, tôn vinh Chúa Trời.
Linh thiêng cao cả diệu vời,
Ngôi Lời giáng thế, phận người xót xa.
Yêu thương chịu khổ vì ta,
Hạ thân trút bỏ, bao la hải hà.
Vâng lời thánh ý Chúa Cha,
Cứu nhân độ thế, thứ tha tội đời.

Thiên Chúa giáng trần để giao hòa giữa trời và đất. Đây là một câu truyện tình yêu dài ngàn năm. Tình yêu kiên trung của Thiên Chúa đối với loài người. Từ thời xa xưa ấy, nguyên tổ loài người được Thiên Chúa yêu thương nhưng lại bất tuân lệnh. Thiên Chúa đã phạt vì yêu. Ngài không bỏ rơi con người trong cùng khổ mà đã hứa ban chính Con của Ngài để hòa giải và cứu độ.
Chúa đến đem bình an cho những ai thiện tâm. Nhiều mục đồng đơn sơ và chất phát đã tìm gặp được Chúa nơi hang lừa máng cỏ. Bình an trong tâm hồn chính là sự khiêm tốn, không tự phụ; đơn sơ, không giả dối và ngay thẳng, không điêu ngoa. Chỉ có sự bình an khi chúng ta biết chấp nhận ý Chúa. Đừng đòi hỏi mọi điều mình mong muốn. Thí dụ: Tôi muốn mưa, bạn muốn nắng, trời thì râm, làm sao chúng ta có thể an vui với cuộc sống. Hãy chấp nhận những gì không thể thay đổi như khí hậu thời tiết hay mưa nắng.
Chúa giáng trần để giao hòa giữa đất trời và con người. Chúa đã đến và hiện diện đó nhưng nhiều người giả điếc làm ngơ và có khi còn chối từ sự hiện hữu của Chúa. 

Truyện kể: Một giáo sư tâm lý làm một cuộc trắc nghiệm với 40 sinh viên. Ông trao cho mỗi người một mảnh giấy và bảo viết chữ Noel và hãy giải thích ý nghĩa đầu tiên đến trong trí họ. Khi mở giấy bài kiểm, ông thấy các sinh viên đã diễn tả: Ý tưởng đầu tiên là cây thông, là ông già Noel, là ngôi sao, là tuyết trắng, là qùa tặng, tiệc mừng, ngày nghỉ, thánh ca… nhưng tuyệt đối không ai nhắc đến sinh nhật của Chúa Giêsu.

Ý nghĩa về biến cố Chúa giáng trần đã mất dần trong tâm hồn con người. Nhiều người mừng Giáng Sinh chỉ là kỷ niệm sinh nhật của Chúa trên 2000 năm qua. Chúng ta biết rằn mừng Sinh Nhật Chúa không chỉ là kỷ niệm sinh nhật mà là một biến cố có một không hai. Biến cố Thiên Chúa giáng sinh làm người. Ngài mặc lấy thân phận khó nghèo và hèn hạ như chúng ta. Ngài chính là Ngôi Lời của Thiên Chúa. Ngôi Lời đã có từ đời đời. Chính Ngài là món qùa qúi báu nhất mà Thiên Chúa Cha đã trao ban cho nhân loại.

Đi tìm ý nghĩa lễ Giáng Sinh. 
Truyện kể: Vào thời thế chiến thứ hai, một người lính phải trực vào lễ Giáng Sinh. Cùng với vài người bạn đến thăm một trại mồ côi. Nơi đây có nhiều em bị mất cha và mất mẹ vì chiến tranh. Trong nhà không có bóng dáng của ngày lễ, không có đèn, không cây noel và không qùa cáp gì cả. Các anh lính đi vòng quanh chúc mừng Giáng Sinh các em. Họ chú ý một em ngồi trong góc nhà buồn rầu. Một người lính đến bên em và gạ hỏi: Em muốn gì trong ngày lễ Chúa Giáng Sinh. Em chỉ trả lời rằng:“Em muốn được ôm ẵm”. Người lính cảm động và ôm em vào lòng.
Đó là ý nghĩa của lễ Chúa Giáng Sinh. Tìm một chút hơi ấm của tình người. Trong anh em chung quanh đây, chúng ta có nhiều người đang cần lời an ủi, sự nâng đỡ và chút tình sưởi ấm tâm hồn. Hãy đến với Chúa. Chúa đang hiện diện bên cạnh để đón mời chúng ta vào vòng tay yêu thương của Chúa.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York.

