Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ NÀO QUÊN TRONG CUỘC SỐNG

                                            

Trong cuộc sống, có những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt, nhưng bạn đừng quên...

1. Cho mọi người nhiều hơn là họ mong chờ và hãy làm điều đó thật nhiệt tình.
2. Ghi nhớ những bài thơ bạn yêu thích.
3. Đừng vội tin những gì bạn nghe.
4. Khi bạn nói yêu ai đó, hãy hiểu hết nghĩa của những từ ngữ ấy.
5. Khi bạn nói xin lỗi, hãy nhìn vào mắt người bạn đang xin lỗi.

6. Hãy đính hôn ít nhất là 6 tháng trước khi bạn kết hôn.
7. Tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.
8. Đừng bao giờ cười vào những ước mơ của người khác.
9. Hãy yêu một cách sâu sắc và đam mê. Có thể bạn sẽ bị tổn thương, nhưng đó là cách duy nhất bạn học sống một cách hoàn hảo.
10. Khi không đồng ý điều gì, hãy đấu tranh một cách công bằng.

11. Đừng phán xét ai qua thân nhân hay hoàn cảnh xuất thân của họ.
12. Hãy bắt chính mình nói chậm nhưng suy nghĩ nhanh.
13. Khi ai đó hỏi bạn những câu hỏi mà bạn không muốn trả lời, hãy mỉm cười và hỏi lại "Tại sao bạn lại muốn biết điều đó?"
14. Một tình yêu lớn và những khám phá vĩ đại cũng bao gồm những rủi ro to lớn.
15. Hãy liên lạc với mẹ bạn thường xuyên nếu bạn sống xa nhà.

16. Theo đuổi 3 điều: tôn trọng bản thân, tôn trọng người khác và có trách nhiệm với những việc mình làm.
17. Đừng để 1 cuộc đấu khẩu nhỏ làm tổn thương 1 tình bạn lớn.
18. Khi bạn nhận ra bạn vừa gây ra lỗi lầm, hãy nhanh chóng sửa sai.
19. Mỉm cười khi nhấc điện thoại lên, người gọi sẽ nghe được điều đó trong giọng nói của bạn.
20. Tranh thủ thời gian ở một mình.

21. Hãy mở rộng đôi cánh tay bạn để thay đổi, nhưng đừng để mất đi giá trị của chính mình.
22. Hãy nhớ sự im lặng thỉnh thoảng là câu trả lời tốt nhất.
23. Đọc nhiều sách. Tivi không thay thế được điều này.
24. Sống một cuộc sống tốt và đức hạnh, để sau này về già nghĩ lại, bạn sẽ muốn sống một cuộc đời như thế lần thứ hai.
25. Mức độ tình yêu trong gia đình bạn luôn là nền tảng cuộc sống của bạn. Tất cả những gì bạn làm là tạo một mái nhà thanh bình và hoà thuận.

26. Khi bạn bất đồng với người yêu, hãy chỉ đề cập đến vấn đề hiện tại, đừng đụng chạm đến quá khứ.
27. Đừng chỉ nghe những gì người ta nói, hãy nghe tại sao họ nói như vậy.
28. Chia sẻ kiến thức của bạn. Đó là cách để khám phá ra sự bất tử.
29. Hãy đối xử tử tế với thiên nhiên.
30. Đừng bao giờ làm gián đoạn khi bạn đang được khen ngợi.

31. Ý thức được công việc của mình.
32. Đừng tin ai đó khi người ấy không nhắm mắt trong lúc bạn hôn người ấy!
33. Mỗi năm 1 lần, hãy đi đến nơi nào mà bạn chưa từng đến.
34. Nếu bạn làm ra nhiều tiền, hãy giúp đỡ mọi người. Đó là tài sản giá trị nhất.
35. Hãy nhớ, 1 mối quan hệ tốt nhất là khi tình cảm của bạn dành cho người đó vượt lên trên những gì bạn cần ở họ.

36. Hãy chiêm nghiệm thành công của bạn dựa trên những gì bạn phải từ bỏ để có được nó.
37. Sống với sự hiểu biết và kiến thức.
38. Đôi lúc cũng phải yêu và… nấu ăn một cách liều lĩnh.

