Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015

CON ĐƯỜNG NỘI TÂM



SUY NIỆM
CHÚA NHẬT II MÙA VỌNG - NĂM C  6/12/2015

                                                              ĐTGM Giuse Ngô Quang Kiệt

Bài Tin Mừng mở đầu thật long trọng khi nêu tên tất cả những vị lãnh đạo cao cấp thời đó.  Từ Tibêriô, hoàng đế của đế quốc La mã, quyền uy phủ trên toàn thế giới thời ấy, đến Philatô, tổng trấn, đại diện cho hoàng đế cai trị nước Do Thái.  Từ Hêrôđê, dù là bù nhìn, cai trị miền Bắc, đến em ông cai trị miền Nam.  Từ Anna đến Caipha cùng trong gia đình làm thượng tế nắm giữ quyền đạo Do Thái.
Tên tuổi những vị lãnh đạo cao cấp đầy quyền uy nói lên thực trạng của đất nước Do Thái thời đó: bị nô lệ.  Chính vì thế, hơn bao giờ hết người Do Thái mong chờ Đấng Cứu Thế đến giải thoát dân Người.  Chúa đã đến, không phải bằng con đường phô trương nhưng bằng con đường nội tâm.  Thánh Gioan Baotixita hôm nay khi kêu gọi mở đường cũng nhắm đến con đường nội tâm.  Chỉ những ai đi đường nội tâm mới gặp được Chúa.  Qua lời rao giảng của Thánh Gioan Tiền Hô, đường nội tâm có những đặc điểm sau:

Đường nội tâm đi trong cô tịch.  Thật lạ lùng.  Một chương trình cứu thế lớn lao như thế mà Chúa chẳng ngỏ lời với các vị lãnh đạo cao cấp uy quyền, nhưng lại ngỏ với Thánh Gioan Baotixita.  Một chương trình lớn lao như thế không khởi đầu từ thủ đô đất nuớc nhưng lại phát xuất từ vùng hoang địa xa xôi.  Thực ra Chúa vẫn ngỏ lời với nhân loại.  Nhưng tiếng Chúa nói âm thầm, sâu thẳm.  Các vị lãnh đạo cao cấp sống trong ồn ào của đô thị phồn hoa, bị tiếng thét gào của đam mê, dục vọng, quyền lực lấn át, nên không nghe được tiếng Chúa.  Thánh Gioan Baotixita nghe được tiếng Chúa nhờ đi vào con đường cô tịch.  Sống ẩn thân nơi hoang địa.  Chuyên chăm cầu nguyện trong tu viện.  Bỏ ngoài tai tất cả những tiếng ồn ao thế tục.  Chỉ khao khát lắng nghe Lời Chúa.  Nên đã gặp được Chúa và được biết chương trình cứu độ của Chúa.


Đường nội tâm đi trong đi trong khiêm nhường.  Chúa là Đấng vô cùng khiêm nhường.  Chỉ những ai khiêm nhường mới gặp được Chúa.  Các vị lãnh đạo uy quyền nói trên rất tự mãn.  Tự mãn vì quyền uy bao trùm khắp mặt đất.  Tự mãn vì dinh thự đền đài nguy nga.  Tự mãn vì quần áo lụa sang trọng.  Tự mãn yến tiệc linh đình.  Thánh Gioan Baotixita thật khiêm nhường.  Khiêm nhường trong đời sống âm thầm nơi hoang địa.  Khiêm nhường trong tu viện đơn sơ.  Khiêm nhường trong thực phẩm tự nhiên rất đạm bạc: chỉ ăn châu chấu và mật ong rừng.  Khiêm nhường trong trang phục giản dị bằng da thú, chỉ có mục đích che thân.  Khiêm nhường xưng mình chỉ là tiếng kêu trong hoang địa.  Nhờ thế đã gặp được Chúa, được Chúa tuyển chọn trở thành người mở đường cho Chúa.

Đường nội tâm đi trong chiến đấu.  Không phải chiến đấu với người khác.  Nhưng chiến đấu với chính mình.  Cuộc chiến đấu được Thánh Gioan Tiền Hô dùng lời tiên tri Isaia diễn tả trong việc sửa chữa con đường.  Con đường là tâm hồn.  Sửa chữa con đường vật chất tuy khó mà dễ.  Sửa chữa con đường tâm hồn khó biết bao.  Tâm hồn có những núi đồi kiêu ngạo tự mãn.  Để sửa chữa phải bát núi đồi xuống.  Phải cắt đi một phần tâm hồn không phải dễ dàng.  Tâm hồn có những khúc quanh co, để uốn nắn lại phải vạt bớt chỗ quanh co.  Gọt dũa tâm hồn đau đớn lắm.  Từ bỏ mình là một cuộc chiến khốc liệt.  Thắng được mình khó hơn thắng vạn quân.

Đời sống ta quá lo lắng bon chen nên thiếu chiều sâu nội tâm.  Hôm nay ta hãy nghe lời Thánh Gioan Tiền Hô dạy, biết ăn năn sám hối trở về với Chúa. Biết rửa sạch tội lỗi.  Biết đổi mới tâm hồn bằng cuộc sống đi vào nội tâm.  Tìm những giờ phút thanh vắng cô tịch để lắng nghe tiếng Chúa.  Sống đơn sơ khiêm nhường để nên giống Chúa.  Muốn được như thế ta phải chiến đấu để từ bỏ ý riêng.  Chúa đã đến ở đầu đường.  Ta chưa nhìn thấy chỉ vì con đường tâm hồn còn lồi lõm quanh co.  Khi nào ta cắt bỏ được hết những lồi lõm quanh co trong tâm hồn, ta sẽ được thấy Chúa.

ĐTGM Giuse Ngô Quang Kiệt


Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

TÔI TIẾP NHẬN TOÀN BỘ TÀI SẢN CỦA BỐ NUÔI ....

 “Tôi tiếp nhận toàn bộ tài sản của bố nuôi để lại, bao gồm cả con trai của ông”.

30 năm trước, vào một đêm đông lạnh, người vợ của một doanh nhân trong lúc sơ ý đã làm rơi ví ở bệnh viện. Vị doanh nhân đó vô cùng lo lắng liền đi tìm ngay trong đêm, bởi trong ví không chỉ có 10 triệu đô la Mỹ mà còn có thông tin cơ mật về thị trường vô cùng quan trọng. 
Lúc chạy đến bệnh viện, ông nhìn thấy một cô bé gầy gò ốm yếu run run ngồi dựa vào sát tường ngoài hành lang yên tĩnh và đang ôm chặt cái ví mà chính vợ ông đã đánh rơi.
  
