Thứ Ba, 14 tháng 6, 2016

KINH THÁNH : TÁC PHẨM VĂN HÓA VÔ GIÁ CỦA NHÂN LOẠI



Một số hiểu lầm về Kinh Thánh

Cho tới nay dường như vẫn có nhiều người nghĩ rằng Kinh Thánh là sách nói về giáo lý của đạo Ki-tô, thuần tuý là sách tôn giáo, chỉ dùng cho các tín đồ Ki-tô giáo mà thôi – mà tôn giáo lại là lĩnh vực nhạy cảm, ở ta quen gọi là “thuốc phiện của nhân dân”, chớ có dại mà đụng chạm tới – vì vậy ai không theo Ki-tô giáo thì chẳng cần và chớ nên đọc Kinh Thánh. Cuốn sách gối đầu giường của hơn một tỷ tín đồ và được cả thế giới không ngừng xuất bản với số lượng nhiều nhất này chưa từng thấy bán tại các hiệu sách ở ta. Báo in, báo điện tử ngại đăng các bài viết liên quan tới Kinh Thánh.
Thực ra cách hiểu như vậy là lệch lạc và bất lợi cho mọi người trong việc tìm hiểu văn hóa nhân loại và văn hóa phương Tây nói chung cũng như văn hóa Ki-tô giáo nói riêng.
Hiểu lầm nói trên có thể bắt nguồn từ bản thân tên “Kinh Thánh” đem lại ấn tượng “thần thánh”, thần bí. Đây là cái tên không chính xác, dễ gây hiểu nhầm. Thực ra sách này vốn dĩ có hai tên gốc: 1) Tên tiếng Hy Lạp là Biblia, nghĩa là “sách”;  2) Tên tiếng La Tinh là Scriptura, nghĩa là “trước tác” “bài viết”, “bản thảo” – nói cách khác, nó hoàn toàn không có chút nào ý nghĩa thần thánh. Tiếng Anh đầu tiên gọi là Biblelh, về sau thống nhất gọi là The Bible, nghĩa là sách kinh điển.
Tên sai là do ta dùng từ hoàn toàn theo Trung Quốc. Ngày xưa, khi dịch Cựu Ước toàn thư và Tân Ước toàn thư ra chữ Hán, người Trung Quốc gán cho hai cuốn sách này cái tên “Thần thánh điển phạm” (Mẫu mực thiêng liêng) và “Thiên kinh địa nghĩa” (Đạo nghĩa muôn thủa); về sau, khi in gộp Cựu Ước và Tân Ước thành một bộ sách, người Trung Quốc ghép hai chữ thứ hai lại thành “Thánh Kinh”, nghe nặng tính thần thánh, khiến người ta dễ hiểu lầm sách này chỉ là sách kinh điển của Ki-tô giáo. Quả thật, cái tên đó khi dịch sang tiếng Việt là Kinh Thánh đã nhuốm đậm màu sắc tôn giáo, thánh thần, trở nên xa lạ với cộng đồng người không theo tôn giáo.
Đây thật là một sai lầm lịch sử đáng tiếc nhưng không thể sửa được vì đã quen dùng và cảm thấy thiêng liêng. Vì thế rất ít người Việt Nam thực sự biết Kinh Thánh là gì, nội dung ra sao, có ý nghĩa thế nào đối với chúng ta. Đây là một thiệt thòi lớn về tri thức cho mọi người, nhất là thanh thiếu niên.

Sơ lược nội dung Kinh Thánh

Kinh Thánh gồm hai phần: Cựu Ước (Old Testament) và Tân Ước (New Testament), do hơn 40 tác giả viết trong suốt hơn 1.600 năm từ thế kỷ 12 trước CN cho tới thế kỷ 2 sau CN, là một tác phẩm đồ sộ, bản tiếng Việt dày tới 1.400 trang chữ khổ nhỏ.
Cựu Ước – Giao ước cũ của người Hebrew (nay gọi là Do Thái) với Thượng Đế, là Kinh điển của người Hebrew, thực tế là bộ sử của một dân tộc dẫn đầu nền văn hoá nhân loại. Từ 5.000 năm trước, người Hebrew đã sáng suốt chỉ tin một đấng tối cao duy nhất họ gọi là Jehovah tức Thượng Đế (God), được hiểu là một sức mạnh siêu nhiên sáng tạo ra tất cả (Tạo Hóa, the Creator) – khái niệm ấy ngày nay ta chưa hiểu rõ song lại chưa thể phủ nhận – chứ không thờ một thần thánh nào có nguồn gốc từ người hoặc vật.
Cựu Ước gồm 39 cuốn chia 4 phần: sách Luật pháp (5 cuốn đầu của Moses); sách Lịch sử (12 cuốn); sách Tiên tri (16 cuốn); sách Văn thơ (6 cuốn). Cựu Ước rất ít màu sắc tôn giáo, nó chứa đựng vũ trụ quan, nhân sinh quan cổ xưa nhất của nhân loại, là tài liệu vô cùng quý giá rất đáng nghiên cứu. Sách Cựu Ước nguyên văn viết hầu hết bằng tiếng Hebrew và một phần bằng tiếng Aramaic (tiếng của người Aram, tức Syria cổ), do nhiều người viết suốt từ năm 1.200 đến năm 100 trước CN và được truyền miệng từ rất lâu trước khi viết thành văn. Tuy cổ xưa như thế nhưng Cựu Ước là một văn bản có thực và tồn tại cho tới ngày nay. Chứng cớ là thời gian 1947–1956, người ta phát hiện trong các hang động gần Biển Chết (Dead Sea, ở Israel) chứa hơn 900 “sách” có viết chữ (chữ Hebrew, Hy Lạp, Aramaic) bằng dùi nung trên da cừu, gọi làSách Cuộn Biển Chết (Dead Sea scrolls), đựng trong các bình gốm cao. Giám định cho thấy số sách này được làm vào khoảng từ năm 100 trước CN tới 70 sau CN, là những bản sao cổ xưa nhất còn tồn tại của Cựu Ước (nội dung hoàn toàn như Kinh Cựu Ước hiện sử dụng) và một số kinh điển khác của người Hebrew. Phát hiện Sách Cuộn Biển Chết có ý nghĩa cực kỳ quan trọng.
Tân Ước – Giao ước mới của các tín đồ Ki-tô giáo với Thượng Đế, nguyên văn viết bằng tiếng Hy Lạp, ra đời một thế kỷ sau khi xuất hiện đạo Ki-tô, tức rất muộn so với Cựu Ước, và nặng mầu sắc tôn giáo hơn; nó trình bày cuộc đời và học thuyết của Chúa Jesus. Tân Ước gồm 27 cuốn, chia 3 phần: sách Phúc Âm (5 cuốn); sách giáo lý (21 cuốn); sách Khải Huyền (1 cuốn). Số trang của Tân Ước chỉ bằng khoảng gần 1/3 Cựu Ước. Các học giả cho rằng Tân Ước được viết xong vào khoảng năm 382 sau CN.
Kinh Thánh là một bộ sách có tính tổng hợp, một bách khoa toàn thư rất hữu ích trong việc nghiên cứu nhân loại cổ đại về các mặt lịch sử, chính trị, quân sự, pháp luật, luân lý đạo đức, kinh tế, khoa học kỹ thuật, y học, văn hoá … Chưa dân tộc nào viết được bộ sử của mình một cách khái quát, hữu ích như Cựu Ước. Bộ sử này không viết nhiều về đời sống, hành vi của các vua chúa (như Sử Ký của Tư Mã Thiên), nhưng viết rất kỹ về quá trình di chuyển, các tai họa dân tộc (chiến tranh, đói kém …), các kinh nghiệm và đời sống của dân tộc này, qua đó đời sau có thể học được nhiều điều bổ ích.
Cựu Ước ghi lại đời sống mọi mặt của người Hebrew, từ việc lớn của quốc gia, dân tộc cho tới những chi tiết rất nhỏ nhặt trong ăn ở, đối nhân xử thế, thậm chí cả trong sinh hoạt tình dục, nhờ thế giúp hậu thế hiểu chính xác, chi tiết về đời sống tinh thần vật chất của họ cách đây mấy nghìn năm. Một thí dụ: phương pháp tránh thai phổ biến nhất, cổ nhất xưa nay là xuất tinh ngoài âm đạo – phương Tây gọi là Onanism – từ này có nguồn gốc trong Kinh Thánh, chương 38 “Sáng thế ký (Genesis)” “Giuđa và con dâu là Tama”.[1]
Chưa dân tộc nào biên soạn và còn lưu giữ được một tác phẩm kinh điển có giá trị như Kinh Thánh phần Cựu Ước. Thí dụ “Kinh thánh” của văn minh Trung Hoa là sách Luận Ngữ hoàn toàn không có được tính tổng hợp như vậy, chưa kể còn ra đời sau 7 thế kỷ.
Kinh Thánh còn là một tác phẩm văn học đồ sộ, di sản quý báu của nhân loại. Trong Cựu Ước có các tác phẩm văn học trí tuệ, văn học tiên tri và văn học khải huyền, là những sáng tạo của người Hebrew.

