Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

CHỜ CHÚA ĐẾN

                  


            Mùa vọng là mùa của chờ đợi và hy vọng.  Đây là thời gian chuẩn bị đón mừng lễ Giáng sinh, mừng Con Thiên Chúa đến trong thế gian để mang lại sự hòa bình, thịnh vượng và hạnh phúc nhân loại. Trong mỗi chúng ta luôn khát khao được sống yêu thương, an lành và hạnh phúc, nhưng trong thực tế thì không phải ai cũng đạt được những điều mình mong ước trong cuộc sống.  Thế thì, đâu là ý nghĩa của việc chờ đợi và hy vọng trong Mùa Vọng này?
           Vào Mùa vọng năm 2008, tôi có dịp đi vào những vùng sâu, và viếng thăm những người nghèo.  Tôi đến thăm một bé trai 9 tuổi bị bệnh ung thư máu, em đã nằm trên giường bệnh nhiều năm, thân hình tàn tạ chỉ còn da bọc xương, em đang chờ đợi cái chết sẽ xẩy đến trong một thời gian ngắn nữa thôi. Lúc ấy, tôi thầm nghĩ trong lòng, tôi sẽ giúp đỡ và đưa em đi bệnh viện để em có thể sống được lâu hơn, vì nhà em quá nghèo, đến nỗi gia đình không có tiền để mua một hộp sữa cho em uống.  Tôi hỏi người mẹ có cho em ăn gì chưa?  Chị ta trả lời: "Hôm nay, nhà em không còn gì để ăn"  Nghe lời chị ta nói, lòng tôi bị thắt lại.  Ngôi nhà thì rách nát, tả tơi, ngay cả chỗ em nằm cũng không được bảo đảm. Khi nhìn thấy hoàn cảnh đứa bé, tôi rất cảm động trước nỗi bất hạnh của em.  Tôi đến cầm lấy tay và đỡ em ngồi dậy.  Tôi nhìn đôi mắt của em, hai dòng nước mắt chảy xuống gò má gầy gò, và lúc đó tôi cũng không thể cầm được nước mắt của mình.  Mặt dù, tôi không thể nói được điều gì với em, nhưng tôi tin chắc rằng, em sẽ hiểu được tình cảm của tôi dành cho em.  Trước khi từ giã em ra về, tôi có hứa với em rằng, tôi sẽ trở lại để đưa đi bệnh viện.  Đó là điều mong ước nhỏ nhoi của tôi.  Thế nhưng, tôi chưa kịp quay trở lại, thì em đã vĩnh viễn ra đi.
            Cậu bé đã từng có những hy vọng và chờ đợi.  Hy vọng một tương lai tốt đẹp.  Chờ đợi một phép lạ xẩy ra để em được sống, nhưng tất cả đều vô vọng, và em đã kết thúc cuộc đời.  Và tôi luôn mang trong mình một nỗi khắc khoải về những gì mình chưa làm được với một lời hứa.  Từ kinh nghiệm này giúp tôi liên tưởng đến ý nghĩa của sự chờ đợi và hy vọng một cách khôn ngoan.  Chờ đợi không chỉ là mong đợi những điều tốt có thể sẽ xảy ra trong tương lai, mà là biết nhận ra những ân ban của Thiên Chúa ban cho ta và thực hành trong cuộc sống hiện tại này.  Giá trị của cuộc sống hiện tại của con người là kết quả cho cuộc sống tương lai vĩnh cửu.  Chờ đợi không chỉ đón nhận những điều tốt mà thôi, nhưng là còn phải chấp nhận những gì ngoài ý muốn của mình.  Hơn nữa, chờ đợi không phải là ngồi đó để than van, trách móc, tủi hờn cho số phận, nhưng phải biết tìm kiếm và im lặng để lắng nghe được tiếng Chúa nói trong ta, và thực hiện bằng việc làm cụ thể.
            Mùa vọng là cơ hội tốt để cho chúng ta nhìn lại thời gian qua, sống với giá trị hiện tại, và hướng tới tương lai vĩnh cửu.  Lời Chúa nhắc bảo chúng ta là hãy sẵn sàng và tỉnh thức trong mỗi hoàn cảnh và thời khắc, vì chúng ta chẳng biết giờ Chúa đến với mỗi người chúng ta.  "Các con hãy giữ mình, kẻo lòng các con ra nặng nề, vì chè chén say sưa và lo lắng việc đời, mà ngày đó thình lình đến với các con, như chiếc lưới chụp xuống mọi người sống trên mặt đất.  Vậy các con hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, để có thể thoát khỏi những việc sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người!"  Và ngày đó, Thiên Chúa phán xét chúng ta về lòng bác ái và yêu thương.
           Chân lý cuối cùng của cuộc đời là tình yêu: Tình yêu Thiên Chúa và tình yêu con người.  Vì yêu thương con người, Con Thiên Chúa đã xuống thế làm Người, sống kiếp con người với chúng ta, và Ngài chết cho con người để mang lại hòa bình, thịnh vượng và hạnh phúc cho nhân loại, thì giờ đây Chúa cũng đang ở cùng chúng ta, và nơi những người anh em.  Những người bất hạnh đang bị bỏ rơi, những người già bệnh tật, cô đơn, những trẻ em mồ côi đang cần có tình thương.

           Có những mảnh đời đã đi qua đời tôi, nhưng tôi vẫn vô tình, thờ ơ, lãnh đạm, vô cảm, vì cái tôi chật hẹp và ích kỷ.  Hình ảnh cậu bé ngày xưa vẫn còn đọng lại trong tôi như là một lời nhắc nhớ.  Chờ Chúa đến không phải chỉ là ước mong những điều tốt đẹp cho mình, nhưng là phải biết chia sẻ, cảm thông, yêu thương.  Chờ Chúa đến không phải là lúc ta ngồi đó để than vãn, oán trách cho số phận mà là hãy sẵn sàng, tỉnh thức, cầu nguyện và làm việc bác ái trong Mùa Vọng này.

