Thứ Năm, 11 tháng 2, 2016

MỪNG XUÂN VỚI NHỮNG LIÊN HỆ

                                                                                                   
                                                                                                  ĐTGM Giuse Ngô Quang Kiệt
Dịp Tết, chúng ta thường gửi thiệp chúc Tết, thăm viếng và tặng quà cho nhau.  Những sinh hoạt ngày Tết như thế là những sinh hoạt của các mối liên hệ.  Nếu không có những liên hệ, ngày Tết sẽ mất đi ý nghĩa của nó.  Tết là của người khác chứ không phải của riêng mình.  Vì thế, đối với trẻ em, Tết là những ngày hội vui.  Nhưng đối với người trưởng thành, Tết là một trách nhiệm:
 Người chúng ta sống được ở đời là nhờ những liên hệ.  Không ai có thể sống một mình.  Chúng ta cần có cha mẹ để có mặt ở đời.  Chúng ta cần có thầy cô để khai thông trí hoá.  Chúng ta cần có bạn bè để chia vui sẻ buồn.  Chúng ta cần người nông dân để có lúa gạo, rau trái.  Chúng ta cần có thợ may để có quần áo.  Chúng ta cần người quét đường để đường phố được sạch sẽ.  Có thể nói tất cả những gì chúng ta có được: từ sự sống đến kiến thức, từ cơm ăn áo mặc đến xe cộ, thuốc men, tất cả đều nhờ người khác.
Những mối liên hệ giống như những con đường chuyên chở đến cho chúng ta những chất liệu nuôi dưỡng cuộc sống.  Những mối liên hệ là những mạch máu đem máu đỏ đến tận những tế bào bé nhỏ nhất trong thân thể chúng ta.  Những mối liên hệ chính là chiếc chúng tay vịn giúp chúng ta leo lên những bậc thang làm người và thành đạt.
Đời chúng ta có nhiều liên hệ.  Có những liên hệ chiều rộng giúp cho cuộc đời thêm tươi đẹp phong phú.  Có những liên hệ chiều sâu tạo thành bản chất cuộc đời.  Gia đình với ông bà cha mẹ tổ tiên nằm trong mối liên hệ chiều sâu của đời chúng ta.  Không có ông bà cha mẹ tổ tiên, chúng ta không có mặt ở đời.  Ông bà cha mẹ là những hạt giống chịu vùi chôn dưới những lớp đất vất vả nhọc nhằn để cho cây đời chúng ta được mọc lên xanh tươi.  Ông bà cha mẹ đã tự nguyện quên bản thân mình, chịu mục nát như lớp phân bón cho cây đời chúng chúng ta đơm bông kết trái.  Chúng ta là điểm tới của một quá trình phấn đấu gian nan dài đằng đẵng của ông bà cha mẹ.  Nếu ví đời sống chúng ta như một bông hoa thì những bông hoa ấy đã được tưới bằng những giọt mồ hôi và cả những giọt nước mắt của ông bà cha mẹ.  Nếu ví đời chúng ta như một toà nhà cao tầng thì ông bà cha mẹ chính là lớp nền móng chịu vùi chôn dưới lòng đất, còng lưng gánh chịu mọi sức nặng cho toà nhà đứng vững, phô trương vẻ đẹp với đời.  Hạt mầm hiện hữu vì bông hoa sắp nở.  Nền móng có mặt vì ngôi nhà sắp xây.  Trọn một đời ông bà cha mẹ đều dành cho hạnh phúc của con cháu.
Đời sống mỗi người, vì thế, đều có một lịch sử rất dầy và rất sâu.  Bề dầy ấy không chỉ đo bằng những trang sách của cuốn gia phả, nhưng còn đo bằng những trang đời của bao thế hệ tổ tiên.  Độ sâu ấy không chỉ đo bằng những cố gắng của bản thân, mà còn đo bằng bề sâu ân nghĩa của biết bao hi sinh vất vả của ông bà cha mẹ.
Ngày Tết là ngày của những mối liên hệ.  Mùng Một Tết, chúng ta đã sống mối liên hệ với Chúa, nguồn gốc và cứu cánh của đời chúng ta.  Mùng hai Tết, Giáo hội muốn chúng chúng ta sống mối liên hệ với ông bà cha mẹ, những người thay mặt Chúa, trực tiếp ban sự sống cho chúng ta.
Sự sống là món quà quý nhất nên mối liên hệ với người ban sự sống cũng là mối liên hệ sâu nhất.
Tục lệ lập bàn thờ và kính nhớ tổ tiên trong ngày Tết là một nét văn hoá rất cao của người Việt Nam. Hình ảnh của ông bà cha mẹ trong nhà không chỉ nói lên sự sum họp của một gia đình đầm ấm, hình ảnh ấy còn nhắc chúng ta về lòng biết ơn, cho chúng ta nhìn thấy bề sâu bề dầy của lịch sử đời mình. Và vì thế giúp chúng ta ý thức về trách nhiệm của mình đối với tổ tiên, đối với bản thân, và đối với những thế hệ kế tiếp.
Muốn xây một căn nhà thật cao thật đẹp, trước hết phải xây dựng nền móng vững chắc.  Muốn xã hội tiến nhanh tiến mạnh, phải xây dựng gia đìnhh vững chắc.  Thờ kính tổ tiên, nhớ ông bà chính là nền tảng giúp xã hội tiến bộ vững mạnh.
Nếu những mối liên hệ là những con đường chuyển tải sự sống thì những liên hệ chiều sâu chính là những xa lộ huyết mạch.  Nếu những mối liên hệ là những mạch máu nuôi dưỡng sự sống thì mối liên hệ chiều sâu chính là những động mạch chủ.  Sửa chữa, củng cố và tăng cường những liên hệ gia đình chính là phát triển sự sống, phát triển xã hội.
Chính trong ý hướng đó mà Giáo hội muốn chúng ta sống tình gia đình, lòng biết ơn ông bà cha mẹ trong ngày mùng Hai Tết.