Cô bé có tên là Linh Linh, cô đến đây để chăm sóc mẹ đang bị bệnh, nhà chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau, hoàn cảnh gia đình vô cùng khó khăn: thứ gì cần bán thì đều đã bán hết, số tiền gom góp lại cũng chỉ đủ tiền thuốc trong một đêm. Ngày mai, nếu không có tiền điều trị, mẹ con họ sẽ bị đuổi ra khỏi bệnh viện. 
Mỗi tối, cô bé đi đi lại lại ngoài hành lang cầu nguyện, luôn mong có vị thượng đế phái một người tốt nào đó xuống để cứu giúp mẹ. Đang đứng có một người phụ nữ đi qua hành lang và đánh rơi chiếc ví mà bà ấy không hề hay biết. Lúc đó, ngoài hành lang chỉ có một mình Linh Linh, cô bé vội vàng chạy lại nhặt chiếc ví rồi đuổi theo ra ngoài cổng nhưng không kịp, người phụ nữ đó đã lên xe và đi mất. 
Cô bé quay về phòng mẹ, lúc cô mở chiếc ví ra, hai mẹ con đều kinh ngạc bởi những thứ có trong ví. Cả hai mẹ con họ đều biết rằng với số tiền này có thể đủ thanh toán tiền viện phí cho mẹ cô bé nhưng người mẹ lại bảo cô bé mang chiếc ví quay lại hành lang rồi đợi người mất ví đến nhận. 
Mẹ cô bảo rằng, người mất tiền nhất định đang rất lo lắng, việc nên làm ở đời người đó là giúp đỡ người khác, lo cho sự lo lắng của người khác; việc không nên làm đó chính là ham tiền của bất chính, nhìn thấy tiền mà quên tình nghĩa. 
Mặc dù nhà tỷ phú đã cố gắng hết sức giúp đỡ nhưng mẹ cô bé vẫn không qua khỏi được. Hai mẹ con họ không chỉ giúp vị doanh nhân tìm lại 10 triệu Đô la Mỹ mà quan trọng hơn đó là tìm lại được thông tin thị trường quan trọng đó, giúp cho việc kinh doanh của ông ta thành công mỹ mãn, không lâu sau thì trở thành tỷ phú.
  
Sau đó, cô bé được ông nhận nuôi, cô hoàn thành chương trình học Đại học và quay về giúp đỡ ông xử lý việc kinh doanh. Mặc dù nhà tỷ phú không giao cho cô bất cứ trọng trách cụ thể nào nhưng trong thời gian học hỏi và rèn luyện, mọi kỹ năng kinh nghiệm cũng như trí tuệ của ông đã ảnh hưởng sâu sắc đến cô, giúp cô trở thành một nhân tài kinh doanh thành thục. 
Lúc về già, làm bất cứ việc gì ông đều tham khảo ý kiến của cô.
  
Trước lúc qua đời, ông có để lại một bức di chúc khiến mọi người đều kinh ngạc: “Trước khi quen hai mẹ con Linh Linh, tôi đã là một người có rất nhiều tiền. Nhưng khi gặp con bé và đứng trước giường bệnh của mẹ cô bé, tôi nhận ra rằng hai mẹ con họ là người giàu có nhất, bởi tấm lòng của họ đã đạt đến tiêu chuẩn làm người mà không ai với tới được, đó chính là cái mà người doanh nhân như tôi còn thiếu sót nhiều nhất. Họ giúp tôi tỉnh ngộ rằng tài sản lớn nhất của con người chính là nhân phẩm.
Tôi nhận nuôi Linh Linh không phải là để báo đáp ơn huệ, cũng không phải là tôi đồng cảm với họ mà là vì muốn mời một hình mẫu về cách làm người. Có nó bên cạnh, việc kinh doanh trên thị trường tôi có thể nắm bắt nhanh chóng, những việc gì nên làm, những việc gì không nên làm, tiền gì nên và tiền gì không nên kiếm. Đó chính là nguyên nhân chủ chốt giúp sự nghiệp của tôi đạt đến sự hưng thịnh sau này, và tôi đã trở thành một nhà tỷ phú. Sau khi tôi đi, toàn bộ gia sản sẽ do Linh Linh kế thừa, như vậy, sự nghiệp của tôi sẽ tiếp tục hưng thịnh, ngày càng đạt đến đỉnh cao thành công. Tôi đặc biệt tin tưởng rằng, đứa con trai thông minh của tôi sẽ hiểu được nỗi lòng của bố nó”.
Khi con trai của ông từ nước ngoài trở về, anh ta liền đọc kỹ di chúc của bố rồi không một chút do dự liền ký tên vào tờ hiệp ước kế thừa tài sản: “Tôi đồng ý việc Linh Linh kế thừa toàn bộ gia sản của bố tôi, tôi chỉ có một yêu cầu là Linh Linh hãy làm vợ của tôi”.
Sau khi nhìn thấy con trai của bố nuôi ký tên, cô cũng cầm bút ký: “Tôi tiếp nhận toàn bộ tài sản của bố nuôi để lại, bao gồm cả con trai của ông”.
Đọc xong câu chuyện, bạn rút ra được điều gì không? Nếu bạn lạnh nhạt với người khác, họ cũng sẽ lạnh nhạt với bạn như vậy; nếu bạn thường xuyên phê bình người khác, bạn cũng sẽ nhận được nhiều sự phê bình như thế; nếu bạn thường ra ngoài với bộ mặt cau mày, nhăn nhó thì đương nhiên, người khác cũng sẽ không tươi cười với bạn; tất cả đều có luật nhân quả. 
Chỉ cần bạn luôn nỗ lực làm người tốt, bạn nhất định sẽ được báo đáp. Những việc bạn cố gắng làm cho người khác thì cũng chính là làm cho bản thân mình, vì thế, bạn luôn mong muốn bản thân có được, trước tiên bạn nên làm cho người xung quanh bạn có được. Nếu bạn luôn mong muốn có được những người bạn tốt thì trước tiên bạn phải hết lòng với bạn bè. Nếu bạn mong mình luôn được vui vẻ thì trước tiên hãy mang niềm vui ban phát cho người khác.
  
