Thứ Hai, 7 tháng 3, 2016

CÁCH ĐỐI XỬ VỚI NHỮNG NGƯỜI GHÉT MÌNH

Trong một ngôi chùa cũ nát, sau khi tiểu đệ tử cứ phàn nàn than vãn hoài không ngớt, vị lão hòa thượng hỏi một câu đã giúp cậu bừng tỉnh: “Chăn bông sưởi ấm cho người hay là người sưởi ấm cho chăn bông?”…
Trong một ngôi chùa cũ nát, tiểu hòa thượng chán nản thất vọng nói với lão hòa thượng: “Trong cái chùa nhỏ bé này chỉ có hai hòa thượng chúng ta, lúc con đi xuống núi hóa duyên, mọi người đều là nói những lời ác với chúng ta, còn thường xuyên gọi con là hòa thượng hoang. Họ cho chúng ta tiền hương khói càng ngày càng ít đến thê thảm”.
Tiểu hòa thượng nói tiếp: “Hôm nay con đi khất thực, trời lạnh như vậy mà không có một ai mở cửa cho con, đến cơm bố thí cũng được ít. Chùa Bồ Đề chúng ta muốn thành một ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông vang xa không ngớt như Sư Phụ nói, con e là không thể”.
Lão hòa thượng khoác lên mình chiếc áo cà sa không nói lời nào, chỉ nhắm mắt lại lẳng lặng nghe, tiểu hòa thượng cứ nói và cằn nhằn liên miên…
Cuối cùng lão hòa thượng mở mắt to hỏi: “Bây giờ bên ngoài gió bấc thổi mạnh, lại có băng tuyết ngập trời, con có thấy lạnh không?”
Tiểu hòa thượng toàn thân run rẩy nói: “Con lạnh, hai chân con đều tê cóng cả rồi!”
Lão hòa thượng nói: “Vậy chi bằng chúng ta đi ngủ sớm đi”.
Lão hòa thượng và tiểu hòa thượng tắt đèn chui vào trong chăn ngủ.
Một giờ sau, lão hòa thượng hỏi: “Bây giờ con có thấy ấm không?”
Tiểu hòa thượng trả lời: “Đương nhiên là con thấy ấm rồi, giống như ngủ dưới ánh mặt trời vậy!”
Lão hòa thượng nói:
“Khi nãy, chăn bông để ở trên giường là lạnh, thế nhưng khi có người nằm vào lại trở nên ấm áp. Con thử nói xem, là chăn bông sưởi ấm cho người hay là người sưởi ấm cho chăn bông đây?”
Tiểu hòa thượng nghe xong liền nở một nụ cười nói: “Sư phụ, người thật là hồ đồ đó, chăn bông làm sao có thể sưởi ấm cho người được, phải là do con người làm chăn bông ấm lên mới đúng chứ!”
Lão hòa thượng hỏi: “Chăn bông đã không cho chúng ta sự ấm áp lại còn cần chúng ta đi sưởi ấm nó, như thế thì chúng ta còn đắp chăn bông làm gì?”
Tiểu hòa thượng nghĩ nghĩ một lát rồi nói: “Mặc dù chăn bông không sưởi ấm cho chúng ta, nhưng chăn bông dày lại có thể giữ hơi ấm cho chúng ta, khiến cho chúng ta ngủ được thoải mái”.
Trong bóng tối, lão hòa thượng hiểu ý cười cười: “Chúng ta là hòa thượng tụng kinh rung chuông, chẳng phải là giống người nằm dưới chăn bông? Còn những chúng sinh kia chẳng phải họ là một cái chăn bông dày đó sao? Chỉ cần chúng ta một lòng hướng thiện, thì chiếc chăn bông lạnh như băng kia cuối cùng cũng sẽ được chúng ta sưởi ấm. Lúc đó “cái chăn bông” dày kia cũng sẽ biết giữ ấm cho chúng ta. Chúng ta ngủ trong “cái chăn bông” như vậy, chẳng phải rất ấm áp sao? Ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông chùa ngân vang không ngớt, còn có thể là trong mơ được sao?”
Tiểu hòa thượng nghe xong liền bừng tỉnh mà hiểu ra hết.
Bắt đầu từ ngày hôm sau, tiểu hòa thượng đều dậy rất sớm đi xuống núi hóa duyên. Tiểu hòa thượng cũng vẫn gặp phải những lời ác như trước đây. Thế nhưng tiểu hòa thượng trước sau gì đều giữ vững thái độ nho nhã và lễ độ đối xử với mọi người.
Mười năm sau…
Chùa Bồ Đề đã trở thành ngôi chùa có diện tích hơn mười km, có rất nhiều hòa thượng, khách hành hương tới không ngớt. Tiểu hòa thượng cũng đã trở thành vị sư trụ trì.
Kỳ thực trên thế giới này, chúng ta đều là đang nằm trong chăn bông, người khác chính là chăn bông của chúng ta. Khi chúng ta dụng tâm đi sưởi ấm chăn bông thì chăn bông cũng sẽ giữ ấm cho chúng ta.
Ngủ…đắp…cả một đời, vậy mà hôm nay mới biết…
Hóa ra mối quan hệ giữa người và chăn bông là như vậy, thật là có đạo lý phải không?
• St

Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2016

NGƯỜI CHA NHÂN HẬU


SUY NIỆM 

CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY - NĂM C  6/3/2016

                                                                         ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

Ta thường gọi là dụ ngôn “Người con hoang đàng”. Cách gọi này không được chính xác. Trước hết vì sự trở về của đứa con không đáng làm khuôn mẫu cho ta. Hơn nữa, xét theo bối cảnh và nội dung, Chúa Giêsu, khi kể dụ ngôn này, có ý đề cao tình yêu thương, lòng khoan dung nhân hậu của người cha.
Bối cảnh: Nhóm Pharisêu và các Kinh sư chê trách Chúa Giêsu vì Người ngồi ăn với những kẻ tội lỗi. Để trả lời họ, Chúa Giêsu kể một chuỗi 3 dụ ngôn: Con chiên đi lạc, Đồng bạc bị mất và Người cha nhân hậu.
Nội dung: Có thể coi đây là một vở kịch 2 màn.
NGƯỜI CHA VÀ ĐỨA CON ÚT.
Đứa con ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân.
Sự ích kỷ được biểu lộ trước hết trong việc xin chia gia tài, ở nhà chung mà chỉ nghĩ đến vun quén riêng. Không đóng góp mà chỉ muốn rút tỉa. Không làm việc mà chỉ muốn hưởng thụ. Sự ích kỷ đạt đến mức tồi tệ đáng kinh tởm khi nó dám mở miệng xin chia gia tài. Theo truyền thống phương đông, gia tài chỉ được chia sau khi cha mẹ đã qua đời. Xin chia gia tài lúc cha mẹ còn sống có khác nào cầu mong cha mẹ mau chết đi!
Có tiền bạc trong tay, nó bắt đầu ăn tiêu phung phí. Cách ăn tiêu nói lên tính ích kỷ của đứa con. Nó tiêu tiền mà không nghĩ gì đến mồ hôi nước mắt của cha mẹ. Nó tiêu tiền chỉ để thoả mãn dục vọng. Nó dùng tiền bạc để cung phụng bản thân. Khi có tiền nó chẳng nghĩ đến ai, nên khi hết tiền, chẳng còn ai gắn bó, sẵn sàng giúp nó qua cơn túng thiếu. Túng cùng quá mới phải trở về.
Sự ích kỷ vẫn còn đó trong toan tính trở về. Nó không hề nghĩ đến cha mẹ. Nó không hề nghĩ đến tình thương. Nó chỉ nghĩ đến cái bụng. Về nhà để được ăn no. Chỉ có thế.
Người cha hoàn toàn quên mình vì con.
Khi đứa con xin chia gia tài, ông đã chia ngay, không so đo tính toán, không hạch sách khó khăn. Ông không nghĩ đến bản thân, không tự ái, chỉ mong sao con cái được vui lòng.
Khi con đã ra đi, ông ngày đêm thương nhớ, ngày nào cũng ra ngõ đứng chờ. Thật tội nghiệp, con ra đi chẳng nhớ nhung gì đến cha mà cha không phút giây nào ngừng thương nhớ con. Con chỉ biết tìm vui cho bản thân trong khi cha mỏi mòn trông đợi. Con chỉ biết đến tiền bạc, còn cha chẳng quan tâm gì đến tiền của, nhưng chỉ cần có con.
Cảm động nhất và cũng chan chứa tình thương nhất là phút giây gặp gỡ. Một phút giây vắn vỏi mà nói lên bao nhiêu điều về tình thương của cha. “Anh ta còn ở đàng xa thì người cha đã trông thấy”. Khi con chưa nhìn thấy cha thì cha đã nhìn thấy con. Mắt chàng trai trẻ hẳn phải tinh anh hơn mắt ông cụ đã nhoà dòng lệ vì thương nhớ chứ. Thế mà cha đã nhìn thấy con trước. Vì cha không nhìn bằng mắt nhưng nhìn bằng trái tim. Trái tim yêu thương có đôi mắt tinh tường giúp nhận ra ngay bóng người yêu dấu. Trái tim con không còn yêu thương nên nhìn chẳng thấy cha. Trái tim con khô cằn nên mắt vẫn sáng mà chẳng khác mù loà. Trái tim cha đầy ắp yêu thương nên đã loà rồi mà vẫn thấy rõ con ngay từ đàng xa.
“Ông chạnh lòng thương”. Trái tim dạt dào yêu thương quên hết tất cả lầm lỗi của đứa con. Tình cảm đầu tiên dâng lên trong tim ông không phải là tiếc xót nửa gia tài đã mất, cũng không phải là tức giận thằng con phá gia chi tử, nhưng lại là chạnh lòng thương. Yêu quá nên người cha chẳng còn nhìn thấy gì khác hơn là đứa con tiều tuỵ rách rưới. Yêu quá nên người cha chẳng nhìn thấy lầm lỗi mà chỉ nhìn thấy nỗi khổ của con. Trong trái tim ông, chỉ có tình thương dành cho con, nên vừa gặp con là tim đã rộn ràng xúc động.
