Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013
Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013
GIÁO DỤC CON CÁI TRONG GIA ĐÌNH TÍN HỮU
Chúng ta thường được giáo
dục để trở nên những đứa con tốt trong gia đình, nhưng rất ít khi chúng ta được
giáo dục để trở nên những cha mẹ tốt. Ở trường học, chúng ta học rất nhiều môn,
nhưng không môn nào dạy ta nghệ thuật làm cha mẹ, nghệ thuật mà ta phải áp dụng
suốt cả cuộc đời kể từ khi có con, đồng thời cũng là một nghệ thuật hết sức
quan trọng cho hạnh phúc của ta cũng như cho tương lai của con cái. Vì thế, đa
số nhân loại khi lên làm cha mẹ đã không biết phải đóng vai trò đó như thế nào
cho đúng. Thường thì chỉ khi làm cha mẹ chúng ta mới bắt đầu học nghệ thuật ấy,
học theo kiểu “nghề dạy nghề”, tự mò mẫm học, phải tự suy nghĩ để tìm ra phương
pháp. Cũng có những sách nói về nghệ thuật này, nhưng không nhiều.
1. Đừng quá kỳ vọng vào con cái:
Con người không ai hòan hảo: “Nhân vô thập tòan”, nên cha mẹ đừng đòi con cái phải tốt lành hoàn hảo làm hài lòng ta hoàn toàn. Vì khi nghĩ lại chính chúng ta cũng thấy mình bất tòan và không làm cho cha mẹ ta hài lòng. Dù vậy ta cũng nên đòi hỏi con cái thế nào để chúng cố gắng hơn. Cần biết khen ngợi khi thấy con có sự tiến bộ.
2. Hãy chấp nhận giới hạn của chúng:
Do ai cũng có giới hạn, mà dù có cố gắng đến đâu cũng khó lòng vượt qua. Điều quan trọng là đặt ra mục tiêu phù hợp với khả năng của con cái để động viên chúng thực hiện. Thông thường, cha mẹ hay đòi hỏi con mình phải thế này thế kia… Nhưng trong nhiều trường hợp, những kỳ vọng đó lại vượt quá khả năng của chúng. Ta không nên lấy mình làm khuôn mẫu cho con cái. Điều đó có thể làm cho chúng mang mặc cảm tự ti và bị nhụt chí khi. Hãy chấp nhận mức độ cao nhất mà chúng có thể đạt được. Cần đặt mình vào hòan cảnh của con để đánh giá sự việc cách chính xác.
3. Hãy dành thì giờ đối thoại với con:
Nên bỏ ra mỗi ngày ít nhất 15-20 phút tiếp xúc trò chuyện với con để tìm hiểu chúng thường là trong các bữa ăn. Nên khuyến khích chúng nói ra những điều chúng nghĩ và lắng nghe. Phải phản ứng kịp thời qua sự tán thành hay khen ngợi những gì chúng nói… Phải tập nói chuyện với chúng như bạn bè, nhất là khi chúng được 10 tuổi trở lên. Đừng để chúng trở thành hư hỏng lúc nào mà ta không biết.
4. Hãy tạo mối quan hệ thân mật với con cái:
Con cái ta cần được cha mẹ yêu thương, khuyến khích và hỗ trợ để phát triển. Do đó, cha mẹ cần liệu sao để chúng cảm nhận được tình thương của mình. Cần biểu lộ tình cảm của ta ra bên ngoài, qua ánh mắt, qua những cử chỉ âu yếm, những lời nói ngọt ngào, những hy sinh cụ thể của ta. Càng nhỏ, chúng càng nhạy cảm với tình thương của cha mẹ. Chúng cần tình thương để lớn lên và phát triển giống như cần thức ăn nước uống. Đừng chỉ yêu thương con bằng khối óc dù rằng rất cần, mà còn phải yêu chúng bằng con tim nữa.
5. Cần tạo cho con cái tin tưởng vào cha mẹ:
Trẻ mong tìm được những bảo đảm yêu thương từ nơi cha mẹ, nên ta phải trở nên chỗ dựa vững chắc cho chúng về mọi mặt. Phải sống làm sao để chúng cảm thấy an tâm. Mọi lời ta nói phải đúng để chúng tin tưởng, mọi việc ta làm phải tốt để chúng noi theo. Phải làm sao để chúng tin vào tình yêu, sự thành thật, khả năng hy sinh và sự cao thượng của cha mẹ.
6. Hãy luôn đồng hành với con cái:
Tuy nhiên, ta không nên tự thần tượng hóa mình trước mặt con cái. Tới một lúc nào đó, ta phải cho chúng thấy rằng chính ta cũng là người bất toàn đang phải nỗ lực tiến tới hoàn thiện. Ta chỉ là người đi trước và có trách nhiệm dẫn dắt chúng trong những bước đầu đời của chúng, đưa chúng đi vào đời sống nhân bản, và sau này, chính ta cũng cần sẵn sàng nhận lại sự nâng đỡ của con cái. Cần phải khiêm tốn nhận những khuyết điểm của mình. Cha mẹ nên trở thành bạn đồng hành của con cái và sẵn sàng nhận sự góp ý xây dựng của chúng.
7. Cần tôn trọng phẩm giá của con cái:
Đừng cấm đoán con cái những gì vô hại chỉ vì không hợp với sở thích cuă mình. Nên tôn trọng giờ học, giờ ngủ và giờ chơi của con cái. Nếu cần sửa phạt thì thì nên sửa phạt đúng mức, hợp lý và tránh sự quá đáng như mắng con bằng những lời thậm tệ, xúc phạm tới phẩm giá hoặc làm tổn thương tự ái của chúng. Đừng bêu xấu con trước mặt trẻ khác. Nếu được cha mẹ tôn trọng thì con cái mới biết tự trọng và sẽ có sự tự tin hơn.