Giúp đỡ người khác chính là mở ra cho bản thân một con đường, cho bản thân thêm một cơ hội và cũng chính là cho người khác thêm một cơ hội. Sống trong đời nên bớt ích kỷ đi một chút, quan tâm đến người khác nhiều hơn, như vậy thế giới của chúng ta mới tràn đầy ánh sáng, tràn đầy niềm vui được.
Thu Hương

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

NGƯỜI ANH NGỐC CỦA TÔI


Lúc nó ra đời, kế hoạch hóa gia đình quản rất ngặt, trong thôn nhà nào phá vỡ kế hoạch thì hoặc là trốn đi vùng khác hoặc là bị phạt tiền, mỗi nó đường đường chính chính oe oe chào đời làm con cưng. Không phải vì nhà nó có quyền có thế mà là vì anh trai nó vốn mang bệnh não bẩm sinh, dân gian gọi là bệnh đần.
Mẹ nó cầm cây roi trên tay dọa anh nó: “Vĩnh viễn không được lại gần em nghe chưa”. Vì sợ anh làm hại nó nên mẹ cấm anh vào phòng của nó. Đến nỗi ăn cơm cũng bắt anh ấy ăn một mình trong căn phòng nhỏ. Anh hay lén lút ngồi xổm bên ngoài khung cửa sổ nhìn trộm nó, thấy em trai là anh sung sướng cười, nước bọt theo khóe miệng chảy xuống…
Thật tình lúc nhỏ anh trai cũng được cưng lắm, đến khi những đứa trẻ cùng tuổi tập nói tập đi thì anh nó vẫn ngốc dại, không mở miệng nói được từ nào. Khám bệnh xong mới biết anh nó bị bệnh não bẩm sinh. Ông bà nội trút hết thất vọng và uất ức lên đầu bố mẹ nó, mẹ nó đem hết oan ức đổ lên đầu anh nó, hễ gặp một chuyện nhỏ là anh nó phải chịu một trận mưa rơi.
Có lúc mẹ ôm nó phơi nắng trong vườn, anh nó cẩn thận mon men đến gần, thích quá anh đưa tay sờ lên má nó. Mẹ nó như sợ một bệnh dịch gì vội bồng nó đi chỗ khác, mắng nhiếc anh nó: “Không được lại gần em, mày muốn truyền bệnh cho em à?”.
Một lần, mẹ không có nhà. Từ xa, anh ngắm mợ bồng nó trên tay, vẫn là cười ngốc thôi. Mợ xót lòng, vẫy tay gọi: “Đến đây cầm tay em một tí này”.
Anh nó vội trốn đi, miệng lắp bắp nói liên tục không rõ: “Không… không cầm… truyền bệnh, truyền bệnh”. Hôm đó mợ khóc òa, anh nó đưa tay lên lau nước mắt cho mợ, vẫn là cười ngốc thôi.
Nó lớn dần, đang thời tập nói. Mấy lần nó huơ tay lên, bò tới phía anh. Anh nó mừng quá nhảy cẫng lên. Mẹ nó tới kịp, vội vội vàng vàng bồng nó đi chỗ khác.
Nhìn những đứa trẻ khác mút kem que, anh nó liếm môi, cảm thấy nóng và khát lắm. Bọn nhóc nói nếu anh chịu làm chó tụi nó sẽ cho kem. Anh nó làm chó bò trên đất, nhưng bọn nhóc quỵt kem và cười ầm lên. Bằng một động tác nhanh gọn, anh nó nhổm người lên, như điên dại cướp lấy que kem. Bọn nhóc sợ quá khóc rống. Anh nó cầm chiến lợi phẩm chạy về nhà, không biết rằng trên đường que kem tan dần, tan dần. Về đến nhà kem chỉ còn một miếng nhỏ tội nghiệp mà thôi. Nó đang chơi ở vườn sau, nhân lúc mẹ không để ý, anh đem kem đến trước mặt nó và nói: “Ăn… ăn… em ăn đi”.
Mẹ nó thấy anh cầm cái que như đang ra hiệu gì đấy, vội chạy đến xô anh ngã nhoài ra đất, que kem lấm lem đầy đất, anh nó ngẩn người nhìn một lúc lâu rồi ngoác miệng khóc.
Nó biết nói nhưng chưa từng gọi một tiếng anh. Anh nó hi vọng mình có thể như bao người anh khác được em trai là nó gọi một tiếng anh. Vì vậy lúc nó đang đùa nghịch ở sân sau, anh đứng phía ngoài xa ba mét, lấy hết sức hét: “Anh, anh”.
 Anh muốn nó nghe thấy sẽ học được cách gọi anh. Một lần anh đang cố gắng hét thật to, mẹ mắng nhiếc anh và đuổi đi chỗ khác chơi. Lúc đó nó ngước mắt lên nhìn anh, đột nhiên gọi thật rõ một tiếng: “Anh”.
Anh nó chưa bao giờ vui như thế, hoa chân múa tay, bỗng nhiên chạy đến ôm nó thật chặt, nước mắt nước mũi tèm lem đầy vai áo nó.
Từ nhỏ nó đã bị người ta gọi là “em thằng ngốc”. Lớn lên, nó ghét cách gọi này. Bởi vậy nó luôn mặc cảm và hận ghét anh nó.
Một lần, cũng vì chính cách gọi này mà nó bị người ta đánh. Nó bị lũ bạn đè lên người. Bỗng nhiên lũ bạn bị ai đó nhấc lên – là anh trai nó.
Nó chưa bao giờ thấy anh nó mạnh mẽ như thế, nhấc bổng cả lũ bạn nó lên, quật ngã chúng ra đất. Lũ bạn vừa khóc vừa thét đau. Nó thấy sợ, rắc rối to rồi, bố chắc chắn sẽ phạt nó. Phút ấy nó hận mẹ tận xương tủy vì sao lại sinh cho nó một ông anh trai đần độn như thế. Nó dùng hết sức đẩy anh trai ra, hét rằng: “Ai bảo anh quản chuyện người khác, anh là thằng ngốc”. Anh nó ngã ra đất, thẫn thờ nhìn theo bóng nó khuất xa dần.
Hôm đó, bố bắt hai anh em quỳ ra đất rồi dùng roi mây quất tới tấp. Anh bò lên người nó, run rẩy nói: “Đánh… đánh con, đừng đánh em”.
Mấy hôm sau mẹ mang kẹo từ thành phố về, chia cho nó tám viên, anh nó ba viên. Không chỉ là chia kẹo, những lần khác anh nó vẫn chịu vậy. Sáng sớm, anh đứng sau cửa gương đợi nó đi ra, xòe bàn tay có hai viên kẹo. Nó lờ đi, coi như không thấy gì. Anh nó lại chạy đến trước mặt, xòe bàn tay có ba viên kẹo và nói: “Ăn… ăn, em ăn đi”.
Không biết vì sao lần này nó đột nhiên không cần, anh nó chạy theo quấn quýt cả chân, không nói lời nào, nhét cả ba viên kẹo vào mồm nó. Lúc kẹo trôi qua khỏi họng, nó thấy rõ mắt anh trai đẫm nước mắt.
Mảnh giấy ghi tình huynh đệ
Cầm giấy trúng tuyển vào đại học, bố mẹ rất mừng, anh trai nó cũng vui lây. Thật ra anh nó không hiểu đại học là gì, nhưng biết rằng em trai đỗ đại học mang vinh hạnh đến cho cả nhà và cũng không ai gọi mình là thằng ngốc nữa.
Trước đêm nó lên thành phố nhập học, anh vẫn không vào phòng nó, chỉ đứng ngoài cửa sổ và đưa cho nó một bọc vải, mở ra thấy vài bộ áo quần mới. Đều là của mợ cho hai anh em nó hoặc là bà cô ở thành phố gửi tặng. Thì ra mấy năm qua anh nó chưa hề mặc áo quần mới. Bởi mẹ không để ý đến nên anh giấu đi. Lúc đó, nó phát hiện áo trên người anh đã cũ mèm, rách vài chỗ, chiếc quần ngắn lên tận mắt cá chân, nom thật tội nghiệp. Mũi nó cay cay, bao nhiêu năm qua ngoài sự ghét bỏ, hận thù nó có cho anh cái gì đâu.
Anh nó vẫn cười ngốc thôi, có điều trong mắt đầy hi vọng, nó không biết đó là hi vọng gì.
Mặc dù anh không biết nó đã cao lên rất nhiều, không biết áo quần ấy đã đến lúc lỗi thời không thể chưng diện đi ra phố được nữa nhưng nó vẫn khoác mặc vào, xoay tới xoay lui giả bộ vui mừng ríu rít hỏi anh: “Đẹp không? Có hợp không?”. Anh nó gật đầu, ngoác miệng cười.
Nó viết lên giấy hai chữ “huynh đệ” rồi chỉ cho anh chữ này là huynh, chữ này là đệ, huynh là anh, đệ là em. Huynh đệ có nghĩa là có anh rồi mới có em, không có anh thì không có em. Hôm đó, anh nó lại đọc ngược thành “đệ huynh”. Lúc lên đường nó khóc, anh nói rằng trong lòng anh nó là số 1, không có nó thì không có anh.
Nói đến đời sống đại học, nó thấy rất thú vị, nhiều điều mới mẻ, dường như nó quên mất người anh trai nơi quê nhà.
Lần nọ mẹ đi gọi điện thoại cho nó, anh đi theo đến bưu điện. Mẹ nói rất nhiều, cả tiếng đồng hồ rồi bảo với nó: “Nói chuyện với anh con mấy câu này”. Anh tiếp điện thoại, đợi thật lâu không nghe tiếng gì cả, mẹ nói rằng: “Thôi cúp máy đi, anh con khóc rồi, anh con chỉ lên ngực ý nói rằng nhớ con đó”.
Nó vốn muốn nói mẹ đưa điện thoại lại cho anh trai để nói với anh rằng: “Đợi em về sẽ dạy anh học chữ, sẽ mua cho anh những kẹo bánh mà chỉ ở thành phố mới có, đem về cho anh thật nhiều quà”. Nhưng nó không mở nổi miệng và cúp điện thoại. Chỉ vì nó không muốn bạn cùng phòng biết nó có một anh trai bị bệnh não bẩm sinh, một anh trai đần độn.
Hè đến, nó về nhà, trên xe ăn một viên kẹo, bỗng nhiên nhớ lại anh từng nhét kẹo vào miệng nó, kẹo ở trong miệng nhưng lòng nó đắng nghét.
Lần đầu tiên về đến nhà, nó hét thật to: “Anh, anh ơi. Em đã về, xem em mang gì về cho anh này”. Thế nhưng không có tiếng cười ngốc của anh nó nữa, không có bóng ông anh gần 30 tuổi đời còn mặc quần ngắn đến mắt cá chân nữa.
Bố mẹ nước mắt đầm đìa, nói với nó rằng: “Một tháng trước, anh con lao xuống sông cứu một đứa bé, anh không biết bơi. Đứa bé đó được cứu sống nhưng anh con không lên nữa”.
Bố mẹ nó úp mặt khóc…
Một mình đứng bên dòng sông, ký ức về anh chợt ùa về tha thiết. Nó rút trong túi một tờ giấy có viết hai chữ “huynh đệ”. Đó là chữ của nó, phía dưới là chữ méo xẹo của anh nó. Nó có thể nhận ra anh nó viết “đệ huynh”.
Tuệ Tâm, sưu tầm
(tinhhoa.net)

