Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

SUY NGẪM

 Suy ngẫm cuối tuần...


"Đừng bao giờ trách móc bất kỳ ai trong cuộc sống của bạn cả!

                     Vì đơn giản...

                     Người Tốt sẽ cho bạn Hạnh Phúc...
                     Người Xấu cho bạn Kinh Nghiệm...

                    Người Tồi Tệ nhất cho bạn Bài Học...
                    Và... người Tuyệt Vời Nhất sẽ cho bạn Kỷ Niệm.


“Đừng hứa khi đang... vui !
“Đừng trả lời khi đang... nóng giận !

“Đừng quyết đinh khi đang... buồn !
“Đừng cười khi người khác... không vui !”


”Cái gì mua được bằng tiền, cái đó rẻ.”

”Ba năm học nói, một đời học cách lắng nghe”

”Chặng đường ngàn dặm luôn bắt đầu bằng 1 bước đi”.
Đừng a tòng ghen ghét ai đó, khi mà họ chẳng có lỗi gì với ta !”
                                                                                                                 (  Tuyet Tran )

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

NHỮNG MẪU CHUYỆN NGẮN


TIẾNG VANG

Hai cha con nọ đang đi men theo triền núi. Bỗng người con trai nhỏ trượt chân và ngã, em la lớn lên “Ối chao!”. Em lấy làm ngạc nhiên khi thấy ở miền núi xa có tiếng ai nhái lại “Ối chao!”.

Em tò mò la lên “Ngươi là ai?” thì em nhận lại tiếng nhái lại “Ngươi là ai?” Tức giận quá, em quát lên: “Quân đốn mạt!” thì em lại nghe tiếng nhái lại: “Quân đốn mạt!”.
Em nhìn người cha và hỏi “Thế là thế nào hở cha?”

Người cha mỉm cười và nói: “Này con hãy xem đây”.
Nói rồi, ông nói lớn lên: “Anh hay quá!” thì nghe tiếng trả lời “Anh hay quá!”. Rồi ông lại la lên: “Anh tuyệt vời quá!”  thì cũng nghe tiếng trả lời “Anh tuyệt vời quá! ”

Người con ngạc nhiên nhưng cũng vẫn chưa hiểu. Người cha ôn tồn giảng : “Đó là tiếng vang con ạ! Khi có những khoảng trống rộng rãi như ta có trước mặt đây thì các tiếng động lớn hay tiếng nói lớn nó sẽ dội lại như vậy.

Con nói những lời tức giận thì nó sẽ dội lại những lời tức giận, cha nói những lời đẹp đẽ thì nó sẽ dội lại những lời đẹp đẽ!

Ở đời cũng vậy! đời là sự dội lại của các hành động của ta. Khi tâm ta có lòng từ bi thì chúng ta sẽ nhận lại sự yêu thương. Khi ta hành động những điều xấu thì nỗi bất hạnh sẽ lại xảy đến cho chúng ta.”


HAI CÁCH DIỄN GIẢI

Ngày xưa, có vị Hoàng đế của một xứ Ả Rập nọ triệu một nhà tiên tri tới để hỏi ông sẽ sống được bao nhiêu năm.

Nhà tiên tri nói : “Bệ hạ sẽ sống lâu, sống dai tới mức Ngài sẽ chứng kiến được các cái chết của các con Ngài“.

Ông Hoàng tức giận vì lời nói xúc phạm, ra lệnh cho quân sĩ mang ra chém đầu.

Ông liền triệu một nhà tiên tri khác và cũng hỏi câu hỏi về tuổi thọ đó của ông. Nhà tiên tri này trả lời như sau: “Thưa Bệ Hạ, Ngài sẽ sống lâu, Ngài sẽ sống thọ hơn tất cả mọi người trong gia đình Ngài.

Ông Hoàng hoan hỷ và tặng rất nhiều tiền cho nhà tiên tri.

Hai nhà tiên tri đều nói lên sự thật nhưng một lời nói thì bộc trực và một lời nói thì uyển chuyển hơn.
 

Cùng một sự thật nhưng cách diễn giảng và cách dùng từ ngữ khôn khéo thì dễ lọt tai hơn.


