Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2016

Ý NGHĨA VÀI CỬ CHỈ NGHI THỨC TRONG THÁNH LỄ

Hỏi:  Cha có đề cập đến «cử chỉ trong phụng vụ»; con muốn biết rõ hơn. Ngay con là một người tạm gọi là «bổn đạo gốc», nhưng khi dự Thánh Lễ có nhiều cử chỉ con làm vì thói quen nhiều hơn!


Đáp: Thật vậy, trong Thánh lễ chúng ta có một số cử chỉ đi theo nghi thức phụng vụ. Mỗi cử chỉ đều có ý nghĩa sâu xa. Chúng ta cần hiểu rõ và làm với lòng sốt sắng chứ không phải như máy móc.

Làm dấu Thánh Giá
Khi làm dấu Thánh giá, chúng ta nên ý thức là mình ghi trọn dấu Thánh giá trên thân thể hơn là chỉ ghi nơi trán, nơi ngực và nơi hai vai. Cử chỉ này gợi lại dấu Thánh giá ngày chúng ta được nhận lãnh bí tích rửa tội. Vì vậy, khi ghi dấu Thánh giá, chúng ta cần làm chậm rãi và từ tốn đọc: «Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần» cho dấu chỉ mang trọn ý nghĩa mầu nhiệm Phục sinh. Dấu Thánh Giá nhìn nhận ta là Kitô hữu, nói lên mối gắn bó của ta vào Thiên Chúa mà Chúa Giêsu Kitô đến biểu lộ: Thiên Chúa Cha, Thiên Chúa Con và Chúa Thánh Thần tức là Thiên Chúa Ba Ngôi. dấu Thánh Giá còn nhắc nhở ơn cứu độ được thể hiện nơi cây thập giá tức là nơi mà tình yêu của Thiên Chúa đạt đến tuyệt đối.
Dấu Thánh giá mang ý nghĩa quan trọng, nên chúng ta bắt đầu và kết thúc Thánh lễ bằng một dấu ghi đó. Khi nhập lễ, dấu Thánh Giá như biểu hiệu chúng ta nhìn nhận nhau. Tất cả đều cùng gia đình và chúng ta đến đây đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa. Dấu Thánh Giá còn được làm ở cuối lễ như lời cầu chúc. Thiên Chúa tụ họp chúng ta lại thì giờ đây Người phái ta đi nhân Danh Người làm nhân chứng những gì chúng ta vừa sống qua. Người đồng hành cùng chúng ta trên mọi nẻo đường.

Đấm ngực
Thời xa xưa, người ta dùng tay và có khi dùng cả hòn đá đấm vào ngực nói lên lòng hối hận. Ngực là chỗ thiết yếu của tim và hơi thở. Tim lại là trung tâm của tình cảm, nên khi đấm vào lồng tim có nghĩa là ta đau buồn vì những việc đã làm. Từ ngữ «ăn năn» đến từ tiếng La tinh «contritus corde» có nghĩa là «dày nát con tim» hay làm «tan vỡ con tim». Vì vậy, đấm ngực là chúng ta thú nhận mình là người tội lỗi ao ước được Thiên Chúa tha thứ.

Làm ba dấu Thánh giá trước khi nghe Tin Mừng
Cử chỉ này trở nên hời hợt nếu như chúng ta chỉ làm như máy móc. Hành vi ghi ba dấu Thánh giá là một lời cầu nguyện, xin cho Lời Tin Mừng chúng ta sắp nghe ở mãi trong trí, trên môi miệng và trong cõi lòng. Ý nghĩa lời nguyện như sau: «Xin cho Tin Mừng thấm tràn tri thức để con hiểu, vào miệng để con công bố và vào tim để con yêu mến»
.
Nhìn Bánh Thánh và Chén Thánh
Khi cha chủ tế giơ bánh Thánh và Chén Thánh, rất nhiều người trong chúng ta kính cẩn cúi đầu. Cử chỉ này sai hẳn ý nghĩa ban đầu, vì thật ra cha chủ tế giơ lên là để chúng ta nhìn ngắm. Dấu chỉ này được khai sinh từ thế kỷ thứ XIII. Vì thế, khi cha chủ tế giơ cao thì chúng ta phải nhìn ngắm trước, rồi sau đó mới cúi mình kính cẩn thờ lạy cùng một lúc với cha chủ tế.

Kinh Lạy Cha
Kinh Lạy Cha là Kinh Nguyện của Chúa vì đây là kinh duy nhất do chính Đức Giêsu đã truyền dạy cho các môn đệ. Trước đây, trong phụng vụ Thánh Lễ chỉ một mình cha chủ tế mới có quyền đọc mà thôi. Trong cấu trúc Thánh lễ ngày nay thì mọi người được kêu gọi cùng nhau cầu nguyện với chính lời do Đức Giêsu để lại. Nếu như cha chủ tế dang tay khi đọc Kinh Lạy Cha, thì người tham dự Thánh Lễ cũng có thể dang tay cầu nguyện.