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

AI LÀ VỢ AI LÀ CHỒNG


Trong thánh đường, một hôn lễ đang được tổ chức. Linh Mục xuất hiện với với bài giảng về hôn nhân, Linh mục cầm tờ 100 đôla còn mới trên tay và nói:
“Có ai muốn được tờ tiền này không?”.
Không có tiếng trả lời…
Linh Mục nói:
“Đừng xấu hổ, ai thích thì hãy giơ tay lên”.
Một phần ba số người có mặt ở đó giơ tay.
Linh Mục vo tròn tờ tiền lại rồi hỏi:
“Bây giờ có còn ai thích sở hữu nó nữa không?”
Vẫn còn người giơ tay, nhưng đã ít đi một nửa.
Linh Mục vứt tờ tiền xuống đất, giẫm chân lên rồi nhặt lại.
Tờ tiền vừa bẩn vừa nhàu nhĩ.
Ông lại cất tiếng hỏi:
“Còn ai thích nữa không?”
Chỉ còn một người giơ tay…
Cha cố mời anh ta lên phía trên, trao cho anh tờ tiền và nói anh ta là người duy nhất đã giơ tay cả ba lần.
Lập tức mọi người trong Thánh đường đều cười to nhưng Linh Mục ra hiệu yên lặng.
Ông nói với chú rể:
“Hôm nay con cưới một cô gái con yêu nhất đời.
Nhưng giống như tờ tiền này, năm tháng trôi qua cộng thêm vất vả với gia đình, con cái… cô ấy sẽ không còn xinh đẹp như bây giờ. Nhưng thực tế, tiền vẫn là tiền, giá trị của nó chẳng hề thay đổi. Hy vọng con giống như chàng trai này, luôn hiểu giá trị và ý nghĩa đích thực, đừng vì vẻ bề ngoài mà đánh mất mọi thứ.”
Hình thức bên ngoài của mỗi người sẽ biến đổi theo thời gian, con người có thể già hơn và xấu đi, nhưng tâm hồn đẹp thì sẽ vĩnh viễn không hề thay đổi.
   
