Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

PHƯƠNG PHAP GD CỦA CHA GASTON COURTOIS (tt)


Tại sao con hà tiện một tiếng khen? Tiếc một nụ                cười? Một siết tay với người ta? 
Bao nhiêu người không cần bạc tiền, chỉ cần lòng con 
(trích Những người lữ hành trên đường hy vọng - ĐHY Nguyễn văn Thuận)

Cũng chính cha Gaston Courtois thuật lại chứng tích sau đây:
 - Một cha phó trẻ tuổi đến gặp tôi với vẻ mặt buồn thiu ảm đạm:
 - Thưa cha, con đau khổ quá, con định lên Tòa Giám mục xin thuyên chuyển đi xứ khác!
 - Tại sao thế? Con cứ nói hết đầu đuôi câu chuyện cho cha nghe. Cha sẵn sàng giúp con.
 - Con nghĩ con thực xấu số: mới tập tễnh vào đời mà gặp một cha xứ quá tệ! Bầu không khí nhà xứ nghẹt thở lắm, cha ạ! Không ngày nào mà không có chuyện va chạm xích mích. Giờ cơm đúng ra là buổi thân mật nhất, vui vẻ nhất lại là lúc im lặng nặng nề, ai cũng cúi đầu ăn cho xong mà đi. Ăn cũng chẳng biết ngon lành gì nữa. Do đó, đời sống thiêng liêng cũng bị ảnh hưởng, lại sinh thêm gương xấu cho giáo dân...
 - Ngài khó tính lắm sao?
 - Hết chỗ nói! Vừa lạc hậu vừa độc đoán, không bao giờ chấp nhận đối thoại, xem người không bằng ngọn rau má!
 - Ngài hay chỉ trích con lắm à?
 - Gặp ai ngài cũng chê bai cha phó, cha thấy có tệ hại và chán nản cho tuổi trẻ không! Nào là ít kinh nghiệm, nào là bồng bột, nào là thiếu nghiêm trang, cứ hay chơi đùa với thanh niên, trẻ con, nào là dạy giáo lý không đúng. Ngài muốn con giáo dục thanh thiếu niên theo kiểu xưa, dùng sách giáo lý cổ lỗ sỉ mà dạy thế thì đứa nào thèm nghe! Muốn bệ vệ như ngài thì con lúng túng quá và không cách nào chịu được!
 - Thế con có bao giờ chỉ trích ngài không?
 - Con phải công nhận là có. Vì con phải bênh vực lập trường của con chứ! Con đã phê bình ngài trước mặt nhiều người. À, mà ngài lại còn hà tiện lắm nữa kia! Con mới ra trường, không có được xu mô. Tuần trước, đưa thiếu nhi đi cắm trại liên hoan sau ngày rước lễ vỡ lòng, con đến xin ngài lì xì; ngài đã không cho thì thôi, lại còn phê thêm một câu chua như giấm: "Các cha đời bây giờ chả làm nên được cái gì cả, chỉ ham chơi đùa với cắm trại!". Dẫn bầy trẻ đi, con phải rán vui nhưng trong thâm tâm thực đắng cay chua xót. Cha thấy có khổ không?... Thú thực với cha, con năng bàn chuyện cha xứ với giáo dân lắm!
 - Cha thông cảm với con, nhưng con hãy bình tâm suy nghĩ lại. Ai lại không có tính khí, có lập trường của mình. Nhất là người càng lớn tuổi thì càng giữ quan điểm của thời họ, của lối giáo dục mà họ đã hấp thụ. Sau con đến tuổi già cũng dễ mắc phải tật ấy. Con phàn nàn với người ta về cha xứ, tất nhiên có kẻ mách lại cho ngài biết, và như thế ngài sẽ chỉ trích chê bai con lại. Thế là hết tình nghĩa huynh đệ và càng đắng cay chua xót với nhau hơn. Con đã đến với cha thì cha bàn với con thế này. Con thấy ngài có điểm nào có thể khen được không?
 - Chịu? Con thấy ngài như cái hũ cũ, chả có gì mà khen cả!
 - Thế con thấy ngài giảng thế nào?
 - Kể ra không hấp dẫn mấy, nhưng mà có dọn trước, có bố cục, mạch lạc đàng hoàng; kiểu cổ điển: có mở đầu, kết luận...
 - Ngài có chịu khó ngồi tòa giải tội không?
