Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

MỘT TRANG WEB TUYỆT VỜI

phamhuutuan suu tam
(Nguồn : tinmung.net)

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

MỪNG LỄ CHÚA KITÔ VUA



MỪNG LỄ CHÚA KI TÔ VUA
         (Suy niệm từ Ga 18, 33b-37)


Người tín hữu hôm nay nghe tiếng Chúa:
“Tôi là Vua Chân Lý, giảng Nước Trời”
Lòng hân hoan, theo Giáo Hội khắp nơi
Dâng Thánh Lễ, đón mừng Vua Vũ Trụ.
                       ***
Thánh Sử chép: Phi la Tô hỏi Chúa;
Ông là vua dân Do Thái phải không?
Nhân dân và Thượng Tế tố cáo Ông.
Vậy Ông đã làm gì cho dân chúng?
***
Chúa lên tiếng: Nước tôi hằng xây dựng,
Nước Trên Trời, Nước của Hoá Công.
Tôi là Vua: tìm dân thánh cộng đồng.
Tôi xuống thế, làm chứng về chân lý.
***
Quan Tổng Trấn muốn chiều theo dân ý.
Vì họ là dân thuộc địa u mê,
Và muốn cho thế sự đẹp mọi bề,
Đành xử án khổ hình Vua Cứu Thế.

(Thế Kiên Dominic)


TẤT NIÊN SỐNG ĐẠO
(Thân tặng thi hữu Thi Ca Cầu Nguyện)

Thi ca sống đạo: suốt năm B,
Ơn Chúa sáng soi: đủ thỏa thuê.
Cảm nhận Tin Mừng: thơ diễn tả,
Niệm suy Mầu Nhiệm: dạ say mê.
Dốc lòng gắn bó cùng ơn gọi,
 Quyết chí góp chung với bạn bè.
Văn hóa Tình Thương cần phổ biến,
Sẵn sàng tiếp bước tới năm C.....
                             Thế Kiên Dominic


Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

VUA SỰ THẬT


SUY NIỆM
CHÚA NHẬT XXXIV THƯỜNG NIÊN B - 22/11/2015

LỄ CHÚA KITÔ VUA 

                                                                                  ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

Chúa Giêsu thật là ngược đời. Khi làm phép lạ cho bánh hoá ra nhiều, dân chúng hân hoan phấn khởi, muốn tôn Ngài làm vua thì Ngài không muốn. Ngài phản đối bằng cách trốn đi. Cũng như hôm vinh quang vào thành Giêrusalem, dân chúng hân hoan, cởi áo lót đường, cầm cành lá phất phơ đón chào. Hôm ấy mà Chúa xưng vương thì quá thuận lợi. Thế mà Chúa phản đối bằng cách cỡi con lừa bé nhỏ, yếu ớt. Còn hôm nay, phận tội đồ đứng trước mặt quan án, bị dân chúng khinh khi chối bỏ, thân tàn ma dại, chẳng còn hình tượng con người nữa, thì Ngài lại hiên ngang xưng mình là vua. Chẳng phải vô tình, nhưng là cố ý. Hôm nay, đối diện với cái chết, đối diện với quyền lực và đối diện với sự hận thù, Chúa Giêsu muốn xưng vương trong hoàn cảnh này để làm chứng cho sự thật.
Sự thật mà Đức Giêsu làm chứng đó là có một vương quốc khác, vượt xa mọi vương quốc trần gian. Khi tự nguyện chấp nhận cái chết, Đức Giêsu muốn cho ta hiểu: Ngoài cuộc đời này còn có một cuộc đời khác. Ngoài thế giới này còn có một thế giới khác. Đó là vương quốc của Chúa. Đó là Nước Trời. Vương quốc ấy là vương quốc sự sống vì sẽ không còn bóng dáng cái chết. Khi còn ngày rộng tháng dài, Đức Giêsu không xưng vương. Nay cận kề cái chết Ngài mới xưng vương để dạy cho ta biết vương quốc của Ngài “không thuộc thế gian này”. Sự sống trần gian này chẳng đáng giá gì so với sự sống trong Nước Chúa. Vì thế muốn vào được vương quốc của Chúa, phải biết từ bỏ tất cả, kể cả mạng sống nữa.
Sự thật mà Đức Giêsu làm chứng đó là quyền năng của Chúa là trên hết. Khi một mình yếu đuối nhưng vẫn hiên ngang đối diện với Philatô tượng trưng cho quyền lực của đế quốc La mã bao trùm thiên hạ, Đức Giêsu muốn cho ta hiểu rằng Thiên Chúa là nguồn gốc của mọi quyền năng như Ngài đã trả lời Philatô: “Ông có quyền không bởi tự mình mà có, nhưng từ thành công ban cho”. Thánh nữ Xêxilia cũng nói: “Quyền uy ở đời giống như quả bong bóng. Nó không triển nở ở tự nó. Nó không tự mình tròn trịa được. Phải nhờ đến không khí. Nhưng chỉ một mũi kim cũng làm nó xẹp xuống”. Quyền uy trần gian mau tàn. Chỉ có quyền năng của Thiên Chúa mới bền vững. Chính vì thế Đức Giêsu không xưng vương khi tràn đầy uy tín, khi được dân chúng ngưỡng mộ. Vì nếu Ngài xưng vương khi được dân chúng tung hô vạn tuế, khi làm những việc kỳ lạ lớn lao, khi tràn đầy uy tín, thì vương quyền ấy chẳng hơn gì vương quyền của vua chúa trần gian khác. Nhưng hôm nay, khi mất hết mọi uy tín, không còn ai tung hô ủng hộ, Đức Giêsu xưng vương để cho ta thấy Ngài siêu thoát mọi quyền lực và vinh quang theo thói thế gian. Ngài chỉ trông cậy vào quyền năng của Thiên Chúa. Vì thế những ai muốn vào vương quyền của Ngài phải biết coi thường mọi vinh quang quyền thế ở trần gian.
Sự thật mà Đức Giêsu làm chứng đó là tình thương chiến thắng thù hận. Khi một mình đối diện với những ghen ghét thù hận của đám đông, Đức Giêsu muốn dạy ta biết Thiên Chúa là tình yêu. Đức Giêsu là hiện thân của tình yêu Thiên Chúa trên trần gian. Vì yêu thương mà Ngài đã xuống trần gian. Ngài đã yêu thương cho đến chết vì yêu. Đó là tình yêu lớn lao nhất như lời Ngài nói: “Không có tình yêu nào lớn lao hơn tình yêu của người dám hy sinh tính mạng vì bạn hữu”. Dù những thù hận vây bọc, nhưng Đức Giêsu vẫn yêu thương. Hôm nay đơn thân độc mã trong vòng vây của hận thù, Đức Giêsu vẫn xưng vương để cho ta thấy: tình yêu thương đã chiến thắng. Hận thù đem lại chết chóc, chỉ có tình yêu thương mới cứu được thế giới.
Đức Giêsu đã chiến thắng. Ngài là Đấng đầu tiên từ trong kẻ chết sống lại. Với chiến thắng, Đức Giêsu mở cửa vương quốc của Ngài. Đó là vương quốc của Sự Thật. Chỉ những ai thuộc về sự thật mới được vào. Và những ai thuộc về sự thật phải biết chiến thắng sự giả trá. Sự giả trá đó là sự chết, đó là những vinh hoa phú quý trần gian và đó là lòng thù hận ghen ghét. Hiểu biết sự thật, đập tan sự dối trá, ta mới tiến vào Nước Sự Sống theo bước Đức Giêsu Kitô. Với chiến thắng Ngài thật sự là Đường dẫn đến Sự Thật và Sự Sống muôn đời.
Lạy Đức Giêsu là Vua của chúng con, xin cho chúng con được làm dân của Chúa, được thuộc về Nước Chúa, nước đầy tràn Sự Thật và Sự Sống, nước công chính và tình yêu muôn đời.

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2015

20 SỰ THẬT PHŨ PHÀNG VỀ CUỘC SỐNG GIÚP BẠN TRƯỞNG THÀNH HƠN


Cuộc sống luôn chứa đựng những sự thật phũ phàng mà có thể bạn không muốn chấp nhận, nhưng nếu dũng cảm đối mặt, bạn sẽ trưởng thành hơn. Hãy đọc 20 sự thật về cuộc sống dưới đây và cùng suy ngẫm nhé!