Tính chất quan trọng của Kinh Thánh

Kinh Thánh có ý nghĩa quyết định đối với sự tồn tại của dân tộc Do Thái. Cựu Ước là kinh điển của đạo Do Thái, nhờ tôn giáo này mà người Do Thái dù hai nghìn năm mất tổ quốc, sống lưu vong phân tán ở khắp nơi trên thế giới, bị hắt hủi, xua đuổi, thậm chí hãm hại, tàn sát nhưng vẫn giữ nguyên vẹn được nòi giống, ngôn ngữ, truyền thống văn hóa và nhất là họ luôn dẫn đầu thế giới trong các hoạt động trí tuệ. Ngày ngày cầu kinh, ôn lại lịch sử khốn khổ của dân tộc mình, là cách nhắc nhở người Do Thái luôn nhớ quá khứ gian nan của mình để cố gắng vươn lên thoát khỏi nghịch cảnh. Dân tộc nhỏ bé này có đóng góp cho nhân loại nhiều hơn mọi dân tộc khác. Một thí dụ: người Do Thái chỉ chiếm 0,25% số dân thế giới nhưng họ chiếm 22% tổng số giải Nobel các loại đã trao trong thời gian 1901-2007; trong đó có 41% giải Kinh tế, 26% giải Vật lý, 19% giải Hóa học, 28% giải Y học, 13% giải Văn học, 9% giải Hòa bình.
Đối với loài người, tính chất quan trọng của Kinh Thánh không chỉ thể hiện ở chỗ nó được in đi in lại với số lượng nhiều nhất thế giới, mà còn ở chỗ được người ta quan tâm đọc và trích dẫn nhiều nhất – đây là tiêu chuẩn định lượng đánh giá một tác phẩm. Cho tới nay, Kinh Thánh đã lưu truyền mấy nghìn năm chưa bao giờ ngừng, được dịch ra 1.800 ngôn ngữ của khắp thế giới, có ảnh hưởng tới hàng tỉ người kể cả người không theo tôn giáo nào. Riêng nước Mỹ hàng năm in khoảng 9 triệu bản Kinh Thánh. Trung Quốc đã in hơn 40 triệu bản.
Kinh Thánh là nguồn cảm hứng và trích dẫn của nhiều tác phẩm văn học nghệ thuật, lịch sử, triết học v.v… trên toàn thế giới. Từ bức tranh Bữa ăn tối cuối cùng của Leonard de Vinci, tập thơ Thần khúc của Dante, các vở kịch của Shakespeare (vở Hamlet trích dẫn Kinh Thánh nhiều nhất), cho tới tiểu thuyết Sống lại của Tolstoy, …vô số tác phẩm văn học nghệ thuật đều lấy nguồn từ Kinh Thánh. Các trước tác của Karl Marx và Engels trích dẫn Kinh Thánh hơn 300 lần, liên quan tới hơn 80 nhân vật trong đó. Tại Trung Quốc, Lỗ Tấn, Tào Ngu, Quách Mạt Nhược, Mao Thuẫn … đều trích dẫn Kinh Thánh. Ở Việt Nam, chúng ta thường xuyên kỷ niệm lễ Phục sinh, Giáng sinh …, tiểu thuyết, sách báo ta thường nói A-đam, Ê-va, Chúa,… tất cả đều có nguồn gốc từ Kinh Thánh.
Bởi vậy nếu không hiểu Kinh Thánh thì sẽ rất khó tìm hiểu văn minh phương Tây – nền móng của văn minh hiện đại, cũng rất khó hiểu về dân tộc Do Thái. Không đọc Kinh Thánh thì tất nhiên sẽ dễ nói, viết sai về các điển tích đó. Rõ ràng tất cả mọi người, nhất là người làm công tác văn hóa văn nghệ, giáo dục, xã hội … đều nên đọc Kinh Thánh.