Chúc Bình An
Chúng ta nên nhớ không phải mình chia sẻ bình an của mình đến người khác, nhưng chúng ta chia sẻ đến người anh em bình an của Chúa Kitô. Dấu bình an mà Đức Giêsu đã ban cho các môn đệ ngày Phục Sinh (Gioan 20,19). Chúng ta phải ý thức chứ không nên gật đầu như máy, nhưng làm với cử chỉ thật lòng; còn nếu như bắt tay thì đừng bắt hững hờ xã giao nhưng nắm chặt tỏ cử chỉ thật tâm thân thiện.
«Anh chị em hãy chúc bình an cho nhau» là lời cha chủ tế hay thầy phó tế mời gọi người tín hữu trao đổi một dấu chỉ bình an. Cử chỉ này được mời gọi chia sẻ khi cha chủ tế vừa van nài cùng Đức Kitô ban bình an cho Giáo hội, cho thế giới như khi xưa Người đã hứa cùng các thánh Tông đồ. Lời chúc bình an được chia sẻ giữa vị chủ tế và cộng đồng. Sau đó, mọi người hiện diện trao đổi với nhau và ta biết rằng nguồn bình an đó đến từ Thiên Chúa. Khi trao đổi bình an, người tín hữu diễn tả lòng ao ước làm lớn lên lòng hiệp nhất của họ mà chút nữa đây họ sẽ lên nhận lãnh mình Thánh Chúa. Vì vậy, lời chúc bình an diễn đạt rõ ràng tình yêu giữa những người tín hữu với nhau.

Cúi đầu
Cử điệu cúi đầu tỏ dấu đưa cả toàn thân tham dự vào việc cầu nguyện. Những lúc nào nên cúi đầu:
- Khi làm dấu Thánh giá bắt đầu Thánh Lễ, cũng như lúc nhận phép lành cuối lễ.
- Khi chúng ta đọc Kinh sám hối: «Tôi thú nhận cùng Thiên Chúa..»
- Khi đọc Kinh Tinh Kính đến đoạn: «Bởi phép Chúa Thánh Thần, Người đã nhập thể trong lòng Trinh nữ Maria và đã làm người», để diễn đạt lòng tôn kính sự nhập thể của Đức Chúa khai mào mầu nhiệm cứu chuộc.Description: http://danchua.eu/clear.gif


BY: LM. THÊÔPHILÊ 

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016

ƯỚC MƠ THAY ĐỔI THẾ GIỚI


                     
(Nhà Thờ ở Westminster Abbey, nơi có mộ Vị Giám Mục và ''lời của Ngài'' được khắc trên đó vào thế kỷ 11.)


ƯỚC MƠ THAY ĐỔI THẾ GIỚI

Khi trẻ tuổi, được tự do nên trí tưởng tượng không có giới hạn, tôi ước mơ thay đổi thế giới.
Khi lớn lên và khôn hơn, tôi thấy rằng thế giới sẽ không đổi thay. Vì thế, tôi hơi rút ngắn tham vọng  của mình và quyết định chỉ thay đổi đất nước của tôi, nhưng nó cũng có vẻ bất di bất dịch.
Khi dần dà đi vào những năm cuối đời, trong toan tính liều lĩnh sau cùng, tôi đành bằng lòng chỉ thay đổi gia đình tôi, những người thân thiết nhất với tôi, nhưng than ôi, họ lại không muốn tí nào chuyện đó.
Và, bây giờ, trên giường lâm chung, tôi hiểu ra rằng giá như tôi đã thay đổi bản thân mình trước, rồi làm gương thì tôi đã có thể thay đổi gia đình tôi.
Từ việc cổ xúy và khích lệ của họ, hẳn tôi đã có thể cải thiện đất nước mình và biết đâu chừng thậm chí tôi đã có thể thay đổi được thế giới.''

Phan văn Phước tạm dịch từ bản tiếng Anh trong Video này: You're Part Of Everything There Is: Jordan Maxwell David icke Bashar … 
và ghi lại như sau:

In Westminster Abbey, the following words are found inscribed on the tomb of an 11th century Anglican Bishop:
''When I was young and free and my imagination had no limits, I dreamed of changing the world.
As I grew older and wiser I discovered the world would not change. So I shortened my sights somewhat and decided to change only my country, but it, too, seemed immovable.
As I grew into my twilight years, in one last desperate attempt, I settled for changing only my family, those closest to me, but alas, they would have none of it.
And now, as I lie on my deathbed, I suddenly realize: If I had only changed myself first, then by example I might have changed my family. From their inspiration and encouragement I would then have been able to better my country,
And who knows, I might have even changed the world.''




Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016

TIN THÊM VỀ CÁC Srs. KHẤN DÒNG NGÀY 27/8

Cũng tin thêm cho các bạn biết rõ  chi tiết hơn :

-         Sr. Marie NGUYỄN THỊ GIÁM  là Bà Nhất thứ hai giúp An Hòa . Năm nay bà khấn KIM CƯƠNG KHÁNH  .
-         Sr. Johanna HOÀNG THị NHỊ là Sr. chuyên dịch tài liệu cho Hùng Tâm Dũng Chí  để Cha Cố Ngạn in tài liệu cho chúng ta , Sr. khấn NGỌC KHÁNH tu dòng .
-         Sr. Agnès NGUYỄN THỊ CÔI  là Sr. lo phòng mặc áo ở An Hòa cũng KIM KHÁNH khấn  dòng .
-         Sr. Thérèse TRẦN THỊ SA trước là Cô giúp xứ An Hòa những năm đầu tiên khi mới có Hùng Tâm Dũng Chí . Sr. khấn KIM KHÁNH khấn dòng .
-         Sr. Jean Harman HUỲNH THỊ XUÂN  là Cô của một Cha con của Cha Đinh Công Hạnh . Sr. Xuân khấn KIM KHÁNH  dòng .