1. Có thể tiền không phải là tất cả, nhưng có tiền thì mọi thứ luôn dễ dàng hơn.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

2. Cuộc đời cũng giống như Facebook vậy. Mọi người sẽ like vấn đề trong status của bạn, nhưng sẽ không ai giải quyết giúp bạn cả, vì ai cũng bận cập nhật status của mình.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

3. Đời không như là mơ. Hãy sẵn sàng để đương đầu với những thử thách ở phía trước.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

4. Đừng dựa dẫm vào bất kỳ ai trên đời này bởi vì ngay cả cái bóng của bạn cũng rời bỏ bạn những lúc tối tăm.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

5. Sẽ đến lúc bạn gặp thất bại. Nhưng hãy nhớ rằng không ai thành công mà chưa từng thất bại. Điều quan trọng là bạn có đủ dũng khí để đứng dậy?

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

6. Cơ hội giống như bình minh. Nếu bạn chờ đợi quá lâu, bạn có thể bỏ lỡ nó.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

7. "Mọi người sẽ không bao giờ ngó ngàng đến lòng tự trọng của bạn, điều mà họ quan tâm chính là thành tựu mà bạn đạt được. Do đó, trước khi có được thành tựu thì bạn đừng nên quá chú trọng hay cường điệu lòng tự trọng của bản thân mình lên" - Bill Gates.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

8. Nếu bạn không xây dựng ước mơ của mình, người khác sẽ thuê bạn xây dựng ước mơ của họ.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

9. Có một số người bạn không nên gặp thì sẽ tốt hơn.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

10. Ngoại hình và gia cảnh mãi là một khuôn khổ mà xã hội mang ra để nhận xét một con người.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

11. Đường lâu ngày không đi sẽ mọc đầy cỏ dại. Người lâu ngày không gặp sẽ trở thành người dưng.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

12. Chỉ mất hai năm để học nói, nhưng phải mất cả đời để học những gì không nên nói.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

13. Người ta có rất nhiều nơi để đến, nhưng chỉ có một chốn để quay về - gia đình.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

14. Bạn sẽ chẳng bao giờ nhận ra những thứ mình đang có quan trọng như thế nào cho đến khi bạn đánh mất nó.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

15. Người bạn yêu chưa chắc đã yêu bạn. Hãy biết buông bỏ đúng lúc để tránh bị tổn thương.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

16. Bạn có thể mua được một chiếc đồng hồ, nhưng bạn không thể mua được thời gian. Bởi vậy, hãy tận dụng từng giây phút bạn có.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

17. Niềm tin giống như một tờ giấy, một khi đã nhàu nát sẽ không bao giờ phẳng phiu được nữa.


18. Lòng chung thủy của người phụ nữ được thử thách khi người đàn ông của họ không có gì trong tay. Lòng chung thủy của người đàn ông lại được thử thách khi anh ta đang có trong tay tất cả mọi thứ.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

19. Tha thứ thì dễ dàng nhưng tin tưởng một lần nữa thì không dễ dàng như vậy.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

20. Ai rồi cũng sẽ phải chết. Bởi vậy hãy sống sao cho bản thân không phải hối tiếc bạn nhé.

ảnh sự thật cuộc sống,ý nghĩa,suy ngẫm,phũ phàng,bài học cuộc sống

Nếu bạn thấy bài viết này hữu ích và ý nghĩa, hãy chia sẻ với bạn bè nhé!

(Nguồn : Zoro - OhayTV)
__._,_.___ 

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015

…TRƯỚC NGÀY CÁNH CHUNG

                              


    …TRƯỚC NGÀY CÁNH CHUNG
                       (Suy niệm từ Mc 13, 24-32)

Chúa loan báo, cho hay, thời thế mạt:
Cả đất, trời chuyển biến lạ, bất thường.
Trong hoang mang, dân chúng chịu đau thương.
Họ sẽ thấy Con Người tái giáng thế.
***
Ngài sẽ đến trong vinh quang Vương Đế
Ngày cánh chung là ngày xét xử công minh
Những kẻ lành: sẽ nhận phúc trường sinh,
Còn kẻ dữ: đời đời trong hoả ngục.
***
Ngày tận thế khi nào ai biết được,
Nhưng ngày nay biến động thấy từng ngày,
Khắp dân gian: điều bất trắc chất đầy.
Đời nhân thế rành rành không vững chắc
***
Người tín hữu: giữ mình luôn thanh sạch.
Phán xét chung, cũng như phán xét riêng,
Luôn sẵn sàng, tỉnh thức, cầu nguyện siêng
Ngày Chúa gọi: về làm dân Nước Chúa…

                             (Thế Kiên Dominic) 



