Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

DIỄM TÌNH XUÂN



TÌNH XUÂN nồng ấm đã khơi

Khi Cha với Mẹ xây đời uyên ương!

Hai Người khăng khít, vấn vương

Hài hòa, mẫu mực, nêu gương điển hình!

HOA XUÂN tô thắm gia đình

Là lòng Cha-Mẹ hy sinh đủ điều!

DÁNG XUÂN rực rỡ, mỹ miều

Là tình Cha-Mẹ thương yêu đậm đà!

HƯƠNG XUÂN ngào ngạt lan xa

Là lòng Cha-Mẹ mặn mà thương con!

NHẠC XUÂN trầm bổng, véo von

Là lời Mẹ hát ru con ngọt ngào!

VƯỜN XUÂN rộn rã, xôn xao

Là ơn Cha-Mẹ cần lao miệt mài!

Ý XUÂN bền vững lâu dài

Là lời Cha-Mẹ cho bài học hay!

ÁO XUÂN chẳng tốn tiền may

Là gương Cha-Mẹ ăn ngay, ở hiền!

QÙA XUÂN chẳng phải tốn tiền

Là con hiếu thảo và siêng học hành!

Công ơn dưỡng dục, sinh thành

Là XUÂN bất tận, tốt lành cho con!!!

Giờ đây Cha-Mẹ không còn

Tấm gương vằng vặc theo con suốt đời!



Phan văn Phước



Kính mời quý Vị nghe hai ca khúc:


Xuân Ca - YouTube (Giọng ca của cố ca sĩ Ngọc Lan)










Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

CỤC ĐẤT SÉT CỦA CHÚA


Khiêm nhường là sự tĩnh lặng hoàn toàn của con tim.  Đó là không mong đợi gì, không tự hỏi điều gì đã thực hiện ở nơi tôi, hoặc cảm nghiệm điều gì chống đối tôi.  Khiêm nhường là vẫn yên nghỉ khi không ai lên tiếng ca ngợi tôi, và khi tôi bị đổ lỗi hoặc bị khinh thường.  Nhưng chỉ có một nơi ẩn náu trong Chúa, nơi mà tôi có thể bước vào, đóng cửa lại, và quỳ xuống trước mặt Cha của tôi trong nơi bí ẩn đó, và tôi ở trong bình an như đang ở trong sự tĩnh lặng của biển sâu dầu xung quanh và trên tôi đầy những xáo trộn. - Andrew Murray

Ông Booker T. Washington được sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh của một người nô lệ da đen, và khi ông lên chín tuổi thì gia đình ông được trả lại sự tự do.  Từ đó, ông đã cố gắng hết mình để đi học và được tốt nghiệp đại học.  Sau này ông trở thành một người giáo dục nổi tiếng và là người tư vấn cho tổng thống Mỹ.  Chuyện kể rằng một buổi sáng nọ, khi ông còn là chủ tịch của trường Đại Học Tuskegee Institute ở tiểu bang Alabama, ông đang đi dạo thì có một bà Mỹ da trắng hỏi ông có muốn chặt củi để kiếm thêm ít tiền không.  Ông Booker nhận lời và khiêm nhường xắn tay áo làm việc đã được mướn.  Khi củi đã được chặt và sắp ngăn nắp ở cạnh lò sưởi, thì đứa cháu gái chạy ra và nhận ra người chặt củi là ai.  Sáng hôm sau người bà da trắng đó đã đến gặp ông tại trường và xin lỗi, nhưng ông chỉ trả lời là “Tôi thích được có cơ hội làm việc lao động”.  Hành động đó đã đánh động bà và bà đã kêu gọi những người thân bảo trợ cho ngôi trường đó và họ đã ủng hộ rất nhiều.

