Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

BẮT THANG LÊN TRỜI HỎI TUỔI THÁNH GIUSE


 “Thánh Giuse và Con trẻ Giêsu” của Guido Reni

Lm. William Saunders

Thánh Giuse bao nhiêu tuổi khi Chúa Giêsu được sinh ra? Để biết chính xác thì chỉ còn có cách bắt thang lên hỏi ông trời! Không có ghi nhận nào về tuổi tác của Thánh Giuse khi ngài đính hôn với Maria cũng như lúc Chúa Giêsu được sinh ra. Thật vậy, các bức vẽ chân dung về Thánh Giuse đôi khi đối nhau chan chát. Ví dụ, bức tranh “Thánh Giuse và Con trẻ Giêsu” của Guido Reni vẽ một ông lão tóc râu bạc phơ đang bồng ẵm con trẻ Giêsu trong khi bức “Thánh Giuse và Giêsu” của Jose de Ribera và bức “Thánh Gia” của Bartolome Murillo thì Thánh Giuse lại là một chàng thanh niên trẻ trung.

Hình ảnh Thánh Giuse như một ông cụ già nua bắt nguồn từ “suy tư” của các Giáo Hội Đông Phương cho rằng ngài phải là cụ ông góa vợ đã có mấy đứa con khác trước khi kết hôn với Maria. Suy tư này nhằm giải quyết hai vấn đề:

Trước hết, Đức Maria là người mẹ trọn đời đồng trinh của Đấng Cứu Thế cho nên Mẹ và Thánh Giuse không có người con nào khác nữa. Không giống như một chàng trai trẻ mạnh mẽ, cụ già Giuse đã qua thời sung sức của mình và không còn bị cám dỗ về quan hệ vợ chồng với bà mẹ còn khá trẻ này. Lòng ham muốn đã tàn như đống tro. Trong chiều hướng đó, cụ già Giuse này là một “Thánh Giuse an toàn!”

Thứ đến, cụ ông góa vợ Giuse đã có những đứa con với người vợ trước, điều này giải thích cho những đoạn Tin Mừng nói đến “những anh chị em của Chúa”. Những người này là anh chị em cùng cha khác mẹ với Chúa Giêsu, nhưng chỉ xét trên bình diện luật pháp thôi chứ thật ra xét theo huyết thống thì Thánh Giuse cũng không phải là người cha tự nhiên của Chúa Giêsu. Chẳng hạn, Mc 6, 3 viết: “Ông ta không phải là bác thợ, con bà Maria, và anh em của các ông Giacôbê, Giôxết, Giuđa và Simôn sao? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao?

Tuy nhiên, luận chứng “cụ ông góa vợ” thật sự không cần thiết nếu chúng ta hiểu nghĩa của từ “anh chị em” được dùng trong Kinh Thánh.

Trong bản gốc của Tin Mừng, từ “adelphos” trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là “anh em”. Tuy nhiên, adelphos không chỉ có nghĩa là anh em ruột thịt cùng cha cùng mẹ mà còn là anh em cùng cha khác mẹ hay cùng mẹ khác cha, anh em con của dì ghẻ hay dượng ghẻ hoặc ngay cả do các mối quan hệ khác như anh em họ (chú bác cô cậu) hoặc cháu trai. Cũng nên lưu ý là trong tiếng Hêbrơ (tiếng Do Thái cổ) và Aram (tiếng Do Thái vào thời Chúa Giêsu), không có từ riêng biệt nào dùng để chỉ anh em họ, cháu trai, anh em cùng cha khác mẹ hay cùng mẹ khác cha, anh em con của dì ghẻ hay dượng ghẻ; vì thế, trong tất cả mọi trường hợp, người ta chỉ dùng từ “anh em” hay dùng kiểu nói quanh, ví dụ để chỉ “anh em họ” thì người ta nói là “con của người anh (em) của cha tôi”.

Từ “chị em” cũng có chung một ý nghĩa. Chẳng hạn, Maria Clôpát được gọi là “chị em” của Maria, Mẹ Chúa Giêsu. Hiển nhiên, ông Thánh Gioakim và bà Anna chẳng khi nào đặt tên cho cả hai đứa con gái của mình là “Maria” cả. Vì thế, “chị em” ở đây nói lên mối liên hệ họ hàng.