     CHỈ MỘT LẦN
              ****
Sống chết đời này, chỉ một lần.
Bền  gan  vững chí chớ phân vân.
Đường về Đất Tổ không xa nữa.
Kiếp sống tha hương mãi ngắn dần.
Thống hối, ăn năn, chừa tội lỗi.
Lập công, đền tạ, lãnh hồng ân.
Trường sinh: vui hưởng đời dân thánh,
Vĩnh phúc: tôn vinh Chúa Chí Nhân…
                                  Thế Kiên Dominic




ĐƯỜNG VỀ QUÊ THẬT

Dài ngắn, vui buồn chẳng kể chi,
Sống là ở tạm, thác là về.
Cậy tin, phó thác quyền năng Chúa,
Khúc khuỷu đường đời, dấn bước đi...
***
Trẻ trung: thánh nữ Tê rê sa,
Ẵm Chúa Hài Đồng với bó hoa,
Quyết chí một lòng theo hạnh Mẹ,
Tuổi xuân tận hiến, sống hiền hoà.
***
Phao Lô thánh cả lúc về già:
Trận chiến ba thù, thắng, vượt xa...
Lãnh nhận triều thiên công chính hoá.
Muôn đời Giáo Hội nhớ công cha...
***
Công dân nước Chúa sống đời sau,
Chẳng trẻ, chẳng già, chẳng khổ đau.
Vĩnh phúc, trường sinh dòng Cứu Thế,
Thiên Đình Quê Thật cực nhiệm màu...



(Thế Kiên Dominic)


Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

ĐỜI NGƯỜI CHIẾC LÁ



            Những ngày cuối tháng 10, Đất Thánh các Giáo xứ đông người đi tảo mộ.  Bên người thân yêu đang an nghỉ, con cháu, thân nhân thành kính đốt nến thắp nhang, hiệp thông cầu nguyện.
           
            Mỗi chiều, tôi ra Đất Thánh của Giáo xứ cùng mọi người dọn dẹp cỏ rác, phát quang bụi rậm, sữa sang lễ đài, chuẩn bị cho ngày lễ các đẳng linh hồn.
           
            Nhìn những chiếc lá vàng rơi rụng khắp Nghĩa Trang, tôi nghĩ về mùa thu, nghĩ về đời người và chiếc lá.
            Nhớ bài thơ của thi sĩ Lưu Trọng Lư:

Em nghe không mùa thu.
Lá thu rơi xào xạc.
Con nai vàng ngơ ngác.
Đạp trên lá vàng khô.
(Tiếng thu)
           
            Màu vàng của lá, màu úa của cỏ, nắng nhạt gió chiều là hình ảnh đặc trưng của mùa thu.  Mùa "chịu tang" của những chiếc lá vàng.  Ngồi nhìn lá rơi, mỗi chiếc lá chọn cho mình một cách "chia tay."  Có những chiếc lá ra đi trong sự quằn quại khổ đau, dùng dằng bịn rịn như thể không muốn lìa cành; có những chiếc lá "hấp hối" loạng choạng buông mình cách nặng nề nghiêng ngả trên mặt đất.  Lại có những chiếc lá ra đi cách nhẹ nhàng trong dáng điệu thướt tha buông mình theo gió.  Những chiếc lá khác không bàng hoàng hối hả mà chậm rãi, thanh thản, an nhiên rơi mình trên thảm cỏ xanh như thể một bông hoa say trong giấc ngủ yên lành.  Một đời lá mong manh, chóng tàn phai rụng xuống.  Mới đó, lá còn xanh tươi, mà nay đã úa vàng lìa cành.
           
            Đời người có khác chi một chiếc lá cuối thu.  Có những người ra đi trong bấn loạn, hối tiếc, khổ đau, nặng nhọc.  Lại có người ra đi về với cội nguồn một cách thanh thản nhẹ nhàng thanh thản.  "Lá rụng về cội."  Lá rơi bên gốc cây.  Lá chờ đợi một quá trình sinh học để trở thành dinh dưỡng nuôi cây.  Lá góp thân xác tàn úa để trả ơn cho cây.  Đời lá ngắn ngủi mà đầy ý nghĩa nhân sinh.

            Nhìn lá vàng rơi, ta nhớ lời Thánh Kinh: "Có thời sinh ra, có thời chết đi" (Gv 3,2).  Mỗi loài thụ tạo đều có thời hạn của nó.  Đời người như chiếc lá mỏng manh, ngắn ngủi.  Chỗ dựa trần gian chẳng an toàn vững chắc. Tiền bạc vật chất, bằng cấp, kiến thức, chức quyền đều chóng tàn phai.  Sức khoẻ, sắc đẹp hao mòn rồi rệu rã theo tuổi đời năm tháng.