8. Hãy tập cho con “đứng trên chính đôi chân của mình”:
Khi còn nhỏ, con cái lệ thuộc cha mẹ về mọi mặt. Lúc đó, ta phải bắt chúng vâng lời, làm theo ý ta để phát triển đúng hướng. Nhưng ta phải giáo dục thế nào để chúng từng bước trưởng thành, có khả năng tự do và tự lập về mọi mặt. Đừng bắt chúng phải lệ thuộc và phải luôn làm theo ý ta. Cần phải biến con cái thành những người bạn ngang hàng với mình, liệu sao cho chúng có đủ điều kiện phát triển và ngày một trưởng thành hơn.
9. Hãy từng bước trao trách nhiệm cho con cái:
Phải tập cho con cái tinh thần trách nhiệm ngay từ khi chúng còn nhỏ bằng cách trao cho chúng những việc làm giúp đỡ cha mẹ từ dễ đến khó trong gia đình. Phải tập cho con cái dần dần quán xuyến được mọi việc trong nhà. Và khi chúng được 20 - 25 tuổi, phải tập cho chúng làm những việc ngừoi lớn như: làm ăn, giao thiệp, điều hành công việc,… Cần tập cho chúng làm hầu hết những công việc của cha mẹ, thậm chí có thể thay thế cha mẹ khi cần. Nên sớm giao trọng trách cho con cái đang khi chúng ta còn đứng đàng sau để hướng dẫn trợ giúp. Đừng để tới lúc ta không còn làm được gì nữa mới trao trách nhiệm cho con thì đã muộn, chúng có thể mắc phải sai lầm mà ta đành chịu bất lực vì không thể giúp gì được cho chúng.
10. Về việc giáo dục đức tin cho con cái: Các cha mẹ Công Giáo cần ý thức trách nhiệm truyền đạt đức tin cho con cái ngay từ khi chúng còn nhỏ.
1. Đừng quá kỳ vọng vào con cái:
Con người không ai hòan hảo: “Nhân vô thập tòan”, nên cha mẹ đừng đòi con cái phải tốt lành hoàn hảo làm hài lòng ta hoàn toàn. Vì khi nghĩ lại chính chúng ta cũng thấy mình bất tòan và không làm cho cha mẹ ta hài lòng. Dù vậy ta cũng nên đòi hỏi con cái thế nào để chúng cố gắng hơn. Cần biết khen ngợi khi thấy con có sự tiến bộ.
2. Hãy chấp nhận giới hạn của chúng:
Do ai cũng có giới hạn, mà dù có cố gắng đến đâu cũng khó lòng vượt qua. Điều quan trọng là đặt ra mục tiêu phù hợp với khả năng của con cái để động viên chúng thực hiện. Thông thường, cha mẹ hay đòi hỏi con mình phải thế này thế kia… Nhưng trong nhiều trường hợp, những kỳ vọng đó lại vượt quá khả năng của chúng. Ta không nên lấy mình làm khuôn mẫu cho con cái. Điều đó có thể làm cho chúng mang mặc cảm tự ti và bị nhụt chí khi. Hãy chấp nhận mức độ cao nhất mà chúng có thể đạt được. Cần đặt mình vào hòan cảnh của con để đánh giá sự việc cách chính xác.
3. Hãy dành thì giờ đối thoại với con:
Nên bỏ ra mỗi ngày ít nhất 15-20 phút tiếp xúc trò chuyện với con để tìm hiểu chúng thường là trong các bữa ăn. Nên khuyến khích chúng nói ra những điều chúng nghĩ và lắng nghe. Phải phản ứng kịp thời qua sự tán thành hay khen ngợi những gì chúng nói… Phải tập nói chuyện với chúng như bạn bè, nhất là khi chúng được 10 tuổi trở lên. Đừng để chúng trở thành hư hỏng lúc nào mà ta không biết.
4. Hãy tạo mối quan hệ thân mật với con cái:
Con cái ta cần được cha mẹ yêu thương, khuyến khích và hỗ trợ để phát triển. Do đó, cha mẹ cần liệu sao để chúng cảm nhận được tình thương của mình. Cần biểu lộ tình cảm của ta ra bên ngoài, qua ánh mắt, qua những cử chỉ âu yếm, những lời nói ngọt ngào, những hy sinh cụ thể của ta. Càng nhỏ, chúng càng nhạy cảm với tình thương của cha mẹ. Chúng cần tình thương để lớn lên và phát triển giống như cần thức ăn nước uống. Đừng chỉ yêu thương con bằng khối óc dù rằng rất cần, mà còn phải yêu chúng bằng con tim nữa.
5. Cần tạo cho con cái tin tưởng vào cha mẹ:
Trẻ mong tìm được những bảo đảm yêu thương từ nơi cha mẹ, nên ta phải trở nên chỗ dựa vững chắc cho chúng về mọi mặt. Phải sống làm sao để chúng cảm thấy an tâm. Mọi lời ta nói phải đúng để chúng tin tưởng, mọi việc ta làm phải tốt để chúng noi theo. Phải làm sao để chúng tin vào tình yêu, sự thành thật, khả năng hy sinh và sự cao thượng của cha mẹ.