Cũng vậy, trong Tin Mừng Marcô, có những đoạn khác làm rõ mối quan hệ giữa Chúa Giêsu và Giacôbê, Giôsét, Giuđa và Simon. Lưu ý rằng Giacôbê ở đây là Giacôbê Hậu, Giám mục Giêrusalem. Giacôbê Hậu và Giôxết là con của Maria, vợ của Clôpát (Mc 15, 40, Ga 19, 25), Giacôbê Hậu cũng được gọi là “con của Alphê” (Lc 6, 15); Như vậy, “Clôpát” và “Alphê” là  những tên gọi chỉ cùng một người, cũng như “Giuđa” và “Tađêô” chỉ cùng một tông đồ là Thánh Giuđa Tađêô. Giuđa là con của Giacôbê (một Giacôbê khác chứ không phải là một trong hai Giacôbê tông đồ - Lc 6, 16). Giacôbê Tiền và Gioan là con của ông Dêbêđê, có mẹ là bà Maria khác với Đức Trinh Nữ Maria (Mt 20, 20 tt). Tóm lại, không cần phải nghĩ rằng Thánh Giuse phải là một cụ ông để giải quyết vấn đề mối liên hệ anh chị em của Chúa Giêsu.

Cũng vậy, không thể nào tưởng tượng được một cụ ông Giuse phải lội bộ vượt cả 100 dặm đường từ Nazarét đến Bêlem để đăng ký hộ tịch trong cuộc kiểm tra dân số, hoặc đi từ Bêlem sang Ai Cập để trốn cơn thịnh nộ của vua Hêrôđê. Hình ảnh thích hợp cho Thánh Giuse phải là một chàng trai trẻ có khả năng nuôi dưỡng gia đình mình và là một hình mẫu nam tính mạnh mẽ, một người cha lý tưởng đối với Chúa Giêsu. Tổng giám mục Fulton Sheen, trong cuốn “The World’s First Love” (Tình yêu đầu tiên trên thế giới), đã bảo vệ quan điểm này: “Thánh Giuse là một chàng trai mạnh mẽ, nam tính, vóc thể thao, đẹp trai, trong sạch và kỷ cương, một loại đàn ông mà người ta thường thấy làm … ở xưởng mộc. Các cô gái trẻ thời ấy, giống như Maria, thường hay khấn chỉ yêu mình Thiên Chúa. Các chàng trai cũng vậy, và trong số đó Thánh Giuse nổi bật hẳn lên đến nổi được gọi là “người công chính”. Như vậy, thay vì là đĩa trái cây khô trên bàn ăn của vị Quân Vương, Thánh Giuse là nụ hoa tràn trề sinh lực để sẵn sàng kết trái. Ngài không ở vào cái tuổi bóng xế chiều hôm mà là buổi bình minh rực rỡ, sục sôi năng lượng, sức mạnh và đam mê bị chế ngự” (tr. 77-78).

Trong khi không có ghi nhận nào về tuổi tác thật sự của Thánh Giuse, hình ảnh một Giuse trai tráng có thể được tìm thấy trong Kinh cầu Thánh Giuse:Thánh Giuse là - Đấng Đồng Trinh gìn giữ Đức Nữ Đồng Trinh, Cha nuôi Con Đức Chúa Trời, Đấng hằng bênh vực Đức Kitô, Đấng làm chủ gia đình, Đấng rất công bằng, Đấng rất thanh tịnh, Đấng cực khôn cực ngoan, Đấng vững vàng mạnh mẽ, Đấng chịu lụy mọi đàng, Đấng rất trung tín”. 


Sống trong một thời đại mà tình phụ tử bị gạt sang bên lề, nam tính nhập nhằng với nữ tính, đức khiết tịnh bị nhạo cười, thì chúng ta cần phải tôn vinh và noi gương Thánh cả Giuse, cầu xin Ngài cứu giúp mình trên con đường cứu rỗi.


 


Thánh Giuse và Giêsu” của Jose de Ribera 





Thánh Gia” của Bartolome Murillo 


Tác giả bài viết: Lm. Phaolô Nguyễn Minh Chính chuyển ngữ
Nguồn tin: Gpquinhon.org

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015

HÃY TIN ĐỂ ĐƯỢC CỨU ĐỘ


SUY NIỆM 
CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY - NĂM B     15/3/2015