“Chạy lại ôm cổ con”. Lại một cử chỉ lạ lùng. Cha không chờ con tới theo đúng lễ phép mà đã vội vàng chạy lại ôm con. Tình yêu thương thúc đẩy, niềm vui dâng dạt dào khiến người cha không chần chờ được nữa. Bất chấp thân phận cao quý của mình, ông chạy đi như một đứa trẻ được quà. Bất chấp tuổi tác của mình, ông nhanh nhẹn như một thanh niên sung sức. Đứa con tuổi còn trẻ mà sao chẳng nhanh nhẹn bằng ông già? Vì trong tim nó thiếu tình yêu. Trái tim không tình yêu cũng giống như cơ thể không sức sống. Ông già mà nhanh nhẹn vì ông không chạy bằng sức lực của đôi chân. Ông chạy bằng trái tim. Ông bay bằng tình yêu. Tình yêu chắp cánh cho ông.
“Hôn lấy hôn để”. Chẳng còn bút nào tả xiết niềm vui của người cha khi gặp lại đứa con. Những nụ hôn không ngớt đủ nói lên tình cảm dạt dào ông dành cho nó. Ông ôm chặt như để giữ không cho nó ra đi nữa.
Trong một thoáng, khi đứa con chưa có một động tác nào thì người cha đã có 4 động tác: nhìn thấy, chạnh lòng thương, chạy đến, ôm hôn. Trong một thoáng ngắn ngủi, khi chàng trai tuổi trẻ còn bất động thì ông lão già nua đã thực hiện 4 động tác rất nhanh nhẹn. Ông thật là người cha phung phí. Ông đã phung phí sức lực trong cuộc gặp gỡ với đứa con trở về. Ông đã phung phí tiền bạc khi chia gia tài một cách dễ dãi. Ông đã phung phí khi đem áo mới, giầy mới, nhẫn vàng, lại còn tổ chức một bữa tiệc mừng có bê béo, có cả đàn hát múa nhảy để đón đứa con đi hoang trở về. Làm thế chẳng sợ hàng xóm cười cho! Nói tóm lại ông đã phung phí tình yêu thương. Yêu thương quá độ. Yêu thương đến vô lý. Mà có lý lẽ nào giải nghĩa được yêu thương? Chỉ có tình yêu thương mới giải nghĩa được những điều vô lý đó.
MÀN 2: NGƯỜI CHA VÀ ĐỨA CON CẢ
Đứa con cả đi hoang trong tâm hồn.
Đứa con cả vẫn ở nhà, nhưng thực ra chỉ có thân xác ở nhà, còn tâm hồn nó đã đi hoang từ lâu. Tuy ở trong gia đình, nhưng tâm hồn nó không thuộc về gia đình. Nó làm việc không phải với tâm tình của một người con hiếu thảo coi “mọi sự của cha là của con”. Nó muốn vun quén riêng tư. Nó làm việc với tinh thần nô lệ, mong được trả công, chỉ nghĩ đến con “bê nhỏ”, đến “bạn bè” riêng của nó.
Sống bên cha mà tâm hồn nó xa tâm hồn cha biết bao. Nó không sao chia sẻ được những tình thương, những ưu tư, hoài bão của cha. Cha là tình thương nhưng con chỉ là ích kỷ. Cha là bao dung nhưng con chỉ là hẹp hòi. Tâm hồn cha rộng mở bao nhiêu thì tâm hồn con khép kín bấy nhiêu. Cha chỉ biết tha thứ trong khi con chỉ biết kết án. Thật là khác biệt ngàn trùng.
Cha đi tìm con
Một lần nữa, người cha lại phải bỏ nhà ra đi, bỏ dở bữa ăn để tìm đứa con đi hoang trong tâm hồn. Vẫn với cử chỉ dịu dàng cố hữu; vẫn với những lời lẽ ôn tồn; vẫn với ánh mắt chan chứa cả một trời bao dung, cha cố gắng thuyết phục đứa con cả trở về.
Nếu đứa con út cần một cuộc trở về thì đứa con cả cần tới hai cuộc trở về: về với cha và về với em. Đi hoang trong tâm hồn xa xôi diệu vợi thế!
Qua dụ ngôn này Chúa cho thấy dù tôi là con út hay con cả, tôi vẫn cần trở về. Vì nếu tôi chưa đi hoang trong đời sống, chắc chắn đã rất nhiều lần tôi đi hoang trong tâm hồn: suy nghĩ và hành động của tôi khác hẳn với đường lối của Thiên Chúa là Cha; tôi vẫn không muốn chấp nhận anh em tôi.
Nhưng dụ ngôn cũng cho tôi an tâm trở về. Hình ảnh người cha hiền đứng đợi mời gọi tôi mau bước. Chúa là người Cha yêu thương tôi trước khi tôi yêu Người, đi tìm tôi trước khi tôi đi tìm Người, tha thứ cho tôi trước khi tôi xin lỗi Người.
Lạy Chúa là Cha nhân từ, con cảm tạ tình yêu thương vô vàn của Cha.