   - Vào một buổi tối, nhìn vào cơ thể thon thon, mảnh mai của người con gái đang nằm bên cạnh anh. Giây phút đó, anh thề rằng, anh nhất định sẽ mang lại hạnh phúc cho cô.
Anh ta là một kỹ sư xây dựng mới chân ướt chân ráo bước ra khỏi cổng trường đại học và sau đó xây dựng đội ngũ kỹ thuật của riêng mình. Bây giờ, đã trở thành ông chủ một công ty xây dựng có tiếng tăm trong thành phố.
Bên cạnh anh có quá nhiều cám dỗ của cuộc đời. Trong khi đó, vợ anh ngày càng xấu đi vì những vất vả gia đình..v.v. thân hình trở nên xồ xề, da dẻ cũng không hồng hào, mịn màng như trước. So với vô vàn kiều nữ bên cạnh anh, vợ anh thật quê mùa, ảm đạm.
Sự hiện diện của vợ nhắc nhở quá khứ tầm thường, thấp kém của anh. Anh nghĩ cuộc hôn nhân này nên chấm dứt ở đây. Anh gửi vào tài khoản của vợ 500 triệu, mua cho cô một ngôi nhà ở trung tâm thành phố nhộn nhịp. Anh không phải người đàn ông vô lương tâm. Vì vậy, nếu như không sắp xếp cuộc sống ổn thỏa cho vợ anh sau này, anh sẽ cảm thấy vô cùng tội lỗi… 
Cuối cùng, anh chính thức đề nghị ly hôn.Vợ anh ngồi đối diện, trầm tư nghe anh giải thích lý do ly hôn. Đôi mắt ấy rất đỗi dịu dàng. Nhưng 20 năm làm vợ chồng, anh quá hiểu rõ về cô, đằng sau đôi mắt hiền dịu ấy, anh biết rằng trái tim cô đang rỉ máu. Anh chợt nhận ra mình thật tàn nhẫn.

Ngày vợ anh đồng ý rời khỏi nhà. Công ty phải giải quyết một vài vấn đề, anh bảo cô đợi ở nhà, trưa về anh sẽ giúp cô chuyển nhà đến căn hộ chung cư anh mua cho. Đồng nghĩa với việc cuộc hôn nhân kéo dài 20 năm sẽ kết thúc tại đây.
Buổi sáng ngồi trong phòng làm việc, anh bồn chồn, thấp thỏm. Đến trưa, anh vội vã về nhà. Căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ, vợ anh đã đi mất rồi. Trên bàn đặt chiếc chìa khóa nhà anh mua cho cô, sổ tiết kiệm 500 triệu đồng và một bức thư cô viết cho anh.
Đây là bức thư đầu tiên mà cô viết cho anh:
“Em đi đây, em về nhà mẹ. Chăn em giặt phơi khô rồi đấy, cất ở ngăn cuối cùng bên trái tủ quần áo. Trời lạnh anh nhớ lấy ra đắp. Giày da tất cả em đều đánh xi rồi nhé, nếu anh không tự mình đánh được thì mang đến tiệm ông Tư đầu ngõ ấy. Sơ mi treo ở phía trên, vớ, thắt lưng ở trong ngăn kéo phía dưới tủ. Mua gạo nhớ mua gạo tám thơm của Thái Lan, anh nhớ vào siêu thị mua nhé, mua bên ngoài anh không thạo người ta bán hàng giả cho đấy. Dì Hai mỗi tuần đều đến dọn dẹp nhà cửa một lần, cuối tháng anh nhớ gửi tiền cho dì ấy. Còn nữa, đồ cũ cứ cho ông Tư đầu ngõ nhé, ông ấy gửi về quê cho bọn trẻ con, chắc chúng nó sẽ vui lắm.
Dạ dày anh không tốt, em đi rồi anh nhớ uống thuốc đều đặn. Thuốc em nhờ người ta mùa từ Quảng Bình, có lẽ cũng đủ dùng nửa năm. Anh ra ngoài thường quên mang theo chìa khóa nhà, em gửi một chùm ở chỗ bảo vệ , lần sau nếu quên thì đến đấy lấy nhé. Buổi sáng đi ra ngoài anh nhớ đóng cửa sổ, mưa tạt vào sẽ làm ướt nhà đấy. Canh chua, món mà anh thích em để ở trong tủ lạnh. Anh về nhớ hâm lại rồi hãy ăn nhé..v.v... Gửi anh, người em yêu nhất ”

Những dòng chữ xiêu vẹo nhưng tại sao nó cứ như những viên đạn bắn vào trái tim anh, mỗi viên đều mang theo tấm chân tình xuyên thẳng vào ngực đau nhói.
Anh từ từ đi vào nhà bếp. Mỗi đồ vật ở đây đều lưu giữ dấu tay, hơi thở của cô. Anh chợt nhớ về 20 năm trước, anh làm ở công trường xây dựng dầm mưa dãi nắng. Những ngày tháng bần hàn của cuộc đời đều có cô bên cạnh. Nhớ lại bát canh chua nóng hổi đã sưởi ấm trái tim anh trong những ngày mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, nhớ lại giây phút anh đã từng hứa với lòng mình nhất định sẽ mang lại hạnh phúc suốt đời cho cô.

Anh quay người, nhanh chóng nổ máy xe.
Nửa tiếng sau, cuối cùng anh cũng tìm thấy cô đang đợi tàu trở về quê.
Anh giận dữ nói: “Em muốn đi đâu? Anh làm việc mệt mỏi cả ngày, về đến nhà, đến cơm nóng cũng không có mà ăn. Em làm vợ như vậy à? Về nhà với anh ngay”
Anh trông rất hung dữ và thô lỗ.
Đôi mắt cô ướt nhòe, cô đứng lên, ngoan ngoãn theo sau anh đi về nhà. Giọt nước mắt xen lẫn niềm vui ……
Cô không biết rằng, lúc này đi trước cô, anh đang dằn lòng cố kìm nén những giọt nước mắt… Suốt quãng đường từ nhà đến đây, anh thực sự rất sợ, sợ không tìm thấy cô, sợ từ đây sẽ mất cô mãi mãi. Anh tự trách mình sao lại ngu ngốc đến vậy, hóa ra đánh mất cô ấy cũng giống như anh đánh gãy xương sườn của mình… Hai mươi năm đồng cam cộng khổ, hai người đã buộc chặt cuộc đời mình vào nhau, mãi mãi không thể tách rời.
Tại thời điểm sai lầm, địa điểm sai lầm, chỉ cần gặp được đúng người, tất cả mọi thứ đều sẽ đúng.
Giàu có thực sự không phải số tiền trong thẻ ngân hàng, mà là nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt bạn.
Tiền nhiều hay ít không quan trọng, quan trọng là tìm được một người toàn tâm toàn ý yêu thương bạn.
Trên thế giới này, hạnh phúc nhất là 3 từ: I Love you “Anh (em) yêu Em (anh)”, Ta Yêu Nhau.