Kinh Thánh ở Việt Nam

Có lẽ vì nghĩ rằng Kinh Thánh là sách riêng của Ki-tô giáo, tuyên truyền cho tôn giáo, nên ở ta không thấy hiệu sách nào có bán Kinh Thánh do nhà xuất bản của nhà nước chính thức phát hành rộng rãi như một tác phẩm văn hóa bình thường.
Thực ra các giáo hữu ở ta đều có cuốn Kinh Thánh do Toà Tổng Giám mục Hà Nội kết hợp Nhà Xuất bản Hà Nội in và xuất bản với số lượng lớn nhưng chỉ phát hành nội bộ giáo hữu. Cuốn Kinh này chỉ in Tân Ước nặng tính tôn giáo; Cựu Ước quan trọng hơn thì lại không được in, thật đáng tiếc. Sách khổ nhỏ cỡ bàn tay in trên giấy tốt, bìa ni lông. Ngoài ra các giáo hữu còn có sách “Kinh Thánh bằng hình” (phụ bản của báo “Công giáo và Dân tộc” in tại TP Hồ Chí Minh năm 1991, lượng in 25.000 cuốn); đáng tiếc là hệ thống phát hành của nhà nước cũng không phát hành cuốn này.
Lùng các hiệu sách cũ, người viết bài này mua được một bản Kinh Thánh toàn tập tiếng Việt, dày 1.400 trang giấy mỏng, bìa giả da, do United Bible Societies in tại Hàn Quốc năm 1995. Sách dùng cách hành văn và từ ngữ cổ, khó hiểu; phần Tân Ước dịch khác nhiều so với bản in của Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội.
Thiết nghĩ hệ thống xuất bản phát hành của nhà nước nên xuất bản phát hành Kinh Thánh như một tác phẩm văn hoá nghệ thuật nhằm khai thác kho tàng văn hóa vô giá này của nhân loại. Nên đưa việc học Kinh Thánh (nhất là Cựu Ước) vào chương trình giảng dạy phổ thông trung học. Cũng nên biên soạn các sách hướng dẫn tìm hiểu giá trị văn hoá lịch sử, khảo cổ … của Kinh Thánh. Việc tìm hiểu Kinh Thánh sẽ giúp chúng ta hiểu đúng đắn, toàn diện về văn minh phương Tây nói riêng và văn minh nhân loại nói chung, giúp chúng ta hoà vào dòng chảy chung của văn minh toàn cầu, đồng thời thể hiện chúng ta biết tôn trọng văn hoá tôn giáo – một thành phần rất quan trọng của văn hoá thế giới.
Đây là một việc cần làm khi Việt Nam đã gia nhập WTO, hòa vào nhịp sống chung của toàn cầu, trong đó có đời sống văn hóa-tâm linh.

Nguyễn Hải Hoành 
(Nguồn : HNPD)

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2016

HIU HẮT



Khi chúng tôi thấy thằng bé đó , thì nó mới lên 10 tuổi thôi  , ở ngay cửa nhà thờ Ba Chuông ,  vào cuộc đổi đời  bi thảm 30-4-1975 , tức năm nay nó đã 51 tuổi  . 
Thủa nó lên 10 , thì ai tới nhà thờ nêu trên , cũng gọi nó là  ". Thằng nhà thờ Ba Chuông  " , chứ có biết tên tuổi của nó bao giờ đâu . 
Cái khổ của nó là  :  chân tay quặt quẹo , đi không được , phải lết hay bò . Đã vậy , nó còn bị ú ớ , nói không được , phải giơ chân , múa tay xin xỏ , hay ăn uống . 
Chúng tôi không biết thân nhân nó là ai và nó ở đâu . Tình cờ một ngày tôi có việc phải đi  ngang cửa nhà thờ Ba Chuông  thật sớm  , tôi thấy chiếc xe hơi cũ có cái thùng đằng sau , thằng bé được ngồi trong thùng xe , người ta chở nó đến , để bắt đầu một ngày  nó đi ăn xin . 
Chúng tôi ở cư xá đối diện nhà thờ Ba Chuông , còn gọi nhà thờ Saint  Thomas , nên hình ảnh. thằng bé nhà thờ Ba Chuông  cứ quen thuộc  . .. trong  lúc nói , trong lúc nghĩ . 
Thằng bế đó  đã lớn lên , nó không có dấu hiệu bệnh nặng hơn , và cũng không thể  bớt bệnh đi , nghĩa là nó cứ như vậy , chân tay quặt quẹo , ú ớ  thường xuyên . 
Tất nhiên những cử chỉ lết hay bò đã được thay thế bởi chiếc xe bằng gỗ kiểu trẻ em , nhưng to và cao hơn , dưới sàn xe có lắp 4 bánh xe , để thằng nhà thờ Ba Chuông  đó có thể tự thò một chân ra khều  , ưỡn người lên , rướn đẩy cái xe về phía trước ...
Trong dịp về Saigon  thăm họ hàng mấy năm  trước , tôi luôn ghé nhà thờ Ba Chuông  xem lễ hay xin gặp Cha  xứ  , để được hỏi thăm ít điều . 
Nhà thờ Ba Chuông  được xây cất lại , nên từ nội thất ra ngoài và vòng quanh nhà thờ  quá đẹp . 
Tan lễ  , tôi ra cửa trước để về nhà , quý vị  chiên lành  ở quanh vùng và từ xa tới đông hơn hồi tôi chưa  đi Mỹ . 
Gặp lại nhiều người quen xưa , đang nói cười vui vẻ , thì thoáng một gương mặt quen ló ra , tôi nhận ra ngay " thằng bé ở nhà thờ Ba Chuông. " . Hắn vẫn cười ngờ nghệch , nói ú ớ ... , chân tay vẫn quặt quẹo  ...
Gương mặt hắn chỉ già đi , nhìn cứng rắn hơn  thôi , chứ mọi cử chỉ vẫn như thủa lên  10 . Tôi bỗng chột dạ , trời , nay hắn như một  cái ông , chứ còn nhỏ gì nữa . 
Có điều hắn không còn  la lết như ngày xưa , hắn đã được.gia đình đóng cho một chiếc ghế có mảnh gỗ kéo chắn ngang  , đồng thời  ghế có bánh xe để di chuyển tới lui được , nên gọi là cái xe . 
Mấy đứa nhỏ nhà tôi tưởng tôi không nhận ra hắn , cứ hỏi xem có nhớ " thằng ở nhà thờ  Ba Chuông  " không . Tôi gật đầu , thì tụi nhỏ còn thêm câu :  mà bây giờ nó lớn quá rồi , phải kêu bằng " cái ông  " đó nhé . 
Tôi cười thản nhiên  : không muốn kêu  ầm ĩ , dù cho hơn 40 năm qua ,  mỗi người mỗi thay đổi ít nhiều    ..., thì cứ kêu bằng chú cũng được . 
Cái bệnh bẩm sinh toàn thân co quắp này , thường không sống lâu đâu , người nhà đã khổ rồi , nhưng Chúa thử thách cá nhân hắn ta và người thân , thời gian dài ngắn cũng là một kiếp người , sự đối đãi nếu không đầy đủ , có khi ân hận với lương tâm thôi , không ai trách cứ  . 
Chẳng riêng tôi nghĩ vậy , mà các gia đình giáo dân ở khu nhà thờ Ba Chuông đều nghĩ như vậy . 
"  Chú bé ở nhà thờ Ba Chuông  "  ngồi xe  gỗ nhà tự đóng  đã quen sinh hoạt mới của đời chú  . 
Nghe nói xưa còn nhỏ lê la , ngọng nghịu  thì  bố chở đến nhà thờ mỗi buổi sớm để xin ăn đỡ gia đình . 
Nay lớn thực rồi , là căn cứ theo số tuổi , chứ vẫn ú ớ , ngô nghê, lọng khọng ...
Bố chú già rồi , gia đình phải nhờ một người em , cậu em này được sanh sau chú một năm mà hên là mọi sự bình thường .
Người em trai khỏe mạnh này chở chú tới nhà thờ Ba Chuông khoảng 6 giờ mỗi sáng như thường lệ  , giúp chú lên xuống thùng xe , để chú ngồi ngay ngắn trong chiếc ghế có bánh xe , rồi  Em chú đi làm chi đó , hẹn chiều đón về nhà . 
Nhờ chiếc ghế xe  mà đỡ hẳn mọi chuyện lặt vặt , nhưng lại là một cứu cánh , vì nếu không có nó , cuộc sống chú sẽ thế nào đây ? 
Bây giờ chú có thể tự lái cái xe thô sơ đó , từ cửa vô thẳng Hang Đức Mẹ ở phía hông trái nhà thờ . Chú sẽ cầu xin Đức Mẹ , thở than , hay thổ lộ với Đức Mẹ . 
Rồi  đi một vòng quanh sân nhà thờ , cho xe vô sát cửa nhìn vào bên trong nhà thờ , ngắm ảnh Chúa , đọc kinh Lạy Cha  . 
Có ai động lòng trắc ẩn , chia xẻ ít nhiều cũng được , mà không cũng được , nhà thờ sẽ cho chú ăn , nếu cần . 
Nhưng chú lại thích làm cái việc là mở hay đóng 2 cánh cửa sắt lớn ngoài hàng rào nhà thờ , những ngày  không có lễ lớn , ngoài thứ 7 ,  Chúa Nhật chẳng hạn . 
Cha ơi , đời con đã vậy , để Cha tính toán thôi ...mỗi ngày " chú bé ở nhà nhờ Ba Chuông đều thưa kính Chúa như vậy . ..

    CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2016

NGƯỜI PHỤ NỮ NGỌAI TÌNH


SUY NIỆM 
CHÚA NHẬT XI THƯỜNG NIÊN C - 12/6/2016 

Câu chuyện trong Tin Mừng hôm nay xảy ra tại nhà ông Simon, một đạo sĩ Do thái. Vào thời Chúa Giêsu, các nhà của giới giàu có thường được xây quanh một khu sân rộng như một công viên trống trải. Trong sân có vườn cây và giếng nước, vào mùa nóng nực người ta bày ăn tại đó.
 
Mỗi khi có một Rabbi nào đến dự tiệc, thì mọi người được tự do đến nghe những lời giảng dạy. Thói quen đó giải thích sự có mặt của người đàn bà tội lỗi này trong nhà Simon.
 
Khi có khách đến nhà, người ta thường làm ba việc sau đây:
 
- chủ nhà đặt tay lên vai khách và tặng vị khách một cái hôn hòa bình. Đó là dấu hiệu của lòng tôn kính, nhất là trong trường hợp gặp một rabbi danh tiếng.
 
- Đường xá đầy cát bụi, nên khi vào nhà, người ta đổ nước lạnh lên bàn chân để rửa sạch bụi bặm và làm mát chân khách.
 
- Người ta cũng đốt lên một nhúm hương liệu cho thơm, hoặc đổ một giọt dầu hoa hồng lên đầu khách.
 
Phép lịch sự đòi hỏi những điều đó, nhưng trong trường hợp này chủ nhà đã bỏ qua tất cả.
 
Rồi thêm một tập tục nữa, cũng vào thời Chúa Giêsu, khi ăn thực khách không ngồi, nhưng nằm nghiêng quanh bàn tiệc. Họ dựa trên những chiếc gối thấp, chống trên khuỷu tay trái, tay mặt để tự do, hai chân duỗi thẳng về phía sau, bỏ dép ra. Tư thế đó cho phép người đàn bà tội lỗi có thể đứng gần chân Chúa Giêsu.
 
Simon là một đạo sĩ Do thái, một trong những người thuộc nhóm Biệt Phái. Tại sao một người như vậy lại mời Chúa Giêsu tới nhà mình? Rất có thể Simon này là người thích nổi tiếng, với thái độ nửa trọng nửa khinh, ông đã mời Chúa Giêsu đến ăn tiệc trong nhà mình.
 
Chính vì thế ta hiểu tại sao có sự pha trộn vừa có vẻ tôn kính lại vừa bỏ qua phép lịch sự phải giữ. Hẳn Simon là một người có thái độ kẻ cả đối với Chúa Giêsu.
 
Còn người đàn bà trong Tin Mừng là một gái điếm.
 
Dường như cô đã từng đứng lẫn vào đám đông để nghe Chúa giảng, đã gặp Chúa, đã hối cải và được Chúa tha thứ.
 
Theo tập tục của phụ nữ Do thái, một chai nhỏ dầu thơm nguyên chất, quen gọi là bình ngọc, rất đắt tiền thường được đeo trên cổ.
 
Cô chỉ ước ao được đổ bình dầu thơm đó lên chân Chúa, vì đó là tất cả những gì cô có để dâng cho Ngài.
 
Cô đến để xức dầu thơm lên chân Chúa, cô quá cảm động, nước mắt đổ ra chảy xuống chân Ngài. Cô vội vàng tháo tóc ra lau khô rồi đổ chai dầu thơm lên.
 
Một phụ nữ Do Thái xõa tóc nơi công cộng là đã phạm một lỗi lớn về phẩm hạnh. Người đàn bà này tỏ ra quên hẳn mọi người có mặt chỉ còn thấy một mình Chúa Giêsu thôi.
 
Đối với cô không còn cách nào hơn để biểu lộ lòng biết ơn và sự hy sinh nhiệt thành của mình.[1]
 
Cử chỉ này làm chúng ta liên tưởng đến cái hôn ở vườn Cây Dầu.
 
Cái hôn của Giuđa.
 
- Giuđa đi tìm Chúa, khi gặp, ông bước tới ôm Ngài, và hôn mặt Ngài(Lc 22,47). Cái hôn của ông có vẻ vừa hợp tình vừa hợp lý. Người ngoài dù lạ dù quen, dù nam hay nữ, không ai đã chê trách cái hôn đó.
 
- Còn ở đây, Mađalêna cũng đi đi tìm Chúa. Khi gặp, cô quỳ xuống, khóc ướt chân Chúa. Cô lấy tóc lau, và "không ngừng hôn chân Ngài" (Lc 7,45).
 
Nhưng cái hôn của cô có vẻ không được thích hợp.
 
Chả thế mà ông Simon đã lẩm bẩm này nọ trong bụng và đâm nghi ngờ Chúa. (Lc 7,39).
 
- Ngay trong thời buổi tự do này, nếu câu chuyện đó xảy ra bất cứ nơi nào trên trái đất, nhất là ở nước chúng ta, thì chắc chắn người ta sẽ không để cô yên và chính Chúa cũng sẽ bị kết án tơi bời.
 
- Người ta thì thế. Còn Chúa thì sao?
 
- Chúa đã trách cái hôn của Giuđa và đã bênh cái hôn của Mađalêna.
 
- Chúa thấy rõ tâm tư thầm kín của từng người.
 
Giuđa hôn Chúa, nhưng để nộp Người. Còn Mađalêna hôn Chúa, để xin ơn làm lại cuộc đời.
 