LM John Nguyễn
(Nguồn : thanhlinh.net)

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

CÁC SỨ ĐIỆP CỦA GIOAN TIỀN HÔ

                                        
CHÚA NHẬT MÙA VỌNG II - NĂM A


Suy niệm của Đức  TGM Giuse Ngô Quang Kiệt 

          Các nước đang phát triển có hướng đô thị hóa rất mạnh. Dân quê bỏ đồng ruộng ra thành thị. Chính phủ lo đô thị hóa nông thôn. Càng phát triển, người ta càng có khuynh hướng tiêu thụ rất mạnh: ăn sang, mặc đẹp. Vậy mà Phúc Âm hôm nay đưa ra hình ảnh thánh Gioan Tiền Hô, một người sống trong sa mạc, ăn châu chấu, uống mật ong rừng, mặc áo da thú. Phải chăng là Phúc Âm đã lỗi thời, đi ngược với đà tiến hóa của nhân loại?
          Để trả lời cho vấn nạn này, trước hết ta hãy cùng nhau đào sâu những sứ điệp Phúc Âm được nhắn gửi qua đời sống của thánh Gioan Tiền Hô. Thánh Gioan Tiền Hô tự nhận mình chỉ là tiếng kêu trong sa mạc. Đây không phải là một tiếng kêu vô hồn vô nghĩa. Nhưng là tiếng kêu có nội dung, là những sứ điệp gửi đến loài người.

1) Sứ điệp thứ nhất mà thánh Gioan Tiền Hô muốn nhắn gửi ta, đó là: hãy vào sa mạc.

          Vào sa mạc là sống với thiên nhiên, sống hòa hợp với đất trời, bảo vệ cây cỏ, dã thú. Trong nền văn minh tiêu thụ hiện nay, người ta khai thác tối đa nguồn tài nguyên thiên nhiên mà không nghĩ đến tái tạo. Thiên nhiên đang bị hủy diệt, rừng xanh đang lâm nguy, súc vật đang kêu cứu. Trong bối cảnh ấy, sứ điệp của thánh Gioan Tiền Hô có giá trị như một thức tỉnh con người trước sức tàn phá của nền văn minh tiêu thụ.
        Vào sa mạc là tìm nơi yên tĩnh mà nghỉ ngơi. Vì các đô thị lớn đã hoàn toàn bị ô nhiễm: ô nhiễm vì tiếng động, ô nhiễm vì khói xăng, ô nhiễm vì rác rưởi, ô nhiễm vì bụi bặm.
         Thế nhưng sứ điệp của thánh Gioan Tiền Hô vượt lên trên những nhu cầu của xã hội, của sức khỏe để nhắm vào đời sống tâm linh con người. Nhịp sinh hoạt trong xã hội công nghiệp càng ngày càng tăng tốc độ. Con người luôn luôn vội vã đuổi theo công việc. Vì thế dễ rơi vào tình trạng sống hời hợt bề mặt. Không có thời giờ lắng xuống bề sâu. Vào sa mạc tâm linh, tức là tạo cho mình một thời gian và một không gian yên tĩnh. Dứt lìa những bận bịu lo toan trong cuộc sống để trở về với mình, đối diện với lòng mình.
          Sa mạc không có đường đi. Nên người đi vào sa mạc sẽ đi theo con đường Chúa chỉ dẫn. Như xưa dân Do Thái lang thang 40 năm trong sa mạc, không biết đường đi, chỉ biết đi theo áng mây cột lửa nên đã tìm thấy đường đi về với Chúa, đã gặp được Chúa, đã thành dân của Chúa. Như tiên tri Êlia chạy trốn trong sa mạc đã chẳng tìm được đường thoát thân. Nhưng đã được Chúa chỉ cho con đường hy vọng. Như Chúa Giêsu ăn chay cầu nguyện 40 đêm ngày, nên đã tìm thấy con đường của Chúa Cha là hy sinh, khiêm nhường, sống trọn tình con thảo.
          Cũng vậy, người vào sa mạc tâm linh sẽ gặp mình và trong sâu thẳm lòng mình sẽ gặp được Chúa. Vì Chúa còn thân thiết với ta hơn chính bản thân ta. Vì Chúa còn sâu xa hơn chính nội tâm ta.

2) Sứ điệp thứ hai mà thánh Gioan Tiền Hô muốn nhắn gửi ta, đó là: hãy sống khổ hạnh.

          Ta tưởng sống khổ hạnh đã đi vào quá khứ. Thực ra các nước văn minh đang đi vào con đường của thánh Gioan Tiền Hô. Một trong các vấn đề lớn của người phương tây hiện nay là giữ sao cho khỏi lên cân, để khỏi bị cholesterol, để khỏi bị chứng bệnh xơ cứng động mạch, để ngăn chặn bệnh tiểu đường, để khỏi bị mỡ bao tim, người ta đã phải kiêng ăn, bớt uống.
          Ăn uống đơn sơ đạm bạc không những có lợi cho sức khỏe mà còn giúp ta tiết kiệm để chia sớt với những vùng thiếu ăn, thiếu mặc. Nhưng vượt lên trên tất cả sức khỏe thân xác lẫn đạo đức liên đới xã hội, nếp sống khổ hạnh trước hết và trên hết nhắm phục vụ đời sống tâm linh. Ăn uống là nhu cầu căn bản của con người. Nó thuộc về bản năng sinh tồn. Ăn uống đứng đầu các khoái lạc. Khi làm chủ được ăn uống, người khổ hạnh cũng dễ tiến tới làm chủ được bản thân. Chế ngự được bản năng ăn uống, ta sẽ dễ chế ngự được tham, sân, si khác trong con người. Đó là bước khởi đầu trên con đường đức hạnh dẫn ta đến gặp Chúa và trở nên thân thiết với Chúa.

3) Sứ điệp thứ ba mà thánh Gioan Tiền Hô muốn nhắn gửi ta, đó là: hãy sám hối.