Thứ Tư, 10 tháng 2, 2016

SỔ TIẾT KIỆM TÌNH YÊU



Lời giới thiệu:
Xin mến tặng Bà Con Đồng Hương câu chuyện bên dưới làm Quà Tết, cũng là Quà Xuân trong Hôn Nhân suốt đời như Lời Chúa dạy: ''Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp thì loài người không được phân rẽ.''
Rất nhiều người ''tự ngụy biện'': ''Vợ chồng bỏ nhau vì hết duyên!'' Nhưng Cụ Nguyễn Du thì khuyên đời: ''Thiện căn ở tại lòng ta - Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.''
Thánh Mẫu Maria (Tân Eva, ''Mẹ mới'' của mọi sinh linh) dạy chúng ta bài học ''cần có Ơn Chúa trong Gia Thất'' như Ngài nói với Con Yêu Dấu của Ngài là Chúa Giêsu: ''Con ơi, nhà nầy hết rượu rồi!''
Chúa trả lời: ''Giữa tôi và Bà có quan hệ gì vì giờ của tôi chưa đến?''
Nhưng Mẹ vẫn tin rằng Chúa sẽ nhậm lời mình xin, bèn nói với gia nhân trong tiệc cưới Cana: ''Hãy làm theo Lời Chúa dạy.''
Quả thật, lòng tin của Mẹ không hề bị Chúa từ chối! Chúa gọi Mẹ bằng BÀ là muốn cho cả thế giới nhận ra ''Bà thay thế Eva'', là ''Kiệt Tác'' giữa mọi người nữ. Chính vì thế, trước khi trút hơi thở cuối đời, Chúa dùng Danh Hiệu BÀ lần thứ hai: ''Thưa Bà, này là con của Bà. Con ơi, này là Mẹ của con.''
''Giờ của Chúa chưa đến'', mà ''phải đến'' để cứu nhân loại trong Hôn Nhân. Chúa biến ước lạnh thành RƯỢU HẢO HẠNG là nhờ Mẹ. ''Đến với Chúa Giêsu, qua Mẹ Maria'' (Ad Iesum per Mariam) là vậy.