- Cái hôn của Giuđa chỉ tốt ở bề ngoài vì hợp phong tục, đúng luật xã giao và tình nghĩa. Nhưng ý hướng bên trong thì quá xấu.
 
- Cái hôn của Mađalêna thì bề ngoài không được thích hợp vì những lý do dễ hiểu, nhưng bên trong đầy những ý hướng tốt đẹp. [2]
 
Vì cô biết rằng mình đã hoang phí vẻ diễm lệ, đã tiêu hao tình yêu cho những kẻ bất xứng. Trót lầm lỡ, cô đau xót vì đã mua lấy một kinh nghiệm bằng cả cuộc đời và thú nhận rằng mình đã bị tước đoạt rồi bị bỏ rơi, y như một ly nước đầy được để qua một bên sau khi đã cạn. 
 
Cô đã bán rẻ thân xác, đã lao vào mình vào những cuộc vui, nhưng thật may mắn cô đã gặp được Chúa Giêsu.
 
Từ đó, cô phát hiện ra còn có một tình yêu khác, tình yêu đó không thể ban phát bừa bãi. Lòng tin nơi cô khơi dậy và qui hướng những khả năng yêu thương của cô vào một hướng khác, rất khác. Rồi chẳng còn e dè gì nữa cô lại gần Đức Giêsu, suốt bữa tiệc, trước mặt các khách dự tiệc, cô phủ phục dưới chân Chúa, như thể hạ nhục cái tính tự cao tự đại để rồi được trầm mình trong tình yêu thương của Chúa Giêsu.
 
Câu chuyện những cái hôn trên đây dạy chúng ta phải biết dè dặt, cân nhắc khi đánh giá tha nhân.
 
Nếu chúng ta thấy một người có hành động và thái độ xem ra không thích hợp với thói quen xã hội và tôn giáo, thì chúng ta đừng vội nghi ngờ họ.
 
Họ không được xã hội đồng ý, nhưng trước mặt Chúa, chưa chắc họ đã thua ai. Rất có thể họ đã đẹp lòng Chúa hơn chúng ta. Chúa đã chẳng bênh Mađalêna và trách ông Simon là gì.
 
Kẻ khinh người khác là tội lỗi đã bị Chúa đặt dưới kẻ chính họ đã khinh. Amen.
 
Lm. Giuse Đỗ Văn Thuỵ


(Nguồn :https://giaophanphucuong.org)

Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016

'TÁCH" TRẺ KHỎI CÔNG NGHỆ BẰNG TRÒ CHƠI DÂN GIAN

Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng, trò chơi điện tử giúp trẻ thông minh, nhanh tay nhanh mắt, phản xạ và tư duy tốt. Nhưng chắc chắn các bậc phụ huynh đều hiểu chúng còn còn ẩn chứa nhiều nguy hại với trẻ, nhất là về thị lực và ảnh hưởng đến học tập. Biết vậy mà tại sao người lớn lại luôn dùng điện thoại, ti vi để dỗ trẻ nín khóc?
Như vậy, cha mẹ đã hình thành thói quen sử dụng công nghệ cho trẻ ngay từ nhỏ. Nếu trẻ lớn lên mà không biết đến các giá trị văn hóa dân tộc thì đó cũng là lỗi của chính các bậc làm cha mẹ. Dạy con biết và thích chơi các trò chơi dân gian cũng là cách thể hiện tình yêu với đất nước, với truyền thống nghìn năm của người Việt.

Vai trò của trò chơi dân gian

Càng ngày, cuộc sống càng hiện đại, trẻ con càng ít biết đến những trò chơi dân gian. Trò chơi dân gian còn gắn với những câu ca dao, tục ngữ, những bài đồng dao và hơn hết là cả đời sống văn hóa, tinh thần của người Việt xưa. Thật đáng tiếc nếu trẻ lớn lên mà không hề biết đến những trò chơi mang đầy giá trị màu sắc dân tộc như thế.
'Tách' trẻ khỏi công nghệ bằng trò chơi dân gian - ảnh 1

Trò chơi dân gian sẽ giúp trẻ đoàn kết với nhau hơn (Ảnh: Internet)

Các trò chơi dân gian vô cùng phong phú và đa dạng, có thể chơi nhóm ít người hay đông người đều được. Tổ chức một trò chơi lại không hề tốn kém, đôi khi chỉ cần một chỗ ngồi, cũng có khi một khoảng không rộng rãi ngoài trời cho trẻ chạy nhảy. Những viên sỏi đá, que gỗ, viên phấn, sợi dây cũng có thể khiến trẻ thích thú. Không chỉ có tác dụng giải trí, trò chơi dân gian còn thúc đẩy sự phát triển thể lực, trí tuệ, tinh thần và sức khỏe của trẻ.
Trò chơi dân gian phù hợp với mọi lứa tuổi. Ngay từ khi 1 tuổi, bố mẹ có thể dạy trẻ chơi trò chi chi chành chành để trẻ phản xạ xanh. Lớn hơn một chút, trẻ có thể chơi trò oẳn tù tì cũng là một cách để rèn sự phán đoán. Khi trẻ biết chạy nhảy, chơi đùa với các bạn, các trò bịt mắt bắt dê, thả đỉa ba ba, kéo co, chơi chuyền… sẽ khiến chúng chạy nhảy nhiều khi quên cả giờ về.
Lợi ích lớn nhất của trò chơi dân gian là tạo sự gắn kết của trẻ với bạn bè. Đa phần các trò chơi đông người đều đòi hỏi sự ăn ý, hợp tác của từng thành viên. Trẻ sẽ học được tinh thần đoàn kết, hợp tác, chịu trách nhiệm, biết chia sẻ và yêu thương người khác.
Trong khi lo ngại những trò chơi điện tử có thể làm trẻ có xu hướng trở nên bạo lực, ích kỷ, dễ cáu gắt thì tại sao bố mẹ không hướng trẻ đến những trò chơi dân gian? Chưa có một nghiên cứu nào chỉ ra trò chơi dân gian hay hiện đại, cái nào sẽ tốt nhất với trẻ. Nhưng trong điều kiện tràn ngập công nghệ trong cuộc sống, chắc chắn người lớn có thể nhìn thấy sự chênh lệch nghiêm trọng và sự cần thiết phải cân bằng.