1010Trong chương hai của sách Sáng Thế, Thiên Chúa đã tạo dựng chúng ta từ cát bụi, và mỗi một người chúng ta là cục đất sét của Chúa từ ban đầu cho đến lúc chúng ta trở về với Ngài trong tro bụi.  Đó là điểm mà ai cũng biết và chấp nhận nhưng có bao giờ bạn thắc mắc tại sao nó lại là như vậy khi mà Thiên Chúa cho mỗi người một nét rất riêng biệt và những tài năng khác nhau không?  Bạn có nghĩ rằng điều phù hợp hơn cho cục đất sét là khi nó dùng những tài năng mà Chúa ban cho để làm cho chính nó được đẹp hơn để rồi khi nó trở về với Ngài cục đất sét ấy được biến đổi thành một cái gì khác lạ hơn không?  Chẳng hạn, nơi một vị linh mục thì cục đất sét đó được biến thể và trở thành sợi dây Stola, người nữ tu thì được biến thể và trở thành chiếc áo dòng, vị bác sĩ thì trở thành ống nghe để chẩn bịnh (stethoscope), người luật sư thì trở thành cán cân công bình, v.v...  Có lẽ nhiều người chúng ta nghĩ như vậy là chúng ta nên tô điểm con người chúng ta, làm được nhiều việc ích lợi và sinh lợi trước khi chúng ta trở về với Chúa.  Chúng ta thường nhắm đến thành tích chúng ta đạt được trong đời để khi nhắm mắt xuôi tay chúng ta cảm thấy tự hào và không hổ thẹn trước mặt Chúa.

Tuy nhiên một sự thật chúng ta nên chấp nhận đó là những gì chúng ta đạt được hay gây dựng không thuộc về chúng ta.  Những nén bạc chúng ta sinh lợi không thuộc về mình mà thuộc về Thiên Chúa và tùy Ngài chọn lựa.  Chúng ta không thể là người tự trang điểm cục đất sét của mình mà phải đích tay Chúa nhào nắn chúng ta theo ý Ngài (Tiên tri Giêrêmia có nhắc đến hình ảnh này ở chương 18:1-6). Ngay từ ban đầu khi tạo dựng chúng ta từ bụi đất, Thiên Chúa muốn chúng ta trở về với Ngài cục mịch và thô sơ như cục đất sét nguyên thủy.  Giáo Hội cũng nhắc nhở chúng ta điều đó vào thứ Tư Lễ Tro là chúng ta là bụi tro và sẽ trở về bụi tro.  Đó là điều thực tế nhất của mỗi con người của chúng ta và đó cũng chính là hình ảnh đẹp hoàn hảo nhất của tạo dựng - hoàn toàn buông thả tất cả trong bàn tay của Thiên Chúa.  Như vậy thì Thiên Chúa muốn gì nơi mỗi người chúng ta và Ngài muốn chúng ta làm gì với những nét riêng biệt và tài năng khác nhau ấy?

Để trả lời câu hỏi trên có lẽ chúng ta hãy cùng nhau trở lại câu chuyện của ông Booker T. Washington. Ông sanh ra là một người da đen và bà Mỹ da trắng nhìn ông bằng một cái nhìn chất phác nhất của một người da trắng đối với người da đen thời bấy giờ, đó là họ là những người lao động tay chân, và bà chân thành hỏi ông giúp việc nếu ông muốn kiếm thêm chút tiền.  Với câu chuyện này, chúng ta có thể dựng nên hai bối cảnh khác.  Bối cảnh thứ nhất, ông có thể trở nên giận dữ và lên án bà là người kỳ thị và bước đi chỗ khác với một con tim tức giận.  Bối cảnh thứ hai là ông có thể lịch sự nói cho bà ông là vị chủ tịch của một trường đại học và tiếp tục bước đi.  Trong cả hai bối cảnh đó, câu chuyện chỉ dừng lại nơi ông và chẳng phát triển thêm được gì.  Nhưng chính nhờ vào sự khiêm nhường mà ông đã để cho bà Mỹ da trắng thấy ông như những người lao động da đen mà câu chuyện này được tồn tại và là một bài học cho chúng ta bây giờ.