Xin mến chúc mọi Gia Đình được nhiều Ơn Lành trong Năm Mới và suốt cả đời là thời gian sống Lời Chúa, RƯỚC MẸ về nhà mình như Thánh Gioan, chuẩn bị lên QUÊ TRỜI.
Kính mến,
Phan văn Phước


BÀI DỊCH:

SỔ TIẾT KIỆM TÌNH YÊU


Monica lấy Hitesh hôm nay. Cuối tiệc cưới, mẹ Monica tặng nàng cuốn sổ tiết kiệm mới mở, có số tiền gởi là 1000 đồng Rs.

Mẹ: ''Monica ơi, con cầm cuốn sổ tiết kiệm này. Hãy giữ nó mà ghi lại về cuộc sống hôn nhân của con. Khi có gì vui và đáng nhớ trong cuộc sống mới của con thì con hãy gởi tiền vào đó. Hãy ghi ngay bên cạnh những gì có liên quan đến tài khoản ấy. Càng có nhiều sự việc đáng nhớ thì con càng có tiền gởi vào đó. Hôm nay, mẹ đã gởi khoản tiền đầu tiên cho con. Cùng với Hitlesh, con hãy gởi những khoản tiền khác. Sau năm này qua năm khác, khi nhìn lại, con có thể biết mình đã có được biết bao hạnh phúc!''

Monica chia sẻ điều ấy với Hitesh khi nàng về tới nhà. Cả hai vợ chồng nghĩ rằng đó là ý tưởng rất hay và nóng lòng biết được bao giờ mình có thể gởi tiền lần thứ hai vào sổ tiết kiệm.

Đây là những gì họ đã ghi vào sổ đó sau một khoảng thời gian:

- Ngày 7, tháng 2: 1000 Rs, Sinh Nhật đầu tiên của Hitesh sau ngày cưới.

- Ngày 1, tháng 3: 1000 Rs, Monica được tăng lương.

- Ngày 20, tháng 3: 2000 Rs, Đi Bali nghỉ hè.

- Ngày 15, tháng 4: 3000 Rs, Monica có thai.

- Ngày 1, tháng 6: 2000 Rs, Hitesh được lên chức.

- và vân vân...

Tuy nhiên, sau nhiều năm, họ bắt đầu tranh cãi vì những thứ không đáng kể. Họ không nói chuyện nhiều. Họ hối hận là đã lấy người xấu xa nhất thế giới…, chẳng còn tình yêu... Cái loại tiêu biểu thời nay, hứ?

Ngày nọ, Monica nói với Mẹ: ''Mẹ ơi, tụi con không thể chịu đựng được nữa. Tụi con đồng ý ly hôn. Con không thể tưởng tượng được làm sao con lại quyết định cưới anh chàng này!!!''

Mẹ: ''Rõ ràng như thế, con gái ơi, ấy là chuyện không đáng. Cứ làm bất kể điều gì con muốn nếu con thực sự không thể chịu đựng cuộc hôn nhân ấy. Nhưng, trước đó, hãy làm một việc trước đã. Con còn nhớ cuốn sổ tiết kiệm mà Mẹ tặng con hôm đám cưới chứ? Hãy rút tất cả số tiền trong đó và tiêu cho hết trước đã. Con không nên giữ lại sự kiện nào về cuộc hôn nhân tồi tệ như thế."

Monica nghĩ rằng điều Mẹ vừa nói là đúng. Vậy là nàng đến ngân hàng, đợi ở chỗ nối đuôi nhau, trù tính hủy bỏ sổ tiết kiệm. Trong khi chờ, nàng đưa mắt xem những gì đã ghi trong cuốn sổ. Nàng xem đi, đọc lại, xem nữa. Rồi ký ức về tất cả niềm vui và hạnh phúc trước đây cứ xuất hiện trong tâm trí nàng. Mắt nàng đẫm lệ. Nàng dời gót, đi về nhà.