Hiểu được bản thân mình muốn gì, thế giới mới có thể hiểu được bạn.
Bất cứ người phụ nữ nào trên thế gian này đều đã trải qua tuổi thanh xuân, đỉnh cao nhất về nhan sắc của mình nhưng rồi họ cũng phải làm vợ, làm mẹ, làm con dâu... phải đảm nhiệm trọng trách cao cả, trách nhiệm của 1 người đàn bà không ngoại trừ bất cứ ai. Tất cả mọi thứ rồi cũng phai tàn theo năm tháng, theo những sóng gió của cuộc đời, theo quy luật của tạo hóa Người đàn ông người chồng thực thụ sẽ thấu hiểu, quí trọng và yêu thương người phụ nữ của đời mình, người đã hi sinh cả tuổi thanh xuân ấy để dành cho họ. Họ sẽ không chạy theo những hào nhoáng nhan sắc vô thường để đánh đổi bất cứ điều gì, Sống theo thời gian mới hiểu nhan sắc của phụ nữ là thứ vô thường trong cuộc đời, khi hi sinh đánh đổi điều đó họ được những thứ còn ý nghĩa lớn hơn vô vàn nhưng nếu kkông may gặp phải người chồng không thấu hiểu không quí trọng sự hi sinh đó thì bất hạnh vô cùng.
Hi vọng tất cả những người đàn ông, người chồng, người cha có con gái, đều hiểu được ý nghĩa sâu xa của câu chuyện này.


HÔN LỄ TRONG THÁNH ĐƯỜNG.


Thứ Tư, 2 tháng 12, 2015

NẾU CON YÊU MẸ, HÃY YÊU KHI MẸ CÒN ĐÂY

Cuộc sống đô thị luôn là chuỗi ngày dài vội vàng rượt đuổi. Có đôi khi, tôi quá mệt, nhưng nhìn ánh mắt mẹ, nụ cười mẹ, tôi thấy lòng mình dịu lại.


“Năm tôi lên 6 tuổi, mẹ tự may chiếc áo mới, nấu cơm nếp nương cho tôi ăn no, trước giờ tựu trường đầu đời. Khi ấy mẹ là phụ nữ tuổi 35, nhan sắc đằm thắm, da trắng môi hồng. Năm tôi 18 tuổi, mẹ nấu xôi gấc và thịt gà trống tơ vào lúc 4h sáng để tôi ăn lấy may mắn, trước khi bước vào phòng thi tốt nghiệp cấp ba. Năm tôi 28 tuổi, mẹ tôi vẫn đều đặn mỗi mùa xuân, gói một sàng bánh đủ loại để tôi về ăn. Và năm nay, tôi 34 tuổi, mẹ vẫn hì hục gói ghém từng món ăn mà tôi thích vào trong những chiếc túi nilon, để tôi xách tay vào Sài Gòn, để tủ lạnh ăn dần…
Suốt chừng ấy năm, tôi chưa bao giờ hỏi mẹ thích ăn gì…

Bức ảnh chụp một người đàn ông địu mẹ già gãy chân trong tấm chăn bông và đưa đến bệnh viện đã lay động trái tim nhiều người.
Bức ảnh chụp một người đàn ông địu mẹ già gãy chân trong tấm chăn bông và đưa đến bệnh viện đã lay động trái tim nhiều người.

Với một người mẹ, thời gian là năm tháng của con cái. Mẹ tôi thuộc diện chẳng nghĩ suy gì, chỉ nghĩ về con. Mẹ nhìn tôi lớn lên, trưởng thành, đi xa rồi trở về. Ngày và tháng.
Với một đứa con, thật nghiệt ngã, thời gian được tính bằng những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ, là mái tóc đã bạc dần, là sự nhọc mỏi của đôi chân tháng ngày ròng rã…
Chúng ta nào có thể oán than thời gian…
Nuôi con như cái nợ đồng lần, con lớn rồi vươn khỏi vòng tay mẹ, mà đôi khi quên khuấy rằng mình cần đắp bồi phụng dưỡng. Chưa bao giờ mẹ cha trách con bạc bẽo, nhưng tôi lại thấy chẳng cam lòng.
Mùa này, ở quê mưa phùn, những con đường rêu trơn trượt. Tôi về, nhìn dáng mẹ đứng bên bờ rậu, hái những ngọn cải làn xanh, để nấu cho tôi ăn. Mẹ lên rừng tìm những cọng măng trúc mọc sớm, về xào cho đứa con xa thèm món cũ. Tôi thấy mình ích kỷ. Tôi hỏi, mẹ à, mẹ có thích món gì đặc biệt không? Mẹ cười, không nói. Mẹ quen cả đời thanh đạm, ít biết mỹ vị cao lương. Nhưng tôi đã ăn đủ trăm món trên rừng dưới biển, tôi muốn mời mẹ món ăn ngon, để mẹ vui, mẹ khoẻ, để tôi còn mỗi tháng mỗi năm trở về, vẫn thấy mẹ cười hiền hòa, như con nắng chiều hè, như con gió mùa thu…

Dù vất vả nhưng nụ cười vẫn nở trên môi mẹ
Dù vất vả nhưng nụ cười vẫn nở trên môi mẹ