Có lẽ trong sự tạo dựng của Thiên Chúa, Ngài muốn chúng ta không chỉ là cục đất sét lúc tạo dựng và lúc trở về với Ngài, nhưng Ngài muốn chúng ta luôn luôn là một cục đất sét thuần túy hầu mọi công việc chúng ta làm không phải để tô điểm cho cục đất sét được đẹp hơn hay biến thể cục đất sét ấy thành một cái gì khác, nhưng là để tô điểm cho công trình tạo dựng của Ngài được hoàn hảo và được tồn tại.  Hơn nữa, có lẽ Thiên Chúa cũng chẳng muốn chúng ta phải lo lắng và phải tô điểm cục đất sét như thế nào để cho nó được đẹp hơn hoặc được biến thể thành một cái gì đó lớn lao hơn khi trở về với Ngài, hay phải bận tâm về cái nhìn hoặc sự đánh giá của người khác, nhưng Ngài chỉ muốn chúng ta sống với Ngài trong bình an và cảm nhận với tất cả con tim rằng chúng ta là cục đất sét yêu quý của Ngài.

Ước gì chúng ta biết ngồi tĩnh lặng với Chúa mỗi ngày để Ngài nâng niu và nhắc nhở chúng ta về cục đất sét mà Ngài luôn luôn yêu quý.  Xin Ngài dạy cho chúng ta biết khiêm nhường buông thả những bận tâm về việc trang điểm cho cục đất sét được đẹp hơn, được coi trọng hơn, được thánh thiện hơn, nhưng luôn biết sống bằng an trong Ngài và biết nhận ra sự hư không của chính mình hầu chúng ta thật sự là một ống máng trống rỗng để qua đó Ngài tô điểm cho công trình tạo dựng của Ngài được hoàn hảo hơn.  Amen!


Củ Khoai

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2016

DẶN DÒ


Chúa bảo khi ăn chay thì cứ mặc đồ cho đẹp! Thì phải mặc đồ chẳng những đẹp mà còn lộng lẫy là khác nữa kìa!
Chúa bảo, đừng để ai biết mình ăn chay! Vậy thì ta không ăn chay ở nhà vì có thể hàng xóm sẽ trông thấy. Chi bằng ta đi xa xa một tí!
Chúa bảo đừng tỏ ra ủ rũ khi ăn chay nữa hay sao ấy! Vậy thì ta nhớ phải ma ki nhê cho giống tài tử là OK!
Vậy kế hoạch hôm nay của chúng ta là, diện thứ gì đẹp nhất và mới nhất, thậm chí hấp dẫn nhất để đi lễ. Nhớ phải mang xe theo để có thể phải đi khá xa đấy. Này! Đi sơm sớm một tí vì công tác chụp hình là không thể bỏ qua. Chụp trước lễ vì ta sẽ chiếm trọn mặt tiền ngôi nhà thờ đẹp như mơ ấy. Đừng đi chỗ cũ, vì chụp hình ở nhà thờ ấy quá nhiều rồi! Nhàm! Đó cũng là lý do mà chúng ta phải mang theo xe đi cho kịp chụp hình ở nhà thờ khác, kẻo lễ đã bắt đầu mà còn chưa kịp chụp thì phí lắm nhé!
Vào nhà thờ, nhớ kiếm cách ngồi ở hàng ghế đầu để hình chụp trông phải đông đủ! Vắng ai thì cũng buồn như nhau thôi…
Khi biết máy sắp bấm, thì mỗi người sẽ cố nhe răng ra, để nụ cười rộng rãi cho cả nhóm. Mà thằng chụp hình, nhớ chụp len lén thôi, kẻo “ông cha” thấy thì kỳ lắm!
Sau lễ, ta cũng nên chụp vài tấm có lẫn người khác chung quanh, để tỏ ra là ta có…đi lễ như ai chứ!
Về việc ăn, thì nhớ là hôm nay ăn chay, kiêng thịt. Đừng ăn thịt là được rồi, nên tôm, cua gì cũng ăn thoải mái nhé. Nghe nói có quán cơm chay ở đâu đó “ngon” lắm, sao ta không nhân dịp này ăn…cho biết. Nếu ngon, thứ sáu Tuần Thánh ta lại la cà ra là hết ý! Nhất là, ta ăn chay nơi lạ lẫm ấy thì không ai biết đâu! Điều ấy cũng hợp với lời Chúa dạy lắm chứ!
Này, có bia rượu thì chút chút thôi kẻo…mang tiếng! Hay mỗi người nhịn bia đi, mà kêu sinh tố uống cho mát và bổ nữa. Nghe nói, chừng năm chục ngàn một ly thôi mà. Nhớ mang theo tiền lẻ để trả tiền giữ xe. Tiền lẻ còn lại, kính đề nghị cho kẻ ăn xin để làm phúc nữa!
Để chứng tỏ ta không hề tỏ ra âu sầu, mà ngược lại còn tươi tắn khi giữ chay, thì lại kính đề nghị sau khi hoàn tất việc ăn uống đặc biệt, ta sẽ kéo ra vũ trường XXX nhé! Vì cùng trong CLB nhảy nhót, nên ta sẽ có một buổi tối vui vẻ ở đây, để khi ra về, trừ chúng ta ra, tuyệt đại đa số dân cư trái đất, kể cả ông bà nội ngoại, cha mẹ đẻ, cha mẹ đỡ đầu và cả cha xứ đều không thể nào và không thể bao giờ biết cách ăn chay đặc biệt của CLB nhót nhảy của bạn bè chúng ta.
Nhớ nhé!
*TB: Riêng H-người yêu của anh-, em có thể mặc cái mini jupe màu đỏ tươi mà anh tặng em hôm Valentine cho sang nhé! Hôn em!
                                          
