Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013
Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013
CHIẾN DỊCH THỪƠNG NIÊN MÙA VỌNG 2012 HTDC GP ĐN
KẾT QUẢ CUỘC THI GIÁO LÝ HTDC GP ĐN
Vào ngày Chúa nhật 20 tháng 01 năm 2013 , để kết thúc Chiến Dịch Thường Niên MÙA VỌNG 2012 , HTDC GP ĐÀ NẴNG đã tổ chức thi giáo lý cho toàn Liên đoàn THÁNH LINH tại Giáo phận .
Sau khi tổ chức thi ở 5 cụm cho những Đoàn ở gần nhau ; đã chọn được 5 đội nhất để vào chung kết ở Trung Tâm mục vụ . Mỗi đội dự thi gồm 12 em và 2 Huynh trưởng , nhiều đoàn ở xa nhưng cũng thuê xe cho các em đi cổ động , vui lắm .
Nội dung chương trình là KINH THÁNH và NĂM ĐỨC TIN .
Qua 4 vòng thi chiếu trên màn ảnh rộng, rất sôi nổi và hào hứng . Xen vào là trò chơi thổi bong bóng và thi vẽ logo Năm Đức Tin .
Kết quả chung cuộc :
- đội GIACOBE giáo xứ VÂN ĐÕA và GIUSE giáo xứ LE SON đồng hạng nhất,
- đội THÁNH TÂM giáo xứ CỒN DẦU giải 3;
- 2 giải khuyến khích là HIỂN LINH giáo xứ THANH BÌNH và đoàn PHÊRO PHAOLO gx PHÚ HẠ .
Cha Hạnh rất là vui . Tất cả 154 người gồm quý Cha , các Trưởng và các em quây quần ăn cơm hộp , có đội trống nhí của đoàn Gioan giáo xứ AN THƯỢNG đi cổ vũ nữa .
Anh Liên sẽ gửi hình cho các anh chị xem để sống lại những phút giây ngày xưa thân ái nhé .
Đây cũng là một Chiến Dịch Thường Niên của hoạt động Hùng Dũng , trong việc dạy và học giáo lý . Ước gì có các anh chị cùng tham gia giúp đỡ .
Rất vui vì các em Huynh trưởng hưởng ứng, mừng là sẽ có đội ngũ kế thừa cho những cựu huynh trưởng già .
Xin cầu nguyện cho HTDC GP ĐN LIÊN ĐOÀN THÁNH LINH nhé .
Hy vọng thêm đủ 20 đoàn để lên TỔNG LIÊN ĐOÀN .
Tram Phan
BCH HTDC GP ĐN
Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013
HOẠT ĐỘNG TÔNG ĐỒ THIẾU NHI (3)
III
GIÁO
HỘI VÀ ĐỨA TRẺ
Ở chương đầu, chúng ta đã vắn tắt đề cập đến vị trí của
Giáo hội trong việc giáo dục.
Những trang sau đây sẽ trình bày rõ quan điểm của Giáo hội
về trẻ em và nêu ra ít nhiều cương yếu về Mục vụ Tuổi thơ.
I.-
TRẺ EM TRONG GIÁO HỘI
+ ĐỌC
QUA PHÚC ÂM, CHÚNG TA NHẬN THẤY DỄ DÀNG THÁI ĐỘ CỦA CHÚA KITÔ LIÊN HỆ ĐẾN TRẺ
EM, TOÀN LÀ MỜI ĐÓN, YÊU THƯƠNG, ƯU ÁI NỮA.
Những đoạn văn không nhiều lắm, nhưng ý nghĩa. Chúng ta
chỉ nhắc lại ba đoạn mà thôi:
_ TRONG THÁNH LUCA (xvii,
15-17): “Người ta đem đến với Ngài cả những trẻ nhỏ để Ngài động đến chúng: thấy
thế, các môn đệ quở trách chúng. Nhưng Chúa Giê su gọi chúng lại, Ngài bảo : “Hãy
để các em nhỏ đến với tôi, đừng ngăn cản chúng. Thật ra, tôi bảo anh em : ai không
đón nhận Nước Thiên Chúa theo lối trẻ nhỏ, sẽ không vào nước đó”.
Rất dễ tưởng tượng một quang cảnh : trẻ em len vào giữa
những người lớn chen chúc chung quanh Chúa Giê su để đứng lên trước, và người lớn
đẩy chúng về phía sau. Ở thời chúng ta cũng dễ xảy ra như thế “tụi nhỏ, không
phải việc chúng mày”. Nhưng chính những em bé có vẻ quấy nhiễu, làm phiền mấy
người lớn, lại được Chúa Giê su đem ra làm gương : “Nước Thiên Chúa thuộc về những
ai giống như chúng…”.
_ TRONG THÁNH MATTHEÔ
(XVIII, 1-7): “Lúc đó, các môn đệ đến gần Chúa Giê su để hỏi Ngài :”Ai lớn nhất
trong Nước Trời”? Ngài gọi một em bé, để em đứng giữa họ và nói :”Quả thật, Thầy
bảo các anh, nếu các anh không trở lại thân phận trẻ em, các anh không thể vào
Nước Trời. Ai nên như em nhỏ này, sẽ lớn nhất trong Nước Trời. Ai đón tiếp một
em nhỏ như em này vì danh Thầy, là đón tiếp Thầy. Nhưng nếu ai mắc lỗi làm gương
xấu cho một trong những em nhỏ này đang tin tưởng ở Thầy, thà nó thấy mình bị cột
cổ vào một thớt cối lừa đang quay dây và chìm xuống giữa biển còn hơn”.
Những lời cuối cùng này có vẻ nghiêm khắc gợi cho chúng
ta một ý niệm về sự tôn trọng sâu xa của Chúa Giê su đối với trẻ em.
_ TRONG THÁNH MATHEÔ (XXI,
15-16):
Trước … “những trẻ em đó đã
hô trong Đền thờ “Con vua David muôn năm”! các đại giáo trưởng và các luật sĩ tức
giận nói với Ngài :”Thầy có nghe tụi chúng nói gì không”? Chúa Giê su đáp: “Có.
Các ông chẳng bao giờ đọc đoạn văn này : Qua miệng những em nhỏ và trẻ còn bú,
Chúa đã dành riêng một lời ca tụng ư”?.
Các tư tế và luật sĩ nổi giận. Chúa Giê su tán thành.
Ngôn ngữ cử chỉ của Chúa Giê su đã ghi tạc trong Giáo hội
lòng ưu ái đối với trẻ em. Giáo hội biết khi tôn trọng chúng, tiếp đón chúng, là
người tiếp đón chính Chúa Giê su. Người cũng biết trẻ em đủ khả năng một cách kỳ
diệu làm vinh danh Thiên Chúa. Đến lượt người, người nhắc lại các lời Chúa. Mặc
dầu chúng còn non dại, không kinh nghiệm, người cũng dành chỗ trong lòng người
cho chúng.