Tôi chợt nhớ có lần, Quốc, cậu bạn tôi, có bữa tối cuối tuần gọi qua nhà, nấu cho tôi ăn món lạ. Quốc là một chuyên gia ẩm thực, từng được mọi người mệnh danh như một ông vua bếp. Quốc bảo, thử ăn tổ yến thiên nhiên đi, hoàn toàn thật và sạch, sẽ giúp sống thọ, dẻo dai và trẻ lâu. Quốc nấu chè tổ yến hạt sen, ăn buổi tối, vị thanh nhẹ nhưng ăn chén chè như vừa ăn một giấc mơ…
Chợt nghĩ, tại sao món quà tôi tặng mẹ không phải là chén chè tổ yến hạt sen, do chính tay tôi nấu?
Tôi nghe lời Quốc, chọn tổ yến thiên nhiên của Yến Việt. Quốc bảo, tổ yến tự nhiên cũng giống như cuộn tơ của con tằm, vất vả và gian nan chim yến mới dệt được thành. Người ta có thể làm giả nó, với hình dáng và mùi vị gần giống, nhưng sự thơm thảo và dinh dưỡng thì chẳng thể sánh bằng. Quốc cũng mua tổ yến tặng mẹ, như dành trọn cả sự nâng niu…
Tôi tập nấu chè tổ yến hạt sen theo công thức của Quốc. Lâu ngày làm bếp, lọng cọng quên mất cả việc bật lửa bếp gas. Mẹ, như thói quen, giúp tôi từng chút từng chút, như thể ngày nhỏ mẹ nắn nót cho tôi từng nét chữ đầu lòng. Mẹ không biết tôi nấu món gì và để làm gì. Mẹ chỉ biết vì đó là con trai mình và mẹ luôn ở bên.
Chè chín thơm như một mùa lúa nếp. Mẹ à, con không giỏi nấu, nhưng mẹ hãy ăn nhé – tôi nói. Mẹ giật mình, ngồi bần thần trong gian bếp nhỏ. Như thể mẹ quên mất rằng mình cũng là người có quyền nhận sự chăm sóc, nâng niu. Tay mẹ cầm chén chè tổ yến. Nước mắt mẹ lặng lẽ chảy. Rưng rưng…
Cuộc sống đô thị luôn là chuỗi ngày dài vội vàng rượt đuổi. Có đôi khi, tôi quá mệt, nhưng nhìn ánh mắt mẹ, nụ cười mẹ, tôi thấy lòng mình dịu lại. Chén chè tổ yến tôi dành cho mẹ, như lời cảm ơn thời gian, đã giữ mẹ ở lại bên tôi. Để tôi nhận ra, mình vẫn còn được yêu thương mỗi ngày…
(Viết tặng Mẹ – 8/3/2013 – xuangiao.com – Dương Bình Nguyên)

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

GIỜ CỨU RỖI ĐÃ GẦN


        (Suy niệm từ :Lc 21, 25-36)

Nghe Lời Chúa hôm nay, lòng xao xuyến
Chúa nhắc con suy tới bốn sự sau (1)
Rằng: ngày giờ cứu rỗi có xa đâu,
Hãy tỉnh thức, siêng năng mà cầu nguyện.
                       ***
     Người thiện chí biết mình tội lỗi,
     Nhưng quyết tâm theo dõi Tin Mừng.
          Vững tin vào ngày cánh chung
Lãnh ơn cứu độ,  vô cùng hân hoan.
     Chúa cũng nhắc cho đoàn tín hữu
     Hãy giữ mình xa nẻo phù vân,
          Quyết tâm giũ sạch bụi trần,
Chờ ngày Chúa gọi, lãnh phần phúc thiêng.
     Mùa Vọng tới đoàn chiên dân Chúa,
     Nghe Tin  Mừng sáng sủa tâm hồn,
          Cãy tin, cầu nguyện luôn luôn
Chờ ngày Chúa đến xác hồn ngợp vui…
(Thế Kiên Dominic)

 (1) Sự chết, sự phán xét, thiên đàng, hoả ngục.


     DŨNG CẢM KHI CHÚA ĐẾN
       (cảm nhận và suy niệm từ Tx 3, 12-4,2)

Anh em thân mến,
Xin Thiên Chúa ban thêm ơn bền vững
Để anh em nức lòng thương mến nhau,
Và thương yêu mọi người, trước như sau,
Luôn dũng cảm,  đợi chờ  ngày Chúa đến...
                     ***
Tôi tha thiết, xin anh em trong Chúa
Hãy vững tâm ghi nhờ một điều này;
Là anh em đẹp lòng Chúa hằng ngày
Sống thánh thiện, theo huấn thị cùa Chúa.
                           ***
Trong Mùa vọng, Giáo Hội luôn nhắc nhờ:
Lòng xót thương của Chúa thật bao la,
Kêu gọi ta: yêu người: yêu thật thà
Để đền đáp tình thương từ Thiên Chúa...
                        ***
Để mừng lễ Chúa Giáng sinh xứng đáng,
Đoàn giáo dân, ai nấy phải sẵn sàng:
Hồn sạch trong, và xác cũng đoan trang,
Chúa sẽ ở cùng ta  tới vạn đại...  
(Thế Kiên Dominic)



               SỐNG ĐẠO
Mến đạo, yêu đời: chính thiện nhân.
Tu nhân tích đức chốn gian trần.
Tương giao bằng hữu: luôn thành thực
 Chung sống nghĩa tình: mãi dấn thân.
Nếp sống yêu người vì mến Chúa
Nguồn vui mến đạo bởi hồng ân.
Ngày về Thiên Quốc không xa nữa,
Phần thưởng trường simh quí bội phần.
                                 Thế Kiên Dominic