 - Cha thì thực là khéo hỏi chuyện! Về vấn đề ấy thì con thua xa ngài. Ngài ngồi tòa thực là kiên trì, và ai xin giờ nào ngài cũng sẵn sàng cả.
 - Sổ sách các phép ngài làm có phân minh không?
 - Ngài khó tính thì thật là khó tính nhưng sổ sách thì ngài ghi từng ngày một, rõ ràng minh bạch, không chê vào đâu được...
  - Bây giờ cha xin con nghe cha: Từ đây ngài có nói gì con thì mặc ngài, trước sau thì ta vẫn là ta; nhưng ngược lại, phần con, vì hy sinh, vì yêu mến Chúa trong ngài, nếu con phải phấn đấu sống với ngài thật là bác ái huynh đệ. Và để ngài xác nhận là con tốt với ngài, cha đề nghi con lợi dụng tất cả mọi dịp để khen ngài. Không phải cha bảo con tâng bốc hay cho ngài đi tàu bay giấy, nhưng con nên khen những điểm tốt mà chính con vừa xác nhận đó! Can đảm lên! Mẹ Maria sẽ giúp con. Tháng sau con tới lại!
 Ba mươi ngày trôi qua, cha phó ấy lại đến gặp tôi. Vừa bắt tay ngài đã vội vàng nói:
 - Cha ơi có nhiều chuyện vui lắm! Để con thuật lại cha nghe!
 - Cha vẫn cầu nguyện và mong tin của con.
 - Nghe lời cha con về phấn đấu hết sức, lắm lúc phải vận dụng hết tâm lực để dằn lòng xuống mà tươi cười niềm nở với ngài. Hôm chúa nhật, sau bài giảng của ngài, con vào phòng thánh gặp ông từ hỏi ngay: "Ông có nghe cha xứ giảng không? Thực là mạch lạc và sốt sắng! Lúc nào tôi cũng chăm chỉ theo dõi để học cách giảng của ngài". Ba ngày sau, lúc lên làm lễ, gặp ông từ, ông vội đến sát tai con nói khẽ với con: "Con có thuật lại lời cha hôm nọ cho cha xứ nghe, ngài vui vẻ bảo con: "Ông từ thấy chưa, đó là một cha phó còn trẻ mà trí xét đoán rất đúng đắn". Chiều thứ bảy, ngồi tòa xong, con đi xuống bếp và nói với bà bếp: "Tôi còn trẻ mà mới ngồi tòa có một lúc mà đã nghe mỏi mệt cả người, thế mà cha xứ thật là nhẫn nại; ngài ngồi lâu mấy cũng được, ai xin lúc nào cũng sẵn sàng". Ít hôm sau bà bếp mách lại với con: "Cha biết không, con thuật lại lời cha nói bữa chiều thứ bảy cho cha sở nghe; ngài có vẻ đắc chí, vừa cười vừa nói: "Đấy bà xem cha phó này có lòng khiêm nhượng, biết kiểm điểm mình và đánh giá những điều hay của kẻ khác mà bắt chước. Bà gắng nấu nướng bồi dưỡng cho ngài. Trông ngài độ này hơi xanh..." Con cũng có dịp nói chuyện với các mẹ gia đình và lúc kết thúc đã chêm vào một câu: "Tôi về đây thực là may mắn vì học được rất nhiều đức tính nơi cha sở, đặc biệt sổ sách của ngài thật là phân minh, ngày nào xong ngày ấy không bao giờ để lại hôm sau, cẩn thận số một. Về sau có bà đến bảo riêng con: "Chúng con có thuật lời cha cho cha sở nghe, ngài cười và bảo chúng con: "Cha phó ngày càng tiến bộ, bây giờ ngài hiểu cách tôi điều hành giáo xứ, chịu khó học hỏi lắm. Thực may mới có được một cha phó như thế!" Bầu không khí giữa ngài với con dần dần thêm phần thoải mái cởi mở. Những bữa cơm không còn là giờ cực hình nữa mà là lúc đàm thoại thân mật. Chúa nhật vừa qua ngài còn cho con 100 phật lăng để đem các thiếu nhi đi trại dịp Bổn mạng giáo xứ. Thực may nhờ có cha...
 - Bây giờ, con còn đòi lên Đức Cha xin thuyên chuyển nữa không?
 - Hết rồi, cơn khủng hoảng đã qua. Bây giờ lại sợ đổi đi là đàng khác!

Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012

PHƯƠNG PHÁP GIÁO DỤC CỦA CHA GASTON COURTOIS


Đừng phàn nàn cà phê đắng, chỉ tại đường của con không ngọt đủ .
( Những người lữ hành trên đường hy vọng  - ĐHY Nguyễn văn Thuận )

 Cha Gaston Courtois là một vị giảng phòng thời danh và là một nhà linh hướng khôn ngoan, thánh thiện, giàu kinh nghiệm rất được các linh hồn mến phục. Ngài có thuật lại câu chuyện như sau:
 "Một nữ tu nọ đến gặp tôi và nói với giọng đầy xúc cảm:
 - Thưa cha, con chịu không nỗi nữa, đời sống cộng đoàn làm con ngột ngạt quá. Con đã phấn đấu nhẫn nại, nhưng nay con quá căng thẳng. Xin cha giúp con, nếu không thì...
 - Cha nghe con, con cứ thành thật nói những gì đè nặng trên lòng con.
 - Thưa cha, dĩ nhiên sống chung thì không làm sao tránh khỏi những va chạm, con chấp nhận thế; nhưng vô phúc cho con vì gặp phải một chị... không chút thiện cảm tí nào. Chị hay phê bình chỉ trích con nhịn mãi không được nên chính con cũng phê bình chị lại. Con thấy nơi chị cái gì cũng xấu cả. Con không thể nào nhìn mặt chị được, đâu có chị là con tránh đi ngay để khỏi bực tức và sinh tội.
 - Con giữ đức bác ái sao lại không thương yêu chị ấy?
 - Con biết Chúa dạy phải yêu thương cả kẻ nghịch của mình nữa. Song con thú thực với cha, đối với ai cũng được nhưng đối với chị ấy thì con ghét cay ghét đắng, ngửi không được, chịu cũng chẳng nổi! 
 - Chị ấy xấu lắm sao?
 - Thì con đã thưa với cha: chị ấy xấu hết chỗ nói: kiêu ngạo, phê bình, chỉ trích, nóng nảy, hay hờn dỗi, nói xiên nói xỏ, chua cay đắng đót, kể ân kể nghĩa, khoe khoang cùng mình... Nói tóm là xấu từ đỉnh đầu đến dưới bàn chân, từ trong ruột ra tới ngoài vỏ... Con không thể nào chịu nổi được nữa. Quá sức tưởng tượng!
 - Con khẳng định chị ấy hoàn toàn là xấu?
 - Thì cha không tin con sao? Không lẽ con bịa đặt ra à? Con đã cố gắng hiểu tốt cho chị ấy. Nhưng không thể được.
 - Đây, cha trao cho con một tờ giấy và một cây bút, con khởi sự viết cho cha các tính tốt của chị ấy đi!
 - Chao ôi, có đâu mà viết! không lẽ cha bắt con bịa đặt ra sao!
 - Con cứ bình tĩnh suy nghĩ xem! Không lẽ xấu đến thế mà người ta lại cho ở trong nhà dòng à?
 - Thế mới khốn nạn chứ. Ở với nhau tưởng là thiên đàng, hoá ra là địa ngục, chín tầng địa ngục!
 - Bây giờ cha giúp con tìm thử xem chị ấy có mấy tính tốt nhé!
 - Vâng, con đã đến đây thì xin vâng lời cha. Đố mà tìm được! Cha tìm ra một tính tốt, con phục sát đất!
 - Chị ấy giờ giấc có đúng theo thời khắc biểu trong nhà không?
 - À... chuyện này thì có!
 - Con ghi vào đi, số 1. Chị ấy có vâng lời bề trên không?
 - Chả biết trong lòng thế nào, chứ bề ngoài thì vâng lời triệt để.
 - Ghi vào, số 2. Bổn phận của chị, chị có chu toàn không?
 - Thưa cha chị ấy lo làm vườn và nuôi lợn nuôi gà. Mà nhờ khoẻ như trâu nên lúc nào cũng vượt chỉ tiêu cả, làm con chạy theo đến hụt hơi muốn chết.
 - Thế là con ghi thêm điểm tốt số 3. Khi ai nhờ vả chị ấy chị có sẵn sàng giúp đỡ không?
 - Dạ có! chị đã nhận giúp ai việc gì là làm hết sức tận tụy.
 - Con ghi vào điểm tốt số 4.
 Cha Gaston Courtois cứ hỏi và chị nữ tu ghi gần hết trang giấy. Ngài dịu dàng bảo:
 - Thôi, ngang đây cũng tạm đủ rồi. Từ đây con phải nghe lời cha, trước khó sau dễ: Con hãy yêu Chúa Giêsu trong chị ấy. Con để trang giấy này trên bàn của con và hằng ngày nhìn vào các đức tính của chị để tìm hiểu chị và yêu mến chị. Mỗi khi cảm thấy khó chịu, con đọc một kinh Kính Mừng và cầu nguyện cho chị. Nhất là con cố gắng tươi cười với chị, đừng tìm cách lẩn tránh, ngược lại, phải tìm dịp tiếp xúc chuyện vãn với chị, giúp đỡ chị hay nhờ chị giúp con.
 -Thà cha bắt con ăn chay đánh tội một ngàn ngày còn hơn bắt con làm công việc ấy. Khó quá cha à!
 - Con cố gắng đi, vì mến Chúa. Con xin Đức Mẹ giúp con, cha cũng cầu nguyện cho con. Rồi đúng một tháng sau con đến gặp cha lại. Nếu không nghe lời cha thì đừng bao giờ đến gặp cha nữa!