6. Hãy luôn đồng hành với con cái:
Tuy nhiên, ta không nên tự thần tượng hóa mình trước mặt con cái. Tới một lúc nào đó, ta phải cho chúng thấy rằng chính ta cũng là người bất toàn đang phải nỗ lực tiến tới hoàn thiện. Ta chỉ là người đi trước và có trách nhiệm dẫn dắt chúng trong những bước đầu đời của chúng, đưa chúng đi vào đời sống nhân bản, và sau này, chính ta cũng cần sẵn sàng nhận lại sự nâng đỡ của con cái. Cần phải khiêm tốn nhận những khuyết điểm của mình. Cha mẹ nên trở thành bạn đồng hành của con cái và sẵn sàng nhận sự góp ý xây dựng của chúng.
7. Cần tôn trọng phẩm giá của con cái:
Đừng cấm đoán con cái những gì vô hại chỉ vì không hợp với sở thích cuă mình. Nên tôn trọng giờ học, giờ ngủ và giờ chơi của con cái. Nếu cần sửa phạt thì thì nên sửa phạt đúng mức, hợp lý và tránh sự quá đáng như mắng con bằng những lời thậm tệ, xúc phạm tới phẩm giá hoặc làm tổn thương tự ái của chúng. Đừng bêu xấu con trước mặt trẻ khác. Nếu được cha mẹ tôn trọng thì con cái mới biết tự trọng và sẽ có sự tự tin hơn.
8. Hãy tập cho con “đứng trên chính đôi chân của mình”:
Khi còn nhỏ, con cái lệ thuộc cha mẹ về mọi mặt. Lúc đó, ta phải bắt chúng vâng lời, làm theo ý ta để phát triển đúng hướng. Nhưng ta phải giáo dục thế nào để chúng từng bước trưởng thành, có khả năng tự do và tự lập về mọi mặt. Đừng bắt chúng phải lệ thuộc và phải luôn làm theo ý ta. Cần phải biến con cái thành những người bạn ngang hàng với mình, liệu sao cho chúng có đủ điều kiện phát triển và ngày một trưởng thành hơn.
9. Hãy từng bước trao trách nhiệm cho con cái:
Phải tập cho con cái tinh thần trách nhiệm ngay từ khi chúng còn nhỏ bằng cách trao cho chúng những việc làm giúp đỡ cha mẹ từ dễ đến khó trong gia đình. Phải tập cho con cái dần dần quán xuyến được mọi việc trong nhà. Và khi chúng được 20 - 25 tuổi, phải tập cho chúng làm những việc ngừoi lớn như: làm ăn, giao thiệp, điều hành công việc,… Cần tập cho chúng làm hầu hết những công việc của cha mẹ, thậm chí có thể thay thế cha mẹ khi cần. Nên sớm giao trọng trách cho con cái đang khi chúng ta còn đứng đàng sau để hướng dẫn trợ giúp. Đừng để tới lúc ta không còn làm được gì nữa mới trao trách nhiệm cho con thì đã muộn, chúng có thể mắc phải sai lầm mà ta đành chịu bất lực vì không thể giúp gì được cho chúng.
10. Về việc giáo dục đức tin cho con cái: Các cha mẹ Công Giáo cần ý thức trách nhiệm truyền đạt đức tin cho con cái ngay từ khi chúng còn nhỏ.
Như một người trồng
cây cảnh, muốn có cây cảnh có giá trị nghệ thuật, mang hình hươu nai hay chim
phượng đẹp mắt… Ngoài việc chọn giống cây thích hợp và áp dụng kỹ thuật tưới
bón theo từng loại cây, còn phải quan tâm định hình cho cây ngay từ khi cây mới
ra cành non. Tránh để khi cây đã phát triển mới uốn thì đã muộn. Cũng vậy, cha
mẹ tín hữu phải giáo dục đưc tin cho con cái ngay từ trong trứng nước, như có
người nói: “Phải giáo dục đứa con ngay từ trước khi nó sinh ra 20 năm”, nghĩa
là phải giáo dục chính cha mẹ của nó. Từ cái khuôn đạo đức của cha mẹ mà đứa
con sẽ được định hình phù hợp với đức tin truyền thống gia đình. Giáo dục đức
tin không chỉ dừng lại ở các việc đạo đức như đọc kinh lần hạt, lập bàn thờ,
treo tranh ảnh đạo, dự lễ tại nhà thờ, theo học các lớp giáo lý theo lứa tuổi…
mà còn phải dạy con học sống lời Chúa, tuân giữ đặc biệt giới răn yêu thương
qua thái độ luôn nghĩ đến người khác, qua cách ứng xử tốt đẹp giữa các thành
viên trong gia đinh. Cha mệ biết dùng lời Chúa mà dạy dỗ con, nêu gương cầu
nguyện tự phát phù hợp với hoàn cảnh trong các giờ kinh tối gia đình hay vào
các ngày giỗ tết trong năm…
Kết luận:
Kết luận:
Thế hệ con cái chúng ta có đức tin, đức hạnh và tài năng hay không phần lớn tùy
thuộc vào sự giáo dục nhận được từ cha mẹ ngay từ nhỏ. Vì thế, các bậc cha mẹ cần
phải biết cách giáo dục con cái cách khôn ngoan, phù hợp với khoa tâm lý giáo dục.
Đừng phó mặc nhiệm vụ quan trọng này cho may rủi. Cũng đừng làm cách tùy tiện
được chăng hay chớ.
LỜI NGUYỆN:
Lạy Thiên Chúa Cha từ bi nhân ái. Xin cho các bậc cha mẹ chúng con biết noi gương Cha để yêu thương dạy dỗ con cái chúng con. Xin cho chúng con biết cách dạy dỗ con bằng tình yêu thương và bằng việc nêu gương sáng cho chúng. Xin cho chúng con biết xây dựng một thể chế gia đình nề nếp gia phong, trên thuận dưới hòa theo truyền thống đức tin Công Giáo, để gia đình chúng con trở nên thiên đàng ngay từ trần gian hôm nay và chu toàn sứ vụ loan báo Tin Mừng Nước Trời cho các gia đình chưa nhận biết Chúa,- AMEN.