Cách dạy trẻ các trò chơi dân gian

Tự bản thân các trò chơi điện tử đã có sức hấp dẫn với trẻ. Việc làm thế nào d trẻ yêu thích trò chơi dân gian có thể sẽ là một thách thức đối với các bậc cha mẹ. Tuy nhiên, thách thức luôn đi kèm với giá trị và hiệu quả bất ngờ.
'Tách' trẻ khỏi công nghệ bằng trò chơi dân gian - ảnh 2

Không khó để tổ chức một trò chơi như thế này cho trẻ (Ảnh: Internet)

Trò chơi phù hợp
Kho tàng trò chơi dân gian có rất nhiều trò có thể phù hợp với mọi lứa tuổi của trẻ, thậm chí trẻ chưa đầy 1 tuổi cũng có thể chơi. Ở mỗi độ tuổi, trẻ có khả năng nhận thức khác nhau. Khi trẻ chưa đi lớp, bố mẹ có thể cùng chơi với trẻ những trò đơn giản như chi chi chành chành, tập tầm vông, nu na nu nống, lộn cầu vòng… Các bài hát đồng dao trong trò chơi cũng có sức hút với trẻ ở độ tuổi này.
Khi trẻ lớn hơn một chút, đến tuổi đi mẫu giáo, có nhiều bạn bè và cũng nhận biết tốt hơn, bố mẹ và cô giáo hãy dạy cho các bé những trò tập thể như kéo co, bịt mắt bắt dê, ô ăn quan, trốn tìm…
Điều quan trọng là phải tạo hứng thú ngay từ đầu. Những trò chơi dân gian cho trẻ trước 5 tuổi có vai trò quan trọng trong việc phát triển khả năng tư duy, ngôn ngữ và kỹ năng vận động, sáng tạo của con bạn.
Chuẩn bị đồ chơi
Có nhiều trò chơi dân gian không cần thêm bất kỳ phụ kiện nào khác ngoài sự tham gia của trẻ. Nhưng một số trò như chơi chuyền, ô ăn quan, kéo co, bịt bắt mắt dê thì cần một số vật dụng nhỏ. Những thứ đó vô cùng dễ tìm, chỉ là những viên sỏi, sợi dây kéo, khăn bịt mắt… Bố mẹ cần chú ý làm sao để những vật đó không trở thành mối nguy hiểm với trẻ. Hãy chắc rằng đã hướng dẫn trẻ chơi đúng cách và không sử dụng vào việc khác mục đích của trò chơi.
Đặc điểm của mỗi trò chơi dân gian là đều có bài hát đồng dao đi kèm. Trò chơi sẽ thiếu đi sự hấp dẫn nếu không có lời hát. Vì thế, khi thuộc lời đồng dao trẻ sẽ hứng thú và tích cực tham gia nhiều trò chơi hơn. Càng thuộc nhiều, trẻ càng vui thích vì đó là sự thay đổi mới lạ.
Không gian an toàn
Một số trò chơi tập thể đòi hỏi không gian rộng và thoáng. Có thể hơi khó để tìm được ở các khu đô thị. Nhưng công viên hay sân khu nhà tập thể, tùy vào độ rộng, vẫn hoàn toàn có thể tổ chức được rất nhiều trò. Điều quan trọng là hãy đảm bảo những nơi đó sẽ an toàn với lũ trẻ ngay cả khi không có sự giám sát của người lớn.
Người lớn nên tổ chức nhiều trò chơi mang tính tập thể vì trẻ sẽ thích chơi khi có nhiều bạn bè. Lợi thế của trò chơi dân gian là dù bao nhiêu người cũng có những trò phù hợp. Vì thế, khuyến khích càng nhiều trẻ tham gia càng tốt. Tính tập thể sẽ được hình thành.
Người Việt ta từ bao đời đã phải ‘gạn đục khơi trong’ các giá trị văn hóa, tinh thần. Con cháu càng về sau thì càng được thừa hưởng những cốt lõi trong sáng, tinh hoa nhất. Chẳng có lẽ gì mà lại để lãng phí những điều quý giá mà chẳng hề tốn một đồng tiền mua. Liệu có phải là một thiếu sót quá lớn nếu những đứa trẻ nhà bạn không hề có khái niệm về văn hóa dân gian, văn hóa dân tộc?
NT (Tổng hợp)
Theo Suckhoedoisong.vn

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016

HÃY CHO TRẺ TẬP LÀM VIỆC

Theo các chuyên gia tâm lý, giáo dục, sai trẻ làm việc vặt là một trong những phương cách tốt nhất giúp bé luyện tập các kỹ năng, tạo dựng tính chủ động, tự tin và lĩnh hội những chuẩn mực giá trị đạo đức


Hầu hết trẻ em đều tò mò, thích được sai vặt, thích được “làm việc” cùng người lớn. Người lớn nên coi đây là cơ hội tốt để giáo dục trẻ. Hãy mạnh dạn giao cho bé một số công việc trong gia đình vừa sức với trẻ, để bé tập làm, ví dụ đặt quần áo bẩn vào chậu giặt, mang bát bỏ vào chậu rửa sau khi ăn xong, cất dọn đồ chơi, thay giấy vệ sinh, gấp quần áo... Người lớn động viên, khuyến khích bé tham gia tích cực, hướng dẫn, hỗ trợ bé kịp thời nếu bé không làm được. Khi làm việc nhà, bé sẽ cảm thấy mình có giá trị hơn, học được các kỹ năng và tự tin hơn vào khả năng của mình. Cũng qua đó, người lớn có thể phát hiện được tiềm năng hay thiếu hụt của bé để định hướng bồi đắp.

Nên giao việc vặt cho trẻ từ khi nào
Sang tuổi thứ 2, trẻ đã có thể làm được những việc lặt vặt trong nhà. Để duy trì sở thích của bé, hãy chọn những nhiệm vụ vừa sức, đặc biệt là những việc lặt vặt bé thích làm. Chẳng hạn có thể giao cho bé lấy ghế, gấp quần áo của bé, nhặt rau… cùng mẹ. Một bà mẹ kể rằng: “Tôi không thể nào cấm không cho con tôi (4 tuổi) động vào cái máy hút bụi được. Vì vậy tôi giao cho bé nhiệm vụ hút bụi sạch căn phòng gia đình. Nhờ vậy bé luôn bận rộn hút bụi còn tôi thì được bé đỡ đần bớt một việc”.
Nhà sư phạm học Elizabeth Pantley cho rằng, giao việc cho con trẻ là một cách tốt nhất để xây dựng lòng tự trọng và giúp bé khám phá năng lực, hứng thú của chính mình. Những trẻ sớm tham gia làm các việc vặt trong nhà, biết coi việc nhà là một điều bình thường của cuộc sống sẽ dễ dàng bước vào giai đoạn trưởng thành hơn so với những trẻ không có tinh thần trách nhiệm với các công việc đó.
Nên để trẻ tham gia giúp việc nhà hết mức có thể ngay khi trẻ 2-3 tuổi. Lau bàn, lấy cái này, cất cái nọ, lau đĩa… tìm nhiều việc vừa sức để trẻ làm giúp. Cha mẹ hướng dẫn và giao cho trẻ tự lấy bô khi đi vệ sinh, tự rửa tay, buộc dây giầy, cài cúc áo, tự gấp quần áo cất vào tủ, tự dọn dẹp đồ chơi… Thông qua các công việc được giao, làm cùng người lớn, bé bắt đầu học khái niệm có trách nhiệm với bản thân, với gia đình và với những đồ dùng của bé. Và một khi bé đã cảm nhận được trách nhiệm của mình với những điều trên, cảm giác có trách nhiệm đối với người khác, đối với xã hội sẽ dần đến với bé một cách tự nhiên trong giai đoạn phát triển tiếp theo.
Khi bé được 4-6 tuổi, bạn có thể dạy bé cách thu dọn phòng ngủ, gấp chăn màn, quần áo của bé, lau bàn ghế, giường tủ… thậm chí có thể hướng dẫn bé rửa chậu, lau bồn rửa mặt và bồn tắm. Trẻ con rất thích được cọ rửa đồ. Những đứa trẻ 4 - 5 tuổi còn rất thích công việc phân loại quần áo sáng và tối màu để gấp, cất vào các ngăn tủ.
Khi bé 5–6 tuổi, bé có thể giúp đỡ bạn việc rửa chén, bát mỗi tối. Bạn hãy hướng dẫn trẻ cách làm công việc này như thế nào và giao từng phần việc cho trẻ (ví dụ: gạt những thức ăn thừa vào thùng rác, tráng bát bằng nước sạch…). Nhưng phải nhớ là cho bé làm với những đồ không dễ vỡ, còn những thứ dễ vỡ và các nồi bẩn thì bạn phải tự làm. Và điều quan trọng là vừa làm, vừa trò chuyện, tâm tình cùng trẻ để mở rộng sự hiểu biết và giúp trẻ cảm thấy tự tin hơn.
Khi trẻ 7-8 tuổi, chúng có thể tự mình chuẩn bị một bữa ăn. Hãy hướng dẫn trẻ cách làm món ăn mà chúng thích nhất và chỉ cho trẻ cách chọn các loại thực phẩm khi bạn cùng con đi chợ. Bạn nên khuyến khích con ở lứa tuổi đến trường tự chuẩn bị bữa trưa cho mình. Bé có thể giúp bạn cho quần áo vào máy giặt và khi bé lên 10 thì có thể tự mình cho quần áo vào máy và vận hành máy giặt… có thể đi chợ mua thức ăn. Hãy tập dần cho bé làm quen với những công việc này.