 Chân lý gây xúc động sâu xa nhất mà Giáo Hội hằng rao giảng là Thiên Chúa yêu thương loài người từ trước muôn đời. Người yêu thương “đến nỗi đã ban Con Một mình” để “thế gian nhờ Con Ngài mà được cứu độ”. Nơi mầu nhiệm thập giá, cái chết của Chúa Giêsu không chỉ phơi bày tội lỗi của loài người, nhưng còn biểu lộ tình yêu và quyền năng cứu độ của Thiên Chúa khi làm cho hình phạt thập giá trở nên thánh giá cứu độ.
 Mang phận người đầy giới hạn, chúng ta ít nhiều đều có kinh nghiệm của những lần yếu đuối, buông xuôi, bất trung, chai lì trong tình trạng tội lỗi. Khi đó, chúng ta được mời gọi nhìn lên Thánh Giá của Chúa để xin ơn tha thứ, chữa lành và đón nhận ơn tái sinh.
Cầu nguyện
Lạy Chúa, trong mùa chay thánh này, xin cho mỗi người trong gia đình chúng con biết khiêm tốn nhìn nhận tội lỗi của mình và quyết tâm chỗi dậy, trở về cùng Chúa là Đấng giàu lòng thương xót và rất mực khoan dung. Amen. 

(Nguồn :dcvxuanloc.net)

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015

ỨNG XỬ KHI CON NÓI DỐI



Trong quá trình dạy dỗ con cái, cha mẹ nào cũng mong muốn con dạy con tính thật thà, biết nhận lỗi khi làm điều không đúng. Thế nhưng, thực tế cho thấy, trẻ vẫn nói dối khiến rất nhiều phụ huynh lo lắng.
Những lý do trẻ nói dối

Trẻ sợ bị phạt khi nói thật: có những trẻ lấy đồ chơi của bạn, về nhà nói với mẹ và bị mẹ đánh. Lần sau, vì sợ bị đánh nên trẻ nói là bạn tặng.

Trẻ muốn được quan tâm, chú ý: Bé M. học lớp 4, học lực trung bình khá, thường bị cô phàn nàn về việc học không tập trung, chậm tiếp thu. Tuy nhiên, một ngày, bé về khoe với mẹ hôm nay bài làm văn được 9 điểm và được cô giáo đọc mẫu trước lớp, cả lớp vỗ tay tán dương. Điều đó làm mẹ rất hài lòng và khen thưởng con. Vài ngày sau, mẹ vô tình lật vở con và thấy bài văn đó trẻ chưa hoàn thành và bị cô phê bình. Từ trường hợp cụ thể này, có thể thấy, những trẻ nói dối thường là trẻ không có điểm nào nổi bật, như không học giỏi, cô không gọi trẻ phát biểu, không hát hay, không có cơ hội tham gia hoạt động đoàn đội... Vì vậy, trẻ không được biết đến. Do quan sát, trẻ nhận thấy nhiều bạn được chú ý khi được điểm cao, trẻ cũng muốn được như vậy. Khi trẻ nói dối mẹ (có thể xuất phát từ sự tưởng tượng, mong ước), lại nhận được sự khen ngợi, trẻ sẽ duy trì việc nói dối đó với mong muốn được quan tâm, chú ý hơn.

Học tập từ người lớn: tình huống quen thuộc là khi người lớn muốn từ chối gặp ai đó, thường dặn trẻ khi khách đến nhà thì bảo bố mẹ không có ở nhà (dù bố mẹ vẫn đang ở nhà). Trẻ sẽ nhận thấy bố mẹ nói điều không thật và tự cho rằng hành vi này là được chấp nhận. Tương tự như vậy, sinh nhật mẹ bé C., bạn mẹ tặng cho mẹ món quà mà mẹ không thích nhưng mẹ vẫn khen đẹp trước mặt cô ấy. Hai tình huống này, dù nói dối tích cực hay tiêu cực, trẻ cũng học tập được qua quan sát.

Người lớn vô tình duy trì hành vi nói dối của con: có những phụ huynh cười vui và khen con khôn ngoan khi nghe lời nói dối hoặc bông đùa của trẻ con, việc cười và khen đó khiến trẻ nghĩ rằng hành vi nói dối đó được khuyến khích nên sẽ tiếp tục duy trì.

Làm gì khi trẻ nói dối?

Cha mẹ là tấm gương soi: trẻ con thường học theo cách ứng xử của người lớn như cha mẹ, ông bà, thầy cô. Vì vậy, nếu người lớn không nói thật, trẻ cũng bắt chước theo.