~o~o~o~o~

 
 Một tháng trôi qua, chị nữ tu lại đến gặp cha Gaston Courtois.
 - Thế nào, báo cáo lại cho cha nghe coi.
 - Liều thuốc cha cho con uống đắng quá, nhưng con đã phấn đấu và bắt đầu có kết quả rồi cha ạ! Con bớt căng thẳng, chúng con đã có dịp trao đổi với nhau năm ba câu. Chị ấy giúp con đôi việc nhỏ, con cũng đã giúp chị vài chuyện lặt vặt... Nhưng bên nào cũng còn giữ thế, chỉ đối xử dò chừng vậy thôi!
 - Hoan hô con! Hãy cám ơn Chúa và xin Mẹ Maria giúp thêm. Chúng ta cầu nguyện và chiến đấu thêm hơn nữa với bản thân mình, còn chị ấy con hãy giao cho Chúa. Con đã bước cái bước khó nhất, bây giờ hãy mạnh dạn tiến thêm hơn nữa. Hẹn con tháng sau nhé!....
 Từ đây mỗi tháng, chị nữ tu đều gặp cha Gaston Courtois một lần, báo cáo những bước tiến khả quan hơn. Hai bên đối phương đã xích lại gần nhau, đã dám đối thoại với nhau cách thẳng thắn. Dần dần những tháng sau đó, kẻ thù không đội trời chung đã hoá thành bạn hữu: Cả hai đã "bình thường hoá quan hệ" giữa nhau, câu chuyện nhỏ to đã "thắm thiết tình hữu nghị".
 Tháng thứ năm, chị nữ tu đến gặp cha Gaston Courtois với nét mặt hớn hở thoải mái:
 - Thưa cha, con chịu thua cha rồi! Con xin đầu hàng! Trước đây con đến gặp cha với một tâm hồn bi đát, thất vọng. Giờ đây con lại đến với một tâm hồn tràn ngập hy vọng vui tươi. Chúng con đã hiểu nhau, mọi mây mù đã tan biến nhường chỗ cho khung trời sáng sủa. Chúng con đã trở nên đôi bạn thân, dễ dàng tâm sự và nâng đỡ nhau về mọi mặt. Từ đây, cha khỏi bắt con suy nghĩ về các đức tính của chị ấy nữa, kẻo con sẽ yêu riêng chị mà làm tổn thương đến tình đoàn kết hiệp nhất trong cộng đoàn!
 - Không phải cha thắng, nhưng chính trái tim Mẹ Maria, chính tình yêu Chúa Giêsu đã giúp cha con mình chiến thắng... Cha chia vui với con, và con hãy cứ vui tươi mà sống như vậy! Sau cơn mưa trời lại quang đãng! Có Chúa, Mẹ Maria và Thánh Giuse ở giữa các con luôn!

Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2012

GIÁO DỤC NHÂN BẢN


1. Nhân bản là gì?
     Nhân bản là từ ngữ rất thông dụng, nhưng khó giải thích cho thỏa đáng và hiểu cho tường tận. Chúng ta có thể tạm hiểu:
   § Nhân là người, là nhân đức, nhân cách, cách sống của con người tốt.
   § Bản là gốc, căn bản, nền tảng, bản lề…
     Nhân bản là phong cách sống tốt, những nhân đức căn bản mà một con người cần phải có để xứng đáng là người hơn.