                                                                LAM TRẦN 21.02.2016


Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2016

CHÚA BIẾN HÌNH


CHÚA BIẾN HÌNH
(Phỏng theo Mt17.1-9)

Theo Chúa ba môn đệ.
Chúa rời bỏ các ông,
Chúa lên gần đỉnh núi,
Đứng dưới đủ chờ trông.
***Chúa biến ngay hình dạng:
Y phục Ngài trắng tinh,
Trang nghiêm và lộng lẫy,
Đây chính Chúa Thiên Đình.
***Tức thời, ngay lúc ấy,
E lia và Môi Se
Hai ông cùng tới nghe
Và đàm đạo với Chúa.
***Ba tông đồ ngất ngây
Phê Rô chạy lên ngay:
“ Lạy Thầy, đây nơi thánh
Ở đây tốt lắm thay!
***Con xin dựng ba lều
Một dâng Chúa Thánh Triều
Còn hai dành E Lia
Và Môi Se kính yêu.”
***Bỗng từ trong đám mây
Vang vang lời Chúa phán:
“Con yêu dấu Ta đây
Hãy nghe lời Người dạy
***Các ông chợt nhìn quanh
Hai Tiên Tri biến mất
Chỉ còn Thầy trò mình
Sự kiện xảy rất nhanh.
***Chúa từ trên núi xuống
Truyền lệnh môn đệ mình
Đừng kể với ai trước
Khi Chúa sẽ phục sinh.
***Các ông vâng lệnh Chúa
Nhưng thắc mắc hỏi nhau
Từ cõi chết sống lại
Ý lời này ra sao???
***
Một phút suy niệm:
Các tông đồ chưa hiểu
Ơn cứu độ thế nào
Cuộc tử nạn thương đau
Qua ba ngày sống lại…


(Thế Kiên Dominic)

       ƠN TRỌNG NHẤT
Nếu bạn hỏi: Ơn nào cao trọng nhất.
Tôi sẽ thưa: Ơn tha thứ, hàng đầu.
Kẻ phạm nhân, bao tội trước và sau
Được tha bổng như không hề lỗi phạm.
                       ***
Đời tín hữu mỗi khi thiếu can đảm
Phạm tội rồi, thống hối và ăn năn,
Dốc lòng chừa chạy đến tòa thi ân,
Ơn tha thứ Chúa ban do lòng thương xót.
                    ***
Lòng thương xót cực linh , ai suy được:
Kẻ được tha, thêm sức mạnh thiêng liêng
Luôn biết mình đã được ơn phúc riêng
Ơn cao cả, người lương dân không hề biết.
                        ***
Mùa Chay Thánh trong năm Lòng Thương Xót
Ta dọn mình lãnh nhận ơn thứ tha
Để an tâm vui sống đức hiền hòa
Như Giáo Hội đang thiết tha kêu gọi.
                                             Thế Kiên Dominic  