LM ĐAN VINH - 8/20/2013
(vietcatholic.net)
Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013
PHÉP THỬ CỦA SOCRATES
Tương truyền vào thời Hy Lạp Cổ đại, một bữa nọ có người tới gặp nhà hiền
triết vĩ đại Socrates và bảo “Ngài có biết tôi mới nghe được một câu chuyện xấu
về người bạn của ngài không?”.
Sau một thoáng trầm ngâm, Socrates từ tốn đáp: “Trước khi nghe ngài kể, tôi
muốn ngài dành một chút thời gian để lọc lựa những gì ngài định nói. Tôi gọi đó là phép thử lọc 3 lớp.
Lớp thứ 1 lọc tìm Sự thật –
Ngài có tin tuởng tuyệt đối rằng những điều mà ngài định kể cho tôi nghe là
sự thật?
“Không, thực ra tôi chỉ nghe người ta kể lại thôi và…”.
“Không, thực ra tôi chỉ nghe người ta kể lại thôi và…”.
“Rõ rồi, chính vì thế ngài không biết những điều
ngài định nói có phải là sự thật hay không”.
Socrates nói.
“Nào, bây giờ chúng ta qua lớp lọc thứ 2 được dùng để tìm ra Thiện Ý.
Ngài có khẳng định rằng ngài hoàn toàn xuất phát từ thiện ý không, khi định kể cho tôi nghe những chuyện xấu của bạn
tôi?”, Socrates hỏi.
“Không, ngược lại…” Vị
khách của Socrates trả lời.
“Thế nên những chuyện xấu của bạn tôi có thật hay không vẫn là một câu hỏi”
“Xin ngài chớ vội buồn” - Socrates nói, “có thể ngài sẽ qua lớp lọc còn lại”
“Thế nên những chuyện xấu của bạn tôi có thật hay không vẫn là một câu hỏi”
“Xin ngài chớ vội buồn” - Socrates nói, “có thể ngài sẽ qua lớp lọc còn lại”
“Xin ngài cho tôi biết: Chuyện mà ngài sắp kể đấy, có ích cho tôi hay không?”. Người kia đáp: “Không”.
Socrates nhìn vào mắt của vị khách và nói :
“Nếu câu chuyện ngài định kể cho tôi nghe chưa chắc đã là sự thật và cũng không xuất phát từ thiện ý
và chẳng có ích gì cho tôi, thì ngài định kể để làm gì? Và liệu tôi sẽ nghe và tin chăng?”
Khi đứng trước một sự vật sự việc do người khác
kể, đừng vội tin nó, mà hãy dùng phép thử lọc 3 lớp để tìm ra chân lý.
Đó chính là một kinh
nghiệm sống.
Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013
MÙA TRĂNG THÁNG BẢY : HÁT VỀ CHA MẸ
Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013
MÙA TRĂNG THÁNG BẢY : VÀI TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ MẸ
BỨC TRANH
Đêm. Dưới trời sương. Hai mẹ con nhìn trăng tròn treo trên những ngọn dừa và mái ngói ngủ yên. Người mẹ mơ có một mái ấm. Đứa con ước với được vầng trăng.
Mười năm.
Đứa con đã chạm tới đỉnh cao và nghĩ về tổ ấm.
Người mẹ một mình nhìn trăng qua lỗ hổng mái nhà.
Vầng trăng khuyết đi một nửa…
NHỚ MẸ
Mẹ tôi bị chứng lở miệng. Mỗi lần bị lở mẹ ăn rất khó khăn. Khi ấy mẹ chỉ thích có tô cháo hành hoa cho dễ nuốt nhưng tôi thường tìm cớ né tránh để khỏi phải nấu. Thấm thoát mẹ mất cũng đã gần 10 năm.
Mấy hôm nay nuốt thức ăn thấy đau đau. Soi gương thấy hóa ra miệng có vết lở giống như mẹ ngày trước. Cầm tô cháo hành mà nước mắt tôi cứ lăn dài.
MẸ VÀ CON
Con lên ba, chơi bên nhà dì, bị xe đạp ngã, trúng đầu chảy máu. Mẹ đang nấu cơm, hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía. Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn, mẹ nhìn lại mình: chân không dép, quần ống cao ống thấp, áo loang lổ vết máu. Chả giống ai! Mẹ cười.
Con lớn, mẹ bỗng bị chứng điếc đột ngột. Lần lữa mãi, mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn, con khóc.
QUA CẦU
Hai mẹ con đi qua cầu:
- Mẹ: nắm lấy tay mẹ
- Con trai: không, mẹ nắm tay con đi
- Mẹ: có gì khác nhau đâu con?
- Con trai: nếu con giữ tay của mẹ, có lẽ con sẽ buông trong những lúc khó khăn...
Nhưng, nếu mẹ nắm lấy tay con, con chắc chắn mẹ sẽ ko bao giờ buông tay con .
SỢ CON LẠC ĐƯỜNG
Người con không có khả năng nuôi mẹ già, liền quyết định cõng mẹ bỏ lên núi.
Đêm tối, người con nói rằng cõng mẹ lên núi dạo, bà mẹ lấy hết sức mình đèo lên vai con.
Trên đường đi anh ta nghĩ phải leo cao hơn nữa rồi mới bỏ mẹ xuống. Bỗng anh ta nhìn trên vai mình, thấy mẹ đang cố giấu những hạt đậu rãi suốt đoạn đường đi, anh ta tức giận hỏi mẹ:
"Mẹ rải đậu làm gì thế ? "
Kết quả câu trả lời của mẹ đã khiến anh ta bật khóc:
"Con ngốc ạ, mẹ sợ lát nữa còn mình con xuống núi sẽ lạc đường."