+ THIÊN
CHÚA TIẾP ĐÓN TRẺ EM, LẤY CHÚNG LÀM GƯƠNG, COI CHÚNG CŨNG NHƯ NHỮNG NGƯỜI CÓ KHẢ
NĂNG ĐEM SỨ ĐIỆP ĐẾN CHO THẾ GIỚI, HOÁN CẢI MỘT TÂM TRẠNG, MỘT KHUYNH HƯỚNG, MỘT
LỐI NHÌN VÀ HÀNH ĐỘNG, NHƯ NHỮNG PHẦN TỬ HOẠT ĐỘNG TRONG XÃ HỘI, CỘNG ĐỒNG NHÂN
LOẠI.
_ Ở CHƯƠNG III TẬP NHẤT SÁCH
SAMUEL (1-21) : Chum một sứ điệp cho đại giáo trưởng Elia và cho toàn dân.
_ CHƯƠNG XIII SÁCH DANIEL, TỪ
CÂU 1 ĐẾN 64 cho biết Daniel được Chúa gọi để nói ra sự thật, sửa lại bản án
cho bà Suzanna bị hai lão già là những bậc lãnh đạo và thẩm phán của dân tố cáo
và bị quần chúng lên án tử hình.
_ TRONG PHÚC ÂM THÁNH GIOAN,
CHƯƠNG VI (1-15) : Chúa Ki tô cần dùng năm tấm bánh mạch và hai con cá của một
em bé để nuôi cả một đám đông năm ngàn người.
+ Ở MỌI THỜI, NHỮNG SÁNG KIẾN CỦA GIÁO HỘI DỰA TRÊN SỰ KIỆN
ĐỨA TRẺ LÀ MỘT NHÂN VẬT, DUY NHẤT, ĐỘC ĐÁO, ĐÃ NHẬN NƠI CHÚA ƠN GỌI BẢN THÂN VÀ
ĐƯỢC CHÚA BAN CHO QUYỀN TỰ DO, CÓ KHẢ NĂNG ĐÁP LẠI TIẾNG GỌI ĐÓ VÀ TRỞ NÊN SẴN
SÀNG ĐỂ THÁNH LINH SỬ DỤNG.
Phép rửa tội là nguồn sống, năng lực, các trách nhiệm. Dầu
là trẻ em người chịu trở nên phần tử sống của Huyền thể, phần tử sống của Giáo
hội.
Các chân lý căn bản đó đã được cộng đồng Vatican II đặc
biệt nêu rõ. Không có tham vọng nghiên cứu vấn đề đầy đủ ở đây, chúng ta chỉ
ghi lại một vài cương yếu rút ra từ những lược đồ hay sắc lệnh của Công đồng.
A._
GIÁO HỘI, DÂN CỦA THIÊN CHÚA.
Câu định nghĩa đúng về Giáo hội, là một dân, dân của Thiên Chúa, một dân có thật, đang
sống, cần phải lớn lên mãi.
1)
MỘT DÂN CÓ THẬT TỪ GIAO ƯỚC CỦA CHÚA VỚI
ISRAEL, hình dung trước giao ước được thiết lập bằng máu Chúa Ki tô, giao ước kêu
gọi quần chúng nhân loại hợp lại làm một, và trở nên dân mới của Thiên Chúa …
Hết
thảy mọi người, ở mọi thời đại, mọi quốc gia, mọi tuổi tác, thuộc mọi giai cấp đều có thể là những thành phần của
dân đó không có gì phân biệt. Không một ai bị coi như xa lạ hay bị tẩy chay.
2)
MỘT DÂN SỐNG, SỐNG BỞI SỰ SỐNG CHÍNH VỊ THỦ LĨNH
LÀ CHÚA KI TÔ ban cho, mỗi phần tử trong dân tham dự vào chính những chức vụ của
Chúa Ki tô. Điểm này là điểm tối hệ trọng cho cả các em nửa :
_ Chức vụ ca tụng Thiên Chúa : Đức Ki tô đã
làm tròn chức vụ này, toàn dân cũng phải thi hành : người này dâng của lễ nhân
danh những người khác, cho những người khác : những người khác đem đến kinh
nguyện, những hoạt động, đau khổ, nhọc mệt của mình, của anh em mình, nói tắt một
lời, đem lại trong sự tiếp xúc với Chúa tất cả thế giới. Điều mà Công đồng, đối
với các phần tử dân Chúa, gọi là “chức vụ
tư tế”;
_ Chức vụ giáo huấn : Đức Ki tô chu toàn,
cả dân Chúa đều phải làm tròn : mỗi ngày tùy những đặc ân và theo nghĩa vụ nhận
được, và mọi người bằng chứng tích và hành động, để trong cuộc sống hằng ngày sức
mạnh Phúc âm sáng tỏ. Chức vụ đó Công đồng gọi là “chức vụ tiên tri”;
_ Chức vụ tập hợp : Đức Ki tô đã làm, toàn
dân phải thi hành. Mỗi người phải tập hợp những kẻ khác, do đấy, làm cho chân lý
soi sáng cả cuộc sống trần thế, làm cho công lý, bác ái và hòa bình giúp tập hợp
mọi người, Công đồng gọi đấy là “chức vụ
hoàng tộc” của dân Chúa. Cuộc sống của dân, của từng phần tử trong dân là ở
chỗ ấy, chúng ta cũng nên nhắc lại là dẫu ở tuổi nào, địa vị nào, nước nào đi nữa.
3)
MỘT DÂN ĐANG LỚN, PHẢI LỚN LÊN CHO ĐẾN TẬN THẾ,
vì dân ấy trong tay Đức Ki tô là khí cụ của việc cứu chuộc cả thế gian và như
muối của trái đất. Ra đi với tất cả những gì cao đẹp trong tâm hồn và nghĩ tưởng
đến muôn người, ra đi với tất cả những gì cao đẹp trong những nghi thức riêng của
họ, trong nền văn minh của họ, không được đánh mất cái gì mà phải nuôi dưỡng tất
cả, hoàn thành tất cả, cho sáng danh Chúa và hạnh phúc nhân loại.
Bản
chất dân Chúa là truyền giáo. Các phần tử phải ý thức điều đó – tùy theo tuổi tác,
khả năng, chắc chắn thế - nhưng tất cả đều
phải ý thức những giá trị nhân bản cần được khám phá, nuôi dưỡng và thánh hóa.
Như
thế chúng ta phải ý thức một Giáo hội không do thế gian, bởi vì Giáo hội phát
sinh do kế hoạch cứu rỗi của Thiên Chúa và luôn luôn được Chúa điều khiển thánh
hóa … nhưng một Giáo hội thật sự ở giữa thế gian, được cấu tạo bởi toàn dân Chúa,
luôn luôn cố gắng bành trướng, để ghi nhận thế kỷ chúng ta cũng như các thế kỷ
khác vào lịch sự cứu độ.
Chính Giáo hội ấy - chứ không phải một
Giáo hội khác – Giáo hội ấy đã được lập cư trên trái đất, Giáo hội ấy muốn xây
dựng Nước Chúa, chúng ta cần phải giúp trẻ em khám phá. Chính cái vai trò hoạt
động của các phần tử dân Chúa, chúng ta cần phải chuẩn bị cho chúng đóng, chính
cái vai trò ấy, cần phải giúp chúng sống để rồi đem Phúc âm vào nếp sống hằng
ngày.
B._
GIÁO DỤC KI TÔ GIÁO.
1) GIÁO HỘI CẢM THẤY CẦN
THANH MINH VÀ NÓI TẠI SAO GIÁO HỘI LO VIỆC GIÁO DỤC.