         Phải sám hối vì con người là lầm lỗi, là xa lạc. Các thánh chính là những vị không ngừng sám hối để đổi mới bản thân cho phù hợp với những đòi hỏi của Tin Mừng.
Phải sám hối vì đó là điều kiện tiên quyết để đón nhận Tin Mừng, để được vào Nước Trời.
         Có hai đặc tính giúp xác định một sám hối đúng nghĩa:
         Đặc tính thứ nhất là triệt đểSám hối không phải là ngồi đó mà than khóc. Nhưng là thay đổi đời sống. Không phải thay đổi một phần mà thay đổi trọn vẹn. Là đổi mới hoàn toàn. Sám hối phải triệt để như dân thành Ninivê, bỏ hết việc ăn chơi, bỏ đàn hát, đọc kinh cầu nguyện, xức tro, mặc áo nhặm. Sám hối phải triệt để như Phaolô, bỏ hẳn ngựa, gươm, bỏ hẳn nếp sống cũ, bỏ hẳn con đường cũ, để tin nhận Đức Kitô, sống một nếp sống hoàn toàn mới. Sám hối phải triệt để như Giakêu, bán hết gia tài, đền bồi gấp bốn, chia sẻ với người nghèo…
          Đặc tính thứ hai là cấp bách. Không từ từ do dự vì thời giờ đã tới hồi cấp bách. Cái rìu đã đặt sẵn ở gốc cây. Cái sàng đã đặt sẵn ở sân lúa. Cây không sinh trái sẽ bị đốn ngay. Trấu sẽ bị sàng lọc ra ngoài.


          Như vậy, con người và sứ điệp của thánh Gioan Tiền Hô không hề lỗi thời. Những sứ điệp sa mạc, sứ điệp khổ hạnh và sứ điệp sám hối vẫn luôn hiện thực. Những sứ điệp ấy soi sáng con đường ta đi, phải tu sửa để gặp được Thiên Chúa Cứu Độ. Cuộc đời gương mẫu của thánh nhân là sức nóng vừa lôi cuốn vừa thúc giục ta. Vì thế Chúa Giêsu đã khen Ngài là “ngọn đèn chiếu sáng và tỏa nóng”. Ánh sáng của Ngài báo hiệu một bình minh chói lọi huy hoàng. Sức nóng của Ngài dẫn ta đến tận nguồn lò lửa. Lò lửa ấy sẽ chiếu sáng, sẽ đốt cháy mọi trái tim trong tình yêu và sẽ thanh luyện ta nên tinh tuyền. Bình minh ấy, lò lửa ấy chính là Mặt Trời Công Chính, là Chúa Giêsu mà chúng ta đang chờ mong trong đêm tối cuộc đời này. Amen.

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

6 HIỆN TƯỢNG THIÊN NHIÊN KỲ THÚ




Thiên nhiên luôn đem đến cho chúng ta những hiện tượng thật kỳ lạ, hiếm có. Chắc hẳn, bạn sẽ không khỏi ngạc nhiên với những hiện tượng thiên nhiên "kỳ quái" dưới đây.


1. Chớp Catatumbo



Vào buổi tối tại cửa sông Catatumbo thuộc địa phận Venezuela, chúng ta sẽ dễ dàng nhận thấy bầu trời bị “xé toạc” khoảng 150 - 200 lần mỗi phút bởi ánh chớp. Tuy vậy, hiện tượng này đặc biệt ở chỗ hầu như không có tiếng sấm đi kèm.





Theo các nhà khoa học, hiện tượng “chớp Catatumbo” hình thành do khí ozone liên tục được sản sinh do tương tác của tia chớp với oxy trong khí quyển. Hay đó là do sự tiếp xúc của các khối khí lạnh từ dãy Andes với không khí nóng ẩm từ khu vực hồ lân cận.


2. Mây xà cừ



Tại các vùng ở xa đường xích đạo, nhiều người có cơ hội được tận mắt chứng kiến hiện tượng thiên thiên kì thú có tên “mây xà cừ”. Đây là một hiện tượng rất hiếm gặp, thường xảy ra vào thời điểm “ít ánh sáng” như trước khi bình minh hoặc sau khi Mặt trời lặn.



Mây xà cừ là một dạng mây được hình thành ở những khu vực cực kỳ lạnh của tầng bình lưu thấp, ở độ cao khoảng 15.000 - 25.000m, trên những đám mây thuộc tầng đối lưu. 

Chúng trông giống như những tấm màng mỏng, nhẹ nhàng cuộn lại rồi bung ra, trải rộng ra rồi sau đó co lại trên bầu trời nhá nhem sáng tối.



Trong điều kiện nhiệt độ xuống cực thấp, các đám mây ở nhiều dạng khác nhau được hình thành, phân loại theo trạng thái vật lý và thành phần hóa học. 

Độ cong của bề mặt Trái Đất sẽ giúp các đám mây nhận ánh sáng hắt lên từ chân trời và phản xạ lại mặt đất, tạo nên hiện tượng mây xà cừ.



Hiện tượng này được cho là hậu quả trực tiếp của việc con người thải ra không khí quá nhiều khí methane, phản ứng với ozone, hình thành mây clo. Sự xuất hiện của mây xà cừ là dấu hiệu đáng lo ngại cho thấy hiện tượng Trái đất đang ấm dần lên.


3. Mặt trời ảo (Sun Dogs)



Mặt trời giả là hiện tượng hai, ba hay nhiều “Mặt trời” xuất hiện cùng lúc, chỉ có 1 Mặt trời thật còn lại là hư ảo được gọi Mặt trời ảo. Mặt trời thật sáng hơn các Mặt trời ảo.







Hiện tượng thiên văn này tuy hiếm nhưng không thần bí vì đều là những hiện tượng quang học bình thường, diễn ra lúc Mặt trời đến gần chân trời. 



Khi đó, ánh sáng sẽ xuyên qua các tinh thể băng trong không khí, tạo nên hiệu ứng khúc xạ ánh sáng, hình thành 2 - 3 vầng sáng giả trông rất giống Mặt trời. 


4. Băng kẻ sọc đa màu



Đây là hiện tượng phổ biến nhất ở Bắc Cực, xảy ra khi một tảng băng không chỉ có một màu nhất quán mà gồm rất nhiều dải màu sặc sỡ đẹp mắt.





Khi nước tan chảy và đóng băng thành một tảng băng trôi, theo thời gian, bụi bẩn và một số thành phần khác có thể bị mắc kẹt giữa các lớp băng, tạo ra các sọc đa màu sắc trên bề mặt. 



Những sọc xanh xảy ra khi nước bị kẹt giữa những lớp băng và nhanh chóng hóa băng trước khi bong bóng không khí được hình thành. Một khi tảng băng vỡ ra và rơi vào đại dương, tảo hoặc các vật liệu khác có sẵn trong nước có thể bám vào, tạo thành các dải xanh lá cây hoặc vàng sặc sỡ.