TUY XA MÀ GẦN

Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng:
“Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau ?”

Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đã trả lời:
“Bởi vì người ta mất bình tĩnh, mất tự chủ!”

Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời, ngài bảo:
“Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe ?”

Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến vị thầy của họ hài lòng.

Sau cùng ông bảo:
“Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã  không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy.”

Ngưng một chút, ngài lại hỏi:
“Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào?  Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao?  Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau.  Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…”

Rồi ngài lại tiếp tục:
“Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ. Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi! Vì qua ánh mắt đó  họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì ..”


Ngài kết luân:
“Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề.  Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau… Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay  trở về !”



TẠM THỜI

Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ. Vì Thầy nổi tiếng rồi nên các người lính canh không ai chặn ông lại khi ông đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng.

- Ông muốn gì? - nhà vua hỏi.

- Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này, ông ta đáp.

- Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là tòa lâu đài của ta, Vua trả lời.

- Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở hữu tòa lâu đài này trước bệ hạ?

- Vua cha ta, Ngài đã chết rồi.

- Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?

- Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.

- Và cái chỗ này, nơi mà người ta sống một thời gian ngắn rồi dọn đi. Như vậy thì nó không phải là một quán trọ mà bệ hạ đang ở đó hay sao?
 ° ° °
Sớm hay muộn gì tất cả chúng ta đều phải dọn đi, kể cả đời này và nhiều đời sau nữa! Không có gì trong cuộc đời này là thường hằng, mọi thứ trên đời này đều vô thường.



AN HƯỞNG CUỘC ĐỜI

Ngày xưa, có vị Hoàng Đế nọ muốn ban trọng ân cho một người cận thần. Nhà vua phán: "Ngươi có công lao rất lớn với ta. Kể từ cổng thành trở đi, ngươi phóng ngựa đi tới nơi nào ngươi dừng lại thì khoảng đất đó ta sẽ ban cho ngươi".

Viên cận thần nhảy lên ngựa phóng đi, ra sức phóng ngựa để có được càng nhiều đất càng tốt. Người đó đi suốt ngày đêm, khi mệt và đói cũng không dám ngừng nghỉ vì muốn có nhiều đất. Tới một ngày kia, sức khoẻ kiệt quệ vì đói và mệt, hắn lả đi gần chết ở trong rừng.

Hắn lẩm bẩm : "Tại sao ta tham lam quá độ vậy, ta tận sức để có được nhiều đất đai. Bây giờ thì gần chết rồi ta chỉ mong có được một thước đất để được chôn cất mà thôi!"

Hàng ngày, chúng ta gắng sức làm việc để mong có tiền tài, danh vọng và quyền thế. Chúng ta tận sức tới mức xao lãng sức khoẻ, đôi khi quên cả cuộc sống với gia đình, quên cả những cảnh đẹp thiên nhiên. Hãy sống tỉnh thức, an hưởng cái đẹp của thiên nhiên, tìm ra lẽ sống của cuộc đời. 



CON CHIM BỊ MÙ?

Nơi khu vườn anh nhà văn nọ có một cây si rất rậm rạp, xanh lá quanh năm. Từ phòng viết của mình, qua một tấm cửa kính, anh có thể nhìn thấy cây si ấy.
Thói quen của anh là thức sớm mỗi ngày để viết, và anh vô cùng ngạc nhiên khi ngày nào, cũng có một con chim tới đâm đầu vào cửa kính phòng anh.
Nhiều ngày liên tục, liên tục, sáng nào cũng vậy, anh đã có ý nghĩ:
Phải chăng con chim đó bị mù? Hay bị một chứng bệnh nào đó?

Sự lý giải không được thỏa mãn, lại nhiều ngày tiếp tục trôi qua. Cho tới một hôm, anh quyết định bước ra khỏi cửa phòng mình, đứng về phía con chim, đối diện với tấm kính để nhìn vào căn phòng. Anh không thể tin nổi vào mắt mình. Trước mắt anh là một cảnh tượng quá đẹp đẽ. Một cây si lung linh xanh thẫm in hình trên tấm kính, như thể ở một nơi nào đó thật xa, trong một không gian rộng hơn, sâu hơn.