CON ĐƯỜNG HẸP
                ******
Chẳng kể sớm khuya, chẳng kể ngày,
Khôn ngoan, tỉnh thức, nhớ Lời Thầy
Trên đường Thánh Giá, vui chân bước,
Theo ánh Tin Mừng, khoẻ vậy thay!
Đường rộng quá trơn gây té ngã,
Người đi chẳng chết cũng da trầy.
Cuộc dời tín hữu theo đường hẹp,
Mê ngủ Chúa thương, tỉnh lại ngay…
                                Thế Kiên Dominic 

Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2016

THẬP GIÁ VINH QUANG

                                                                  

SUY NIỆM

CHÚA NHẬT II MÙA CHAY - NĂM C   21/2/2016

                                                                                 Lm Giuse Tạ Duy Tuyền

Có một nhà vua đã hỏi các quan đại thần rằng:
– “Trong chiến trận thì cái gì cần nhất?”.
Một đại thần trả lời:
– Tâu bệ hạ, cần nhất là lòng dũng cảm.
Nhà vua liền hỏi:
– Thế còn sức mạnh và vũ khí? Nhà ngươi quên à?
Vị quan nói:
– Tâu bệ hạ, nếu người lính đã không có tinh thần dũng cảm thì sức mạnh và vũ khí của anh ta cũng chẳng giúp được tí gì.
Thực vậy, lòng dũng cảm sẽ giúp chúng ta vượt qua khó khăn. Lòng dũng cảm sẽ giúp chúng ta không bỏ cuộc trước nghi nan. Giữa giòng đời chúng ta đang sống đâu mấy khi bình yên! Sóng gió luôn làm cho cuộc đời đong đầy những nghi nan. Người không có lòng dũng cảm sẽ khó có cơ hội vươn lên. Người không có lòng dũng cảm sẽ bất lực buông xuôi mặc cho giòng đời đẩy đưa.
Những khó khăn, những thử thách theo ky-tô giáo chính là những thập giá trong cuộc đời. Thập giá cuộc đời như bóng với hình hòa quyện vào trong cuộc sống chúng ta. Thập giá trong bổn phận phải thi hành. Thập giá trong hy sinh từ bỏ những đam mê bất chính. Thập giá trong hy sinh để phục vụ anh em. Thập giá đôi khi đưa đến bất ngờ như những nghịch cảnh xảy đến trong cuộc đời. Thập giá quá nặng, nhưng sức người lại yếu đuối. Đó chính là một cám dỗ khiến chúng ta đôi khi muốn trốn chạy thập giá hay giũ bỏ để tìm sự nhàn rỗi cho bản thân.
Có lẽ, chính trong hành trình đầy cam go của giòng đời này. Giáo Hội cho chúng ta chiêm ngắm cuộc biến hình của Chúa Giêsu trên núi Tabor. Chúa Giêsu đã tỏ rõ dung nhan của một vì Thiên Chúa quyền năng. Ngài muốn dùng thứ ánh sáng từ trên núi cao ấy để chiếu rọi vào cuộc tử nạn mà Ngài sắp trải qua, cũng như chính nỗi hoang mang lo sợ của các môn đệ khi Ngài loan báo cái chết… Đau khổ làm cho con người sợ hãi, nhưng Chúa bảo “phải qua đau khổ mới tiến tới vinh quang”. Cái chết đó là nỗi sợ hãi tột cùng của con người. Nhưng Chúa bảo đừng sợ, vì sau ba ngày chôn cất trong mồ Ngài sẽ sống lại. Vì Ngài là Thiên Chúa của kẻ sống. Nơi Ngài có sự sống đời đời. Trên núi Tabor, Chúa Giêsu cho ba môn đệ nếm trước sự sống thần linh vinh quang của Chúa để thêm sức cho các ông, nhờ đó mà vượt qua những thập giá gian truân. Chính nhờ ánh sáng trên núi Tabor, sẽ giúp cho các ông can đảm đón nhận từng đớn đau, thử thách trong cuộc sống với tinh thần lạc quan, phó thác, chấp nhận và hân hoan.