5. Chớp xanh

Thứ ánh sáng xanh nổi tiếng và khó nắm bắt này là một hiện tượng quang học rất hiếm, thường xảy ra vào lúc hoàng hôn hay bình minh. 



Nguyên nhân của hiện tượng thiên nhiên này là do sự tán sắc ánh sáng trong khí quyển khi ánh sáng từ Mặt trời đi qua lớp không khí dày, các tia sáng có bước sóng khác nhau (ứng với các màu khác nhau) bị khúc xạ với các góc khác nhau. 



Khi Mặt trời ở vị trí thấp, sát chân trời sẽ có một phần tia sáng đỏ không tới được mắt người quan sát, trong khi phần ánh sáng màu xanh lại khúc xạ nhiều hơn nên chúng ta có thể quan sát được. 

Khi đó, chúng ta có thể nhìn thấy một điểm màu xanh lá cây trên nền trời. Tuy nhiên, hiện tượng này chỉ kéo dài chưa đến một giây.


6. Vòi rồng lửa

Vòi rồng lửa hay lốc xoáy lửa là một hiện tượng tự nhiên thường xảy ra nhưng rất hiếm gặp. Khi ngọn lửa gặp điều kiện nhất định (tùy vào nhiệt độ không khí và sự đối lưu) sẽ tạo ra sự đối lưu dạng xoáy theo chiều thẳng đứng giống như vòi rồng. 



Ngọn lửa bị cuốn và bốc lên cao trong dòng xoáy đó có thể là các ngọn lửa xung quanh ngọn lửa đã tạo ra nó, hay chính ngọn lửa đã tạo ra sự đối lưu này.



Lốc xoáy lửa thường xảy ra khi có cháy rừng. Nó có thể đạt độ cao từ 9m - 60m và tỏa rộng đến 3m nhưng chỉ kéo dài vài phút, trừ trường hợp gió to. 



Nó di chuyển khá chậm, bằng với tốc độ đi bộ bình thường hoặc có thể chậm hơn. Tuy nhiên, lốc lửa rất nguy hiểm, nó thiêu cháy mọi thứ xung quanh cản đường đi. Những cơn lốc lớn có thể tạo ra gió với vận tốc 160km/h, đủ để quật ngã cây cối.


Sưu tầm 

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

TÌNH THƯƠNG XÓA TAN MỌI KHOẢNG CÁCH

 Khoảng cách


  • Một buổi trưa mùa hạ nắng như thiêu đốt, một người phụ nữ mù lòa bước
    đi chậm chạp trên con đường mòn cua một vùng ngoại ô thưa thớt dân cư.
    Tay không cầm gậy, lối đi này rất quen thuộc với bà. Bên vệ đường có
    một cây to, bà rẽ... vào đó dường như để trốn cơn nắng hạ dưới bóng
    mát tàn cây phủ trùm trên một khoảng đất rộng. Có thể bà sẽ nghỉ trưa
    ở đây như bà đã từng làm như thế sau những buổi đi xin.


     Bà đến gần gốc cây. Bà sẽ dựa vào gốc cây để tìm một giấc ngủ yên
    lành. Bà sẽ cảm thấy hạnh phúc không thua gì một mệnh phụ ngã lưng
    trên chiếc giường nệm êm ái. Bà đang mơ màng với thứ hạnh phúc lớn lao
    nhứt mà bà có thể có được, thì bất ngờ bà vấp phải một vật gì, bà chao
    đảo, chưa kịp lấy lại thăng bằng, thì bà nghe một tràng âm thanh chua

    chat:
     Ai đó ? Bộ đui mù rồi hay sao mà không thấy tui đang ngồi đây vậy ?
    Thứ đồ gì mà sớn sác thế ?
     Xin lỗi, xin lỗi ! Tôi mù cô ạ ! tôi mù thật ! Cho tôi xin lỗi ! xin
    lỗi cô ! Bà hốt hoảng trả lời khi gượng đứng lên được.


         Giọng nói thanh thót quá, chắc là cô ấy còn nhỏ lắm, tuổi cỡ con mình
là cùng.- Bà nghĩ thế và bà hối hận vì thái độ bất cẩn của mình. Im
lặng ! Không có tiếng trả lời ! Đúng như người phụ nữ suy đoán, tiếng
nói phàn nàn gây gắt vừa rồi là của một cô bé trạc tuổi mười bốn mười
lăm, có điều bà không biết được rằng, cô bé ấy cũng mù như bà. 
         Cô bé  cũng đi xin và dừng chân nghỉ nơi này trước bà.

         Cô bé hối hận vì lời nói vừa rồi, cô bé im lặng ! Nghe ngóng một lúc,
người phụ nữ mù lòa vẫn không nghe một lời nào đáp lại. 
         Bà nói lớn lên một lần nữa: Cho tôi xin lỗi nhé ! Tôi mù ! Tôi mù thật đó !.            Rồi bà quay lưng bước đi. 
         Chợt cô bé gọi lại: Nè bà ơi, tôi cho bà một ngàn nè !. Số tiền duy nhất mà cô đang có. 
         Nghe thế, bà rất mừng. Bà mừng vì nghĩ cô bé tha thứ cho mình, hơn là mừng vì nhận được một ngàn đồng. Bà dừng lại, quay ngược chiếc nón lá cũ kỹ đưa về phía tiếng nói. 
        Chợt một chiếc lá vàng rơi vào chiếc nón của bà.

        Bà tưởng cô bé bỏ tiền vào nón, bà nói: Cám ơn cô, cám ơn cô !. Nhưng
khi bà thọt tay vào nón lấy tiền, bà mới nhận ra đó chỉ là một chiếc
lá khô. 
        Bà lẩm bẩm: Cô bé gạt mình. Chắc cô bé còn giận mình. 
        Bà buồn bã quay đi !
       Trong khi đó, cô bé cầm tờ giấy một ngàn đồng đưa về phía bà chờ đợi
bà lấy. Nhưng cô bé lại nghe tiếng bước chân xa dần.- Bà ấy không lấy
tiền, chắc bà ấy còn giận mình .Cô bé nghĩ như vậy, và lòng vô cùng
buồn bã.