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2015

LÁ THƯ GỞI BẠN NHÂN NGÀY GIÁNG SINH


KÍNH CHÚC 
QUÝ BẠN ĐỌC , QUÝ ANH CHỊ EM HÙNG TÂM DŨNG CHÍ
MỘT MÙA GIÁNG SINH AN BÌNH , TRÀN ĐẦY HỒNG ÂN THIÊN CHÚA 




Anh chị em thân mến,

Nhân dịp Giáng Sinh về, Chúa Giêsu có gửi cho anh chị em một lá thư, một lá thư không chỉ cho anh chị em giáo dân nhưng còn cho cả bà con lương dân chưa nhận biết ngài nữa.
Xin đọc nguyên văn cho anh chị em,

Anh chị em bà con lương giáo giáo xứ… quý mến,

Cũng như mọi năm, hôm nay là ngày sinh nhật của tôi và như thường lệ,người ta dành cho tôi một ngày.

Thế nhưng, như anh chị em biết, vào thời buổi này, cứ đầu mỗi tháng 12 hàng năm, khi ngày lễ của tôi gần kề, người ta giăng đèn khắp các phố phường, thiên hạ đổ xô đi mua sắm, truyền thanh truyền hình quảng cáo khuyến mãi đủ mọi mặt hàng, đủ thứ quà tặng và thiệp mừng Giáng Sinh đủ các loại bày bán đâu đâu cũng có.  Khắp nơi mọi chốn trên toàn thế giới, ở nước giàu cũng như tại nước nghèo, từ thành thị cho đến thôn quê, ai ai cũng bảo nhau ngày sinh nhật của tôi gần kề và nó được tính từng ngày.

Thật sự, mỗi năm ít là một lần, người ta nhớ đến tôi, điều đó cũng không tệ vì anh chị em biết, sinh nhật của tôi được mừng từ lâu lắm rồi. 

Những năm đầu tiên, xem ra người ta cũng hiểu ý nghĩa của ngày lễ và cũng tỏ lòng biết ơn về những gì tôi đã làm cho họ; nhưng càng ngày, xem ra không ai còn nhớ đến lý do của ngày lễ.

Mỗi lần sinh nhật của tôi, gia đình, bạn bè hẹn gặp nhau.  Họ vui chơi trò này đến trò khác, ăn uống món này đến món khác nhưng ý nghĩa của ngày lễ thì hầu như không ai biết.

Tôi nhớ rất rõ, cách đây đúng một năm, tại một gia đình nọ, người ta tổ chức bữa tiệc lớn mừng sinh nhật tôi.  Bàn tiệc đầy ắp thức ăn đồ uống, bánh trái đủ các thứ… nào kẹo, nào mứt, nào chocolate.  Và này, người ta trang hoàng phòng tiệc thật lộng lẫy, nào cây giáng sinh, nào những trái bóng xinh xắn lủng lẳng trên đó; nào hoa, nào những dây đèn rực rỡ… và ở đó, cũng có rất nhiều hộp quà được gói thật đẹp… Nhưng anh chị em biết không, hôm đó, tôi không được mời.

Tôi là khách danh dự, thế mà, người ta không nhớ để gửi cho tôi một tấm thiệp.  
Bữa tiệc dành cho tôi, nhưng khi ngày trọng đại ấy đến, thì tôi phải đứng ngoài.  Họ đóng sầm cánh cửa trước mặt tôi đang khi tôi lại ước ao được đồng bàn với họ.