Về nhà rồi, nàng đưa sổ tiết kiệm cho Hitlesh, bảo chàng xài hết số tiền ấy trước khi ly dị.

Hôm sau, Hitlesh trao lại cuốn sổ tiết kiệm cho Monica. Nàng thấy khoản tiền 5000 Rs mới được gởi vào. Và, sát bên phần gởi tiền, có hàng chữ: ''Đây là ngày anh nhận thức rằng anh yêu em suốt những năm tháng đã qua. Em đã mang đến cho anh biết bao là hạnh phúc.''

Họ ôm chặt lấy nhau mà khóc, đặt lại cuốn sổ tiết kiệm vào nơi an toàn.

Bạn có biết họ đã tiết kiệm được bao nhiêu tiền khi về hưu không? Tôi chẳng hỏi họ. Tôi tin rằng số tiền ấy đâu còn quan trọng nữa sau khi họ trải qua những năm tháng an lành trong đời mình.

Khi bạn ngã, theo nghĩa nào đó, đừng nhìn nơi bạn đã té, thay vào đó, hãy nhìn chỗ bạn bị trượt chân. Cuộc đời là để nói về những lầm lỗi.

(Phan văn Phước dịch từ bản tiếng Anh: Passbook of love.)



Thứ Ba, 9 tháng 2, 2016

MỘT THOÁNG ''NÀNG XUÂN''



Nhìn em, tôi thấy ''Nàng Xuân''
Tuổi em chưa tới ''nhị tuần'', phải không?
Bao giờ em mới lấy chồng?
Đừng quên gởi ''Cánh Thiệp Hồng'' cho tôi
Nhìn em, tôi nói: ''Đây rồi
Hoa Xuân đã nở trên môi em cười!''
Em xinh như đóa hoa tươi
Ở trên đường phố, có người ngắm em
Da em đâu có xoa kem
Mà sao lại mịn do em dùng gì?
Theo nhìn dáng dấp em đi
Chân tôi chậm bước, lòng thì đắn đo...
Em còn lứa tuổi học trò
Tóc thề, áo trắng lông cò, đơn sơ...
Ngắm em, về thấy trong mơ
Nữ sinh tan học, đứng chờ đò ngang
Mái chèo khua nước Hương Giang...
Giựt mình, tỉnh mộng, mênh mang nỗi buồn...

Đức Quốc, 04.02.2016

(Phan văn Phước nhớ kỷ niệm gặp hai người con gái bên bờ Hương Giang khi mình còn sinh viên.)


Thứ Hai, 8 tháng 2, 2016

NHẠC XUÂN - BÍNH THÂN 2016




















































CHÚC MỪNG NĂM MỚI - BÍNH THÂN 2016




KÍNH CHÚC 

QUÝ BẠN ĐỌC , QUÝ CỘNG TÁC VIÊN  
MỘT NĂM MỚI  2016 TRÀN ĐẦY NIỀM VUI , SỨC KHỎE VÀ HẠNH PHÚC 

 Vui trong sức khoẻ, 
trẻ trong tâm hồn, 
khôn trong lý tưởng, 
trưởng thành trong…. tất cả mọi lĩnh vực….




Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2016

ĐÀO TẠO TÔNG ĐỒ


SUY NIỆM 
CHÚA NHẬT V - THƯỜNG NIÊN C - 7/2/2016 


                                                                                            ĐTGM Giuse Ngô Quang Kiệt

Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật về mẻ cá lạ lùng mà Phêrô và các bạn được chứng kiến. Đây chỉ đơn thuần là một phép lạ lớn lao cho ta ngưỡng phục quyền năng của Thiên Chúa. Nhưng qua dấu lạ này, Chúa Giêsu còn muốn mời gọi ta ra khơi truyền giáo.Và qua tiến trình của phép lạ, Chúa Giêsu đã áp dụng một chương trình đào tạo các môn đệ, đặc biệt là Phêrô, người đứng đầu các môn đệ. Chương trình đào tạo này gồm 4 điểm.