 (Sưu tầm từ Internet)



  CHIA SẺ MỘT CHÚT SUY TƯ


          Đọc xong cây chuyện này, tôi chợt nhớ câu nói của một nhà văn nào đó:
Tôi sợ một chiếc lá rơi vô tình làm vỡ ánh trăng vàng trên mặt hồ yên lặng !.
         Trong câu chuyện này, chiếc lá vàng không rơi vào mặt hồ yên lặng mà nó rơi vào chiếc nón của một tâm hồn hiền hòa đơn sơ, làm tan vỡ sự yên bình của hai tâm hồn cùng đau khổ. Hai người mù !
         Người phụ nữ mù ở đây hiền quá, phải không các bạn ! Có thể cuộc đời của bà ta đã gặp nhiều lận đận truân chuyên. Bà phản ứng rất dịu dàng với một cô bé có phần thô lỗ. Cô bé mà lời lẽ có vẻ mất dạy ấy, trong thẳm sâu tâm hồn, vẫn rất đáng yêu. Cô hối hận. Cô không biết nói gì, thậm chí một lời xin lỗi với người mà cô đã quá lời cũng không. Cô bé mù lòa vô học ấy, cần được cảm thông, và người phụ nữ bị xúc phạm ấy đã có lòng bao dung với cô bé. Cô bé đã dùng số tiền mà cô có như một thái độ phục thiện, làm hòa, đó không phải là đáng yêu  lắm sao . Chỉ tiếc một điều, chiếc lá vô tình đã làm hai tâm hồn đơn sơ có một khoảng cách! Không còn có thể hiểu nhau !
 + Cô bé gạt mình, Chắc cô bé còn giận mình. Bà buồn bã quay đi.
 + Bà ấy không lấy tiền, chắc bà ấy còn giận mình. Cô bé nghĩ như vậy và lòng vô cùng buồn bã!


 *** Cuộc đời có biết bao lần con người hiểu lầm nhau.
        Thế giới vật chất mênh mong đã đành, thế giới tâm hồn của mỗi người
càng bao la hơn nữa. Nên có khi một người đang ở bên cạnh ta, mà vẫn
như xa cách nghìn trùng !
        Ngày nay, khoa học tiến bộ, thế giới ngày một gần nhau hơn, nhưng con
người thật sự đã hiểu nhau chưa ?
        Vô tri bất mộ, không hiểu biết nhau, làm sao thương yêu nhau ?

 - Tôi nhớ có một câu chuyện phim Ấn Độ mang tên Khoảng Cách.

 Chuyện phim kể rằng:

        Một buổi sáng đẹp trời, một chàng thanh niên lái xe đến sở làm, không
may, anh đụng phải một đứa bé tuổi mới vừa lên 7. Đứa bé được chở đến
bệnh viện cấp cứu. Tình trạng đứa bé không nguy hiểm đến tính mạng,
nhưng nó bị gảy chân, và có thể sẽ không thể trở lại bình thường được.

        Điều đáng nói, đứa bé này lại là con trai duy nhất của một goá phụ
tuổi chưa đầy ba mươi. Người goá phụ trẻ căm tức chàng trai, nàng
nguyền rủa chàng thanh niên bằng những lời lẽ cay độc nhất.    Điều đó
có thể dễ hiểu : vì nàng quá thương con, niềm an ủi duy nhất của nàng
khi chồng nàng mất không đầy một năm sau khi nàng sinh đứa con đầu
lòng.  Đứa bé xinh đẹp, thông minh và dễ thương, bổngdưng đứa bé thành
kẻ tật nguyền. Càng nghĩ càng căm hận ! Sau một thời gian điều trị,

đứa bé xuất viện. Chân được phẫu thuật thành công, không phải cắt, tuy
vậy đứa bé đi đứng còn rất khó khăn, cần phải luyện tập nhiều mới có
thể trở lại bình thường.

         Mẹ đứa bé không thể nguôi ngoai được mối sầu hận trong lòng.
 Phần chàng trai, khoảng thời gian đứa bé ở bệnh viện, gần như lúc nào
chàng cũng ở bên đứa bé . Khi đứa bé được xuất viện, mỗi sáng trên
đường đi làm việc chàng tranh thủ ghé thăm. Buổi chiều chàng đến vui
chơi với nó. Chàng động viên nó tập đi từng bước, như người mẹ tập cho
con những bước đi chập chững đầu tiên. Chàng mua quà cho đứa bé, khích
lệ đứa bé, cổ võ đứa bé mỗi khi nó đi được nhiều bước đi liên tiếp một
cách tự nhiên như người không bị thương tích ! Chàng nhẫn nhục.

        Chưa bao giờ mẹ đứa bé ban tặng cho chàng một nụ cười ! Điều đó có
nghĩa là chàng chưa được tha thứ ! Nhiều lúc chàng cũng muốn buông
tiền bồi thường trọn gói rồi quay lưng đi bỏ mặc sau lưng một goá phụ
trẻ kiêu kỳ và sắt đá, nhưng chàng thật sự thương đứa bé. Chàng muốn
trả lại ho đứa bé một cuộc sống bình thường, hay ít ra là không đến
đổi tồi tệ.

        Rồi ngày tháng dần qua, những nỗ lực của chàng đã đem lại kết quả rất
khả quan. Những bước chân của đứa bé tuy dù còn đôi chút vụng về, cũng
như trên gương mặt mẹ nó còn vương nét lạnh lùng, nhưng tiếng cười đã
tìm lại được trong căn nhà vốn thường ngày vắng vẻ ấy.

       Rồi một chiều nọ, chàng nói lời từ giả hai mẹ con. Đứa bé ôm lấy
chàng và hồn nhiên nói: Sao chú không ở lại với cháu luôn vậy, chú ?.
Được rồi, được rồi ! Chàng nhanh nhẩu trả lời,- Cháu ngoan nhé ! Chú
sẽ thường xuyên đến thăm cháu mà ! Nhớ phải tập đi, tập chạy nhiều nữa
nhé ! Hôm nào ra bãi biển chạy đua với chú nha ! Chạy thắng chú là có
quà to cho cháu đấy !. Mẹ nó im lặng.