Dành thời gian cho con mỗi ngàytrẻ con luôn cần sự quan tâm của cha mẹ, thể hiện bằng hành động chơi cùng con, trò chuyện với con. Dành thời gian mỗi ngày, ngoài việc duy trì sự gần gũi với con, còn giúp phụ huynh nắm bắt được diễn biến hằng ngày, suy nghĩ, cảm xúc của con và hỗ trợ kịp thời khi có vấn đề.
Phân tích cho trẻ bằng những tình huống cụ thể về những lời nói dối gây hại và những lời nói dối có lợi cho người khác. Ví dụ như ở tình huống bé M., phụ huynh sẽ nói về tác hại của nói dối là lần sau sẽ không ai tin lời con nói, dù con nói thật. Ở tình huống bé C., phụ huynh phân tích về sự lịch thiệp, tế nhị khi nhận được quà của người khác, nếu chê, người đó sẽ buồn, nên việc nói dối này sẽ khiến người đó vui và không gây hại. Tuy nhiên, việc phân tích này tùy thuộc vào độ tuổi và nhận thức của từng trẻ. Đối với trẻ dưới ba tuổi sẽ khó để hiểu về tình huống thứ này.

Chú ý những điều con làm tốt: nếu trẻ ít được quan tâm, trẻ sẽ luôn thử những hành vi để tìm kiếm sự quan tâm của người khác. Vì vậy, để tránh những hành vi tiêu cực, phụ huynh cần chú ý đến những hành vi tốt dù rất nhỏ của con và khen ngợi hành vi đó. Việc khen ngợi giúp trẻ hiểu đó là hành vi được mong đợi và sẽ tiếp tục cố gắng làm điều tích cực để lại được khen. Phương pháp này được đánh giá là có hiệu quả cao để hạn chế những hành vi tiêu cực.

Cách ứng xử cần thiết

Đầu tiên, phụ huynh cần bình tĩnh, việc tức giận có thể dẫn tới hành vi la mắng, đánh đập trẻ. Sau đó, phụ huynh cần tìm hiểu động cơ của việc nói dối và cần trao đổi thẳng thắn và nghiêm túc với trẻ về hành vi đó. Bầu không khí an toàn (không đe dọa), cởi mở là điều kiện cần để trẻ có thể trao đổi với phụ huynh về lý do nói dối (nhưng vẫn giữ thái độ nghiêm túc). Khi hiểu được lý do, phụ huynh phân tích với trẻ điều đúng hoặc sai và hỏi trẻ về giải pháp nếu gặp lại tình huống tương tự, giúp trẻ đưa ra giải pháp hợp lý nhất. Sau đó, phụ huynh tiếp tục dõi theo hành vi và cách ứng xử tốt của trẻ để kịp thời khen ngợi hành vi tốt hoặc tiếp tục điều chỉnh hành vi chưa phù hợp.
Đối với những lời nói dối ngoài sức kiểm soát hoặc khó khăn trong xử lý, phụ huynh có thể tìm đến sự hỗ trợ của chuyên gia tâm lý.

ThS tâm lý Nguyễn Thị Diệu Anh
(Khoa tâm lý, bệnh viện Nhi Đồng 1, TP.HCM)

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

VÌ SAO TRẺ NÓI DỐI ?


Con hay nói dối có thể do nhiều nguyên nhân, chủ yếu là 4 nguyên nhân chính sau đây:

1. Thu hút sự chú ý

Ở một số trẻ nhỏ có tâm lý hiếu thắng, vì muốn được mọi người chú ý nên tìm cách nói đối để được mọi người để ý. Cũng không loại trừ khả năng đôi khi là do trí tưởng tượng của trẻ quá phong phú và trẻ tự suy nghĩ trong đầu về những điều không xảy ra trong thực tế để hình tượng hóa bản thân lên.

2. Sợ làm bố mẹ thất vọng

Tâm lý quá kỳ vọng vào con khiến nhiều ông bố bà mẹ gây sức ép tâm lý khiến trẻ thấy mệt mỏi. Chính vì sợ nói ra sự thật sẽ khiến bố mẹ cảm thấy thất vọng nên nhiều đứa trẻ đã chọn giải pháp nói dối. 

Hiện tượng này thường thấy ở những trẻ đang tuổi đi học. Khi nghe thấy bố mẹ khoe với hàng xóm rằng con học giỏi nhất lớp và chắc chắn sẽ thi được vào trường điểm, con sợ nói ra rằng mình đang có vấn đề trong học tập, sợbố mẹ mắng nên con đã nói dối.

3. Bắt chước người khác
Mặc dù khuyên con phải thành thật nhưng nhiều bố mẹ lại nói dối ngay trước mặt con. Ví dụ như khi khách tới nhà thì do không muốn tiếp nên các ông bố bà mẹ sai con ra nói rằng mình không có nhà… Thường xuyên chứng kiến như vậy, một cách vô thức trong đầu trẻ đã bị ám ảnh bởi sự nói dối. Trẻ luôn có những câu trả lời để đối phó nếu không muốn nói thật.