Thực ra, điều đó không khiến tôi quá ngạc nhiên, vì trong những năm gần đây, mọi cửa nhà đều đóng lại khi tôi đến.  Bởi không được mời, nên tôi đã quyết định lẻn vào mà không gây một tiếng động nào.  Tôi nhẹ nhàng đi vào và đứng lớ ngớ trong một góc.  Mọi người đều uống, vài người bắt đầu có dấu hiệu say, họ nói năng nghịch ngợm và cái gì cũng có thể khiến họ cười, họ cười mọi chuyện.  Họ có một buổi tối thật thú vị.

Vào lúc cao điểm của buổi tiệc, một ông già tròn trĩnh mặc toàn màu đỏ với bộ râu trắng thật dài, ông đi vào phòng tiệc.  Ông la lên “Hô, Hô, Hô...”, xem ra ông ta cũng say.  Ông ngồi bịch xuống chiếc ghế bành và tất cả trẻ con trong nhà chạy lại chỗ ông, chúng vui mừng kêu lớn, “Ôi Ông Già Noel, Ôi Ông Già Noel...” như thể bữa tiệc hôm ấy là dành cho ông vậy.

Đến nửa đêm, mọi người bắt đầu hôn nhau; tôi cũng giang rộng đôi tay đợi một ai đó đến ôm hôn mình, và anh chị em biết, không ai đến hôn tôi cả.

Rồi thì, mọi người bắt đầu trao cho nhau những món quà.  Lần lượt, từ món này đến món khác, những gói quà được mở ra và ai ai cũng nô nức muốn biết cái gì bên trong.  Khi tất cả quà tặng đã được mở ra, tôi cũng lo lắng không biết liệu mình có nhận được một món nào không.  Này anh chị em, anh chị em nghĩ thế nào nếu như vào ngày sinh nhật của anh chị em, khi mọi người trao quà cho nhau đang khi tự bản thân, anh chị em không có lấy một món quà nào cả.

Vậy là tôi hiểu, họ không thích sự có mặt của tôi ở đó, nên cuối cùng, tôi lẳng lặng ra đi. 

Mỗi năm, sự việc càng trở nên tồi tệ hơn.  Ai ai cũng chỉ nhớ đến những món quà, những bánh trái, đồ ăn thức uống và không ai còn nhớ đến tôi.

Năm nay, tôi muốn anh chị em cho phép tôi được vào với anh chị em, đi vào nhà anh chị em, đi vào cuộc đời anh chị em.  Tôi muốn mỗi người trong anh chị em ý thức rằng, đã hơn 2000 năm nay, tôi đã đến trần gian này để trao tặng cho mỗi người quà tặng là chính mạng sống của tôi trên cây thánh giá hầu cứu chuộc anh chị em.  Hôm nay, tôi chỉ muốn một điều là anh chị em hãy tin điều đó, hãy ghi khắc điều đó vào lòng mình.

Còn một chuyện nữa tôi cũng muốn nói nhỏ với anh chị em, vì không được mời vào dự tiệc, thì tôi cũng phải liệu tổ chức cho mình một bữa tiệc của tôi, một bữa tiệc lớn lao không ai có thể tưởng tượng được, một bữa tiệc tráng lệ huy hoàng mà chính tôi định đoạt và sắp đặt tất cả.

Hôm nay, tôi gửi đi rất nhiều thiệp mời và mỗi người trong anh chị em đều có lấy một tấm thiệp mời của tôi.  Tôi muốn biết liệu mỗi người trong anh chị em có đến tham dự hay không để giữ chỗ cho anh chị em bằng cách ghi danh anh chị em với những nét chữ bằng vàng vào sổ các thực khách. Chỉ những ai có tên trong sổ vàng ấy mới được mời vào dự tiệc.

Ai không trả lời thiệp mời, sẽ bị để ra ngoài.  Vậy, anh chị em hãy chuẩn bị cho mình thật kỹ lưỡng, vì khi mọi sự đã sẵn sàng, anh chị em sẽ dự phần vào bữa tiệc huy hoàng của tôi.

Hẹn gặp anh chị em,

Hết lòng yêu mến anh chị em,

Tôi, Giêsu,

(Lm. Minh Anh, Giáo Phận Huế phỏng dịch từ internet)