2.  Giáo dục nhân bản là gì?
     Đó là
 học làm người. Chúng ta phải học những gì để trở thành con người trưởng thành về mặt tinh thần cũng như thể chất, nhờ đó chúng ta có thể dễ dàng thành đạt trong đời sống xã hội, cũng như cuộc sống tâm linh, qua việc tập luyện các đức tính căn bản tốt đẹp mà mỗi người phải có. Làm người là mục tiêu trên hết và cuối cùng của cuộc sống tại thế của chúng ta. Chắc chắn không có niềm vui nào lớn lao hơn niềm vui của người đã dám từ bỏ tất cả lạc thú và vinh sang để có thể sống xứng đáng một con người, một người con Chúa.
3.  Các đức tính nhân bản cần phải học là gì?
     Đó là những gì giúp con người dung hòa giữa tinh thần và thể chất, giữa lý trí và bản năng hạ đẳng, giữa lợi ích cá nhân và lợi ích xã hội… đều có thể được coi là đức tính nhân bản. Cụ thể như tác phong tốt đẹp: suy nghĩ chí chắn khôn ngoan, ý chí tự chủ, kiên quyết, tâm tính quân bình, điềm tĩnh, cư xử hài hòa, quảng đại vị tha. Chúng ta có thể tóm lại trong 8 đức tính sau đây:
 Cần – Kiệm – Liêm – Chính – Trí – Tín –Dũng – Nhân.


4.  Tầm quan trọng của giáo dục nhân bản:
   § Nhờ giáo dục nhân bản tức là việc tập luyện các đức tính tự nhiên, con người mới đạt được sự trưởng thành nhân bản, để xứng đáng là người hơn.
   § Sự trưởng thành nhân bản còn là nền tảng để xây dựng sự trưởng thành Kitô hữu bằng việc tập luyện các nhân đức Kitô giáo. Nhờ đó các Kitô hữu sẽ đạt mức độ trưởng thành Kitô hữu, được hoàn hảo, thánh thiện, trở nên giống Chúa Kitô, xứng đáng chức vị là Con Thiên Chúa.


5.  Phương pháp học làm người
     Có hai phương pháp giúp chúng ta học làm người:
     a.  Phương pháp của Benjamin Franklin:
     Ông Benjamin Franklin thiết lập một bảng danh sách gồm 13 đức tính và ông bảo rằng ông không có tham vọng thực hiện tất cả 13 đức tính ấy cùng một lúc, trái lại, ông phải chú trọng từng đức tính một. Khi nắm vững được một đức tính rồi, ông mới bắt đầu rèn luyện một đức tính khác và cứ như vậy lần lượt cho tới khi đạt được tất cả 13 đức tính.
     Quyết định thực tập như vậy rồi, ông còn nỗ lực tự kiểm hằng ngày. Phương pháp tự luyện của ông gồm 3 nét đặc thù là
: Cá thể, tiệm tiến  kiểm tra hằng ngày.
     b.  Phương pháp của linh mục Gaston Courtois:
     Linh mục Gaston Courtois là một nhà giáo dục thời danh của giới Công giáo Pháp, chủ trương một phương pháp như sau:
        –  Xét về phương diện cá thể: Chú trọng việc suy niệm về một đức tính, làm cho nó thấm nhiễm với trí óc, rồi mới tự vấn lương tâm xem mình đã, đang và sẽ thực tập đức tính đó như thế nào. Đồng thời, cổ vũ lòng hăng say bằng việc đọc một ít gương các thánh nhân hay danh nhân để biết các vị ấy đã thực hành các đức tính đó như thế nào. Và cuối cùng đem ra thực hành.
        –  Xét về phương diện tập thể: Thảo luận từng nhóm nhỏ sẽ làm triển nở những quan niệm mới mẻ, sâu sắc và thực tế về cách thực hành một đức tính.