Giáo hội thanh minh vì người
cảm thấy rất rõ có một số cá nhân, phe phái chính trị và cả một số chính phủ,
phản kháng người về đặc quyền đó. Giáo hội nói rằng, lo việc giáo dục, Giáo hội
vốn đã làm, đang làm và sẽ còn làm, vì nó nằm trong nhiệm vụ của người.
a) Trong nhiệm vụ của người, vì người lưu
tâm đến tất cả cuộc sống con người.
Đối
với Giáo hội những cái đụng chạm đến con người đều pha lẫn vào ơn gọi siêu nhiên
của con người nên không có gì xa lạ. Giáo dục muốn đề cao giá trị những con người,
đưa nó đến tuổi thành nhân để đảm bảo tương lai cho nó trong toàn thể xã hội. Tất
cả những cái đó phải được thực hiện trong sự trung thành với lề luật Chúa và
trong quan niệm Ki tô giáo về con người, về cuộc sống và về vũ trụ. Do đấy, tất
cả những gì là giáo dục đều được Giáo hội quan tâm.
a) Có lẽ ngày nay Giáo hội càng quan tâm
nhiều hơn, vì đặc quyền dạy dỗ giáo dục càng ngày được khắp hoàn cầu
chấp nhận và càng ngày càng là một thực tế. Việc dạy dỗ giáo dục càng trở nên
thực tế thì Giáo hội càng mừng, nhưng càng muốn soi sáng những tìm tòi và những
thực hiện.
b) Trường học thêm nhiều, nhưng phương pháp
sư phạm của các trường, các phong trào thiếu nhi biến đổi, việc truyền thông xã
hội tiến bộ, những cuộc giải trí phát triển v.v.. và tất
cả đều thúc đẩy đến học vấn. Đấy là điều hay, nhưng nền học đó không thể đứng
biệt lập với đức tin, mà phải được đức tin soi sáng. Giáo hội cần phải can thiệp
để không một cái gì trong văn hóa đi ngược với đức tin. Giáo hội cần phải can
thiệp để tìm tòi những phương tiện ngõ hầu khi văn minh tiến bộ, đức tin càng
thêm vững mạnh và soi sáng văn minh đó. Giáo hội biết rõ xuyên qua sự phát triển
các phương pháp học đường, các phương pháp văn hóa, các phương pháp giải trí,
những triết thuyết, những quan niệm về con người, về cuộc sống và về xã hội càng
tiến bước hơn. Giáo hội ước mong các ki tô hữu được tôn trọng và một nền triết
học có khả năng cảm hướng hết thảy các phương pháp đó.
2) GIÁO HỘI NHẮC LẠI HAI KHÍA
CẠNH KHÔNG THỂ TÁCH RỜI CỦA NỀN GIÁO DỤC KITÔ GIÁO.
a) Khía cạnh người, với
sự phát triển hòa điệu các tài năng thể lý, trí tuệ, luân lý… với sự chinh phục
tự do đích thực… sự cần thiết giáo dục phái tính… với sự khẩn thiết huấn luyện
lương tâm v.v…
b) Khía cạnh siêu nhiên của giáo dục, với
sự dẫn dắt trẻ em vào mầu nhiệm cứu độ và trong hai cực của mầu nhiệm đó : cực
bản thân, để đặc ân đức tin luôn luôn ý thức thêm và cực tập thể, sự khám phá
cuộc sống bác ái với những người khác, cuộc sống bác ái phải đi tới tông đồ.
Giáo
hội nói rõ với chúng ta trong bản tuyên ngôn đó rằng hai cực người và siêu nhiên
của giáo dục nó quan yếu, cần thiết và không thể tách rời nhau.
3)
GIÁO HỘI SẮP XẾP NHỮNG PHƯƠNG TIỆN ĐỂ GIÚP CÁC
CHA MẸ CÓ TRÁCH NHIỆM GIÁO DỤC.
a) Trước hết huấn luyện giáo lý;
b) Rồi các phương tiện giáo dục, các
Nghị Phu cho biết, nhất là các phương tiện truyền thông xã hội (đối với trẻ em,
báo chí trẻ con phải chiếm chỗ ưu tiên), các tổ chức làm nảy nở thể xác và tinh
thần… các phong trào thanh thiếu niên và các trường học. (Một số người có lẽ sẽ
ngạc nhiên vì thấy trường học cũng được xếp vào, nhưng phần sau của bản tuyên
ngôn (về giáo dục kitô giáo) lưu ý đến các trường).
Như thế, chúng ta cảm thấy -
dầu không nói rõ, nhưng theo văn mạch có thể rút ra – các tổ chức ấy cần phải
có sự hợp tác với nhau hầu đem lại lợi ích cho đứa trẻ.
C.-
GIÁO HỘI TRONG THẾ GIỚI.
Bản tuyên ngôn đó là một trong những trọng tâm của Công đồng,
tỏ rõ ý Giáo hội muốn thích ứng và đi đến thế giới.
Giáo hội muốn thích ứng với mọi người bởi vì tất cả là
con cái Giáo hội, ít ra trong hy vọng… Giáo hội muốn nói với thế giới từ những
vấn đề được đặt ra để người lấy ánh sáng Phúc âm soi cho… Khi nói với mọi người
và thế giới như thế, người chỉ nhầm một mục tiêu : tiếp tục công trình của Chúa
Ki tô, Đấng đã đến để phục vụ và cứu vớt.
1)
TRƯỚC HẾT GIÁO HỘI NHẬN THẤY THẾ GIỚI SỐNG MỘT
THỜI ĐẠI MỚI CỦA LỊCH SỬ.
Những
thay đổi sâu xa và mau chóng lan tràn khắp nơi, do hoạt động sáng tạo của con
người, hoạt động sáng tạo đó là phản ảnh hoạt động sáng tạo của Thiên Chúa, đánh
dấu lối nghĩ và làm của con người, khiến con người càng thêm do dự lo âu. Thế
giới đầy của cải và khả năng, trong khi đó một phần khá đông nhân loại bị đói
khổ và mù chữ hoành hành… Thế giới khám phá sự duy nhất nhờ những cách truyền đạt
phát triển, nhưng lại tạo ra những nguy hiểm mới, những đối nghịch mới… Những
thay đổi lớn trong trật tự xã hội với những biến chuyển, tạp chủng, sự xã hội hóa…
Những thay đổi tâm lý, nhất là giới trẻ, họ ý thức những trách nhiệm của họ mai
ngày và muốn đương đầu… Giữa tất cả những biến thiên ấy, tôn giáo ra như cổ hủ
nhiều và lạc hậu, dễ bị thay thế bởi khoa học hay một thuyết nhân bản mới … Nói
tóm lại, Giáo hội nhìn những mối căng thẳng, những lệch lạc ấy cũng như Giáo hội
cảm thấy những khát vọng sâu xa của nhân loại, những câu hỏi được đem tới mỗi
ngày và Giáo hội muốn giúp giải đáp.