Những nguyên nhân khiến con hay nói dối 1
Ảnh minh họa.

4. Sợ bị đánh đòn

Dùng roi vọt để dạy con cũng chính là một trong những nguyên nhân khiến trẻ phải nói dối để tránh bị đòn.

Cách xây dựng đức tính thành thật cho con
- Khi phát hiện con nói dối, người lớn đừng vội đánh đòn vì việc dùng bạo lực sẽ chỉ mang lại tác dụng ngược mà thôi. Thay vào đó, hãy nhẹ nhàng nói chuyện với con và giúp con cởi bỏ tâm lý sợ hãy. Hãy trò chuyện với con như một  người bạn, lắng nghe là cách tốt nhất để bạn giúp con nói thật.

- Tạo cơ hội cho con sửa chữa cũng là phương pháp tốt để giúp con bỏ tínhnói dối. Ví dụ, con nói dối rằng mình đã hoàn thành bài tập nhưng thực tế thì chưa làm. Người lớn hãy nói với con rằng: “Mẹ biết con chưa làm nhưng mẹ hứa là sẽ không đánh nếu bây giờ con hoàn thành bài tập của mình”.

- Tuyệt đối không dùng những từ  như “điêu ngoa, dối trá, đồ nói dối…” để gọi con vì những từ ngữ tiêu cực này sẽ khiến lòng tự trọng của trẻ bị tổn thương. Con sẽ có tâm lý chống đối và tình hình sẽ ngày càng tồi tệ hơn.

- Mang tính xấu của con ra kể với bạn bè không phải là gợi ý hay nếu các ông bố bà mẹ nghĩ trẻ sẽ xấu hổ và từ bỏ thói quen nói dối. Hành động này sẽ chỉ càng khiến trẻ cảm thấy mình không được tôn trọng hơn mà thôi.

- Cuối cùng, hãy nói với bé điều quan trọng của sự thành thật và cảm giác mất lòng tin của cha mẹ khi bé hay nói dối. Ngoài ra, có thể đọc cho bé nghe quyển sách mà đưa ra thông điệp rõ ràng rằng, nói dối sẽ gây họa cho bản thân mình và người xung quanh. 

                                                                                                (aFamily.vn)

Nói dối là điều hoàn toàn bình thường trong quá trình trưởng thành và phát triển, khi chúng bắt đầu học phân biệt giữa những điều tưởng tượng và thực tế để hình thành nhân cách. Theo George Scarlette, GS Trường ĐH Tufts, Medford, Mass: "Trẻ con nối dối cũng vì lý do giống người lớn để đạt được điều mình muốn và tránh bị phạt". Vì vậy, bạn đừng quá ngạc nhiên khi thấy con không thành thật về một sự việc nào đó.

Giai đoạn 2-5 tuổi
Ngay cả khi trẻ ở độ tuổi này, trong một số trường hợp nhất định, chúng có thể phân biệt giữa những điều tưởng tượng và thực tế. Scarlette cũng cho rằng, trẻ em nói dối ở độ tuổi này chủ yếu do chúng quá mong muốn những điều đối lập với thực tế. Chẳng hạn, bọn trẻ ca ngợi trò chơi điện tử này rất hay và công bằng vì chúng luôn thắng.

Từ 5-8 tuổi:
Từ 5 tuổi trở đi, nói chung trẻ không bị nhầm lần giữa những điều ao ước và thực tế. Khi trẻ nói dối để có thứ mình muốn hay tránh bị phạt, bé hiểu rõ mình đang nói dối. Ngoài ra, ở tuổi này, trẻ thường phóng đại khả năng của chúng: Bé Tom tự cho rằng mìn học rất giỏi và được nhiều điểm 10 nhưng thực tế không phải như vậy.

Giai đoạn 9-11 tuổi:
Ở tuổi này, trẻ có suy nghĩ và khả năng tự kiềm chế khi có ý định nói dối. Những phẩm chất cần có này hình thành và phát triển dần dần trong suốt thời gian thơ ấu. Mỗi đứa trẻ đạt được phẩm chất này ở mức khác nhau.