Theo Happy Living
(MAI HƯƠNG chuyển )

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

SỰ SỐNG MỚI - HIỆN DIỆN MỚI

SUY NIỆM 

CHÚA NHẬT 7 PHỤC SINH NĂM A 

                                           ĐTGM NGÔ QUANG KIỆT

              Có lẽ nhiều người ngạc nhiên tự hỏi: sao trong bài Phúc Âm lễ Thăng Thiên hôm nay, chẳng thấy nói gì đến trời, đến bay lên? Thắc mắc như vậy là hợp lý. Ta vẫn quen gọi hôm nay là lễ Chúa Giêsu lên trời. Và theo quan niệm bình dân, không gian chia làm ba tầng. Tầng dưới đất là âm ty, địa ngục, dành cho người chết. Tầng mặt đất mà ta đang sống là dương gian.
             Và tầng trên mặt đất là trời. Chúa Giêsu đã sống trên mặt đất, khi chết Người bị chôn trong lòng đất, đi vào cõi âm ty. Sống lại, Người trở lại mặt đất. Và hôm nay Người được đưa lên trời, bay lên đám mây, ngự bên hữu Chúa Cha.

             Đó chỉ là một lối diễn tả bình dân. Thực ra, trời đâu phải là một nơi chốn. Con người có thân xác, bị giới hạn trong không gian, cần một nơi chốn để cư ngụ. Thiên Chúa không bị giới hạn trong không gian thì đâu còn bên tả bên hữu gì nữa.

            Vậy, tại sao ta nói Chúa Giêsu lên trời? Lên trời ở đây có ý nghĩa gì?

            Trời không phải là một nơi chốn, nhưng là một trạng thái, trong đó Ba Ngôi Thiên Chúa sống chan hoà yêu thương. Sự sống của Thiên chúa không giống sự sống của cây cỏ. Cũng không giống như sự sống của động vật hay loài người. Đó là sự sống thần linh. Sự sống vượt không gian, vượt thời gian, không còn bị lệ thuộc vào điều kiện vật chất. Sự sống không còn bị hao hụt, giảm thiểu bởi đau đớn, bệnh tật, đói khát. Đó là sự sống viên mãn tràn đầy. Được tham dự vào sự sống ấy là một hạnh phúc vô song. Đó chính là thiên đường. Lên trời hay lên thiên đàng như vậy không phải là thay đổi nơi chốn nhưng là thay đổi sự sống. Đó là chuyển đổi sự sống hữu hạn của con người sang sự sống vô hạn của Thiên Chúa. Đó là rời bỏ thế giới hữu hạn của loài người để bước vào thế giới vô hạn của Thiên Chúa. Đức Giêsu lên trời có nghĩa là Đức Giêsu về với Thiên Chúa, sống với Thiên Chúa, sống cuộc sống Thiên Chúa. Lên trời không phải lên theo chiều cao trong không gian vật lý. Nhưng là lên theo cấp độ sự sống, là sống cao hơn, mạnh mẽ hơn, tràn đầy hơn.

            Chính vì thế, Chúa Giêsu lên trời không phải giã từ thế giới, để đi vào xa vắng mịt mù. Nhưng Người không đi vào một hiện hữu mới để hiện diện mãnh liệt hơn. Không còn bị kềm chế trong không gian, giờ đây Người hiện diện ở khắp mọi nơi. Không còn bị lệ thuộc vào một thân xác, giờ đây Người có thể hiện diện dưới nhiều hình thức khác nhau.

            Người ở đó trong những trang Sách Thánh đầy lời lẽ nhiệm mầu để dạy cho ta biết con đường về với Thiên Chúa. Người ở đó trong bí tích Thánh Thể huyền diệu để nuôi linh hồn ta, để kết hợp với ta, để giúp ta đủ sức mạnh đi hết con đường trần gian khổ. Người ở đó trong những người anh em đồng tâm nhất trí cùng nhau dâng lời cầu nguyện lên Chúa Cha. Người ở đó trong những anh em bé nhỏ nghèo hèn đang chờ chúng ta mở rộng trái tim, mở rộng vòng tay nhân ái. Người ở đó trong những người hiến thân phục vụ anh em, trong những người hy sinh bản thân mình cho công bình, cho chân lý, cho một thế giới tươi đẹp hơn. Người có mặt trên khắp mọi nơi nẻo đường, trong tất cả mọi cảnh ngộ của cuộc đời. Người có mặt trong mọi thời gian đúng như Người đã hứa: “Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”.

          Bây giờ thì chúng ta đã hiểu: Trời không phải là một nơi chốn xác định, là một không gian vật lý có thể cân đo đong đếm. Nhưng trời là Thiên đàng, là chính sự sống của Thiên Chúa Ba Ngôi, là chính Thiên Chúa Ba Ngôi.