Và anh biết, con chim nhỏ bé kia đã "chán" cây si quen thuộc mỗi ngày của mình khi nó bất ngờ phát hiện ra một "cây si" khác. Nó đã đâm đầu vào đó để mong tìm tới một nơi đẹp đẽ hơn, lung linh hơn,...

Đôi khi, chúng ta không biết những gì chúng ta đang có mới là điều quan trọng, là hạnh phúc thực sự của chúng ta, mà chúng ta cứ đeo đuổi những chuyện mãi đâu đâu.



CHIẾC VỸ CẦM MỘT DÂY

Niccolo Paganini, một nghệ sỹ vĩ cầm đầy sắc thái và tài năng của thế kỷ 19 đang đứng chơi một bản nhạc khó trong một khán phòng chật kín người. Một ban nhạc vây quanh ông cùng hòa nhạc với ông. Bất chợt, một dây đàn bị đứt và treo lóng lánh dưới cần đàn của ông.

Những giọt mồ hôi từ trán ông tuôn ra. Ông lo lắng nhưng vẫn tiếp tục chơi, ứng biến một cách tốt đẹp. Dây đàn thứ hai lại bị đứt trước sự ngạc nhiên của nhạc trưởng. Và ngay sau đó là dây thứ ba. Giờ thì có ba dây đàn bị đứt đang đong đưa trên chiếc vĩ cầm của Paganini, khi người nghệ sỹ bậc thầy này hoàn thành khúc cao trào với chỉ một dây còn lại. Khán giả nhịp chân và trong phong cách lịch thiệp của người Ý, đại sảnh đã ngập tràn những tiếng “hoan hô”.

Khi tiếng vỗ tay khen ngợi lắng xuống, người nghệ sỹ vĩ cầm này yêu cầu mọi người ngồi xuống. Mặc dù họ hiểu chẳng còn cách nào để mong ông biểu diễn phần còn lại, nhưng mọi người đều yên lặng ngồi xuống chổ ngồi của mình. Ông nâng đàn lên cao cho mọi người nhìn thấy. Ông gật đầu với người chỉ huy dàn nhạc để bắt đầu chơi lại và rồi quay mặt về đám đông. Với một ánh mắt ngời sáng, ông mỉm cười và nói to: “Đây là Paganini với một dây đàn!”

Rồi ông đặt chiếc đàn Stradivarius một dây dưới cằm và chơi nốt đoạn cuối với chỉ một dây đàn. Trong lúc khán giả lắc đầu trong tột cùng kinh ngạc.

Cuộc sống của chúng ta có lẽ luôn ngập tràn bao rắc rối, lo toan, thất vọng và những điều bất cập. Thành thật mà nói, chúng ta mất hầu hết thời gian để tập trung và băn khoăn về những dây đàn bị đứt đoạn, dở dang, và những điều bất chợt – tất cả đều không thể đổi thay được.
Phải chăng bạn vẫn đang buồn đau vì những cung đàn bị đứt đoạn trong đời?
Có phải chỉ với dây đàn còn lại mà bạn sẽ chơi lạc điệu không?
Nếu đúng thế, liệu tôi có thể khuyên bạn đừng nản lòng, cứ tiếp tục và bắt đầu chơi lại chỉ với một dây đàn. Hãy để nó ngân lên một giai điệu ngọt ngào mà cả thế giới khát khao với đầy ngẫu hứng. Bạn có thể làm được nếu bạn muốn.


HUỲNH LỆ NGUYÊN

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

SUY NGẪM VỀ LỜI CHA DẶN CON


Lời cha dặn con


Đây là một lá thư riêng của Ông Tôn Vận Tuyền, viện trưởng viên Quốc Gia Hành Chánh, một chánh khách nổi tiếng, Trung Hoa Dân Quốc, Đài Loan gởi cho các con của ông lúc ông còn sống, bây giờ mới thấy lưu hành trên mạng internet, được nhiều phụ huynh đọc và cảm xúc sâu đậm.
Thật sự lá thư nầy nên được phổ biến để mọi người cùng đọc và suy ngẫm..
" KIẾP SAU, DÙ CÓ THƯƠNG HAY KHÔNG THƯƠNG, CŨNG KHÔNG CÒN DỊP GẶP LẠI NHAU ĐÂU ".... Tôn Vận Tuyền để lại những lời căn dặn như sau:

Các Con thân mến,
Viết những điều căn dặn nầy, tôi dựa trên 3 nguyên tắc như sau :

1. Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.