Mai Hương tin để chúng ta báo tin cho các Huynh Trưởng , các em cựu HTDC ở Đà Nẵng và các nơi  làm BÓ HOA THIÊNG  chúc mừng lễ khấn dòng ngày 27/8/2016 này  của các Srs. là những người đã có công với ACE chúng ta , với HTDC Đà Nẵng .


MAI HƯƠNG 

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2016

THIỆP MỜI DỰ KIM KHÁNH TU DÒNG

    Rất kính mong Gia Đình An Hòa , các anh chị em cựu HTDC An Hòa , Đà Nẵng  chung lời cầu nguyện trong thánh lễ Vĩnh khấn và mừng Kim khánh, Ngọc khánh, Kim Cương Khánh, của  quý Nữ tu dòng Thánh Phaolô Đà Nẵng, cũng như tạ ơn Chúa nhân từ và chia sẻ niềm vui với Sr. Jean Harman HUỲNH THỊ XUÂN  tại Nhà Thờ Giáo Xứ Chính Tòa Đà Nẵng, vào lúc 5g00 ngày 27/8/2016 này .

Phần tuyệt hảo may mắn đã về con
Gia nghiệp ấy làm con thoả mãn.
Con luôn nhớ có Ngài trước mặt,
Được Ngài ở bên, chẳng nao núng bao giờ. (Tv 16,6.8)

Xin chúc mừng quý Srs. và xin Thiên Chúa là Đấng Tín Trung hằng bao bọc, chở che nâng đỡ quý Srs. đến cuối cuộc đời.
BLLCHT







Thứ Hai, 15 tháng 8, 2016

HỒN XÁC MẸ THIÊN CHÚA VỀ TRỜI

Lời dẫn nhập:
Có người dựa vào lời Thánh Phaolô: ''Do đó, hỡi anh em, tôi muốn nói: Thịt và máu không thể thừa hưởng Nước Thiên Chúa; cái phù du không thừa hưởng được sự trường tồn.'' (1Cor. 15, 50) để nói rằng bà Mari đã chết rồi thì làm sao chúng ta có thể thấy xác bà ấy ở trên Thiên Đàng!
Chính vì lý do ấy, dựa vào ''Đạo của Chúa Tình Yêu và Kinh Thánh'', tôi tin rằng Hồn và Xác của Mẹ được Chúa Giêsu RƯỚC về Nhà Cha của Ngài là điều hợp tình, hợp lý!