        Một buổi sáng Chúa Nhật trên bãi biển, Đứa bé chạy đùa giỡn với chàng
. Nó nắm tay kéo Mẹ nó lại bên nó để cùng hốt cát đắp ngôi nhà thật
to. Chú với mẹ nhặt những viên sỏi đẹp lót xung quanh nhà nhen. Nó
chạy tung tăng, hí ha hí hửng. Đôi chân nó đã mạnh thật rồi! Nó vui
quá. Nó không còn nhớ gì đến vết thương nữa. Bóng đứa bé sáng rực và
lấp lánh trên bãi biển như cánh hải âu đang lấp lánh trong ánh nắng
bình minh. Chàng nhìn theo đứa bé. Lòng vui khôn tả. Người goá phụ trẻ
nhìn theo con mình, nụ cười rạng ngời không tắt trên môi.

          Bất chợt hai người nhìn nhau. Niềm vui được chia sẻ là niềm vui được
nhân đôi. Cả hai cùng cười. Họ đã quên khoảng cách tự bao giờ ? Mới
hôm nay hay đã từ lâu ? Điều đó chỉ có hai người biết ! Dường như có
chút gì e thẹn sau cái nhìn bất chợt ấy.

        Nàng cúi xuống như để che dấu
một điều gì từ cõi thâm sâu của lòng nàng. Bất ngờ nàng nhìn thấy một
viên sỏi lớn đang lấp lánh trong nắng. Chàng cũng thấy. Nàng cúi xuống
nhặt. Chàng cũng nhặt. Bàn tay của nàng đặt lên viên sỏi. 
Bàn tay của chàng đặt lên tay nàng. Nàng không rút bàn tay lại. Chàng cũng không.
         Tiếng sóng biển vẫn muôn thuở rì rào như tiếng tơ lòng muôn thuở vẫn
ngân nga. Chú ! Mẹ ! con nhặt được một bụm sỏi rồi nè ! Mẹ và chú được
nhiều không ?

        Đứa bé chạy lại hỏi. Không có câu trả lời. Chỉ có một viên sỏi duy
nhất hai người không nhường nhau ! Cả hai đều đang cố giữ lấy viên sỏi
ấy ! Vì viên sỏi ấy đã hóa kiếp thành viên  kim-cương-hạnh-phúc ! Mà
hạnh phúc thì phải hai người giữ mới được vẹn toàn ! Và như thế, bạn
đã biết phần kết luận của câu chuyện này rồi chứ ?

        Cách nào là do định mệnh, khoảng cách nào là tại chúng ta?  - Không
có làn ranh nào rõ ràng cả ! Tận nhân lực, tri Thiên mệnh. Chúng ta
phải cố gắng hết sức mình, bằng tất cả nghị lực, để xoá tan khoảng
cách của hận thù, để trái tim lên tiếng tình thương !

 Yêu nhau trăm sự chẳng nề,
 Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng ! (Ca dao)



 *** Vâng, Tình Thương xóa tan mọi Khoảng Cách !

                                                                 Vy Ngo 

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

GIEO HẠT MỖI NGÀY

Đời là một chuyến đi không biết điểm đến. Rất ít ai đến được điểm mình dự định. Thông thường ta bắt đầu cuộc hành trình với một ý niệm đích điểm trong đầu, chỉ để nhận Ra rất sớm là cuộc đời có rất nhiều chỗ rẽ bất ngờ, và sau một lúc thì ta chẳng chắc là đời ta rồi sẽ về đâu. Nhưng như vậy thì đời mới vui.
 

Nếu quan sát trẻ em và người già thì ta thấy rất giống nhau – cả hai cùng rất yếu về thể xác và cùng nhiều tình cảm hơn lý luận. Và ta bắt đầu từ bụi đất, sẽ trở về cùng bụi đất. Điểm cuối cũng là điểm khởi hành.

  Khái niệm đường vòng này rất ích lợi trong kế hoạch sống của chúng ta. Nếu ta biết đời không phải là đường thẳng và ta có thể vòng lại điểm đã qua, thì tốt hơn là trên mỗi bước đi, ta nên ném ra vài hạt trái cây ngũ cốc bên đường, hy vọng là dọc đường sẽ mọc nhiều cây trái, để lúc nào đó ta vòng lại thì có thể đã có sẵn trái ngon chờ đợi! 
Đi đến đâu gieo hạt giống đến đó, tức là sống hôm nay mà trồng cho ngày mai đó, các bạn ạ.

  Dĩ nhiên là không phải hạt nào cũng lên cây tốt. Nhiều hạt sẽ bị chim ăn, nhiều hạt sẽ chết đi, nhưng sẽ có một ít hạt nẩy mầm sinh cây. Và những cây này, biết đâu lại sinh hoa trái và chim chóc sẽ mang hạt của chúng gieo rắc hàng bao nhiêu dặm xa khắp nơi. Cuộc đời biến hoá vô lường, làm sao ta có thể đoán hết hậu quả của chỉ một hạt nẩy mầm, huống chi là khi ta gieo nhiều hạt mỗi ngày.
 
                                Chọn hạt tốt để gieo

Nếu sống khôn ngoan, thì ta gieo hạt trên mỗi bước đi.

Nhưng các hạt đó là những gì? 

Thưa, chúng ta có thể chia các hạt ta có sẵn trong túi ra thành vài nhóm. 

1. Những nụ cười, những lời cảm ơn, và những lời nói hiền dịu. 

2. Tiền tài: nếu có thể cho ai một ít tiền, thì cho. Nếu có thể cho  mượn ít tiền, thì cho mượn. Nếu có thể giúp ai đỡ đói một ngày, thì giúp. 

3. Công việc: nếu có thể mách bảo ai một cơ hội làm ăn thì mách bảo. Nếu có thể chỉ ai có được một công việc thì chỉ. Nếu có thể dạy ai một cách kiếm tiền thì dạy. 

4. Kiến thức: nếu có thể dạy ai đó biết đọc, biết làm toán, thì dạy. Nếu có tài năng gì đó có thể chia sẻ lại với mọi người thì chia sẻ. Nếu có kỹ năng sống nào đó có thể dạy lại cho mọi người thì dạy. 

5. Đạo đức và triết lý sống: nếu ta đã có kinh nghiệm sống biết thế nào là đạo đức, thế nào là thiếu đạo đức, thế nào là tốt cho cuộc sống, thế nào là có hại, con đường nào sẽ đưa đến khổ đau, con đường nào sẽ đưa đến an lạc, thì hãy chia sẻ lại với anh chị em, nhất là những người ít kinh nghiệm sống hơn. 