6.   Áp dụng thực hành
     Gia đình là trường giáo dục các nhân đức nhân bản Kitô giáo. Cha mẹ cần phải tự rèn luyện các đức tính nhân bản, nhất là các đức tính nhân bản Kitô giáo, để dạy con bằng gương sống sẽ có kết quả hơn nhiều.
     –  Dạy con cái biết cầu nguyện: Chính đời sống cầu nguyện của gia đình giúp đức tin ngày càng sống động hơn, tác động trên lối sống và cách giáo dục con cái trong gia đình. Con cái được sống và lớn lên trong bầu không khí cầu nguyện, chúng sẽ biết sống với Thiên Chúa. Tôn thờ và yêu mến Chúa.
     –  Sự yêu thương chung thủy của cha mẹ là điểm tựa vững chắc nhất cho các tâm hồn trẻ thơ dễ bị thương tổn.
    –  Dành thời gian cho con cái. Vì con cái cần gần gũi bên cha mẹ và những giây phút êm đềm bên cha mẹ sẽ trở thành những kỷ niệm hạnh phúc khó quên của con cái.
     –  Biết quên lỗi lầm và tha thứ cho nhau. Sự tha thứ có năng lực chữa lành, sưởi ấm tâm hồn, tống khứ những nóng giận, cay đắng. Nên cha mẹ phải hướng dẫn gia đình biết mở rộng lòng tha thứ cho nhau.
     –  Hãy dùng lời lẽ cách khôn ngoan. Vì “Lời nói bừa bãi khác nào mũi gươm đâm, miệng lưỡi khôn ngoan lại chữa trị cho lành” (Châm ngôn 12,18). Hãy cố gắng nói những lời khích lệ và xây dựng nhau, đừng tấn công hay xỉ vả con cái mình.
     –  Sau cùng, hãy đặt Chúa Giêsu vào trung tâm gia đình, để nhờ ơn Chúa chúng ta học sống theo gương Chúa, gia đình ngày một yêu thương nhau, biến thành tổ ấm, mọi người trong gia đình đều cảm nghiệm được tình thương và sự nâng đỡ lẫn nhau. “Người hạnh phúc nhất là người tìm thấy được sự bình an trong mái ấm gia đình của mình”. Triết gia Geothe đã cảm nghiệm như thế.
 
Lm. JB. Võ Văn Ánh
( Gx Mông Thọ)

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Thơ NGÔ KIM LAN

Mời các anh chị Trưởng thưởng thức chùm thơ ngọt ngào , lãng đãng của  nữ thi sĩ  Ngô kim Lan, một "Ấu Dũng" của HTDC gx An hòa cũ  thời  ....năm 60 của thế kỷ 20 .

       An hòa


           Cho tôi về lại An Hòa xưa
           Có lũy tre xanh ,cỏ kín bờ
           Có con đường nhỏ, mòn chân cát
           Có những trưa hè tiếng võng đưa

           Cho tôi tìm lại ngôi trường xưa
           Bập bẹ,ê a tiếng i tờ
           Ngôi nhà thờ nhỏ:chuông chiều sớm
           Vọng tiếng kinh cầu tự lúc hoang sơ
           
           Cho tôi tìm lại những ngày thơ
           Dưới bóng phi lao,cả bóng dừa
           Trốn trốn ,tìm tìm rồi đuổi bắt
           Có cả tình thơ,cả ước mơ

           Ngẩn ngơ còn đó những chiều thu
           Nhè nhẹ heo may với sương mù
           Nhớ tháng mưa dầm ,chờ đông đến
           Thương nắng hạ vàng tiếc mưa thu

           Làm sao tìm lại tuổi thơ tôi
           Ngày xua xa quá ,xa mất rồi
           Xuân qua ,hạ đến ,thu đông tới
           Tìm ....Biết bao giờ....Đâu dễ nguôi.

                                                                      

           

                  ĐamB’ri

                  Ta trở lại ĐamB'ri .
                  Vẫn có mưa ,có rừng và thác đổ
                  Thung lũng âm u và sương mù phủ           
                  Ngan ngát lòng ta một nỗi niềm riêng
                  Dòng nước lặng lờ..yên
                  Thác ồn ào tuôn đổ
                  Như anh và em cây lặng lẽ cúi đầu
                  Thật ngại ngùng ta chạnh nghĩ đến nhau
                  Vẫn bối rối ,nao nao.....ngọt ngào xưa cũ
                  ĐamB'ri buồn lặng lẽ
                  Gió thì thầm khe khẽ: biệt ly
                  Người đi !
                  Làm gì có trăm năm mà đợi
                  Ai bảo có kiếp sau mà chờ

                                                                     Tháng 7/ 2010


                    