2. Tôi là Cha của các con, tôi không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc nầy đâu!

3. Đây là kết quả bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của bản thân mà tôi ghi nhận được, Nó sẽ giúp các con tránh được những nhầm lẫn uổng phí trên con đường trưởng thành của các con.

Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :

1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời nầy, không ai có bổn phận phải đôi xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân trọng quý mến, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay.

2. Không có người nào mà không thể thay thế được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu, bám chặt lấy nó. Nếu hiểu rõ được nguyên lý nầy, thì sau nầy trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trong cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì quý nhất trong đời con, thì cũng nên hiểu đó cũng không phải là chuyện trời sập.

3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phí thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi!. Cho nên, nếu ta càng biết yêu quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.

4. Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Áí tình chỉ là một cảm xúc nhất thời, cảm giác nầy, tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà biến thiên, thay đổi. Nều người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng động, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi lụy vì thất tình.

5. Tuy có nhiều người trên thê giới nầy thành công, nổi tiếng mà chẳng có học hành nhiều, có bằng cấp cao, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là: không cần học hành nhiều sẽ thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, giáo dục là vũ khi trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỹ điều nầy !

6. Tôi không yêu cầu các con phải phụng dưỡng tôi trong nửa quãng đời còn lại của tôi sau nầy, Ngược lại, Tôi cũng không thể bảo bọc nửa quãng đời sau nầy của các con, lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc tôi đã làm tròn thiên chức của tôi. Sau nầy các con có đi xe Bus công cộng hay đi Auto nhà, các con ăn soup vi cá hay ăn mì gói, đều là trách nhiệm của các con.

7. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình, Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử tốt với mình. Mình đối xử người ta thế nào, không có nghiã là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy, nếu không hiểu rõ được điều nầy, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình.

8. Trong mười mấy, hai mươi năm nay, tôi tuần nào cũng mua Vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay, điều nầy chứng minh muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được. Trên thế gian nầy không có cái gì miễn phí cả.

9. Sum hợp Gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu, như thế nào, nên trân trọng yêu qúy khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau. Kiếp sau, dù ta có thương hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu.


                                                                                                CAO NGUYÊN ĐỨC

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

HUYNH TRƯỞNG TỰ VẤN LƯƠNG TÂM (3)



KINH HUYNH TRƯỞNG
        Lạy Chúa Giêsu, mặc dầu con bất xứng, Chúa cũng đã chọn con làm thủ lĩnh. Xin Chúa ban cho con những ơn cần để chu toàn phận sự.  Xin Chúa ban cho con lòng hăng hái nhiệt thành để dẩn dắt các em đến cùng Chúa, lòng vui vẻ để làm cho các em được hạnh phúc, lòng hiền lành và khiêm tốn để sai khiến mà không làm mất lòng các em, để phụng sự các em mà không bao giờ ngã lòng. Xin Chúa ban cho con ơn luôn luôn làm hài lòng các em, để giúp các em thêm yêu mến Chúa và nhất là xin Chúa ban cho con lòng tông đồ quảng đại, để chinh phục các em cho Chúa. Amen.

LUẬT NGƯỜI HỮU TRÁCH
1-    Huynh Trưởng đại độ luôn luôn hy sinh bất kể.
2-    Huynh Trưởng hướng dẫn và làm gương, đi đầu mọi lúc mọi nơi.
3-    Huynh Trưởng nghĩ đến kẻ khác trước, giúp các em không một tí gì kiểu cách.
4-    Huynh Trưởng biết tùng phục triệt để, để các em dễ phục tùng mình.
5-    Huynh Trưởng biết tự chủ không mất nhẫn nại bao giờ.
6-    Huynh Trưởng vui luôn nhất là khi gặp trở ngại.
7-    Huynh Trưởng chịu lễ, hy sinh, cầu nguyện cho các em đoàn mình.
8-    Huynh Trưởng gánh phần trách nhiệm đoàn mình.
9-    Huynh Trưởng xem Chúa Giê su nơi Thầy cả, phụ giúp người trong việc tông đồ.
10- Huynh Trưởng chỉ muốn phần thưởng là được hướng dẫn các em đến cùng Chúa Giêsu.