Cuộc đời luôn có khó khăn, nhưng lại luôn mở ra những lối đi để chúng ta vượt qua. Khó khăn nào cũng sẽ qua đi. Sau bóng đêm là ánh bình minh. Chúa mời gọi chúng ta hãy can đảm đi vào thử thách với niềm tín thác vào Chúa. Chúa mời gọi chúng ta hãy can đảm vác thập giá hằng ngày mà theo Chúa. Thập giá là nhịp cầu đưa ta tới vinh quang Nước Trời. Chính Chúa Giêsu đã đi trước trên con đường thập giá. Chính Chúa đã đi qua thập giá để tiến vào vinh quang phục sinh. Chính Chúa vẫn đang chờ đợi để trao phần thưởng Nước Trời cho những ai trung tín theo Ngài.
Người ta kể rằng: Một hôm, có một bác nông dân có một chú lừa chẳng may bị lọt xuống một cái giếng cạn. Chú lừa tội nghiệp kêu la thảm thiết cả buổi mà bác chẳng biết làm cách nào đưa nó lên. Cuối cùng bác nông dân nghĩ rằng chú lừa đã già lắm rồi, thôi thì đành lấp giếng đi vậy. Hơn nữa, một con lừa cũng chẳng đáng bao nhiêu. Nghĩ thế bác liên gọi hàng xóm giúp bác một tay.
Tất cả mọi người hè nhau lấy xẻng xúc cát đổ xuống giếng. Lúc đầu, chú lừa hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình nên la hét khủng khiếp. Rồi bỗng dưng lừa ta im lặng khiến mọi người ngạc nhiên. Sau khi đổ đất được một hồi, bác nông dân nhìn xuống và kinh ngạc vô cùng trước những gì mình thấy: cứ một lớp đất đổ xuống lưng mình, nó giũ lớp cát xuống và giẫm chân lên. Khi mọi người tiếp tục đổ xuống đầu con vật, nó lại giũ lớp cát và giẫm chân lên một bước nữa. Cứ thế, cứ thế. Chẳng bao lâu con vật đã leo lên được thành giếng và bước ra ngoài trước sự sửng sốt của mọi người.
Cát bụi cuộc đời luôn đổ xuống trên chúng ta, như muốn nhậm chìm cuộc đời chúng ta. Nhưng vẫn còn có một cách để thoát khỏi chúng là giũ bỏ lớp cát và bước lên chúng mà đi. Bởi đâu ai muôn mình mãi là chú lừa mắc cạn mãi đâu! Cuộc sống luôn có thập giá nhưng Chúa bảo phải qua đau khổ mới tới vinh quang. Đừng thất vọng than van trước khó khăn cuộc sống, nhưng hãy kiên nhẫn vượt qua. Đừng bi quan về những gì đang diễn ra chung quanh cuộc sống chúng ta, vì Chúa bảo sau đêm dài là ánh bình minh. Hãy can đảm đứng lên từ trong khó khăn vì phẫn thưởng chiến thắng đang chờ chúng ta phía trước. Hãy như con lừa biết trút bỏ mọi lo âu để tâm hồn được thảnh thơi, được nhẹ nhõm để bước theo Chúa.
Xin Chúa cho chúng ta biết đón nhận thập giá trong đời sống của mình với hai tiếng xin vâng. Xin cho chúng ta cùng đi với Chúa trong cuộc khổ nạn để mai sau cùng được chia sẻ vinh phúc vinh quang trên trời. Amen


Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016

CÓ MỘT SÀI GÒN XƯA CỔ KÍNH MÀ RẤT HIỆN ĐẠI

Sài Gòn hoa lệ từ những ngày rất xưa lắm rồi. Một Sài Gòn của hoài niệm, một Sài Gòn của những giấc mơ.