A- DỰA VÀO ĐẠO TÌNH THƯƠNG và KINH THÁNH
1- Thảo kính Cha-Mẹ
Sau ba Giới Răn dành cho THIÊN CHÚA thì Giới Răn thứ bốn là ''THẢO KÍNH CHA MẸ''! Là Con của Mẹ, Chúa Giêsu cũng nêu gương cho chúng ta là phải LÀM THEO lời Mẹ XIN RƯỢU cho tiệc cưới, tức là xin Chúa thương đến mọi gia đình đang CẦN Ơn Chúa. Ngài thương người khác như thế, huống chi là Mẹ của Ngài! Nhưng chẳng lẽ Lời XIN VÂNG của Mẹ (đã mở được Cửa Thiên Đàng cho MƯA ƠN CỨU CHUỘC) không còn tác dụng để Thiên Chúa Ba Ngôi mở Cửa lần thứ hai mà tiếp nhận Hình Hài Trinh Nữ là Mẫu Hậu của Chúa Giêsu? Chẳng lẽ chín tháng, mười ngày trong bụng Mẹ, cảnh Mẹ bồng bế Chúa trốn sang Aicập vào ban đêm, lời tiên tri của Thánh Ximêon về lưỡi gươm sắt sẽ đâm thâu lòng Mẹ, ba mươi năm Mẹ nuông chiều, nuôi nấng Chúa, chăm sóc từng miếng cơm, manh áo cho Chúa, Đoạn Đường Thương Khó đưa Mẹ đến Đồi Tử Nạn để đồng tế Con Mẹ, những ngày tháng Mẹ kề cận Hội Thánh để an ủi người tin, khuyến khích họ vững lòng, bền chí và những năm tháng dài lê thê nhớ thương Hình Hài của Chúa Giêsu...cũng CHẲNG LÀ GÌ như người phàm chua chát nói: ''Trăm năm nào có gì đâu! Chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì!''? Chẳng lẽ Chúa Giêsu ngự trên Ngai Thiên Quốc vẫn đành lòng để Thân Xác của Mẹ phải thối tha như mắm, làm mồi cho côn trùng hay sao? Chẳng lẽ Chúa Giêsu cũng là Thiên Chúa cả Trời Đất, là Đấng Toàn Tri, là Tình Yêu mà lại KHÔNG CÓ HIẾU với Mẹ của Ngài BẰNG người phàm? Người đời còn biết ướp xác mẹ mình, xây lăng, đắp mộ cho mẹ, hốt cốt của mẹ để mang theo mà chôn cất gần nơi mình cư ngụ thì huống chi là Chúa Giêsu!
2- Chỗ ở trong Nhà Cha
Chúa Giêsu phán: ''Trong nhà Cha Ta, có nhiều chỗ ở. Nếu chẳng như vậy, Ta có nói với các con: Ta đi DỌN CHỖ cho các con là sao? Nếu Ta đi dọn chỗ cho các con thì Ta sẽ đến lại (1) và đón các con theo Ta để Ta ở đâu, các con CŨNG ở đó.'' (Gioan 14, 2-3) Chúa đi dọn chỗ cho ông, bà, anh-chị-em và cho tôi! Chẳng lẽ Ngài không dọn chỗ ƯU TIÊN MỘT cho Đấng sinh thành, nuôi dưỡng Ngài?
3- Chỗ ở do Chúa Cha tặng
Mẹ các con ông Zêbêđê đến gặp Chúa cùng với các con của bà, và phục mình xuống xin Ngài như sau: "Xin Ngài cho hai đứa con của con được ngồi, một đứa bên hữu, một đứa bên tả Ngài, trong Nước Ngài." Chúa liền nói: "Các người không biết mình xin gì! Các người có thể uống chén Ta sắp uống không? ...Chén của Ta, các ngươi sẽ uống; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Ta, Ta không có quyền ban, nhưng mà dành cho ai đã được Cha Ta dọn cho." Vậy thì ai là người được Chúa Cha CHỌN làm Đền Thờ cho Chúa Cứu Thế NGỰ vào (lòng) chín tháng, mười ngày? Ai là người có công với Chúa Giêsu hơn Mẹ Maria? Theo tôi, ngự bên hữu Chúa Cha là Chúa Con như lời tuyên xưng trong Kinh Tin Kính. Và sát bên Chúa Giêsu là Đức Mẹ và Dưỡng Phụ Giuse vì cả Ba Đấng là Thánh Gia Thất có một không hai, BẤT khả phân ly trong Nước Chúa giữa cõi đời và TRÊN Cõi Trời!!!
4- Chỗ ở mà Chúa Giêsu thay Cha Ngài để ban
Với người gian phi cũng bị đóng đinh cạnh bên Chúa, mà Ngài còn hứa cho chỗ ở như sau: ''Hôm NAY, con sẽ ở trên thiên Đàng với ta.'' (2) thì huống chi là với Thân Mẫu của Ngài!!!
5- Chúa yêu thân xác của người đời
Là bạn của Chúa, ông Ladarô đã chết và xác thì thối trong mồ, mà Chúa còn thương, cho xác ấy sống lại. Ngài còn coi trọng thân xác của mọi người thì huống chi là Hình Hài của Mẹ Maria ''có phúc trong nữ giới cho nên (3) Trái CỦA lòng Bà cũng có phúc.'' như lời ca tụng của Bà Êlidabet!
6- Chúa Giêsu rước Mẹ về Trời như thế nào?