2)
ĐỨNG TRƯỚC SỰ CHỜ MONG ẤY CỦA THẾ GIỚI – CÔNG
ĐỒNG NÓI ĐẾN MỐI ƯU TƯ CỦA THẾ GIỚI – GIÁO HỘI NHẮC LẠI THIÊN CHỨC, PHẨM GIÁ VÀ
SỰ CAO CẢ CỦA CON NGƯỜI CẦN PHẢI ĐƯỢC TÔN TRỌNG VÌ ĐẤY LÀ ĐIỀU CHỦ YẾU… Giáo hội
nhắc lại rằng con người bị tội lỗi phân hóa nơi bản thân, cần phải sống một cuộc
sống chiến đấu không ngừng giữa thiện và ác. Giáo hội nhắc lại rằng những điều đó
đích thật không riêng cho những ai tin Chúa Ki tô mà cho mọi người. Thiên chức đó
tác động trong những cộng đồng nhân loại và để tôn trọng nó, cần phải đề cao công
ích, tôn trọng các kẻ khác, kể cả thù địch, thiết lập sự bình đẳng giữa người với
người và công bằng xã hội, mọi điều Chúa Ki tô đã giảng dạy trong Phúc âm.
3)
SAU KHI NHẮC LẠI SỰ CHỜ MONG CỦA THẾ GIỚI, CÁI
THIÊN CHỨC ĐÓ CỦA CON NGƯỜI CẦN PHẢI TUYỆT ĐỐI GIỮ GÌN, GIÁO HỘI XÁC ĐỊNH THÁI
ĐỘ CỦA MÌNH VÀ CỦA CÁC KI TÔ HỮU TRƯỚC MẶT THẾ GIỚI.
_ Giáo hội giãi bày cho ai muốn biết ý nghĩa
cuộc sống, cùng đích, giải thích phẩm giá của họ và nhất là sự đảm bảo Phúc
âm đem lại cho mọi người trong sự hăng say của thời đại chúng ta và những xáo
trộn làm họ ưu tư. Giáo hội hiện lên như một lời giải thích và như một đảm bảo
cho mỗi người.
_ Giáo hội trình bày tiếp cho xã hội, loài người
sự phấn chấn tinh thần của mỗi đồng tâm tự tìm hiểu nhau, của việc xã hội hóa
lành mạnh, sự liên đời kinh tế và công dân. Giáo hội nhắc lại rằng sự phấn chấn
không có trong những phương tiện hoàn toàn nhân loại, nhưng trong đức tin và đức
ái sống thật sự.
_ Giáo hội trình bày những cái đó cho mọi người,
mọi xã hội loài người nhưng qua các phần tử, qua các Ki tô hữu mà người đời
phải làm tròn với nhiệt thành và trung tín các nhiệm vụ trần thế mà không tạo
ra sự đối nghịch giữa những nhiệm vụ ấy và cuộc sống tôn giáo, nhưng trong một
tổng hợp kết quả giữa cả hai … Giáo hội đòi họ đừng có lưu tâm đến việc cổ võ thế giới sống đạo, mà hãy là những chứng
nhân của Đức Ki tô ở khắp nơi… Giáo hội đòi các ki tô hữu thực hiện những cái đó
với ánh sáng và sức mạnh thiêng liêng mà các giám mục, linh mục phải đem lại
cho họ để họ lĩnh lấy những trách nhiệm của mình. Như thế mọi lĩnh vực : gia đình
và các vấn đề của nó, đà tiến của văn minh, đời sống kinh tế và xã hội, đời sống
của cộng đồng chính trị, việc bảo vệ hòa bình sẽ được xoay hướng theo Phúc âm và,
cuối cùng, Nước Chúa và sự cứu độ loài người được đảm bảo.
Chính
trong đường hướng vào đời đó mà chúng ta phải huấn luyện trẻ em để trong những
thực tại của thế giới trẻ con, chúng đã hoạt động bằng chứng tích và hành động
của mình rồi, để mai ngày chúng có thể đảm bảo sự có mặt của Giáo hội giữa đời
trong cuộc sống trưởng thành của chúng sau này.
Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013
HOẠT ĐỘNG TÔNG ĐỒ THIẾU NHI (2)
II
TIN
VÀO ĐỨA TRẺ
Trước khi đi xa hơn, cần phải nhắc lại trước hết ít nhiều
chân lý nguyên thủy, tán đồng sâu xa hơn những xác tín vững chắc về bản chất cũng
như cuộc sống của trẻ em.
I.- ĐỨA TRẺ LÀ MỘT HỮU THỂ ĐỘC
ĐÁO.
Chúng tên là Phêrô, Myriam, Hùng, Lan, Mamadou … những trẻ
em đó vây quanh chúng ta như những nhân vật, duy nhất, độc đáo. Không phải “người
lớn chưa thành” cũng không phải “người rút nhỏ lại”. Những người bé ấy cần được
xem xét chúng hôm nay nội tại ra sao, chứ không phải chỉ phụ thuộc vào tương
lai của chúng.
* CHÚNG
LÀ NHỮNG NHÂN VẬT từ bẩm thai đã phô bày trong chúng những khả năng sẽ ảnh hưởng
đến nhân cách chúng mai ngày. Những khả năng mà giáo dục cần góp phần làm nảy nở.
* MỘT
ĐỨA TRẺ LÀ MỘT HỮU THỂ ĐANG TĂNG TRƯỞNG BẤT TUYỆT. Nó muốn và phải lớn lên. Điều
đó cho nó một động lực, một đà sống phi thường.
* ĐẤY
LÀ MỘT HỮU THỂ BẢN CHẤT LINH HOẠT, luôn luôn hoạt bát, máy động, sử dụng tất cả
sức sống để xây dựng cái “tôi” của nó, để khám phá những gì chung quanh nó. Không
thiếu những người lớn phải ngạc nhiên trước ý chí, sự kiên tâm của ít nhiều trẻ
em.
* ĐỨA
TRẺ CÓ KHẢ NĂNG SÁNG KIẾN theo sức nó, thắng vượt chính mình, đã và theo khả năng
lĩnh trách nhiệm.
* NÓ
RẤT QUẢNG ĐẠI, dễ dàng hăng say vì cái đẹp, cái đúng, cái thật.
* HOẠT
ĐỘNG CHÍNH CỦA NÓ LÀ CHƠI, phương tiện thiên bẩm để khám phá những kẻ khác, thế
giới. Đối với trẻ, sống là chơi. Chính
trong lúc sống, tức lúc chơi nó học sống. Chơi là cái gì trọng yếu. Chính nhờ đấy,
qua đấy mà đứa trẻ tự rèn luyện, lớn lên, sáng tạo, thích nghi với xã hội.
II.- NHỮNG ĐOẠN ĐƯỜNG CHÍNH
CỦA TUỔI THƠ.
TUỔI THƠ LÀ MỘT GIAI ĐOẠN KHÁM
PHÁ VÀ THÍCH NGHI VỚI CUỘC SỐNG.
Đối với đứa trẻ, TỪ SƠ SINH bắt đầu chuỗi dài những khám
phá, sẽ dần dần đưa nó tới chỗ hiểu biết chính mình và thế giới; khám phá sự máy
động, rồi chính bản thân nó, nó mút, nó sờ, nó mó v.v.., khám phá khoảng cách,
rồi tiếng nói. Như thế dần dần nó khám phá chính mình và hầu như đồng thời nó cũng
khám phá những kẻ khác, nhưng liên hệ với nó. Vì khi đó nó là trung tâm của thế
giới, của vũ trụ và nó xoay mọi cái về nó : tự kỷ trung tâm là nó.