CHỈ ĐƠN GIẢN LÀ … MẸ
Trong 1 gia đình đông con:
- "Mẹ ơi ! Con muốn mua xe máy, mẹ mua cho con nhé !" -"Con muốn học anh văn !" -"Con muốn 1 cái váy mới !" -"Con cần 1 cái laptop mẹ à !"
- "Ừ, để mẹ lo"
20 năm sau:
- "Mẹ ơi! Con muốn làm chính trị gia, mẹ ủng hộ con nhé !" -"Con muốn học thạc sĩ, mẹ lo cho con nhé !" -"Con muốn làm ca sĩ !" -"Con muốn mở công ty điện tử !"
- "Ừ, để mẹ lo"
30 năm sau:
- "Mấy đứa có khỏe không ?" - "Con chuẩn bị đi họp rồi, mẹ sang nhà chú Ba chơi nha !" -"Con sắp đi làm đồ án, mẹ sang nhà em Tư nha" -"Con đi lưu diễn, mẹ sang nhà chú Út nha !" -"Con bận rộn rối trí lắm mẹ à ! Híc .."
- "Ừ, để mẹ tự lo..."
PHẤN SON
Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm. Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: "Bạn gái con xinh."
Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: "Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không ?…"
Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.
CUA RANG MUỐI
Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu.
Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, mua cua biển gạch son, rang muối, mời mẹ. Các con vui :
- Cua biển rang muối thật đó mẹ.
Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém :
- Còn răng đâu mà ăn !
VÒNG CẨM THẠCH
Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm mọi cách nói thôi, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường... Đến khi tay mẹ đen sạm, nhăn nheo, mẹ vẫn chưa một lần có để đeo.
Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía , cười :
- Mẹ già rồi, tay nhăn nheo, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui !
Chị em rưng rưng…
XÓT XA
Tần tảo dành dụm những đồng tiền từ mớ rau, củ khoai, con cá, con tôm bắt được, gởi lên cho chị Hai ăn học. Trãi dài năm tháng,… chị Hai làm lớn, một công ty du lịch. Dễ chừng mãi bốn năm năm, chị Hai mới về. Cả nhà vui khôn xiết. Tờ mờ sáng, Má chèo xuồng qua chợ nổi, về, làm bữa cơm thịnh soạn :
- Tội nghiệp chị Hai tụi bay, hồi giờ có được bữa ăn nào đàng hoàng, tử tế đâu !
Đang ăn, chị Hai giật mình, khều một sợi tóc từ trong đĩa lòng xào :
- Ai làm bê bối cẩu thả thế này ? Kiểu này trên con, con bắt đổ bỏ, phạt trừ lương !
Chị Hai ngoe nguẩy lên nhà trên. Má ngồi im như tượng đá. Thằng Út cầm sợi tóc lên săm soi, la lên, giọng còn ngọng nghịu:
- Sợi tóc bạc hơn một nửa rồi má ơi!
MẸ !
Mẹ tần tảo cho con khôn lớn. Vai Mẹ nặng hơn khi con vào đại học.
Bao năm học xa nhà, tuần nào con cũng viết thư thăm Mẹ, Mẹ cầm thư con, rớt nước mắt vì vui, nhưng Mẹ có biết con nói gì đâu !
...
Mẹ đâu biết chữ !
(SƯU TẦM )
Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013
GIỚI THIỆU SÁCH
Cha Việt trong nhóm cựu SV Bách Khoa.
Hiện không đi làm sau 4 năm đại học mà chon đường tu đức???
Hiện cha định cư với gia đình tại Hoa Kỳ .
Thường xuyên lien lạc với nhóm cựu sv và xin gửi các cha, các ACE để ủng hộ
Ninh Nguyen
(Cựu HTR giáo xứ Hòa Hưng , Sài Gòn )
2013/8/15 VIET JOS <jvocarm@yahoo.com>
Anh chị em quý mến trong Thầy Giêsu!Việt mới thử xuất bản một quyển sách nho nhỏ gồm những mẩu chuyện suy niệm đời thường với mong muốn góp chút gì đó cho cánh đồng Tin Mừng để cuộc đời này nhẹ nhàng hơn. Anh chị em thỉnh thoảng nhận được một số bài viết nhỏ Việt gửi qua email thì có lẽ đã quen thuộc với lối suy tư và văn phong đơn sơ của Việt. Sách này có tên là NGỦ TRÊN SÓNG, do nhà xuất bản Phương Đông.Xin được giới thiệu đến anh chị em xuất bản đầu tay đơn sơ này. Nếu anh chị em nào có nhu cầu đọc sách và muốn tạo thêm điều kiện cho việc suy niệm/suy tư thì (hiện tại) xin vui lòng hỏi sách tại 2 nhà sách sau:
1/ nhà sách Đức Mẹ thuộc dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn (số 38 Kì Đồng, Quận 3, Tp. HCM; Tel: (+848) 38.439.540, 38.438.607)2/ nhà sách Chí Hòa (ngay tại cổng nhà thờ Chí Hòa, số 149 đường Bành Văn Trân, Phường 7, Quận Tân Bình, Tp. HCM)Xin cảm ơn anh chị em vẫn đón nhận những chia sẻ nho nhỏ đơn sơ của Việt trong những tháng ngày qua. Cảm ơn anh chị em đã cầu nguyện cho Việt và đặc biệt một số anh chị em còn gửi những chia sẻ tích cực động viên tinh thần cho Việt.Nguyện xin Chúa ban thật nhiều bình an và hạnh phúc cho anh chị em và gia đình.Trong Thầy Giêsu,Giuse Việt-------- Mến gửi một bài trong sách:
Sứ mạng hạnh phúc+++À ơi …Những cánh lá khe khẽ buông nhẹ theo làn gió. Một giai điệu thầm lặng đâu đó bỗng ngân nga trong trời đất bao la. Mùa thu đến rồi.Thu đến. Một cánh lá nhận ra. Một cánh lá nữa nhìn thấy. Một cánh lá khác dụi mắt chớp chớp. Chẳng mấy chốc hàng ngàn hàng vạn cánh lá réo gọi nhau tung tăng đón thu về. Người ta bảo rừng thu xào xạc nhưng thật ra đó là tiếng nhạc của tim, trong tim có những cung khúc của chờ mong, chờ mong của hòa điệu, hòa điệu của tri kỷ.Cuộc đời là một chuỗi mùa. Mùa thu cuộc đời cũng chứa đầy màu nhiệm. Màu nhiệm của những bất ngờ. Bất ngờ tạo nên sự thú vị của hành trình tiến về cùng đích của con người. Cùng đích ấy là hạnh phúc. Hạnh phúc được chúc lành, được lựa chọn bằng tự do và khôn ngoan theo thánh ý. Gió có lúc nổi lên. Sóng có khi ùa về. Thuyền lòng đôi bận lắc lư. Nhưng ở một nơi giữa trời đất này, có một tâm hồn vẫn giữ được cho mình và cho đời sự thanh cao quý giá mà Tạo Hóa đã phú bẩm. Chông gai không thể làm chai nét nhân hậu. Khó khăn không thể làm tan ý chí. Con đường có lúc ráp chân vì sỏi đá nhưng một dòng mật lại trào ra. Mật trong đá. Đá càng gồ càng ghề, mật càng trong càng ngọt.Hòa điệu là đặc tính của tri kỷ. Tri kỷ không cần thấy vẫn gặp, không cần nói vẫn hiểu, không bên cạnh vẫn gần gũi. Tri kỷ luôn phát hiện rạng rỡ giữa đêm đen, lòng tin giữa sóng gió, quý giá giữa bình thường, tình thương giữa nghịch cảnh. Tri kỷ cảm thông chứ không kết án, chúc lành và tránh ghen tuông, bao dung chứ không nhỏ mọn. Tri kỷ là hồng ân quý giá hơn cả hồng ngọc. Chính bởi thế nên tri kỷ là một trong những hiện hữu tuyệt vời nhất trên trần gian này.Trong dòng chảy cuộc đời, Ngài vung vãi yêu thương không ngừng. Và, đúng lúc mùa thu cất lên tiếng nhạc du dương, Ngài nhẹ nhàng khéo léo thổi vào một hòa điệu, hòa điệu của tri kỷ. Tâm hồn gặp tâm hồn. Mình gặp mình. Tan vào hạnh phúc.Nếu câu chuyện của hai tâm hồn này chỉ dừng lại ở đây thì nó cũng chỉ giống câu chuyện của những ‘hai tâm hồn’ khác trong cuộc đời vạn biến này mà thôi. Những ‘hai tâm hồn’ khác quấn quýt lấy nhau, vồn vã, tan chảy, cháy bỏng, nhanh chóng. Rồi, sau đó, cũng thế thôi. Cơm áo gạo tiền quay quắt. Quên, quên thêm, quên nhiều điều quý giá trong tay. Sao quên uổng thế? Vì không tâm niệm điều mà hai tâm hồn này luôn ghi tạc trong lòng. Điều gì vậy?Hai tâm hồn này quý trọng tình yêu lắm. Họ quyết tâm vun đắp đời sống của mình trên tình yêu và chỉ trên tình yêu mà thôi. Những thứ khác đều được đặt thật dưới tình yêu. Ai không hiểu sẽ nói: “Mơ mộng. Hão huyền!” Đương nhiên đó là câu nói rất có lý của kẻ không hiểu, không tin. Chẳng sao. Mỗi người có cuộc đời riêng. Ai sống thay ai đâu. Cốt lõi vẫn là làm sao để có hạnh phúc chân thật bền lâu. Hai tâm hồn này hiểu rõ như thế nên vững vàng tiến bước.Điều mà hai tâm hồn này luôn ghi tạc trong lòng xuất phát từ điểm chung của họ. Điểm chung ấy là: Họ yêu Ngài đủ. Vì yêu Ngài đủ nên không ngại gian nan sẵn sàng thực hiện thánh ý. Họ tin Ngài đủ để phó dâng cuộc hành trình cho Ngài. Sự gắn bó của họ không xuất phát từ dục vọng chóng tàn nhưng từ tình yêu lớn hơn cả mạng sống. Họ hiểu Ngài đủ để biết rằng tình yêu của họ là một duyên ban, một ân sủng vô cùng quý giá. Hiểu như thế, họ ghi tạc trong lòng điều này, một điều làm cho họ khác những ‘hai tâm hồn’ kia: Họ biết Ngài muốn họ hạnh phúc nên họ quyết định tạo lập hạnh phúc để làm chứng cho Ngài. Nói cách khác, hạnh phúc đối với họ là một sứ mạng làm cho Ngài sáng lên. Hai tâm hồn này ao ước sống thật hạnh phúc để khi người ta chứng kiến tình yêu của họ dành cho nhau, người ta sẽ nhận ra Ngài đang hiện diện trong gia đình họ. Họ muốn khoe với mọi người rằng: “Chúng tôi hạnh phúc vì chúng tôi luôn có Ngài trong ngày sống, cùng ôm chặt lấy Ngài mỗi bước đi. Có Ngài, khó khăn nào cũng vượt qua, niềm vui thì nhân lên mãi. Càng yêu Ngài, chúng tôi càng yêu nhau và chúng tôi tự hào về điều ấy.”Sẽ thật tuyệt vời nếu người ta thốt lên: “Chúng tôi cũng muốn hạnh phúc như thế. Chúng tôi biết cần phải làm gì rồi: chúng tôi sẽ mời Ngài vào trong cuộc sống hằng ngày của mình.”Sống hạnh phúc là một sứ mạng cao quý, lợi ích cho tất cả. Ai biết sống hạnh phúc là người hiểu Ngài. Và, ai quyết tâm làm Ngài sáng lên bằng hạnh phúc của mình là yêu Ngài.Một cuối tuần giữa mùa thu. An bình. Đồng hồ điểm chín giờ mười tám phút. Khoảnh khắc của tình yêu đi đến tận cùng. Một lời tạ ơn sâu xa thầm thĩ trong tim. Tạ ơn Ngài đã đi vào cuộc đời này tung vãi ân tình ngập tràn muôn nơi. Cảm ơn nhau đã yêu Ngài đủ để tất cả trở thành niềm trân trọng quý giá dành cho nhau.Họ hiểu rồi: Để hạnh phúc thật sự, cần yêu thương người hơn bản thân. Để yêu thương được như vậy, cần có: Ngài.+++Đặt Ngài ở giữa chúng conÊm đềm hạnh phúc vuông tròn yêu thương.Giuse Tuấn Việt(Cát Thường)
Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013
LỬA TRÊN MẶT ĐẤT
CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN C
Lời Chúa: (Lc 12,49-53)
Hôm ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: 49 “Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên! 50 Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất!