  Bóng khuất


    Ta mơ thấy em về chập chờn kí ức
   Lãng đãng mây chiều ,vội tím hòang hôn
   Nắng tàn ,muộn màng - day dứt
   Bờ vai rung - phiền muộn
   Lóng lánh gịot sương đêm
   Vành trăng khuyết lửng lơ-một mình -chơ vơ
   Như mảnh thuyền trôi đơn độc
   Thoáng chốc
   Sóng cồn cào vỗ giấc bình yên
   Vành trăng nghiêng
   Ánh vàng soi bóng khuất
   Trong tận cùng kí ức...ta nhớ em .
                                                             

                          

                        
          Hương xưa

       
        Cơn mưa chiều rất lạ
        Bất chợt rơi cuối đông
        Nghe chừng như vội quá
        Trách trời sao mênh mông

        Ai lau giùm giọt mưa
        Long lanh trên phiến lá
        Ai giữ chút hương xưa
        Nghe chừng như rất lạ.

                       

     
         Trăng khuya

      
       Đêm khuya trăng vàng úa
       Ngọn trúc phất phơ lay
       Gío vô tình lùa vội
       Khe cửa ,sương lạnh đầy
       Thì thào đêm thổn thức
       Nhạt nhòa ánh trăng khuya
       Lao xao cành lá trúc
       Lại ngỡ bước ai về.
  

                               
       

     
       Đêm loong coong tiếng gõ
       Bàng bạc vạc kêu sương
       Liêu xiêu đôi chân nhỏ
       Nghêu ngao ở cuối đường.

ÔNG TỔ HÙNG TÂM DŨNG CHÍ


               
                  Sau Đại thế chiến thứ hai , thanh niên ở các nước Âu châu nhất là nước Pháp cảm thấy thể chất tâm lý tan nát rã rời . Rất nhiều em phải thất lạc gia đình , không biết đi về đâu , em khác lại mất cha , chết mẹ , có em lại phải bệnh hoạn tàn tật ,lang thang khắp nơi , tụ tập lại thành từng bè , từng lũ , chia nhau đi cướp bóc , đập đánh chơi bời phóng đãng . Các chính quyền đã cố gắng phục hồi kinh tế , cải tạo xã hội ,Nhưng cho ăn cho mặc đâu phải là đủ .Các em còn cần tình thương , cần lý tưởng để xây dựng cuộc sống mới ,.Linh mục Gaston Courtois người Pháp đã dấn thân vào công việc ấy .Theo gương thánh Gioan Bosco , ngài săn sóc các em , yêu thương các em , hướng dẫn các em trong nhiều buổi sinh hoạt thoải mái , hùng mạnh ,Ngài cũng khuấy động lên trong hàng  ngũ những người có trách nhiệm ý thức về sự sa sút của giới trẻ .Họ cộng tác với ngài . Thế rồi hàng vạn thanh thiếu niên đã tìm lại được tuổi xuân , niềm hy vọng lại bừng sáng , lý tưởng sống lại hiện rõ . Phong trào "Hùng Tâm Dũng Chí" ra đời và chẳng mấy chốc lan rộng khắp năm châu .
               Vừa hòa mình với các em , cha Gaston Courtois vừa thức khuya dậy sớm để viết sách báo hướng dẫn giới trẻ .Trước nhỏ sau lớn , nhà in Fleurus ra đời giữa lòng thủ đô Paris và ngày càng phát triển mạnh .
                Cha Gaston Courtois được mời tham gia nhiều tổ chức quốc tế đặc trách thanh thiếu niên , Về sau , ngài được gọi sang phục vụ bên cạnh Tòa Thánh .Dù đã lớn tuổi , nhưng chúa nhật nào người ta cũng thấy ngài đi sinh hoạt với nhóm thanh thiếu niên ở Roma , vẫn tươi vui hăng hái như thuở nào .Thanh thiếu niên sung sướng vây quanh ngài , cởi mở tâm sự với ngài .Chúng biết quả tim ngài hằng yêu mến chúng , vì cả cuộc đời ngài đã hiến dâng trọn vẹn cho giới trẻ .
                      
                         
                         (trích trong sách  NGƯỜI LỮ HÀNH TRÊN ĐƯỜNG HY VỌNG ,
           chương 26 : Dấn thân , của ĐHY  Phanxicô Xaviê NGUYỄN VĂN THUẬN)