CUỘC KHÁM PHÁ THẬT SỰ NHỮNG
KẺ KHÁC VÀ CẢNH VỰC XÃ HỘI THỰC HIỆN Ở TUỔI HỌC TRÒ.
Khi mà đứa trẻ trở nên bình
đẳng giữa những đứa khác. Cá tính xã hội của nó thành hình dần dần; tiếp xúc với
những trẻ khác và trong lúc chơi, nó tập cư xử khả dĩ được xã hội chấp nhận.
Như thế dần dần nó chen chân vào mà không va chạm tập đoàn
các trẻ em trước, rồi người lớn sau. Đấy là giai đoạn tuổi thơ gọi là trưởng thành, giai đoạn vui sống và không có chuyện
gì.
RỒI NHỮNG DẤU HIỆU TIÊN BÁO SỰ KHỦNG HOẢNG SẮP TỚI XUẤT
HIỆN: TUỔI THIẾU NIÊN.
Quân bình thể lý, có thể sử dụng những tài năng trí tuệ,
đứa trẻ đột nhiên tự khám phá thấy mình có khả năng “tung bay bằng đôi cánh của
nó”. Nó không còn là “đứa nhỏ” và nó tìm cách minh chứng điều đó: nó tự quyết bằng
cách chống lại : đó là giai đoạn tiền thiếu niên.
Thế giới nó đã thoáng thấy ở những giai đoạn trước, ngày
kia bỗng hiện lên mới lạ đối với nó, làm nảy ra trong nó ý thức phải giữ lấy chỗ
của mình: đấy là tuổi những dấn thân đầu tiên làm thỏa mãn nhu cầu sáng kiến, tự
do, tự chủ, lĩnh trách nhiệm của nó.
Chức phận tuổi thiếu niên manh nha như thế, giúp tự quyết và ý thức dần dần một cá tính tự
chủ.
SỰ BIẾN HÓA ĐÓ XẢY RA THẾ NÀO?
Sự biến hóa của đứa trẻ hoàn thành coi có vẻ lộn xộn: những
giai đoạn bề ngoài ứ đọng, tiếp theo những giai đoạn biến đổi mau lẹ, tạo ra sự
luân phiên những nhịp yếu và những phách mạnh đáp ứng quy luật lớn lao của những
nhu cầu và ham thích.
Tuy nhiên nhịp điệu biến hóa của mội đứa trẻ là cái gì độc
đáo. Nếu có thể vạch một mức trung bình trong tuổi ấu nhi, chẳng qua chỉ là để
mách bảo, bước tiến của mội lứa tuổi còn tùy ở những yếu tố khác nhau: sinh lý,
xã hội, cá nhân, gia đình…
Cảnh ngộ sống của đứa trẻ càng quân bình, sự phát triển của
nó càng diễn ra hòa điệu.
III.- NHỮNG ĐỨA TRẺ.
Đứa trẻ cảm thấy rất sớm bị lôi cuốn đến với những đứa khác,
những đứa trẻ cùng tuổi. Chúng chẳng cùng chia xẻ một nguyên động lực, một đà
tiến về tương lai, về sự hình thành của chúng ư? Ở điểm này, chúng tự nhận giống
nhau và như thế chúng tìm cách kết đoàn với nhau để cùng nhau hành động.
Những “tập đoàn” trẻ con đó, mà ở trong lòng nó chúng có
thể là chúng, là một thành phần thiết yếu cho sự triển nở chung của chúng. Ở đấy
chúng sẽ học biết về những người khác, với những ham thích, những nhu cầu, những
phản ứng của chúng, bày tỏ quan điểm của chúng, nhưng cũng để ý đến quan điểm của
những kẻ khác. Cùng nhau chúng sẽ tự tổ chức, lập nội quy, luật sống, sẽ đưa đường
cho chúng dần dần tới chinh phục quyền tự chủ thiết yếu cho việc thực hiện nhân
cách của chúng.
Hoạt động chủ yếu của trẻ em với nhau, cái liên kết những
phe đảng của chúng, cái mà nhớ đấy chúng chịu nhau, đó là chơi. Nhờ chơi tập hợp chúng lại, chúng tự khám phá ra rằng chúng bổ
túc cho nhau và cùng nhau thí nghiệm sự hợp tác. Như thế, chúng ý thức cái nguyên
động lực, những khả năng, sức mạnh của chúng.
“Thế giới trẻ con” thành
hình là như thế với tổ chức của nó, những tôn chỉ sống của nó, ảnh hưởng của nó.
Phần đông người lớn không nhìn thấy thế giới đó. Họ là những kẻ xa lạ, là những
kẻ bị khai trừ nữa. Do đấy, những người lớn thường không hay biết nó, vì lẽ nó
huyền nhiệm, nó bí mật. Họ phê phán nó bề ngoài và họa hoằn họ mới thấy nó là sự
phát biểu tập thể của thân phận tuổi thơ và nó tối cần cho cuộc sống trẻ em, vì
ở đấy chúng mới đúng là chúng và những mối giao tế của chúng mới đích thật nhất.
IV.- NHỮNG ẢNH HƯỞNG ĐỂ DẤU
VẾT NƠI TRẺ EM.
* NHỮNG
ẢNH HƯỞNG ĐÓ NHIỀU LẮM.
Chúng ta tường kê những cái
chính:
NHỮNG
NGƯỜI CHUNG QUANH ĐỨA TRẺ:
_ Mỗi đứa trẻ là phần tử
trong một gia đình nhất định, gia đình nó chủ trương một nếp sống nào đó, một lề
lối giáo dục, một cách nhìn người và sự vật. Đấy là những cái cấu thành MÔI TRƯỜNG
XÃ HỘI.
_ Nó sống trong một KHU PHỐ,
một LÀNG, một NƯỚC mà mỗi chổ có cái độc đáo của nó, những nếp sinh hoạt, những
phong tục.
_ Nó đến hay không đến TRƯỜNG
HỌC, và nhà trường có cái lối giáo dục, những thói quen sẽ đem nó đi xa nhiều ít
tùy theo những khả năng của gia đình nó, tùy theo nền học của nước nó.
_ Nó GIÁO DỤC với những người
hàng xóm, bè bạn, không những là các trẻ em như nó, mà cả những thanh thiếu niên
và những người trưởng thành.
SINH
HOẠT TRÊN THẾ GIỚI:
Những xã hội đứa trẻ tham gia luôn luôn đem lại cho nó những
nguyên tố ở bình diện KINH TẾ, CHÍNH TRỊ, VĂN HÓA, XÃ HỘI, TÔN GIÁO … Nó thấy,
nó nghe … báo chí, truyền thanh, truyền hình, chiếu bóng, ngày ngày trình bày
cho nó những BIẾN CỐ đang diễn ra cách xa nó cả hàng ngàn cây số…Thế giới vừa tầm
tay nó với được.