            Nhìn lá vàng rơi, ta nhận ra sự thật cay đắng nhất của đời người là sự chết.  Nó chẳng từ ai, chẳng thương tiếc ai.  Nó đến bất ngờ làm ta bang hoàng.  Phải bỏ lại tất cả mọi thứ ta gắn bó và gom góp suốt đời để ra đi với hai bàn tay trắng.  Cái chết của mỗi người là một chuyến đi cuối cùng.  Một chuyến đi quyết định và quan trọng.  Một chuyến đi vĩnh viễn không bao giờ trở lại.  Một chuyến đi một vài tuần về thăm quê nhà, một chuyến đi nghỉ hè đôi ba ngày... tôi đã phải sắp xếp chuẩn bị nhiều ngày, có khi nhiều tuần ....  Nhưng tôi đã chuẩn bị được những gì cho chuyến đi cuối cùng và thật quan trọng của cuộc đời tôi?  Tôi có nỗ lực để xắp xếp chuẩn bị cho chuyến đi vĩnh viễn và không bao giờ trở lại này không?
           
            Nhìn lá vàng rơi, ta nhớ lời Thánh Vịnh: "Đời sống con người giống như cây cỏ, như bông hoa nở trên cánh đồng, một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi, nơi nó mọc không còn mang vết tích" (Tv 102,15-16).  
             Dù văn minh đến dâu, con người vẫn không thắng nổi cái chết bằng sức mạnh của khoa học kỹ thuật.  Giàu nghèo sang hèn, trí thức hay bình dân, văn minh hay lạc hậu... ai ai rồi cũng phải chết.  Đứng trước cái chết, mọi người đều bình đẳng.  Sống là chuẩn bị cho con người đi về với cái chết.  Suy tư về cái chết là suy tư về sự sống.  Chết là một phần của sự sống bởi lẽ trong sự sống đã có sự chết.  Nó là cánh cửa nối liền hai thế giới như cửa sông đưa giòng nước vào nguồn biển rộng.  Cứ theo định luật tự nhiên, con người được sinh ra, lớn lên, già đi và chết.  Đó là định luật chung của con người.  Không ai có thể sống mãi mà không chết.  Các vua chúa ngày xưa đã cố công đi tìm thuốc trường sinh bất tử nhưng họ cũng chết.  Để sống cách trọn vẹn, phải can đảm chấp nhận sự sống lẫn sự chết.  Đời người ngắn ngủi như chiếc lá như lời Thánh Vịnh:

Đời con là một kiếp phù du,
Loài người Chúa dựng nên thật mỏng manh quá đỗi.
Sống làm người ai không phải chết,
Ai cứu nổi mình thoát quyền lực âm ty?
(Tv 88,48-49)

            Con người không có quyền gì trên sự chết và sự sống.  Sống và chết là kỳ công và đều bởi Thiên Chúa.  Sự sống là mong manh, thế mà Thiên Chúa lại phải đánh đổi bằng máu của các tiên tri, bằng mạng sống của Con yêu dấu là Chúa Giêsu.

            Nhìn lá vàng rơi ta nghĩ về cuộc đời lữ thứ.  Xin đừng mưu mô tính toán mà làm gì.  Xin đừng chia rẽ và thù ghét làm chi.  Cuộc đời này thật ngắn, tiền bạc trên thế gian này nhiều lắm, bàn tay ta có tham mấy cũng chẳng vơ vét hết được.  Rồi đến lúc bàn tay xuôi xuống, lạnh cóng, cô đơn, chẳng nắm giữ được gì.

            Để có được sự ra đi trong thảnh thơi nhẹ nhàng và đong đầy niềm tin hy vọng ngày mai tươi sáng, ta hãy định nghĩa cuộc đời mình bằng sự "hiện hữu", đừng bao giờ là sự "sở hữu".  Ta hãy chọn phương châm "sống với" chứ đừng "sống vì".  Thấu cảm được ý nghĩa về cuộc đời thì ta mới nhẹ nhàng, thanh thản ra đi mà không vướng bận, không ưu phiền.               
            Như ai đó đã từng nói: "Ngày ta sinh ra đời, mọi người cười ta khóc.  Hãy sống như thế nào để khi ra đi mọi người khóc ta cười".

LM Giuse Nguyễn Hữu An