           Bây giờ chúng ta đã hiểu lên trời không phải là bay bổng lên không gian. Nhưng là chuyển đổi cấp độ sự sống, hay là bước vào sự sống siêu nhiên của Thiên Chúa.

             Bây giờ thì chúng ta đã hiểu, lên trời không phải là vắng mặt, là xa vắng nhưng lại là một hiện diện vô cùng phong phú, vô cùng mãnh liệt, ở bên cạnh tất cả mọi người, ở mọi nơi và ở mọi thời.

          Chúa Giêsu là người mở đường cho nhân loại. Người tiến về một thế giới sự sống viên mãn, cao cả để cho ta thêm niềm tin tưởng rằng: vận mệnh của Người cũng sẽ là vận mệnh của ta. Ta cũng sẽ được cùng Người bước vào sự sống thần linh vĩnh cửu, miễn là ta đi vào con đường của Người: con đường khiêm nhường phục vụ. Miễn là ta vâng giữ lời Người truyền dạy: Hãy yêu tha nhân như chính bản thân mình.

            Lạy Đức Giêsu, xin hãy nâng lòng con lên khao khát những sự trên trời. Amen.

(Nguồn : tinmung.net)

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

CHO ĐI LÀ HẠNH PHÚC

             Buổi sáng nọ, vị giáo sư, người được các sinh viên gọi thân mật là 'người bạn của sinh viên' vì sự thân thiện và tốt bụng của ông, đi dạo với một học trò ở miền quê. 
             Trên đường đi, hai người bắt gặp đôi giày cũ của một nông dân nghèo nằm ngay bờ ruộng sát đường. Anh sinh viên tinh nghịch quay sang nói với vị giáo sư: 'Em sẽ giấu đôi giày của ông ta rồi thầy và em trốn vào bụi cây kia xem thái độ của ông ta khi mất đôi giày'. Vị giáo sư ngăn lại: 'Chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui. Em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt 1 đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và  chờ xem ông ta phản ứng thế nào'. Anh sinh viên làm theo lời giáo sư, rồi cả hai cùng trốn sau bụi cây. Một lát sau, người nông dân đã xong việc, đến nơi đặt giày áo khoác của mình.
              Ông vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem và thấy 1 đồng tiền, sự kinh ngạc nhưng vui mừng hiện rõ trên gương mặt.

              Ông lật 2 mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Sau đó, ông bỏ đồng tiền vào túi và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Niềm vui như được nhân lên gấp bội khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai. Người nông dân quỳ xuống, ngước mặt lên trời và nói gì đó như lời cảm ơn. Món quà người nông dân nhận được tuy không lớn nhưng đúng lúc, nó giúp ông có thể mua được thuốc cho đứa con nhỏ đang ốm ở nhà.
              Anh  sinh viên lặng người đi vì xúc động. Lúc bấy giờ, vị giáo sư mới lên tiếng: 'Em cảm thấy vui hơn không?'. Anh sinh viên nói: 'Thầy đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu mà thầy thường nói với chúng em: Cho đi là hạnh phúc'.

(Nguon : niemvuimoi.org)

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

CHUYỆN 2 NGƯỜI ĂN CẮP CỪU

          Một người luôn lấy quá khứ để dằn vặt bản thân, còn một người đối mặt với quá khứ như là bài học kinh nghiệm.  
          Tại một vùng nông thôn nước Mỹ, có 2 anh em nhà kia vì quá đói kém, bần cùng đã rủ nhau đi ăn cắp cừu của nông dân trong vùng. Không may 2 anh em bị bắt. Dân trong làng đưa ra một hình phạt là khắc lên trán tội nhân hai mẫu tự 'ST', có nghĩa là quân trộm cắp (viết tắt từ chữ stealer). 
           Không chịu nổi sự nhục nhã này, người anh đã trốn sang một vùng khác sinh sống hòng chôn chặt dĩ vãng. Thế nhưng anh chẳng bao giờ quên được nỗi nhục nhã mỗi khi ai đó hỏi anh về ý nghĩa hai chữ 'ST' đáng nguyền rủa này. Còn người em, anh tự nói với bản thân mình: 'Tôi không thể từ bỏ sự tin cẩn của những người xung quanh và của chính tôi'. Thế là anh tiếp tục ở lại xứ sở của mình. Chẳng mấy chốc anh đã xây dựng cho mình một sự nghiệp cũng như tiếng thơm là một người nhân hậu. Anh sẵn sàng giúp đỡ người khác với tất cả những gì mình có thể.
           Tuy nhiên, cho dẫu thời gian có qua đi, hai mẫu tự 'ST' vẫn còn in dấu trên vầng trán anh. Ngày kia, có một người lạ mặt hỏi một cụ già trong làng về ý nghĩa hai mẫu tự này. Cụ già suy nghĩ một hồi rồi trả lời: 'Tôi không biết rõ lai lịch của hai chữ viết tắt ấy nhưng cứ nhìn vào cuộc sống của anh ta, tôi đoán hai chữ đó có nghĩa là người thánh thiện (saint)'.