*
TRONG TẤT CẢ NHỮNG ẢNH HƯỞNG ĐÓ CÓ CÁI TỐT LẪN CÁI XẤU:
_ CÓ TẤT CẢ NHỮNG GIÁ TRỊ XÁC
THỰC có thể giúp nó nảy nở, làm nó phong phú…
_ CŨNG CÓ, THƯỜNG PHA TRỘN
KHÍT KHAO, NHỮNG DẤU VẾT SÂU XA CỦA TỘI LỖI, SỰ ÁC, phá vỡ hòa điệu, đưa đến những
thiên kiến, hận thù, xáo trộn, chết chóc… và góp phần tạo ra một tâm trạng bất
an có thể nguy hại đến sự nảy nở của nó.
* CÁC
ẢNH HƯỞNG ẤY ĐỂ DẤU VẾT SÂU XA NƠI MỖI ĐỨA TRẺ, NƠI CÁ TÍNH RIÊNG CỦA NÓ, CŨNG
NHƯ NƠI THẾ GIỚI TRẺ CON.
Chúng ta chỉ cần lưu ý trò
chơi của trẻ em chịu ảnh hưởng bởi :
_NHỮNG NGƯỜI LỚN, cách cư xử,
mối ưu tư, âm trạng của họ …
_ NHỮNG NGƯỜI HÙNG, chúng thán
phục và chúng tái diễn trong trò chơi cuộc mạo hiểm của họ: những người hùng
trong lịch sử, trong sách báo có tranh ảnh, các tài tử, những nhân vật quan trọng
hiện đại …
_NHỮNG BIẾN CỐ địa phương,
quốc gia, thế giới đập vào tính nhạy cảm, kích thích trí tưởng tượng của chúng.
Cần phải lưu ý đến tất cả những cái hay lẫn cái dở. Cần
phải biết phân biệt những giá trị mà giáo dục có thể dựa vào để vượt những trở
ngại không thể tránh. Cần phải biết tìm tòi tối đa cái gì có thể đem lại cho đứa
trẻ niềm vui, tình thương, sự che chở, an ninh, nâng đỡ của cộng đồng mà nó cầu
mong và cần đến.
Nhắc nhở một đôi điều đó đủ thuyết phục chúng ta rằng bản
chất sâu xa của đứa trẻ khác hẳn chúng ta.
Tuổi thơ và tuổi
thiếu niên là hai giai đoạn độc đáo của cuộc sống có giá trị trong nó, cho
chính nó. Hơn nữa nó thiết yếu để xây dựng một cá tính trưởng thành, cá tính này
có thể bị thương tổn nhiều, nếu các giai đoạn đi trước đã không được sống trọn
vẹn hay không được nảy nở.
Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013
HOẠT ĐỘNG TÔNG ĐỒ THIẾU NHI (1)
HOẠT ĐỘNG TÔNG ĐỒ THIẾU NHI
PHONG TRÀO QUỐC TẾ TÔNG ĐỒ THIẾU NHI
Đây là cuốn sách chúng ta
mong đợi từ lâu, cuốn Tân Thủ bản của Hùng
Tâm Dũng Chí Thế giới. Nhưng có lẽ cái nhan đề của nó làm cho người đọc bỡ
ngỡ, nếu không tiu nghỉu. Lạc đề chăng? Nguyên tác Pháp văn cũng mông lung như
thế: “POUR UNE ACTION APOSTOLIQUE DES ENFANTS” [Không thấy có chỗ nào nhắc đến
hai tiếng thủ bản cả. Rồi nửa, thay vì
“Phong trào Hùng Tâm Dũng Chí” chúng ta chỉ thấy “Phong trào Quốc tế Tông đồ
Thiếu nhi”, không rõ ràng] Vâng.
Chúng ta thử đề nghị, ai muốn cứ việc gọi “nó” là “Tân Thủ
bản Hùng Tâm Dũng Chí Thế giới”, mà không sợ người khác dám cho là vô lý, vì đúng
là “nó” đấy, “nó” ra đời để đóng vai chỉ đạo, thay thế cho tất cả những gì đã được
viết ra ba mươi năm trước nó, có nhiều điểm hôm nay không còn thích hợp nữa.
Để tiện việc nghiên cứu về Phong trào, ngoài ba Phụ lục
I, II và III theo nguyên bản, chúng ta in thêm:
-
Phụ lục IV: Những tiêu chuẩn Công giáo Tiến hành
Tuổi thơ qua Phong trào Hùng Tâm Dũng Chí.
-
Phụ lục V: Điều lệ Phong trào Quốc tế Tông đồ
Thiếu nhi.
Trên
đây, mới chỉ là những cương lĩnh căn bản của Phong trào, chung cho cả thế giới,
chúng ta còn cần phải có một bản nội quy cho Hùng Tâm Dũng Chí Việt Nam, thích
hợp với hoàn cảnh của chúng ta.
Trong
khi chờ đợi có đủ thời giờ suy nghĩ, xem xét lại bản nội quy cũ có lẽ đã lỗi thời,
tham khảo thêm tài liệu, chúng ta không thể thiếu cuốn: “Ba mươi năm sống Phong
trào Hùng Tâm Dũng Chí” sẽ phát hành trong một ngày không xa.
VĂN PHÒNG HÙNG TÂM DŨNG CHÍ ĐÀ NẴNG.
“Các
trẻ em cũng có hoạt động tông đồ riêng của chúng. Tùy khả năng của chúng,
chúng là những chứng nhân sống của Đức Kitô giữa bạn bè chúng”.
Cộng
đồng Vatican II
Sắc
lệnh Tông đồ Giáo dân
Số
12.
|
CÙNG BẠN ĐỌC
Bạn lo lắng về trẻ em sống chung quanh bạn
và mong muốn làm với chúng đôi việc. Cũng có thể bạn đã bắt đầu rồi…
Bạn là giáo dân, linh mục, tu sĩ, nữ tu
sĩ, tập sách này vẫn dành cho bạn.
Bạn sẽ tìm thấy ý nghĩa sâu xa của cải có
thể gọi là việc tông đồ của trẻ em, do chính chúng điều khiển như đã từng làm với
ba mươi năm kinh nghiệm, như đang sống hiện nay tại năm mươi quốc gia trên khắp
thế giới.
Tập sách này là kết quả cuộc suy nghĩ
chung của một nhóm quốc tế đã cố công rút ra từ nhiều thực hiện khác nhau, những
yếu tố căn bản đã tạo nên cái cương lĩnh của Phong trào Quốc tế Tông đồ Thiếu
nhi (M.I.D.A.D.E.). Có thể nói là nó trình bày cái “tài sản chung” của Phong trào
Quốc tế gửi đi cả thế giới. Mỗi nước sẽ dựa vào những yếu tố đó mà thực hiện cái
phương thức riêng phong trào của mình, tùy theo tâm trạng, toàn bộ cuộc sống của
mình, những nhu cầu của trẻ em, sự sinh hoạt của Giáo Hội …
Cầu mong rằng mấy trang này sẽ giúp bạn
và qua bạn những người khác trợ lực cho trẻ em điều hành việc tông đồ vừa sức
chúng bên cạnh bè bạn.
ĐỂ DỄ ĐỌC
CHÚNG TÔI YÊU CẦU BẠN LƯU Ý
NHỮNG ĐIỂM SAU ĐÂY :
Phong trào trong thực tế và theo những cơ cấu phong trào
của nó thường dành cho các trẻ em công giáo và dự tòng, nhưng nó muốn mở rộng tầm
hoạt động đến hết thảy trẻ em không phân biệt.