Kinh Thánh không nói về việc nầy. Nhưng, Thánh Phaolô lại giúp chúng ta hiểu về người chết sống lại. Đoạn văn hơi dài, tôi tạm dịch rút ngắn từ Bản Dịch của Công Giáo và Tin Lành Đức như sau:
''Nhưng ai đó sẽ hỏi: Người chết sống lại thế nào, sẽ lấy thân thể nào? Câu hỏi điên rồ! Cái mình gieo, sẽ không sống nếu nó không chết. Cái mình gieo chưa có hình thể sẽ mọc lên, mà chỉ là hạt suông, chẳng hạn hạt lúa hay thứ gì khác. Thiên Chúa CHO nó hình thể như Ngài tiền định: giống nào, hình thể nấy. Nhưng vẻ đẹp CỦA thiên thể thì KHÁC vẻ đẹp của địa thể. Việc phục sinh của người chết cũng vậy: gieo xuống thì hư nát, mà sống lại thì bất diệt; gieo xuống thì hèn hạ, mà sống lại thì vinh quang; gieo xuống thì yếu đuối, mà sống lại thì mạnh mẽ, gieo xuống là thân thể thế tục, mà sống lại là thân thể siêu nhiên. Nếu có thân thể thế tục thì CŨNG có thân thể siêu nhiên. Người Cõi Trời ra sao thì người khác ở Cõi Trời cũng vậy. Cũng như chúng ta đã mang hình ảnh người dương thế thì chúng ta cũng sẽ mặc được hình ảnh CỦA Cõi Trời. Vì cái phải hư nát này sẽ mặc lấy sự bất diệt; và cái phải chết này sẽ mặc lấy sự bất tử.'' (1 Cor. 15, 35-53)
NHƯNG Thân Xác của Mẹ Maria thì lại KHÁC! Dù là thọ tạo hữu hình, Mẹ vẫn là Mẹ của các Thiên Thần bởi vì Mẹ đã được biệt chọn làm Mẹ Chúa Giêsu là Con Một của Chúa Cha!!! Cứ thắp đuốc khôn ngoan mà tìm cũng KHÔNG ra thọ tạo nào khác được DIỄM PHÚC như Mẹ!!!
7- Ông Môsê và Tiên Tri Êlya hiện ra
Tin Mừng theo Thánh Mathêô 17, 1-9 kể lại việc Chúa đem theo ba đệ tử: Phêrô, Yacôbê và Gioan lên núi. Ngài tự biến hình trước mặt họ. Có hai ông Môsê và Êlya hiện ra cho họ. Như vậy, hai ông ấy mà còn được Chúa sai hiện xuống điểm hẹn, được Ngài CHO MANG hình hài KHÔNG hư nát thì huống chi là HÌNH HÀI MẸ của Ngài! Trong Philip 3, 21, Thánh Phaolô dạy: ''Ngài sẽ biến đổi thân xác khốn hèn của ta THÀNH đồng dạng với Thân Xác vinh quang của Ngài, với quyền năng Ngài có thể BẮT tất cả mọi sự quy phục Ngài.'' Nhưng Thân Xác của Mẹ KHÔNG thuộc phạm trù ''khốn hèn'' NHƯ thân xác mọi người BỞI VÌ Mẹ là Đền Thờ CHO Chúa Ba Ngôi đến như lời khẳng định của Thiên Sứ Gabriel qua Tin Mừng theo Thánh Luca về Đoạn Truyền Tin!!!
8- Khải Huyền theo Thánh Gioan
Không phải ai cũng nhận được MẠC KHẢI ấy. Chỉ có Thánh Gioan là người con thừa tự đặc biệt của Mẹ để NÊU GƯƠNG cho chúng ta. Thánh Nhân THAY Chúa mà SỐNG VỚI Mẹ cho nên đã hiếu thấu đáo về LỜI cũng là Thiên Chúa là NHỜ có Mẹ và Chúa GIẢI BÀY về nỗi gian truân bấy giờ và VỀ SAU mà Giáo Hội gặp phải.
Cho nên, Đoạn 12 của Khải Huyền được Giáo Hội CHỌN để đọc trong Ngày Lễ Ðức Mẹ Hồn Xác Mẹ về Trời. Dĩ nhiên, Mẹ Maria sinh Chúa Cứu Thế đã KHÔNG phải đau đớn như phụ nữ khác vì hệ lụy của tội nguyên tổ. Nhưng, qua Khải Huyền, Mẹ là hình ảnh của Dân Tộc mới, nghĩa là Giáo Hội thời BẤY GIỜ và HÔM NAY. Mẹ là Mẹ CỦA Giáo Hội như Lời Chúa trối qua Thánh Gioan: ''Thưa Bà, này là con của Bà!'' Con thừa tự của Mẹ LÀ CHÚNG TA đang đau khổ, nghĩa là Mẹ đang cưu mang chúng ta CŨNG là Hình Ảnh Chúa Giêsu ĐANG chịu thương khó như lời Tiên Tri Ximêon nói: ''Lưỡi gươm sắt sẽ đâm thâu lòng Bà ngõ hầu ý nghĩa của nhiều tâm hồn phải lộ ra.'' (Gioan 2, 35) Nhưng, cuối cùng, Bà khoác áo mặt trời, chân trên mặt trăng và đầu đội Triều Thiên mười hai ngôi sao sẽ THẮNG Con Rồng màu hung lửa, Con Rắn gọi là Quỷ, là Satan như sau: ''Và tôi đã nghe có tiếng lớn trên trời phán: "Nay đã thành sự toàn thắng, quyền năng, vương quyền của Thiên Chúa chúng ta và quyền bính của Đấng Ngài đã xức dầu... Con Rồng tức tối BÀ...''