Nhắc đến Sài Gòn của hiện đại, người ta sẽ nghĩ đến ngay thành phố lớn nhất Việt Nam. Một thành phố đông đúc, hiện đại và là giấc mơ của nhiều người. Có thể ở thời điểm bây giờ, Sài Gòn đôi lúc đông quá, ồn ào quá, tấp nập và nhiều tệ nạn quá. Thế nhưng, nếu được phép ngồi lên "cỗ máy thời gian" để quay trở lại những ngày tháng khi mà Sài Gòn ngày ấy là "hòn ngọc viễn Đông" với sự hiện đại hiếm có. Có một thời Singapore và Hàn Quốc đã mơ ước rằng trong tương lai đất nước của họ chỉ phát triển được như một góc của Sài Gòn mà thôi. Sài Gòn ngày ấy đẹp lộng lẫy, phụ nữ Sài Gòn ngày xưa sang trọng, quý phái... những nét đẹp ấy ngày nay không hẳn là mất đi nhưng chỉ là đang ấn giấu đâu đó trong từng con hẻm, ngõ phố.
Cô gái Sài Gòn trên chiếc xe đạp cũ.
Con đường nhỏ của Sài Gòn trên tạp chí Life.
"Cô ơi, cho tôi hỏi đường".
Một quầy bán băng đĩa nhạc được trang trí rất đẹp và hoành tráng.
Tắc đường là chuyện muôn thuở từ rất lâu của Sài Gòn rồi.
Cùng nhau chung sức để đẩy chiếc xe nào.
Thiếu nữ Sài Gòn xưa.
Những người phụ nữ mặc áo dài thong thả trên đường phố Sài Gòn.
Chú cảnh sát.
Vẻ đẹp đài cát và sang trọng của phụ nữ Sài Gòn xưa.
Ngày xưa hay ngày nay thì những hàng gánh như thế này vẫn là kỉ niệm của nhiều người.
Những chiếc Vespa là phương tiện di chuyển chủ yếu của nhiều người Sài Gòn xưa.
Đường phố Sài Gòn ngày xưa vốn đã rất đông đúc.
Anh cảnh sát giao thông của ngày xưa cũ.
Kìa cô em sao lại cau có thế.
Xe hủ tiếu mì.
Một phút dành cho quảng cáo.
Ở Hà Nội có chợ Đồng Xuân, Huế có chợ Đông Ba thì Sài Gòn nổi tiếng với Chợ Bến Thành.
Góc đường gần vòng xoay công trường Mê Linh với tượng Trần Hưng Đạo.
Đã 20 năm rồi người dân Việt Nam không còn được nghe tiếng pháo nổ.
Sân bay Tân Sơn Nhất ngày xưa.
Một tiệm bán gà quay, vịt quay, heo quay tại Sài Gòn năm 1965. Mấy cụ gà cụ vịt trong hình cùng niên đại với mấy cụ mới được phát hiện còn để trong kho tới tận bây giờ ở bên Trung Quốc.
Rất nhiều oto ở trung tâm Sài Gòn.
Những hàng quán ven đường đã là một "đặc sản" của Sài Gòn hoa lệ.
Thắng Nguyễn/ Ảnh: Facebook Duong Hiep



Mời xem thêm 
100 NĂM MIỀN NAM VIỆT NAM QUA ẢNH
(Nguồn : mannup.vn/)




Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016

CÓ MỘT VIỆT NAM RẤT XƯA

Hà Nội và Việt Nam trong số 1382 bức ảnh mầu autochromes của Albert Kahn





14016206783_ff9ba44c69_z.jpg



Làng Na Sầm, vùng cao biên giới giáp Trung Quốc

13973093146_b2c62ec225_z.jpg 

Mỏ đồng, 1915 

13992999362_71a27a1f36_z.jpg 

Chợ Bắc Lệ (xã Tân Thành, huyện Hữu Lũng, tỉnh Lạng Sơn) 1915 

13996230995_c7ba8be0b8_z.jpg 

Bến sông Lô Việt Trì 

14016194953_bf7ae2d1c2_z.jpg

Hòn Gai, 1915

13973094956_8615f91d92_z.jpg

Mỏ than Hòn Gai, 1918 - 1921

13973096336_d5c859fde6_z.jpg 

Vịnh Hạ Long, 1915

13973097216_fd7bc04635_z.jpg

Thuyền trên vịnh Hạ Long, 1916

14016269103_855ed87828_z.jpg 

Vịnh Hạ Long

13996712274_f68ab237a0_z.jpg

Vịnh Hạ Long

13996640324_cd329d5355_z.jpg

Sông Tam Bạc, Hải Phòng

13973104866_a20c8dbb0d_z.jpg 

Một ngôi chùa trên đường lên Tam Đảo, tháng 6 năm 1916

13992995962_c07bef2e65_z.jpg

Bán gạo, 1914-1915 

13993035172_cfcc58a9df_z.jpg 

Quán nước và hàng quà rong 

14016231903_22467d3096_z.jpg 

Quán ăn trên đường quê  

13993072461_72717dd0ce_z.jpg 

Quay tơ 

13993057121_19b3578b63_z.jpg 

Bật bông 

13993091112_80bd104cb2_z.jpg 

Phường nhạc

13996233665_01c41c5827_z.jpg 

Mấy mẹ con người hành khuất mù


14000028091_69731251a4_z.jpg


Lão mù vái khách xin độ nhật

14003635864_34158487e1_z.jpg
     
 Những người phu bố mộ

13993076511_9703be9b21_z.jpg  

Cấy lúa

13993053651_0cdbbcb8ca_z.jpg 

 Cấy lúa 

13973134776_83c8c48bbb_z.jpg 

 Cô bé chăn trâu 

13996671164_fb7e4bc969_z.jpg 

 Phơi thóc sau vụ gặt 

14016256613_622bd677fa_z.jpg 

 Hái rau 

13993081521_8e93ce4159_z.jpg

Đánh dậm

13993006912_4d437bcae0_z.jpg

Quan huyện và các chức sắc tập trung tại huyện đường, 1915

13996736834_89321e3d81_z.jpg

Quan huyện đọc chiếu vua, 1915

13993091662_63cfb5083b_z.jpg 


Một ông quan huyện Bắc Kì, 1915

 

14016291323_11db83bbf5_z.jpg


Một vị quan địa phương trong triều phục thường, 1916

14004320935_ce8e8578e4_z.jpg 

Một viên đội

13993085552_6cf3467db2_z.jpg

Ông lý trưởng hút điếu bát
13993024521_f36322e69c_z.jpg 

Hai người hút thuốc phiện, 1915 

13996647334_07db077368_z.jpg

Têm trầu, 1916

14015450585_446eec13cc_z.jpg 

Cơi trầu

13973184236_38cf9631bc_z.jpg 

Trang phục đi hội

13996301015_cdfd415ba6_z.jpg

Các cô gái đóng vai con Tốt trong một ván cờ người, 1920

13993120301_0656366611_z.jpg

Mấy bé gái *, 1916

13996301195_4a9fe18a98_z.jpg

Phụ nữ miền Bắc nhuộm răng đen, 1915

  
13993093652_e47951a204_z.jpg

Một bà vãi và hai chú tiểu, khoảng 1916

13993030571_1b49e99122_z.jpg

Một bà đồng, 1916

13980091866_99b6e8a0f2_z.jpg 

Một bà đồng ở quê

14016207813_f92810e582_z.jpg


Một bà đồng, 1915


13973153836_e380e02563_z.jpg 


Cậu bé với chú gà chọi

13993003502_96d4b8980f_z.jpg


Một gia đình khá giả 

14000028581_f6592bb0c6_z.jpg 

Một phụ nữ đang nấu ăn
13993064302_607668f304_z.jpg 

Ăn trầu

13993051541_b651523503_z.jpg 

Hoa quả và lễ vật
13993038172_5e0160f628_z.jpg

(Nguồn : vietyo.com)