6. Cách tự sống vững trên hai chân: có lẽ điều tốt nhất ta có thể trao tặng một người là kiến thức và kinh nghiệm giúp cho người đó có thể tự sống, tự xoay xở, dù là họ có lọt vào bất kỳ tình huống khó khăn nào. Đây là cách giúp cho họ kỹ năng sống cũng như tự tin để sống mọi nơi, trong mọi hoàn cảnh. Phần cốt cán của nó là tư duy tích cực. 

Tất cả những điều này mỗi chúng ta đều đã có sẵn trong túi không ít thì nhiều. Chẳng tốn kém tiền bạc hay công lao chỉ để lấy ra vài hạt trong túi ném ra bên lề đường mình đang đi.
 
  Và tất cả các hạt này đều chỉ nằm trong một gia đình thực vật lớn, gọi là “tình yêu”.

  Nếu mỗi người chúng ta đều gieo hạt dọc đường thì sẽ có hai chuyện xảy ra. 
Thứ nhất, riêng cá nhân ta, một lúc nào đó ta sẽ hưởng được trái ngọt của hạt giống ta gieo hôm nay. Bắt buộc là như vậy. Càng gieo nhiều và càng sống lâu, xác suất được hưởng của ta càng tăng rất cao. 
Thứ hai, khi nhiều người gieo dọc đường, thì ai đi đâu, dọc đường nào, cũng đều có trái ngon chờ mình trên cây.
( VyNgo sưu tầm)

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Ý NGHĨA VÀ TINH THẦN MÙA VỌNG

Tìm hiểu ý nghĩa, tập tục và tinh thần Mùa Vọng (Advent) 

1. Tại sao gọi là Mùa Vọng?

- Mùa Vọng dịch từ tiếng La tinh "Adventus", có nghĩa là "đến". Vọng là mong đợi, mong chờ điều sắp đến.

2. Mùa Vọng có mấy nghĩa?

- Có 4 nghĩa:
1/ Mùa Vọng nhớ lại thời gian dân Do thái mong đợi Đấng Messia (Chúa Kitô) đến để "giải phóng" dân Israel khỏi ách tội lỗi. Ngài "đã đến" lần thứ nhất cách đây hơn 2 ngàn năm. Ngài đã giải phóng họ khỏi ách tội lỗi bằng giáo lý và cái chết của Ngài.

2/ Mùa Vọng còn có ý nghĩa chuẩn bị đón Chúa Kitô "sẽ đến" lần thứ hai vào ngày tận thế. Không ai biết được ngày giờ nào.

3/ Ngày nay, mùa Vọng để dọn lòng mừng kỉ niệm lễ Chúa Giáng sinh vào ngày 25 tháng 12.

4/ Mỗi người cần "tỉnh thức, sẵn sàng" đón Chúa đến vào ngày tận thế đời mình (giờ chết). để Chúa đưa mình về Nước Chúa muôn đời.

3. Thời gian mùa Vọng dài bao lâu?
- Giáo hội ấn định mùa Vọng dài 4 tuần lễ trước lễ Giáng Sinh (thường vào tháng 12) để nhớ thời gian dân Do thái, sau khi được đưa ra khỏi đất nô lệ Ai cập đã đi lang thang trong sa mạc 40 năm trước khi được vào đất hứa.

4. Nghi lễ mùa Vọng có gì khác ?
4.1/ Bàn thờ, giảng đài, phủ khăn màu tím lạt có ý gì?
- Mầu tím lạt, nhắc nhớ giáo dân ăn năn sám hối tội lỗi.

4.2/ Vòng hoa 4 cây nến, tượng trưng cho điều gì?
- 4 cây nến tượng trưng cho tuần trước lễ Chúa Giáng sinh, mỗi tuần đốt thêm một cây.Ba cây màu tím tượng trưng cho sám hối và một cây màu hồng dùng cho Chúa nhật thứ 3, nói lên niềm vui như Thánh Phaolô kêu gọi: Hãy vui lên... vì Chúa đang đến! Vòng hoa mùa vọng với cành lá xanh tượng trưng cho sự sống muôn đời. Hạt giống, trái hồ đào dùng để trang trí trên vòng hoa tượng trưng cho sự sống lại và những hoa trái tiêu biểu cho lương thực dồi dào của đời sống Kitô hữu. Nến tượng trưng cho ánh sáng Chúa Kitô.
Đầu tiên tại miền Bắc nước Đức, vòng hoa kiểu này được các gia đình đạo Tin lành trưng bày, sau đó vòng hoa mùa vọng được treo trong nhà thờ Công giáo vào năm 1925 tại tỉnh Köln. Từ năm 1935 các vòng hoa mùa vọng trong gia đình cũng được làm phép. Phong tục này ngày nay đã lan truyền đến nhiều nơi trên thế giới.)

4.3/ Chủ tế mặc áo lễ mầu gì?
- Mầu tím lạt, nhiều nhà thờ Mỹ chủ tế mặc mầu xanh lá thông.

4.4/ Bài đọc trong thánh lễ như thế nào?
- Theo chu kì năm 3 năm: ABC.
4.5/ Ca đoàn hát những bài có ý nghĩa gì?
- Những bài có ý nghĩa chờ mong như: Trời cao hãy đổ sương xuống...Này dân Sion, Chúa ngươi sắp tới...

5. Tinh thần mùa Vọng là gì?
- Là đáp lại lời kêu gọi của thánh Gioan Tiền hô: Hãy dọn đường đón Chúa: Quanh co uốn cho ngay, gồ ghề san cho phẳng, hố sâu lấp cho đầy, nơi cao phải bạt xuống.

6. Cá nhân tham gia mùa Vọng nên làm gì?
- Nên làm "hang đá tâm hồn" cho Chúa Hài Đồng theo tinh thần 3 của lễ của 3 nhà đạo sĩ mang tới dâng Chúa: vàng (mến Chúa yêu người), nhũ hương (cầu nguyện), mộc dược (hi sinh hãm mình).
- Tham gia tĩnh tâm, xưng tội do giáo xứ, cộng đoàn tổ chức.
- Không nên quá chú trọng vào các gói quà (gift), thiệp mừng, các sản phẩm thương mại, máng cỏ lập lòe đèn điện, các cuộc vui trần tục mà quên đi TÌNH THƯƠNG BAO LA của Ngôi Hai giáng trần chuộc tội muôn dân.
{svhaiha.org/fr}

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

MÙA VỌNG

              
             
-
Các Biểu Tượng và Ý Nghĩa Thiêng Liêng của Mùa Vọng
Lm Giuse Nguyễn Hữu An, sưu tầm


Mùa Vọng có nhiều biểu tượng. Tại Âu Châu có tập tục văn hóa, vào Mùa Vọng họ bện đan một vòng tròn bằng cành lá cây thông còn tươi xanh, chung quanh có bốn cây nến hoặc mầu trắng hoặc mầu đỏ hoặc mầu tím tùy nơi, dựng treo trên cung thánh hay tại phòng khách ở nhà riêng. Vòng hoa cũng như những ngọn nến có những ý nghĩa thiêng liêng.