Điểm thứ nhất: cảm nghiệm về sự nghèo nàn của bản thân.

Phêrô và các bạn đang giặt lưới. Các ông mệt mỏi sau một đêm thức trắng vật lộn với biển khơi. Tâm trạng các ông chán nản sau thất bại chua cay não nề. Thế mà giờ đây, Chúa Giêsu lại bảo các ông ra khơi. Ra tận chỗ nước sâu. Nước sâu là chỗ nguy hiểm. Nước sâu là chỗ Phêrô gặp thất bại. Chúa Giêsu muốn Phêrô trở lại chỗ nước sâu để nhận thức rõ sự vô tài bất lực của bản thân. Chúa Giêsu muốn Phêrô nhìn rõ những thất bại để ông biết khiêm nhường. Khiêm nhường là bài học đầu tiên Chúa Giêsu muốn gửi đến các môn đệ của Người.

Điểm thứ hai: cảm nghiệm về sự cao cả của Thiên Chúa.

Người tông đồ phải làm chứng về Thiên Chúa. Muốn làm chứng phải có kinh nghiệm. Ai chưa từng gặp được Thiên Chúa, chưa từng tiếp xúc với Người thì không thể làm chứng về Người. Trong những trường hợp đặc biệt, Thiên Chúa thường chủ động tỏ mình ra. Chúa tỏ mình cho Môsê trong bụi gai cháy đỏ. Chúa tỏ mình ra cho thánh Phaolô qua làn ánh sáng chói lọi trên đường đi Đa mát. Hôm nay Chúa tỏ mình ra cho Phêrô qua mẻ lưới lạ lùng. Lập tức Phêrô nhận biết sự cao cả, sự thánh thiện của Chúa. Sợ hãi vì thấy mình tội lỗi, Phêrô vội quỳ xuống xin Chúa rời xa. Phêrô đã sống bên cạnh Chúa. Ông đã được tiếp xúc với Chúa. Ông đã cảm nghiệm được sự thánh thiện cao cả của Chúa. Sau này ông đi rao giảng chỉ là để kể lại những gì ông đã mắt thấy tai nghe.

Điểm thứ ba trong chương trình đào tạo môn đệ của Chúa đó là sự vâng lời tuyệt đối.

Phêrô hẳn là rất ngạc nhiên khi Chúa Giêsu bảo ông ra khơi đánh cá, lại còn chỉ rõ nơi thả lưới. Không ngạc nhiên sao được khi Phêrô là người miền biển trong khi Chúa Giêsu là người miền núi.Phêrô làm nghề chài lưới lâu năm kinh nghiệm trong khi Chúa Giêsu chỉ làm nghề thợ mộc. Thế mà khi Chúa Giêsu bảo ông thả lưới bên phải thuyền, ông đã tăm tắp làm theo. Phêrô đã vâng lời tuyệt đối. Phêrô đã học được thái độ vâng lời của người môn đệ. Ông đã thành công. Ông đã thấy kết quả rõ ràng. Và Chúa đã đặt ông làm tông đồ trưởng.

Điểm sau cùng mà Chúa muốn người môn đệ phải có đó là sẵn sàng ra đi.

Ra đi là một thái độ liều lĩnh. Vì vượt qua những khoảng không gian vật lý cheo leo. Ra khơi là chấp nhận đối đầu với phong ba bão táp.

Vượt qua những khoảng không gian vật lý đã khó. Vượt qua những khoảng không gian tâm lý còn khó hơn. Ra đi là bỏ nơi an toàn để đến nơi bấp bênh. Ra đi là bỏ nơi quen biết để đến nơi xa lạ. Lên đường truyền giáo là bỏ lại tất cả: gia đình, thuyền bè, chài lưới. Bỏ cả nghề nghiệp cũ đã thành thạo để bắt tay vào nghề mới còn chập chững. Bỏ lưới cá để chài người.