Tuổi dậy thì
Ở tuổi này, các cô cậu bé thường nói dối để tránh không phải làm điều gì hay phủ nhận trách nhiệm cho những hành động của chúng. Ngoài ra, một số còn thấy rằng việc nói dối có thể chấp nhận được trong những hoàn cảnh nhất định, như không nói thật lý do chúng chia tay với bạn. Một số khác nói dối để giữ kín đời sống riêng tư vì không muốn bị cha mẹ quản thúc.
Có những đứa trẻ phân biệt rõ sự khác nhau giữa lời nói và dối và sự thật kể những câu chuyện rất chi tiết khiến ai cũng tin là đúng. Chúng thường kể những câu chuyện bịa đặt này rất hăng hái, sôi nổi vì nhận được nhiều sự chú ý của mọi người. Những đứa khác cảm thấy việc nói dối lặp đi lặp lại trở thành thói quen xấu. Tuy thế, nói dối với chúng là cách dễ nhất để đối phó với những yêu cầu, đòi hỏi của cha mẹ, thầy cô và bạn bè.
Cũng có những đứa trẻ lại không thấy ái ngại khi nói dối hay lợi dụng người khác. Chúng thường xuyên bịa đặt để che giấu những vấn đề nghiêm trọng. Chẳng hạn, một thiếu niên nghiện rượu hay ma tuý liên tiếp nói dối để che đậy sự thật nó đã ở đâu, tiền đi đâu mà nhanh thế.

Làm gì khi con nói dối?
Theo các chuyên gia, cha mẹ không nên phản ứng quá mạnh khi bắt gặp con mình nói dối. Cách xử trí thông minh nhất là hãy nói: "Được thôi, con đã nói dối mẹ, giờ chúng ta bàn sang chuyện khác". Dĩ nhiên, sau đó cả hai nên ngồi lại và nói chuyện nghiêm túc, cùng nhau thảo luận về:
- Sự khác nhau giữa những điều tưởng tượng và thực tế, nói thật và nói dối.
- Sự quan trọng của tính chân thật ở nhà và trong cộng đồng.
- Những cách khác nhau thay nói dối.
Điều quan trọng nhất là cha mẹ không nên nóng vội vì việc sửa đổi thói quen xấu này đòi hỏi nhiều thời gian cũng như sự kiên trì của con bạn và bạn.
(Theo lifestyle, GĐ&XH)




Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

BỐ MẸ VÔ TÌNH DẠY CON NÓI DỐI

Đang bận thì chuông điện thoại réo, chị Hải bảo cậu con trai bốn tuổi: "Ai hỏi thì con bảo mẹ đi làm chưa về nhé". Cậu bé nhấc điện thoại lên, trả lời theo đúng ý mẹ. Chị khen con "giỏi".
Cũng như nhiều ông bố, bà mẹ khác, chị Hải đã vô tình dạy cho con những bài học đầu tiên về nói dối.
Những người làm cha mẹ luôn đòi hỏi con phải "khai thật" với mình và trong thâm tâm ai cũng mong muốn con cái trở thành người trung thực. Thế nhưng, chính họ lại làm cho con "rối loạn" vì "nói một đường, làm một nẻo".

"Chuyện con nít"

Nghỉ hè, vợ chồng chị Chuyên, TP HCM đưa hai đứa con gái về quê ở miền Trung. Khi chuyến tàu tốc hành chuyển bánh, chị Chuyên dặn cô con gái nhỏ: "Chú soát vé hỏi con bao nhiêu tuổi, con trả lời năm tuổi nhé". Cô bé ngạc nhiên: "Nhưng con đã sáu tuổi, học gần xong lớp một rồi mà". "Khai đúng tuổi để người ta bắt mua vé. Mẹ đã mua ba vé, con nằm chung giường với chị là ổn rồi!".
Cô bé cũng nói theo mẹ, nhưng khi người soát vé đi khỏi, cô bé càu nhàu với chị: "Em đã sáu tuổi rồi, em không thích năm tuổi, vì phải học lại lớp chồi". Chị Chuyên không biết, mình vừa dạy cho con bài học thiếu trung thực chỉ vì cái lợi nhỏ trước mắt.
Vợ chồng anh Hoàng cũng rơi vào trường hợp này. Trong bữa cơm, anh Hoàng than phiền với vợ về những kế hoạch mới ở công ty mà anh không đồng tình với quan điểm của giám đốc. Chị vợ góp ý với chồng: "Anh cứ làm ra vẻ ủng hộ cấp trên, để người ta khỏi để ý đến mình. Cứ bảo là anh đang học thạc sĩ, nên bận nghiên cứu tài liệu". Đứa con gái 12 tuổi chen ngang: "Chuyện gì con không thích là con nói liền" thì bị mẹ lên lớp: "Chuyện của con toàn là chuyện con nít, thích hay không thích chẳng có gì quan trọng. Khi nào con lớn, con mới biết, đâu phải lúc nào mình cũng nói theo ý của mình".