1. Vòng Hoa 

Từ thời xa xưa, vòng hoa tượng trưng cho sự chiến thắng. Hình tròn của vòng hoa nhắc nhở cho biết về tình yêu thương bất tận của Thiên Chúa dành cho nhân loại.

Những cành lá thông nhỏ được đan bện liền vào nhau nói lên ý nghĩa cùng chung hợp gắn bó lại làm nên một vòng tròn. Ý tưởng này gợi nhớ lời suy niệm của Đức cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn văn Thuận :”Chấm này nối tiếp chấm kia, ngàn vạn chấm thành một đường dài.Phút này nối tiếp phút kia, muôn triệu phút thành một đời sống. Chấm mỗi chấm cho đúng, đường sẽ đẹp.Sống mỗi phút cho tốt, đời sẽ thánh. Đường hy vọng do mỗi chấm hy vọng. Đời hy vọng do mỗi phút hy vọng.” (Đường Hy vọng số 978)

2. Màu Xanh của Vòng Hoa

Vòng tròn bện bằng những cành lá thông màu xanh nói lên ý nghĩa sự sống và niềm hy vọng Thiên Chúa mang đến cho trần gian.

Màu xanh lá cây chính là màu chỉ năm phụng vụ, diễn tả niềm hy vọng trong tình yêu Thiên Chúa dành cho con người. Quanh năm, những cành lá cây thông luôn xanh tươi. Những cành lá xanh tươi cùng đan kết lại với nhau hình thành nên một vòng hoa với ý nghĩa: Thiên Chúa và Lời Mạc Khải không bao giờ thay đổi “Trời đất qua đi, nhưng những Lời Thầy nói sẽ chẳng qua đâu” (Lc 21, 33).

3. Các Ngọn Nến 

Có 4 cây nến thắp lên trong thời gian của Mùa Vọng. Mỗi cây nến tượng trưng cho một ngàn năm suốt đọc dài lịch sử đợi chờ Đấng Cứu Thế.

Bốn Cây Nến Mùa Vọng loan báo sứ mạng của Chúa Giêsu xuống trần gian làm người ở giữa với loài người và cho con người.

Cây nến màu tím đầu tiên được thắp sáng lên vào ngày Chúa Nhật I Mùa Vọng. Màu tím tượng trưng cho thời gian chuẩn bị, ăn năn hối cải, tỉnh thức. Cây nến thứ nhất chiếu ánh sáng Hoà bình cho những tâm hồn có lòng khoan dung nhân ái.

Cây nến màu tím thứ hai được thắp sáng lên vào Chúa Nhật II Mùa Vọng. Ánh sáng thêm lên, giống như lòng mong chờ dâng cao ngày Đấng Cứu Thế hạ sinh nơi lòng người. Cây nến thứ hai mang ánh sáng Niềm Tin cho những tâm hồn khao khát tìm về với Chúa là cội nguồn của đời sống.

Chúa Nhật III Mùa Vọng, cây nến màu hồng được thắp sáng lên cùng với hai cây nến màu tím. Màu hồng tượng trưng cho niềm vui hân hoan đợi chờ Chúa đến.

Cây nến thứ ba chiếu toả hơi ấm Tình Yêu cho những tâm hồn tìm sống tình liên đới với người khác.

Chúa Nhật IV Mùa Vọng. Cây nến thứ tư mang niềm Hy Vọng cho những tâm hồn cần niềm vui phấn khởi.



Cây nến màu trắng (thêm vào) được thắp sáng lên trong Ngày Giáng Sinh và trong suốt Mùa Giáng Sinh nhằm nhắc nhở cho chúng ta biết và ý thức hơn về ánh sáng vẹn toàn và nguyên thủy của Chúa Kitô.Trong tư cách là những người Kitô hữu, chúng ta đón nhận và đem ánh sáng đích thực của Chúa Kitô vào trong thế giới, để cùng sẽ chia những niềm vui và ơn phúc mà chúng ta đã lãnh nhận được từ chính Ngài.

Mùa Vọng chính là mùa của Sự Đợi Chờ cùng với niềm Hy Vọng về Ánh Sáng của Chúa Kitô.

Bốn cây nến được lần lượt thắp sáng trong bốn tuần lễ muốn nói lên ý nghĩa: Nứơc Thiên Chúa cũng triển nở lần lượt như bốn cây nến được thắp lên cho tới ngày lễ Chúa Giêsu giáng sinh, Đấng là ánh sáng trần gian. Ánh sáng bốn cây nến toả ra bốn phương trời đất trong công trình sáng tạo của Thiên Chúa.

Cây nến là hình ảnh Chúa Giêsu, ánh sáng trần gian (Ga 8,12).

Khi cây nến được đốt lên cũng cắt nghĩa về hình ảnh Chúa Giêsu. Chất sáp làm nên cây nến là hình ảnh thân xác con người của Chúa Giêsu. Thân xác con người được Thiên Chúa dựng nên có khởi đầu, có phát triển, có những yếu đuối bệnh tật giới hạn và sau cùng có ngày cùng tận. Chúa Giêsu xuống trần gian làm người, sống cuộc sống hy sinh của con người như chất sáp bị cháy hao mòn thiêu huỷ.

Còn ngọn lửa đốt sáng cây nến là hình ảnh bản tính Thiên Chúa của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu là Thiên Chúa và cũng là người, nên ngài có hai bản tính: Thiên Chúa và con người.

Ngọn lửa đốt cháy chất sáp và tỏa ra ánh sáng hơi ấm tình yêu cho mọi người.

(Nguồn : vietcatholic.net)