NGƯỜI ANH HÀO CỦA THIÊN CHÚA
(Bài ca Huynh Trưởng HT-DC của NGUYỄN HÀI ĐỒNG).

Đường trường mờ xa chân trời còn đen tối bao la,
Ra đi cùng nhau hát vang cho đời tươi thắm,
Đắm say cho mối tình ta thiết tha chan hòa trong tiếng vang ca.
Đời người vui khi luôn hy sinh quên mình,
Phụng sự cho Thiên Chúa uy quyền tối cao
Trời lòng ta tươi đẹp như vầng trăng tròn xinh,
Vì đời ta lao mình trên ngàn muôn vì sao, mà cùng đi gieo rắc nguồn yêu.
Dù ngàn nguy sẵn chờ đón đoàn ta đường xa,
Nào ngại chi khi lòng ta cùng chung tình yêu,
Một tình yêu Thiên Chúa oai hùng.
Mau lên đường vui đi xông pha xông pha !
Mau lên đường vang lên câu ca câu ca !
Nguyện thề chiến đấu cho khắp trời Việt Nam,
Biết tin yêu thờ Chúa Vua Trời đáng yêu
Hôm nao đoàn ta đi xôn xao xôn xao,
Luôn tươi cười trên bao gian lao gian lao,
Một lòng quyết tiến luôn trung thành tình yêu,
Anh sao trời đẹp chiếu Người Anh Hào.

œ

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

HUYNH TRƯỞNG TỰ VẤN LƯƠNG TÂM (2)



PHẬN SỰ RIÊNG
  


I.  Đoàn Trưởng

Buổi họp:

1-    Mỗi tuần có họp chung Đoàn?
2-    Có họp riêng mỗi tuần các Cơ Trưởng, Đội Trưởng?
3-    Mỗi khi họp Đoàn có soạn chương trình kỹ lưỡng không? Những lời khuyến khích mỗi lần có dọn kỹ không?
4-    Có tới trước? – Khai mạc đúng giờ không?
5-    Cử chỉ đúng đắn, các em có mến phục không?
6-    Nhật ký có ghi lại buổi họp hằng tuần không?

Kiểm soát:

1-    Có để ý xem xét phần việc các chức vụ Đoàn: Thư ký, thủ quỹ, nhật ký viên, ban khánh tiết, âm nhạc…?
2-    Phòng họp của Đoàn có đủ cần thiết, trật tự, sạch sẽ?
3-    Có thu sổ kho thiêng liêng, tập biên lỗi của mỗi đội đủ mỗi tuần không?
4-    Có để ý về cử chỉ các em ngày ở ngoài Đoàn, lúc ở nhà, ở trường, đi đường, có đủ tư cách một HT-DC? Có ai trách gì không?

Tư cách.

1-    Có năng coi lại cuốn “LUẬT TRƯỞNG” và các sách về “tư cách Trưởng” không?
2-    Có cố gắng tự luyện tư cách ấy? Đó là:
a)    Biết rõ phận sự, trách nhiệm.
b)    Đủ năng lực điều khiển Đoàn.
c)    Có chí khí cương quyết.
d)    Tính kỹ lưỡng, đúng đắn.
e)    Hăng hái, hoạt động.
f)     Nhẫn nại, không hay nóng nảy.
g)    Chí đeo đuổi nhiệm vụ đến cùng.
h)   Giỏi giang, thông thạo.
i)     Đoán trúng, thấy xa.
j)     Đủ tâm lý học, biết tính tình các em và xã giao đối ngoại.
k)    Khoan dung, thương các em tận tình.
l)     Lễ độ, kính nễ kẻ khác.
m)  Ngay thẳng, công bình.
n)   Gương tốt trong mọi sự.
o)    Khiêm tốn, nhã nhặn.
p)    Sau hết, điều cần nhất: Lòng Đạo đức.
3-    Thỉnh thoảng có đem một ha đội đi thăm nhà cha mẹ các em, để tỏ tình thân thiện nhất là ngày Tết, dịp lễ gia đình hoặc tang chế?
4-    Có liên lạc thân hữu với các Đoàn khác không? – Thư từ chúc Tết, Lễ Giáng sinh. – Có ân cần tiếp đón khi anh em Đoàn khác tới họ mình?