Nguyên tắc này nói lên nhiều kinh nghiệm và tìm tòi, được
trình bày minh bạch ở phụ lục I : nói về các trẻ em ngoài công giáo và ngoài Ki
tô giáo.
Nếu bạn thấy trong một nước đa số ngoài công giáo, có lẽ
nên đọc phụ lục đó trước khi đi xa hơn, điều đó còn giúp bạn đặt đúng chỗ toàn
bộ cuốn sách trong cái hoàn cảnh riêng của bạn và suy nghĩ đúng hoạt động của bạn.
Hiện nay ở phần nhiều các nước, Phong trào đảm trách các
trẻ em vào khoảng giữa tuổi xã hội (trung bình vào khoảng 7 – 8 tuổi) và tuổi
thiếu niên (khoảng 14 – 15 tuổi). Chúng ta sẽ bàn về những lứa tuổi này.
Tuy nhiên, ở nhiều nước, các trẻ em cũng được đảm trách từ
một hay hai năm trước tuổi tối hiểu nêu ở trên. Kinh nghiệm các nước đó cho thấy
rằng đảm nhận chúng ở tuổi ấy có lợi cho các em trong cuộc sống hiện nay của chúng
và trong những năm kế tiếp. Nhưng kinh nghiệm chưa phổ thông cho lắm nên chúng
ta không thể đề cập trong tập này. Tuy nhiên, chúng ta kêu mời tất cả những ai
có thể được hãy tìm òi những thích nghi cần thiết cho các em nhỏ đó.
Những thực hiện của Phong trào dẫu được thúc đẩy bởi cùng
một tinh thần, một lý tưởng, một ý chí, nhưng vẫn có những điểm khác nhau.
Điều đó cần phải có là vì phải kiêng nể cuộc sống. Vì thế,
khi đọc tập này, cũng nên bổ sung thêm những tài liệu được mỗi nước công nhận,
để đem lại những xác định và thích nghi hữu ích.
Ở đâu bạn cũng nên tiếp xúc với các nhóm hữu trách của
Phong trào. Nếu bạn không rõ phải liên lạc với ai, xin bạn viết cho Văn phòng Tổng
Thư ký Phong trào Quốc tế Tông đồ Thiếu nhi (Secrétariat général du Mouvement
international d’Apostolat des Enfants, 8 rue Duguay – Trouin, Paris. VI).
I
AI
CÓ QUYỀN GIÁO DỤC
Giáo dục là một công cuộc chung, Gia đình, Quốc gia, Giáo
hội phải tùy địa vị của mình mà tiếp tay vào. Để suy nghỉ về vấn đề này, chúng
ta ghi lại đây một văn kiện của Cộng đồng Vatican II và bản tuyên ngôn nhi quyền
của L.H.Q.
I.- CỘNG ĐỒNG VATICAN II: GIÁO DỤC KITÔ GIÁO (3).
GIA
ĐÌNH.
“Cha mẹ, vì đã sinh thành
con cái, có nghĩa vụ rất nặng nề phải nuôi nấng và, với tư cách đó, họ phải được
công nhận như những nhà giáo dục đầu tiên và chính yếu, vai trò giáo dục của
cha mẹ quan trọng đến nổi ở trường hợp thiếu phần đóng góp của họ, khó có thể bù
dậy được. Thật thế, nghĩa vụ của cha mẹ là tạo bầu không khí gia đình có tình yêu
và kính tôn Thiên Chúa cùng người ta linh động, làm sao giúp cho việc giáo dục
hoàn bị, bản thân và xã hội cần thiết cho mọi xã hội. Nhưng nhất là trong gia đình
kitô hữu, được dồi dào những ân sủng và những đòi hỏi của bí tích hôn nhân, con
cái từ tấm bé phải được học hỏi cho phù hợp với đức tin lĩnh nhận khi chịu phép
rửa tội, khám phá Thiên Chúa và kính tôn Ngài cũng như yêu mến tha nhân; chính ở
đấy chúng làm cuộc thí nghiệm đầu tiên về Giáo hội và cuộc sống đích thực người
trong xã hội; chính nhờ gia đình mà dần dần chúng được đưa vào cộng đồng nhân loại
và dân Chúa. Mong rằng các cha mẹ cân nhắc cho đúng sự quan yếu của gia đình
kitô hữu thật sự trong cuộc sống và sự tiến bộ của chính dân Chúa”.
QUỐC
GIA.
“Nhiệm vụ ban phát giáo dục
trước hết thuộc về gia đình, đòi tất cả xã hội phải trợ lực. Ngoài những quyền
lợi của cha mẹ và những nhà giáo dục mà họ trao phó một phần chức vụ của họ, các
trách nhiệm và quyền lợi rõ rệt thuộc về xã hội công dân, với tư cách xã hội có
quyền tổ chức những gì cần thiết cho công ích thế trần. Trog các chức vụ khác,
xã hội có trách nhiệm tăng triển giáo dục giới trẻ bằng nhiều phương cách, xã hội
đảm bảo những nghĩa vụ cũng như những quyền lợi cha mẹ và những người khác đang
đóng một vai trò trong việc giáo dục; xã hội giúp đỡ họ trong mục tiêu đó. Theo
nguyên tắc bổ trợ, ở trường hợp cha mẹ khiếm khuyết hoặc những nhóm khác thiếu
sáng kiến, chính xã hội công dân phải lưu tâm đến nguyện vọng của cha mẹ mà bảo
lĩnh việc giáo dục. Ngoài ra, tùy công ích đòi hỏi, xã hội lập những trường và
chế độ giáo dục thích hợp”.
GIÁO
HỘI.
“Sau cùng, những phận sự giáo
dục thuộc về Giáo hội với tư cách hoàn toàn riêng biệt; không những vì với tư cách
xã hội cũng là của nhân loại rồi phải nhận Giáo hội có quyền trong lĩnh vực Giáo
dục, nhưng nhất là vì Giáo hội có chức vụ loan báo cho loài người con đường cứu
độ, chuyền thông cho các tín hữu sự sống Đức Kitô và giúp họ chuyên tâm đạt tới
sự triển nở trọn vẹn sự sống Đức Kitô đó. Đối với con cái mình, bắt buộc Giáo hội
như một bà mẹ phải đảm nhận việc giáo dục sẽ gợi lên trong suốt đời chúng tinh
thần Đức Kitô; đồng thời Giáo hội tình nguyện làm việc cùng với hết thảy mọi người
để thăng triển con người trong sự toàn hảo của nó, cũng như để đảm bảo lợi ích
của xã hội trần thế và kiến tạo một thế giới luôn luôn người hơn”.
II.- BẢN TUYÊN NGÔN NHI QUYỀN CỦA TỔ CHỨC LIÊN HIỆP QUỐC.
Trong buổi họp đại hội đồng ngày 20 tháng 11 năm 1959, Liên
Hiệp Quốc đã chấp thuận và công bố bản tuyên ngôn sau đây:
LỚI
MỞ ĐẦU.
Xét rằng theo Hiến chương, các dân tộc trong Liên Hiệp Quốc
đã công bố lại lòng tin của mình vào các quyền căn bản của con người và vào chức
vị cùng giá trị của con người, và đã tuyên bố quyết tâm tán trợ sự tiến bộ xã hội
và tạo lập những điều kiện sinh hoạt tốt hơn trong tự do to lớn hơn.