Kiên trì hướng dẫn, khích lệ… không chê bai
cam-nang-nuoi-day-con-cai-3
(Hãy cho trẻ được làm việc để chúng lớn khôn)
Người lớn cần kiên trì hướng dẫn trẻ làm, ban đầu có thể chưa quen, vụng về, chậm chạp, thậm chí đổ vỡ. Không sao cả, mỗi lần làm chưa được, thay vì chê bai, cha mẹ cần giải thích tại sao và động viên trẻ kiên trì làm lại, tập dần trẻ sẽ có ý thức hơn về những công việc mình làm. Thông thường trẻ sẽ rất thích ăn những gì do tự tay mình làm ra. Một khi đã được dạy cách chuẩn bị bữa ăn, trẻ sẽ có thể tự mình vào bếp mà không phải cần phải quanh quẩn bên bạn. Những lúc đó, bạn cứ nghỉ ngơi thoải mái đi và nhớ nói cho mọi người trong gia đình cùng biết để cùng động viên trẻ.
Trẻ con ham học hỏi, thích tự mình làm lấy, làm thành công thì ý muốn được thoả mãn, sẽ có được lòng tự tin vào việc mình làm. Cứ như vậy trẻ lớn lên từng bước một. Ngược lại lúc nào bố mẹ cũng ra tay làm hộ, hình thành ở trẻ thói quen ỷ lại, ích kỷ. Nếu mẹ cứ rửa tay cho con, trẻ mất đi tính nhẫn nại.
Trẻ làm làm tốt dù là việc nhỏ, vẫn cần được khích lệ, động viên. Quan trọng hơn là phải củng cố lòng tự tin cho trẻ. Cho dù trẻ làm chưa giỏi cũng phải khen. Có vậy trẻ mới có tự tin, để lần sau làm giỏi hơn.
Cha mẹ chê trẻ vụng về, không tin tưởng vào khả năng của chúng, sửa sai cái trẻ vừa làm trước mặt người khác… là kiểu dạy con tồi tệ nhất. Những bà mẹ không biết phương pháp giáo dục trẻ thường đối xử với con như vậy. Áp đảo sự phản kháng của trẻ. Dập tắt ý muốn tự làm lấy của trẻ bằng những câu đại loại như “Việc đấy ai chẳng làm được” hay “Ai thèm làm cái việc dở hơi ấy”.
Bí quyết dạy trẻ giỏi là thường xuyên “khen”, ngược lại dạy tồi sẽ là hay “chê”.

Giao cho trẻ những công việc "đặc biệt"
Tại sao trẻ không chịu làm một số việc người lớn muốn? Đơn giản là vì công việc đó không làm trẻ thích…Vậy làm sao để trẻ thích thú và làm một cách tự giác.
Bí quyết làm cho công việc trở nên vui vẻ và thú vị với trẻ là tạo ra nhiều việc để trẻ có thể chọn làm. Vạch rõ ràng các chi tiết của mỗi việc. Cha mẹ có thể lập biểu đồ để đánh dấu những công việc giao cho trẻ làm. Trước khi bạn bắt đầu phân việc, bạn hãy cho trẻ biết bạn mong đợi ở chúng điều gì và chúng sẽ nhận được gì từ công việc đó. Đừng quên nói với trẻ rằng những công việc mà trẻ đang làm đều là những công việc tuyệt vời. Và đa số trẻ sẽ rất hào hứng nếu làm việc mà có phần thưởng.
Ngoài ra, nếu giao cho trẻ một công việc nào đó dưới cái tên “đặc biệt”… thì công việc đó dường như được trẻ hoàn thành tốt hơn. Trẻ con thường có suy nghĩ: “chắc chắn mình phải là một người đặc biệt thì mới được giao cho công việc đặc biệt”.
Chẳng hạn, khi muốn dọn dẹp lại nhà, bạn hãy tuyên bố: “đã đến lúc chúng ta cần dọn nhà rồi”. Thử giao cho trẻ một công việc “đặc biệt” thu dọn, trang trí lại căn phòng để chúng được tự làm điều đó. Để giúp trẻ không bỏ dở, bạn hãy cùng làm với trẻ.
Chúc bạn thành công!

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2016

HÃY TÔN TRỌNG QUYỀN RIÊNG TƯ CỦA CON CÁI


AddThis Sharing Buttons

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016

TRẺ CON CŨNG CẦN ĐƯỢC TÔN TRỌNG

Hãy để trẻ con thử làm những việc của người lớn

Chúng ta muốn những đứa trẻ khi lớn lên trở thành những con người tự lập, vậy ngay từ bây giờ, cần phải cho trẻ có cảm nhận về sự tự lập và tự tin cũng như sự tôn trọng.
Mấy hôm trước gia đình tôi cùng nhau đi dã ngoại. Chúng tôi ngồi xuống nghỉ ngơi ven đường và mua một vài thứ để ăn từ một cửa tiệm nhỏ. Các cô con gái của tôi muốn được cầm tiền và mua một vài thứ mà chúng muốn. 'Thật tuyệt vời!', tôi nghĩ 'đây là một dịp để các con có một trải nghiệm thực tế'. Tôi đưa cho các con một ít tiền xu và bọn trẻ nhanh chóng chọn mua đồ rồi chạy lại xếp hàng ở quầy tính tiền.