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2016

HỘI TRẠI TẠI GIÁO XỨ BIÊN HÀ, TÂN UYÊN, BÌNH DƯƠNG

                  

  Theo dự định từ trước Tết Bính Thân, một Hội trại được tổ chức vào hai ngày 27 và 28 tháng 2 năm 2016, tại Giáo xứ Biên Hà , Giáo phận Phú Cường, tỉnh Bình Dương.
-   Chiều thứ bảy 27/2, lúc 14 giờ, các anh chị tham dự Hội trại đã có mặt tại Nhà Thờ Hà Nội, Hố Nai, Biên Hoà.
-   Sau đó ,lúc 16 giờ, mọi người đã đến Giáo xứ Biên Hà, thuộc Giáo phận Phú Cường, do Linh Mục Phan Văn Tươi là Cha Chính xứ .
-  Mục đích của lần Hội Ngộ này là dịp để các anh chị Cựu HTDC gặp gỡ các em thiếu nhi tại Giáo xứ, ( tại đây từ trước đến nay chưa có đoàn thể thiếu nhi ), và cũng nhân dịp Mừng Sinh nhật thứ 60 của Cha Chính xứ.
- Buổi họp được diễn ra vào lúc 16 giờ 30, với sự Chủ trì của Cha Sở cùng 13 anh chị tham dự Hôi trại. ( 5 anh chị thuộc nhóm Phủ Cam, 5 anh chị thuộc nhóm An Hoà, 2 chị thuộc nhóm Phước Tường, 1 anh thuộc nhóm Hoà Hưng và một nhóm các em SVCG / SG ).
         + Cha Chính xứ đã bày tỏ niềm vui khi được đón tiếp các anh chị cựu HTDC tại một nơi khá xa thành phố, như GX Biên Hà, đồng thời Cha cũng giới thiệu về Giáo xứ, Giáo dân, cùng sự chuẩn bị cho buổi Hội trại.
         + Không khí buổi họp trở nên sôi động khi các anh chị giới thiệu tên , qua trò chơi " Bắn tên " , thật hào hứng ! Đúng là HTDC ! Tuy các anh chị đều đã thuộc lứa tuổi U60, U70, U80, và anh Niên trưởng thuộc U90, nhưng tất cả đều hoà nhập thật nhanh, làm quen và nhớ tên .
        + Tiếp đến một chị đã thông qua chương trình Hội trại. Các anh chị cùng hội ý để Phân công, Phân nhiệm, nhằm thực hiện chương trình đạt hiệu quả cao nhất, tốt nhất.
- Trong khi các anh chị họp tại Nhà xứ, thì ngoài khuôn viên Thánh Đường, các em thiếu nhi đã được tập hợp, dưới sự điều động của Thầy giúp xứ, và một Soeur. Các thiếu nhi dựng trại, chuẩn bị cơm chiều , để dành thời gian dự Thánh Lễ , sau đó tham gia Lửa trại
- 17 giờ 30 : Các anh chị tham dự Thánh lễ, cùng cộng đoàn Giáo xứ Biên Hà.
- 18 giờ 30 : Cơm tối
- 19 giờ 00: Lửa trại. Tham dự buổi Lửa trại có Cha Sở, các anh chị cựu HTDC, nhóm SVCG, và các em thiếu nhi thuộc Giáo xứ Biên Hà. Dưới ánh lửa bập bùng, những khuôn mặt già, trẻ, đều tươi vui, cùng cất cao tiếng hát theo tiếng đàn ghi ta, tiếng trống.   Những tiếng reo hò, tiếng vỗ tay, tiếng cười....., xuất phát từ những trò chơi, .tạo thành những âm thanh vang vọng trong trời đêm khiến mọi người như quên tuổi tác, tưởng như ngày nào còn ở lứa tuổi của Ấu, Hoan, Kim, Quang, Nhiệt, Chinh , Chiến.