51 “Anh em tưởng rằng Thầy đến để ban hoà bình cho trái đất sao? Thầy bảo cho anh em biết, không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ. 52 Vì từ nay, năm người trong cùng một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba chống lại hai, hai chống lại ba. 53 Họ sẽ chia rẽ nhau: cha chống lại con trai, con trai chống lại cha; mẹ chống lại con gái, con gái chống lại mẹ; mẹ chồng chống lại nàng dâu, nàng dâu chống lại mẹ chồng”.
Suy Niệm
Tin Mừng hôm nay là lời tâm sự của Ðức Giêsu,
Ngài khẳng định mục đích của đời mình
là ném lửa trên mặt đất
và Ngài mong muốn phải chi lửa ấy đã bùng lên.
Lửa Ðức Giêsu mang lại là lửa nào?
Phải chăng là thứ lửa trời đã thiêu hủy Sôđôma,
hay thứ lửa mà Giacôbê và Gioan định sai xuống
để thiêu hủy một ngôi làng Samari? (Lc 9,55)
Phải chăng là thứ lửa mà cây không trái (Mt 3,10),
hay những cành nho khô héo bị quăng vào (Ga 15,6)?
Lửa này có phải là lửa kinh khủng của ngày phán xét?
Ngài khẳng định mục đích của đời mình
là ném lửa trên mặt đất
và Ngài mong muốn phải chi lửa ấy đã bùng lên.
Lửa Ðức Giêsu mang lại là lửa nào?
Phải chăng là thứ lửa trời đã thiêu hủy Sôđôma,
hay thứ lửa mà Giacôbê và Gioan định sai xuống
để thiêu hủy một ngôi làng Samari? (Lc 9,55)
Phải chăng là thứ lửa mà cây không trái (Mt 3,10),
hay những cành nho khô héo bị quăng vào (Ga 15,6)?
Lửa này có phải là lửa kinh khủng của ngày phán xét?
Trong cái nhìn của thánh Luca,
lửa mà Ðức Giêsu muốn làm bùng lên trên toàn cầu,
chắc là thứ lửa của Phép Rửa trong Thánh Thần (Cv 1,5).
Lửa này đã ngự xuống từng người vào lễ Ngũ Tuần (Cv 2,3).
Lễ Ngũ Tuần quả là Phép Rửa trong lửa,
nhưng đó mới chỉ là một khai mở ban đầu.
Còn cần vô số những lễ Ngũ Tuần khác trên thế giới.
Trái đất này càng lúc càng nóng lên.
Nhưng lòng con người lại nguội lạnh như hai môn đệ Emmau.
Chúng ta cần cảm thấy chút lửa ấm (Lc 24,32)
của người đồng hành xa lạ, nói cho ta về Lời Chúa.
Chúng ta cần cảm thấy ngọn lửa trong tim như Giêrêmia,
thúc bách ông phải nói Lời Chúa dạy (x. Gr 20,9).
Ðức Giêsu đã bắt đầu nhóm lửa trên địa cầu.
Ðừng làm tắt đi ngọn lửa ấy, nhưng hãy để nó lan ra.
Lửa thiêu hủy những cằn cỗi.
Lửa thanh lọc những ô nhơ.
Lửa làm ấm lại cõi lòng băng giá.
Lửa sáng soi trên bước đường kiếm tìm sự thật.
Chúng ta cần làm cho mong muốn của Ðức Giêsu thành tựu.
Nhưng trước hết chúng ta phải là người mang trong tim
ngọn lửa của Thánh Thần tình yêu.
lửa mà Ðức Giêsu muốn làm bùng lên trên toàn cầu,
chắc là thứ lửa của Phép Rửa trong Thánh Thần (Cv 1,5).
Lửa này đã ngự xuống từng người vào lễ Ngũ Tuần (Cv 2,3).
Lễ Ngũ Tuần quả là Phép Rửa trong lửa,
nhưng đó mới chỉ là một khai mở ban đầu.
Còn cần vô số những lễ Ngũ Tuần khác trên thế giới.
Trái đất này càng lúc càng nóng lên.