C- Lời kết
Ai KHÔNG tôn trọng Thân Mẫu của tôi, lại còn dùng đại từ ''NGƯƠI'' để nói chuyện hay thông báo điều gì đó cho đấng sinh ra tôi thì người ấy KHÔNG xứng đáng là thân hữu của tôi! Và tín hữu nào KHÔNG tôn kính Mẹ CỦA Chúa Cứu Thế, gọi Mẹ bằng nhiều ngôn từ phạm thượng thì người ấy KHÔNG được Chúa Giêsu hài lòng và sẽ nghe Ngài kết tội vào Ngày Cánh Chung: ''Không noi gương Tông Đồ Gioan mà RƯỚC Mẹ về nhà, tức là không nghe Lời Ta đã trối trên Thập Giá. Hãy nhìn đây, HÌNH HÀI MẸ TA đang ở bên Ta! Ngài là NỮ VƯƠNG THIÊN ĐÀNG!''
Đaminh Phan văn Phước

Ghi chú
1. Chúa sẽ đến lại vào Ngày Tận Thế.
2. Giáo phái nọ tự ý đưa trạng từ ''hôm nay'' vào câu trước như sau: ''Quả thật, hôm nay, ta NÓI với ngươi: Ngươi sẽ Ở trên Thiên Đàng với Ta.'' để chứng minh rằng Chúa Giêsu cũng là thọ tạo, không phải là Thiên Chúa. Cho nên, linh hồn của Ngài còn ''vất vưởng'' đâu đó, chưa về Trời, để chờ ngày phục sinh! Họ dùng trạng từ ''hôm nay'' làm bổ ngữ cho động từ NÓI, chứ không phải cho động từ Ở!!! Thật ra, chữ ''hôm nay'' nằm ở mệnh đề ĐẦU là thừa! Trạng từ ''hôm nay'' cũng được dùng với thì TƯƠNG LAI! Xin xem các bản bằng tiếng Hylạp, Latinh, Pháp, Anh, Đức... mà Công Giáo, Chính Thống Giáo và Tin Lành đang sử dụng: ví dụ, chữ ''today'' thuộc về mệnh đề SAU, bổ nghĩa cho BE: ''Truly, I say to you, TODAY you will be with me in Paradise.(Luca 23, 43)
3. Liên từ ''và'' trong câu chúc mừng của Bà Êlidabét có nghĩa: cho nên, vì thế, do đó, vì vậy...
Viết trước để kính mừng Ngày Lễ Mẹ về Trời cả Hồn và Xác.

ĐỨC MẸ MÔNG TRIỆU


Bức tranh "Mông Triệu" củaTitian (1516–18).

Thuật ngữ “dormition” nghĩa là “ngủ”, tức là “chết mà như ngủ”. Đó là ý nghĩa của lễ Đức Mẹ Mông Triệu, hoặc lễ Đức Mẹ Lên Trời. Việt ngữ không diễn tả hết ý nghĩa của thuật ngữ “dormition”. Ngày nay, các Kitô giáo Đông phương, Công giáo và Chính thống giáo, vẫn tiếp tục mừng kính lễ này.
Công giáo Đông phương và Chính thống giáo Đông phương đều mừng kính lễ “Đức Mẹ ngủ” vào ngày 15-8 hàng năm.
Đức Mẹ lên trời vào cuối hành trình trần thế là một tín điều đã được xác quyết của Giáo hội Công giáo. Lễ Đức Mẹ lên trời, được cử hành vào ngày 15-8 hàng năm, là lễ rất cổ xưa của Giáo hội Công giáo, được mừng kính toàn cầu từ thế kỷ VI. Lễ này tưởng niệm cái chết của Đức Maria và thân xác Đức Mẹ về trời trước khi thi thể Mẹ bị hư hại – hưởng trước sự phục sinh của thân xác nhân loại vào thời sau cùng. Điều này có nghĩa là việc Đức Mẹ bước vào đời sống vĩnh hằng là điều quan trọng nhất của lễ Đức Mẹ mông triệu và là ngày lễ buộc.
Lễ này có nguồn gốc được cử hành ở Đông phương, nơi được coi là lễ Đức Mẹ Ngủ (Feast of the Dormition). Tài liệu nói về việc thân xác Đức Mẹ lên trời có từ thế kỷ IV, đó là tài liệu “Falling Asleep of the Holy Mother of God” (việc ngủ của Thánh Mẫu Thiên Chúa). Tài liệu này thuật lại bằng lời của Tông đồ Gioan, người được Đức Kitô trao phó Mẹ Ngài, thuật lại về cái chết, việc nằm trong mộ, và việc lên trời của Đức Mẹ. Truyền thống cho biết cái chết của Đức Mẹ xảy ra tại Giêrusalem hoặc Êphêsô, nơi Thánh sử Gioan đã sinh sống.
Ngày 1-11-1950, ĐGH Piô XII, với ơn bất khả ngộ (papal infallibility), đã công bố “Munificentissimus Deus” (*) rằng đây là tín điều của Giáo hội:“Đức Mẹ Vô nhiễm của Thiên Chúa, Đức Trinh Nữ Maria, đã hoàn tất hành trình trần thế, nên hồn xác Mẹ được vinh quang trên trời. Là tín điều, buộc mọi người Công giáo phải tin Đức Mẹ hồn xác lên trời, ai công khai không tin tín điều này là hoàn toàn xa rời Đức tin Công giáo”.
Khi Chính thống giáo Đông phương tin Đức Mẹ “ngủ” (dormition), họ phản đối việc Đức giáo hoàng xác quyết là tín điều, coi đó là không cần thiết, vì tin xác Đức Mẹ lên trời là giữ truyền thống có từ thời các thánh tông đồ – gọi là tông truyền (1 trong 4 điểm chính của Công giáo).
Thiên Chúa đã “cho Đức Mẹ lên trời” (Mầu nhiệm Mân côi thứ tư) và “thưởng Đức Mẹ trên trời” (Mầu nhiệm Mân côi thứ năm) là điều rất lô-gích, là niềm hãnh diện và niềm hạnh phúc vô tận đối với các Kitô hữu, đồng thời củng cố niềm tin của các Kitô hữu về cuộc sống đời sau: Được về trời với Đức Mẹ và hưởng vĩnh phúc trường sinh với Đức Kitô phục sinh.
                   