- 21 giờ 30 : Sau Lửa trại,là buổi  sinh hoạt thân tình Mừng Sinh nhật thứ 60 của Linh Mục Phê rô Phan Văn Tươi. Tuy đường xá xa xôi, nhưng các anh chị cũng thật chu đáo, chuẩn bị một Giỏ Hoa thật đẹp để tặng Cha, một Phù Điêu chạm khắc bằng gỗ rất mỹ thuật và ý nghĩa. Dĩ nhiên, sinh nhật cũng có Bánh Kem in hình Logo Thánh Giá HTDC, và hơn 30 bánh nhỏ, ghi chữ. Một trò chơi nhỏ được thiết kế : Trên mặt bánh có chữ, ai nhận được bánh chữ gì, thì phải hát bài hát có chữ đó, và mọi người hát theo. Vui nhộn, bất ngờ ! Bởi nhiều bài hát hay, hóm hỉnh, hợp ý, thấu tình , đã được mọi người cùng hát, cùng vỗ tay, cùng reo cười.
- Đêm đã khuya, mọi người dù muốn thức nhưng cũng phải đi nghỉ.Cha sở đã rất chu đáo lo cho giấc ngủ của các anh chị...già cả, nên đã sắm chiếu mới, gối mới, đủ cho mọi người. Tuy thế, phần nhiều các anh chị không ngủ được, phần vì cao tuổi, lạ chỗ nên khó ngủ, phần vì cảm xúc của ngày Hội trại vang vọng trong tâm tư.
- Chúa nhật 28/2 : Từ 4g30 các anh chị dã thức dậy, chuẩn bị tham dự Thánh Lễ.
- 5g00 : Đọc kinh trong Nhà thờ
- 5g 30 : Thánh Lễ. Đặc biệt, Linh Mục Chủ tế đã đọc lời cầu nguyện cho Linh hồn các anh chị HTDC đã qua đời.
- 7g00 : Điểm tâm. Sau khi ăn sáng, nhóm các em SVCG chuẩn bị về lại. SG. Trước khi chia tay, các anh chị Cựu HTDC đã gởi tặng các em SVCG một bao thơ, trích từ tiền quỹ của lần Họp mặt ngày 2/1/2016. Đồng thời các anh chị cũng cám ơn các em SVCG, đã không quản ngại đường xa, đến phụ giúp buổi sinh hoạt Lửa trại thành công tốt đẹp.
- 8g00 đến 10g00 : Theo chương trình, các anh chị đã được phân công, sinh hoạt với các em Thiếu nhi. 42 em thiếu nhi thuộc mọi lứa tuổi, đã dự trại từ chiều thứ bảy, đã tham gia đêm Lửa trại , giờ đây các em được các anh chị tập những điều cơ bản về đội hình, tập hát, thực hành những trò chơi nhỏ, giản đơn. Thời gian sinh hoạt không nhiều, nhưng bước đầu đã giúp các em làm quen với tiếng còi, hiệu lệnh, sinh hoạt tập thể.
- 10g00 đến 11g00 : Sau khi sinh hoạt với các em thiếu nhi, các anh chị đã hội ý, rút kinh nghiệm của hai ngày sinh hoạt. Đồng thời, vạch ra chương trình sinh hoạt cụ thể, phân công các anh chị phụ trách từng tuần, cùng các em thiếu nhi Biên Hà.
- 12g00 : Cơm trưa
Sau cơm trưa, các anh chị đã nối vòng tay cùng Cha Chính xứ, hát vang bài ca " Chia tay ", hẹn sẽ đến Biên Hà vào những ngày Chúa nhật, để gặp lại Cha, gặp lại các em thiếu nhi thân thương, và cùng hướng về tương lai, với ước vọng sẽ có các em HTDC tại Biên Hà.