Xét rằng trong bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, Liên Hiệp
Quốc đã công bố rằng mỗi người có thể dự vào các quyền lợi và các sự tự do đã được
nêu ra trong đó không có gì phân biệt, nhất là về chủng tộc, màu da, phái tính,
ngôn ngữ, ý kiến chính trị hay mọi ý kiến khác, nguồn gốc Quốc gia hay xã hội,
thân phận, dòng dõi hay mọi cảnh ngộ khác.
Xét rằng đứa trẻ, vì lẽ nó còn thiếu sự già dặn về thể lý
cũng như trí tuệ, cần được che chở cách riêng và săn sóc đặc biệt, nhất là được
pháp luật che chở thích đáng trước cũng như sau khi nó sinh ra.
Xét
rằng sự cần thiết phải che chở đặc biệt đó đã được nêu ra trong bản Tuyên ngôn
Genève năm 1924 về quyền lợi đứa trẻ và đã được công nhận trong bản Tuyên ngôn
Quốc tế Nhân quyền, cũng như trong những qui chế các cơ cấu chuyên biệt và các
Tổ chức Quốc tế chú tâm đến sự an lạc của tuổi thơ.
Xét
rằng nhân loại phải dành cho đứa trẻ cái gì toàn hảo nhất của mình.
Đại
Hội đồng,
Công
bố bản Tuyên ngôn Nhi quyền hiện hữu để đứa trẻ được hưởng thụ một tuổi thơ hạnh
phúc và những quyền lợi cùng những sự tự do nêu ra trong đó có lợi ích cho nó cũng
như cho xã hội. Đại Hội đồng mời gọi các cha mẹ, nam nhân cũng như nữ giới với
tư cách cá nhân, cũng như các tổ chức tình nguyện, các chính quyền địa phương và
các chính phủ các nước công nhận các quyền này và nổ lực cam kết tôn trọng bằng
phương sách pháp định và những thừa nhận khác dần dần đem áp dụng những nguyên
tắc sau đây:
NGUYÊN TẮC 1..
Đứa trẻ được hưởng các quyền nêu ra trong Bản Tuyên ngôn
hiện hữu. Các quyền này phải được thừa nhận đối với các trẻ em không ngoại trừ
cũng không phân biệt hay kỳ thị vì chủng tộc, màu da, phái tính, ngôn ngữ, tôn
giáo, ý kiến chính trị hay ý kiến khác, nguồn gốc Quốc gia hay xã hội, thân phận,
dòng dõi hay mọi cảnh ngộ khác, mà bản Tuyên ngôn được áp dụng cho chính đứa trẻ
hay cho gia đình nó.
NGUYÊN TẮC 2.
Đứa trẻ được hưởng sự che chở đặc biệt và được thừa nhận
những khả năng và những sự dễ dàng bởi hiệu lực pháp luật hay bởi những phương
thức khác, để đủ sức triển nở một cách an toàn và bình thường trên bình diện thể
lý, trí tuệ, luận lý,tâm linh và xã hội, trong những điều kiện của tự do và phẩm
giá. Trong việc thừa nhận những luật lệ về mục đích này, lợi ích thượng đẳng của
đứa trẻ phải là lý do quyết định.
NGUYÊN TẮC 3.
Đứa trẻ từ khi sinh ra được quyền có một tên và một quốc
tịch.
NGUYÊN TẮC 4.
Đứa trẻ được hưởng an ninh xã hội. Nó được quyền lớn lên
và triển nở an toàn; cho được thế, nó cũng như mẹ nó, phải được giúp đỡ và bênh
vực cách riêng, nhất là được săn sóc tương xứng trước và sau khi sinh. Đứa trẻ được
quyền có của ăn, nhà ở, giải trí và những săn sóc thuốc men tương xứng.
NGUYÊN TẮC 5.
Đứa trẻ bị thua thiệt về thể lý, tinh thần hay xã hội được
điều trị, giáo dục và săn sóc cách riêng mà tình trạng hay cảnh ngộ nó cần đến.
NGUYÊN TẮC 6
Để nhân cách của nó nảy nở điều hòa, đứa trẻ cần được yêu
thương và hiểu biết. Nó phải lớn lên dưới sự coi sóc và trách nhiệm của cha mẹ
nó bao nhiêu có thể và, trong bầu khí thân ái và an toàn tinh thần lẫn vật chất
về mọi mặt; đứa trẻ còn nhỏ tuổi trừ những trường hợp bất thường không được xa
cách mẹ nó. Xã hội và công quyền có bổn phận phải săn sóc cách riêng những trẻ
em vô gia đình hay những em không đủ phương tiện sống. Ước mong rằng những gia đình
đông đúc nhận được rợ cấp của Quốc gia hay những trợ cấp khác để nuôi nấng con cái.
NGUYÊN TẮT 7.
Đứa trẻ được giáo dục miễn phí và bắt buộc ít ra ở trình
độ sơ đẳng. Nó được hưởng một nền giáo dục góp phần vào học vấn tổng quát của nó
và giúp nó trong những điều kiện bình đẳng cơ hội phát triển những t2i năng, trí
phán đoán riêng và tinh thần trách nhiệm về luân lý và xã hội của nó và trở nên
một phần tử hữu ích cho xã hội.
Lợi ích thượng đẳng của đứa trẻ là kim chỉ nam cho những
ai có trách nhiệm giáo dục và định hướng cho nó; trách nhiệm ấy trước hết bó buộc
cha mẹ nó.
Đứa trẻ được mọi dễ dàng tham dự các trò chơi và những hoạt
động giải trí, qui hướng về những mục đích giáo dục; xã hội và công quyền phải
nổ lực tán trợ việc thụ hưởng quyền lợi này.
NGUYÊN TẮC 8.
Bất luận ở hoàn cảnh nào, đứa trẻ là kẻ đầu tiên được nhận
lĩnh sự bảo vệ và cứu trợ.
NGUYÊN TẮC 9.
Đứa trẻ được bảo vệ khỏi mọi hình thức bỏ liều, tàn nhẫn
và lợi dụng. Không được buôn bán trẻ dưới bất cứ hình thức nào.
Đứa trẻ không được nhận làm việc trước khi tới tuổi tối
thiểu thích hợp; không được ép buộc hay cho phép nó làm công việc hại đến sức
khỏe hay việc giáo dục nó hoặc cản trở sự triển nở thể lý, tinh thần hay luân lý
của nó.
NGUYÊN TẮC 10.
Đứa trẻ được bảo vệ tránh khỏi những tập quán có thể thúc
đẩy đến kỳ thị chủng tộc, kỳ thị tôn giáo hay bất luận hình thức kỳ thị nào khác.
Nó được nuôi nấng trong tinh thần hiểu biết, khoan dung, thân hữu giữa các dân
tộc, hòa bình và huynh đệ đại đồng và trong nhận thức rằng bổn phận của nó là đem
nghị lực và tài cán phục vụ cho đồng loại.
Vai trò một phong
trào thiếu nhi trong viễn tượng ấy ra sao? Cảm nghĩ tiếp theo đây sẽ làm sáng tỏ
điều đó.
(còn tiếp)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




