Lạy Mẹ Maria, con xin kính dâng Đức Mẹ lời thơ hèn mọn như chút tình mến và tuyên xưng tín điều Mông Triệu mà Giáo hội Công giáo đã dạy:
Mẹ về trời một ngày vui sáng tươi
Các cơ binh thiên thần vang khúc hát
Mừng kính Mẹ ngày nay muôn vinh phúc
Chúa rủ thương xác hồn Mẹ trắng tinh
Con dâng lời ngợi ca Mẹ chân thành
Ánh quang vinh nơi Mẹ luôn chói sáng
Phúc miên trường Mẹ được về tận hưởng
Mẹ Thiên Chúa tuyệt mỹ và tuyệt luân
Xin Mẹ thương đoàn con chốn trần gian
Giữa khổ đau phải ngày đêm chiến đấu
Xin chở che để ngoan cường hùng hậu
Mong mai này cùng Mẹ được trường sinh
TRẦM THIÊN THU 
(Chuyển ngữ từ Catholicism.about.com)

(Nguồn : http://longchuathuongxot.vn/)


Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

BÌNH AN CHỈ CÓ KHI SỰ THẬT LÊN NGÔI


SUY NIỆM 
CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN C - 14/7/2016

Jos. Vinc. Ngọc Biển
Nếu Tin Mừng Chúa Nhật XVIII, Đức Giêsu kêu gọi hãy dùng tiền của bất chính để mua lấy Nước Trời để được hạnh phúc thật, và Chúa Nhật XIX, Ngài nhấn mạnh đến thái độ “sẵn sàng”; “tỉnh thức” để đón chờ Chúa đến trong ngày Quang Lâm…,thì Chúa Nhật XX này, Đức Giêsu chuyển sang một hướng khác, một đề tài liên quan trực tiếp đến sứ mạng và chương trình cứu độ của Ngài, khi loan báo về cuộc thương khó cũng như cái chết.
Bài Tin Mừng hôm nay được chia làm hai phần:
Phần I, Đức Giêsu muốn nói đến sứ mạng Thiên Sai của Ngài;
Phần II, Ngài tiên báo về những hệ lụy do sứ mạng của mình mang lại. 
  1. Sứ mạng Thiên Sai của Đức Giêsu
Đức Giêsu chính là Đấng Cứu Thế, Ngài đến để cứu độ con người, nhưng Ngài cứu độ không bằng quyền bính, mà bằng chính cái chết của mình để cứu độ nhân loại. Thật thế, qua bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu tiên báo cho các môn đệ biết về sứ mạng của Mình: “Thầy phải chịu một phép rửa, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi hoàn tất”.
Phép rửa mà Đức Giêsu muốn nói ở đây chính là sự thương khó và cái chết của Ngài. Đồng thời những ai muốn bước theo Ngài thì cũng phải đón nhận phép rửa như Ngài đã chịu, tức là từ bỏ ý riêng, để vâng theo ý Chúa, sẵn sàng hy sinh và chấp nhận cả cái chết để sống và làm chứng về những giá trị Tin Mừng.
Phép rửa và sứ mạng ấy, Đức Giêsu mong muốn cho mau đến: “Thầy đã đến đem lửa xuống thế gian và Thầy mong muốn biết bao cho lửa cháy lên”. Ngọn “Lửa” ấy chính là Chúa Thánh Thần. Người đến để thanh luyện những tâm hồn sỏi đá, phân biệt sự thật và giả dối. Người đến còn là để xét xử trần gian.
Ngọn “Lửa” ấy cũng chính là ngọn “Lửa” của Tình yêu, Sự Thật, Công Bình.
Như vậy Đức Giêsu ao ước cho “Lửa” ấy bùng cháy lên để biến đổi trái đất này thành Trời mới Đất mới. Những tâm hồn trai cứng thành mềm dẻo, biết yêu thương nhau, nâng đỡ và đồng hành với nhau để làm chứng cho Chúa trong sự thật, để yêu thương mọi người như anh em một nhà.
Làm được điều đó là chúng ta đã đi vào trong quỹ đạo của Thiên Chúa, một quỹ đạo của sự thật, yêu thương, bình an và hoan lạc.
Nhưng để đạt được điều đó thật không dễ, bởi vì nó đòi hỏi ta phải sẵn sàng chấp nhận hy sinh, thử thách, đau thương; phải chấp nhận hủy mình ra không để thánh ý Thiên Chúa được thể hiện, chấp nhận hủy diệt bản thân mình như hạt lúa gieo vào lòng đất, tức là chấp nhận cái chết: chết đi cho con người cũ là con người tội lỗi, để thay vào đó là một con người mới, tâm hồn mới và thái độ mới theo hình ảnh của Đức Kitô. 
  1. Những hệ lụy của đời chứng nhân
Sau khi đã nói về sứ mạng của mình, Đức Giêsu muốn đi xa hơn để tiên báo về những hệ lụy sẽ xảy đến cho cuộc đời của người môn đệ, Ngài nói: “Các con tưởng rằng Thầy đến đem hòa bình cho trần gian? Thầy bảo cho các con biết: không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ” (x. Lc 12,49.51). Mới nghe, chúng ta có cảm tưởng rất nghịch lý và mâu thuẫn nội tại. Tức là mâu thuẫn với chính Đức Giêsu, bởi vì Ngài được mệnh danh là “Hoàng Tử Hòa Bình”, hơn nữa, Ngài đến để đem bình an cho nhân loại! Ấy vậy mà hôm nay, Ngài lại bảo: “Tôi đến để đem chia rẽ?