                 Ghi nhanh : Nguyễn thị Sửu

VÀI HÌNH ẢNH NGÀY HỘI TRẠI 26/2/2016 TẠI GX BIÊN HÀ 


Các anh chị Trưởng dự hội trại  cùng Cha sở Phê rô Phan Văn Tươi tại nhà xứ Biên Hà 

14 đàng Thánh giá tại giáo xứ Biên Hà 


Sửa soạn củi lửa trại từ buổi trưa trời nắng chang chang 


Những lều trại dã chiến các em thiếu nhi tự kiếm và dựng tại khuôn viên GX

Sửa soạn bữa cơm chiều 

Các anh chị trưởng tham gia trại 

Một anh trưởng đóng dùm cọc lều cho các em trên nền đất quá cứng của GX 

Hội trại với đủ lứa tuổi từ U10-U20 tới U90 và với đủ màu sắc quần áo .


Quá trời đất cứng 

Buộc lều trại với đủ loại dây , chẳng  cần biết là nút dây nào (vì là dây nilong chắp nối)

Với lửa này , chắc chắn cơm không sống (nhưng có thể khét!) 

Thánh lễ buổi chiều cho các anh chị trưởng và các em thiếu nhi dự trại 

Chiếu Cha sở thương cho các trưởng "già" ngủ đêm tại nhà xứ 

Dây dẫn lửa cho "con chuột lửa " đêm lửa trại treo từ nóc nhà thờ 

Hai trưởng Tuyết Mai và Thùy Vân  làm quản trò và quản ca cho đêm lửa trại 





Thần ánh sáng đang xua tan bóng tối  






Cha sở châm lửa thiêng chính thức khai mạc đêm lửa trại 



Lửa bừng lên xua tan đêm đen 

Nổi lửa lên nối vòng tay lớn 



Nhảy lửa 

U90 cũng tham gia vừa nhảy vừa "quay tự sướng" 



Tâm tình bên lửa 



Các em thiếu nhi dự trại đang chăm chú  xem kịch 

Kịch không lời " Người con hoang đàng trở lại với Chúa " do các SVCGSG thực hiện 





Đủ mọi thói hư tật xấu cám dỗ và lôi kéo thanh thiếu niên  

Và người con hoang đàng đã trở lại đường công chính 


Một em thiếu nhi dự trại dũng cảm  phát biểu ý kiến 

Quản trò phát quà cho các em thiếu nhi trả lời đúng ý nghĩa của vở kịch 

Đang cùng nhau "truyền lửa cho đời "

Cùng nhau giữa mãi ngọn lửa đêm nay 




Cha sở giơ cao ngọn lửa để mong mọi anh chị em và thiếu nhi đêm nay
 giữ mãi ngọn lửa trong tim và truyền lửa yêu thương cho mọi người 


Ngọn lửa trong tim mỗi người 

Anh chị em Trưởng chúc mừng sinh nhậtt  "60 năm cuộc đời" Cha sở  



Bánh kem do các chị Trưởng làm đêm để mừng Cha 

Hoa tươi để mừng Cha Tươi 

Cha đang thổi nến  đang trong khi quản trò Tuyết Mai 
cùng anh chị em cất bài ca "Tình yêu của Chúa" 

Cha sở và anh niên trưởng U90 cùng cắt bánh 



Các SVCG đàn hát và các anh chị Trưởng  mừng vui  cùng Cha sở dù đêm đã rất khuya .