(Nguồn : niemvuimoi.org)

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

CÁI BÚA VÀ CON NGƯỜI

        Truyện kể về nỗi lo sợ của các loại cây trong rừng, từ cây cổ thụ cho đến những cây nhỏ đều sợ Cái Búa của người đốn cây. Hễ búa đi đến đâu là cây cối đều ngã rạp đến đó.
       Một hôm cây cối họp đại hội, bàn cách đối phó với Cái Búa. Để chứng tỏ rằng việc làm của tất cả cây rừng là công khai, và Búa cũng được mời tham dự đại hội này.
        Sau một lúc bàn bạc sôi nổi, đại hội kết luận: Cương quyết không cho Búa bất kỳ một khúc gỗ nào để làm cán cả. Búa mà không có cán thì làm được việc gì bây giờ. Tất cả cây rừng từ nhỏ đến lớn đều hoan hỉ về quyết định này. Dù một khúc gỗ cũng không cho!
       Bấy giờ, Búa dơ tay xin phát biểu với giọng nài nỉ đáng thương: “Xin quý vị niệm tình, thân tôi mà không có cán như người tật nguyền không tay chân, xin hãy cho tôi một lần này nữa thôi, tôi sẽ chỉ dùng Búa mình vào những việc tốt, tôi chỉ chặt những gai góc làm vướng chân quý vị mà thôi!”
       Trước lời thỉnh cầu tội nghiệp của Búa, cả Đại hội liền có sự chia rẽ vì khác quan điểm. Hội nghị phải đi đến việc biểu quyết lại. Kết qủa là đa số bằng lòng cấp cho Búa một khúc gỗ duy nhất làm cán.
       Nhưng hỡi ôi! Khi Búa đã có cán rồi, nó bèn lần lượt đốn hết những cây trong rừng, từ cây non cho đến cây cổ thụ.
                                      

       Thiên Chúa mở đường cho con người đến tự do hạnh phúc, còn ma quỷ lại tìm cách khống chế, lôi kéo ta đến đường đến nô lệ, bất hạnh, đau khổ muôn kiếp.
        Bất cứ ai cũng đều được Thiên Chúa thương yêu chăm sóc như gà mẹ ấp ủ con dưới cánh. Vì con người được sống trong vòng tay hạnh phúc yêu thương của Người, nên ma quỷ ghen tức. Vì thế mà bất cứ ai, ngày hay đêm, khoẻ hay yếu, già hay trẻ, giàu hay nghèo, đều là điểm nhắm của satan, là mục tiêu để tiêu diệt. Vì thịt con người thơm, linh hồn lại càng ngon hơn.
        Nhưng con người lại không đấu tay ngang với ma quỷ được. Vì xưa Ađam và Eva vốn thánh thiện tốt lành mà còn không thắng nổi, thì làm sao bây giờ, vốn mang trong mình nguyên tội.
        Con người thì giới hạn, mà ma quỷ lại vô hạn. Con người thì yếu đuối, satan lại mạnh bạo. Con người thì nhân từ, quỷ dữ lại lạm dụng. Con người thì mê mệt, quỷ dữ lại tỉnh táo. Con người thì nóng vội, ma quỷ lại kiên trì.
         Vì thế, bất cứ lúc nào ta nhân nhượng với điều xấu, thì đều có mặt chúng chờ sẵn. Còn nếu cho nó một cơ hội, thì ta sẽ phải hối tiếc cả đời. Bằng không thì cũng trở nên yếu nhược về tinh thần, đức tin, hay phải vất vả lắm mới sửa lại lỗi lầm, mới giữ được quân bình trong cuộc sống.
         