 Nhưng không! Qua câu nói đó, Đức Giêsu muốn cho chúng ta hiểu một cách sâu xa hơn rằng: con đường bình an của Ngài là con đường hy sinh, của từ bỏ; con đường của sự chết vì chân lý. Và, muốn có được bình an thì phải đi trên con đường đó, để làm chứng cho sự thật, bảo vệ cho công lý, và xây dựng hòa bình.
Chính Đức Giêsu cũng chỉ vì sự thật mà phải chết. Ngài không bị kết án vì đã dạy cho con người sống tốt; Ngài cũng không bị kết án vì đã làm ơn cho kẻ khác; nhưng Ngài bị kết án chỉ vì dám nói, sống và làm chứng về sự thật.
Như vậy, bình an đích thực chỉ có thể đến được với những người có tâm hồn thật thà, ngay thẳng, biết lắng nghe, và thực hành Lời Chúa. Bởi vì, bình an của Đức Giêsu không phải là một thứ bình an theo kiểu người đời trao tặng cho nhau, cũng không phải là một thứ bình an làm cho con người ngủ mê… Nhưng bình an của Đức Giêsu đem đến cho nhân loại chính là thứ bình an chỉ có được qua hy sinh, được tôi luyện bằng những thử thách, và được lớn lên trong khuôn khổ thập giá.
Quả thật, hôm nay, lời của Đức Giêsu như là một lời tiên tri cho chính Ngài và sứ vụ của các môn đệ: sẽ có nhiều người chống đối vì họ không thể chấp nhận và thay đổi. Họ không muốn sống theo sự thật. Vì thế, ngay trong gia đình cũng luôn xảy ra những mâu thuẫn, bất đồng vì có người theo và có người không theo; sẽ xảy ra những sự chia rẽ giữa những người tin và những người không tin: “Năm người trong một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba người chống lại hai, và hai người chống lại ba: cha chống đối con trai, và con trai chống đối cha; mẹ chống đối con gái, và con gái chống đối mẹ; mẹ chồng chống đối nàng dâu, và nàng dâu chống đối mẹ chồng”. Qua câu nói này, Đức Giêsu muốn dạy rằng: bình an chỉ có thể có khi sự thật, công lý được lên ngôi. 
  1. Bình an chỉ có được khi sự thật được tôn trọng
Tuy nhiên, trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta không dám nói lên sự thật chỉ vì chúng ta sợ mất lòng và bị người ta ghét bỏ. Hơn nữa, có khi chúng ta lại còn đứng về phía bất công để kết án những người lương thiện chỉ vì họ sống thật thà với một lương tâm ngay thẳng.
Trong buôn bán, có nhiều kẻ ghét những người buôn bán thật thà; người hay nói dối thì lại ghét những người nói thật…trong gia đình, những đứa con hay nịnh bợ thì lại được cha mẹ nuông chiều, còn những đứa con thật thà thì lại không được yêu…
Nhưng là Kitô hữu, chúng ta muốn được bình an thực sự của Chúa, chúng ta không có con đường nào khác, đó là con đường thập giá, con đường của chính Đức Giêsu đã đi. Khi đứng về phía sự thật, là chúng ta chấp nhận những hệ lụy như chính Đức Giêsu đã chịu.  Hậu quả đó có thể do ghen tức, trục lợi, hoặc chỉ vì dám nói lên những điều ngay thẳng… Đọc chuyện các thánh Tử Đạo Việt Nam chúng ta thấy rất rõ điều này: có những đấng bị chính con cái tố cáo, bỏ tù chỉ vì ghen ghét; có những đấng bị bắt chỉ vì người nhà, bạn bè, học trò ham tiền, trục lợi… Khi bị bắt rồi, các ngài không chịu nói dối để được tha, thậm chí còn nhân cơ hội ấy để nói và làm chứng cho vua chúa quan quyền thời bấy giờ về sự thật, thế nên các ngài đã phải đón nhận cái chết như một sự trả lẽ cho sự thật. 
Như vậy, muốn có bình an thực sự là khi và chỉ khi chúng ta đã quyết liệt chiến đấu để lựa chọn. Bình an chỉ có được khi nó thực sự tách biệt khỏi gian dối, hận thù và ghen tương; tách bóng tối ra khỏi ánh sáng nhờ ngọn “Lửa” của Chúa Thánh Thần mà Đức Giêsu đã ban xuống cho nhân loại.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho ngọn lửa của tình yêu, sự thật và lòng mến thiêu đốt tâm hồn chúng con, để tâm hồn chúng con được bình an và đáng hưởng sự sống vĩnh cửu trong cuộc sống mai hậu. Amen.