Cha mẹ phải gương mẫu

Ngay từ lúc lên hai, trẻ sẽ ghi nhớ và bắt chước theo mọi câu nói, hành vi, cử chỉ của bố mẹ. Nhiều người nghĩ, có những lời nói dối vô hại, nên hồn nhiên "phổ biến" cho con. Khi đi mẫu giáo, đến trường, có thêm những mối quan hệ ngoài gia đình, qua giao tiếp với bạn bè, người lớn... trẻ còn có nhiều cơ hội học bài học "trung thực hay không". Vì thế, cha mẹ cần phải giám sát con để kịp thời chỉnh sửa những biểu hiện thiếu trung thực nơi trẻ.
Thái độ của cha mẹ quyết định sự thành thật hay gian dối của con. Khi trẻ ý thức được rằng nói thật sẽ bị cha mẹ la mắng, trừng phạt thì nó sẽ bắt đầu áp dụng "chiêu" nói dối. Một đứa trẻ nói dối cũng rất khổ tâm vì phải sống trong trạng thái áy náy, lo sợ bị phát hiện.
Nếu con có lỗi và chịu nói thật, cha mẹ đừng trách mắng mà nên xử lý thật công bằng, phân tích lỗi, yêu cầu con không được tái phạm, đồng thời động viên tinh thần dũng cảm nói thật của trẻ.
Điều cần thiết nhất là bố mẹ nên để con thấy được nhiều tấm gương trung thực, trong đó, mình phải là người gương mẫu nhất. Bạn cũng có thể cho con tiếp cận với những cuốn sách, bộ phim nói về những nhân vật thật thà, thẳng thắn cùng với lời bàn của cha mẹ.

(Theo Phụ Nữ)
Nguồn: VnExpress

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

CHIẾC NHẪN ĐÁNH RƠI

Một ngày nọ, ông Billy Ray Harris – một người lang thang 55 tuổi, ăn xin tại đầu đường - tiểu bang Kansas.  Một cô gái tên Sarah Darling đi ngang qua, cho vào trong chén của ông một ít tiền, nhưng cô không chú ý rằng chiếc nhẫn trên tay cũng vô tình rơi vào chén.

alt

Sau khi Billy thấy, ông muốn bán chiếc nhẫn đi, có chủ tiệm ra giá 4000 đô-la. Đối với một người lang thang mà nói, đó đúng là một số tiền to lớn, nhưng Billy nghe xong lại do dự…
Sau mấy ngày cân nhắc, Billy quyết định đem chiếc nhẫn trả lại cho người đã mất. Ông ngồi đợi và trả nhẫn lại cho Sarah.
Khi Sarah nhận lại chiếc nhẫn đã mất của mình, cô vô cùng cảm kích, bởi vì đó là chiếc nhẫn đính hôn của cô, ý nghĩa vô cùng to lớn.
Để tỏ lòng cảm ơn, Sarah và người chồng hứa hôn của mình quyết định quyên tiền cho Billy, giúp ông có một cuộc sống bình thường như mọi người. Lúc ấy, hai người cho rằng có lẽ được vài ngàn thôi, không ngờ nhiều người sau khi nghe câu chuyện đó, đều rất cảm động, ba tháng sau đã quyên được gần 190 ngàn đô-la.

https://daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2015/02/billy-va-sarah.jpgẢnh Billy và vợ chồng Sarah.

Billy dùng số tiền đó mua nhà, mua xe, nhưng vận may vẫn chưa hết.
Sau khi câu chuyện của Billy được truyền thông đưa tin, người chị thất lạc 16 năm thấy ảnh ông trên tivi, cuối cùng đã tìm được ông. Ông cứ nghĩ rằng người chị này đã qua đời.

https://daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2015/02/billy-va-gia-dinh.jpgBilly và người nhà đoàn tụ.
Như vậy, Billy không chỉ có tiền, tìm lại được gia đình, mà còn có người bạn tốt là Sarah và gia đình cô.
Sau khi Sarah kết hôn & cô có một đứa bé. Cô nói sẽ kể cho con của cô rằng Billy đối với gia đình cô quan trọng thế nào. Hơn nữa, câu chuyện chân thật này sẽ giúp đứa trẻ hiểu được điều gì là đúng, điều gì là sai.
Nhiều người đã hợp sức để thay đổi cuộc đời một người xứng đáng với sự trợ giúp đó.
Bây giờ, khi mọi người nhìn thấy Billy, họ không phải bố thí nữa, mà là nắm tay ông, chúc mừng ông.
Billy nói, khi nhớ lại nỗi khổ trước kia, ông vô cùng cảm tạ các vị Thần đã cho ông cơ hội này, cho ông quay lại cuộc sống của một người bình thường. Ông sẽ sống thật tốt, để những người trợ giúp ông biết tấm lòng của họ không hề uổng phí.
Đây thật giống một câu chuyện thần thoại, các vị Thần để một kẻ lang thang nhặt được chiếc nhẫn, thử thách lòng tham của ông, kết quả kẻ lang thang vượt qua được cám dỗ, từ đó về sau sống một cuộc sống hạnh phúc.
Qua câu chuyện này, có thể nói rằng, khi chúng ta làm việc tốt, bằng cách này hay cách khác, chúng ta sẽ luôn nhận được những điều tốt đẹp cho tương lai của mình?