Nhưng lòng con người lại nguội lạnh như hai môn đệ Emmau.
Chúng ta cần cảm thấy chút lửa ấm (Lc 24,32)
của người đồng hành xa lạ, nói cho ta về Lời Chúa.
Chúng ta cần cảm thấy ngọn lửa trong tim như Giêrêmia,
thúc bách ông phải nói Lời Chúa dạy (x. Gr 20,9).
Ðức Giêsu đã bắt đầu nhóm lửa trên địa cầu.
Ðừng làm tắt đi ngọn lửa ấy, nhưng hãy để nó lan ra.
Lửa thiêu hủy những cằn cỗi.
Lửa thanh lọc những ô nhơ.
Lửa làm ấm lại cõi lòng băng giá.
Lửa sáng soi trên bước đường kiếm tìm sự thật.
Chúng ta cần làm cho mong muốn của Ðức Giêsu thành tựu.
Nhưng trước hết chúng ta phải là người mang trong tim
ngọn lửa của Thánh Thần tình yêu.
Ðức Giêsu chia sẻ cho ta điều đang đè nặng trên Ngài.
Ngài linh cảm về thử thách lớn lao Ngài sắp chịu.
Ðúng là Ngài đang lên đường đi gặp nó.
Ngài gọi đó là Phép Rửa mà Ngài phải chịu.
Ðức Giêsu can đảm đón nhận Phép Rửa đáng sợ này.
Ngài thấy mình sẽ bị nhận chìm thật sâu trong đó.
Ðức Giêsu tiếp tục nói điều phải nói, làm điều phải làm.
Ngài dám trả giá cho sự trung tín của mình.
Nỗi khổ đau và cả cái chết là điều không thể tránh khỏi,
nhưng điều đó chẳng làm Ngài chùn bước.
Ngài linh cảm về thử thách lớn lao Ngài sắp chịu.
Ðúng là Ngài đang lên đường đi gặp nó.
Ngài gọi đó là Phép Rửa mà Ngài phải chịu.
Ðức Giêsu can đảm đón nhận Phép Rửa đáng sợ này.
Ngài thấy mình sẽ bị nhận chìm thật sâu trong đó.
Ðức Giêsu tiếp tục nói điều phải nói, làm điều phải làm.
Ngài dám trả giá cho sự trung tín của mình.
Nỗi khổ đau và cả cái chết là điều không thể tránh khỏi,
nhưng điều đó chẳng làm Ngài chùn bước.
“Các anh có thể chịu Phép Rửa mà Thầy sẽ phải chịu không ?”
Ngài đã hỏi các con ông Dêbêđê như thế (Mc 10,38),
và Ngài cũng hỏi từng người chúng ta như thế.
Chẳng có Phép Rửa nào khác ngoài Phép Rửa Ngài đã chịu.
Chẳng có con đường nào khác ngoài con đường Ngài đã đi.
Tin Mừng Ðức Kitô dành cho người hiền hòa, chứ không nhu nhược.
Chúng ta phải có cùng một mong muốn và khắc khoải như Giêsu.
Ngài đã hỏi các con ông Dêbêđê như thế (Mc 10,38),
và Ngài cũng hỏi từng người chúng ta như thế.
Chẳng có Phép Rửa nào khác ngoài Phép Rửa Ngài đã chịu.
Chẳng có con đường nào khác ngoài con đường Ngài đã đi.
Tin Mừng Ðức Kitô dành cho người hiền hòa, chứ không nhu nhược.
Chúng ta phải có cùng một mong muốn và khắc khoải như Giêsu.
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Giêsu,
xin cho chúng con ngọn lửa trong Trái Tim Chúa,
ngọn lửa của tình yêu Cha và nhân loại.
Xin làm tim con ấm lại mỗi ngày,
nhờ được nghe Chúa nói như hai môn đệ về Emmau,
và được Chúa nuôi bằng bánh ban sự sống.
Xin soi sáng chúng con bằng ngọn lửa rực rỡ
mỗi khi chúng con cầu nguyện hay quyết định.
Xin thanh luyện chúng con bằng ngọn lửa hồng
của những thất bại đắng cay trên đường đời.
Ước gì chúng con luôn có lửa nhiệt thành
để hết lòng phụng sự Nước Chúa,
lửa tình yêu để vượt qua những hận thù đố kỵ.
xin cho chúng con ngọn lửa trong Trái Tim Chúa,
ngọn lửa của tình yêu Cha và nhân loại.
Xin làm tim con ấm lại mỗi ngày,
nhờ được nghe Chúa nói như hai môn đệ về Emmau,
và được Chúa nuôi bằng bánh ban sự sống.
Xin soi sáng chúng con bằng ngọn lửa rực rỡ
mỗi khi chúng con cầu nguyện hay quyết định.
Xin thanh luyện chúng con bằng ngọn lửa hồng
của những thất bại đắng cay trên đường đời.
Ước gì chúng con luôn có lửa nhiệt thành
để hết lòng phụng sự Nước Chúa,
lửa tình yêu để vượt qua những hận thù đố kỵ.
Lạy Chúa Giêsu,
thế giới hôm nay vẫn bị tối tăm, lạnh lẽo đe dọa.
Xin ban cho chúng con những lưỡi lửa
để chúng con đi khắp địa cầu
loan báo về Tình Yêu và gieo rắc Tình Yêu khắp nơi. Amen.
thế giới hôm nay vẫn bị tối tăm, lạnh lẽo đe dọa.
Xin ban cho chúng con những lưỡi lửa
để chúng con đi khắp địa cầu
loan báo về Tình Yêu và gieo rắc Tình Yêu khắp nơi. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
(dongten.net)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