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

MÙA VỌNG

                                          
Lác đác, các xứ đạo đã bắt đầu treo đèn kết hoa để đón chờ Chúa Cứu Thế giáng sinh. Có những hẻm nhỏ đã hoàn tất việc chăng những giây đèn mầu nhấp nháy. Các cửa tiệm đã chưng ra những ngôi sao ngày càng lộng lẫy, các dãy thông xanh trắng rực rỡ những món trang trí…, khiến khách nhàn du cảm thấy phải mua để thay vào thứ mình đang có, dù chỉ mới dùng có một đôi tuần rồi cất đi cho…mới!
Hóa ra, ai cũng muốn có cái gì mới mẻ khi chính ngày Giáng Sinh chưa đến. Chỉ có những sợi kẽm giăng để máng đèn trang trí vào, nơi nhiều xóm nhỏ, vì lười biếng mà sau ngày lễ năm trước, là còn yên vị qua suốt 365 ngày qua; Còn thì, có lẽ phải có ngôi sao Đa Vít mới cho hợp thời trang; Có lẽ phải cho giải đèn đẹp như ngân hà năm trước về hưu, thay vào đó là cái gì chưa biết nữa, vì còn phải chờ xem xóm bên cạnh làm cái gì trước, xóm mình sẽ làm sau sao cho đẹp hơn, hay hơn, kiểu cọ hơn, tốn tiền hơn, và dĩ nhiên, cho mặt chúng ta đây ngẩng…cao hơn một tí!
Chẳng sao, vì vui mà! Mua mới thì tốn tiền chứ có lợi lộc gì? Khắp khắp lung linh bộ không làm ta gần Chúa hơn sao? Giá mà ta đem tiền ấy đi…nhậu nhẹt, thì mới đáng ca cẩm! Chứ đàng này, ta làm thế chỉ vì ta muốn ngày Chúa giáng thế phải rất là đặc biệt! Thậm chí, sau khi đi lễ đêm về, cả xóm có bày ra giữa sân một bữa tiệc bỏ túi, có overnight đàn ca hát xướng, thì hẳn chỉ là để tỏ lộ niềm vui cùng với ngàn vạn vì sao trên kia!
A! Nghĩ thế thì phải bắt đầu là vừa rồi. Phải “hú” ai đó, có đạo hay không có đạo chẳng nhằm nhò gì, ra kia uống cà phê, hoặc lai rai chút đỉnh để bàn bạc về kế hoạch cho noel năm nay. Này nhé, cứ lại nhà cô Vui, cô tuy không biết Chúa là ai, nhưng cô rất sẵn lòng đóng góp cho đêm noel xóm mình rực rỡ! Này nhé, chớ có xin nhà ông Keo, vì đúng là ổng keo hơn quỷ, ổng mà có cho tí xíu thì ổng nói nọ nói kia mệt bỏ…bà! Này, chớ mà ăn rề vây dông cạnh nhà bà Lắm, vì nói hơi to một tí là bả lườm với nguýt không à! Này nhé, chớ mà dây vào mụ Cải, vì mụ thậm chí không cho cắm điện ở nhà mụ đâu, có lẽ mụ sợ tốn tiền! Này nhé! Ráp đèn đâu đó xong, cứ để cầu dao điện ở nhà anh Chùa ,có lẽ ảnh sẽ…ăn cắp điện “nhà nước”, nên chẳng ai phải trả tiền điện cho vụ noel này đâu! Cứ xài thả dàn! Cũng lưu ý là, sau lễ, nếu nhắm thấy đèn đóm để dành sang năm thế nào cũng hư, thì cứ để yên vậy mà mừng tết tây rồi tết ta luôn thể, rồi cứ phó mặc cho nắng mưa. Và sang năm, ta lại cứ thế mà làm nhé!
Ôi, chưa lễ mà người ta đã bàn định kỹ ghê đi! Đúng là “con cái thế gian” khôn ngoan hết chỗ chê! Chẳng bao giờ những con cái ấy bàn cách sao cho ông Keo cùng tham gia với sự hỷ hả cần có! Chẳng bao giờ thế gian ấy to nhỏ một chút với bà Lắm, và lắng nghe bà xem bà có cố vấn cho cách làm thế nào vừa được vui mà không inh củ tỏi lên như vẫn thế! Chẳng bao giờ sự khôn ngoan được dùng để thì thầm với bà Cải, chứ không phải với “mụ” Cải, khiến bà sẵn sàng cắm giây điện vào ổ điện nhà bà! Chẳng bao giờ qua ly cà phê, nói với anh Chùa rằng, anh ạ, anh chớ có mà xài điện “chùa” nhé! Chớ có nghĩ điện “chùa” là thắp sáng được niềm tin anh ạ! Có vậy, cô Vui mới thật sự hiểu được niềm vui của ngày Giáng Sinh. Còn bây giờ ư! Chỉ là cái vui thoáng qua mau vụn vỡ!
Vậy thì ra, mùa Vọng đã bắt đầu để người ta ngưỡng vọng về ngày Noel huy hoàng rực rỡ. Rồi sau ngày Noel sáng láng ấy, mọi sự lại trở lại với cái vòng tròn quay mòng mòng. Có thể, sự “trở lại” ấy vẫn xảy ra ngay khi người ta đang trang trí cho mùa noel của mình, vì trong lúc treo những ngôi sao lên chỗ dễ trông thấy nhất, người ta vẫn không ngừng nghĩ về cách làm sao cho túi tiền của mình được đầy đặn thêm, hầu có cái mà mua ông sao độc nhất vô nhị mà cả đời mình ước mơ nhưng chưa được. Vì, trong lúc cầu kỳ làm máng cỏ thật ra vốn rất đơn sơ, người ta vẫn tìm cách hạ độc thủ ai đó làm vướng chân mình trên đường đời. Vì, trong lúc nài nỉ, gài độ cho ai đó xùy tiền ra làm bữa tiệc đêm lấy lý do vậy mới vui, người ta vẫn thầm ghen tức với sự giàu có và phóng khoáng của kẻ bị rút rỉa ấy; Không biết chừng cái miệng lưỡi hiểm độc của người ta có thể khiến kẻ bị gài độ ấy cảm thấy không còn nhu cầu tìm hiểu xem, thật ra Hài Nhi Giê su là ai vậy!
Như vậy, “sáu mươi năm cuộc đời” hóa ra là sáu mươi lần hoài vọng chẳng phải về chuyện gì cao cả hơn, mà chỉ là thói quen làm vui cho chỉ chính mình qua những hình thức cầu kỳ và tốn kém. Điều chính yếu là ngưỡng trông Đấng sẽ đem ơn Cứu Độ đến, có lẽ chỉ được cố nhớ lại đôi chút qua bài giảng đêm noel, để ngay sau đó lại quên đi ngay lập tức mà sống như người chẳng hề có nhiệm vụ phải loan truyền Tin Vui cho mọi người.
Ngẫm nghĩ như vậy mới chảy nước mắt ra rằng, có lẽ chính Đức Chúa mới là “kẻ” đang trông chờ những con chiên lạc từng phút giây, hơn là những con chiên nhất định đi lạc ấy chờ mong Chúa. Nếu mỗi con chiên dù lạc nẻo nghĩ rằng, đời mình là cả một mùa vọng, thì hẳn nhiên, đàng sau những hang đá tươi vui, bên cạnh những sắc màu lung linh, là chính trái tim con chiên luôn mong mỏi được gặp Chúa của mình mỗi ngày.
Mùa Vọng cả đời ấy sẽ làm tâm hồn mãi an vui. Hình ảnh Chúa nếu được thắp sáng bằng chính niềm tin, chứ không hề bằng những dãy đèn phụt tắt khi mất điện, thì hẳn rằng, ta sẽ cư xử với mọi người thật khác với cách ta vẫn làm xưa nay là thật ra, ta chỉ tôn vinh mỗi mình mình, ta chỉ trông chờ những sự tốt đẹp bên ngoài cho mình. Còn bên trong, chỉ mất điện, là đèn lòng ta tăm tối…
                                                                                                                                                      LAM TRẦN 28.11.2015