https://daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2015/02/chiec-nhan-thay-doi-van-menh-billy.jpgChiếc nhẫn cải biến vận mệnh của Billy 

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

NHỮNG TRÒ CHƠI CON NÍT NGÀY XƯA



Thời gian trôi qua sẽ không trở lại, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể sống lại những ngày tháng xưa cũ với những trò chơi thủa ấu thơ.





2-5 bé gái ngồi vòng tròn với 10 que tre nhỏ và một quả cà chơi trò đánh chuyền. Mỗi bé gái 7-8 tuổi thời đó đều thuộc làu bài ca Một mốt, một mai, con trai, con hến… Đôi tôi, đôi chị… Ba lá đa, ba lá đề…Hết bàn mười thì chuyền bằng hai tay, chuyền một vòng, hai vòng hoặc ba vòng và tiếp tục hát Đầu quạ, quá giang, sang sông, trồng cây, ăn quả, nhả hột…



Trò chơi con quay của các bé trai.


Trò đánh sỏi là niềm ưa thích của con gái mỗi giờ ra chơi.



Bắn bi luôn là trò cuốn hút tất cả con trai khi còn thơ bé. Trò chơi giúp vận động, quan sát tốt với chiến lợi phẩm là những viên bi vừa bắn trúng của đối phương.



Cánh diều tuổi thơ ngày xưa thường được làm từ khung tre, dán giấy vở học sinh, giấy bao xi măng và dính bằng cơm nguội.


Những tàu lá cau già cỗi, rụng xuống đất được người dân quê dùng làm quạt mo và trở thành xe kéo của trẻ em thời bấy giờ.



Các bạn nhỏ say mê với trò chơi cờ tướng bên vỉa hè.


‘Tuổi thơ dữ dội’ của những đứa trẻ chơi bài quẹt nhọ nồi.


                       
                           Ném lon là trò chơi vận động hấp dẫn nhất một thời.



Trò chơi ống thụt cò ke được con trai rất yêu thích nhưng lại là nỗi kinh hãi của con gái một thời. Đến mùa cò ke, đám trẻ lại rủ nhau đi hái từng chùm về làm đạn, cho vào ống tre rồi bắn. Cò ke vừa cứng, vừa có nhựa bắn vào rát bỏng tay, khiến con gái cứ nhìn thấy đám con trai cầm ống thụt cò ke là rủ nhau chạy trốn. Trò chơi thú vị nhưng nguy hiểm nay hầu như không còn.




Những cây súng làm từ cuống của tàu lá chuối trong trò chơi trận giả luôn khiến trẻ em thời ấy say mê.


Chơi bóng nước sau mỗi buổi chiều chăn trâu.


Trẻ con thời trước, chỉ đợi đến khi có những cơn mưa rào là lại rủ nhau cởi trần, chạy khắp đường làng, ngõ xóm để tắm mưa.


Trò nhảy dây vẫn xuất hiện trong mỗi giờ chơi của trẻ em thôn quê, miền núi.



Trò pháo đất chỉ trẻ em vùng nông thôn mới hay chơi. Pháo được làm từ đất sét hoặc đất thịt lấy từ dưới ruộng lên, nặn thành khuôn xong rồi thi nhau cho nổ. Người chiến thắng là người có pháo nổ to, lỗ thủng rộng. Trước có nhiều hội thi pháo đất ở Thái Bình, Hải Dương.


Thả diều bên lũy tre làng, trên những triền đê




Tết dây chun đầy sắc màu, các bạn gái thích mê, còn bạn trai thì chỉ dùng để làm súng



Rồng rắn lên mây



Nhảy dây chun




Nếu bạn đã từng có một chiếc mặt nạ như thế này, thì tuổi thơ của bạn thật đáng nhớ


(Nguồn : hinhanhvietnam.com)