Từng chút, từng chút một bọn trẻ tiến lại gần hơn chỗ người thu ngân một cách đầy kiên nhẫn với đôi tay nhỏ bé vẫn nắm chặt những đồng xu. Ánh mắt bọn trẻ ánh lên sự hãnh diện vì cảm thấy mình đã lớn và có thể tự làm việc này một mình. Tôi đứng từ xa quan sát và chờ đợi với một nụ cười hài lòng trên miệng.
Cuối cùng, bác gái xếp hàng ngay trước bọn trẻ đã hoàn tất việc mua sắm và bước đi. Bọn trẻ bước tới quầy tính tiền đầy tự tin…
Nhưng mọi việc không đi đúng như kế hoạch. Cô thu ngân nhìn lướt xuống bọn trẻ rồi ngước lên ngay lập tức và gọi người lớn phía sau tiến lên để thanh toán. Bọn trẻ đứng ngây người và nhìn vị khách tiếp theo tiến lên, vượt qua chúng và thảy những đồng xu ra để thanh toán, ánh mắt chúng nhìn tôi đầy ngạc nhiên và lo lắng vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lúc này tôi đành bước tới và giải thích với người thu ngân về việc bọn trẻ muốn tự mua một vài thứ. Người thu ngân lúc này nhìn xuống và lại nhanh chóng ngước lên, không nhìn bọn trẻ mà nói chuyện theo kiểu của 'một người khổng lồ nói chuyện với những gã tí hon', cô nhận tiền rồi đưa cho bọn trẻ tiền thối mà không một chút thiện cảm hay tôn trọng.
Và như thế, sự tự tin ban đầu của bọn trẻ nhanh chóng biến mất. Sự hãnh diện vì được thực hiện một công việc của 'người trưởng thành' đột nhiên biến mất. Tôi chắc rằng người bán hàng thực sự không cố ý gây ra những điều này, tôi biết chắc cô ấy hoàn toàn đáng yêu và cô ấy rất yêu thương bọn trẻ, chỉ là cô ấy không hề để ý rằng hành động nhỏ của mình đã gây ảnh hưởng thế nào tới bọn trẻ.

Thực ra làm trẻ con cũng không hề đơn giản
Điều này khiến tôi suy nghĩ lại về những lần tôi đã thấy những việc tương tự xảy ra, người lớn luôn luôn coi trẻ con không phải hoàn toàn là một con người, và rằng bọn trẻ con thì không quan trọng như người lớn. Có thể là mọi người không thực sự nghĩ như vậy, nhưng những hành động của họ lại thể hiện nhiều hơn thế - một cách vô thức.
Tôi có thể kể cho bạn nghe chuyện khi bọn trẻ đi ra ngoài gặp những người lớn và nói 'Cháu chào bác' thì 80% những người lớn chúng ta chỉ nhìn lướt qua mặt chúng rồi quay đi mà không hề nói lời chào lại bọn trẻ như thế nào. Hay chuyện có lần chúng tôi đi qua quầy hải quan với cô con gái 2 tuổi của mình và bé đã liên tục nói 'Cháu chào chú' với người làm thủ tục hải quan mà không có lời đáp trả cho tới khi bé hỏi tôi 'Tại sao chú không chào con hả mẹ?'. Rất rất nhiều trường hợp khác mà ở đó chúng ta coi trẻ con chỉ là những kẻ tí hon hoàn toàn không đáng quan tâm. Ai cũng đều mong muốn được tôn trọng và đối xử tử tế - và bọn trẻ con cũng vậy!
Một điều khác mà tôi cũng thường gặp và cảm thấy kỳ lạ, đó là khi mọi người cứ đặt cho tôi những câu hỏi gián tiếp về bọn trẻ kiểu như 'Con bé có đói không?', 'Liệu con bé có thích cái này không?' trong khi chúng ở ngay đó. Con gái tôi - một đứa 3 tuổi và một đứa 5 tuổi đều biết nói và chúng chắc chắn sẽ biết chính xác rằng chúng muốn hoặc không muốn gì tốt hơn tôi, vậy tại sao thay vì hỏi thẳng chúng, mọi người lại coi như bọn trẻ là những con búp bê và quay ra hỏi tôi?
Làm trẻ con thực ra không hề đơn giản, bọn trẻ thường được đưa ra và áp vào những tiêu chuẩn rất cao như: phải luôn luôn nghe lời, không được có tâm trạng xấu, luôn cư xử hoàn hảo và phải biết tự kiểm soát bản thân. Hãy thử làm sai một trong những điều trên mà xem, chắc chắn bọn trẻ sẽ bị trừng phạt! Tôi tin chắc những điều này hiếm một người lớn nào có thể thực hiện được hoàn hảo.
Còn rất rất nhiều những điều nhỏ nhặt, và gom góp lại chúng trở thành một vấn đề vô cùng lớn. Có rất nhiều điều mà trước đây có lẽ tôi cũng đã từng làm giống như mọi người khác với những đứa trẻ, nhưng giờ đây sau khi suy nghĩ và thay đổi tôi đã quyết định không bao giờ làm như vậy với bọn trẻ. Trẻ em cũng là những con người – chỉ là chúng nhỏ bé – bọn trẻ xứng đáng được tôn trọng và thừa nhận không thua kém bất cứ một người lớn nào. Chúng ta muốn những đứa trẻ khi lớn lên trở thành những con người tự lập – những cá thể tự chủ và hiểu rõ về giá trị của bản thân mình, vì vậy ngay từ bây giờ, chúng ta cần phải cho trẻ có cảm nhận về sự tự lập và tự tin cũng như sự tôn trọng.
'Nếu tôi được phép tạo ra một quy định để sống và làm việc với bọn trẻ, có lẽ quy định đó sẽ là: Trước khi nói hoặc làm gì đó với một đứa trẻ, hãy suy nghĩ liệu bạn có thể làm giống như thế đối với những người lớn hoàn toàn tốt đẹp khác hay không?' – John Holt
Trẻ em cũng là những con người
… đừng lờ bọn trẻ đi
… đừng từ chối và kìm hãm cảm xúc của trẻ
… đừng dùng giọng kẻ cả khi nói chuyện với trẻ
… đừng chế nhạo trẻ
… đừng so sánh
… đừng dùng đòn roi và nhiếc mắng trẻ
… đừng kỳ vọng và đặt áp lực quá cao lên trẻ.
Trẻ em cũng là những con người
… hãy lắng nghe và hiểu trẻ khi trẻ nói chuyện cùng bạn
… hãy đặt những câu hỏi về bản thân trẻ thay vì về cha mẹ trẻ
… hãy để bọn trẻ được tự do quyết định về bản thân mình
… hãy cho trẻ tự do nhiều nhất có thể, trong mọi lĩnh vực!
… lắng nghe trẻ, lắng nghe thực sự
… tôn trọng cảm xúc và suy nghĩ của trẻ
… tin tưởng trẻ
… yêu thương, tận hưởng và vui vẻ cùng trẻ.


Theo Thanh Hương/Ttvn.vn (Afamily)