                                      II. Cơ trưởng

1-    Có biết nghĩa vụ đại hệ khi Bề trên ký thác cho mình một Cơ gồm nhiều đội để hướng dẫn theo lý tưởng HT-DC?
2-    Có thương yêu các em trong Cơ như em ruột một nhà? cử chỉ, nói năng, thái độ âu yếm thật tình không?
3-    Có tập cho các em Cơ mình làm việc Tông đồ, yêu người, để chinh phục các bạn trẻ ở ngoài Đoàn, để hướng dẫn đến cùng Chúa Giê su không?
4-    Có kiểm soát phận vụ các Đội Trưởng dưới quyền, đồ đạc, tinh thần đội?
5-    Có họp riêng các Đội Trưởng mỗi tuần một lần? Nhớ rằng: các HTR càng chuyên môn, lão luyện, đủ tư cách, Đoàn càng tiến tới.
6-    Có lo học tập thêm để đủ khả năng chỉ huy Cơ mình, tự coi mình còn rảnh việc hơn các bạn HTR không?
7-    Có làm gương vâng lời cho các em bắt chước? - Lệnh trên truyền xuống có thi hành mau mắn trong mỗi đội?
8-    Tính hòa thuận với hết mọi người nhất là đối với các HTR, các Cơ Trưởng khác không theo ý riêng?
9-    Mười sáu đức tính khác của Đoàn Trưởng cũng là của Cơ Trưởng.


III. Đội trưởng

Phận sự:

1-    Phần việc càng quan hệ vì gần gủi các em hơn. Đoàn Trưởng có thể huấn luyện các em tới từng chi tiết và cả Đoàn tiến hay lui là đo ĐTR có hiểu rõ mối quan hệ đó hay không?
2-    Có siêng năng biên chép, học hỏi thêm các môn, để dạy lại các đội viên, như bài hát, chuyện vui, trò chơi…?
3-    Có lo cất đồ đạc của đội cho trật tự, giữ gìn sạch sẽ không?
4-    Có thu tập biên lỗi của đội phó mỗi tuần cũng như sổ kho thiêng liêng?
Với đội viên:
1-    Có hết tình yêu thương đội viên như anh em ruột thịt trong nhà, sẵn lòng hy sinh thời giờ, lo lắng để giúp các em không?
2-    Có rước lệ, cầu nguyện cho các em, mỗi ngày dâng đội mình cho Chúa không?
3-    Có nhã nhặn, không nóng nảy, la rầy trước công chúng, (đánh đập đội viên), gặp điều phiền phức biết bình tĩnh hy sinh? Nên nhớ: Cử chỉ ấy bao giờ cũng kết quả, cũng toàn thắng.
4-    Có năng họp đội riêng, mỗi khi có thể để càng thắt chặt dây thân ái với các em và huấn luyện các em mau tiến tới?
5-    Có hay đến nhà thăm anh em đồng đội, thỉnh thoảng biếu các ảnh tượng, bánh kẹo khi có thể được?
6-    Để thắt chặt tình thân thiện với các Đoàn khác, nên tổ chức chọn các em, HT hay DC nhỏ hơn thuộc những Đoàn đó “làm em” thỉnh thoảng viết thư, gửi tặng ...
7-    Có lưu tâm đến hạnh kiểm các em ngoài lúc họp; khi ở nhà, ngoài đường, nhà thờ, trường học, cho xứng đáng danh hiệu HT-DC (thường các em ở cùng khu sớm dễ chăm nom hơn.)?

Tư cách:

Mười sáu đức tính của Đoàn Trưởng nói ở trên, đội Trưởng cũng phải luyện tập, nhất là lòng đạo đức, gương sáng, khiêm tốn, nhẫn nại.