Nhưng khó nhất chính là ra khỏi chính mình. Dù có đi xa ngàn dặm nhưng vẫn giữ được những thói tật xưa cũ thì người ta vẫn còn ở khởi điểm. Muốn lên đường người môn đệ phải ra khỏi tính tự ái tự mãn của mình. Ra khỏi những quan niệm xưa cũ hẹp hòi. Ra khỏi những ảo tưởng viễn vông. Ra khỏi những ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân.
Khi đã từ bỏ tất cả, người môn đệ sẽ trở nên hoàn toàn nghèo nàn. Gia tài chỉ có niềm cậy tin phó thác hoàn toàn vào Đấng kêu gọi ta. Vũ khí chỉ có lòng vâng phục tuyệt đối vào Đấng sai ta.

Mỗi người được Chúa huấn luyện. Bao lâu ta chưa cảm nghiệm được sự hèn kém của bản thân, chưa cảm nghiệm được sự thánh thiện cao cả cũng như tình yêu của Thiên Chúa, chưa có niềm vâng phục tuyệt đối, chưa ra đi trong tự do và khó nghèo, ta vẫn chưa thực sự trở thành môn đệ của Chúa. Chưa được đào tạo kỹ lưỡng mà đã làm việc thì phần thành công chắc chắn sẽ ít hơn phần thất bại.

Lạy Chúa, xin hãy dạy bảo con theo đường lối của Chúa. Amen.

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2016

TRÔNG CHỜ, ĐÓN TẾT





Nhà quê chờ Tết
Chao ôi, quá mệt!
Tay cầm chổi phết
Vôi pha sệt sệt
Lên tường cho hết
Những chỗ bê bết...
Chân thì lê lết
Rồi phải ngồi bệt!
Đầu tóc bị trết
Phải gội bồ kết
Kẻo ba ngày Tết
Không đi mô hết!

Nghe pháo Giao Thừa
Bầy chó không ưa
Chui vào cái vựa
Hay sau cánh cửa
Tìm nơi nương tựa!

Tết ăn dưa món
Nhai nghe giòn giòn!
Khi răng không còn
Thì ăn bánh đòn
Bánh ít cũng ngon!

Khi tuổi còn son
Các cô chưa con
Đừng ăn nem lọn
Hôi tỏi, khiến bọn
Trai tơ chặng chọn!

Tết ăn bánh ít
Chả, tôm, tré, thịt
Heo, gà hay vịt...
Bụng căng, nới nịt!
Rượu uống nhiều lít
Nói cười tíu tít
Hai mắt nhắm khít
Lỗ mũi khịt khịt
Ra về lụt lịt
Như đứa con nít

Giữa trời tối mịt!


XUÂN ĐỜI

Hân hoan chào đón Giao-Thừa
Cầm nhang con đốt, rồi đưa Mẹ già
Nến nhang sưởi ấm căn nhà
Mẹ già lẩm nhẩm thiết tha nguyện cầu...
Bên mai nở rộ tươi mầu
Mẹ nghe con, cháu, rể, dâu chúc mừng...
Hạt dưa, rượu đỏ, bánh chưng,
Mứt dừa, sen, đậu, bí, gừng đem ra
Mẹ nhìn lặng lẽ, nhớ Cha
Các con của Mẹ ở xa không về!
Tình Xuân phơi phới tràn trề
Mà lòng của Mẹ trăm bề ngổn ngang!
Tiếng cười rộn rã xóm làng!
Mẹ ngồi trầm lặng, hai hàng lệ sa!
Tình Xuân đẹp nhất Sơn-Hà
Là lòng của Mẹ, của Cha tuyệt vời!
Hoa Xuân nào cũng một thời!
Hoa lòng Cha-Mẹ, người ơi, không tàn!
Cảm ơn Cha-Mẹ vô vàn
Người là Xuân Thắm, nồng nàn của con!
Xuân nay buồn bã, héo hon!
Nhớ thương Cha-Mẹ, Nước Non, lệ trào...


Phan văn Phước

Kính mời quý Vị nghe ca khúcLy Rượu Mừng - YouTube 
(Nam Nữ mặc áo dài, đội khăn đóng.)