Tuy trí khôn con người ngày càng phát triển, nhưng so với xảo quyệt, mưu mô tinh vi của ma quỷ thì ta chẳng ăn thua gì. Nguyên chuyện biết đến hậu quả một cách đầy đủ do tội gây ra cũng chưa rõ hết.
         Hậu quả do tội thật tàn khốc mà con người không lường trước được. Tội huỷ hoại đời người như sự ăn mòn của axít, huỷ hoại hung tợn như núi lửa, tàn phá cơ thể như ung thư và hậu quả kéo dài như gia đình đổ vỡ, nên việc hàn gắn quả không dễ chút nào.
         Tội làm cho con người xa tránh Thiên Chúa và xa tránh nhau. Cô lập mình trong thế giới cô đơn. Trói buộc mình trong quá khứ, trong mặc cảm tự ti hay cố chấp.
         Sức mạnh của sự dự thdật ghê sợ. Nên với điều xấu, dù trong tư tưởng hay với việc làm, ta chỉ có một câu trả lời duy nhất cho mọi người, mọi thời, mọi lúc, mọi nơi, đó là: Không.
          Cách an toàn nhất vẫn là dựa vào Chúa, xin ơn Ngài và lấy Ngài ra tâm niệm như:
- Hãy phục tùng Thiên Chúa, hãy chống lại ma quỷ, chúng sẽ chạy xa anh em (Gc 4,7).
- Đừng để ma quỷ thừa cơ lợi dụng (Ep 4, 27)
- Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức, vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé. Anh em hãy đứng vững trong đức tin mà chống cự (1Pr 5,8-9).
- Chính Chúa là nguồn mạch bình an, thánh hoá toàn diện con người, để tâm trí, tâm hồn và thân xác được gìn giữ vẹn toàn, không gì đáng trách trong ngày Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta quang lâm (1Tx 5,23).]
THANH THANH 
(Nguồn : niemvuimoi.org)

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

CÁI BÚA



       Đức Phật có dạy: “một niệm sân nổi lên đốt tiêu rừng
công đức” vì tâm con người như con vượn chuyền hết cành cây
này sang cành khác, như con ngựa phi trên đường thiên lý khó
đuổi bắt kịp. Nhiều lúc chỉ  cần một ý nghĩ lóe lên, rồi
thì tiếp theo có thể là bao nhiêu tưởng tượng, nghi ngờ, giận
hờn, trách móc, có khi còn đưa đến hậu quả đau thương đáng
tiếc không lường được.
       Trong sách Trung văn “Thính hòa thuyết” có câu chuyện “Cái
búa” tiêu biểu cho tình trạng thất niệm trên, câu chuyện thế
này:
       
       Có một người muốn treo bức tranh mà nhà anh chỉ có đinh, không
có búa. Người hàng xóm có búa.  Thế là anh quyết định sang
người hàng xóm mượn búa. Sắp ra đi, anh ta chợt phân vân:
“Nếu như người hàng xóm không cho mượn thì sao? Hôm qua đây,
anh ấy chỉ chào mình một cách thờ ơ, có thể là anh ấy quá
vội việc, nhưng có thể sự vội vã của anh ấy là giả bộ
chứ kỳ thật anh ấy không bằng lòng mình. Nhưng cái gì làm cho
anh ấy không bằng lòng mình nhỉ? Mình có làm gì quấy với anh
ấy đâu! Điều này anh ấy chỉ có thể tự trách mình quá nghĩ
ngợi mà thôi! Nếu như có người mượn mình đồ dùng, mình cho
họ mượn ngay. Còn anh ấy, sao lại không cho mình mượn chứ? …
Mà lẽ nào mình lại cứ phải mượn của anh ấy mới được? Anh
ấy có cái gì ghê gớm đâu? Chẳng qua là một cái búa cùn. Mình chịu đựng như vầy quá đủ rồi!!… Thế là anh ta vội vàng chạy qua nhà kia nhấn chuông. Người hàng xóm ra mở cửa, chưa kịp thốt hai chữ: “Chào anh” thì bị anh ta xông thẳng đến nói xối xả vào mặt: _- Này, hãy giữ lấy cái búa cùn của anh mà dùng một mình đi, chẳng có cái gì ghê gớm đâu!  
        Từ chỗ đánh mất chánh niệm rồi đi tới buông lung tâm ý, chỉ
trong gang tấc và chúng ta dễ dàng bị cuốn lôi như nước dốc.
Ba độc tham, sân, si luôn rình chờ kẻ hở trong tâm ý chúng ta.
Đến khi tỉnh ngộ, hối tiếc thì đã quá muộn màng. 


Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014

CHUỘT CẮN KHỐ RÁCH


         
            “Một đệ tử quyết tâm cầu đạo, xin học với một đạo sư. Sau thời gian học hành chăm chỉ, một hôm sư phụ có việc phải đi xa một thời gian nên dặn học trò ở lại chăm lo tu hành.

          Học trò nghe theo lời thầy, thiền định sớm hôm không hề bê trễ, Vì nếp sống tu hành thanh bần, tu sĩ chỉ có độc mỗi một miếng khố che thân. Nhưng chiếc khố cứ bị chuột cắn rách hoài nên tu sĩ cứ lâu lâu lại phải đi xin một mảnh vải che thân khác.
          Dân làng thấy vậy, bèn biếu tu sĩ một con mèo để trừ lũ chuột. Tu sĩ đem con mèo về nuôi, từ đó chuột không dám lộng hành nữa, nhưng tu sĩ lại phải lo thêm một phần ăn.
          Ngoài thực phẩm chay tịnh, tu sĩ phải xin sữa để nuôi con mèo. 
          Một tín đồ thấy vậy bèn tình nguyện dâng cúng tu sĩ một con bò cái để có sữa nuôi mèo. Tu sĩ vui vẻ nhận con bò nhưng nuôi được mèo lại không có rơm cho bò ăn. Do đó, ngoài thức ăn khất thực, tu sĩ lại phải đi xin rơm về nuôi bò.
           Dân làng thấy vậy bèn biếu tu sĩ một mảnh đất và dụng cụ canh nông để tu sĩ trồng trọt, nuôi bò. Tu sĩ ra công cầy cấy nên rau trổ thật nhiều, bò ăn không hết, phải mang bán ngoài chợ.
           Miếng đất thật mầu mỡ sinh hoa lợi quá nhiều, tu sĩ làm không xuể, phải gọi người làng đến giúp. Lạ thay, miếng đất cứ thế sinh sôi nẩy nở, trồng gì cũng tươi tốt và chả mấy chốc trở nên một đồn điền trù phú.
          Tu sĩ có nhiều hoa lợi bèn xây một đền thờ to lớn, đẹp đẽ, thuê thợ khắc tượng, đúc chuông thật vĩ đại, nhưng thời gian tu hành không còn là bao vì tu sĩ phải lo trông nom đồn điền, lo sổ sách giao dịch buôn bán, kiểm soát nhân công trồng tỉa, rồi có tiền bạc phải lo đầu tư sợ mất, bỏ vốn mua thêm đất đai, khai khẩn thêm nữa.
          Một hôm, sư phụ trở về không trông thấy túp lều đơn sơ nữa mà thay vào đó một ngôi đền tráng lệ, nô nức khách hành hương, trong đền ồn ào những tín đồ vừa cúng bái vừa buôn bán.
          Trông thấy sư phụ, tu sĩ mừng rỡ chạy ra chào. Sư phụ ôn tồn hỏi tại sao lại có sự thay đổi như thế. Tu sĩ trả lời: "Thưa thầy, thật tâm con muốn tu hành nhưng tại lũ chuột cứ cắn rách áo hoài. Để bảo vệ cái áo con nuôi mèo. Để có sữa cho mèo ăn, con phải nuôi bò, và để có rau nuôi bò, con phải canh tác. Rồi thì trúng mùa liên tiếp, sức con làm không xuể nên phải gọi thêm người làm giúp, rồi thì buôn bán thành công, tiền bạc nhiều thêm, con phải đích thân trông nom mọi việc. Sau đó con cho xây cất đền thờ to tát, đúc tượng thật vĩ đại, con còn mướn người lo việc cúng tế, nhang đèn cẩn thận".
           Sư phụ thở dài: "Xây cất đền thờ thật to chỉ là trói buộc, nào phải giải thoát. Tụ tập tín đồ cho đông, ồn ào phức tạp, chỉ gây trở ngại cho việc thanh tu. Chỉ vì một cái khố rách mà con đã đi thật xa, xa hẳn con đường mà ta đã chỉ dạy nhằm việc giải thoát. Con chỉ lầm lẫn một chút mà đã đi lệch lúc nào không hay, trói buộc vào các thứ nghịch duyên đó rồi làm sao có thể tu hành giải thoát được?".
            Chỉ vì một sự việc rất nhỏ mà đôi khi nó sẽ dấn đến những sự việc lớn bất ngờ mà chính bản thân ta cũng không ngờ tới.